The Khải Huyền - Chap 10

- Bấm
để lưu truyện lại đọc sau. Xem các truyện đã lưu Tại Đây.
the khải huyền voz
Chap 10: The convoy (Đoàn hộ tống)
10.1
Tôi bị kê đầu lên chiếc ghế trong tư thế quỳ, 1 tên ấn mạnh mặt tôi xuống. Vậy là bị rạch bên phải, thú thật lúc đó tôi chỉ sợ đau còn việc mặt mũi như thế nào tôi cũng chỉ biết tưởng tượng mình sẽ giống mấy tên cướp xe trước đây mà thôi.
Hắn đến, lấy ngón tay thô ráp miết lên má tôi 1 lượt rồi kê con dao lạnh ngắt lên. Tôi mở mắt trừng trừng nhìn xuống đám đông đang nín thở chờ đợi ở dưới. Tôi cũng chẳng biết họ nghĩ gì, thương hại cho thân tôi hay chì chiết, thù nghét và cho rằng đó là xứng đáng.
Rồi bỗng nhiên tất cả bọn họ quay mặt về sau nhìn cái gì đó mà ở vị trí thấp như thế này tôi không rõ, 1 vài người còn nhướng rồi nhảy lên, họ bắt đầu bàn tán xì xào.
Tên “đao phủ” cũng rút con dao lại quay về thế chờ đợi, tò mò tôi cố nhoi lên nhìn cho bằn được nhưng tên kia đè tôi chặt quá.
Tiếng bước chân ai đó vỗ dồn dập xuống mặt đường, vừa chạy vừa la lớn :
DỪNG! ĐỪNG! ĐỪNG!!!
Tôi không thấy người đó nhưng cái giọng Quảng nghe quen quen có lẽ là ông Toàn phó chỉ huy, ông ấy chạy tới đâu người ta nhìn tới đó cứ như vận động viên rướt đuốc Olympic.
Cuối cùng ông ấy cũng tới nơi, ông ta nói gì đó với đám ban bệ chỉ huy đang ngồi chiễm chệ ở trên rồi cả đám xì xà xì xào, cả trên lẫn dưới.
Tên trật tự thả đầu tôi ra rồi xốc nách đứng dậy. Cổng KAT lúc này mở ra, 3 chiếc xe 7 chỗ đen trùi trũi quen thuộc chạy vào rồi đỗ cái kịch cách tôi không xa.
Ông James bước xuống theo sau là đoàn tùy tùng mũ nồi xanh nhấp nhô tiến lại.
- Sorry for interrupt but I need this guy, can you please let him go? James chậm rãi
(Xin lỗi nhưng tôi cần anh chàng này, các ông có thể để anh ta đi được không?)
- Why, this guy violate our rules and under execution, do you see that? (Thông dịch bởi ông Toàn: Tại sao? các ông không thấy hắn ta đang bị xữ vì vi phạm luật lệ của chúng tôi sao?)
- I see, but we have the situation here, we need your co- oporation. The mission now activated... if you don’t... i’ll contact directly to your Division Commander.
(Tôi hiểu nhưng chúng tôi có trường hợp khẩn cấp và rất cần ông hợp tác, nhiệm vụ đã được chính thức tiến hành, nếu ông không hợp tác tôi buộc lòng phải liên lạc trực tiếp với chỉ huy quân khu).
- You can take him after the execution (Ông có thể đem anh ta đi sau khi thi hành án). Ông chỉ huy cứng giọng.
- No way! I need him in one piece to make sure the full- collaboration, by the way what did he do? (Không, tôi muốn anh ta nguyên vẹn để đảm bảo anh ta hợp tác, mà anh ta đã làm gì?)
- He stole gold.(Anh ta ăn trộm vàng)
- From who? you? your government? citizen? (Trộm của ai? của ông? Của chính phủ hay của nhân dân các ông )?
Ông chỉ huy và bộ sậu nghe tới đây bắt đầu cứng họng, đám đông ở dưới xì xầm mỗi lúc một nhiều thêm. Có lẽ trong cuộc đời ông ấy chưa bao giờ bị muối mặt như vậy, tôi đã như cá nằm trên thớt vậy mà trước mặt bàn dân thiên hạ ông ta lại bị người ta cản lại. Đây có lẽ không còn là vấn đề đúng sai nữa mà là vấn đề của quyền lực và danh dự,
- His gold, he bring these gold here.(Đó là số vàng anh ta đem tới đây) Toàn đáp thay cho ông chỉ Huy.
- So he stole his own gold? (Vậy anh ta ăn trộm của chính anh ta sao?)
Ông James phì cười, cả đám lính U.N cũng vậy, giá mà tôi có thể chụp ảnh lại tất cả bộ mặt của đám chỉ huy ở đây lúc này, khi mà tất cả họ đang ngơ ngáo bởi sự phi lý do chính họ tạo ra.
Cuộc tranh luận tới đây đã kết thúc, bọn tự quản bắt đầu ra lệnh cho mọi người giải tán, phần tôi thì được cởi trói và dẫn lại chỗ họ.
Tôi vẫn đang không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tại sao ông James lại đích thân tới đây giải thoát cho tôi? vừa bóp 2 cổ tay đau rát vừa nhăn nhó tôi vừa tiến lại/
Thắng Tùy vẫn đứng ở đó, khác với dự đoán của tôi là hắn sẽ nhục nhã khi đến việc phản bội cũng không thành, trái lại hắn còn tỏ ra mừng rỡ. Có lẽ tôi được cứu là phép màu duy nhất cứu hắn khỏi tòa án lương tâm.
- Are you ok? (Anh ổn chứ) James hỏi.
- I’m fine, thank you.. (Tôi ổn, cảm ơn)
- How long have you leaved SaiGon? (Anh rời sài gòn được bao lâu rồi?)
- 18 days ( 18 Ngày) tôi đáp không do dự.
- Good, go get your stuffs. You have to go with us. 15 mins. Chop chop.
(Tốt, gói gém đồ đạc đi, anh sẽ đi với chúng tôi, anh có 15 phút, nhanh lên)
Hóa ra là U.N cần tôi làm việc gì đó cho họ nên mới có màn giải cứu ngoạn mục này, thôi kệ, tránh xa đây là tốt rồi. Tôi quay qua nhìn tất cả đám chỉ huy, chả ai nói gì nên tôi cũng nhanh chân về phòng lấy đồ. Cũng không có gì nhiều, chỉ là dăm bộ quần áo, tất cả vũ khí và đồ dùng thiết bị bên KAT đã thu giữ hết từ lâu.
2 thằng Hoàng và Vinh thấy tôi được tha bổng thì hỏi nhiều lằm mà tôi cũng có biết gì đâu, nghe đến sài gòn tôi cũng chỉ đoán lờ mờ chắc họ cần thông tin gì đó mà thôi. Tất nhiên là chúng nó đòi đi theo, tôi cũng có quay lại hỏi bên U.N nhưng chỉ nhận được mấy cái lắc đầu vì họ bảo chỉ cần mình tôi là đủ.
2 thằng tỉu ngỉu xách balo đi về, tôi thấy vậy cũng được, lần nào cũng lành ít dữ nhiều. Tụi nó ở đây tôi chắc chắn bớt phần trách nhiệm và thằng Tùy cũng sẽ lo cho tụi nó.
Tôi lên xe, lần này tôi không bị kẹp cứng nữa mà được ngồi thoải mái với James ở nghế sau. Tôi tò mò và James cũng trao đổi nhanh cho tôi biết là họ có nhiệm vụ phải trở lại Sài Gòn nhưng Sài Gòn đã bị cô lập suốt từ khi đại dịch xảy ra. Ngoài hình ảnh từ vệ tinh họ không có thông tin gì nhiều, việc cử trinh sát tốn quá nhiều thời gian trong khi nhiệm vụ của họ đòi hỏi phải càng sớm càng tốt nên tôi là lựa chọn tốt nhất bây giờ.
Biết được U.N đang cần sự giúp đỡ của mình nhưng tôi cũng chỉ đỏi hỏi 1 việc đó là tìm cho ra gia đình, James bảo tôi cứ yên tâm khi về khu chỉ huy sẽ có người lo.
Mãi nói chuyện, đoàn xe lúc này đã chạy tới 1 khu quân sự khác, dù nhỏ hơn nhưng cũng kín cổng cao tường như Khu 4, bên trong có khá nhiều quân nhân cả Việt Nam lẫn UN.
Tôi đưa mắt nhìn láo liêng, ở đây họ đang chuẩn bị làm gì đó nên mọi người có vẻ vội vã, la liệt là xe quân sự, ngoài mấy chiếc láng dã chiến kiểu quân đội còn có nhiều lều Y tế của Hội Chữ thập đó. Xe lăn bánh chậm chậm qua từng lều một rồi dừng ở 1 cái to nhất.
Vừa mở cửa xe ra tôi đã bị nạt: Keep your head down( cuối đầu xuống).
Tôi không biết gì đành nghe theo thì từ đâu bụi mù kéo tới cùng âm thanh ầm ĩ đinh tai, lấy tai che mắt cố nhìn hóa ra là 2 chiếc trực thăng chinook đang hạ cánh cách đó không xa.
James xem đồng hồ rồi bàn giao tôi cho 1 anh chàng người Mỹ tên Christ. Chirst dẫn tôi qua 1 lều khác nhỏ hơn có lẽ là lều liên lạc vì có khá nhiều ăng ten từ bên ngoài. Bên trong có cả người Việt lẫn tây và khá nhiều máy móc, màn hình thể hiện toàn rada với dữ liệu gì đó.
Chirst trao đổi nhanh với 1 anh nhân viên, anh ta mở database ra rồi yêu cầu tên gia đình tôi, tôi đọc từng tên 1. Sau 1 hồi nín thở chờ đợi cuối cùng tôi cũng đã có tin mừng, cả gia đình đang ở KAT 47 cánh đây hơn 100km nhưng tạm thời không liên lạc được họ sẽ gửi tin nhắn giùm tôi sau.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, vừa bước ra khỏi lều, tôi đã muốn hét lên nhưng kìm lại được. Cả gia đình còn an toàn, dù biết chắc có khả năng này nhưng vẫn làm tôi vui mừng khôn siết. Ba tôi và chú là người có chức vụ ở bộ máy công quyền địa phương, trước khi mất liên lạc hoàn toàn tôi đã dặn kỹ càng để Ba và gia đình tìm chỗ an toàn nhưng Ba bảo tôi đừng lo vì ở đó đã có kế hoạch sơ tán cho cán bộ. Tôi biết có khi đời là bất công với nhiều người nhưng ở bất cứ đâu cũng vậy mà thôi.
Tôi hỏi Chirst chỗ để đồ nhưng Chirst bảo sẽ đi trong ngay hôm nay nên việc sắp xếp chỗ ở cho tôi là không cần thiết, Chirst dẫn tôi đi ăn sáng nhanh rồi quay về lêu chỉ huy chuẩn bị có cuộc họp.
Thực sự ngoài sự mong đợi của tôi, 1 thằng cù bơ cù bấc mà hôm nay lại được ngồi họp với hơn chục vị tướng lĩnh quân đội tất nhiên là dưới sự chủ trì của James.
Ngoài tôi và James như mọi người đã biết còn có Mac là anh chàng khó tính hôm trước, 2 vị mặc đồ blu trắng có lẽ giáo sư tiến sĩ gì đó. 3 vị sĩ quan người Việt Nam mà qua phù hiệu tôi thấy thì là Đặc Công và Chính Trị, vài người nữa mà tôi chẳng biết và nổi bậc nhất là 1 cô y tá kiêm thông dịch viên người Việt mang phù hiệu của U.N.
Mô tả thế là đủ rồi, chúng tôi bắt đầu vào cuộc họp. James giới thiệu nhanh rồi bật máy chiếu thể hiện hình ảnh vệ tinh ở Sài gòn cũng như tuyến đường sẽ đi. Tôi chăm chú lắng nghe nhưng không ngờ James lại hỏi tôi ngay sau đó:
- Can you briefly explain the situation in Saigon for us?
(Cậu vui lòng mô tả cụ thể tình hình ở Sài gòn cho chúng tôi)
- Ok..um... victims in there pretty different with victims in here, they’re slower, less smart and only go out at night. I think it’s not a big deal however we should consider about the quantity of them at night.
(Ah..rabs ở đó khác với ở đây, chậm hơn, ngu hơn và chỉ ra ngoài vào ban đêm, tôi nghĩ không nguy hiểm lắm, chỉ lo ngại về số lượng mà thôi)
- Ok you’ll work with Dr.Fisher about that, how about safety place, where did you live? (được rồi, cậu sẽ làm việc thêm với tiến sĩ Fisher về việc đó, vậy cậu đã từng ở đâu, có chỗ nào an toàn không?)
- I lived in a fortress. (Tôi ở trong 1 pháo đài)
- Fortress? James và mọi người ngạc nhiên hỏi lại.
- My University but it’s very safe, double steel doors. 10 inches concrett, CCTV every where, movement sensor, running water, independently electric generator and the most important is 4 ways out in case of evacuation.
(Trường ĐH của tôi, rất an toàn, 2 lớp cửa thép, tường bê tông 10 inchs, hệ thống camera giám sát, cảm biến chuyển động, có nước và điện. Quan trọng nhất là trong trường hợp khẩn cấp có 4 lối thoát hiểm).
Sau khi nghe xong và quan sát trên vệ tinh mọi người có vẻ hài lòng nhưng 1 số người muốn vắt chanh bỏ vỏ hơi sớm.
- Now we’re clear, I think we shouldn’t bring this guy with us because of the confidential of mission. Anh chàng Mac khó tính thẳng thắng đề nghị rằng không nên đem tôi theo vì nhiệm vụ của họ là tuyệt mật.
- How many victims did you kill Mac? Anh giết bao nhiêu Rabs rồi hả Mac? tôi hỏi anh ta.
- Uncountable! Không đếm xuể, Mac hãnh diện trả lời.
- How long did you live with them? Vậy anh ở với bọn chúng bao lâu rồi?
- Live? you mean living? I don’t think so. (Sống,ý anh là sống chung với chúng, tôi không nghĩ là rồi)
- I lived with them for 8 months and this is not a killing mission right?. Tôi sống với chúng 8 tháng rồi và đây không phải là nhiệm vụ giết chóc đúng không?
James coi bộ hài lòng với câu trả lời của tôi nên hỏi mọi người có ý kiến gì thêm không, mấy vị sĩ quan Việt Nam nãy giờ im lặng mới lên tiếng.
- Mang theo 1 người dân thường bắt buộc chúng ta phải bảo vệ thêm 1 người, tôi sợ sẽ làm chậm trễ nhiệm vụ.
- Em tự lo được không cần mấy vị anh hùng quân đội như anh phải lo.
Tôi đá đểu lại vì thú thật sau cái việc phát hiện quân đội “chạy làng” trong khi thành phố hỗn loạn thì tôi hoàn toàn mất tin tưởng và có chút ác cảm với quân đội nước nhà.
- Ý cậu là sao. Anh chính trị viên có vẻ bực mình lớn tiếng.
- Ý em là trong khi các anh vác súng chạy ra khỏi thành phố để nhân dân dẫm đạp lên nhau mà chết thì em vẫn sống được, không cần anh phải lo.
Có lẽ tức nước vỡ bờ nên anh ta liền đứng dậy đập bàn toan xông vào gây hấn với tôi mà may thay 2 anh sĩ quan kia can lại. 1 anh Đặc công hỏi tôi:
- Cậu không nắm được thông tin bên ngoài bao lâu rồi?
- Cho tới bây giờ là 9 tháng. Tôi đáp
Không hiểu tại sao anh chính trị viên kia nghe xong liền chịu ngồi im, họ to nhỏ gì sau đó tôi không rõ.
Cuộc họp kéo dài thêm ít lâu nữa, nội dung xoay quanh việc vào thành phố. Nhiệm vụ của họ là đưa tiến sĩ fisher vào lấy mẫu vật, nghiên cứu và bàn giao gói hàng “packet” gì đó ko rõ.
Lực lượng dự tính vào khoản 1 đại đội (100 người) gồm 2 trung đội đặc công ( 60 người) và 1 trung đội U.N bao gồm cả liên lạc và hậu cần. Họ sẽ đi xe không nghỉ trong vòng 2 ngày, tôi có thắc mắc tại sao không đi máy bay cho nhanh thì chỉ nhận được vài câu trả lời lấp lửng.
Tôi cũng có cảnh báo việc sẽ gặp rab và trì trệ trên quá trình hành quân nhưng mấy vị quân nhân không quan tâm cho lắm.
Về sau cuộc họp bàn về cái phối hợp lực lượng và thông tin kỹ thuật nên tôi không hứng thú cho lắm, chỉ để ý tới Mary Nguyễn là cô nàng y tá người Việt khá xinh và nói tiếng anh rất hay, Mary thông dịch khá nhiều nên uống nước liên tục thấy phát tội. Có lẽ Mary cũng kiêm luôn nhiệm vụ thư ký của Jame vì tôi thấy người trao đổi tài liệu khá nhiều, Mary không có vẻ để ý tới tôi cho lắm nên tôi cũng không có ấn tượng gì ngoài vòng 1 làm cho người khác dễ bị phân tâm của cô ta.
Cuộc họp kết thúc, 1h trưa sẽ xuất phát nên tôi tôi phải làm việc Nhanh với Fisher sau cuộc họp theo yêu cầu của James.
Fisher là 1 vị tiến sĩ sinh học trẻ tầm 35 tuổi người Mỹ, tất nhiên đã gọi là tiến sĩ thì anh ta cũng phải đeo kính cận và có dáng vẻ mọt sách. Fisher khá dễ gần và nói nhiều tới nỗi tôi nghe không kịp.
Tôi và Fisher trao đổi khá nhiều, theo lời Fisher thì Virus Vancouver là loại virus tùy biến nhất từng xuất hiện, nó thích nghi với mọi môi trường sống có thể để đảm bảo sinh tồn nhưng có 1 điểm lạ là ở các thành phố lớn đã bị lây nhiễm như Sài Gòn, Bangkok, Manila và cả Tokyo rabs chỉ ra ngoài ban đêm, đó là điều anh ta đang cố tìm hiểu. Tôi có kể cho Fisher nghe về các loại Rab tôi từng gặp, Fisher không bất ngờ gì mấy cho tới khi nghe về việc Rabs sinh con, anh ta gặng hỏi tôi mãi vì chuyện này hoàn toàn thay đổi cục diện.
Trước khi rabs xuất hiện con người là sinh vật đứng đầu chuỗi thức ăn nhưng nếu rab có thế sinh sản thì hoàn toàn khác, chúng nó sẽ trở thành 1 loài mới, với quy chế kí sinh rồi biến đổi nhanh không ngờ như vậy không sớm thì muộn con người cũng sẽ kiệt sức rồi bị tuyệt chủng.
10.2
29 tháng 9 2013 lúc 23:57
Đang còn mải mê nói chuyện với Dr.Fisher thì Christ từ đâu chạy tới gọi tôi.
- Come over here Minh! Lai đây!
Tôi chào tiến sĩ 1 câu rồi qua chỗ của Christ:
- What’s up men? Có chuyện gì vậy?
- I think you should go get some “tools”, come with me, I’ll give you some. Tôi nghĩ cậu nên mang theo ít đồ chơi, đi qua đây với tôi.
- Ok then. Được rồi
Tôi lẽo đẽo đi theo Chirst, chỉ còn vài tiếng nữa là xuất phát. Mọi người trong khu căn cứ khá tất bật, người khiên người vác, mấy người lính thì chuẩn bị súng ống, tra thêm đạn vào hộp tiếp, bên quân nhu thì đang kiểm tra lương thực chất lên xe.
Để ý tôi thấy có hàng chục người đang xúm lại chỗ chiếc Chinook hạ cánh lúc sáng, họ đang tải xuống mấy chiếc hộp thép khá lớn được đánh dấu chi chít “Danger- Biohazard” (Nguy hiểm ). Tôi gặn hỏi thì Christ bảo là mấy hộm đựng đồ thí nghiệm của Fisher và mấy nhà khoa học khác.
Mới gặp Chirst từ sáng nhưng anh ta có vẻ khá mến tôi, chắc là do James dặn anh ta trông chừng tôi. Chirst là người Mỹ, ở Texas trước đại dịch là lính thủy đánh bộ sau đó được điều động qua U.N, Christ dáng người to cao,cơ bắp, mắt xanh và mái tóc húi cua đúng với chất lính thứ thiệt. Nếu Christ không bắt chuyện với tôi từ trước tôi cũng không ngờ Christ dễ gần như vậy.
Tới lều quân nhu thì cũng có khá nhiều người đang xếp hàng lĩnh súng ống đạn dược, Chirst cầm tờ License (giấy phép) của James ký đưa cho anh sĩ quan nên tôi được ưu tiên lên trước.
- Take whatever you want. Lấy cái gì cũng được, vị sĩ quan quân nhu nói sau khi đọc tờ giấy phép
- Oh My God, Holy shit!!! tôi thốt lên khi được anh ta dẫn vào bên trong lều.
Hàng chục thùng súng ống và thiết bị đủ chúng loại từ của Nga, Mĩ tới Israrel và Đức. Glock, ACR, M4A1, G36C, CM901, SCAR H, AK 103. Còn chưa kịp nhìn hết thì anh ta hối nên tôi vơ vội 1 khẩu CM901, 1 khấu UPS.45, nòng giảm thanh, mấy quả lựu đạn và hơn 1000 viên đạn. Tướng tá nhỏ gọn nên tôi cũng trang bị nhỏ gọn thôi, sẵn tiện có con dao đi rừng khá đẹp nên tôi cũng vơ nốt.
Ra tới cửa anh ta còn đưa thêm 1 bộ quân phục và áo vest đựng đạn, có lẽ tôi được vào trước mà không phải xếp hàng, bộ dạng lại lóng nga lóng ngóng nên mấy người lính ở đó có vẻ không dễ chịu cho lắm.
- What the fuck is this shit? Thằng cứt nào đây? 1 tay da đen mỉa mai vì có lẽ không biết tôi nói được tiếng anh.
- Your words Sergeant! Ăn nói cho cẩn thận, Hạ Sĩ. Chirst lớn tiếng bênh vực tôi.
- When you going in, don't beg me to save your ass! Without silencer like what, whole bunch of shit will chase you until you they rip on into pieces. Lúc vào thành phố đừng có van xin tôi cứu anh vì không có nòng giảm thanh như vậy, tụi rabs sẽ đuổi theo cho tới khi xé anh thành từng mảnh.
Tôi chỉ vào khẩu súng của hắn rôi nhã nhặn đáp lại. Bị bất ngờ nên hắn không nói gì
- Bring Flash bang too, doesn’t kill them but make them blind, give us some time to run. Cùng đừng quên mang Flash, không giết được rab nhưng sẽ làm chúng mù.
Coi bộ tôi hơi tỏ vẻ ở đây nhưng dù sao đi nữa James mang tôi tới là có lý do, cứ để họ tồng ngồng vào trong đó thì không khác gì chui vào hang hùm. Dù họ là những người lính thứ thiệt nhưng vào 1 ổ rabs cả triệu con như vậy 1 ít kinh nghiệm chắc chắn không thừa.
- Rabs killer. Huh? Tay da đen mới nãy hạ giọng nói với tôi
Tôi cảm ơn Christ rồi bỏ ra 1 góc chuẩn bị đồ đạt, Mấy tay đặc công coi bộ không ưa lính U.N cho lắm nên cũng đang sửa soạn ở 1 bên, họ trang bị gọn nhẹ hơn nhiều, 1 súng, 1 dao vào cái balo là xong chứ không lằng nhằng như mấy tay U.N. Dù sao thì tạng ngừời VN cũng nhỏ hơn nên như thế không có gì lạ.
Đang ngồi nhét đạn vào hộp tiếp thì 1 anh Đặc Công tiến lại, là người mối nãy can tay chính trị viên cho tôi.
- Cậu cho anh mượn con dao.
- Đây! tôi đưa dao cho anh ta.
Nhìn qua tên ghi trên áo thấy Trần Văn Nam nên tôi cũng không hỏi tên làm gì, anh ta chắc cũng biết tên tôi qua cuộc họp.
Nam kê dao lên đùi rồi mài vào nhau cho sắc, nhìn khá là lạnh lùng:
- Anh không nên mài sắc quá, trong đó chúng nó đông, dao sắt chém lút cán sẽ tốn thời gian rút ra, vừa đủ thôi là được rồi. Tôi gợi ý
Anh ta cười, không nói gì thêm.
- Xin lỗi các anh chuyện trong cuộc họp. Tôi chủ động, dù sao đi nữa tôi cũng là thằng biết suy nghĩ và không thích đôi co với ai bao giờ.
- Không biết thì không có lỗi.
- Biết gì cơ? Tôi hỏi lại
- Biết về tính hình bên ngoài! vạn bất đắc dĩ mới phải rút quân như thế, chắc cậu không hiểu được.
- Vậy anh nói cho em hiểu đi.
Nam nhìn quanh coi bộ không có ai rồi mới nói cho tôi nghe:
- Nhớ vụ Sam Ramsey ở Cam bốt năm trước không?
- Đảo chính ở Campuchia chứ gì? tôi hỏi lại
- Ừ, Nước đục thì thả câu, thằng chó đó đảo chính rồi xách 12 sư đoàn qua Biên giới chọt 1 đoạn dài từ Tây Nguyên xuống sát biên giới để lấn đất.
Tôi nghe tới đây thì trợn tròn mắt lên vì kinh ngạc, bọn khốn nạn! Năm 75 nó phá mình 1 phen rồi không ngờ nó lại chơi đểu thêm cú nữa.
- Mà sao? sao lại thế? chúng nó không bị dịch ah?
- Không! Không bị, không tiêm vacxin thì không bị. Nam trả lời rồi chậm rãi tiếp câu chuyện.
- Quân Khu 7 bị chọt ngang hông nên đem quân ra bảo vệ vành đai rồi bàn giao thành phố cho cảnh sát, tình hình thì hỗn loạn nên ngay trong đêm chúng lấn 1 lần gần trăm cây số về sát Sài gòn, ngừoi chúng nó cũng giết mà bệnh chúng nó cũng giết.
Mấy sư đoàn của quân khu bị quân cam bốt vỗ mặt phía trước đằng sau thì mấy con bệnh chọc tới nên không cầm cự được lâu.
Ở Trên người ta lệnh phải bỏ Sài gòn, bộ binh bị cô lập và mất liên lạc nên phải điều phi cơ ra đánh sập cầu, 1 là cho con bệnh khỏi lây ra ngoài 2 là cho bọn cam bốt không vào trong được...
Tôi nghe tới đây thì thở dài thường thượt rồi văng tục chứ không biết làm gì hơn, hóa ra mọi chuyện là vậy, đám xác người như núi bị đập đầu tôi gặp cách đây ít lâu (phần 7) hóa ra là do tay chúng nó.
- Vậy chúng nó đâu rồi? Tôi hỏi tiếp
- Chúng vào được ít tháng không chống nỗi rab rồi cũng rút...
Nam trả tôi con dao rồi bỏ đi, thì ra mọi chuyện là vậy...
Tôi cứ tưởng biết tất mà cuối cùng lại không biết gì hết, nếu có cơ hôi chắc chắn tôi sẽ nướng bọn chúng lên để trả thù.
Đến giờ trưa tất cả xếp hàng ăn cơm rồi tập trung ra xe chuẩn bị lên đường, xe đã được bố trí sẵn, ai lên xe nấy.
Dẫn đầu là 2 chiếc BTR bọc thép bánh hơi, sau là mấy chiếc 7 chỗ và vận tải của quân đội, ở giữa đoàn có 2 xe chuyên dụng bọc thép chắc là chở mấy thùng thiết bị ban nãy. tất cả đều được gắn lá và bạt ngụy trang như thời chiến,
Tôi để ý thấy có điểm lạ là logo của U.N trên xe bị cạo sạch sẽ, mấy tay lính U.N cũng tháo quân hiệu và mũ nỗi ra để ở lại. Họ đang sợ ai phát hiện? Quân Cam bốt chăng? bọn chúng thấp cổ bé họng có gì mà sợ chứ.
Dân thường được cho lên 1 xe ở giữa đoàn được bảo vệ khá kĩ, chỉ sau 2 chiếc xe chở thiết bị. Trong xe có tôi, Mary, Fisher 1 tay tiến sĩ hóa học khác, lái xe và tất nhiên cả Chirst.
Đúng giờ xe lăn bánh, đang yên vị thì bụi mù lại xốc lên, 2 chiếc AH- 60 nhỏ thó ở đâu bay tạt qua đầu rồi chạy lên dẫn đoàn, 1 chiếc lơ lừng phía trên để canh chừng, Bên trong có mấy tay bắn tỉa chắc là để trinh sát.
Lần này đi với đoàn nên tôi cũng khá yên tâm nên thoải mái ngồi chơi, trên bộ đàm giọng James đang vang vang dặn dò mọi người đủ thứ nhưng tôi không quan tâm cho lắm vì lúc này đang còn bận để ý cô nãng bên cạnh.
- Can you tell me more about the victims inside the city?Cậu có thể kể thêm cho tôi về tụi rab trong thành phố không? Fisher hỏi tôi, đúng là phong cánh nhiều chuyện của anh ta, lại hỏi trong khi sáng tôi đã kể khá rõ rồi, dù sao cũng nhờ Fisher nên bầu không khi im lặng khó chịu này mới bị phá vỡ.
- As I tell you... Như tôi nói...
- As I “TOLD” you. Mary ngồi kế bên bắt lỗi ngữ pháp của tôi ngay tức khắc.
- Hey! I didn’t speak English for a year... Này, tôi đã không nói tiếng anh gần cả năm rồi, tôi chữa quê.
Mary cũng không nói gì thêm mặc cho tôi với Fisher ngồi tám chuyện trong xe, thỉnh thoảng Christ cũng có nhắc nhở 2 chúng tôi nhỏ lại để nghe bộ đàm vì James liên tục thông báo, tôi thấy cũng phiền nên nói với Fisher ít câu nữa rồi thôi.
Dù có trinh sát trên cao nhưng như lời tôi đã cảnh báo trước đường đi không hề dễ, cả đoàn liên tục phải dừng lại để xữ lý chướng ngại vật hay chờ trinh sát kiểm tra mỗi khi có nghi ngờ.
1 lần dừng lại vì thấy hơi lâu nên tôi xuống xe đi tiểu, chiếc trực thăng vẫn lượn lòng vòng trên đầu nhưng bay khá sát, tôi thấy họ bắn mấy phát làm vỏ đạn rớt coong coong xuống nóc xe. Chắc là xử mấy con rabs đi lẻ chứ chẳng may gặp 1 đàn như tôi hôm trước thì hơi căng.
Tôi vào xe, vì Fisher với Chirst cũng ra ngoài nên băng nghế sau còn tôi với mỗi Mary.
- Mary huh? Tôi hỏi
- Yes
- Nói tiếng việt đi...
- Tùy anh... Đáp hơi chảnh.
Tôi gắn gượng lắm cũng chỉ nói chuyện được với cô ta thêm vài câu, ừ thì cô đẹp, cô làm U.N nhưng làm cao thế này quả thật khó chịu.
Mary người Hà Nội, học nghành y ở Mỹ, vừa làm cho WHO (tổ chức y tế thế giới) được ít lâu thì xảy ra dịch và cũng được tuyển qua đây làm phụ tá và chuyên viên y tế. Bề ngoài có vẻ tiểu thư nhã nhặn nhưng khi tiếp xúc thì khác. Đúng là đàn bà, tôi ngao ngắn dặn lòng không nói chuyện với cô ta nữa.
Christ vào xe sập của lại,tôi làm lơ như thế chưa nói chuyện với Mary cây nào mặc cho anh ta cứ cười cười, xe tiếp tục chạy. Tôi thì nóng ruột cứ xem đồng hồ liên hồi vì tình hình này theo dự định của James là 2 ngày cũng sẽ không kịp, Chưa nói tới việc nghỉ đêm khá nguy hiểm.
Nhưng may sao từ lúc đó trở đi xe chạy thằng 1 mạch, 2 chiếc BTR phía trước có lắp máng xúc nên dọn đường khá kĩ, vận tốc cả đoàn tầm 60km/h. Vì đoàn xe dài lại tải trọng khác nhau nên có lúc cả đoàn bị cắt thành mấy khúc cách nhau 1 đoạn, chỉ khổ mấy cha cảnh vệ đi xe phân khối lớn phải chạy lên chạy xuống gõ thùng xe nhắc nhở liên tục.
Trời gần tối, Jame vừa dứt lời thông báo cách chỗ nghỉ 10 km thì cả đoàn lại phải dừng. Lần này có vẻ tình hình hơi căng nên 2 chiếc trực thăng bay mất hút nãy giờ không thấy trở lại, tất cả lính lác trên xe đổ xuống rầm rầm tỏa ra 2 bên đường chuẩn bị chiến đấu.
Chirst nhảy ra chạy lên xe dẫn đoàn gặp James, tôi toan đi theo mà anh ta ngăn lại dặn bảo vệ mọi người trong xe.
Ngồi chờ nóng cả ruột mà may sao được ít phút sau tôi cũng bị gọi lên theo, trinh sát bỏ đoàn xe 1 đoạn xa, xe đón tôi chạy lên trước đoàn phải cả cây số mới gặp James, anh Nam Đặc công và Chirst ở trên đó. Cả đám bọn họ đang nằm sát xuống đất quan sát gì đó coi bộ quan trọng lắm, tôi cũng cẩn thận trường tới. Chúng tôi đang ở trên 1 triền đèo, thấp thoáng ở dưới là 1 thị trấn mà tôi không rõ là gì.
Chirst đưa ống nhòm cho tôi, vì đồ điện tử hiện đại nên tôi chỉnh tới chỉnh lui mới bật chức năng tầm nhiệt lên được.
Lấp ló trong mấy căn nhà và lòng đường dứoi thị trấn là mấy chục đốm đỏ di chuyển liên tục và có tổ chức, họ đang định làm gì không rõ nhưng có vẻ như đang bố trí phục kích.
- No, not them, not victims! Không, không phải rabs, tôi báo cho James
- Human? Người hả, James hỏi.
- Maybe,có thể. tôi nhún vai đáp 1 cách không chắc chắn
Việc đưa trực thăng xuống không khả thi vì nếu là người sẽ làm lộ nhiệm vụ nên sau khi gọi thêm 1 tiếu đội lính, cả đám chúng tôi phải men theo triền đèo đi xuống dưới để quan sát rõ hơn dù trời đã tù mù tối.
Trên đường đi James cố giải thích cho tôi rằng họ biết đi đường bộ chắc chắn sẽ bị trì hoãn nhưng nhiệm vụ tuyệt mật nên không có cách nào khác. Tôi ậm ờ cho qua vì tôi cũng không hiểu bắt vài ba con rabs thì có gì mà căng thẳng đến thế cơ chứ, cứ đưa tôi về đó tôi túm cho 1 nắm là xong.
Tới 1 chỗ quan sát khá tốt chúng tôi dừng lại, mấy đốm đỏ kia đã hiện rõ mồn một là người, tôi chuyển qua chế độ bình thường rồi quan sát.
1 nhóm gần trăm người có vũ trang đang dàn đội hình ra giừa đường chuẩn bị chiến đấu, quét ống nhòm đi 1 đoạn xa thì tôi thấy có 1 đàn rabs đang tiến lại.Lúc này mọi người nhìn nhau coi bộ đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhóm người không vũ trang hỏa lực mà toàn là đao, kiếm, gươm giáo và khiên theo kiểu chiến binh trung cổ. Đa số là đồ độ chế nhưng nhìn rất quy cũ, họ xếp làm 3- 4 lớp kẻ đứng người ngồi, kê khiên sát khiên theo đội hình vây cá của quân đội La Mã chờ đợi tụi rabs.
James lúc này vừa nhận tin có đường vòng nhưng ông ta cố nán lại xem chuyện gì xảy ra. Tôi cũng khá là hứng thú với màn này nên không rời ống nhòm 1 giây.
Đàn rab nhận ra địch thủ nên điên cuồn lao lại, những người chiến binh họ hạ khiên phóng lao bay vun vút găm vào tụi rab, phát nào dính phát nấy không sót 1 con.
Bọn chúng chạy tới, họ rút dao kiếm ra chuẩn bị đánh sáp lá cà nhưng vẫn giữ nguyên đội hình. Rab xô tới rồi bu lên, họ dùng khiên đỡ rồi dùng đao kiếm chặt chém xong xô chúng ra, cứ thế và cứ thế. Cả đàn rab đông gấp 3 mà bị nhóm nãy xữ đẹp chỉ còn hơn 1 nửa trong khi họ không mất lấy 1 người.
Sau khi đã nắm chắc phần thắng họ rời đội hình và bắt đầu tự do chiến đấu, kỹ thuật không quá điêu luyện nhưng cũng đủ ngoạn mục để tất cả chúng tôi phải ngạc nhiên mà nhìn nhau, đàn rab vô tổ chức cứ thấy mồi là lao lại nên bị hạ như ngóe
Ít phút sau thì tàn chiến, 1 vài con rabs cuối cùng còn lại bỏ chạy nhưng cũng không xong. Họ truy và giết tới con cuối cùng.
Anh Nam hỏi tôi thấy cảnh này bao giờ chưa? tôi liền lắc đầu rồi phì cười, họ chỉ với dao kiếm mà còn xữ chúng được thế kia trong khi chung tôi trang bị tận răng lại cứ đi 1 đoạn lại phải dừng. quả thật buồn cười.
Cả đoàn kéo về xe, trời tối hẳn, các xe chỉ bật đèn sương mù lờ mờ rồi lao về chỗ cắm trại. 2 chiếc trực thăng đã bỏ đi đâu không rõ.
10.3
Đoàn xe chạy chậm chậm rẽ vào 1 con đường nhỏ rồi dừng lại hẳn. Đi thì ít ngồi chờ thì nhiều ê cả mông nên tôi chỉ mong đã đến điểm dừng chân, cũng như những lần trước, mồi lẫn xe dừng là lính lác đổ ra ngoài lập vành đai, nằm quỳ nghe ngóng. Đáng lẽ tôi cũng nhảy ra hóng hớt nhưng đã chán cảnh này rồi nên nán lại xe. Qua gương hậu tôi thấy họ bắt đầu dỡ đồ trên xe vận tải xuống chứng tỏ đã tới điểm dừng tôi mới xuống.
Là 1 doanh trại quân đội cũ đã bỏ hoang mấy tháng nay, sau khi mấy anh trinh sát đặc công mò vào kiểm tra xong xuôi thì chúng tôi được vào, mấy chiếc xe lầm lũi chạy vào sau.
Mới nửa ngày đường nhưng vì không trơn tru cho lắm nên ai nấy cũng đã thấm mệt, tôingồi xuống bậc thang của dãy nhà nhìn mọi người làm việc. James, Nam, Mac vẫn tất bật chỉ đạo lực lượng canh gác, số còn lại được ngồi nghỉ hoặc tụm năm tụm ba nói chuyện. Không thấy Christ đâu cả tôi mới đứng dậy đi tìm, vì thú thật ngoài Christ tôi cũng chẳng muốn nói chuyện với ai, tất nhiên có Fisher nhưng anh ta có vẻ nói nhiều quá làm tôi hơi mệt.
Lại chỗ xe vận tải không thấy, nghé qua chỗ Mac cũng không thấy tìm mãi mới thấy Christ với chục người khác vẫn nai nịt súng ống canh gác 2 chiếc xe thiết bị không được nghỉ.
- Hey, why don’t you take a break? Này, sao không nghỉ đi 1 lát? Tôi hỏi Christ
- Not now men! không phải bây giờ anh bạn, Christ vừa nói vừa nhắn tráng đá mắt qua chỗ chiếc xe là gánh nặng của anh ta.
Tôi chống nạnh đi lại toan sờ mó vào thùng xe thì 1 anh linh gác chụp tay tôi lại ngay tức khắc làm tôi giật cả mình.Christ quay sang thấy thế liền nói:
- No! you better don’t touch it. Không, Đừng nên đụng vào nó.
- This make me confuse a lot Christ, look at fisher, he even doesn’t care about these container. Cái này làm tôi hơi lo đó Chirst, Nhìn Fisher kìa, anh ta chẳng quan tâm gì về mấy cái thùng này cả.
Tôi chỉ vào ngài Fisher đang chém gió linh tinh với Mary ở đằng kia rồi hỏi xoáy Christ vì không lý gì đây là thiết bị của Fisher mà anh ta lại chẳng để mắt gì tới cả, còn bên quân đội thì cứ giữ khư khư.
- Minh! I know you’re helping us but the less you know the safer you are.I don’t want to hide anything from you but this is classified. Tôi biết anh đang giúp chúng tôi nhưng anh biết càng ít càng tốt cho anh, tôi không muốn dấu anh đâu nhưng cái này là tuyệt mật. Christ rúm ró trả lời 1 cách van nài.
Tôi cũng không làm khó anh ta nữa nên vỗ vai Christ rồi bỏ đi.Bên quân nhu phát cho mỗi người 1 hộp thức ăn bên trong có nhiều bọc nhỏ, tôi khui ra thì thấy khá nhiều món ngon như bò hầm, khoai tây nghiền và súp nhưng ăn không ngon cho lắm vì hơi nguội, với lại đồ tây không hợp bụng tôi.
Vì chuyên viên và thường dân phải ngồi chung 1 góc nên cô nàng Mary lại có dịp chọc quê tôi:
- Này, anh phải bẻ thanh nhiệt ra trước chứ? anh chưa ăn bao giờ sao?
- Gì? Thanh nào cơ? Tôi hỏi
Mary lấy 1 gói đồ ăn ra rồi làm cho tôi xem, bên trong nó có 1 cái que mà tôi cứ tưởng là ống hút, bẻ thanh đó trước khi mở gói đồ ăn nó sẽ làm gói đồ ăn nóng lên.
- Đây, anh ăn của “em” đi. Mary đưa gói đồ ăn cho tôi
Tôi tròn mắt, cô nàng chảnh chọe khi sáng sao lại hiền dịu bất ngờ như thế này chứ. Tôi nhìn vào gói đồ ăn hẩm hiu của mình rồi nhận lấy trong khi Fisher ngồi cười khúc khích.
Có lẽ Mary cũng thấy thái độ của tôi lẫn Fisher nên hơn thẹn rồi ngồi ăn mà không nói gì thêm.Ngoài kia mấy anh lính đã bắt đầu ngã mũ xuống ngủ, tôi thấy mọi người cũng mệt mà ngủ ngoài này không tốt nên đứng dậy xô cửa vào cái phóng ngay sau lưng.
Đây là nhà hành chính nên không có giường nệm gì sấc, tôi đẩy hết vật dụng trên bàn xuống đất rồi ghép 2 cái lại thành 1 cái giường, ưu tiên phụ nữ nên tôi gọi Mary vào nghỉ trong khi fisher có vẻ hơi bất mãn.
- That’s unfair. Không công bằng đâu đấy. Fisher nhăn nhó.
- You can sleep in my warm arm Fisher. Anh có thể ngủ trong vòng tay ấm áp của tôi Fisher, tôi cười khẩy.
- No way... Không đời nào...
Chúng tôi đang giỡn thì Jame với Mac đi tới:
- You’re Good? Cậu ổn chứ?Jame hỏi
- Tired a little bit but ok, with this speed I afraid it will take longer than 2 days. Hơi mệt 1 chút nhưng vẫn ổn, nhưng mà với vận tốc này tôi lo phải tốn nhiều hơn 2 ngày đó.
- Ok, you’re right but we have no choice. Cậu đúng nhưng chúng ta không có cách nào khác. James đáp
- And if you scare you can leave. Và nếu cậu sợ cậu có thể bỏ đi mà, Mac chen vào.
- What the fucking wrong with him?thằng cha này bị làm sao thế không biết, tôi nghĩ trong đầu
- I’m here to be a adviser Mac! Tôi ở đây là để tư vấn mà Mac, tôi nhã nhặn, Nghĩ thế thôi chứ tôi cũng không muốn gây sự với cha này.
- Just take a look at you and people here, have a good night, we’ll go early tomorrow. Ghé qua hỏi thăm mọi ngừoi thôi, ngủ ngon vì ngày mai cúng ta còn phải đi sớm. Jame thấy tôi với Mac hơi căng nên đánh trống lãng.
Có lẽ mục đích của Mac tới đây không phải giống như James vì anh ta còn tạt qua chỗ Mary 1 lúc rồi mới đi, mà cũng đúng thôi. Hơn trăm mạng đàn ông ở đây có mỗi Mary là con gái, lại xinh thế kia. Nếu không mất thiện cảm với cô ta từ đầu tôi cũng muốn nghiên ngả.
Tôi tìm 1 chỗ an toàn rồi cũng dựa lưng nằm ngủ, cả buổi tối hôm qua bị tụi trật tự KAT nó tra khảo mãi có ngủ đc chút nào đâu.
Lần đầu sau cả tháng tôi được ngủ ngon như thế, không phải sợ sệt, không phải giật mình thức giấc bởi tiêng ngáy như kéo cưa.Dù có mây con muỗi cứ vo ve mà thôi tôi cũng kệ, ấy vậy mà...
- Bộp..bộp... wake up... Fisher vỗ bôm bốp vào mặt tôi, giật mình tôi vớ súng bật dậy.
4h sáng! chắc có chuyện gì nên mọi ngừoi dậy cả và gấp rút chuẩn bị đồ leo lên xe.
- What happen? chuyện gì vậy.
- I don’t know... Fisher trả lời...
Tôi chạy lại chỗ Christ.
- Everything ok? Mọi việc ổn chứ?
- No, whole bunch of shit are coming to us. We have to go ASAP. Không, cả đống rabs đang tiến lại chỗ chúng ta, phải đi gấp thôi. Christ vừa thở vừa đáp.
Chúng tôi lại lên xe, trời vẫn chưa sáng. Cả đoàn xe vùn vụt lao đi 1 cách vội vã, mấy người trên xe ai cũng vẫn còn ngái ngủ, Fisher với trợ lý cũng chỉ thức được 1 lúc rồi ngáy o o.
Tôi cũng vậy nhưng không ngủ được vì Mary đang dựa vai tôi thiếp đi, tôi ngả đầu sang trái dựa vào cửa kính thì đường giồng, đầu cứ vỗ bồm bộp vào kính còn ngả qua phải thì lại đụng Mary.
Ngôi lơ đãng nhìn ra ngoài, mặt trời bắt đầu mọc, hừng đông cả 1 góc,tôi hạ kính xuống bô tình để gió lạnh và sương tạt vào ướt cả mặt.
Tờ mờ sáng xe cứ lao đi, mấy rặng cây bên đường cứ vùn vụt tuột ra đằng sau, khi bé lúc ngồi trên xe tôi vẫn hay đưa tay lên lượn theo mấy rặng cây như là lướt sóng...
- FUCK! FUCK! CHRIST! ON THE LEFT...!
Khốn nạn thật, Christ! bên trái... Tôi hét lên khi thấy những cảnh tượng quen thuộc, mấy cành cây đong đưa dữ dội rồi rung lên bần bật, chim trong rừng sợ hãi vỗ cánh bay lên từng đàn kêu la náo loạn. Chính là bọn rab như tôi đã từng gặp trong rừng cao su.
- Emnemy on the left, speed up and ready to engage. Có địch ở bên trái, tăng tốc và chuẩn bị giao chiến. Christ báo qua bộ đàm
- Roger! Rõ! Ai đó đáp lạnh lùng.
Cả xe lúc này đã thức giấc, tôi lấy súng ra lên đạn cạch cạch làm cho mấy người còn lại tỏ vẻ hoang mang.
Chúng tôi đang cố lao hết tốc lực nhưng 2 chiếc BTR dẫn đoàn chạy quá lắm cũng chỉ 70km/h nên không đi nhanh được, cuối cùng họ quyết định đưa chúng ra đằng sau.
Tôi cố ngoái nhìn lại xem đám rab đã đuổi kịp chưa nhưng bị khuất tầm, hơn 5 phút mà chưa có chuyện gì xảy ra, tôi thở phào nhẹ nhõm nhưng không phải vậy là xong.
Tự nhiên chiếc xe dẫn đoàn thắng gấp rồi mất lái trượt dài 1 đoạn xong lật ngang chắn giữa đường, cả đoàn xe cũng thắng lại kin kít,chiếc này xém tông vào đít chiếc kia.
Vì không có 2 chiếc BTR dọn đường nên xe tông phải gì đó rồi mất lái, tôi định nhảy ra thì Christ liền nắm cổ áo tôi lại bắt ngồi im trong xe.
- No way, if they are coming I’ll know before you do. Không, nếu chúng nó tới tôi sẽ biết trước anh, tôi giùng dằng với Christ rồi trèo xuống chạy ra sau đoàn xe để canh gác.
Phía trước họ đang cố húc chiếc xe đó qua 1 bên với ý định bỏ nó lại nhưng không kịp rồi, chúng nó đã từ sau phóng tới.
- Too late, incoming... Trễ rồi,bọn chúng đã tới.Christ thét lên trên bộ đàm.
Nhấp nhô trên con đường nhựa đàn đàn lũ lũ chúng nó xuất hiện, không khác gì lũ rab tôi đã chạm tráng trước đó, bọn này cũng bò trường chạy tới 1 cách hung hãng.
Tất cả chúng tôi chạy ra sau rồi bố trí đội hình, James quen với cách đánh trực diện nên dàn đội hình vòng cung đón bọn chúng hy vọng sẽ dùng hỏa lực áp chế được trong khi bên Đặc Công lại tản mát ra với ý định bắn tỉa.
Qúa quen với bọn rab này, cách đi săn của bọn chúng là khi gần tới mục tiêu sẽ tỏa ra 2 bên tránh né hỏa lực rồi bọc lấy mục tiêu. Khi đã phân tán được lực lượng của chúng tôi chúng nó sẽ ào vào tấn công. Lúc này tôi chưa biết bọn chúng có bao nhiêu con nên chưa lường trước được chuyện gì.
- James!They gonna wrap us from both sides, if you deploy our men like this we’ll trapped. Chúng nó sẽ bọc chúng ta lại từ 2 hướng, nếu ông bố trí như vậy chúng ta sẽ bị bao vây.
Tôi gào lên trong khi James vẫn đang bận chỉ huy.
- What? James hét lớn.
- They will wrap us like this, chúng nó sẽ vây chúng ta lại như thế này, tôi líu quíu mô tả cho James hiểu.
- I KNOW... Biết rồi...
James gọi anh Nam rồi thống nhất lại đội hình hàng ngang trong khi mấy khẩu pháo 23ly của 2 chiếc BTR bắt đầu nhả đạn.
Khốn nạn, đúng như tôi tính, bọn chúng bắt đầu dàn trải ra rồi tản mát ra 2 bên, cứ tiếp tục như vậy chúng tôi sẽ bị bao vây. Chẳng có thời gian mà nói với ai nữa tôi nhảy lên xe mở nắp hét vào trong.
- Bắn chụm vào! quét từ ngoài vào!!!!
Chắc tên pháo thủ chẳng hiểu tôi là thằng dở hơi nào mà tự nhiên giành quyền chỉ đạo nên anh ta đớ người ra 1 lúc, đến khi tôi hét tới lần thứ 3 anh ta mới làm theo.
Tiến súng bắt đầu nổ đì đùng, lẻ tẻ rồi rộ lên ào ào. Tôi lúc này đang đứng trên xe cũng bất đầu lấy hỏa điểm rồi nổ súng.
- DON’T FUCKING RELOAD AT THE SAME TIME!!! ĐỪNG CÓ MÀ THAY ĐẠN CÙNG 1 LÚC, tay Mac nóng máu hét lên sau khi kết thúc loại đạn đầu vì hết đạn.
Chúng đã tới gần, chỉ còn hơn 50 mét, bọn tinh ranh này bắt đầu nằm xuống tránh đạn hoặc bu lên cây. 2 khẩu pháo 23 ly bắn xối xả vào 2 rặng cây bên đường làm chúng gãy răng rắc rồi đổ nhào xuống.
Bọn rab bị dính đạn ngã nháo nhào nhưng vẫn còn đông, không hung hẵng như lúc đầu, bọn chúng chậm lại rồi chạy tán loạn để né đạn.
- Grenade. Lựu đạn...! Tôi hét lên khi bọn chúng đã ở trước mặt toan nhảy xổ vào chúng tôi.
Từ phía sau hàng chục trái lựu đạn được ném tới nổ đi đùng inh tai làm tôi phải nằm xuống để tránh bị văng miểng.
Không biết là James hay ai ra lệnh mà bên U.N bắt đầu vừa bắn vừa rút lui, 2 chiếc BTR thấy vậy cũng lui dần ra sau.
Má! tôi nghĩ thầm, lui nữa là chết chắc vì chúng bắt đầu bọc chúng tôi lại.
- Retreat...!Rút lui...! James hét lớn thêm lần nữa.
Từ trên cao tôi thấy chiếc xe chặn đoàn đã được dẹp qua 1 bên, mọi người bắt đầu rút về xe đỉnh bỏ đi nhưng nếu vậy cũng không kịp, bọn chúng sẽ nhảy vào cắt ngang hông đoàn xe và hỗn loạn như vậy chỉ có chết.
- NO!!!! We not gonna make it. Không kịp đâu! Tôi gào trong vô vọng khi bọn rab chỉ còn cách tôi chục bước chân.
Lúc này đội hình đã lùi ra sau 1 đoạn xa chỉ còn tôi và 2 chiếc thiết giáp ở lại bắn cầm chân
Bọn chúng vây lấy 2 chiếc xe, 2- 3 con rabs nhảy lên đầu xe với lấy tôi liền bị tôi bắn vỡ sọ, tôi cúi xuống định cạy cửa xe lên chui xuống thì không kịp nữa rồi, 1 con nắm lấy chân tôi lôi xuống làm tôi ngã cằm mặt xuống nóc xe.
Hoảng hồn tôi cố đạp nó ra trong khi tay vẫn giữ chốt cửa nếu không nó sẽ lôi tôi xuống mất.
2 chiếc xe đã bị bao vây liền cài số lùi de lại nhưng tôi gào lên cản lại nếu vậy bọn rab sẽ vây cả đoàn mất.
Tôi 1 tay nắm chốt cửa 1 tay rút súng lục ra định bắn con rabs thì bỗng tiếng súng lại rộ lên, ai đó đã bắn hạ con rabs cho tồi.
Từ phía sau lính Đặc Công phóng lên rào rạt, thay vì co cụm phòng thủ như bên U.N lính Việt Nam thiện chiến hơn, họ chạy lên bắn áp chế bọn rabs.
Ban đầu chúng còn hùng hổ lao lại nhưng bị phản công vỗ mặt 1 cách bất ngờ chỉ sau vài loạt đạn chúng bắt đầu chần chừ rồi lủi vào 2 cánh rừng.
Chúng tôi được giải thoát nhưng vẫn chưa yên vì tụi rabs vẫn rình mò ở 2 bên.
- Sao không em...! Anh Nam đứng dưới đất hỏi vọng lên.
- Không, nhanh! lui! tôi nhảy xuống khỏi xe rồi cùng mọi người rút về đoàn.
Xe lăn bánh, mọi người từ trong xe vẫn thò súng ra bắn ngắt quãng để dọa bọn chúng nhưng chúng nó vẫn kiên trì bám theo.
Khi đã yên vị trong xe tôi mới thở lấy thở để và hoàn hồn sau lần hút chết vì muốn làm anh hùng.
Đáng lẽ trận này phải “ngọt” hơn như thế. Tất cả là do bên Đặc Công và U.N không ăn khớp với nhau,mấy tay lính U.N khá chủ quan nên bắn phá bừa bãi chẳng theo trật tự nào theo kiểu “Free fire” (bắn tự do) trong khi lính Đặc Công thiện chiến hơn lại chờ thời cơ đón lõng bọn chúng, họ đợi tụi rabs tới thật gần mới đánh nên bọn chúng mới có cơ hội làm tàn đến vậy.
Chúng tôi ngồi trong xe nhấp nhổm 1 hồi lâu mới được yên sau khi mấy chiếc trực thăng tới yểm trợ bắn rocket quét 2 bên đường.
James điểm danh qua bộ đàm, may mà không có thiệt hại mọi người mới yên tâm thoải mái yên vị.
- Fuck!!! Khốn nạn, tôi ngao ngán thốt lên.
- Good job mate. Christ vỗ vai tôi an ủi sau lần hút chết.
Tôi chép miệng tỏ vẻ đáng tiếc vì trận này không như ý mình, lúc này để ý mới thấy mấy người trong xe còn có vẻ hoản hơn tôi.
Fisher thì khỏi phải nói, cứ luôn mồm hỏi tôi chuyện gì xảy ra đằng sau đó trong khi Mary chăm chú tròn mắt lắng nghe.
Đoàn xe chạy đều đều, thỉnh thoảng vẫn phải dừng lại như hôm qua nhưng đã đỡ hẳn vì đường ở đây rộng hơn và đi qua khá nhiều khu dân cư.
Cứ như thế này đến đầu giờ chiều sẽ đến được thành phố, James báo qua bộ đàm không muốn vào thành phố vào buổi tối như tôi đã cảnh báo nên đoàn sẽ không nghỉ trưa mà chạy thẳng luôn.
Tôi thì sao cũng được, vẫn còn thiếu ngủ nên tôi thiếp đi lúc nào không hay cho tới khi Christ gọi tôi dậy.
- Hey, we’ve arrived! Ê! tới rồi!!!
Tôi mở mắt rồi nhăn nhó ngó nghiên, đã vào tới quận 12 rồi cơ đấy, giờ mới 3h chiều. Vì đường trong thành phố có nhiều chướng ngại vật và bị phong tỏa nên tôi được điều lên xe dẫn đoàn để chỉ đường.
Sài gòn sau hơn 20 ngày vẫn vậy, không khác lúc tôi rời đi nên tôi cũng không ngần ngại gì mấy, chỉ có mấy tay ở đây hơi lo sợ khi nhìn Sài Gòn hoang tàn hơn họ tưởng.
Vào địa hình đô thị nên đoàn xe chậm dần, tôi dẫn đoàn qua Quang Trung, Hoàng Văn Thụ, Nguyễn Văn Trỗi rồi nhắm hướng quận 7 mà đi không có gì khó khăn.
- What the hell is that? Cái gì vậy? James hỏi bân quơ khi thây 1 cái lỗ bự đùng trên tòa nhà Bitexco.
Tay Mac thò đầu ra nhìn rồi đáp:
- 100mm Cannon, I guess. Tôi đoán là pháo 100ly.
Phần tôi thì lắc đầu giả bộ không biết, mấy tay bộ đội mà biết cái lỗ đó do tôi với thằng Hoàng bắn chắc tôi lại bị ăn đập.
Cuối cùng cũng tới nơi, Tôi dẫn vài người vào trước, kiểm tra tất cả dây an toàn đã cài cắm trước đó xem có còn không, ok xong hết mọi người mới vào. Xe được được xuống hầm, mọi ngừoi tiến hành tháo dở thiết bị.
Đúng như lời tôi nói, họ khá hài lòng với nơi này. Không khó mấy để khởi động lại hệ thống điện và an ninh.
Tôi cũng mấy vị sĩ quan đi 1 vòng bố trí canh gác ở cầu thang phía Bắc và Nam và vành đai, hướng dẫn họ sử dụng các hệ thống xong xuôi tôi mới được nghỉ. Tất nhiên tôi cũng không quên nhắc mọi người đừng nên để ánh sáng lọt ra ngoài nếu không chuyện gì sẽ đến ai cũng biết.
Không giống như tôi, James, anh Nam và những người khác chưa gì đã vào phòng họp lên kế hoạch gì đó mà tôi không được vào, thú thật là tôi cũng chẳng muốn vào. Nhiệm vụ của tôi tới đây có lẽ cũng đã hết. Đưa họ vào và bàn giao 1 chỗ an toàn, đang thoải mái nằm trên ghế salong nơi hành lang thì Christ lại hối hả chạy tới.
- Come in, we need your help. Vào đây, chúng tôi cần anh giúp.
Vâng! lại cần giúp, cần giúp kiểu gì mà đến lúc tôi nói lại chẳng ai nghe. Miễn cưỡng đứng dậy tôi bước vào phòng họp.
Ban bệ cuộc họp vẫn như cũ, trước hết Fisher muốn bắt 3 con rabs để làm mẫu vật vì Fisher cho rằng bọn rabs ở đây là loại nguyên thủy, chưa biến đổi nhiều. Nó sẽ giúp cho anh ta nhiều.
- Ok, just wait till night, give me a platoon and I’ll catch some. Được thôi, cứ đợi tới tối, đưa cho tôi 1 tiểu đội tôi sẽ bắt được chúng nó.
Tôi đáp và tỏ vẻ việc này không có gì khó, và quả thật cũng không khó. Đem 3 cái mền ra ngoài đường xem con nào đi lẻ thì trùm lại thôi mà.
- Alive...! Nhưng phải con sống... Fisher yêu cầu...
- Of course... tất nhiền rồi...
- And... In one piece... và phải lành lặng nữa.
- Sureeeeee... tôi hắn giọng, anh ta cứ làm như tôi ngu lắm vậy.
Tiếp theo James trải ra bàn 1 tấm sơ đồ và phải mất vài phút tôi mới nhận ra là bản vẽ 1 tòa nhà.
Jame cũng chỉ vị trí nó trên bản đồ, nếu tôi không nhầm thì là Vincom Tower ở Đường Đồng Khởi.
- You want to come here? ông muốn tới đây hả?
- No, I want you lead a team to breach in. Không, tôi muốn anh cùng 1 đội vào tòa nhà này.
- Ok! but for what? I think I supposed to know. Được nhưng để làm gì, tôi nghĩ là tôi cần phải biết. Tôi bắt đầu trả treo
- Just testing some devices. Chỉ để thử nghiệm 1 số thiết bị thôi, James đáp.
- Ok but which floor? the extractly location.Được nhưng mà tầng nào, cụ thể 1 chút đi.
- No, we go down to the basement. The parking lot. Không, chúng ta xuống tầng hầm, bãi để xe.
Lúc này thì mặt tôi hơi biến sắc 1 chút. Vào tầng hầm! Cái tầng hầm ở ngay trung tâm quận Nhất sâu mấy chục mét thế này này chắc phải chứa đủ 10 vạn con rabs.
Đớ mặt 1 hồi tôi ái ngại hỏi lại:
- Are you sure...?Ông chắc không?
- That’s all we have to do in here Minh! Đó là mục đích chúng tôi ở đây. James chắc chắn.
- Ok, listen up. The basement like this can contains ten thousand, may be twenty thousand of them. Even they line up for you to shoot it gonna take hours. So if you want me and your guys come down there, I would say this mission is impossible.
Nghe này, tầng hầm như thế này có thể chứa từ 10.000 tới 20.000 con rabs, thậm chí chúng xếp hàng lại cho ông bắn cũng mất vài tiếng đồng hồ nên ông muốn tôi cũng lính lác mò xuống dưới đó thì thực sự là nhiệm vụ bất khả thi.
Bọn họ nghe tôi trả lời xong cũng khá là quan ngại, thực sự tôi không biết họ làm gì nhưng chuyện này khó khăn hơn họ tưởng. Dù có dùng khí gas, lửa hay boom mìn gì cũng không thể dọn sạch 1 cái hầm sâu và to như thế được.
- That’s why we need you here. Think about it, we’ll start tomorrow morning. Đó là lý do chúng tôi cần cậu ở đây, cứ tìm cách đi, sáng mai chúng ta sẽ bắt đầu. James động viên
Lúc này tôi cũng chỉ biết cười khẩy, chẳng có cách nào hết. Nhớ tới cái hồi đâm đầu xuống hầm giữ xe Cresent mall mà người tôi đã nổi da gà, giờ bảo tôi xuóng đó thì thà bắn nát óc tôi còn hơn.
Hết phần 10
Tại sao bọn họ lại đòi xuống hầm xe Vincom? Liệu NVC có xữ lý được cái nhiệm vụ khó nhằng này hay không? Chờ phần 11 nhé!

BÌNH LUẬN VỀ TRUYỆN

Các bạn đang đọc truyện trên DocTruyenVoz.Com, website đọc truyện voz nhanh, đẹp, không quảng cáo khó chịu... Hãy LIKE Facebook để cập nhật những truyện mới nhất!
Name

100 ngày cố yêu,1,1730.365.2.1,13,7 ngày làm gia sư,1,Anh có thể tặng em một nụ hôn không,1,Anh ơi em không phải là rau,1,Bạn gái cũ làm thư ký,33,Bạn gái tôi là lớp trưởng,1,Bản lĩnh ếch cụ,1,Bạn thân yêu,1,Bắt gặp gấu ôm eo thằng khác,1,Bị con bạn thân nhìn thấy chết em rồi,1,Bị đâm khi đi chơi cùng Gấu,1,Bị ép đi xem mặt gái,21,Bị gái ở bể bơi vô ảnh cước vào bụng,1,Bố vợ tôi,1,Bỗng dưng anh yêu em thiên thần bé nhỏ,4,Boys Già,4,Cách chinh phục gái hơn tuổi,72,Cai sữa,1,Cảm nắng chị cùng dãy trọ,13,Cảm ơn em con cave đã thay đổi cuộc đời anh,1,Cát tặc,14,Câu chuyện về 1 checker,9,Chăn rau,1,Chăn rau ai dè yêu thật,1,Chàng lớp trưởng và cô nàng đanh đá,11,Chàng trai năm ấy tôi từng theo đuổi,1,Chị ơi anh yêu em,1,Chị quản lý dễ thương,6,Chuyện của Bun,1,Chuyện của một thằng bị bệnh tim,1,Chuyện của tôi,22,Chuyện em xả hơi,1,Chuyện FA kinh niên và có vợ như nào,1,Chuyện Q4,1,Chuyện tình buồn của tôi,53,Chuyện tình của anh nhân viên văn phòng và con gái cảnh sát,24,Chuyện tình của mình với gấu người Đài Loan,31,Chuyện tình của tôi nàng và con chó,1,Chuyện tình với em hàng xóm,1,Chuyện tình zồng,5,Chuyện tù,3,Chuyện về người phụ nữ,26,Chuyện xưa và nay,6,Cô bạn gái người Mỹ của tôi,29,Cô bé Hà Nội,6,Cô gái của sếp,19,Cô gái thích coffee đen,1,Cô giáo chủ nhiệm của tôi,11,Cô giáo Em sẽ mãi ở trong trái tim anh,39,Cô giáo và học sinh,1,Cô trợ lý và nàng gia sư,51,Con bạn thân,26,Con đường mang tên em,29,Con Gái Sếp Tổng Và Osin cấp cao,16,Cơn mưa ngang qua,1,Con Thầy - Vợ Bạn - Gái Cơ Quan,2,Cưa chị hàng xóm,1,Cuộc chiến giữa Nhíp xinh và Quần đùi hoa thủng đũng,26,Cuộc đời một giấc mơ,1,Cuối cùng mình cũng lấy được vợ,1,Cười lên cô bé của tôi,129,Cứu gái đụng xe và câu chuyện tình buồn,1,Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt,1,Đã nhớ một cuộc đời,10,Đã nói lời tạm biệt,1,Đang viết,36,Danh Sách Truyện,269,Dầu khí,6,dauphongver01,3,Dì ơi có phải là tình yêu,2,Dì tôi là một teen girl,7,Định mệnh của tình yêu,1,Đôi mắt người xưa,1,doithayxx,7,Dòng đời nổi trôi,5,Drop,45,Du học Liên Xô,73,Đứng dậy từ vấp ngã,4,Đừng đùa với gái hư,1,Đừng đùa với teen,1,Duyên trời,1,Em đã bỏ nghề làm nông nghiệp như thế đó,1,Em đã là thiên thần,23,Em đã lỡ một tình yêu,1,Em đã nuôi con của người em yêu như thế nào,7,Em hàng xóm đối diện nhà tôi,4,Em hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà,51,Em hàng xóm xa lạ,1,Em KTV Massage,1,Em là cô bé của anh,7,Em nhân viên của mama,4,Em sinh ra là để hạnh phúc,78,Gái đến ở cùng nhà,37,Gái net,19,Gái trọ cạnh phòng,8,Game Online Chuyện tình 5 năm trước,1,Gấu đã tán em như thế nào,1,Gấu em có võ,1,Gấu em là hot girl,1,Gấu hơn mình 6 tuổi,1,Gấu kute và cực kỳ bá đạo,4,Gấu mình ngủ với 1 gã đã có vợ,1,Gấu mới cao tay trả thù gấu cũ,1,Gấu phản bội sau 7 năm yêu nhau mặn nồng,1,ghost,2,Gia đình hắt hủi say nắng cô nàng lớp 12,51,Giá như dừng yêu,3,Giảng Viên lái xe bất đắc dĩ,33,Gio_Vo_Tinh2710,2,Giới hạn tình bạn hay vượt rào,4,Góp tiền chơi cave,1,Hành trình cưa đổ MC,1,Hành trình tìm lại,25,Happy Ending,30,Hãy hiểu anh người anh yêu,14,Hẹn ước Bồ Công Anh,4,Hoàn thành,172,Học sinh,33,Hối hận vì lấy vợ sớm,1,Hồi ức của một linh hồn,8,Khép lại quá khứ,7,Khi vozer đưa gái đi chơi,1,Khiêu vũ giữa bầy gõ,30,Khiêu vũ giữa bầy les,18,Không lẽ nói cho cả thế giới rằng mình đang yêu,7,khovigaitheo,2,Kỷ niệm ngu nhất trong cuộc đời,1,Ký ức xưa,3,Là duyên hay là nợ là chăn hay bị chăn,7,Làm thằng đàn ông tốt không phải lúc nào cũng hay,1,Làm việc cùng EX,1,Làm việc trong quán Massage,21,Lần đầu hút cần,1,Lắng nghe nước mắt My memoirs,3,Lỡ ngủ với chị,1,Lỡ tay sờ Gấu,1,Minh Hoàng và Hoàng Vi,2,Mối tình đầu,1,Một đêm trăng lạnh trai lông bông cảm nắng gái lạnh lùng,1,mrxau,3,Mùa gấu chó,1,Mưa hay nước mắt,31,My Memory,39,Này điếm em yêu chị,1,Này em làm cô dâu của anh nhé,9,Nên là chúng mình lấy nhau đi,1,Ngẫm,52,Ngày hôm qua đã từng,6,Ngày không Phây,1,Nghề bồi bàn,20,Nghề Vệ Sĩ,4,Nghi vấn cao thêm sau 4 năm tu luyện,32,Ngỡ quên và ngàn ngày nhớ,43,Người con gái áo trắng trên quán bar,3,Người con gái nghiền chữ nạ,1,Người yêu cũ của gấu dọa giết em,1,Người yêu tôi là gái hạng sang,15,Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,41,Nhập viện xa nhà Gái thành phố thương,4,Nhật ký anh yêu em,9,Nhật ký buồn Chuyện tù 2013,26,Nhật ký chăn rau,7,Nhật ký gã tồi và cô cave bé nhỏ,1,Nhật ký Hoàng Vy,22,Nhật ký làm bố,1,Nhật ký những ngày đầu làm vợ,1,Nhật ký những ngày mưa,17,Nhỏ bạn thân bị less,21,Những chuyện bựa thời sinh viên,1,Những đứa em gái và bà xã hiện tại,16,Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo,13,Nợ duyên nợ tình,28,Nó lại nhớ anh như một thói quen khó bỏ,1,Nocturne 1 kí ức đẹp,1,Nửa đêm gấu cầm dao,1,Ở chung với gái,23,Ôi cái cuộc đời của tôi,9,Phụ nữ không hề khó hiểu,1,Ra mắt gia đình ex,13,Ranh giới,8,Sad Ending,13,Săn nã,40,Sau 10 năm gặp lại em đã có gấu là bạn thời lớp 1,5,Say nắng cô em tán cô chị,5,Say nắng gia sư của em trai,9,Sống chung với gái,8,Tạ Trùng Linh hồi ký,1,Tâm sự,9,Tâm sự của chàng trai 18 tuổi sắp làm bố,12,Tâm sự của một thằng con trai tỉnh lẻ say nắng gái thành phố,1,Tâm sự hồi ký về trại Sa La Điên,1,Tán gái 10k sub,16,Tán gái bên Hàn,1,Tán gái cùng cơ quan,1,Tán gái dễ ợt,1,Tán gái hơn tuổi và những bài học,2,Tán gái khó thế sao,1,Tán gái ở nhà,31,Tán gái Tây,15,Tán gái Tây trên Meowchat,6,The day you went away,43,The Khải Huyền,18,Thời trẻ trâu và chuyện tình tù,4,Tín dụng đen,18,Tình đầu sau 1 đêm trắng và phát hiện ra sự phũ phàng,1,Tình yêu và tình dục,1,Tớ có thể yêu cậu cũng có thể quên cậu ngay lập tức,1,Tôi đi tán gái,1,Tôi Em 2 thế giới,1,Tội lỗi,48,Trả thù gấu chó,16,Trai ngoan dính phải gái hư,1,Trót yêu,1,Truyện 18,22,Truyện cười,17,Truyện cười Vôva,47,Truyện ma,3,Truyện ngắn,85,Truyện tâm linh Bố em,1,Từ gặp ma đến gặp gấu,25,Tưởng nhầm gái hư đc nhầm gái ngoan,22,Vẽ em bằng màu nỗi nhớ,46,Vì cuộc đời là những luống rau,8,Vị tình đầu,12,Videos,12,Vợ chồng hàng xóm,1,Vợ ơi anh biết lỗi rồi,27,Vô tình hôn gái em phải làm sao,10,Vợ xăm hình hổ báo nhưng rất chung tình,44,Vợ yêu,8,Vợ yêu ơi anh yêu em nhiều lắm,1,Vo_Tonq_Danh_Meo,12,Xin lỗi Anh Yêu Em,5,Xin lỗi em bởi vì anh nghèo,1,Yêu bé Dừa,2,Yêu cô bạn học cùng cấp 1,4,Yêu em là hạnh phúc đời anh,1,Yêu em nhanh thế,1,Yêu em quá nhanh và nguy hiểm,8,Yêu gái matxa và kết cục,1,Yêu người cùng tên,70,Yêu người IQ cao,26,Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái,16,Yêu thầm chị họ,84,Yêu thầm em gái bạn thân,1,
ltr
item
DocTruyenVoz.Com - Tuyển tập truyện VOZ: The Khải Huyền - Chap 10
The Khải Huyền - Chap 10
Đọc Truyện Voz, Truyện Voz, truyen voz, bệnh dịch zoombie, Survivor-Zombie, the khai huyen voz, the khai huyen full, the khải huyền, chap 10
https://lh4.ggpht.com/-UiI-K9mAj4A/V8-DSmGlZdI/AAAAAAAAD4I/6fgQZaGRop40MV25DD1A3Cws60IJcv5fwCLcB/s1600/thekhaihuyen.jpg
https://lh4.ggpht.com/-UiI-K9mAj4A/V8-DSmGlZdI/AAAAAAAAD4I/6fgQZaGRop40MV25DD1A3Cws60IJcv5fwCLcB/s72-c/thekhaihuyen.jpg
DocTruyenVoz.Com - Tuyển tập truyện VOZ
http://www.doctruyenvoz.com/2016/09/the-khai-huyen-chap-10.html
http://www.doctruyenvoz.com/
http://www.doctruyenvoz.com/
http://www.doctruyenvoz.com/2016/09/the-khai-huyen-chap-10.html
true
3715675415566788023
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts XEM TẤT CẢ Đọc tiếp Reply Cancel reply Delete Đăng bởi Home TRANG TRUYỆN Xem tất cả CÓ THỂ BẠN THÍCH DANH SÁCH TRUYỆN ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Không có truyện nào! Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April Thg 5 June July August September October November December Thg 1 Thg 2 Thg 3 Thg 4 Thg 5 Thg 6 Thg 7 Thg 8 Thg 9 Thg 10 Thg 11 Thg 12 just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow NỘI DUNG NÀY ĐÃ BỊ KHÓA Hãy Like để tải truyện về đọc Offline Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy