The Khải Huyền - Chap 9

- Bấm
để lưu truyện lại đọc sau. Xem các truyện đã lưu Tại Đây.
the khải huyền voz
Chap 9: Powerless (Bất lực)
9.1
Phần này có các nhân vật nước ngoài chủ yếu nói tiếng anh, để cho chân thật mình dùng lời thoại tiếng anh và có dịch tiếng Việt bên cạnh. Grammar và dịch nghĩa mình cũng viết tương đối thôi các bạn đừng bắt lỗi :D
-----
Sau khi nhận ra cả 3 đã bị “bắt” chúng tôi vừa mừng vừa hoảng sợ,có lực lượng LHQ ở đây chứng tỏ mọi chuyện đã được kiểm soát nhưng chúng tôi lại không biết họ định làm gì với chúng tôi. Có khi nào họ kêu ra rồi bắn chúng tôi hay không ?
- Giờ ra hay sao ? Thằng Vinh hỏi
- Anh cũng không biết nữa, ra lỡ nó phơ luôn thì thấy mẹ.
Coong….Coong…..! Hurry Up...! (Nhanh lên !) 1 người ngoài đó gõ báng súng vào nóc xe rồi hối chúng tôi.
- Không ra nó thả lựu đạn vào cũng chết, đại đi…! 2 thằng kia nghe tôi nói vậy đành gật đầu.
- We’re going out, back door, don’t shoot ! (Chúng tôi đang đi ra bằng cửa sau, đừng bắn!)
- Show us your weapon ! (Đưa vũ khí ra trước)
- Ok !!!!
Tôi mở cửa nóc lên, 2 họng súng đen thui thò xuống. Tôi chậm chậm đưa từng khẩu súng ra còn bọn họ cứ thò tay lấy từng khẩu 1 mà không đưa đầu vào nhìn. Xong xuôi thì thằng Vinh mới mở cửa sau ra.
Chúng tôi chậm chậm đi ra ngoài, ánh sáng mặt trời buối sớm rọi vào chói cả mắt nên vẫn chưa định hình được cái gì trước mắt mà phải mất 1 lúc tôi mới thấy rõ. Trước mặt chúng tôi là 1 tiểu đội lính mũ nồi xanh của LHQ đang nằm quỳ chĩa súng vào xe như bắt khủng bố, toàn là người da trắng, chắc là Âu - Mỹ gì đó.
- ON YOUR KNEES! (Qùy xuống)
3 thằng nghe vậy quỳ xuống tay vẫn giơ lên trời, 2 người trên xe thu súng bây giờ đã nhảy cái phịch xuống đất, họ đưa tay lần mò 2 bên hông rồi cả người chúng tôi để kiểm tra vũ khí. Cả đám lính kia vẫn căng mắt giương súng nín thở chờ đợi, nhất cử nhất động mà không ổn chắc họ bắn tôi ngay.
- Done ! Stand up ! (Xong, đứng dậy)
Lúc này cả tôi lẫn mấy người lính mới thở phào nhẹ nhõm, tôi tưởng bị ăn đạn rồi cơ chứ. Đứng dậy mới quan sát rõ 2 vị chỉ huy, theo kinh nghiệm chơi đột kích của tôi thì là hàm Đại Úy khá bự. To cao, mắt xanh, giọng trầm và chắc cũng tầm 40t, trên áo nghi tên James. Vị kia thì mang hàm thấp hơn, nhỏ con và trẻ hơn nhưng thái độ không thân thiện mấy. Bằng chứng là hắn khám người thằng Vinh cứ vỗ bộp bộp như muốn cho nó nát ra.
- Can you speak English ? Vị đại úy hỏi. (Cậu nói được tiếng anh không ?)
- Yes, Sir (Có thưa ngài).
- We patrol around and see you guy, have to make sure there are no threats. Where are you come from? (Chúng tôi đang đi tuần thì gặp các cậu, chỉ là muốn kiểm tra xem các cậu có nguy hiểm hay không. Các cậu từ đâu tới?)
Thằng Hoàng nãy giờ chắc ngứa mồm định trả lời mà tôi cản lại, chuyện này không đơn giản là nói chuyện cho vui mà liên quan đến tính mạng cả 3 nên tôi phải trả lời cho chắc.
- From the South, Sir ! (Chúng tôi từ phía nam đến)
- Food or family ? (Tìm đồ ăn hay tìm gia đình ?)
- Both. (Cả 2) tôi cười.
- We don’t have time to talk, there are a safety area near by, we can take you there. (Chúng ta không có nhiều thời gian để nói chuyện, có 1 khu an toàn gần đây, chúng tôi có thể đưa các cậu tới đó)
Vừa nói ông ta vừa hướng dẫn chúng tôi lên mấy chiếc xe 7 chỗ vừa được đưa tới nhưng tôi nghĩ có gì đó không ổn nên khựng lại.
- Sorry sir, we can go with our Vehicle, just give us a direction. (Xin lỗi nhưng chúng tôi có thể tự đi bằng xe được, chỉ cần ông chỉ đường thôi)
Nghe xong câu nói của chúng tôi ông James đang cười cười bỗng nhiên đổi thái độ hẳn, tôi thấy thế cũng cứng họng. Ông ta hắn giọng rồi nói khá từ tốn nhưng cũng đầy cứng rắn.
- I’m Afraid you don’t understand. I said: We have to make sure there are no THREAT !
You can not take that tank and weapon back, go with us or you on your own.
(Chắc anh bạn không hiểu rồi, tôi đã nói: Chúng tôi không muốn gặp nguy hiểm. Cậu không thể lấy lại xe và vũ khí, đi với chúng tôi hoặc các cậu được tự do nhưng không có gì cả)
Tôi nghe xong thở dài thường thượt rồi nhìn 2 thằng kia xem thái độ của chúng như thế nào.Chúng nó có vẻ mệt mỏi nên nghe nói có khu vực an toàn thì liền gật đầu đồng ý. Tôi cũng chẳng biết làm gì giữa rừng khi mà không có xe lần vũ khí nên đành phải theo ông ta vậy.
- Ok, Please take us there. ( Được rồi, làm ơn đưa chúng tôi tới đó).
3 thằng chúng tôi được lùa lên 2 chiếc ford 7 chỗ, dù đã bị tước vũ khí và tỏ thái độ thân thiện nhưng họ vẫn áp giải chúng tôi như tù binh. Tôi đi riêng 1 xe với James, bị kẹp giữa 2 thằng lính to như hộ pháp, 2 thằng kia đi 1 xe khác và cùng chung cảnh ngộ.
Tiểu đội lính mũ nồi xanh này tầm 14 người, đi trên 3 chiếc ford 7 chỗ. Ai nấy đều được trang bị tận răng, 3 chiếc xe lăn bánh thì tôi mới nghe tiếng nổ máy ùng ục thân thương của chiếc M113. Họ mang theo cả chiếc xe đó đi.
James ngồi nghế trước, nhìn qua gương hậu rồi bắt chuyện với tôi:
- Tough men huh ! I haven’t seen any guys from the south before.
Các cậu có vẻ cứng nhỉ ? chúng tôi chưa thấy ai từ miền nam trước đây.
- Not really,How long have you been here ?
(Không hẳn, Các ông ở đây bao lâu rồi?)
- Few weeks.(mới vài tuần thôi)
- SAS huh ? (Lực lượng đặc nhiệm không quân Anh hả ?)
- How do you know ? (Sao cậu biết )
- Your accent and the tattoo on this guy ( Giọng của ông và cả hình xăm trên tay anh này). Tôi nói rồi nhìn qua anh bạn kế bên.
- Yeah ! Merge! nice sign. (Vâng, mới sát nhập, cậu cũng tinh tường đấy)
- Call Of Duty (Nhờ chơi game Call of duty mà thôi) tôi cười mỉm.
- Fucking stupid game, they think we gonna go out the battle field and find like idiot
Trò chơi tào lao, họ cứ nghĩ chúng tôi sẽ ra trận đánh nhau nhưng mất thằng ngu ấy.
James vừa nói vừa cười mỉa mai.
- Ok, what is your mission here? I’m sure SAS not here to patrol around in the middle of nowhere like this.
Ok,vậy nhiệm vụ của các ông ở đây là gì, tôi chắc chắn SAS không ở đây rồi đơn giản đi tuần tra giữa rừng như vậy.
- Ok my friend, I think we understand each other enough. The area is right ahead.
Được rồi anh bạn, tôi nghĩ chúng ta hiểu nhau như vậy được rồi, sắp tới khu an toàn rồi đó.
James từ chối trả lời rồi lái qua chuyện khác, sắp tới khu an toàn mà ông ta gọi là Area 48, dọc đường có mấy tấm bảng thông báo viết lem nhem và chỉ đường đại loại cho người đi lạc biết đường mà tìm vào.
Hóa ra là khu này ở ngay thị xã gia nghĩa, xe chạy gần tới nơi tôi để ý thấy cái bảng ban chỉ huy quân sự thị xã vứt lăn lóc bên đường.
Khu an toàn dần dần hiện ra, dày đặc hàng rào thép gai và lô cốt trải dài, trên lô cốt là bộ đội Việt Nam đang đứng canh gác. Xe chạy chậm chậm rồi chui vào cổng trại là 1 mái vòng bằng lưới sắt dài cả trăm mét. Cứ cách 1 đoạn lại có 1 cửa sập.
Tôi mắt tròn mắt dẹt quan sát rồi chuyển qua hớn hở, cứ như đang đi vào 1 pháo đài vậy. Cánh cửa sắt được mở ra, 4 chiếc xe chậm chậm chạy vào sân. Trong sân có 2 dãy nhà trực ban và chỉ huy với mấy chục người toàn bộ đội.
Chúng tôi lừng thững bước xuống xe, 2 thằng kia cũng ngạc nhiên ngó nghiên khắp nơi.
Trước mặt chúng tôi còn 1 bức tường nữa cao phải 5 mét và có 1 cổng sắt khác. Coi bộ cái sân này chỉ là chốt giữ cửa mà thôi.
1 ông bộ đội đi ra tiếp chuyện ông james rồi nhìn chúng tôi. Họ nói gì đó tôi không rõ nhưng thấy mấy người lính U.N đang bàn giao xe và vũ khí cho bộ đội chắc là giao luôn chúng tôi rồi. Tôi lân la tiến lại xem họ đang nói gì, thì cũng là lúc anh bộ đội kia đưa tay kêu tôi lại.
- Chào cậu. (Giọng Quảng nam khá đặc)
- Dạ chào anh !
- Các cậu đi mô ra đây ?
- Em đi tìm gia đình anh ạ.
- Trang bị cũng dữ quá hề, phải lính không ?
- Dạ không. Tụi em muốn dừng đây chút rồi đi Ban Mê Thuột. Tôi thằng thắng.
- Vội làm chi, nghỉ ngơi cái đã. Anh ta vừa nói vừa cười xong quay qua ông James
- Thank you sir, we’ll take care of them. See you tomorrow ( Cảm ơn ông, chúng tôi sẽ chăm sóc họ, gặp ông sau)
Ông James vỗ vai tôi vài cái rồi lên xe rút quân đi. Lúc này chỉ còn 3 chúng tôi với mấy người bộ đội trên sân.
- Anh tên Nam, phó chỉ huy trật tự ở đây. Giờ tụi em vào trong đi rồi tính tiếp, cậu Quân đây sẽ đưa các em đi.
- Dạ ! cảm ơn anh.
3 thằng tôi lò dò đi theo thằng Quân, trạc tuổi chúng tôi và có vẻ chẳng ưa tiếp chuyện là mấy. Cánh cổng sắt thứ 2 mở ra làm cho chúng tôi kinh ngạc, đằng sau cánh cổng là cả 1 thị trấn thu nhỏ với đầy đủ nhà cửa láng trại, vườn rau, sân bóng đá và kinh ngạc hơn nữa là cả trăm người đang đi lại làm việc, mấy đứa con nít thì đang đuổi bắt nhau trên sân như chẳng có chuyện gì xảy ra.
3 chúng tôi thấy vậy cũng khá mừng rỡ, coi bộ nó đã tìm ra thiên đường rồi, 2 thằng kia hí hứng chạy vào nhưng liền bị thằng Quân lôi đầu lại:
- Ê ! Cậu đi đâu đấy,chưa kiểm tra !
- Kiểm tra gì anh, thằng Vinh hỏi.
- Kiếm tra sức khỏe chứ gì,các cậu mang bênh vào đây thì chết ah.
Hắn nói rồi dần chúng tôi vào 1 cái nhà y tế kề ngay bên cổng, bên trong có 3 đường kiểm soát như vào cửa an ninh sân bay. Mấy người quân y đang ngồi tám chuyện thấy chúng tôi vào liền đứng dậy làm nhiệm vụ.
- Cởi đồ ra, 1 người nói rồi kéo tấm rèm bằng nylong lại cho chúng tôi đỡ ngại
Nghe như thế chúng tôi chúng tôi ngoan ngoãn làm theo, lột sạch đồ trên người chẳng còn gì.Vừa thấy vết chó cắn tối hôm qua trên vai tôi tối hôm qua hắn nhăn mặt rồi hỏi:
- Bị làm sao dây, “con bệnh” cắn phải không ? Hóa ra họ gọi rab là con bệnh.
- Không, chó cắn, dấu răng nè. Tôi đưa tay chỉ chỉ.
Hắn lấy đèn pin soi vào mắt tôi, lỗ tai rồi cả miệng, tôi quay qua nhìn 2 thằng kia thì thấy đã gần xong. Họ đang phun cồn lên khắp người rồi bắt chúng nó tự lau. Còn về phần tôi do vết thương nên chắc là không ổn rồi.
- Không chắc, giờ phải « theo dõi » cái đã.
Nói xong hắn lấy khẩu súng gì đó bắn vào cổ tôi cái phực, ban đầu tôi còn né nhưng bị hắn nắm đầu lại. Hóa ra là súng sơn đánh dâu, tôi dính dấu vàng trong khi 2 thằng kia được đánh dấu xanh dương chắc là đã được qua cửa.
- Anh Quân, cậu này bị con gì cắn, em không chắc nên không cho qua được.
- Ờ cảm ơn các đồng chí. Quân Đáp
2 thằng kia thấy tôi bị giữ lại liền xông vào hỏi tại sao nhưng nghe xong tụi nó cũng chẳng làm được gì.
- Thôi cứ vào trong đó đi, chắc theo dõi cũng nhanh thôi. Khi nào đi anh hú, lo gì.
Tôi an ủi 2 chúng nó sau đó 2 thằng đã được « qua cửa », chúng nó còn bị giữ lại khai tên tuổi và đủ thứ khác cho thằng Quân mới được đi còn tôi thì được Thằng Quân y dẫn đi qua 1 lối khác, cũng đầy thép gai như trong tù khiến tôi sợ sợ,Lại 1 cánh cửa khác nhưng nhỏ hơn, hắn gõ cửa thì 1 tên khác liền mở cửa rồi hỏi vọng ra.
- « hàng » hả ?
- Ờ ! Tên Quân y đáp
Lạch cạch chắc cũng 3- 4 cái khóa và lớp cửa tên « Quản giáo » mới bước ra, hắn ta cũng mặc quân phục nhưng kiểu trật tự viên chứ không phải quân đội, ủng cao tới đầu gối, mặt đeo khẩu trang còn tay thì đeo găng cao su cứ như mấy cha vệ sinh dịch tễ. Thủ tục bàn giao cũng nhanh gọn. Tên quân y xô tôi vào cửa cái hự chẳng cần nói gì còn tên quản giáo đóng cửa lại là xong.
Hắn dẫn tôi đi qua 1 cánh cửa nữa, ở đây đi qua chỗ nào cũng 2- 3 lớp cửa, cách mỗi cánh cửa là 1 khoản sân. Từ cửa vào sân phải đi qua 1 mái vòm thép gai như 1 cái ống dài chục mét, 4 góc sân có lô cốt để đại liên. Phía trên lô cốt có lan can bằng thép nối với nhau. Nếu vào thời bình thì đâu chẳng khác gì 1 trại tù khủng lồ được bảo vệ nghiêm ngặt, nột bất xuất, ngoại bất nhập. Theo tôi thấy từ cổng chính tới đây sơ sơ đã có hơn 1 đại đội vũ trang canh gác.
Cách bố phòng theo « block » này không có gì lạ, chẳng may khu này bi tấn công và thất thủ họ sẽ an toàn rút qua khu khác và tiếp tục phòng vệ và với những con rabs như ngoài kia dù số lượng bao nhiêu đi chăng nữa thì vượt qua bất kì bức tường nào ở đây là chuyện không thể.
Quay lại câu chuyện, tên quản giáo dẫn tôi vào 1 cái sân khác rộng như sân bóng đá với mấy dãy lán trại ny lông kiểu quân đội. Duy nhất chỉ có 1 căn nhà xây chắc là chỗ của hắn và mấy vị chỉ huy. So với bối cảnh thiên đường bên kia bức tường thì bên này hoàn toàn trái ngược, cái sân đất đỏ lấm lem đầy bùn đất và nước nhớp nháp, mấy cái lán nilông này thì cực kỳ mỏng manh, tôi nghĩ mưa nhẹ còn được chứ bão thì nó thổi 1 cái là bay mất hút.
Dựng sát tường la liệt dụng cụ lao động và vật liệu xây dựng như xẻng, cuốc, cát,gạch và cả đá hộc. Tên Quản giáo này cũng chẳng thân thiện gì mấy, hắn cứ dẫn tôi đi mà chả thèm nói gì, có lẽ việc nhận người với hắn chả có gì mới.
- Từ giờ cậu ở đây, đại đội lao động đã đi ra ngoài rồi nên hôm nay cậu cứ nghỉ đi. Tới giờ trưa sẽ có kẻng ăn cơm. Có việc gì thì chạy ra trực ban ngoài kia. Hắn chỉ tay ra cái nhà xây duy nhất trong sân

- Ah mà chớ có đi đâu linh tinh, cậu mà vượt qua mấy bức tường này là lính họ bắn đấy, nghe không ?
Tôi lạ nước lạ cái, xem cái màu này chắc cũng không xong rồi nên cứ gật gật cho rồi.Tôi chui vào lán, thú thật là tôi thà ăn ngủ ngoài rừng hay trên cây còn hơn ở đây. Phải vén miếng ni lông che cửa lên quá đầu tôi mới nhìn rõ trong này có gì.
2 bên láng có 2 « giường » khá to ngủ được 6- 7 người, giường được ghép bằng ván gỗ, ở dưới chân giường kê mấy viên gạch khỏi lớp nước lỏm bỏm. Mền, mùng, chiếu, gối dù được xếp ngay ngắn nhưng rõ ràng là khá dơ bẩn. Nếu mọi người có nhìn qua lán trại của công nhân xây dựng hay dân đào đãi vàng thì cứ tưởng tượng nó giống y như thế.
Giữa lán có 1 cái bếp củi kê trên mấy viên gạch phía trên là bình nước chè còn ấm. Tôi nhặt cái chén gần đó rồi rót ra uống. Đặt đít xuống, cái giường kêu kẽo kẹt như muốn sụm, tôi lấy cái bọc bông băng thằng Quân Y đưa lúc nảy ra tự băng bó cái bả vai lại rồi ra ngoài nhìn trời nhìn đất.
Vắng tanh, chẳng có ai. Tôi thì từ khi biết việc quân đội rút khỏi thành phố để « chạy làng » thì cực kỳ ác cảm với bộ đội nên cũng chẳng muốn lại bắt chuyện với thằng quản giáo hay mấy thằng lính đang đứng gác. Họ cũng chẳng có vẻ ngó ngàng gì tới tôi, gác cứ gác còn thằng cu ngơ ngác giữa sân cứ kệ thằng cu.
Chui ngược vào láng, tôi nằm xuống rồi thiu thiu ngủ chờ tới giờ trưa để gặp đội lao động mà tên quản trại có nhắc đến.Nằm suy nghĩ, Tôi cũng không biết mình và 2 thằng kia đang vướng vào chuyện gì đây nữa, nếu mục đích duy nhất là sống sót thì đây không phải là 1 chỗ tồi, an ninh cao, chắc chắn họ cũng có đủ lương thực và thực phẩm. Nhưng tôi còn gia đình, cái khu này làm cho tôi hy vọng nhiều hơn nữa về việc gia đình tôi còn sống nhưng vấn đề là làm sao để đi ra khỏi đây. Còn 2 thằng kia thì sao ? chắc gì chúng nó muốn đi theo tôi khi ở 1 chỗ tốt như thế này.
Tôi đang nằm thì có bước chân bì bỏm bên ngoài, tôi vén màn cửa chui ra. Là thằng Quân, nó cầm theo cuốn sổ đã dùng ghi thông tin của 2 thằng kia. Giờ chắc đến lượt tôi.
- Vào đi, tôi cần thông tin của cậu để quản lý.
- Vâng, anh cứ hỏi.
Tên, ngày sinh, chứng minh nhân dân nếu còn, nơi cư trú cũ, nơi ở lúc xảy ra dịch, đường đi, đã giết ai chưa, có gặp cướp bóc gì chưa,có gặp đàn rab nào không ?
Hắn cứ hỏi còn tôi cứ ngồi trả lời, tất nhiên tôi dấu nhẹm chuyện giết người còn giết rab thì nghe tôi kể hắn vừa ghi vừa ồ à coi bộ cũng nể tôi lắm. Chủ đề chính của hắn là chỗ tôi lấy xe tăng và súng ống,tới đây hắn chẳng ghi chép gì cả, chỉ nghe thôi. Nghe tới đâu hắn mở sổ ra xem tới đó, chắc là so với lời khai của 2 thằng kia.
Tôi nghĩ chuyện đó cũng chẳng có gì to tát và 2 thằng kia cũng nói thật nên tôi cũng phun ra tất. Sau 30p thì cũng xong, có 1 điều là hắn luôn hỏi đi hỏi lại tình hình ở Sài Gòn dù tôi đã kể rất chi tiết, kể cả việc quân đội rút lui.
Sau 1 hồi nói khô cả họng hắn mới tha cho tôi, và dặn tôi kín miệng về tình hình ở Sài gòn, càng không nên nói tôi từ đó lên.
Tôi có hỏi thăm về Buôn Ma Thuột, hắn bảo bên đó cũng có 1 khu an toàn nhưng cụ thể gia đình hay cá nhân nào thì hắn không nắm được.
Tôi nghe thế cũng yên tâm, sớm hay muộn tôi cũng rời khỏi đây nên lúc hắn đi tôi cũng chẳng thắc mắc gì thêm về khu này.
Tôi lại nằm, cái bụng cứ kêu rột rột vì đói. Trong lán chẳg có gì ăn nên tôi cứ uống nước chè cầm hơi. 11h30 tôi nghe tiếng cổng sắt mở rồi khẩu lệnh nghiêm nghỉ vang lên.
Chui ra ngoài thì thấy các đội lao động đã về, toàn đàn ông và thanh niên chắc cũng một trăm mấy chục người dàn hàng ngang dọc đi như duyệt binh vào trại, mỗi tiểu đội mười mấy người có 2 người bộ đội đeo súng đi theo.
Họ đi vào sân và sau khi nghe hiệu lệnh giải tán thì đội nào về lán của đội nấy, họ vượt qua tôi mà chẳng thèm nhìn lấy 1 cái, ai nấy đều lấm lem và dơ bẩn đầy bùn đất. Họ đi vòng ra sau lán, lấy nước mưa hứng trong thùng phi rồi xối lên người, rửa mặt và chân tay sau đó mỗi người cầm 1 tô sắt ra đứng ngồi trước lán chờ cơm.
Đội của lán tôi cũng đã về tới nơi, thấy tôi đứng đó cũng có vài người nhìn nhìn nhưng cũng chẳng ai thèm nói gì, chắc là do mệt quá nên họ cũng giống mấy người kia rửa mặt rồi bưng tô chờ cơm mặc kệ tôi, mãi mới có 1 anh nhỏ nhỏ con lại hỏi :
- Chú mày mới tới hả ?
- Vâng, sáng nay
- Dấu gì ? Vàng ah ?
- Dấu gì cơ ạ ? tôi hỏi lại
- Trên cổ chú kia kìa !
- Ah…. Vâng. Anh cho em hỏi
- Hỏi gì, đồ ăn hả, tý có kẻng thì ăn thôi.
- Không ! cho em hỏi muốn đi khỏi đây phải làm sao ?
Hình như câu hỏi của tôi hơi “nhạy cảm” nên mấy thằng cha nay giờ tắm rửa nằm ngồi mặc kệ tôi thì bây giờ đều quay qua nhìn.
- Nó muốn đi kìa tụi bây….!!! Haha…haha…haha. 1 thằng ở đâu đó nói rồi cả đám bọn họ cười hô hố dù tôi không hiểu gì.
- Mầy bị khùng hay sao mà đi ra ngoài kia ? anh khi nãy tiếp chuyện
- Em tìm gia đình ở Buôn Mê anh ạ.
- Gia đình gì nữa, chẳng ai còn gia đình! Chỉ có ngu mới ra ngoài thôi chú ạ…
Hắn đang nói thì tiếng kẻng cơm vang lên, tất cả mọi người đứng dậy chạy ùa ra sân tới nhà trực bang để lấy cơm, tôi đứng nhìn và tự hỏi tôi không có chén bát gì cả sao mà ăn.
Tôi thấy họ lấy cơm ăn ngấu nghiến mà thèm, dù đang đói nhưng cũng ráng đợi cho vãng vãng rồi mới tới xin cơm.
- Bát mày đâu ? thằng anh nuôi mập như heo tới nỗi mỡ chảy từ má xuống tới cổ nói vào mặt tôi mà tôi không biết là nó đang chửi hay đang hỏi.
- Ơ ! em mới tới.
- Đéo có bát ah ? Nhịn !
- Âý ! anh cho em xin phần cơm, a bỏ vào đây cũng được….! Tôi vừa nói vừa xòe 2 lòng bàn tay ra nài nỉ.
- Đm !!! hăn nói rồi thò vá vào nồi quắng quẩy ra được 1 cục mà tôi chẳng biết là cơm hay gì nữa.
Hắn đổ cả cục đó vào lòng bàn tay tôi rồi lấy thêm mỡ hành và nước mắm rưới lên trên, có cả canh rau gì đó mà không có bát nên tôi đành nhịn.
Cục cơm nóng nên tôi cứ tung tung nó lên rồi đổ vào áo sau đó nắm áo mà bưng về lán,
Gạo gì đâu mà đen với đầy sạn, độn chung với sắn mà mừoi phần hết 6 phần sắn. Tôi lấy áo vo cục lại như cơm nắm rồi bắt đầu ăn mặc cho mỡ với mắm dính đầy tay chân quần áo.
9.2
- Mày tên gì?
Tôi đang còn ngồi ngấu nghiến nắm cơm trong miệng thì 1 người từ sau bước tới hỏi, nuốt cho trôi tôi mới ngẩn lên trả lời:
- Tên Minh ? Còn anh?
- Quang. Tao 92
- Uh, tao cũng 92.
- Mày mới đến hả?
- Ừ ! Vừa nói tôi vừa ăn nốt miếng cơm nữa cho xong.
- Mày vào đội này thì khổ rồi con ạ?
- Là sao ? Tôi tròn mắt hỏi nó.
- Tụi tao đang bị đào hào với đắp lô cốt, các đội kia thì chỉ đi đào sắn và làm hàng rào thôi.
Hắn vừa nói vừa đưa bàn tay đầy bùn đất lên cổ gãi rột rột. Ăn xong tôi mới có thời gian nhìn rõ hắn, 1 thằng gầy ốm, tóc dài, nếu nhìn sơ qua có vẻ giống Châu Tinh Trì.
- Ờ, mà tao chỉ bị theo dõi gì đấy ít bữa thôi.
- Uh thì thằng nào ở đây mà chẳng bị theo dõi, ngu ạ ! Hắn cười mỉa mai.
Tôi cũng không phải là chậm hiểu, có vẻ những người ở đây đều thuộc dạng mạt hạng, tầng lớp dưới đáy của xã hội bị đẩy đi lao động và xây dựng trại. Còn bên trong kia là 1 thế giới khác, xã hội mà. Thời thế nào cũng vậy thôi, cai trị và bị trị.
Thằng Quang hỏi thăm tôi ít câu nữa rồi giới thiệu với cả đội, tôi chẳng thiết tha gì mấy vì sẽ phắng khỏi đây sớm thôi trong khi họ thì mừng ra mặt vì có thêm nhân lực để cán đáng công việc. Chắc Quang nó là đội trưởng nên “lệnh” mọi người nghỉ sớm rồi chuẩn bị trở lại đi làm, đến 1h hơn tôi được phát cho cái cuốc rồi cùng cả đội bị “lùa” đi.
Ở đây cả thảy có 7- 8 đội, được quản lý bởi 1 đơn bị gọi là ban dân quân tự quản và trật tự viên, bổ sung cho họ là mấy tay bộ đội. Không khí cũng không có gì ngột ngạt mấy, không có chuyện đánh chửi hay “bố đời” nhưng cũng rõ ràng là chẳng ai thích công việc lao động này. Chúng tôi đi ra cổng chính rồi đi thêm non nửa cây số thì tới 1 bãi đất đồi rộng. Trên đồi họ trồng sắn, đậu, bắp (ngô) và các loại cây ngắn ngày, ở dưới này thì có vài dãy hàng rào bằng cây gỗ đang dang dở.
Tới nơi mấy tay bộ đội thì leo lên đồi hoặc đứng vòng ngoài canh gác, các đội nhận việc từ tay tự quản rồi chia nhau. Phần của đội tôi là đào hào rồi lấy đất bỏ vào trong bao đắp lên làm lô cốt, tôi đang tự hỏi chống rabs thì cũng đâu cần phải làm lô cốt.
- Ê ! Làm lô cốt chi mầy ? Tôi vừa cuốc đất vừa hỏi thằng Quang.
- Tao biết đâu ! nghe bảo dạo này có phỉ về cướp hoa màu.
- Ờ. Tôi gật gù rồi lại cặm cụi cuốc đất cho nó xúc đổ vào bọc.
Có lẽ phỉ cũng giống như mấy nhóm thợ săn ở trong thành phố, họ thích tự do bay nhảy thậm chí là cướp bóc nên cần phải bảo vệ. Khi sáng bên U.N cẩn trọng với chúng tôi như thế quả thật cũng không thừa.
Chúng tôi cứ đào rồi đắp, tay “tự quản” thỉnh thoảng đem bản vẽ lại đo đo chỉ chỉ cho thằng Quang, nó nghe xong rồi lại truyền đạt lại cho chúng tôi. Cứ mỗi lần như thế thì chỉ cần hắn vừa đi khuất cả đội lại hùa vào chửi ỏm tỏi vì nào là hào chưa sâu, đắp chưa cao, cánh cung chưa đủ độ hay kè bị lỡ.
Đợi tới lúc nghỉ uống nước tôi xáp lại chỗ thằng Quang hỏi nhỏ:
- Ê, có cách nào đi khỏi đây không mày ?
- Gì ? đi đâu?
- Ờ thì tao muốn đi Ban Mê, tìm Ba Mẹ.
- Ừ thì mày đi đi. Có ai làm gì đâu ?
- Là sao, tao đi họ bắn sao. tôi nhíu mày
- Chả bắn ! mày làm như ở tù ấy.
Hắn bỏ lửng câu chuyện ở đó xong cười cười đứng dậy làm việc.
Qủa thật sau mấy ngày lang thang trong rừng mà giờ lại phải cuốc đất với tôi quả thật là 1 cực hình, đất đỏ cứng ngắt, những nhát cuốc gõ vào cứ như gãi nghẻ, càng cuốc tay càng mỏi còn lòng bàn tay thì phồng rộp cả lên. Lâu lâu tôi thả cuốc đứng nghỉ 1 chút thì liền bị hối đứng dậy, ở đây họ làm việc như 1 dây chuyền, nếu có 1 người nghỉ thì cả đội sẽ bị gián đoạn, người cuốc, người xúc, người vác người đắp.
Hôm đó chúng tôi làm việc tới khi gần tắt nắng, họ lại lùa chúng tôi về, điểm danh, tắm rửa, ăn cơm rồi ai nấy lại chui vào lán riêng tôi thì mò lại chỗ trực ban xin gặp thằng Quân hay ông Toàn để tìm cách đi khỏi đây, không thì cũng phải liên lạc với 2 thằng kia bằng được.
Lắc đầu và lắc đầu, họ chẳng buồn nhấc đít lên mà nhìn lấy mặt tôi 1 cái, họ bảo tôi đang bị “theo dõi” chẳng đi đâu được còn liên lạc thì cứ “từ từ” phải “từ từ”, thế là tôi thất thểu đi về lán, thằng Quang đang ngồi trước lán, nó quấn lá gì đó rồi hút, khói khét lẹt.
- Bồ Đà hả ?
- Không, thuốc lá….mày lên trên đấy làm gì ?
- Thì tao nói với mày rồi đó, tao đi, mà chả cho.
Nó thở phì 1 cái, khói thuốc bay khắp nơi rồi quay qua tôi chậm rãi.
- Mày không hiểu chuyện rồi, mày thấy bọn ăn thịt người ngoài kia chưa ? Mày thấy cái cảnh người ta giết nhau chưa ?
(Tất nhiên là tôi thấy, tôi biết nhưng cứ im lặng để nó nói)
- Chẳng ai muốn ra ngoài đó cả, kể cả có gia đình hay vợ con gì. “Xong” hết rồi, chúng tao ở đây là tự nguyện, chẳng ai bắt phải cày cuốc gì cả, chúng tao thích đi lúc nào thì đi nhưng chẳng ai đi. Ở đây được bảo vệ, chỉ việc đi trồng cây cuốc đất, tối về tắm rửa ăn cơm thế là xong. Mày ra đó cơm không có mà ăn, ngủ không dám ngủ đến đi ỉa cũng phải rặn cho nhanh thì ở đây có làm gấp 10 như thế đi chăng nữa tao cũng vẫn ở, mày hiểu không !
- Tao hiểu, nhưng mày mới không hiểu…
- Xùy !!! mày đéo hiểu thì có. Nó nhăn mặt rồi búng điếu thuốc ra xa toan đứng dậy.
- Ê ! ê, tao bảo. Tôi nắm tay nó lôi xuống.
- Mày ở đây lâu rồi, chỉ cách cho tao đi đi, chuyện gấp lắm mày không hiểu được đâu.Không tìm được gia đình thì về lại đây chứ lo gì.
- Về cái đéo ! chẳng có ai đi mà về được cả, họ cũng cấm chẳng cho về. Mày hiểu không, đi ra khỏi đây là khỏi về, mà mày đi bằng gì ? bằng mồm ah ? không xe cộ mày đi bằng gì ? Mày nghĩ họ quản cả vài ngàn người ở đây bằng cách nào ? ai thích đi là đi thì có mà loạn.
- Tức là đi thì không được về nữa chứ gì
- Ừa !
- Cũng được ! Tôi đáp tính bơ.
Câu chuyện còn kéo dài 1 hồi nữa, tóm lại là họ, những người quản lý thắt chặt nguồn nhu yếu phẩm lẫn phương tiện và “nhồi sọ” những người ở đây bằng đủ thứ rab và thổ phỉ cốt để cho họ yên phận. Không phương tiện thông tin, không đài báo, 4 bề là 4 bức tường thì quả thật họ là những người tù “hạnh phúc”
Kết thúc câu chuyện cũng đơn giản, muốn đi cũng đơn giản, Quang nó bảo nếu tôi mà có “chút đỉnh” dí vào họng mấy thằng tự quản là xong.
Không nói tôi cũng hiểu chút đỉnh ở đây là 273 cục đang nằm dưới sàn xe thiết giáp, tôi đang bị quản thúc thế này chỉ còn trông chờ vào thằng Hoàng và Vinh.
Chúng tôi chui vào trong thì anh em đã lên giường hết cả, họ ngáy o o và ngủ như chết, đám lửa giữa lán vẫn bập bùng.
Ngày thứ 2
Sáng ra tôi lại phải đi lao động nhưng tranh thủ lúc về ăn cơm trưa tôi có gặp thằng Quân, tôi nhờ nó liên lạc với 2 thằng kia nhưng sau 1 hồi “giáo huấn” đủ thứ nguyên tắc thì không là không, Tôi xoay sang hỏi nó bao giờ tôi mới xong đợt theo dõi thì nó bảo hỏi tụi Quân Y mà tụi Quân Y thì đời nào lại xuống kiểm tra vì đến tên tôi chúng nó còn không biết. Thế là xong 1 kiếp người, chỉ vì 1 vêt chó cắn mà tôi bị giam lỏng ở đây và làm lụng như trâu.
Lại ra bãi đất làm việc, lúc về tôi lại gặp thằng Quân trực ban, lần này thì tôi nóng máu với nó nên cuộc đối thoại kết thúc bằng mấy cây dùi cui của trật tự viên. Tôi ôm đầu u về ngồi 1 xó tức tưởi không thèm ăn cơm, thằng Quang lấy cơm giùm, nó thả cái bát xuống cái choang rồi an ủi:
- Mày ăn đi rồi tao tính cho.
Ừ thì cũng đói, tôi ăn rồi đi tắm với nó. Nước trong thùng phuy tanh tanh, tôi dột nhanh cho khỏi lạnh trong khi nó tỉ mẩn kỳ cọ coi bộ sạch sẽ lắm. Sạch làm gì cho lắm, mai lại ra lăn lội đầy bùn đất, đến cái áo rách vai của nó còn chẳng có gì vá mà sạch với đẹp làm gì ? Tắm xong 2 thằng lại ra trước lán, nó lại hút thuốc còn tôi lại ngồi ho lấy ho để.
- Mày ngu lắm con ạ. Bức quá thì nhờ tao chứ sao lại gây lộn.
- Bố mấy thằng khốn nạn, quan liêu bỏ mẹ. Tôi chửi.
- Giờ mày muốn đi thì mai ra bãi tao chỉ đường cho mà trốn, nhưng đường đó chỉ có đường chết thôi con ạ.
- Mày giúp tao liên lạc cho 2 thằng cu em, tao nói chúng nó 1 tiếng đã, ai chứ tao 1 mình 1 cuốc là sống được rồi.
- Em nào ? tên gì ? ở bên kia ah?
- Ừ !
Tôi kể lể cho nó câu chuyện, sau 1 hồi suy ngẫm nó vẫn cản tôi trong khi tôi vẫn quyết đi cho bằng được. Kế hoạch cũng đơn giản thôi, sáng mai tôi xin bình nước chè của đội rồi đợi thời cơ là phắng, việc của nó là báo cho 2 thằng kia biết 1 tiếng. Nó nói việc liên lạc không khó là mấy và chứng minh cho tôi thấy ngay tại chỗ.
Nó vào lán, lấy mấy lá thuốc cẩn thận vo cho thật đẹp rồi lỉnh ra chỗ tháp ra hiệu cho thằng lính, thằng lính liền thả thang dây trèo xuống, 2 người trao đổi xì xấm gì đó thật nhanh rồi ai lại về chỗ nấy.
Nó nháy mắt cho tôi báo là đã xong, nó bảo có “Chút đỉnh” thì không gì là không thể.
- Nếu tao có vàng thì mày kiếm xe giúp tao được không?
Nó nghe vậy ngoác mồm ngạc nhiên hỏi
- Vàng ! Mày có vàng hả ? đâu đâu ?
- Không, tao không để ở đây.
- Được! được! không kiếm xe được nhưng tao kiếm xăng được, xe ngoài kia có mà đầy.
Vậy thì kế hoạch phải thay đổi chút ít, tôi sẽ nhờ 2 thằng kia lấy vàng đổi xăng và kiếm xe đi, chậm ít ngày cũng được chứ đi bộ cũng ngốn chừng đó thời gian.
Đêm đang ngủ thì thằng Quang lôi tôi dậy, nó rón rén dẫn tôi ra chỗ tường gạch. Thằng lính canh mới nãy nháy đèn pin 2 cái báo tín hiệu ok. Thằng Quang bảo tôi nằm xuống, nó mò mẫm ở chân tường 1 hồi rồi gỡ 2 viên gạch ra.
- Ai lô ! thằng Quang hỏi
- Chó Minh đấy hả. Giọng thằng Hà Nam
- Thằng Chó Hoàng ! tôi chửi lại.
- Sao chưa qua bên này?
- Qua cái đéo ! Đéo cho qua, anh có chuyện nhờ mày. Nói tới đây tôi ra hiệu cho thằng Quang ra chỗ khác mới tiếp tục.
- Gì ?
- Em biết xe thiết giáp để chỗ nào rồi không?
- Ở bãi xe, mà làm sao ?
- Vào được không ?
- Vào cái búa, vào được đã lấy rồi. mà sao ?
- Mày phải làm sao lấy cho anh được ít vàng, xong anh mới sang đó rồi kiếm xe ra mà đi được, bằng không thì chêt dí ở đây mất.
- Ừ ! để em xem.
- Mà thằng Vinh đâu? Chúng mày bên đó có ok không ?
- Có! sướng!
- Ừ mà lẹ giùm anh nhé.
- Vâng ! thôi nhá.
Vừa dứt lời cũng là lúc thằng lính trên tháp canh rọi đèn pin xuống, lấp nhanh cục gạch 2 thằng lại mò về lán.
Ngày thứ 3.
Sáng nay kẻng báo động sớm, tôi ngáp dài ngáp ngắn mò dậy. Mọi người cơm nước xong lấy dụng cụ chuẩn bị đi làm thì đám trật tự và tự quản lùa sang khu bên kia nghe đâu là chào cờ đầu tuần. Chúng tôi xếp hàng ngay ngắn đi theo, thằng nào thấy nấy sửa sang lại quần áo để sang khu “Cao cấp” dù áo thằng nào cũng đã đổ màu cháo lòng và lủng lỗ chổ như ăn mày, kể cả tôi.
Chúng tôi được xếp ngay ngắn vào 1 bên, người người dân bên kia đã xếp hàng đợi sẵn. Cả quân và cả dân, rất đông, tôi cũng chẳng biết chính xác nhưng ít cũng hai ngàn người, họ sạch sẽ tinh tươm ai ai cũng hớn hở cười đùa, tôi cố tìm 2 thằng kia mà không thấy. Trên hàng nghế lãnh đạo mấy vị tướng lãnh chiễm chệ, có cả lão Toàn, thằng Quân và các anh tự quản.
Sau khi chào cờ là tới tiết mục báo cáo thi đua, thành tích, nhắc nhở như 1 cuộc họp của đoàn thể chính trị, trời ạ. Tôi tưởng tới nước này là phải xong rồi chứ, chán không tả được. Ông chỉ huy trước phát biểu dài lằng nhằng xong thì bàn giao cho bọn tự quản, lúc này cả sân nhoi nhoi lên, thằng Quang thì thầm:
- Coi nhé ! màn này hay đây.
Họ áp giải ra giữa sân 2 người bắt quỳ xuống rồi đọc cáo trạng, 2 người này trước kia giết người cướp xe, tới trại ít lâu thì bị nhận diện và tố cáo. Tới phần tuyên án mới đáng sợ, cả 2 bị án nhục hình, khắc dấu và đuổi đi. Cả mấy ngàn người nhao lên nhưng đa phần là chửi bới.
Họ thi hành án tại chỗ, phạm nhân bị giữ chặt, khắc dấu X lên mặt rồi bị trói vào cột, cả trăm người túm tụm lại xung quanh chửi rủa, có người độc ác vã vào mặt, sau đó họ đuối phạm nhân đi mặc cho có van nài như thế nào đi chăng nữa. Và với những người ở đây thì bị đuổi ra ngoài cũng chính là án tử hình, tôi chép miệng, đuổi thì đuổi chứ cái vụ nhục hình thì hơi ghê.
Xong hết chúng tôi lại xếp hàng đi lao động, tầng lớp cấp thấp chúng tôi chẳng ai dám ngẩn lên nhìn đám người bên kia 1 cái và họ cũng chẳng nhìn chúng tôi và có đi chăng thì cũng là những cái nhìn dè bỉu và khinh bỉ.
Khi ra khỏi khu đó tôi có đi ngang qua 1 đội trật tự, thằng chỉ huy cao cao ốm ốm, cổ có xăm 2 con bò cạp. Tôi ớn lạnh cuối đầu xuống, lẩn sau lưng thằng Quang mà chuồn thẳng.
9.3
Phiêu bạt tứ xứ, thăng trầm nếm đủ ấy vậy mà trong giây phút chạm tráng lại hắn tôi lại mất bình tĩnh, sống lưng ớn lạnh, hắn vẫn thế, ốm như thằng nghiện và 2 con bò cạp xấu xí vẫn chiễm chệ trên cổ hắn.
Tôi cúi đầu lẫn vào trong đoàn đi ra không nhìn hắn thêm lần nào nữa, chúng tôi lại ra bãi đất lại đào và đắp. Đầu tôi cứ mãi suy nghĩ về hắn, đêm hôm đó tôi đã cứu hắn và Háo, để 2 đứa nó đi và tôi chưa từng hối hận về điều đó cho tới khi thấy thằng Háo rách nát nằm phủ phục dưới đất (phần 7). Tùy không phải là hạng thảo khấu ác ôn nhưng chỉ tiếp xúc với hắn vài ngày trong cái hoàn cảnh như thế thì tôi biết gì về hắn cơ chứ ? và tôi càng không biết khi gặp lại tôi hắn sẽ làm gì. Sau đêm hôm đó hắn chắc chắn biết tôi là người phá trại của hắn và giết 5 tên đồng bọn, chưa kể hắn sẽ trách toi việc làm cho thằng Háo bị cắn chết khi tháo chạy tới đây. Có lẽ tránh mặt hắn và trốn khỏi đây càng sớm càng tốt là cách tốt nhất.
- Lẹ cái thằng kia !
Giọng lão xúc đất hét vào mặt tôi.
- Dạ, e mỏi quá.
….
Lại cặm cụi đào đất, những người ở đây họ làm việc như những cái máy, đúng giờ ăn, đúng giờ nghỉ cần mẫn như kiến. Tôi cứ tưởng khi cái xã hội này sụp đổ con người ta sẽ được tự do khi không phải bị ràng buộc bởi bất cứ 1 luật lệ nào, ấy vậy mà không, họ vẫn phải cực khổ lao động để đổi lấy miếng cơm, chỗ ngủ và hạnh phúc trong 4 bức tường ngột ngạt. Có lẽ tôi cũng sẽ chấp nhận cuộc sống như thế này nếu như cuộc đời của tôi không còn mục đích.
Tới trưa thằng Quang đã có tin tốt lành cho tôi, nó bảo bọn trinh sát của Khu An Toàn (KAT) bảo có khá nhiều xe hơi ở cách đây không xa, vấn đề chỉ là lương thực và xăng mà thôi. Lương thực không khó, nó sẽ xin anh em mỗi người 1 nắm cơm và hái quả ngoài bãi đất nhưng xăng thì chỉ có bọn quân nhu mới có và chúng nó chỉ nhận vàng. 1 chiếc xe 7 chỗ đi 100km hết 7 lít xăng, để đảm bảo đi tới nơi và dư 1 chút nữa tôi cần ít nhất 1 can 20 lít.
- Tao cần 20 lít.
- Gì ? 20 lít luôn ah? Mày uống trừ cơm hả ? Thằng Quang ngạc nhiên hỏi tôi
- Ừ, đường xá như thế này tao đi xe máy chẳng biết có tới được hay không ? Mày hỏi tụi nó bao nhiêu để tao tính.
- Nó bảo tao 10 lít thì 5 chỉ, nhưng mà tới 20 lít chắc phải 1 lượng rưỡi.
Tưởng bao nhiêu, tôi sẽ trả hẳn 2 lượng và cho thằng Quang 2 lượng nhưng vẫn đề là phải lấy được vàng trước. Tối nay tôi sẽ hành động ngay vì sự có mặt của thằng Tùy nên ở đây nên thêm ngày nào nguy hiểm ngày nấy, biết đâu hắn sẽ bắt tôi đền tội cho 5 mạng anh em của hắn, tôi thì không sao nhưng còn Hoàng và Vinh, tôi không thể đặt chúng nó vào tình thế nguy hiểm.
Bàn bạc xong xuôi 2 thằng dắt díu nhau cầm tô lên xin cơm, nó cố nháy với mọi người trong láng phần cho tôi 1 ít nhưng tôi cản lại, thứ nhất là tôi không muốn xin mọi người như thế vì ai cũng lao động nặng, chỉ vì mình tôi mà nhịn đói là không nên. Thứ 2 tôi muốn mọi chuyện phải kín kẽ, trốn đi như lời thằng Quang là không khó nhưng ở đây đột nhập vào bãi xe rồi mua lậu xăng chắc chắn không phải chuyện nhỏ.
- Hôm nay không ăn cơm ah anh hai ? Thằng Quang hỏi.
- Cơm đâu nữa mà ăn, chúng mày trồng trọt thế đ** nào mà còn mỗi bắp. Thằng anh nuôi chửi xối xả vào mặt thằng Quang rồi múc đống súp bắp trộn sắn loãng loãng đổ vào tô cho nó.
- Có chuyện gì ? 1 giọng nói the thé nhưng lạnh lùng vang lên.
Thằng Tùy tay cầm dùi cui cùng 2 thằng trật tự từ trong phòng trực ban bước ra.
- Dạ mấy thằng ông nội này ý kiến sao không có cơm. Thằng Anh nuôi nhỏ nhẹ trả lời khác hẳng với cái kiếu bố đời mới nãy.
- Anh em chịu khó, lương thực khang hiếm, anh em trồng trọt cùng biết rồi …! Còn chú, chú múc thêm cho mỗi người 1 ít. Tùy nói lớn cho cả thảy những người ở đó cùng nghe
Thằng Anh nuôi nghe vậy thì ngạc nhiên lắm, hắn cứ tưởng thằng Quang sẽ bị ăn dùi cui nhưng không ngờ thái độ của Tùy lại như vậy. Hắn quê độ cuối mặt rồi múc thêm súp cho Quang.
- Tiếp…!
Tôi bước lên, chẳng còn chỗ nào để trốn và ẩn mặt, tôi đưa tô. Thằng Tùy vẫn đứng đó, tay chắp sau đít. Hắn nhìn tôi và tôi cũng nhìn hắn, có lẽ hắn không nhận ra tôi, cái hôm tôi gặp hắn thì mặt mày tôi bê bết là máu và nát bương, hắn quay mặt qua chỗ khác rồi toan bước vào phòng. Tôi yên tâm cười cười bước đi.
- Anh kia !
Tôi giật mình.
- Đứng lại !
Thôi xong ! nhưng chắc không sao, vì hắn đã nói thế kia thì không phải là người xấu. Tôi quay đầu lại đối mặt với hắn.
- Anh mới tới hả. Hắn lạnh lùng buông 1 câu.
- Vâng, em mới tới.
- Tên gì ?
- Minh!
Hắn đưa tay lên, 1 thằng thuộc cấp nhanh chóng đưa cho hắn 1 cuốn sổ, hắn lật lật.
- Chưa có tên ! thế là thế nào ? hắn hỏi tên quản trại.
- Dạ anh Quân bên quân sự có ghi thông tin em rồi mà. Tôi đáp vội.
- Thằng này diện “theo dõi” chứ không phải lao động anh ạ, nó mới tới 3 hôm. Thằng quản trại đáp.
- Ừ ! thế sao lại bắt nó đi lao động thế kia. Tùy nhìn tôi từ đầu đến chân rồi hỏi ngược lại.
- Dạ, đội đào hào thiếu người !
- Cho nó nghỉ, chuyển qua khu A, 3 ngày rồi còn theo dõi gì nữa.
Thằng Tùy nói xong cất bước đi để tôi, thằng Quang và cả đám xin cơm ngơ ngác nhìn nhau. Những người ở đấy họ mừng ra mặt khi nghe tin tôi được chuyển đi, họ lại chúc mừng tôi rồi mỗi người xúc 1 miếng trong tô súp của tôi gọi là ăn mừng trong khi tôi vẫn đứng đực ra đấy.
Tôi không hiểu thằng Tùy nó có nhận ra tôi hay không mà làm như thế, nếu là có thì hắn đang trả ơn cho tôi bằng cách cho tôi thoát khỏi cái cảnh cực khổ này. Nếu không thì hắn đã hại tôi, chuyển qua đó thì không được ra ngoài lao động nữa đồng nghĩa với việc trốn đi sẽ khó khăn hơn.
Sau giờ cơm tôi dặn Quang tối nay cứ chờ tôi chỗ chân tường rồi tôi lò dò xách đồ đi lên chỗ trực ban, tên quản trại dẫn tôi đi qua khu A, bàn giao cho 1 tên tự quản khác.
Tôi lò dò theo hắn, người trong khu A nhìn tôi lấy làm lạ, 1 tên khố rách áo ôm bùn đất lấm lem thế mà sao lại được vào đây. Chẳng có gì mà ngại, tôi cũng nhìn lại cốt là tìm cho ra 2 thằng kia.
Khu A này thực chất là 1 khu hành chính cũ được người ta xây thêm các dãy nhà tập thể bên cạnh đó là hàng rào an ninh xung quanh khá quy cũ, đặt dưới sự quản lý của quân đội nên càng sạch sẽ và nề nếp. Người dân trong này đa số là phụ nữ, trẻ em và đàn ông đã có tuổi, thanh niên không nhiều, chỉ có vài cậu đeo kính trông thư sinh đang xách nước tưới rau. Có lẽ phần còn lại đã được tuyển dụng vào quân đội hoặc lực lượng an ninh
Trên đường đi tôi có đi qua bãi xe thực chất là 2 sân bóng chuyền cũ khá rộng, không rào chắn gì cả, chỉ có 2 cậu bộ đội đừng nhàn nhã tám chuyện, chiếc M113 đậu 1 góc, cái khẩu đại liên đang bọc ny lông của nó chổng lên trời thế kia thì không lạc đi đâu được. Trong này đa số là xe hơi còn tốt, có cả vài chiếc xe sang và xe quân sự. Người ta bỏ chạy cả nên việc trưng dụng thế này cũng không lạ gì. Tôi tưởng thế nào chứ lẻn vào đây với tôi không có gì khó.
2 thằng ôn vật kia đang trần trùng trục đánh cờ tướng, nhìn thấy tôi chúng nó liếc 1 cái rồi kệ. Tôi ký tên, nhận giường, cảm ơn “đồng chí” tự quản rồi quăng đồ lại vỗ đầu 2 thằng nó.
- Thấy anh đ* chào mày ?
- Chào cái cứt, ra cho anh đánh cờ.
- Anh được sang đây rồi ah? Vậy mà thằng Hoàng xúi em tối nay……..
- Xuỵt…. tôi che miệng thằng Vinh lại rồi liếc ngang liếc dọc.
- Tối nay a vẫn làm mà 1 mình thôi, 2 đứa cứ để anh lo.
- Ông khoắn hết rồi chạy ah ?
- Không, chạy đi đâu được, a lấy vài lượng thôi. Mà em lấy cũng để làm gì ?
- Anh nghĩ đây là đâu ? Hoàng nó hỏi lại 1 cách nguy hiểm.
- Đâu là đâu? Nói toẹt ra đi, mệt quá ! Tôi giảy nảy.
- Ở đây họ đổi đồ sinh hoạt, thực phẩm đều bằng vàng anh ạ. Vinh nó chen ngang.
- Không có cơm ah? Tôi hỏi lại
- Có, nhưng dở với lại ở đâu mà chẳng có chợ đen anh ! Mà anh định đi thì tụi em làm sao?
- Anh thấy nếu có vàng thì tụi bây ở đây cũng ok mà, với lại gái gú nhiều thế kia….. Tôi cười đểu rồi dừng câu chuyện ở đó.
2 đứa nó cũng chẳng hỏi gì nhiều nữa, sau cả chuyến đi dài và 1 thời gian cực khổ thế kia thì được ở đây với chúng nó là tốt rồi. Tôi cũng không muốn chịu trách nhiệm thêm với chúng nó nữa vậy nên Tối nay tôi sẽ vào xe khoắng hết tất cả, lấy 1 ít đưa cho Quang để đổi xăng rồi tìm cách đi khỏi đây, 2 thằng này ở đây tạm 1 thời gian. Dù tìm được gia đình hay không tôi cũng sẽ bắn tin cho chúng nó rồi lúc đó mới tính tiếp.
Tôi lấy đồ đi tắm, sau mấy ngày làm lụng cực khổ và tắm bằng mấy ca nước xối cho có thì bùn đất trên người tôi dày chắc cả xăng ti mét rồi. Vào nhà tắm kéo rèm lại, lại có cả xà bông cơ đấy, hí hửng tôi múc nước rồi kì cọ khắp người
Đang tắm thì nghe tiếng giày bì bõm bước vào, tắt vòi nước, mặc quần áo tôi kéo rèm bước ra. Là Tùy.
- Khỏe chứ ông bạn. Tùy cười mỉm
- Không ngờ lại gặp ông ở đây.
- Trái đất tròn mà….
…..Im lặng….
Tôi hơi cứng người 1 chút, thật sự tôi cũng không biết phải nói gì nữa, khá là ngượng ngùng. Đối diện với hắn, 1 người tôi từng cứu, từng hại và bây giờ hắn có đang nắm quyền sinh sát tôi trong tay. Hắn có thể tố tôi như những người bị xử sáng nay hoặc giúp đỡ tôi, cái bây giờ tôi cần là thứ gì đó rõ ràng, 1 cử chỉ, 1 thái độ của hắn để cho tôi biết hắn là bạn hay thù. Nhưng không, hắn vẫn thế, cười cười, lạnh tanh.
- Thôi đi ! đi ! ra ngoài nói chuyện ! Tùy vẫy tôi đi, tôi lóng ngóng quơ đồ theo nó
- Vứt ! vứt ! tý tao đem cho đồ mới. Hắn nắm lấy đống áo rách của tôi rồi vứt xuống sàn nhà.
Chúng tôi ra sân, ngồi nghế đá dưới 1 bóng cây. Hắn kể nhiều, hắn kể đã thầm cảm ơn tôi khi cứu hắn nhưng cũng đã tức tối khi đẩy hắn và Háo vào tình trạng màng trời chiếu đất, nhưng cuối cùng hôm nay hắn đã tới được đây, có danh phận 1 chút, được sống yên ốn với 1 thằng ất ơ như hắn thì đã mãn nguyện rồi. Tôi giả vờ không biết về cái chết của Háo, hắn cũng chỉ nói ngắn gọn là Háo đã chết.
Tùy nói thêm là đã biết tất cả những chuyện tôi làm với băng của hắn khi còn ở Sài gòn nhưng chuyện cũng đã qua rồi, dù sao tôi cũng đã bị đẩy vào nước đường cùng, hắn sẽ giứ bí mật cho tôi. Nghe tới đây thì tôi thở phào nhẹ nhõm, tôi cũng kể về cuộc hành trình của mình cũng cảm ơn hắn vì đưa tôi qua đây nhưng tuyệt nhiên không hé răng về phi vụ sắp tới và ý định tới khỏi đây.
Tùy dặn tôi có cần gì thêm thì nói, ở đây không có gì khó khăn, 3 anh em tôi đều khỏe mạnh hắn sẽ cố lo cho vào đội trật tự thay vì đi lao động ngoài kia.
Sau cuộc nói chuyện tôi trở về phòng, cả dãy này toàn nam, đúng như tôi nhận xét, trừ 3 người chúng tôi mới tới thì toàn những người không có sức khỏe, tôi có bắt chuyện với vài người hỏi thăm về tình hình xung quanh cũng như Ban Mê. Có người ở đây từ hồi thành lập, có người tới ít tháng, họ cũng không biết gì nhiều ngoài thông tin Ban Chỉ Huy đọc mỗi buổi sáng chào cờ thứ 2, không có đài báo hay điện thoại gì.
Chán nản tôi bỏ về phòng chờ cơm với 2 thằng. Cũng như bên kia, lại cầm tô xếp hàng lấy cơm nhưng ở đây được ăn cơm trắng thay vì sắn và bắp (ngô) như bên kia, ăn miếng cơm trắng mà tôi thấy tội cho thằng Quang quá…..
Đúng 8h là giờ giới nghiêm, tất cả vào phòng đóng cửa tắt đèn, cả KAT tối đen như mực, tôi cứ tưởng bên khu A này có điện mà thằng Hoàng bảo có mà khẩn cấp mới xài. Mà kệ, tối càng tốt. Đợt tất cả đã ngủ say, đồng hồ điểm 11h đúng tôi mới chuẩn bị hành động, ở ngoài kia thỉnh thoảng vẫn có người đi tuần và rọi đèn pin kiểm tra nhưng tôi đã để ý từ tối, cứ 30 phút họ mới quay lại 1 lần, dư thời gian cho tôi hành động.
Đang thò chân trèo xuống dưới thì bỗng nhiên có 1 bàn tay lạnh ngắt tóm lấy chân tôi. Lạnh người tôi tính la lên mà cố kìm lại.
- Đi với.....!
Thằng Hoàng ngủ tầng dưới canh me tôi nãy giờ, làm hết cả hồn. Thằng này là chúa khó bảo, không đôi co được nên đành phải cho nó theo, với lại chừng đó vàng không phải dễ xách nên phải cần người phụ.
Tôi và nó môi đứa 1 balô đeo lên vai rồi khe khẽ mở cửa chui ra, tiếng cửa kẽo kẹt giữa đêm khuya nghe thật đáng sợ nhưng tôi sợ làm ai đó thức giấc hơn cả.
Lần mò ra ngoài, toán trật tự tuần tra đã đi khuất, tôi với nó lò dò bước đi men theo dãy nhà, nó canh chừng đằng sau còn tôi đằng trước.
Bỗng nhiên trước mặt có 1 ánh sánh lóe lên, 1 tên lính nào đó trên chòi canh đang rọi đèn pin khắp nơi để kiểm tra. Cả 2 nằm rạp xuống nấp sau cái bồn hoa bên cạnh nín thở chờ đợi.
May thay hắn không phát hiện gì, chúng tôi đi ít bước nữa thì đã thấy bãi xe trước mặt. 2 người lính vẫn còn đó, đang châm thuốc cho nhau. Cái mùi thuốc hắc hắc đặc trưng của thằng Quang.
Bây giờ mới khó, muốn sang bãi xe phải vượt qua con đường trống trãi trước mặt, còn đi vòng thì phải men theo bờ tường nơi có chòi canh. Sau khi xém bị phát hiện thì có lẽ phải vượt qua con đường này. Tôi và Hoàng sẽ chia làm 2 lần tôi qua trước còn nó qua sau. Nếu có chuyện gì thì nó cứ việc chạy thằng về phòng coi như không biết chuyện gì xảy ra.
Giao kèo xong xuôi tôi chuẩn bị đi, 2 thằng lính cứ nói luyên thuyên và nhìn xung quanh không ngớt, có lúc thời cơ đã đến nhưng tôi chưa tự tin nên lại lỡ mất. Mãi cho đến khi 1 tên đi tè thì tôi mới băng qua con đường.
Sang tới nơi, đang chuẩn bị ra hiệu cho thằng Hoàng thì tên còn lại 1 mình buồn buồn vác súng đi tới chỗ chúng tôi. Tôi ra hiệu cho thằng Hoàng nằm im rồi phần mình thì chui xuống gầm xe.
Hắn đi qua đi lại mà vẫn không biết gì rồi dừng chân các chúng tôi chỉ mươi bước, thằng kia đi tè xong cũng ra đó đứng. Coi như xong, tôi phải thực hiện 1 mình, tôi ra hiệu cho Hoàng nằm im đó rồi 1 mình bò dưới gầm mấy xe về chỗ chiếc thiếc giáp.
Trời tối như mực, tất cả tĩnh lặng, tôi chỉ nghe mỗi tiếng lạo xạo và tiếng thở dốc của mình trên nền đất. Chiếc thiết giáp đã ở trước mặt, chui ra, đứng dậy tôi ngó nghiên rồi cần thận hành động.
Quăng balô lên nóc xe rồi trèo lên, cửa sập mấy ngày không mở nên đổ mồ hôi 1 lúc tôi mới vào trong xe được. Bật chiếc quẹt gas của thằng Quang rồi tôi mò mẫm rồi nạy sàn xe lên. Gần 300 lượng vàng long la lóng lánh, tôi sờ tay lên chúng, mát lạnh. Cũng nhờ lòng tham của thằng Hoàng mà chúng cứu được tôi hôm nay.
1 lượng nặng 37.5 gram. Vị chi 273 lượng là tầm mười ký nên tôi khoắng 1 lần cho bằng hết. Cả đống vàng được cẩn thận nén chặt vào balo. Xong xuôi tôi định vứt túi vàng rồi trèo ra nhưng sực nhớ lỡ nó va vào nóc xe kêu lên thì chết nên thò đầu ra kiểm tra trước.
Không có ai nên có thể ra được bằng cửa sau, tôi nhẹ nhàng hạ cửa xuống, chui ra và không quên đóng nó lại, cửa rất nặng, phải 2 người mới lật lên được nên tôi hơi vất vả 1 tý.
Cửa vừa sập lại thì cũng là lúc tôi bị phát hiện, 1 ánh đèn pin rọi thẳng vào mặt tôi. Lúc đó tôi chỉ biết nhìn xuống túi vàng dưới đất toan lấy chân đá nó vào gầm xe nhưng hắn đã rọi đèn pin xuống đất.
Bị chói mắt nên tôi 1 tay che mắt 1 tay giơ lên trời đầu hàng, hắn tắt đèn pin chạy lại.
- Minh ! mày làm gì ở đây. Tùy khe khẽ.
- Tao lấy ít đồ. Tôi thở phào khi nghe giọng nó
- Đồ gì….!
- Không có gì, tôi cúi xuống vơ cái balo định đeo lên vai nhưng balô khá nặng lại kêu loang choang nên thằng Tùy liền nắm tay tôi lại.
- Mày mở ra tao xem nào.
Giọng hắn khá đanh nên tôi đành phải làm theo. Hắn rọi đèn pin vào và há mồm kinh ngạc.
- Của em tao nhưng tao sẽ chia cho mày phần của tao, một phần ba số này nếu mày để tao đi. Tôi đề nghị thẳng thừng vì tôi vẫn chưa tin thằng này cho lắm, nếu hắn vơ hết tôi cũng chỉ biết câm họng và hắn bắt tôi thì mọi chuyện càng vỡ lỡ.
.....Hắn im lặng rồi nuốt nước bọt… tôi có thể thấy cục khế của hắn trôi tuột xuống dưới rồi trồi lên lại cứ như lòng tham của hắn vậy khi mà nhìn 273 lượng vàng óng ánh trước mặt hắn giữa đêm.
Hắn thò tay vào vốc lấy vài lượng, hắn thở dài săm xoi rồi thả xuống lại,cuối cùng kéo phẹt ma tuya lên.
Và bỗng nhiên, lại bỗng nhiên…cánh cửa sau của chiếc thiếc giáp đổ RẦM !!! xuống đất… tôi đứng kế bên giật mình lui lại chưa biết làm gì thì từ xa tiến bước chân rồi ánh đèn pin đã khua khoắng tới nơi.
- ĂN TRỘM…CÓ ĂN TRỘM…
TRẬT TỰ ĐÂU…! TUẦN TRA ĐÂU…!
Thằng Tùy hét lớn, hắn rút dùi cui ra rồi pin thẳng đèn pin vào mặt tôi. Tôi chết cứng ngay tại đó.
2 tên lính bổ tới, 1 thằng cho tôi ăn 1 bán súng vào lưng, thằng kia xô tôi lăn quay ra đất. Chúng nó ngồi đè lên lưng tôi, bẻ quặt tay ra sau lưng trói lại. Thằng tùy mở ba lô ra cho 2 thằng kia xem, chúng nó há mồm kinh ngạc nhưng muốn chia nhau cũng trễ rồi. Đèn trên tháp canh vụt sáng rọi vào chỗ tôi đang nằm, vài đội tuần tra nữa cũng đã đến. Các dãy nhà đầy người tò mò mở cửa ra nhìn.
Ăn vài đấm, vài đá, tôi cũng chẳng buồn giải thích. Trên đường lôi sền sệt về chỗ chỉ huy tôi chỉ cố nhìn xem thằng Hoàng đã trốn được chưa.
Lên tới chỗ chỉ huy thì tôi thôi bị nện, chỉ bị trói rồi lấy lời khai. Tôi khai số vàng tôi tìm được nên tới lấy, không nhắc tới thằng Quang hay chuyện đổi chác lấy xăng.
Tới 3h sáng thì 2 cu cậu cũng bị gọi lên, dù chưa dặn trước nhưng thấy tôi bị nện ra bả như thế kia 2 thằng liền chối bay chối biến.
Cái mỏ thằng Hoàng cứ leo lẻo:
- Em có biết gì đâu ạ
- Nó đi hồi nào em chẳng biết, em ngủ đến khi các anh gọi lên đây ấy chứ ạ.
Nhìn nó thương lắm, cho 10 điểm về diễn xuất, tôi nghe mà đến buồn cười, cũng may là chẳng ai lật cái lòng bàn tay còn dính đầy đất đỏ của nó lên.
Sáng nay thứ 3 nhưng cả trại lại được dịp chào cờ, ông chỉ huy đổ gần ba trăm lượng vàng xuống sân nghe xoang xoảng,cả ngàn người ồ à nhấp nhỏm lên coi cho bằng được, ông giáo huấn 1 hồi lâu về vấn đề tiền của của đất nước trong lúc nguy nan lại có kẻ sâu mọt như tôi đem trộm rồi cất giấu, nghe cũng hơi quê 1 tý nhưng thôi kệ.
Còn về phần Thằng Tùy, nó được tuyên dương trước toàn quân toàn dân về tinh thần cảnh giác cao độ, đã bắt được tên hèn mọn như tôi, người ta vỗ tay ầm ầm.
Tôi nghe cũng tức nhưng tôi hiểu, hắn không thể mạo hiểm để cứu tôi vào lúc ấy, hắn đang yên đang ổn lại có quyền lực, không dại gì mà hắn lại đánh đổi lấy chút tình nghĩa từ thưở nào.
Tôi chỉ cố tìm thằng Quang, nó ngồi im dưới đó nhăn trán, tôi thấy thế chỉ cười với nó 1 cái.
Tuyên án !
Đuổi đi và nhục hình…..Tôi nghe tới đây thì quỵ xuống. Họ sẽ khắc dấu lên mặt tôi sao ? để tôi đi đâu cũng phải chịu nỗi nhục là tên tội đồ ah ?
Không ngờ có ngày tôi lại trở thành đồng bọn với mấy tên cướp xe hôm trước, 1 cái dấu X trên mặt. Thật ngao ngán.
Họ đè tôi xuống kê đầu trên chiếc ghế nhựa, 1 tên trật tự đi tới, hắn cầm con dao thái lan cán vàng, sắc lẻm….
Thảo luận : Đa số các bạn đều cho rằng Tùy sẽ giúp NVC nhưng thực tế NVC hiểu rõ những chuyện mình đã làm với Tùy, trở lại phần 3. Với NVC, Tùy là hậu họa, anh ta lo sợ Tùy sẽ trả thù nhưng phút chót vì lương tâm đã để hắn Đi, việc "cứu" ở đây chỉ là vạn bất đắc dĩ.
Việc Tùy nâng đỡ NVC làm cho anh ta khá bất ngờ, cũng không có gì lạ vì NVC là người cẩn trọng và toan tính, tránh được chừng nào thì tốt chừng nấy.
Và quả thật Tùy có lòng tốt, khi bị bắt Tùy đã định thả NVC đi nhưng cái cửa oái ăm lại sập xuống, trong phút chốc Tùy quyết định làm anh hùng và bắt tại trận NVC. Và sự thật ngoài đời cũng như vậy, dù bạn giúp đỡ ai đi chăng nữa thì vào lúc hoạn nạn chớ mong người ta trả ơn, và càng không thể khi buộc người ta hy sinh cái gì đó cho mình.
NVC bị rạch mặt và đuổi đi rồi sao nữa ? hẹn gặp ở Phần 10: The Convoy

BÌNH LUẬN VỀ TRUYỆN

đổi thẻ cào
đổi thẻ cào
Các bạn đang đọc truyện trên DocTruyenVoz.Com, website đọc truyện voz nhanh, đẹp, không quảng cáo khó chịu... Hãy LIKE Facebook để cập nhật những truyện mới nhất!
Name

100 ngày cố yêu,1,1730.365.2.1,13,7 ngày làm gia sư,1,Anh có thể tặng em một nụ hôn không,1,Anh ơi em không phải là rau,1,Bạn gái cũ làm thư ký,33,Bạn gái tôi là lớp trưởng,1,Bản lĩnh ếch cụ,1,Bạn thân yêu,1,Bắt gặp gấu ôm eo thằng khác,1,Bị con bạn thân nhìn thấy chết em rồi,1,Bị đâm khi đi chơi cùng Gấu,1,Bị ép đi xem mặt gái,21,Bị gái ở bể bơi vô ảnh cước vào bụng,1,Bố vợ tôi,1,Bỗng dưng anh yêu em thiên thần bé nhỏ,4,Boys Già,4,Cách chinh phục gái hơn tuổi,72,Cai sữa,1,Cảm nắng chị cùng dãy trọ,13,Cảm ơn em con cave đã thay đổi cuộc đời anh,1,Cát tặc,14,Câu chuyện về 1 checker,9,Chăn rau,1,Chăn rau ai dè yêu thật,1,Chàng lớp trưởng và cô nàng đanh đá,11,Chàng trai năm ấy tôi từng theo đuổi,1,Chị ơi anh yêu em,1,Chị quản lý dễ thương,6,Chuyện của Bun,1,Chuyện của một thằng bị bệnh tim,1,Chuyện của tôi,22,Chuyện em xả hơi,1,Chuyện FA kinh niên và có vợ như nào,1,Chuyện Q4,1,Chuyện tình buồn của tôi,53,Chuyện tình của anh nhân viên văn phòng và con gái cảnh sát,24,Chuyện tình của mình với gấu người Đài Loan,31,Chuyện tình của tôi nàng và con chó,1,Chuyện tình với em hàng xóm,1,Chuyện tình zồng,5,Chuyện tù,3,Chuyện về người phụ nữ,26,Chuyện xưa và nay,6,Cô bạn gái người Mỹ của tôi,29,Cô bé Hà Nội,6,Cô gái của sếp,19,Cô gái thích coffee đen,1,Cô giáo chủ nhiệm của tôi,11,Cô giáo Em sẽ mãi ở trong trái tim anh,39,Cô giáo và học sinh,1,Cô trợ lý và nàng gia sư,51,Con bạn thân,26,Con đường mang tên em,29,Con Gái Sếp Tổng Và Osin cấp cao,16,Cơn mưa ngang qua,1,Con Thầy - Vợ Bạn - Gái Cơ Quan,2,Cưa chị hàng xóm,1,Cuộc chiến giữa Nhíp xinh và Quần đùi hoa thủng đũng,26,Cuộc đời một giấc mơ,1,Cuộc đời tôi và những mối tình đi qua,54,Cuối cùng mình cũng lấy được vợ,1,Cười lên cô bé của tôi,129,Cứu gái đụng xe và câu chuyện tình buồn,1,Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt,1,Đã nhớ một cuộc đời,10,Đã nói lời tạm biệt,1,Đang viết,36,Danh Sách Truyện,270,Dầu khí,20,dauphongver01,3,Dì ơi có phải là tình yêu,2,Dì tôi là một teen girl,7,Định mệnh của tình yêu,1,Đôi mắt người xưa,1,doithayxx,7,Dòng đời nổi trôi,5,Drop,45,Du học Liên Xô,73,Đứng dậy từ vấp ngã,4,Đừng đùa với gái hư,1,Đừng đùa với teen,1,Duyên trời,1,Em đã bỏ nghề làm nông nghiệp như thế đó,1,Em đã là thiên thần,23,Em đã lỡ một tình yêu,1,Em đã nuôi con của người em yêu như thế nào,7,Em hàng xóm đối diện nhà tôi,4,Em hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà,51,Em hàng xóm xa lạ,1,Em KTV Massage,1,Em là cô bé của anh,7,Em nhân viên của mama,4,Em sinh ra là để hạnh phúc,78,Gái đến ở cùng nhà,37,Gái net,19,Gái trọ cạnh phòng,8,Game Online Chuyện tình 5 năm trước,1,Gấu đã tán em như thế nào,1,Gấu em có võ,1,Gấu em là hot girl,1,Gấu hơn mình 6 tuổi,1,Gấu kute và cực kỳ bá đạo,4,Gấu mình ngủ với 1 gã đã có vợ,1,Gấu mới cao tay trả thù gấu cũ,1,Gấu phản bội sau 7 năm yêu nhau mặn nồng,1,ghost,2,Gia đình hắt hủi say nắng cô nàng lớp 12,51,Giá như dừng yêu,3,Giảng Viên lái xe bất đắc dĩ,33,Gio_Vo_Tinh2710,2,Giới hạn tình bạn hay vượt rào,4,Góp tiền chơi cave,1,Hành trình cưa đổ MC,1,Hành trình tìm lại,25,Happy Ending,30,Hãy hiểu anh người anh yêu,14,Hẹn ước Bồ Công Anh,4,Hoàn thành,173,Học sinh,33,Hối hận vì lấy vợ sớm,1,Hồi ức của một linh hồn,8,Khép lại quá khứ,7,Khi vozer đưa gái đi chơi,1,Khiêu vũ giữa bầy gõ,30,Khiêu vũ giữa bầy les,18,Không lẽ nói cho cả thế giới rằng mình đang yêu,7,khovigaitheo,2,Kỷ niệm ngu nhất trong cuộc đời,1,Ký ức xưa,3,Là duyên hay là nợ là chăn hay bị chăn,7,Làm thằng đàn ông tốt không phải lúc nào cũng hay,1,Làm việc cùng EX,1,Làm việc trong quán Massage,21,Lần đầu hút cần,1,Lắng nghe nước mắt My memoirs,3,Lỡ ngủ với chị,1,Lỡ tay sờ Gấu,1,Minh Hoàng và Hoàng Vi,2,Mối tình đầu,1,Một đêm trăng lạnh trai lông bông cảm nắng gái lạnh lùng,1,mrxau,3,Mùa gấu chó,1,Mưa hay nước mắt,31,My Memory,39,Này điếm em yêu chị,1,Này em làm cô dâu của anh nhé,9,Nên là chúng mình lấy nhau đi,1,Ngẫm,52,Ngày hôm qua đã từng,6,Ngày không Phây,1,Nghề bồi bàn,20,Nghề Vệ Sĩ,4,Nghi vấn cao thêm sau 4 năm tu luyện,32,Ngỡ quên và ngàn ngày nhớ,43,Người con gái áo trắng trên quán bar,3,Người con gái nghiền chữ nạ,1,Người yêu cũ của gấu dọa giết em,1,Người yêu tôi là gái hạng sang,15,Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,41,Nhập viện xa nhà Gái thành phố thương,4,Nhật ký anh yêu em,9,Nhật ký buồn Chuyện tù 2013,26,Nhật ký chăn rau,7,Nhật ký gã tồi và cô cave bé nhỏ,1,Nhật ký Hoàng Vy,22,Nhật ký làm bố,1,Nhật ký những ngày đầu làm vợ,1,Nhật ký những ngày mưa,17,Nhỏ bạn thân bị less,21,Những chuyện bựa thời sinh viên,1,Những đứa em gái và bà xã hiện tại,16,Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo,13,Nợ duyên nợ tình,28,Nó lại nhớ anh như một thói quen khó bỏ,1,Nocturne 1 kí ức đẹp,1,Nửa đêm gấu cầm dao,1,Ở chung với gái,23,Ôi cái cuộc đời của tôi,9,Phụ nữ không hề khó hiểu,1,Ra mắt gia đình ex,13,Ranh giới,8,Sad Ending,14,Săn nã,40,Sau 10 năm gặp lại em đã có gấu là bạn thời lớp 1,5,Say nắng cô em tán cô chị,5,Say nắng gia sư của em trai,9,Sống chung với gái,8,Tạ Trùng Linh hồi ký,1,Tâm sự,9,Tâm sự của chàng trai 18 tuổi sắp làm bố,12,Tâm sự của một thằng con trai tỉnh lẻ say nắng gái thành phố,1,Tâm sự hồi ký về trại Sa La Điên,1,Tán gái 10k sub,16,Tán gái bên Hàn,1,Tán gái cùng cơ quan,1,Tán gái dễ ợt,1,Tán gái hơn tuổi và những bài học,2,Tán gái khó thế sao,1,Tán gái ở nhà,31,Tán gái Tây,15,Tán gái Tây trên Meowchat,6,The day you went away,43,The Khải Huyền,18,Thời trẻ trâu và chuyện tình tù,4,Tín dụng đen,18,Tình đầu sau 1 đêm trắng và phát hiện ra sự phũ phàng,1,Tình yêu và tình dục,1,Tớ có thể yêu cậu cũng có thể quên cậu ngay lập tức,1,Tôi đi tán gái,1,Tôi Em 2 thế giới,1,Tội lỗi,48,Trả thù gấu chó,16,Trai ngoan dính phải gái hư,1,Trót yêu,1,Truyện 18,22,Truyện cười,17,Truyện cười Vôva,47,Truyện ma,3,Truyện ngắn,85,Truyện tâm linh Bố em,1,Từ gặp ma đến gặp gấu,25,Tưởng nhầm gái hư đc nhầm gái ngoan,22,Vẽ em bằng màu nỗi nhớ,46,Vì cuộc đời là những luống rau,8,Vị tình đầu,12,Videos,12,Vợ chồng hàng xóm,1,Vợ ơi anh biết lỗi rồi,27,Vô tình hôn gái em phải làm sao,10,Vợ xăm hình hổ báo nhưng rất chung tình,44,Vợ yêu,8,Vợ yêu ơi anh yêu em nhiều lắm,1,Vo_Tonq_Danh_Meo,12,Xin lỗi Anh Yêu Em,5,Xin lỗi em bởi vì anh nghèo,1,Yêu bé Dừa,2,Yêu cô bạn học cùng cấp 1,4,Yêu em là hạnh phúc đời anh,1,Yêu em nhanh thế,1,Yêu em quá nhanh và nguy hiểm,8,Yêu gái matxa và kết cục,1,Yêu người cùng tên,70,Yêu người IQ cao,26,Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái,16,Yêu thầm chị họ,84,Yêu thầm em gái bạn thân,1,
ltr
item
DocTruyenVoz.Com - Tuyển tập truyện VOZ: The Khải Huyền - Chap 9
The Khải Huyền - Chap 9
Đọc Truyện Voz, Truyện Voz, truyen voz, bệnh dịch zoombie, Survivor-Zombie, the khai huyen voz, the khai huyen full, the khải huyền, chap 9
https://lh4.ggpht.com/-UiI-K9mAj4A/V8-DSmGlZdI/AAAAAAAAD4I/6fgQZaGRop40MV25DD1A3Cws60IJcv5fwCLcB/s1600/thekhaihuyen.jpg
https://lh4.ggpht.com/-UiI-K9mAj4A/V8-DSmGlZdI/AAAAAAAAD4I/6fgQZaGRop40MV25DD1A3Cws60IJcv5fwCLcB/s72-c/thekhaihuyen.jpg
DocTruyenVoz.Com - Tuyển tập truyện VOZ
http://www.doctruyenvoz.com/2016/09/the-khai-huyen-chap-9.html
http://www.doctruyenvoz.com/
http://www.doctruyenvoz.com/
http://www.doctruyenvoz.com/2016/09/the-khai-huyen-chap-9.html
true
3715675415566788023
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts XEM TẤT CẢ Đọc tiếp Reply Cancel reply Delete Đăng bởi Home TRANG TRUYỆN Xem tất cả CÓ THỂ BẠN THÍCH DANH SÁCH TRUYỆN ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Không có truyện nào! Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April Thg 5 June July August September October November December Thg 1 Thg 2 Thg 3 Thg 4 Thg 5 Thg 6 Thg 7 Thg 8 Thg 9 Thg 10 Thg 11 Thg 12 just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow NỘI DUNG NÀY ĐÃ BỊ KHÓA Hãy Like để tải truyện về đọc Offline Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy