The Khải Huyền - Chap 5

- Bấm
để lưu truyện lại đọc sau. Xem các truyện đã lưu Tại Đây.
the khải huyền voz
Chap 5: Into The darkness (Đi vào bóng tối)
5.1
Chúng tôi tính sẽ lên đường sớm vào ngay sáng hôm sau mà không được, cũng còn quá nhiều thứ phải chuẩn bị. Nào là tiếp thêm dầu vào máy phát, đấu nối tủ lạnh mini vào nguồn điện trong xe, chuẩn bị thêm phương án dự phòng nếu đường bị khóa, toàn bộ cửa ra vào cũng đều được tôi niêm phong bằng dây bảo hiểm để chắc chắn không có kẻ lạ mặt khi trở về. Với tính toán của tôi chuyến đi nhanh chỉ mất 2 ngày cho 400km, lâu sẽ 4 ngày. Lương thực thực phẩm cũng như nước uống đủ cho 2 tuần, dầu máy đủ để đi hơn 1200km. Thực sự tôi cũng không biết có gì phía trước con đường nữa, chuyện sinh mệnh không phải chỉ của riêng tôi mà còn là của 2 đứa nó. Rồi sau 2 ngày hoãn lại chúng tôi cũng lên đường.
Tôi cũng có 1 cuộc nói chuyện rõ ràng với cả Vinh và Hoàng, nhất cử nhất động đều phải dưới quyền kiểm soát của tôi, 2 thằng nó cũng tranh cãi về vấn đề này 1 lúc nhưng tôi đã cố gắn thuyết phục chúng hết sức có thể. Hồi còn đi học, Giảng viên thường không cho chúng tôi tự chọn team, lý do rất đơn giản đó là trong thực tế bạn không thể chọn đồng nghiệp cho bản thân mình. Bây giờ cũng vậy, tôi không có sự lựa chọn nào hết, dù tính tình chúng nó khó lường nhưng cũng lanh lẹ chứ không phải thứ ngu si gì.
Vì chắc chắn 1 điều rằng tất cả cầu ra ngoại ô đều đã bị đánh sập nên tôi đành phải chọn 1 lộ trình khá là lắt léo để tránh tất cả sông ngòi suốt từ đây lên Tây Nguyên Trung Phần nhưng con đường chủ đạo vẫn là Quốc Lộ 14 xuyên qua Bình Dương, Bình Phước, Daknong và cuối cùng là Daklak. Ở nội đô tôi làm chủ ban ngày, thông thuộc từng ngóc ngách cũng như con đường nhưng việc ra ngoài kia quả thật làm tôi e lo lắng. Cũng may là nhờ chuẩn bị tốt nên nếu có gì tấn công chúng tôi thì nó cũng phải được vũ trang cấp tiểu đoàn may ra mới xuyên qua được đống sắt thép này.
Ban đầu 2 đứa nó đòi điều khiển chiếc T54 nhưng tôi không thể nào đồng ý, việc bắn phá vô tội vạ lần trước đã quá đủ rồi, tôi sẽ lái chiếc T54 cùng với 1 trong 2 thằng, tất nhiên là chúng lại nhao nhao lên giành nhau nên tôi đành phải chia ca vậy. Đã trải qua biết bao nhiêu biến cố, sự sống cái chết nhiêu khi mỏng manh lắm nhưng cái đếm truóc khi xuất phát tôi vẫn không ngủ được. Tôi bồn chồn lo lắng cũng như mong đợi cái giây phút được đặt chân lên quê nhà và gặp gia đình.
Mặt trời vừa lên 3 thằng liền lên xe xuất phát, vì đi không nhanh được lại còn luồn lách đẻ tránh sông ngòi nên chúng tôi trở nên nãn chí từ những giây phút đầu. Chiếc xe tăng cứ khật khưỡng lê bánh mà đôi khi tôi tưởng nhảy xuống chạy bộ còn nhanh hơn, nhưng nó cũng phát huy vài trò húc ủi của mình 1 cách hiệu quả. Ban đầu thì tôi cầm lái, thằng Hoàng cứ ngồi bên lải nhải chê bai khả năng của tôi, nói chán nó lại bật bộ đàm lên bơm đểu với thằng Vình, nào là “ông Minh lái xe còn thua bà già tao mày ạ!” rồi lại còn “Xuống chạy bộ Vinh ới!!!”. Tôi thấy chiếc xe tuy ồn ào rồi cả phun khói bụi mù mịt nhưng vẫn dễ chịu hơn thằng quỷ này.
Mặt trời đã lên quá cây sào, ngồi bên trong con cua sắt vừa ồn vừa nóng này lại thêm cái máy phát lải nhãi bên tai muốn chán nên tôi đành phải đưa nó cầm lái rồi lên nóc ngồi kiếm chút gió. Hơn 9h chúng tôi mới bắt đầu ra được ngoại ô, suốt trên đường có rất nhiều chốt chặn, nào là hàng rào thép gai rồi con lương bê tông, tôi không biết phút cuối họ định làm gì nhưng rõ ràng là họ đã cố gắn cô lập toàn bộ sài gòn, nội bất xuất ngoại bất nhập. Cứ mỗi chốt thì lại có không biết bao nhiêu thây mà kể, không có nhiều thời gian nên chúng tôi đành đê bánh xích nghiến lên hết vậy. Thỉnh thoảng cái quyết định đem theo chiếc T54 của thằng Hoàng lại là sáng suốt khi nó thổi bay cả 1 chiếc xe tải chắn ngang đường thay bị húc tới húc lui mấy bận như thằng Vinh. Nhắc tới Vinh mới nhớ, nhiệm vụ của nó là lái chiếc xe chở nhu yếu phẩm, tay thì bận lái không nghịch phá được nên nó cũng chán tới tận cổ ở bên đó. Thỉnh thoảng tôi có chạy sang kiếm cơ lấy chai nước nhưng thực ra muốn động viên nó nhiều hơn.
Sài gòn rồi cũng dần dần khuất sau lưng, chúng tôi phải chạy gần hết tỉnh lộ 6 của Tây Ninh mới qua được tới Bình Dương vì nhiều khi có cầu qua sông lại không đủ tải trọng khiến chúng tôi cứ lòng vòng mãi. Ở bên ngoài cũng không khá hơn nội đô là mấy, chẳng còn gì. Có lúc chúng tôi có thấy những tầm biển ven đường ghi là có người còn sống hay xin cứu giúp và rôi cũng nhảy xuống kiểm tra sơ qua nhưng không tìm được gì cả.Chẳng có manh mối nào về sự sống của con người dù tôi mong muốn có 1 cuộc chạm tráng nhỏ lẻ nào đó, để chúng tôi còn có chút hy vọng rằng còn người sống sót.
Không có bàn tay của con người thì mới biết thiên nhiên nó mạnh mẽ tới cỡ nào, cây côi bắt đầu xâm chiếm lấy nhà cửa và mặt đường, nhiều khi thằng Vinh phải chạy lên trước dò đường rồi tôi theo sau vì có những khúc cỏ tranh lấn ra cao quá đầu người mà chiếc T54 này chỉ cần sa lầy thì coi như phải bỏ lại. Cây cối 2 bên đường xanh um và rậm rạp như những cánh rừng nguyên thủy che hết tầm nhìn, lúc đi qua rừng cao su tôi cứ tưởng mình đang sống ở thiên niên kỷ nào đó trước công nguyên.
Cũng không để tôi thất vọng cũng như 2 thằng kia chán nãn quá lâu, 2h chiều chúng tôi dừng lại ở 1 đoạn đường khá quan đãng để ăn cơm trưa, dù 2 đứa nó muốn đậu xe vào tán rừng cao su bên đường cho mát nhưng tôi không đồng ý, chắc gần đây có cơn mưa nên đất đai khá bết dính, tôi thì lại không muốn 2 chiếc xe sa lầy ở đâu đó. Xúc những muỗng đồ hộp đã ngán tới tận cổ mà nhét vào họng cho nhanh rồi đi nên tôi thấy cũng chả ngon lành gì, phủi đít đứng dậy rồi leo lên xe lấy tầm nhìn tôi thấy 1 chuyện rất lạ. 2h trưa trời không chút gió mà từ đằng xa những ngọn cây cao su cứ đu đưa rồi rung lên bần bật. Chui vào xe lấy khẩu MP5 có ống nhắm ra nhìn cho kỹ thì tôi thấy “cơn gió” đó càng ngày đến càng gần, linh cảm có chuyện chẳng lành tôi gọi 2 thằng trở vào xe ngày lập tức.
Thằng Hoàng lúc này đang yên vị nằm ngủ dưới gốc cây ven đường lầm bầm bảo tôi vội cái gì nhưng nhìn vẻ mặt của tôi nó cũng thất thần nhảy vào xe. Tôi bảo thằng Hoàng đề máy chuẩn bị chạy thì xui thay chiếc M113 của thằng Vinh không nổ máy được, có lẽ việc đấu nối chiếc tủ lạnh mini để trữ máu khiến cho bình điện của nó yếu đi. Chưa biết giải quyết thế nào thì bọn chúng đã tới, trong đám cây rậm rạp tôi nghe tiếng hú hét như của những bầy vượn vang về phía tôi và càng lúc càng gần. Lúc này cả 3 thằng đều nghe thấy và sẵn sàng đón tiếp những thứ sắp tới, chúng tôi lên đạn 2 khẩu đại liên rồi hướng thước ngắm về phía cánh rừng.
Và tôi không biết chúng có phải là rab hay không nữa, chúng chạy bằng 2 chân, cả 4 chân và 1 số con thì đu trên tán cây, mắt chúng đỏ ngầu, miệng mồm lở loét và hét lên 1 cách ghê rợn. Tôi không thể tin vào mắt mình, có lẽ phải tới vài trăm con đang đổ dồn về phía chúng tôi, câu cuối cùng tôi chỉ kịp hét lên là “Bắn!”
Tôi và thằng Vinh nghiến lấy cò của 2 khấu súng, chúng tôi khạc lửa vào rừng cao su cả loạt dài không nghỉ. Những viên đạn xé gió bay trong không khí rồi lao vào cánh rừng như vũ bão cắm phầm phập vào những rặng cây nhưng 2 khẩu đại liên không làm cho chúng nó e sợ, tôi bắn dưới đất thì chúng đu bám nhau lên cây, tôi quét đạn lên ngọn cây làm cho những thân cây đổ gục xuống thì chúng nhảy xuống rồi tỏa ra 2 bên. Thằng Vinh không có kỹ năng trong việc bắn phá là mấy nên bọn rab càng ngày càng trải dài ra 2 bên, dù đã cố gắn giải thích rằng phải quét từ 2 cánh vào rồi bắn chụm chúng nó ở giữa nhưng coi bộ đã quá trễ, chúng tôi đành bất lực bắn tỉa từng con. Thằng Hoàng ngồi trong xe chỉnh tháp pháo cứu nguy bằng mấy quả đạn cỡ lớn nhưng bọn chúng quá đông và nó chỉ bắn thẳng nên không giải quyết được mấy
100 mét, 80 mét rồi 50 mét, bọn chúng dù đã bị bắn gục rất nhiều nhưng tôi không biết từ đầu vẫn điên loạn lao đến, càng tới gần chúng càng tinh ranh, có con bò dưới đất, có con trườn theo những gốc cây, có con lại nấp trong bụi đợi chúng tôi đổi tầm ngắm là nhảy ra. Dù chúng tôi đã vạt luôn cả 1 cánh rừng trước mắt nhưng không ăn thua gì. Lúc này 2 khẩu đại liên đã đỏ nòng không bắn được nữa, tôi chỉ còn cách lôi khẩu AK ra bắn 1 cách bất lực,chỉ còn đâu hơn 30 mét chẳng đợi tôi ra hiệu thằng Vinh chui vào xe sập cửa lại.
Và rồi bọn chúng nhảy lên, chúng đập phá, chúng dùng cả đá tảng phang vào 2 chiếc xe muốn đinh tai. Qua ô kính lái thì tôi không biết được đây là người hay là vật nữa, có những con không 1 mảnh vải che thân, lớp da của chúng chai sạn và sần sùi như của động vật, tóc và lông mọc dài che cả tầm mắt, đáng sợ nhất là những cái miệng với ham răng đen lểnh khểnh khoe ra ngoài vì cạp cắn nhiều nên đôi môi đã không còn.Theo định nghĩa của tôi đây không phải là rab, bọn rab rất sợ ánh nắng trong khi bây giờ là 2 giờ trưa, chúng càng không biết cầm nắm và di chuyển ở các tốc độ này, tôi đang còn bận suy nghĩ thì Thằng Hoàng quay kính ngắm về phía chiếc xe của thằng Vinh để quan sát rồi bảo tôi
- Chết mẹ rồi ông Minh ơi, không cứu thằng Vinh thì nó chết!
Tôi giật lấy kính ngắm thì lúc nhúc không biết bao nhiêu con đang bu lấy 2 chiếc xe đập phá tìm đường vào nhưng đáng sợ hơn nữa là chúng đang cố gắn xô đẩy cho chiếc M113 của thằng Vinh lật ngang ra đường, chiếc xe 12 tần tuy không dịch chuyển là bao nhưng nếu đẩy nó tới được mép đường thì sẽ bị lật mất.
Chắc thằng Vinh cũng biết chuyện gì xảy ra nên nó liền cầu cứu qua bộ đàm, Tôi bảo thằng Hoàng cầm lái đảo chiếc xe 1vòng để cán lũ quái đản này nhưng chúng cũng không vừa, chúng lập tức dạt ra rồi lại bu vào. Tôi chỉnh khẩu tiểu liên trong xe về phía lũ rab đang cố lật chiếc xe của thằng Vinh rồi nổ súng nhưng chúng cũng chỉ hoản sợ ít phút rồi lại tiếp tục.Thằng Hoàng thì hì hục nhét vào họng pháo 1 viên đạn nổ mảnh, định bụng bắn vào đầu đó để văng mảnh giết bọn rab nhưng tôi can lại, giáp của chiếc M113 mỏng hơn đây nhiều, không cẩn thận thì thằng Vinh sẽ mất mạng.Chưa nghĩ ra cách nào khác nên tôi phải cầm lái chạy chiếc T54 lại kè sát bên chiếc xe của thằng Vinh nếu không ít phút nữa nó sẽ bị lật.
Lúc này chúng tôi đang bị vây hãm 1 cách đáng thương, xe thằng Vinh không nổ máy được và trong này tôi càng không thể làm gì chúng. Đúng là chưa bao giờ tôi nghĩ tới cái trường hợp như thế này nên tôi cũng không biết phải làm gì, chúng tôi vẫn cố gắn nói với nhau qua bộ đàm vài câu để giữ bình tĩnh nhưng coi bộ không thể thế này lâu được, 2 phuy xăng của chiếc T54 nằm ở ngoài, nếu bị chúng đập vỡ chỉ cần 1 mồi lửa nhỏ chúng tôi sẽ bị nướng chín ngay lập tức.
Qua bộ đàm tôi bảo thằng Vinh cố gắn cắt dây điện nối với tủ lanh rồi đề lại máy xem sao nhưng không được, tiếng khởi động bên kia cứ hụt hẫn rồi dần dần yếu đi. Chỉ còn 1 cách đó là tôi sẽ lái hết tốc lực chiếc T54 lên trược 1 đoạn tầm trăm mét, rồi chui ra bắn quét những con bám theo dụ tất cả chúng sang đây, chiếc M113 có 2 cửa, trước và sau, thằng Vinh sẽ chui cửa sau ra nấp tạm vào đâu đấy rồi tôi lái ngược về đón nó. Kế hoạch này thực sự rất mạo hiểm, trong cơn nguy kịch tôi đành phải thốt ra như vậy nhưng bọn rab này có thể nói là tinh khôn hơn hẳn bọn trong thành phố nên khả năng thành công có thể nói chỉ là phần trăm. Thằng Vinh nghe xong liền từ chối, nó bảo thà ở luôn trong này ăn hết đống đồ thì còn sống được vài tuần chứ giờ mà ra là nó chết chắc.
Tôi với thằng Hoàng im lặng nhìn nhau, tôi đang suy nghĩ, tôi không biết phải làm gì và nó cũng chẳng biết. Trong bộ đàm thằng Vinh thỉnh thoảng lại ai lo ai la 1 vài câu chỉ để chắc rằng chúng tôi vần còn ở bên này. Ban đầu tôi nghĩ cách thoát ra tình cảnh này nhưng hoàn toàn không được, tôi chuyển sang nghĩ xem chúng nó sợ cái gì. Qua bộ dạng thì chúng nó vẫn là rab nhưng rõ ràng khỏe mạnh và tinh ranh hơn, chúng không còn sợ ánh sáng và nhanh nhẹn hơn thì đúng là chúng chẳng sợ gì nữa hết. Trời ạ, dù thằng Hoàng nó không nói gì nhưng chúng nó cứ đập phá ngoài kia làm cho đầu óc chúng tôi căng lên như dây đàn, cứ nhứ là để càng lâu thì chỗ nào sẽ thủng mất.
Thằng Hoàng thấy tôi im lặng 1 hồi lâu nó cũng rối:
- ĐM ông làm gì đi chứ!
- Làm gì là làm gì?
- Cứu thằng Vinh?
- Mày ngon thì cứu đi!!!
Chúng tôi bắt đầu nỗi cáu với nhau, nó có nói gì thêm nữa mà tôi cũng chẳng thèm bận tâm. Mồ hôi bắt đầu rịn ra giữa cái nắng buổi chiều, tôi nắm lấy máy ngắm và nhìn ra ngoài. Bọn chúng sau 1 hồi đập phá coi bộ đã nãn, chỉ còn vài con đang cố gắn cầm đá đém vào thành xe nhưng vẫn còn tập trung đông lắm. Xoay 1 vòng đủ 360 độ thì tôi thấy con đầu đàn, nó đu lên cái cây sát bìa rừng và quan sát, sỡ dĩ tôi biết nó là con đầu đàn vì bọn lâu la ở dưới lại thỉnh thoảng nhìn về phía nó mong chờ 1 cái mệnh lệnh nào đó. Nó là 1 con to cao vạm vỡ, đầu trọc, ánh mắt hung dữ và đói mồi của nó nói lên cái quyết tâm xe xác chúng tôi cho bằng được.
Tôi chỉnh tâm ngắm vào chính giữa chỗ nó ngồi chuẩn bị nhả đạn thì xui thay nó liền nhảy xuống đất rồi lủi vào đâu đó trong đám đệ tử. Bực mình đập tay vào thành xe nghe cái bốp, thằng Hoàng chẳng hiểu chuyện gì cũng giành lấy máy ngắm.
- Cái balo lựu đạn em để đâu rồi?
- Bên xe thằng Vinh!
Tôi gọi qua cho thằng Vinh:
- Em thấy cái balo North Face màu đen không?
- Có! Mà sao?
- Trong đó có lựu đạn khói và lựu đạn cay, em lấy mỗi thứ 1 vài quả rồi ném ra giải tán tụi nó thử coi.
- Đợi em chút.
Tôi nghe có tiếng rột roạt , tiếng sắt kẽo kẹt rồi tiếng sập cửa cái rầm rồi nó chửi cái gì bên đó.Thằng Hoàng nó nói với tôi:
- Đm lại xúi bậy con nít đái cầu chì, thằn gVinh nó mở cửa bị 1 đám xô vào nạy cửa lên, may mà nó đóng lại kịp.
- Em có sao không Vinh?
- Không! mà đm chúng nó xém nữa vào đc, không ném lựu đạn ra được anh ơi.
Nghe xong tôi cũng chỉ biết đập tay vào đầu mà không biết phải làm gì nữa.
5.2
Lúc này áp lực đè lên bản thân tôi thực sự rất nặng nề, cái không khí ngột ngạt bên trong cục thép này càng làm cho tôi cảm thấy bức bối hơn nữa, tôi cứ thở dài mãi không thôi,vì tôi đã bảo chúng nó vác xác ra đây rồi bây giờ mắc kẹt ở cái tình huống này nên tôi phải có trách nhiệm.
Thằng Hoàng nãy giờ cũng đã chịu ngồi im, mồ hôi nó cũng đầm đìa cả trên áo, nó cũng chẳng buồn nói gì với tôi nữa. Có lẽ nó đang trách tôi lắm nhưng cũng không đành lòng mà mở miệng chứ bản tính nó tôi quá hiểu rồi.
- Nút này là nút gì thế? Nó hỏi
- Anh không biết, chưa bấm bao giờ.
Nó chỉ vào 1 cái nút với chữ tiếng nga ở trên tháp pháo rồi hỏi mà tôi cũng chẳng biết là nút gì.
- Đừng có bấm, nó bật nắp ra thì chết bây giờ! tôi nói nó
Ấy vậy mà nó cứ bấm, từ bên ngoài xe tôi nghe tiếng gì bung ra cái bụp rồi hàng loạt tiếng phì phì vang lên cứ như dầu hay gì đó xịt ra ngoài. Hoảng hồn tôi nhìn ra thì thấy khói trắng mù mịt che hết chẳng thấy gì nữa, hóa ra là khói mù. Xe tăng thường có mấy ống khói mù bên ngoài để phun ra khi rút lui, nhưng mà trong trường hợp này khói mù cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì hết. Dù chúng nó không thấy nhưng việc ra khỏi xe cũng quá mạo hiểm.
Thằng Hoàng đề ga đẩy chiếc xe tăng nhích tới đâu hơn hai chục mét rồi lại giành lấy máy ngắm chỉnh chỉnh gì đó. Tôi cũng mặc kệ xem nó làm gì, rồi nó bảo tôi lại mà nhìn. ống kính giờ đã chuyển sang chế độ tầm nhiệt, vậy là chúng tôi có thể thấy tụi rab trong khi chúng không thấy chúng tôi nữa, tôi đã nghĩ thế nhưng khi kê mắt vào nhìn lại không phải. Bọn chúng không có thân nhiệt, qua ống kính tôi thấy nhiệt độ chúng không cao hơn môi trường là bao, hóa ra chúng nó máu lạnh.
- Alo bảo thằng Vinh đợi trống trống rồi nhảy ra. Thằng Hoàng nói với tôi
- Bọn nó thính lắm, nghe tiếng là xúm lại hốt nó ngay. Tôi đáp.
- Thế bây giờ ông định làm thế đéo nào? ngồi đây mãi ah?
- Thì cứ để từ từ xem sao, giải quyết ngay thế quoái nào được.
- Ở nhà không sướng cứ thích vác đít đi đâu đâu
- Thế sao mày không ở nhà từ đầu mẹ đi!
- ai bảo ông rủ? lại còn tăng với chẳng súng, làm ăn như cứt
- Mày có im không thì bảo.
Vừa nói tôi vừa nhìn nó trừng trừng, nó cũng biết chuyện cãi nhau này rồi cũng chẳng đi về đâu nên cũng im miệng lại. Tôi với lấy bộ đàm gọi cho thằng Vinh:
- Alo? em sao rồi, a đang tìm cách mà chưa được
Có tiếng chóp chép gì bên đó rồi nó nói như nghẹn họng:
- Giờ làm thế nào... chứ hông lẽ... ngồi mãi trong này
- Em có sao không mà nói chuyện nghèn nghẹn thế
- Em đang ăn thôi.
Khốn nạn, bị nhốt trong xe lại còn ăn với chẳng uống, tôi nghĩ như thế thôi chứ vẫn nhỏ nhẹ với nó:
- Giờ anh tính thế này, bọn anh sẽ lái xe bỏ xa tụi nó 1 khúc rồi quay lại càn quét đỡ được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Em ngồi đợi được không?
- Gì vậy ông nội, bỏ tui lại hả?
- Không có! khổ, bỏ mày lại lấy gì mà ăn.
- Ờ , lẹ chứ sắp tối rồi.
Thằng Hoàng này giờ cũng nghe tôi nói gì rồi nên kéo ga chiếc xe hết tốc lực, chiếc xe lao trên đường, bọn chúng nghe tiếng máy rú lên liền bám theo. Trong đám khói mờ mờ chưa tang tôi thấy bọn nó bắt đầu bỏ lại chiếc M113 đằng sau, vậy là chúng nó trúng kế rồi. Tôi thúc cho thằng Hoàng chạy nhanh nữa, 1 lúc sau tụi nó đã bị hụt lại. Lúc này tôi mở nắp tháp pháo, thay thùng đạn 12ly mới vào rồi bắt đầu bắn.
Trong đám khói mù chúng nó chẳng thấy gì mà tôi cũng chẳng thấy là bao. Tôi chỉ cố gắn đừng để xe thằng Vinh trúng đạn thôi nên cứ thế mà siết cò. Khẩu 12 ly rung lên từng nhịp bắn xuống đường nghe rát rạt. Đang say máu, tôi cứ tưởng kế này là hay rồi ai ngờ có 1 tiếng tru vang lên, tôi bắn thêm ít loạt nữa rồi ngừng hẳn vì khói mù cũng đã hết, tôi không thấy con nào bám theo nữa. Đóng cửa tôi chui xuống nhìn vào kính tầm nhiệt, bọn rab lại bắt đầu quay lại chiếc xe M113.
Thế là công toi, chắc là con đầu đàn kêu chúng nó về, 2 thằng tôi lại thất thỉu quay xe về. Nghe tiếng máy qua bộ đàm thằng Vinh nó cũng biết kế hoạch đã thất bại. Bây giờ đã 4h30 chiều, khả năng đêm nay ngủ lại trong xe là quá rõ ràng, thằng Hoàng nó nắm lấy chai nước tu 1 hơi làm đổ cả ra áo . Tôi thấy thế liền giật lại ngay, nước không đủ mà uống lại còn làm đổ linh tinh.
Bây giờ chúng tôi chỉ còn nước đấu trí với tụi nó, coi thử tụi nó lì tới đâu. Chỉ có 1 vấn đề đó là đồ ăn nước uống trong xe tôi. Nếu cầm cự được chắc cũng chỉ đến được chiều mai, 2 thằng kia cũng thống nhất như thế. Lúc đó không được thì mới tính tiếp.
Và rồi tới lượt thằng Vinh, tới lượt nó trách móc tôi, cũng mấy câu y chan thằng Hoàng. Tôi cũng chả buồn mà cãi lại nữa, nó ở bên đó 1 mình tất nhiên là ức chế nhưng nó phải hiểu là ít ra nó còn có đồ ăn nước uống. Thằng Hoàng cứ ôm lấy kính ngắm nhìn ra ngoài, lúc này tụi rab cũng đã tản ra bớt nhưng vẫn còn nhiều, không có khả năng cứu thằng Vinh sang đây được.
Không khí bây giờ cũng đã bớt oi bức hơn, trời bắt đầu u ám và xám lại 1 màu. Thế là mưa, tiếng mưa rơi lộp độp vào vỏ thép làm cho 3 thằng chán đời càng chán đời hơn nữa, trong vòng có mấy phút mà không khí đã mát hẳn rồi trở lạnh. Chắc là mưa đã làm mát máy chiếc xe tăng này. Trong xe giờ đã tối om, tôi rút đèn pin ra bật lên rồi móc lên nóc xe làm đèn.Cabin xe chật chội cũng chẳn đủ chỗ cho 2 người nằm, tôi cứ vất vưỡn rồi dựa dẫm vào đâu đó cho xong.
Đang nghĩ làm gì cho qua đêm nay thì thằng Hoàng chợt nhăn tráng rồi vểnh tai lên nghe ngóng gì đó. Nó lại nhìn vào kính ngắm rồi nói:
- Má! tụi kia đi đâu hết rồi.
- Đâu là đâu? ngoài đó chứ đâu.
- Không, không có, lại mà xem.
Tôi bật dậy giành lấy ống kính, quay tới quay lui đúng là chẳng còn con nào. Không lẽ trời tối tụi nó phải về chứ không mẹ la?
- Ông ra ngoài xem đi. Thằng Hoàng bảo tôi
- Mày ra trước đi.
- Ông ra đi, do ông chứ ai
Tôi vào thế bí nhưng chẳng hiểu thế nào tôi lại bảo thằng Vinh
- Alo! Vinh ơi, ra đi, anh đuổi đi hết rồi.
- Thật không?
- Thật! không tin thì ngó ra ngoài đi.
Tôi nói vậy thôi chứ để nó ra trước lại mang tội nên tôi với lấy súng rồi nhẹ nhàng đẩy cửa lên. Mưa vẫn rơi lốp đố, vài hạt rớt lên người tôi mát rượi, chui ra ngoài hít lấy 1 chút không khí gọi là trong lành hơn trong xe rồi tôi mới nhìn quanh. Bọn chúng đã đi đâu cả, cuối cùng cũng thoát, tôi thận trọng trèo ra ngoài rồi sang xe bên kia. Thằng Hoàng nó cũng sang theo, họp nhanh chút xíu chúng tôi quyết định chuyển đồ sang bên chiếc T54 rồi đi tiếp tới đâu đó nghỉ đêm.
Đang khệ nệ chuyển từ xe này sang xe kia thì tôi nghe có tiếng rì rì từ đâu vang lại, tôi nhìn trước nhìn sau rồi hỏi 2 thằng kia nghe không? Chúng nó cũng nghe thế là chúng tôi quăng hết đồ xuống, chui vào xe lên đạn chờ đợi.
Tiếng rì rì nghe như động cơ xe dần dần lại gần rồi to lên, thằng Hoàng nhét đạn vào rồi xoay nòng pháo sang hẳn về phía có tiếng động. Thằng Vinh cũng rọi thẳng đèn pha tới xem cái gì còn tôi thì kê mắt vào thước ngắm.
2 chiếc xe oto đang tiến lại phía tôi, còn đâu hơn 50 mét nó chạy chậm chậm rồi dừng hẳn. Chúng tôi nín thở chờ đợi, 1 người đàn trạc 40 tuổi ông xô cửa bước xuống xe. Bị chói mắt bởi đèn pha nên ông ta 1 tay che mắt 1 tay giơ lên trời kiểu như đầu hàng, ý là không có vũ khí. Tôi bảo thằng Vinh pha đèn qua 1 bên rồi la lên:
- Ai đó???
- Người! đừng có bắn! tôi qua bên đó được không?
- Chú qua đây đi!
Ông ta bắt đầu chậm rãi tiến lại, 1 ngừoi đàn ông đội mũ dã chiến K07, ông ta mặc áo 3 lỗ trắng và quần rằn ri, đi bốt kiểu nhà binh nhưng có vẻ giang hồ hơn. Tôi băt đầu thả lỏng, bỏ mắt khỏi thước ngắm và chờ đợi.
Tự nhiên trong 2 chiếc xe mấy thằng nữa cũng xô cửa bước xuống, thằng nào cũng lăm lăm AK tôi lại giật mình thét lên :
- Ê! Ê! GÌ VẬY? GÌ VẬY?????
thằng Vinh hoảng sợ quét đèn vào đám đó làm chúng nó che mắt rồi cuối xuống áp vào xe.
Lão thủ lĩnh chưa hiểu chuyện gì nên quay lại nhìn rồi la lớn:
- Tôi bảo ở lại trong xe!!! lão chỉ hét 1 tiếng mà cứng như đá khiến cho bọn chúng liền chui vào.
Trời vẫn mưa nên lão chạy bộ lại chỗ tôi, phút chốc đã tới. Tôi lên đạn khẩu K59 dắt vào lưng quần, rồi trèo xuống còn thằng Vinh liền xí chỗ khẩu đại liên để phòng hờ cho tôi.
Ông ta đưa tay ra bắt rồi nói:
- Chú tên Tuấn, mấy cháu ở đâu ra đây
- Sài gòn ra! tôi đáp
- Vũ trang kinh quá ha, lính ah?
Tôi nhìn ông ta từ trên xuống dưới coi bộ không có cầm gì theo mới nói:
- Dạ không! chú trèo vô xe rồi nói chuyện chứ mưa quá.
Tôi vẩy tay cho thằng Vinh vào xe rồi để ông ta chui vào trước.
- Tụi chú ở gần đây, nghe đạn pháo bắn phá ghê quá mà không biết ở đâu, mới nãy thấy khói nghi ngút bốc lên mới chạy tới xem sao.
- Dạ, tụi cháu vừa bị ...bị...chúng nó vây.
- Ý cháu là người bệnh chứ gì?
Thằng Hoàng ở đâu chen vào:
- Chó điên chứ bệnh tật gì. Nó nói 1 câu vô duyên hết sức làm tôi trừng mắt mới chịu im.
- Tụi nó là đàn đi săn có số má ở đây, xui lắm mới gặp. Chắc là động cơ xe tăng kêu to quá chứ bọn nó ở sâu trong kia, lâu lâu mới ra đây. Chú trước là quân nhân, giờ tụ họp được mấy chục người đang sống ở cái trại gần đây. Trời cũng tối rồi, giờ về bên đó đã rồi tính.
Tôi nghe xong liên quay qua 2 thằng kia nhìn 1 lượt để hỏi ý kiến tụi nó, 2 thằng cũng gật gật tôi mới nói:
- Vậy cũng được nhưng chỗ chú có an toàn không?
- Yên tâm! giờ tụi bây lái theo chú.
- Nhưng chiếc M113 bị hư rồi, đề không nổ
- nó bị làm sao?
- Hết điện rồi chú.
- Không sao, chú lo được.
Ổng trèo ra ngoài gọi đám kia lại, 2 chiếc xe 7 chỗ lật đật tiến tới. ổng nhảy xuống nói xe máy điện đóm gì đó với 1 đám trong xe rồi mấy thằng đó xuống xe đi qua chỗ chiếc M113.
Thằng Hoàng tò mò định trèo ra coi nhưng tôi cản lại, tôi khoát khẩu MP5 lên rồi trèo ra, mưa cũng đã ngớt. 1 thằng to cao giọng bắc đặc đưa tay ra bắt rồi nói
- Em tên Thắng, quê thái bình, xe hết điện hả?
- uh, a tên Minh em coi giùm a tý.
Nó chui vào xe rồi chui ra, nó bảo phải lấy nguồn bên xe tăng đấu qua mới được, tôi khoát tay bảo ok ý bảo làm gì
thì làm. 2 thằng nữa lôi đâu ra mấy cọng dây điện từ oto rồi soi đèn pin, đấu đấu nối nối 2 cái xe cuối cùng máy cúng nổ.
2 thằng ông nội Vinh với Hoàng tôi đã dặn trong xe mà cũng đeo súng ra đừng chống nạnh từ bao giờ.
Tôi cảm ơn rối rít rồi bảo thằng Vinh về xe, bên kia cũng ai về xe nấy rồi bắt đầu chạy. Ông Tuấn thò đầu xe ra bảo chúng tôi tắt đèn pha đi, ổng cũng chỉ bật 2 cái đèn hazard rồi bắt đầu lên ga. Chúng tôi đi đâu được hơn 3 cây số chút xíu tới 1 cái ngã 3 thì 2 chiếc oto chạy chậm lại. Thằng Thắng mới nãy nhảy xuống chạy lại bảo:
- Anh phải bỏ chiếc T54 lại, máy nó to quá giờ chạy vô là tụi nó theo.
Tôi nhíu mày gật gật bảo nó đợi tý rồi chui vào xe hỏi thằng Hoàng tính sao:
- Giờ sao? để lại tụi nó lấy thì sao?
- Thì khóa cửa lại
- Khóa thế nào được?
- Ờ thì cứ để mẹ đây đi, chứ không lẽ ngủ ngoài này.
Tôi bảo nó lái vô vệ đường rồi húc thằng vào 1 cái bụi rậm, thò tay xuống dưới sàn xe kiếm mấy sợi dây điện gì đó tôi dùng dao cắt đứt đi, bê 1 thùng đạn bỏ lên rồi mới bảo nó trèo ra sang xe thằng Vinh.
Tôi ra hiệu đã xong thì chúng tôi tiếp tục đi, họ cua vào 1 con đường đất khá lầy vì mưa nên tốc độ chậm hẳn, chắc cũng mất gần 10 phút để đi thêm gần 800m nữa thì cái trại dần dần lộ ra, đây có vẻ là 1 trại thu mủ cao su được cải tạo lại với mấy dãy nhà ở và xưởng, Có cổng khá lớn, càng tới gần tôi mới để ý xung quanh cái trại là 1 hào nước lớn rộng cũng phải 2 mét. Xe họ dừng ở cổng, 1 cánh cửa sập được hạ xuống nối từ bên trong ra ngoài qua hào nước kiểu như pháo đài thời trung cổ. ông Tuấn bước xuống rồi 2 chiếc oto tiến vào, ổng nói :
- Xe nặng quá chắc qua ko đc, mấy cháu cần gì thì xách vô chứ xe chắc để ở ngoài.
Tôi chán ngán nhìn 2 thằng kia chưa biết làm sao thì thằng Vinh đã ôm balo bật cửa sau nhảy ra. Ở bên trong tôi thấy có thêm mấy người nữa ra sân đứng nhìn, vì trời đã tối hắn không rõ lắm nhưng có cả đàn bà con nít nên tôi mới yên tâm xách đồ đi vô, vừa bước vào họ liền kéo cổng lên
Lúc này cả trại xúm lại nhìn cả 3 chúng tôi như người ngoài hành tinh, họ có tầm hơn 30 người, đủ mọi tuổi tác. Chúng tôi cũng chỉ biết cười ngượng ngượng rồi trả lời mấy câu
- Dạ, tụi cháu ở sài gòn. Vâng! dạ! cháu người Ban Mê còn 2 thằng này Vũng tàu. Dạ! vâng.! Thấy mọi người còn sống thì mừng quá ạ, dạ đúng rồi. Gặp bọn kia sợ quá may mà mọi người đến giúp.
Cũng may là ông Tuấn đến giải tán rồi kéo chúng tôi sang 1 dãy nhà chứ không chắc phải trả lời mấy bà mấy mẹ tới sáng mất. Ổng chỉ chỗ ở tối nay của chúng tôi là 1 góc trong nhà xưởng sản xuất, chẳng có mền mùng gì cả rồi chỉ chỗ tắm , lại còn dặn nhanh lên còn ăn tối.
Nghe ăn tối cả 3 thằng sáng cả mắt lên, cởi áo quăng lên cái bàn rồi đi ra bể nước. Mấy người mới nãy bị lùa cả vào nhà rồi nên bên ngoài chỉ còn 4- 5 thằng vác súng đi lại, trong khi đợi 2 thằng kia múc nước dưới giếng thì tôi có quan sát chút xíu.
Cái trại này được bảo vệ khá tốt, 4 phía có 4 chòi gỗ có người gác, 1 chốt nữa ở cổng. bên ngoài có hào nước rộng bảo vệ rồi đến tường gạch và lớp lưới thép gai với B40 cao tầm 3 mét từ mặt đất, Tổng diện tích đâu chắc cũng mấy ngàn mét vuông. Trời thì lạnh, hối 2 thằng kia dội cho nhanh rồi chúng tôi về nhà kho thay đồ, coi bộ cũng tinh tươm tôi mới kéo tụi nó qua nhà ăn mới nãy được chỉ.
Gõ cửa cốc cốc, ban đầu tôi còn thấy ánh đèn qua khe cửa bống nhiên tắt cái rụp làm tôi giật mình, cửa mở ,cả 3 thằng đùn đẩy không ai dám vào. Mãi có người ra kéo vào mới xong.
Chúng tôi vào trong thì ánh đèn điện mới sáng lên làm chói cả mắt, giờ tôi mới rõ mồn một cái cộng đồng này.hơn chục gã đàn ông, từ thiếu niên tới cả 50 tuổi, 6- 7 đứa con nít gì đó còn lại là đàn bà và phụ nữ. Họ đã ngồi sẵn ngay ngắn trên 1 cái chiếu rộng được ghép lại trải dài từ đầu này tới đầu kia của căn phòng. Coi bộ ông Tuấn là xếp ở đây nên ổng cũng giới thiệu nhanh rồi mời mọi người ăn cơm kẻo đói, thực ra là ổng giới thiệu khá lâu, nhưng mà cả 3 thằng lúc này đang bận dán mắt vào 2 em gái tuổi đôi mươi ngồi ở góc phụ nữ. 1 em ốm ốm nhưng rất xinh, 1 em bụ bẫm hơn 1 tý nhưng coi bộ cũng dễ thương lắm, 3 thằng nhìn nhau cười cười chả thèm nghe ông Tuấn nói cái gì.
Tôi cũng đại diện 3 thằng cảm ơn 1 tiếng rồi mời mọi người ăn cơm, nhìn xuống đĩa thức ăn tôi mới thấy toàn rau là rau: rau lang, rau muống, bắp luộc, măng xào, canh rau ăn với nước mắm và cơm. Thấy 3 đứa nhìn chằm chằm chưa chịu gắp 1 cô luốn tuổi mới nói:
- Rồi! thanh niên không ăn được khổ rồi.
Tôi liền xua tay bảo không! cả nửa năm nay không được ăn rau thấy rau mà mừng muốn khóc, chẳng đợi tôi giải thích thêm 2 thằng kia đã gắp 1 chén ú nụ rau rưới nước mắm lên húp sột soạt rồi còn cả cười quê.
Tôi cũng cười trừ bảo mọi người tự nhiên rồi đứng dậy ra ngoài, tôi quay về lục balo của thằng Vinh lấy 1 đống đồ hộp mang sang. Tụi con nít thấy thế liền bỏ đũa chạy lại xí phần, tôi cho hẳn mỗi đứa 1 hộp rồi khui ra mời mọi người cùng ăn. Họ cũng ngại 1 tý chứ lâu rồi mới được ăn đồ ngon nên không nỡ từ chối, nào là pate, heo 2 lát, bò kho với cả cá hộp.
Ăn xong ông Tuấn mới mời tôi sang 1 phòng riêng coi bộ là phòng của ổng, lúc này thằng Thắng sửa xe cho tôi cũng đi theo, còn 2 thằng kia tôi cho về đi đâu thì đi.
Nói chuyện 1 hồi tôi mới sáng tỏ, chú này là thiếu tá ở quân đoàn 4, hồi loạn lạc chú được lệnh dẫn 1 tiểu đội trinh sát đi bám địa phương ai ngờ loạn quá rồi mất liên lạc và không về được. Về tới nơi thì đơn vị có lệnh di chuyển mất rồi, chú với chục thằng lính quyết định đi tìm đơn vị mà suốt 2 tuần không gặp nên đành cho anh em tự tìm đường về nhà gặp người thân, có 5 đứa bỏ về nên chỉ còn chú với 7 thằng, chết 2 còn 5. Rong ruổi gặp được nhiều người nên xây cái trại này làm chỗ trú chân. Rau cỏ thì tự túc, gạo thì vẫn tìm được chứ thức ăn tươi không có. Hồi chiều nghe tiếng đánh nhau nên mới tìm tới được chỗ tụi tôi.
Còn về bọn rab chú gọi là “người bệnh”, xung quanh đây có vài đàn như thế, mỗi đàn 200 tới cả ngàn con, tụi nó máu lạnh nên không chịu lạnh được, lúc chiều nhờ cơn mưa nên chúng nó liền rúc về ổ. Đàn gần nhất cũng cách đây chục cây số, chắc là hồi chiều bám theo chúng tôi nên mới vào gần thế này, tôi hiểu đang đặt cả trại vào tình huống nguy hiểm nên rối rít xin lỗi.
Tôi cũng nói luôn là chúng tôi đang trên đường lên Ban Mê. Thằng Thắng nghe vậy liền chen vào, nó bảo đường từ đây tới quốc lộ 14 bọn chúng đông vô kể chắc là không đi được. Tôi nghe cũng biết vậy thôi chứ cũng không biết làm sao.
Chắc do cả ngày chiến đấu mệt mỏi và dầm mưa nên tôi khá là đau đầu, nói chuyện ít phút nữa tôi thấy mệt liền xin cáo lui. Về kho đã thấy có 3 cái mền và gối để sẵn, sàn nhà được quét sạch. Mệt quá tôi cũng ngả lưng xuống luôn mặc kệ 2 thằng kia đã bỏ đi đâu rồi.
5.3
Cảm nhận đầu tiên của tôi là đầu đau như búa bổ, tay chân đều đã rã rời và cả cơ thể lạnh cóng run lên bần bật, tôi cứ thế mà mê mang không suy nghĩ hay hình tượng ra cái gì cả. Mãi cho đến khi có cái cảm giác lạnh lạnh trên đầu như nước mát chảy xuống mắt tôi mới mở mắt ra được. Trong căn phòng tối lờ mờ tôi chỉ thấy được 1 vài vệt nắng xuyên qua lỗ thông gió chiếu lên trên tường, rồi từ đó từng hình ảnh mới hiện rõ lên dần dần. Có ai đó đang chườm khăn ướt lên trán của tôi, miệng tôi khô khốc không nói nên lời cứ lép chép mãi rồi bỗng có mấy giọt nước mát chạy trên môi tôi xong trôi xuống cổ họng. Tôi nhíu mắt nhíu mày mới thấy được rõ hơn, có cô gái nào đó đang dùng muỗng mớm nước cho tôi.
Dù đã 4 mắt nhìn nhau nhưng đầu óc tôi vẫn u ám không biết cái chuyện gì đang xảy ra, cả cơ thể vẫn còn lạnh quá, tôi co người rút tay lên ngực rồi run lên bần bật. Cô gái thấy tôi tỉnh dậy nhìn chằm chằm liền ngại ngùng dừng tay rồi thốt lên:
- Anh tỉnh rồi, mừng quá, để em đi kêu bạn anh!
Tôi vẫn còn đang khát quá nên chưa nó g được chỉ biết thò cánh tay ra khỏi mền với với xin thêm tý nước nhưng cô ấy đã bỏ ra ngoài. Nằm suy nghĩ 1 hồi tôi đoán chắc là bị sốt gì đó rồi ngất luôn từ tối hôm qua tới giờ mới dậy, có lẽ bây giờ đã là 3- 4h chiều rồi. Thế này thì muộn chuyến đi mất, dù vẫn còn rét nhưng đinh tôi lật mền ra ngồi dậy thì thấy tay vướng vướng, giơ lên mới thấy cô gái còn truyền cả đạm cho tôi. Định bụng bứt dây đứng dậy nhưng vẫn còn lạnh quá nên tôi lại nằm xuống chờ 2 thằng kia đến.
- Đồ cùi bắp, ra rừng ra rú có chút xíu mà ngất luôn. Cái giọng Hà Nam không lẫn đi đâu được của thằng Hoàng oang oang từ trước khi nó mở cửa, rồi nó vào, để tay lên đầu tôi xuýt xoa coi bộ còn nóng lắm.
- Má! sao tụi mày không kêu anh dậy. tồi thều thào.
- Tường anh chết luôn rồi mà kêu cái gì, thằng Vinh đáp.
- Anh có biết đâu, nhắm mắt lại rồi chẳng biết gì luôn. Chắc phải hoãn lại 1 ngày nữa mới đi được
- Hoãn cái gì? ông bị sốt rét nằm 1 đống cả 3 ngày nay rồi mà hoãn 1 với 2 gì? thằng Hoàng mỉa mai.
- Gì cơ?3 ngày á? mày đùa anh ah?
- Anh bị sốt rét rừng, ngất đi cả 3 ngày giờ mới tỉnh, thằng Vinh nói.
Nghe xong tôi cũng muốn mệt thêm luôn, thế là tôi đã nằm liệt giường cả 3 ngày nay mà không biết gì cả, bây giờ là 8h sáng ngày thứ 4 kể từ khi xuất phát rồi. Tôi nhờ chúng nó đỡ dậy rồi xin miếng nước chưa biết phải làm gì tiếp theo thì cô ta đi vào, là cô gái nhỏ nhắn hôm trước, em nó cầm trên tay 1 ly nước với mấy viên thuốc ngại ngùng đưa cho thằng Hoàng xong đi thẳng làm tôi chẳng kịp cảm ơn 1 câu.
- Uí giời úi giời! nâng niu cả mấy ngày nay rồi mà còn ngại với chẳng ngùng! thằng Hoàng lại lanh lảnh cái mỏ nó.
Vinh nó kể cho tôi biết là cô này tên Nhi, sinh năm 93, suốt từ ngày tôi đổ bệnh thì chăm sóc cho tôi vì trước gia đình có nghề y nên cũng biết chút xíu. Vừa nghe nó kể vừa nhìn mặt của thằng Hoàng thì tôi thấy cái thằng dở người này nó cay cú gì ấy, nó bảo tôi há mồm ra rồi quăng mấy viên thuốc vào như cho gà ăn xong rót nước vào như muốn cho tôi chết sặc.
- Đêch bà cái thằng này, mày giết anh ah? tôi khục khặc
- Uống xong cho chết luôn đi, được gái chăm mấy ngày sướng quá nằm luôn chứ bệnh tật đ** gì ông.
Đang đau ốm lại nghe cái thằng dở người này nó lèm bèm càng mệt thêm nên tôi bảo thôi chúng nó đi đâu làm gì thì làm đi, mặc tôi. 2 thằng chắc cũng chờ có thế nên đẩy cửa bước ra. Ở ngoài cửa có ông cu nhóc tầm 14 tuối đứng rình nãy giờ thấy động liền chạy thằng.
Tôi nằm xuống, lại co ro và nhắm nghiền mắt, vì sốt rét nên cả người tôi nóng như cục lửa nhưng vẫn cảm thấy lạnh.Tôi thiếp đi lúc nào không hay, đến trưa Nhi nó bưng cháo vào. Tôi thấy thế cũng ngồi dậy cười cười dù tôi biết giờ tôi cười chắc cũng như khỉ đột mà thôi, em bảo tôi cứ nằm để em cho ăn nhưng tôi từ chối. Tôi đỡ lấy tô cháo nóng cảm ơn rối rít rồi hỏi:
- Em tên gì thế?
- Em tên Nhi
- Thật ngại quá, anh nghe bảo mấy hôm nay em...lo...cho anh!
- Dạ, hông có gì anh. Em nó đáp, giọng sài gòn.
- Em người ở đâu? ở đây lâu chưa? em có còn người thân? Tôi vừa hỏi vừa húp tô cháo hành với muối.
- Em trước ở Sài gòn, em đến được đây cũng hơn 3 tháng rồi, còn...
Nói tới đó em nó ấp úng, tôi cũng hiểu nên liền xin lỗi. Lúc này tôi mới nhìn rõ được Nhi, em có khuôn mặt thon thon, mắt 1 mí và đeo kính rất ngộ ngộ mà dễ thương, nhìn em nó ấp úng nói không nên lời nên tôi tiếp chuyện:
- Thật cảm ơn em quá, không có em chắc...2 thằng kia nó có biết gì đâu.
- Dạ không có gì thật mà anh, anh đừng nói vậy tội 2 ảnh. Cũng lo cho anh lắm mà không biết làm gì cả. ah mà anh ăn đi cho nó nóng.
Tôi cười cười rồi húp tiếp tô cháo. Nhi nó cũng ngại nên không nói gì nữa đợi tôi ăn xong rồi bưng tô ra ngoài. Tôi giờ đã khỏe hơn lúc sáng đã bớt sốt nên liền bức dây chuyền đạm leo xuống tính đi ra ngoài, bỗng nhiên tôi để ý bộ quần áo tôi mặc lúc ngủ đã được thay ra bằng bộ khác, chết cha. Cầu trời cho 2 thằng kia thay chứ không phải Nhi.
Đẩy cửa ra ngoài, cái nắng buổi trưa làm tôi chói cả mắt. Bây giờ mới gần 1h, tôi cứ tưởng ở ngoài khu nhà chắc cũng nhộn nhịp lắm nhưng lạ thay chẳng thấy ai cả, chỉ có mấy cậu thanh niên đứng gác trên chòi. Đêm hôm trước tôi tới thì trời đã tối, không thấy gì nhiều, giờ tôi mới có cơ hội quan sát cả khu trại, đây là 1 xưởng thu mua và sơ chế cao su cũ. Có mấy dãy nhà xưởng, nhà kho, nhà ở cho công nhân và phòng quản lý. Đất trong khu khá rộng nên mọi người trồng khá là nhiều rau cỏ, hèn gì hôm trước ăn cơm toàn rau là rau nhưng mà tôi thích như thế.
Lững thững tôi bước xuống sân đi 1 vòng, ở đây họ có mấy chiếc oto và cả 1 xe bồn xăng, ngoài kia có chiếc máy múc đất chắc là để đào hào, dãy nhà kho có máy phát điện, mấy thứ nông cụ linh tinh để trồng trọt. Nói chung thì cuộc sống ở đây cũng khá là ổn, tự cung tự cấp được, có chăng cũng chỉ cần xăng dầu mà thôi. Tôi lết về phía hàng rào nhìn ra ngoài, cái trại nằm dưới chân 1 ngọn đồi thoai thoải, từ đây có thể nhìn được đường cái ngoài kia. Từ con hào ra tới bên ngoài 50 mét đều được phát quang sạch sẽ để tiện quan sát. Nhìn cách bố trí công sự cũng đủ hiểu chú Tuấn là quân nhân chính hiệu. Đang nhìn tới nhìn lui thì tôi nghe có tiếng chạy lạch bạch đằng sau, quay lại thấy 1 thằng nhóc tầm 14- 15 tuổi chạy tới rồi níu áo:
- Anh ơi! đi zô đi! đi zô chứ không mấy anh la?
- Anh nào la? mà sao la? anh có làm gì đâu?
- Không được ra ngoài! phải ở trong nhà!
Tôi chưa kịp hỏi thêm thì 1 người thanh niên trên chòi gác đã nghe tiếng 2 anh em liền quay qua ra hiệu phải vào nhà. Tôi thấy thế cũng gật gật rồi đi theo thằng nhóc.
- Em trai tên gì em trai?
- Em tên Hùng!
- Thế bao tuổi rồi? Hùng ở đây lâu chưa?
- Em 14, e với Mẹ tới đây gần 3 tháng rồi.
- Ah thế hả! Em có thấy 2 anh đi chung với anh ở đâu không?
- 2 ảnh đang trong phòng chú Tuấn á anh.
- Ok ok, em dẫn a qua đó giùm cái.
Thằng cu cũng chẳng nói gì thêm nó gật rồi chạy 1 mạch làm tôi phải bám theo,cái dáng nó thoăng thoát coi bộ lanh lẹ lắm, mặt nó thì non choẹt mà coi bộ cũng to cao so với cái tuổi của nó.
Coi bộ sau 3 ngày nằm liệt giường thì việc tôi đẩy cửa bước vào khiến cho ai cũng bất ngờ, trong phòng chú Tuấn đang đứng chỉ trỏ gì đó trên sa bàn (mô hình đắp bằng đất mô tả địa hình, hay dùng trong quân đội), thằng Vinh, thằng Hoàng rồi cả 4 người khác chắc là lính lác của chú Tuấn. Khi tháy tôi thì tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm như sinh vật là, tôi cũng cười trừ 1 cái rồi lại săm soi cái sa bàn.
Chú Tuấn giới thiệu sơ mấy người lính: Thạch, Linh, Tuấn Anh với cả Thắng tôi đã biết, đám này coi bộ cũng trạc tuổi tụi tôi nhưng mà toàn là quân nhân nên tướng tá ngon hơn hẳn. Tôi cũng gật gật rồi bắt tay xong mời chú tiếp câu chuyện.
- Chú tính đợi cháu khỏe rồi mời cháu bàn chuyện luôn mà cũng gấp gáp quá nên mời đỡ 2 đứa bạn cháu ra trước.
- Vâng, chú cứ nói, cháu cũng đỡ đỡ rồi. Tới đây mà còn bệnh tật cháu ngại quá
- Sốt rét rừng ấy mà, ai cũng bị cháu ơi.
Chắc chú nói thế cho tôi đỡ quê thôi chứ 2 thằng kia có bị đâu. Trên sa bàn có 2 khu nhà, 1 khu tôi nhìn là biết ngay cái trại này, 1 khu khá lạ tôi không biết ở đâu nhưng nhìn sơ qua cũng biết là kiểu nhà xưởng hay là cơ quan gì đó. Chú Tuấn giải thích lại từ đầu cho tôi nghe, Bọn rab mà chúng tôi kéo đến không chịu bỏ đi về địa bàn cũ của chúng nó mà giờ đã làm ổ ở 1 cái xưởng gỗ gần đây. Việc chúng nó tìm thấy trại rồi tấn công chỉ là sớm hay muộn, chú đang cân nhắc phương án gia cố và phòng thủ trại hoặc là đánh úp vào ổ của chúng nó. Tôi nghe tới đây thì thở dài thường thượt, đúng là họa vô đơn chí , hóa ra là do chúng tôi mà cả trại bây giờ đang bị nguy hiểm, hèn gì mọi người đều bị nhốt trong nhà không được ra ngoài. Tôi nhăn nhó rối rít xin lỗi liền bị chú ngắt lời:
- Bán kính hoạt động của tụi này rất rộng, không sớm thì muộn chúng cũng tới đây. Thật ra mà nói thì có các cháu với khí tài ở đây cũng tốt , chú tính...
Thằng Hoàng lại nhảy vào :
- Điều 2 chiếc thiết giáp đánh úp tụi nó đó anh Minh!
Cái tính bốp chát của thằng này không thể nào mà giải quyết được, nó thốt ra như thế làm cho chú Tuấn ngại cả miệng chẳng biết nói gì hơn nên tôi đành phải tiếp lời:
- Dạ vâng, cháu hiểu, chú cứ nói rồi mấy anh em cháu bàn thêm.
Kế hoạch cụ thể của bên đó khá dài dòng và cần chuẩn bị kỹ, nhanh cũng phải 2- 3 ngày trong khi tôi thì ruột gan đang nóng hết cả lên mong lên đường cho sớm. Đợi chú nói xong tôi kéo 3 thằng về nhà, tôi hiểu tôi có phần trách nhiệm trong này nhưng không thể mạo hiểm thêm được nữa. Đạn dược, xăng dầu cũng có hạn giờ đánh đấm hết rồi lấy đâu ra mà về quê nữa.
2 thằng kia không hiểu sao bữa nay lại thành anh hùng đột xuất, chúng nó nằng nặc đòi phụ mọi người đánh trận này. Ý tôi thì lại khác, tôi chỉ muốn chia lại cho họ ít đạn dược củng cổ phòng thủ rồi anh em lại lên đường. Thực ra cái hôm trước khi họ đến thì cũng đã tàn trận rồi chứ không phải ơn nghĩa gì cho lắm.
Trước khi đi tôi cũng đã nói rõ với 2 thằng nó là bước ra ngoài này quyết định của tôi dù như thế nào chúng nó cũng phải nghe theo, nhắc lại điều đó 2 thằng cứng họng không nói gì thêm. Tôi quay ra lục balo tính tìm lon nước uống thì không còn lon nào cả:
- Nước với đồ ăn đâu cả rồi Hoàng?
- Đem chia hết rồi!
- Cái gì? đem chia hết rồi? em giỡn hay em thật vậy?
- Em với Hoàng lấy cho mọi người hết rồi, phòng bên còn chút ít! thằng Vinh trả lời
Tôi nghe xong mà cứng họng, thật là không hiểu nỗi tôi quăng cái balo xuống đất cái bẹp rồi bắt đầu lên lớp:
- 2 đứa bị làm sao vậy hả? ở đây còn cách nhà anh hơn 400 cây số, đem cho hết lấy gì mà đi đường? Mấy đứa có biết anh phải liều sống liều chết bao nhiêu lần giữ chừng đó lương thực cho chuyến đi này hay không? trời ạ! hơn 6 tháng trời anh nhịn ăn để giành tới bây giờ đó có biết không?
2 thằng cũng thanh nga thanh minh nào là họ ăn khổ lắm, nào là tội mấy đứa nhỏ nhưng mà không thể làm vậy được, mục đích cuối cùng là đi về nhà chứ không phải cứu ai hết. Điên máu tôi đạp cửa bỏ ra ngoài.
Không ngờ lại xui xẻo và gặp lắm vần đề như thế này, ban đầu chỉ tính chạy thẳng về nhà là xong. Nào là bị vây, bị sốt rét rồi giờ còn cả hết lương thực đi đường với lại chịu trách nhiệm về đàn rab ngoài kia. Mặc kệ mấy ông gác trên chốt bảo vào nhà tôi cứ chống nạnh đi tới đi lui tìm cách sao cho ổn thỏa, đi ra tới vườn rau thì thấy mấy người phụ nữ đang hái rau chắc nấu bữa tối.
- Cháu chào các cô ạ
- Khỏe rồi hả cháu
- Dạ Vâng!!!
Dù ai cũng lom khom làm việc vì sợ tụi rab bên ngoài nhưng tôi vẫn thấy bé Nhi, lân la lại gần phụ giúp thì bị từ chối nhiệt tình vì cái lý do không thể hợp lý hơn: anh chưa khỏe đâu, vào trong đi ạ! ấy! a đừng bứt cây non, để cho nó lên đã, chưa ăn được đâu.
Quê độ tôi gãi đầu tồi quay vào, thằng Hùng chẳng biết ở đâu liền chạy tới hí hửng.
- Ui ùi ôi! anh Minh thích chị Nhi nhá.
- Ơ! làm gì có, cái thằng này!
- Thích thì nói thích, người ta lo cho anh cả 3 ngày trời.
- Uh anh biết rồi, nhưng mà a định cảm ơn thôi.
- Cảm ơn á? Thế thì phải cảm ơn cả em cả mọi người nữa.
Nghe tới đây tôi mới tò mò không hiểu ý nó là sao nên hỏi thêm:
- Ý em làm sao cơ? em cũng chữa bệnh cho anh hả?
- Không, anh bị sốt rét tưởng chết rồi. Em phải dẫn mọi người vào bệnh viện thị trấn lấy thuốc cho anh, anh Thạch với anh Thắng còn bị mấy con kia dí theo cắn nữa kìa.
Vừa nói nó vừa chỉ về chiếc Pajero trên sân, cửa lái và kính lái bể nát chi chít vết cào.Tôi nghe tới đây thì sửng sốt, không ngờ mọi người lại vì mình như vậy. Lúc tôi bị bệnh, sáng hôm sau 2 thằng kia lay tôi dậy không được tưởng chết rồi, thuốc không có sẵn, chú Tuấn bố trí 6- 7 người vào thị trấn cách đó hơn 30 km tìm thuốc cho tôi. Trong bệnh viện rab nhiều, mọi người phải vất vả cả buổi chiều mới lấy thuốc về được.
Chuyện là vậy mà 2 thằng kia không kể cho tôi, trong khi tôi lại toan tính lon nước viên đạn với họ. Nghe xong chuyện của thằng Hùng tôi thiệt thấy có lỗi quá.Tôi dẫn nó về phòng cho mấy gói đồ ăn rồi mới đi tìm 2 thằng kia. Chúng nó đang xếp súng xếp đạn ở phòng bên, toàn bộ súng ống đạn dược và đồ ăn đã được chuyển hết vào trong này..
- Sao em không nói với anh chuyện mọi người đi tìm thuốc?
- Thuốc thì phải tìm, bới dưới đất lên cho ông uống hay sao mà phải kể. Thằng Hoàng giận tôi chuyện mới nãy nên nói cứ như chửi vào mặt.
- Thôi anh biết rồi, a xin lỗi. Đã vậy thì phải giúp họ chứ biết làm sao. Còn bao nhiêu đạn em?
Thằng Vinh đứng dậy đếm tới đếm lui rồi báo cáo:
- Xuyên giáp 6 viên, nổ mảnh 12 viên. 12ly7, 19 hộp là gần 2000 viên. Đạn AK 4400 viên, lựu đạn 36 quả các loại.
- Còn đồ ăn?
- Đi đường thì chắc đủ 4- 5 ngày.
- Thôi được rồi, giờ đạn thì chia nửa cho họ, đồ ăn thì không share nữa. Chuẩn bị ăn tối xong rồi anh bàn thêm với chú Tuấn.
5.4
Hôm nay ăn tối mọi người không đông đủ như trước nữa, vì đàn rab có thể tấn công bất cứ lúc nào nhất là về đêm nên phân nửa số thành viên được cắt cử đi canh gác rồi thay nhay ăn cơm. Trong cái mâm cơm mười mấy người thì không khí cũng gần gũi hơn chút xíu, tôi biết thêm về nhiều người ở đây, loạn lạc chẳng có mấy gia đình mà vẹn toàn, chuyện buồn không ai nhắc nhưng tôi hiểu điều đó qua câu chuyện của họ. Có người được trại cứu ven đường, có người tự tìm đến nhưng dù ai thì cuộc sống ở đây của họ so với ngoài kia cũng là thiên đường rồi. Chúng tôi tuổi thanh niên trai tráng, qua được cơn bĩ cực đã là mừng ấy vậy mà ở đây còn gặp được 2 cô gái dễ thương tất nhiên là không thể rời mắt được. Thằng Vinh suốt buổi không ăn là bao cứ hỏi chuyện cô gái tên Ngân, là cái cô hôm trước có lần tôi nhắc tới. Thú thật mà nói tôi cũng không thể không để ý tới bé Nhi nhưng tôi không coi đây là chốn dừng chân nên cũng không có ý định gì.
Sau bữa cơm Nhi phụ mọi người dọn dẹp, lúc em ra cửa tôi thấy chàng Lính tên Thạch bỏ gác chạy lại mặt nặng mày nhẹ gì đó. Nhi không còn người thân, đến đây 1 mình không lẽ nào Thạch là bạn trai? Thằng Thạch kéo Nhi đi ra dãy nhà bên kia, tôi cũng chỉ biết nhìn theo, đang mãi ngóng thì thằng Hùng vỗ vai tôi.
- Anh Thạch đó anh.
- Uh! ảnh là gì của Nhi mà a thấy la Nhi quá trời vậy
- Ảnh thích chị Nhi lắmmm, mà em hông biết nữa. chắc do anh á!
- Ơ! a làm gì đâu?
- Anh biêt mà còn hỏi.
Nó đáp 1 câu rồi thủng thẳng bỏ đi để tôi lại 1 mình, tôi cũng cần qua chỗ phòng chú Tuấn nên đành làm lơ mà đi luôn vậy. Cửa không đóng, Chú đang ngồi nhâm nhi bên bình trà nhìn ra chòi gác, tôi báo cho chú biết là tụi tôi sẽ tham gia và chia phân nửa số đạn cho chú nếu cần, ngày mai sẽ bắt đầu chuẩn bị luôn nhưng tôi chỉ có 1 yêu cầu đó là để Vinh với Hoàng ở ngoài vụ này. Chú cảm ơn chúng tôi về số đạn dược và cũng chỉ yêu cầu mượn phương tiện chứ không cần chúng tôi trực tiếp tham gia với lại sợ tôi chưa khỏe. Tôi bảo sức khỏe đã ổn định, tôi chịu ơn mọi người nên cần phải làm vậy và tôi cũng phải vào trận để hiểu thêm về cái bọn rab tiến hóa này vì trên đường đi kiểu gì tôi cũng sẽ gặp chúng nó.
Chú là quân nhân, đánh đấm như thế nào đều rõ. Tôi chỉ là thằng thanh niên may mắn sống sót bằng các kỹ năng thực tế, kế hoạch của chú tôi không ý kiến gì nhiều chỉ xin chỉnh sửa lại chút ít để đảm bảo an toàn cho mọi người mà thôi. Bàn luận đâu hơn nửa tiếng đồng hồ tôi cũng xin về, trên đường có qua phòng của cái Nhi, tôi đang định nghé vào thì đã nghe cái giọng Hà Nam choi chói bên trong, lẻn lại gần khe cửa nhìn vào thì thấy 2 ông nội đang ngồi chém gió chuyện thành phố với cả Nhi và Ngân. Chúng nó còn kể cả cái vụ bị vây hôm trước, nếu không nhờ thằng Hoàng có bấm nút nhà khói thì chắc tới mùa quýt tôi mới cứu đc cả 2 đứa. Nghe được 1 chập thấy càng nghe càng tức nên tôi về phòng.
Hoàng và Vinh là tôi lôi chúng nó theo, thực ra mà nói việc chúng nó đi với tôi không chỉ vì cá nhân tôi. Để 2 thằng cà ngơ này lại sài gòn tôi cũng không yên tâm là mấy, trước chúng nó sống ẩn dật, tôi đã lỡ đưa đạn đưa súng và cả xe cộ, giờ chúng nó ngang tàn rồi lại làm những chuyện dại dột không ai ngờ tới thì khổ. Vụ này tôi quyết không cho chúng nó theo, tội tình đâu tôi gánh chứ chúng nó có làm sao tôi sống cũng không được.Suy nghĩ đủ thứ tôi thiếp đi lúc nào không hay, trong cơn mơ còn thấy tôi đưa Nhi về nhà, trời ạ! tỉnh dậy mà tôi cũng không thôi cười được.
Sáng nay tôi đi trinh sát với mọi người, chuẩn bị xong ra ngoài tôi được phát phần khoai mì ăn sáng do thằng Hùng mang sang rồi ra tập trung với mọi người. Giờ mới hơn 6h chút xíu, may mà 2 thằng kia còn ngủ tôi mới trốn đi được nếu không chúng nó cũng sẽ nằn nặc đòi theo cho xem. Hôm nay đi có chú Tuấn, Thắng lái xe, Thạch, Linh với Tôi là 5 người, chiếc Ford Everest được tháo băng ghế sau cùng ,gia cố bằng thép đủ 2 người ngồi để bắn chặn vì thường gặp tụi rab chỉ có nước bỏ chạy chứ không có cách nào khác. Mọi người đều mang AK riêng tôi đem MP5 giảm thanh vì đi trinh sát vạn bất đắc dĩ mới phải bắn. Xưởng gỗ cách trại gần 4 cây số nhưng chúng tôi phải lội bộ khi cách đó hơn 1 cây, mặt trời chưa lên quá rặng cây mà chúng tôi phải luồn lách trong cánh rừng cao su ẩm ướt và cỏ cao quá đầu. Vì cũng hạn chế phát ra tiếng động nên không ai nói gì nhiều, chúng tôi cũng chỉ nhìn nhau bằng mắt, nói bằng động tác mà thôi. Thắng với Linh đi trước, 2 thằng lính trinh sát thứ thiệt vạch hướng chỉ đường không cần la bàn hay bản đồ gì sấc. Cả cái rừng cao su bạt ngàn mấy trăm hecta mà chúng nó cứ đi phăm phăm như thấy dấu trước mặt, tôi đi với Thạch còn chú Tuấn khóa đuôi. Thỉnh thoảng thằng Thạch nó nhìn tôi 1 cách kì lạ, cái kiểu đố kị gì đó. Tôi cũng lơ mơ đoán ra lý do là bé Nhi nên cũng tránh đụng mặt nó. Chú Tuấn đi sau 1 hồi bỗng nhiên gọi thằng Thạch ra sau khóa đuôi còn chú vượt lên trước đi với tôi. Tôi cứ tưởng là để bảo vệ cho tôi nhưng không phải vì chú trừng mắt nhìn thằng Thạch coi bộ bực bội lắm.
Đi 1 đoạn đường bằng thì chúng tôi phải leo dốc lên đồi, đất đai bết dính do sương đêm làm con đường trơn trợt lắm. Tôi có ngã mấy lần, thằng Thạch đi qua chẳng buồn đưa tay kéo tôi dậy. Ở lưng chừng đồi thì đã thấy xưởng gỗ nằm phía dưới cách đâu 500 mét, chú Tuấn cầm ốm nhòm quan sát tới lui rồi đưa cho tôi. Cũng không có gì đặc biệt, 2 dãy nhà tôn, 1 cái nhà xây im lìm trong sương sớm. Tôi tính nhanh thì cũng chỉ cần 3 phát nổ mảnh rồi dùng 2 khẩu đại liên quét 1 chút là xong, tôi phì cười như chuyện đã rồi nhưng hoàn toàn không phải. Nắng bắt đầu lên và chiếu trên sân, bọn chúng tỉnh dậy mò ra ngoài và tôi cũng không biết phải đếm như thế nào cho xuể. Cái nhà xưởng tôi nghĩ chứa giỏi lắm cũng chỉ 50 người mà bọn chúng trốn trong đó cứ chui tưởng như không bao giờ hết. Khác với bọn rab ở sài gòn, tụi này lại thích ánh nắng, chúng chui ra sưởi cứ như hạnh phúc lắm.
Tôi thắc mắc với mọi người thì cách giải thích rất đơn giản, bất cứ loại vật nào cũng cần thích nghi mới sống được, không thích nghi được chỉ có bị đào thải mà thôi. Bọn này sống trong rừng, nắng lên không có chỗ trốn nên chúng phải nằm dưới tán cây, lâu ngày nên không còn sợ nắng và ánh sáng nữa, giác mạc của chúng đã bớt nhạy cảm với ánh sáng hơn nhưng sức quan sát vẫn không được như người thường. Virus khiến chúng biến thành loại máu lạnh, để tránh mất thân nhiệt chúng phải sống thành bầy và khi đêm xuống thì tụ lại với nhau đến sáng lại túa ra ngoài. Loại virus này coi con người như vật thể thí nghiệm của nó, vật chủ sống trong môi trường nào thì sẽ phát triển trong môi trưởng đó, thế nên tôi cũng không ngạc nhiên vì chuyện chúng nó khác bọn rab ở Sài gòn nữa.
Kế hoạch của chú Tuấn là đưa 2 chiếc thiếc giáp vào càn quét phía trước khu nhà xưởng, bọn chúng sẽ lại bu tới vây 2 chiếc xe nên sẽ bố trí lựu quanh xe và giật nổ khi cần. Để đảm bảo tiêu diệt sạch thì 6 người sẽ chia làm 2 nhóm ở 2 bên bắn chéo góc vào, bố trí thêm 2 người bắn tỉa từ xa để gom những con bỏ bầy. Tôi chỉ thấy vướng mắc ở chỗ để 6 người như vậy thì quá mạo hiểm vì tụi này không phải ngu, chúng thấy ăn chỗ này không được thì sẽ kéo qua chỗ kia nên đề nghị chỉ để chiếc T54 càn vào còn chiếc M113 sẽ dùng 12ly7 bắn chặn nếu tụi rab tiến tới vị trí của những người kia. Chiếc T54 có 1 pháo chính, 1 đại liên, 2 trung liên nên cần 3- 4 người cũng sẽ đủ hỏa lực áp đảo bọn chúng ở phút đầu, chú Tuấn nghe vậy cũng đồng ý. Tuy nhiên theo phương án của tôi thì phải thêm cả 2 thằng kia mới đủ lực lượng, chưa quyết định được ngay nên tôi đề nghị mọi người thống nhất như thế rồi rút về.
Tới nhà thì đã quá trưa, vừa mệt lại mồ hôi mồ kê đầm đìa nên tôi cũng chẳn buồn ăn cơm, chỉ húp miếng canh rau rồi đi tắm. Lúc về phòng đã thấy tô cháo hành như hôm qua để trên bàn, chắc cái Nhi tưởng tôi còn ốm không ăn được cơm đây mà. Cầm tô cháo mà tôi cứ cười mỉm mãi không thôi, tôi không biết đây là việc bình thường hay là chút gì đó đặc biệt.
Đang húp cháo thì thằng Hoàng mò về, Thằng Vinh đang làm gì đó với bé Ngân bỏ cu cậu lại 1 mình nên mặt cứ như cái mâm.
- Bao giờ đánh tụi kia? nó hỏi tôi
- Tối nay đưa xe lại sát trận địa, sáng mai chuẩn bị bố phòng. sáng mốt thì bắt đầu.
- Em lại bắn pháo chính ah?
- Không! anh chẳng biết nữa, mà lần này đi lành ít dữ nhiều a không muốn ...
- Không không cái búa!
- Ơ cái thằng này!
- Lúc nào cũng chỉ nói được cái mồm, tính tới tính lui cũng chẳng đc cái mế gì mà nói hoài!!!
Tôi nghe nó mè nheo xong cũng chẳng biết phải làm sao, đành phải giao cho nó chiều nay tải đạn lên xe còn tôi lắp lựu đạn treo ngoài xe tăng. Vì tối bọn rab mới về ổ nên chúng tôi phải hành quân vào ban đêm, chiếc T54 phải chạy thật chậm, tránh lên ga để không bị bọn chúng phát hiện. Sau khi đến điểm tập kết thì oto được điều đến đón chúng tôi về.
Sáng hôm sau lính của trại được bố trí đóng bệ gỗ trên các cành cây cao, từ xưởng gỗ nhìn ra đúng tầm sáng thì mặt trời sẽ ở phía sau lưng họ làm cho rab bị chói mắt nên sẽ không nhìn thấy được. Tôi cũng hiến thêm kế là nối dây chịu lực từ cành cây ra bãi đất gần đó phòng khi vỡ trận bọn rab có tiền tới thì đu xuống cho nhanh. Bên ngoài có 3 chiếc oto đợi sẵn, bất kể thắng hay thua cứ có hiệu lệnh là phải rút. Đánh 1 ngày không thắng thì 2- 3 ngày chứ không nhất thiết phải hy sinh nhân lực. Kíp lái và hỏa lực của các xe được thống nhất về vai trò cũng như cách bắn, các tay súng bên ngoài được giao thêm lựu đạn flash và khói để rút lui. Đến cuối ngày hôm sau thì công việc đã ổn chỉ chờ tới giờ G.
Hoàng có kinh nghiệm lái xe vào bắn pháo chính nên tôi với nó và Thắng đảm nhận chiếc T54. Vinh cùng 2 người khác lái chiếc M113 vị trí ở sau chúng tôi tầm 30 mét, tôi đã dặn đi dặn lại nó là tránh xa cái thùng xăng ra giùm tôi mà không biết lúc say máu nó có nhớ hay không nữa nên tôi phải sơn lại 2 cái thùng xăng màu đỏ cho nó nổi.

BÌNH LUẬN VỀ TRUYỆN

Các bạn đang đọc truyện trên DocTruyenVoz.Com, website đọc truyện voz nhanh, đẹp, không quảng cáo khó chịu... Hãy LIKE Facebook để cập nhật những truyện mới nhất!
Name

100 ngày cố yêu,1,1730.365.2.1,13,7 ngày làm gia sư,1,Anh có thể tặng em một nụ hôn không,1,Anh ơi em không phải là rau,1,Bạn gái cũ làm thư ký,33,Bạn gái tôi là lớp trưởng,1,Bản lĩnh ếch cụ,1,Bạn thân yêu,1,Bắt gặp gấu ôm eo thằng khác,1,Bị con bạn thân nhìn thấy chết em rồi,1,Bị đâm khi đi chơi cùng Gấu,1,Bị ép đi xem mặt gái,21,Bị gái ở bể bơi vô ảnh cước vào bụng,1,Bố vợ tôi,1,Bỗng dưng anh yêu em thiên thần bé nhỏ,4,Boys Già,4,Cách chinh phục gái hơn tuổi,72,Cai sữa,1,Cảm nắng chị cùng dãy trọ,13,Cảm ơn em con cave đã thay đổi cuộc đời anh,1,Cát tặc,14,Câu chuyện về 1 checker,9,Chăn rau,1,Chăn rau ai dè yêu thật,1,Chàng lớp trưởng và cô nàng đanh đá,11,Chàng trai năm ấy tôi từng theo đuổi,1,Chị ơi anh yêu em,1,Chị quản lý dễ thương,6,Chuyện của Bun,1,Chuyện của một thằng bị bệnh tim,1,Chuyện của tôi,22,Chuyện em xả hơi,1,Chuyện FA kinh niên và có vợ như nào,1,Chuyện Q4,1,Chuyện tình buồn của tôi,53,Chuyện tình của anh nhân viên văn phòng và con gái cảnh sát,24,Chuyện tình của mình với gấu người Đài Loan,31,Chuyện tình của tôi nàng và con chó,1,Chuyện tình với em hàng xóm,1,Chuyện tình zồng,5,Chuyện tù,3,Chuyện về người phụ nữ,26,Chuyện xưa và nay,6,Cô bạn gái người Mỹ của tôi,29,Cô bé Hà Nội,6,Cô gái của sếp,19,Cô gái thích coffee đen,1,Cô giáo chủ nhiệm của tôi,11,Cô giáo Em sẽ mãi ở trong trái tim anh,39,Cô giáo và học sinh,1,Cô trợ lý và nàng gia sư,51,Con bạn thân,26,Con đường mang tên em,29,Con Gái Sếp Tổng Và Osin cấp cao,16,Cơn mưa ngang qua,1,Con Thầy - Vợ Bạn - Gái Cơ Quan,2,Cưa chị hàng xóm,1,Cuộc chiến giữa Nhíp xinh và Quần đùi hoa thủng đũng,26,Cuộc đời một giấc mơ,1,Cuối cùng mình cũng lấy được vợ,1,Cười lên cô bé của tôi,129,Cứu gái đụng xe và câu chuyện tình buồn,1,Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt,1,Đã nhớ một cuộc đời,10,Đã nói lời tạm biệt,1,Đang viết,36,Danh Sách Truyện,269,Dầu khí,4,dauphongver01,3,Dì ơi có phải là tình yêu,2,Dì tôi là một teen girl,7,Định mệnh của tình yêu,1,Đôi mắt người xưa,1,doithayxx,7,Dòng đời nổi trôi,5,Drop,45,Du học Liên Xô,73,Đứng dậy từ vấp ngã,4,Đừng đùa với gái hư,1,Đừng đùa với teen,1,Duyên trời,1,Em đã bỏ nghề làm nông nghiệp như thế đó,1,Em đã là thiên thần,23,Em đã lỡ một tình yêu,1,Em đã nuôi con của người em yêu như thế nào,7,Em hàng xóm đối diện nhà tôi,4,Em hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà,51,Em hàng xóm xa lạ,1,Em KTV Massage,1,Em là cô bé của anh,7,Em nhân viên của mama,4,Em sinh ra là để hạnh phúc,78,Gái đến ở cùng nhà,37,Gái net,19,Gái trọ cạnh phòng,8,Game Online Chuyện tình 5 năm trước,1,Gấu đã tán em như thế nào,1,Gấu em có võ,1,Gấu em là hot girl,1,Gấu hơn mình 6 tuổi,1,Gấu kute và cực kỳ bá đạo,4,Gấu mình ngủ với 1 gã đã có vợ,1,Gấu mới cao tay trả thù gấu cũ,1,Gấu phản bội sau 7 năm yêu nhau mặn nồng,1,ghost,2,Gia đình hắt hủi say nắng cô nàng lớp 12,51,Giá như dừng yêu,3,Giảng Viên lái xe bất đắc dĩ,33,Gio_Vo_Tinh2710,2,Giới hạn tình bạn hay vượt rào,4,Góp tiền chơi cave,1,Hành trình cưa đổ MC,1,Hành trình tìm lại,25,Happy Ending,30,Hãy hiểu anh người anh yêu,14,Hẹn ước Bồ Công Anh,4,Hoàn thành,172,Học sinh,33,Hối hận vì lấy vợ sớm,1,Hồi ức của một linh hồn,8,Khép lại quá khứ,7,Khi vozer đưa gái đi chơi,1,Khiêu vũ giữa bầy gõ,30,Khiêu vũ giữa bầy les,18,Không lẽ nói cho cả thế giới rằng mình đang yêu,7,khovigaitheo,2,Kỷ niệm ngu nhất trong cuộc đời,1,Ký ức xưa,3,Là duyên hay là nợ là chăn hay bị chăn,7,Làm thằng đàn ông tốt không phải lúc nào cũng hay,1,Làm việc cùng EX,1,Làm việc trong quán Massage,21,Lần đầu hút cần,1,Lắng nghe nước mắt My memoirs,3,Lỡ ngủ với chị,1,Lỡ tay sờ Gấu,1,Minh Hoàng và Hoàng Vi,2,Mối tình đầu,1,Một đêm trăng lạnh trai lông bông cảm nắng gái lạnh lùng,1,mrxau,3,Mùa gấu chó,1,Mưa hay nước mắt,31,My Memory,39,Này điếm em yêu chị,1,Này em làm cô dâu của anh nhé,9,Nên là chúng mình lấy nhau đi,1,Ngẫm,52,Ngày hôm qua đã từng,6,Ngày không Phây,1,Nghề bồi bàn,20,Nghề Vệ Sĩ,4,Nghi vấn cao thêm sau 4 năm tu luyện,32,Ngỡ quên và ngàn ngày nhớ,43,Người con gái áo trắng trên quán bar,3,Người con gái nghiền chữ nạ,1,Người yêu cũ của gấu dọa giết em,1,Người yêu tôi là gái hạng sang,15,Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,41,Nhập viện xa nhà Gái thành phố thương,4,Nhật ký anh yêu em,9,Nhật ký buồn Chuyện tù 2013,26,Nhật ký chăn rau,7,Nhật ký gã tồi và cô cave bé nhỏ,1,Nhật ký Hoàng Vy,22,Nhật ký làm bố,1,Nhật ký những ngày đầu làm vợ,1,Nhật ký những ngày mưa,17,Nhỏ bạn thân bị less,21,Những chuyện bựa thời sinh viên,1,Những đứa em gái và bà xã hiện tại,16,Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo,13,Nợ duyên nợ tình,28,Nó lại nhớ anh như một thói quen khó bỏ,1,Nocturne 1 kí ức đẹp,1,Nửa đêm gấu cầm dao,1,Ở chung với gái,23,Ôi cái cuộc đời của tôi,9,Phụ nữ không hề khó hiểu,1,Ra mắt gia đình ex,13,Ranh giới,8,Sad Ending,13,Săn nã,40,Sau 10 năm gặp lại em đã có gấu là bạn thời lớp 1,5,Say nắng cô em tán cô chị,5,Say nắng gia sư của em trai,9,Sống chung với gái,8,Tạ Trùng Linh hồi ký,1,Tâm sự,9,Tâm sự của chàng trai 18 tuổi sắp làm bố,12,Tâm sự của một thằng con trai tỉnh lẻ say nắng gái thành phố,1,Tâm sự hồi ký về trại Sa La Điên,1,Tán gái 10k sub,16,Tán gái bên Hàn,1,Tán gái cùng cơ quan,1,Tán gái dễ ợt,1,Tán gái hơn tuổi và những bài học,2,Tán gái khó thế sao,1,Tán gái ở nhà,31,Tán gái Tây,15,Tán gái Tây trên Meowchat,6,The day you went away,43,The Khải Huyền,18,Thời trẻ trâu và chuyện tình tù,4,Tín dụng đen,18,Tình đầu sau 1 đêm trắng và phát hiện ra sự phũ phàng,1,Tình yêu và tình dục,1,Tớ có thể yêu cậu cũng có thể quên cậu ngay lập tức,1,Tôi đi tán gái,1,Tôi Em 2 thế giới,1,Tội lỗi,48,Trả thù gấu chó,16,Trai ngoan dính phải gái hư,1,Trót yêu,1,Truyện 18,22,Truyện cười,17,Truyện cười Vôva,47,Truyện ma,3,Truyện ngắn,85,Truyện tâm linh Bố em,1,Từ gặp ma đến gặp gấu,25,Tưởng nhầm gái hư đc nhầm gái ngoan,22,Vẽ em bằng màu nỗi nhớ,46,Vì cuộc đời là những luống rau,8,Vị tình đầu,12,Videos,12,Vợ chồng hàng xóm,1,Vợ ơi anh biết lỗi rồi,27,Vô tình hôn gái em phải làm sao,10,Vợ xăm hình hổ báo nhưng rất chung tình,44,Vợ yêu,8,Vợ yêu ơi anh yêu em nhiều lắm,1,Vo_Tonq_Danh_Meo,12,Xin lỗi Anh Yêu Em,5,Xin lỗi em bởi vì anh nghèo,1,Yêu bé Dừa,2,Yêu cô bạn học cùng cấp 1,4,Yêu em là hạnh phúc đời anh,1,Yêu em nhanh thế,1,Yêu em quá nhanh và nguy hiểm,8,Yêu gái matxa và kết cục,1,Yêu người cùng tên,70,Yêu người IQ cao,26,Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái,16,Yêu thầm chị họ,84,Yêu thầm em gái bạn thân,1,
ltr
item
DocTruyenVoz.Com - Tuyển tập truyện VOZ: The Khải Huyền - Chap 5
The Khải Huyền - Chap 5
Đọc Truyện Voz, Truyện Voz, truyen voz, bệnh dịch zoombie, Survivor-Zombie, the khai huyen voz, the khai huyen full, the khải huyền, chap 5
https://lh4.ggpht.com/-UiI-K9mAj4A/V8-DSmGlZdI/AAAAAAAAD4I/6fgQZaGRop40MV25DD1A3Cws60IJcv5fwCLcB/s1600/thekhaihuyen.jpg
https://lh4.ggpht.com/-UiI-K9mAj4A/V8-DSmGlZdI/AAAAAAAAD4I/6fgQZaGRop40MV25DD1A3Cws60IJcv5fwCLcB/s72-c/thekhaihuyen.jpg
DocTruyenVoz.Com - Tuyển tập truyện VOZ
http://www.doctruyenvoz.com/2016/09/the-khai-huyen-chap-5.html
http://www.doctruyenvoz.com/
http://www.doctruyenvoz.com/
http://www.doctruyenvoz.com/2016/09/the-khai-huyen-chap-5.html
true
3715675415566788023
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts XEM TẤT CẢ Đọc tiếp Reply Cancel reply Delete Đăng bởi Home TRANG TRUYỆN Xem tất cả CÓ THỂ BẠN THÍCH DANH SÁCH TRUYỆN ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Không có truyện nào! Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April Thg 5 June July August September October November December Thg 1 Thg 2 Thg 3 Thg 4 Thg 5 Thg 6 Thg 7 Thg 8 Thg 9 Thg 10 Thg 11 Thg 12 just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow NỘI DUNG NÀY ĐÃ BỊ KHÓA Hãy Like để tải truyện về đọc Offline Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy