The Khải Huyền 2 - Chap 4

- Bấm
để lưu truyện lại đọc sau. Xem các truyện đã lưu Tại Đây.
the khải huyền voz

Chap 4: Bloody Desert (Sa Mạc Máu)

4.1

Đội cứu hộ đến và đưa chúng tôi về một căn cứ ở Seattle bang Washington, không xa lắm từ biên giới Canada. Nhiệm vụ có hai phần là giải cứu các nhà khoa học và thu hồi dữ liệu thì chúng tôi chỉ làm được một phần ba, vì chỉ cứu được số ít các nhà khoa học. Team BBQ bị mất hai người là Beef và Ribs,đáng tiếc là họ phải nằm lại dưới dòng sông băng lạnh giá.
Chúng tôi về căn cứ nghỉ ngơi được ít ngày rồi lên máy bay chuyển qua đặc khu 51 ở Nevada, James chờ sẵn ở cửa máy bay nở một nụ cười méo mó, rít nốt hơi xì gà rồi mời cả bọn vào phòng họp nằm ngầm ở dưới lòng đất. Cuộc họp diễn ra một cách ảm đạm, Mac báo cáo về những gì đã xảy ra cũng như thiệt hại về nhân mạng trong khi Fisher thì có vẻ bực bội ra mặt, đến lúc anh ta nói thì không khí cuộc họp mới thay đổi. Khó lòng mà diễn tả được cảm xúc khi toàn bộ công trình nghiên cứu bấy lâu của mình bị mất sạch, từ dữ liệu đến vật thí nghiệm vì vậy Fisher cứ dông dài kể về nỗi tuyệt vọng của ông ta và tương lai tăm tối của thế giới.
James bình tĩnh ngồi nghe, chốc chốc lại nhấp lấy 1 ngụm cà phê còn tôi cứ thường thượt thở dài, tôi đã quá mệt mỏi vì cuộc chiến này rồi, tôi chỉ cố gắn sống sót trong một mở hỗn trộn và càng vùng vẫy tôi cảm thấy mình chỉ càng chìm sâu thêm mà thôi.
- Được rồi Fisher, chúng ta sẽ có giải pháp khác. James ngắt lời trong khi Fisher vẫn đang tiếp tục trình bày thí nghiệm của ông ta đã sắp thành công.
- Giaỉ pháp? Chúng ta đã mất tất cả dữ liệu rồi thưa ngài. Chris cất lời
- Chúng ta tốn quá nhiều thời gian và tìm lực để tìm lời giải trong khi nó ở ngay ngoài kia, nguồn tin tình báo từ cơ quan Mossad của Israel cho biết Johnny Copper, cha đẻ của Virus đang ở Cairo.
- Cairo? Mac hỏi lại lần nữa.
- Vâng! Cairo, có vẻ như ông ta đang bận bịu nghiên cứu vacxin cho một đối tác và sắp có kết quả trong ít ngày nữa, Tin tốt là chúng ta không hẳn là tuyệt vọng còn tin xấu là..
- Là gì thưa ngài? Tôi hỏi
- Đối tác của Johnny là những tay phiến quân hồi giáo cực đoan ở Trung Đông và nhiệm vụ lần này cũng không dễ nhằn đâu. Nói xong thì lập tức trợ lí của James đưa cho chúng tôi mỗi người 1 tập tài liệu trong đó có 1 tập có tên tôi.
- James, xin lỗi nhưng tôi nghĩ tôi sẽ không đi với mọi người lần này đâu. Tôi nhìn tập tài liệu rồi đáp ngay mà không cần phải mở nó ra, tôi đã quá mệt mỏi với súng đạn và chém giết rồi.
- Này! Cậu là sinh vật dị biến duy nhất còn sót lại, nếu cậu cứ ở lại đây vài ngày nữa tôi cũng sẽ nhận được lệnh đưa cậu vào phòng nghiên cứu. Không ai ở đây muốn điều đó đâu. Fisher nói với tôi.
- Đúng vậy! tốt nhất là cậu nên cùng mọi người đi lấy vaxcin về, còn hơn là ở trong lồng sắt một cách vô dụng như vậy. Chris vỗ vai tôi
Tôi không nói gì thêm, giở tập tài liệu khá dày từ Israel chuyển qua được dịch vội sang tiếng Anh, James tiếp tục chậm rãi phổ biến kế hoạch. Phiến quân Hồi Giaó tương tự như các nước bị cô lập, vì không được dùng vaxcin vacourver mang mầm bệnh nên khi đại dịch xảy ra chúng bình an vô sự cộng thêm tiềm lực quân sự sẵn có, chỉ hơn một năm sau đại dịch chúng đã xây dựng được một đế chế trải dài khắp 6 nước trung đông, từ Syria, Iraq đến Arập Saudi, Ai Cập và Lybia.
Trung Đông là nơi đất đai cằn cỗi, đa số địa hình là sa mạc nên dễ dàng cách li với các nguồn bệnh xung quanh vì bọn rab không vượt nổi qua sa mạc, bọn chúng thường di chuyển và đóng quân sâu trong các sa mạc sau đó tổ chức những chiến dịch tấn công, cướp bóc vào các thành phố còn sót lại. Johnny Cooper, người tiến hóa virus đã biến mất từ trước khi đại dịch diễn ra nhưng không hiểu bằng cách nào đó lại có mặt ở Cairo cách đây ít ngày cùng với phiến quân và lọt vào tầm ngắm của Mossad, một cơ quan tình báo tài tình nhất của một quốc gia nguy hiểm nhất.
Tôi vẫn chưa hiểu tại sao Israel không hành động một mình mà chuyển nhiệm vụ này cho Liên Hợp Quốc vì nếu nắm được Johnny Cooper thì họ có thể nắm được lời giải cho cơn khủng hoảng này, ngoài ra không cần nói ai cũng biết Phiến Quân theo đạo Hồi là kẻ thù không đợi trời chung với người Do Thái theo Đức Chúa Trời ở Israel.
- Tại sao Mossad không đi tìm Johnny mà lại là chúng ta? Mac đặt câu hỏi còn trước cả tôi. - Tôi chưa từng nói Mossad sẽ không tham gia, thực tế là chúng ta tham gia cùng họ. Israel không muốn gánh chịu tất cả trách nhiệm nếu như nhiệm vụ này thất bại, hơn nữa họ ở ngay sát nách bọn Phiến Quân này, nếu họ đạo diễn tất cả thì e là một cuộc chiến mới sẽ lại nổ ra.
Câu trả lời của James có vẻ hợp lí nên chúng tôi lại tiếp tục nghe phổ biến, đây là nhiệm vụ đột nhập bắt cóc và tìm thuốc giải, nói cách khác là tuyệt đối hạn chế giao tranh, vì vậy chúng tôi chỉ cử đi ba người là tôi, Chris và Wing. Nhiều người trong phòng họp khá bất ngờ vì sẽ không tham gia nhưng James đã kịp trấn an họ bằng cách phân chia các nhiệm vụ hỗ trợ trực tiếp ở sở chỉ huy. Khác với các nhiệm vụ tìm diệt, nhiệm vụ đột nhập đòi hỏi cao về thông tin tình báo, địa hình nên sẽ có UAV, liên lạc với sở chỉ huy trực tuyến 24/24. Mac sẽ chỉ huy toàn bộ chiến dịch từ xa, Fisher- Mary sẽ chuẩn bị các thiết bị y tế và cố vấn khi đến khu vực nghiên cứu của phiến quân, những người còn lại trong đội sẽ hỗ trợ quan sát, cập nhật thông tin và đóng quân ở Israel để cứu viện khi cần.
Johnny Cooper được cho là đang làm việc ở phòng nghiên cứu ngoài hoang mạc ngay dưới chân kim tự tháp Khufu, lần cuối cùng họ thấy ông ta là qua camera giám sát ở bảo tàng lịch sử Ai Cập, Chúng tôi sẽ bay đến Israel vào ngày mai, hội quân với Mossad, đổ bộ ở sa mạc phía tây nam thành phố, đột nhập vào phòng nghiên cứu, bắt Johnny và vacxin nếu có, ngoài ra nếu tiện thì hạ sát Khaled Al- Asad, thủ lĩnh phiến quân cũng đang ở Cairo vì chúng tôi không hạ hắn ta Mossad cũng sẽ nán lại làm chuyện đó.
- 15:00 ngày mai! James kết thúc cuộc họp một cách gọn gẽ.
Tôi đứng dậy, kẹp tập tài liệu vào nách thất thểu đi ra thì thằng Hoàng đuổi theo kéo tôi sang một bên.
- Này! Ông không xin cho tôi theo cùng đấy hả?
- Nếu chú mà đi thay anh được anh cũng để chú đi, chỉ huy người ta đã phân công rõ thế này rồi. Nói xong tôi tống tập tài liệu vào người nó, đã đang cáu lại còn bị gây sự.
Bực bội trong người tôi ra ngoài sân bay, tìm một chỗ vắng vẻ khui lon cà phê hớp lấy một ngụm. Đã gần hai năm từ khi đại dịch xảy ra, tôi từ một đứa sinh viên vô công rồi nghề đã sống sót rồi trở thành một đặc vụ, "giải cứu thể giới" một công việc ai cũng mong muốn có được nhưng tôi đã chán ngấy việc suốt ngày phải nay đây mai đó bắn giết, chiến đấu, làm những nhiệm vụ ở những nơi chưa từng đặt chân đến. Nhiều khi tôi cần một giấc ngủ ngon lành hay một khoản thời gian yên bình cho bản thân nhưng những thứ đó thật sự quá xa xỉ vì vừa trở về từ nơi này đã phải chuẩn bị súng ống để đến nơi khác.
Có bao giờ bạn tự hỏi việc giết người hay một sinh vật sống thực sự cảm giác như thế nào? Tôi sẽ kể cho bạn nghe, việc siết cò súng hay ấn dao vào yết hầu của ai đó trong tích tắc là phấn khích vô cùng, tiếng nổ và sức mạnh của những viên đạn đồng lao đi trong không khí sau đó xé toạc mục tiêu hay lưỡi dao cắm phập vào đâu đó làm bạn say máu, vì lúc này trong não của chúng ta chỉ toàn là adreanaline, một loại hoocmon gây phấn chấn khi sợ hãi hay khi bị kích thích cực độ nhưng sau khoảnh khắc đó mới điều đáng sợ. Tôi không còn đếm nổi tôi đã giết bao nhiêu người sống và người bệnh để ngồi đây hôm nay, những người đó đã từng là cha, mẹ hoặc là con cái của ai đó và dù mang trong người virus nhưng thực chất họ cũng chỉ là những người vô tội. Hàng đêm, khi nhắm mắt, những khuôn mặt, những vũng máu, những vết thương do dao găm đạn bắn nát bấy lại hiện ra trong đầu tôi, chưa kể đến những bóng ma luôn chờ thời cơ để vồ lấy tôi, dường như đêm nào tôi cũng giật mình thức giấc bởi những cơn ác mộng không có hồi kết này.
- Minh! Chris gọi tôi từ xa, thấy anh ta đang đi bộ tới nên tôi vẫy tay chào.
- Nhìn cậu có vẻ không ổn lắm, anh ta vừa nói vừa ngồi xuống cạnh tôi.
- Ừ! Tôi thấy tâm trạng không vui.
- Là vì chuyện gì?
- Tôi mệt mỏi về cuộc chiến này rồi, thật sự chỉ muốn trở về cuộc sống trước đây mà thôi.
- Tôi hiểu nhưng mọi thứ đã thay đổi rồi và những chuyện chúng ta đang làm chẳng phải là đang cố gắn làm cho cuộc sống của mọi người trở về như cũ hay sao.
- Nhưng...
- Tôi hiểu, đã có lúc tôi cũng như cậu vậy nhưng cậu biết đó, có những việc chúng ta không làm cho bản thân mình mà là vì những người khác, nếu không ai chịu hy sinh bản thân như Beef và Ribs thế giới này sẽ đi về đâu nữa...?
Tôi nghe đến đây thì chỉ biết im lặng thở dài
- Nhiệm vụ này cậu chắc chắn phải đi, dù Fisher đã có tất cả các dữ liệu về cậu nhưng do những mẫu dị biến đều đã chết cả rồi nên hội đồng Bảo An chắc chắn sẽ đưa cậu vào cách li, James cũng chỉ muốn tốt cho cậu mà thôi. Nếu may mắn chúng ta sẽ đem được thuốc giải về, mọi thứ sẽ trở lại như cũ Minh ạ.
- Ừ, cảm ơn cậu, tôi nghỉ ngơi thêm 1 lát chắc sẽ ổn thôi.
- Mỗi người đều có một số mệnh, cậu ở đây giờ này chắc chắn không phải là ngẫu nhiên. Chris nói xong vỗ vai tôi rồi rời đi.
Tôi nhấp nốt ngụm cà phê rồi khật khưởng đi về phòng nghỉ. Khu căn cứ 51 này quả thật rất rộng, nó cũng chính là nơi được cho là phát hiện ra người ngoài hành tinh nhưng tôi chẳng bận tâm mấy, chỉ biết hiện giờ đây là nơi an toàn nhất trái đất, Tổng Thống Mỹ cũng đang làm việc ở đây. Từ ngày vào lính tôi chẳng có vật dụng cá nhân gì ngoài tấm thẻ bài, đi đến đâu thì mặc quân phục ở đấy nên chẳng có gì để mà gói nghém chuẩn bị. Tôi về đến nơi đánh một giấc, tối đi ăn cùng mọi người, bữa tối khá đông đủ và vui vẻ trừ thằng Hoàng là không vừa ý cho lắm.
Sáng hôm sau tôi gọi Chris đi lấy súng ống đạn dược thì anh ta bảo bên Mossad sẽ chuẩn bị sẵn ở Israel, chỉ lấy mấy dụng cụ điện tử và liên lạc thôi là được rồi, riêng Wings là xạ thủ bắn tỉa nên sẽ đem theo súng của cậu ấy. Đúng giờ cả nhóm lên máy bay đi Israel, chuyến bay khá dài nên chúng tôi toàn nói chuyện phím, đọc lại hồ sơ và tranh thủ ngủ trước khi vào nhiệm vụ. Team BBQ cả Hoàng đều ở cả trên máy bay nhưng họ sẽ đóng quân ở Jesusalem chứ không đi cũng chúng tôi, lật lại mấy trang hồ sơ về địa điểm đột nhập tôi có một điều khó hiểu là tại sao Johnny lại đến bảo tàng Ai Cập, so sánh hai tấm hình lúc ông ta và nhóm phiến quân đi ra và đi vào thì tôi thấy họ lấy được vật gì đó rất nặng chứa trong một chiếc thùng gỗ cũ, điều này khiến tôi khá tò mò. Quan sát bản đồ từ vệ tinh thì thấy việc lập phòng nghiên cứu ở chân Kim Tự Tháp Khufu cũng không hợp lí vì xa khu dân cư, nguồn nước lẫn tiếp vận, không có lí gì lại mở một căn cứ ở ngoài hoang mạc như vậy cả. Tôi đem mấy nghi vấn của mình trao đổi với Mac và Chris họ cũng cảm thấy bất thường nhưng đây là thông tin của Mossad cung cấp, vì vậy chúng tôi nên đến nơi để tìm hiểu rõ hơn.
Máy bay đáp xuống Jesusalem vào trưa ngày hôm sau, căn cứ quân sự ở đây cũng khá lớn nên mất một lúc xe đón đoàn chúng tôi mới đến nơi, đón chúng tôi là đặc phái viên của UN ở Israel tên là Thomas, anh ta chịu trách nhiệm về việc điều phối thông tin của các bên, vì Mac sẽ chỉ huy chiến dịch nên tôi cũng không bận tâm về anh chàng này lắm. Điểm đến của chúng tôi là một Hangar chứa máy bay lớn giữa căn cứ, mọi thứ ở đây đã được chuẩn bị sẵn và phải nói là rất đầy đủ, ở giữa là phòng chỉ huy trung tâm với nhiều trang thiết bị, xung quanh là nơi ăn, ở không có ngăn cách gì cả để đảm bảo mọi người đều trực chiến và theo dõi được nhiệm vụ. Phía bên Mossad có nhiều người đang ngồi đợi sẵn, vì khá đông nên tôi chỉ chào hỏi chỉ huy bên họ là I- an cùng hai đặc vụ đi cùng chúng tôi mang biệt danh là Jake và Leon, Leon mang hàm thiếu tá tầm gần 30 còn Jake trạc tuổi tôi mang hàm trung úy. Cả hai người họ đều vận quân phục màu đen, cao tầm mét tám khá vạm vỡ đúng kiểu máu đặc nhiệm.
Cả hai bên xong màn chào hỏi thì ngồi vào bàn họp, từ quân cứu viện đến thông tin liên lạc, phi công, quân nhu, điều khiển UAV cũng gần ba chục người, mấy thông tin chủ yếu có sẵn trong hồ sơ nên tôi không kể lại nữa, tiếp đó họ phân công nhiệm vụ và lịch trình xong ai nấy về vị trí chuẩn bị xuất kích. Nhóm 5 người chúng tôi cùng 2 vị chỉ huy ngồi lại một lúc nữa, tôi có hỏi về mấy vấn đề trên máy bay thì bên Mossad cũng không rõ họ đến bảo tàng làm gì vì Johnny vốn là nhà nghiên cứu sinh học nên chúng tôi đổi kế hoạch bằng cách viếng thăm bảo tàng trước khi đến thẳng khu nghiên cứu của phiên quân. Ngoài ra Cả 2 bên thống nhất Leon sẽ là chỉ huy và đưa ra mọi quyết định sống còn khi chúng tôi tác chiến.
- Còn một việc nữa là chúng ta vẫn chưa có trang thiết bị? Tôi hỏi vì vẫn chưa thấy súng ống quân phục đâu cả.
- Cậu đừng lo, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn ở điểm đến, đây là danh sách, nếu thiếu gì cậu cứ nói. Leon trả lời Tôi cầm lấy tờ danh sách xong đưa cho Chris, thấy cũng đủ cả rồi nên ra bàn giao trang thiết bị luôn, vì là nhiệm vụ đột nhập nên chúng tôi cũng phải ăn vận như phiến quân, quần túi hộp, giầy boost, áo vest đựng đạn, khăn quàng cổ và vải choàng nên không có áo chống đạn, tính ra cũng hơi nguy hiểm. Kể cả súng ống cũng đều là mẫu của phiến quân chỉ gắn thêm ống giảm thanh.
Lấy xong dụng cụ thì chúng tôi lên chiếc C130 đen trũi đang đậu sẵn ngoài đường băng, cũng may là gần nên chỉ mất vài tiếng vì tôi cũng chán cảnh ngồi máy bay rồi. Theo kể hoạch cả đội sẽ nhảy dù cách mục tiêu chừng 15km để tránh bị phát hiện vì vậy trên máy bay có chở thêm một chiếc Toyota bán tải, sau khi tiếp đât chúng tôi sẽ dùng nó di chuyển về trung tâm thành phố Cairo, đầu tiên là điều tra ở viện bảo tàng sau đó mới di chuyển ra điểm tập kích ở Kim Tự Tháp. Nhấp ngụm nước nhìn ra ngoài cửa sổ máy bay, chúng tôi vừa bay qua biển Địa Trung Hải nên để lại đằng sau một dải xanh ngắt còn phía trước là sa mạc vàng một màu của cát và cái nắng chiều, dù trên độ cao vài ngàn mét nhưng chỉ cần nhìn cũng đủ thấy dưới kia là một chảo lửa. Để đảm bảo an toàn và tránh cái nắng chúng tôi sẽ di chuyển vào ban đêm vì vậy cũng đỡ được phần nào.
- Chuẩn bị nhảy dù! Cậu hoa tiêu bước ra từ buồng lái rồi đi thẳng về cửa hậu của máy bay.
5 người chúng tôi so đồng hồ bấm giờ rồi đeo dù xếp hàng chuẩn bị đợi lệnh, cửa máy bay vừa mở ra thì một luồng gió nóng đã thổi thốc vào mặt khiến tôi choáng váng. Mấy người hoa tiêu đẩy chiếc xe cùng thùng trang bị xuống trước sau đó chúng tôi cũng nhảy theo. So với lần nhảy dù trước lần này tôi đã tự tin hơn, trời cũng chỉ mới sẩm tối nên tôi cũng thấy rõ được đồng đội mà bám theo vả lại phía dưới cũng chỉ toàn cát là cát, từng đụn từng dải nhìn từ trên cao cứ như những sống núi.
Xuống chừng còn 700 mét Leon gọi cả đội bung dù rồi lượn vòng đến chỗ đáp của chiếc xe. Tôi hạ cánh nhẹ nhàng cách điểm tập trung chừng trăm mét cắt dù rồi chạy lại, cái cảm giác đi trên cát mới đầu chưa quen thấy khó chịu vô cùng nhưng lê lết cũng đến nơi.
Chris mở thùng dụng cụ, ném cho mỗi người một túi đồ ăn và một chai nước trong khi Leon thì xem bảng đồ trên tablet, tôi kiểm tra chiếc xe và nổ máy xong xuôi thì tranh thủ ăn trước khi lên đường.
- Cả nhóm nghe rõ không? Tiếng Mac qua earphone trong tai
- Rõ, chúng tôi vừa hạ cánh, tranh thủ ăn trước khi vào thành phố. Chris đáp
- Tôi nghĩ các cậu nên đi nhanh hơn 1 chút, cách các cậu hai dặm có một cơn bão cát đang lại gần, nên đi ngay trước khi nó đến.
- Được rồi! Leon đáp
Tôi nghe tin xong ngoác cả mồm, chưa nhai xong hết miếng bánh thì những người kia đã lên xe để đi về hướng thành phố.
[next]

4.2

Chúng tôi chất thùng dụng cụ lên sau xe rồi chạy thẳng, vì xe cũng không rộng rãi lắm vả lại tôi đang còn ăn dở nên ngồi luôn ở thùng sau ăn nốt chứ không vào trong xe. Jake cầm lái theo chỉ dẫn của Leon đưa xe chạy vòng vèo dưới chân những đồi cát, tôi ngồi sau vừa chóp chép vừa nghe gió mạnh dần lên từng chút một, trời lúc này đã tối hẳn cộng thêm gió nên cái nắng nóng đã đi đâu hết chỉ thấy mỗi lúc một lạnh dần.
- I-an, bão cát còn cách chúng tôi bao xa? Leon hỏi căn cứ.
- Khoảng một cây số, gió bão đang lớn dần các cậu phải nhanh lên, nếu bị bão cát nhấn chìm thì UAV cũng không tìm được các cậu đâu.
- Rõ rồi…!
Cả xe đều nghe rõ nên Jake nhấn ga làm chiếc xe vọt lên nhưng dưới chân toàn cát là cát muốn đi nhanh cũng không được, hơn nữa chúng tôi vẫn đang ở trong địa hình khá phức tạp nên phải tránh những đồi cát cao. Tôi lúc này thấy tình hình cũng hơi căn nên nhấp nốt ngụm nước rồi lấy kính nhìn đêm ra quan sát thử, từ phía sau một bức tường cát che cả bầu trời đang ùn ùn kéo tới cách chúng tôi không xa và chắc chắn sẽ nuốt chửng chúng tôi trong ít phút nữa.Thấy vậy tôi liền gõ vào nóc xe mấy tiếng để báo mọi người rồi chui vào xe bằng cửa sổ trời.
- Jake, chúng ta có thoát kịp không? Tôi hỏi
- Tôi không biết! cậu ta đáp một cách căng thẳng trong khi tay vẫn đảo vô lăng liên hồi.
- Leon, nếu kẹt lại sẽ không sao chứ?
- Không sao, chỉ chậm trễ chút thôi.
Anh ta bình tĩnh đáp. Leon nói cả 3 người ngồi sau mới thấy nhẹ nhõm hơn một chút nhưng chưa được bao lâu thì bão cát đã tới, gió bắt đầu rít từng cơn nghe ù cả tai còn cát bay thì va vào thùng xe rào rào như mưa đồng thời chúng tôi cũng mất luôn tầm nhìn. Giữa xa mạc đen như mực hai chiếc đèn pha của chiếc xe cũng không chiếu sáng được quá bốn năm mét. Jake cứ thế mà lầm lũi lái theo la bàn rồi linh động điều chỉnh vì gần như chúng tôi không thấy gì cả. Càng lúc chúng tôi càng bị nhấn sâu và tâm bão, lúc này thì tầm nhìn hoàn toàn bằng không, gió mạnh không tưởng nổi còn cát va vào xe tưởng như muốn vỡ cả cửa kính. Chiếc xe hoàn toàn bị nhấn chìm trong cơn bão đến nỗi chúng tôi còn không biết nó có đang còn chạy hay không vì tác động ở bên ngoài là quá lớn.
- Đeo kính bảo hộ vào, mấy lớp kính này chắc không giữ nỗi được đâu. Chris nói với mọi người.
Nghe vậy tôi với Wings liền dùng balô chống lên cửa kính để giữ nó khỏi bể, giữ còn chưa lâu thì chiếc xe tông vào cái gì đó uỳnh một cái khiến cả nhóm nháo nhào.
- Tôi đâm vào gì rồi! Jake thốt lên
- Lui lại lui lại. Leon thúc cậu ta.
Jake giật cần số rồi nhấn ga, động cơ gầm lên nhưng chiếc xe không hề di chuyển một chút nào, anh ta cố thêm một vài lần nữa thì thấy cát đã tràn lên mui xe, hóa ra là đâm vào một đụn cát đứng.
- Để tôi ra ngoài xem sao. Wings tháo dây an toàn rồi toan mở cửa xông ra nhưng tôi liền giật cổ áo anh ta lại.
- Không làm gì được đâu, anh mà ra là bị cuốn trôi luôn đấy.
- Minh nói đúng, cứ ở trong xe đợi một lúc đi, ra ngoài không phải là ý hay. Leon nói
Thế là cả 5 người chúng tôi cứ thế ngồi im trong xe cũng chiếc đèn leo lét trong khi bên ngoài là một màu đen như mực gào thét cùng gió và cát.
- Sở chỉ huy ! Sở chỉ huy ! đây là Leon….
- Sở chỉ huy ! sở chỉ huy ! nghe rõ trả lời…
Đáp lại chỉ là những tiếng lè rè, có lẽ mất liên lạc rồi. Chúng tôi cũng chẳng biết làm gì khác cứ thế ngồi im chờ đợi,15 rồi 30 phút qua đi gió cũng nguôi dần rồi cơn bão cát cũng qua.
Leon bảo mọi người ra ngoài xem sao nhưng khi chúng tôi đẩy cửa thì không nhúc nhích được cố lắm mới mở ra được một ít thì toàn cát là cát trào vào trong nên chúng tôi hạ cửa kính rồi chui ra ngoài, hóa ra cát đã vùi chiếc xe quá nửa rồi, kiểu này chỉ có nước là bỏ chiếc xe lại.
- Lấy đồ rồi tiếp tục thôi. Leon bảo mọi người.
Chúng tôi lôi hết trang thiết bị ra ngoài, chia cho mỗi người một phần để mang vác rồi xem bản đổ để tiếp tục di chuyển, lúc nãy chúng tôi đi lệch khoản vài cây số nên đoạn đường hãy còn xa. Chris gọi báo về trung tâm là chúng tôi đã an toàn rồi lên đường.
Đêm giữa xa mạc thời tiết khá lạnh, tôi phải quấn khăn choàng quanh cổ và kín cả đầu, 5 người lầm lũi theo Leon di chuyển giữa xa mạc, cứ khoản 30 phút thì nghỉ uống nước một lần, Đến gần giữa đêm thì đã ra khỏi những xa mạc, bắt đầu đặt chân lên lớp đất cứng và cằn cỗi của ngoại ô Cairo. Lúc này chân đã mỏi, đầu gối đã chùn, ai nấy đều mệt và thở lấy thở để nhưng đều cố gắn điều hòa nhịp tim vì hít nhiều không khí lạnh sẽ mau kiệt sức. 2 đặc vụ của Mossad rành rõi xa mạc nên hướng dẫn chúng tôi không nên uống quá nhiều nước một lúc mà chỉ nên nhấp từng ngụm nhỏ.
Trong lúc nghỉ ngơi chúng tôi vẫn gọi liên tục về sở chỉ huy và được họ hướng dẫn di chuyển theo các hướng để tránh địch, phải tránh những đường lớn và khu dân cư nên chúng tôi phải đi theo những con đường mòn nhỏ, đứng trên một ngọn đồi tôi đã thấy thành phố Cairo ở xa xa chỉ có le lói vài ánh đèn vàng vọt giữa đêm.
- Quanh đây có người bệnh không ? Tôi chột dạ hỏi
- Có nhưng ít, đề phòng vẫn hơn. Leon nói rồi vỗ tay vào khẩu súng ngắn đeo bên đùi.
Hiểu ý chúng tôi lôi súng ra lên đạn ,mở chốt an toàn để kịp xử lí. Cách thành phố chừng vài kilomét nữa thì Wings đề nghị dừng lần cuối vì anh ta đã thấm mệt, tôi thấy vậy thì vác đỡ giùm ít đồ vì Wings phải mang theo khẩu súng nhắm khá nặng hơn nữa chúng tôi cũng cần liên lạc về sở chỉ huy trước khi đột nhập, bây giờ chúng tôi đã thấy thấp thoáng vài nóc nhà, dọc đường đã gặp nhiều cây cối và bụi rậm, không rõ còn sống hay đã chết.
Leon lấy ống nhòm ra nhìn thì thấy xa xa cạnh con đường mòn có một ngồi nhà cũ nát, có lẽ là dừng chân được, lúc này đã khá gần thành phố nên tìm chỗ kín đáo vẫn hơn. Chris lấy ống nhòm tầm nhiệt ra quan sát thấy an toàn nên cả nhóm tiến vào. Đến nơi thấy đây chỉ là căn nhà nhỏ đắp bằng đất, một gian chính một phụ cao hơn hai mét, cửa làm bằng gỗ không có gì đặc biệt. Chúng tôi cẩn thận mở cửa vào trong, tay lăm lăm súng nhưng bên trong trống trơn, chỉ có bộ bàn ghế gỗ, mấy cái kệ sách, dưới bếp thì có nồi niêu và dụng cụ linh tinh. Tôi thả đống đồ xuống rồi kéo cửa lại, mấy người kia mở laptop cập nhật bảng đồ vệ tinh, bày biện dụng cụ ra tháo lắp để chuẩn bị vào trong thành phố.
Tôi liếc nhìn đồng hồ, cũng đã gần 2 giờ, có lẽ chúng tôi sẽ đến được bảo tàng trước khi trời sáng. Tranh thủ lúc mọi người đang chuẩn bị tôi mò lại chỗ góc nhà nơi có chiếc thảm Ba Tư khá đẹp định bụng chợp mắt một tí. Dựa khẩu AK bán gấp vào góc tường tôi nằm nghiên xuống ngủ vì trên người vẫn còn mặc áo vest chứa đạn muốn nằm ngửa cũng không được. Không biết là do virus trong người hay do tôi đi lính đã lâu, giấc ngủ không bao giờ trọn vẹn vì não cứ căng như dây đàn, mắt thì nhắm còn tai lúc nào cũng nghe ngóng. Vừa nhắm mắt lại tôi đã nghe có tiếng động dưới sàn nhà, là tiếng quần áo vải vóc cọ vào nhau, hình như có người ở dưới tấm thảm.
Tuy thấy động nhưng tôi không vội mà búng tay gọi mọi người chú ý ra ra hiệu có người trốn ở dưới. Cả nhóm thấy vậy cũng giật mình nhưng bình tĩnh lấy súng ra chuẩn bị chiến đấu, chúng tôi ở trên còn chúng ở dưới, không biết là người hay rab cũng không biết kết cấu hầm ngầm như thế nào nên cứ thả flash xuống cho chắc ăn. Leon ra hiệu cho từng người một chuẩn bị, phần mình thì lấy quả flash giắt sau lưng ra rút chốt, chuẩn bị xong tôi giật mạnh tấm thảm , ở dưới có một nắp hầm bằng gỗ, giở nhanh nắp hầm Leon thả quả flash xuống rồi đậy lại.
Đùng một cái, khói nghi ngút bốc lên len lỏi qua mấy khe hẹp rồi bỗng phía dưới có tiếng gào khóc của phụ nữ. Chris giở nắp hầm rồi chỉa súng với đèn pin xuống, ở dưới là một gia đình ba người Ai Cập, họ vẫn còn choáng nên mắt nhắm tịt ôm lấy nhau rồi nói gì không rõ có vẻ là xin tha chết.
Cả Leon và Jake đều biết nói tiếng Ai cập nên bảo họ từ từ trèo lên, thấy họ vô hại tôi mới thở phào nhẹ nhõm nhưng mọi chuyện không đơn giản như vậy. Gia đình này gồm một người đàn ông và vợ tầm bốn mươi tuổi và một cô con gái tầm mười tuổi, chúng tôi bắt họ lên quỳ ở giữa nhà rồi lục soát xem có vũ khí gì hay không. Wings cũng nhảy xuống căn hầm xem liệu nó có thông đi đâu và có cất giấu gì nguy hiểm nhưng cũng không thấy gì đáng kể. Jake tra khảo họ thì cũng không lấy được thông tin gì vì có lẽ đây chỉ là một gia đình thường dân. Cả ba người họ đều rất sợ hãi luôn miệng nói gì đó bằng tiếng Ai cập tôi không rõ, nhưng có vẻ không nguy hiểm gì mấy.
- Chúng ta làm gì với họ bây giờ ? Chris hỏi Leon nhưng anh ta không nói chỉ thở dài một lượt, thấy vậy Chris đưa tay lên định gọi về sở chỉ huy nhưng Leon nhanh tay gạt phắt cái bộ đàm đi.
- Cậu mà gọi về là họ sẽ bắt cậu giết cả 3 người này ngay lấp tức đấy đấy. Anh ta nói thầm vào tai Chris.
Tình thế lúc này quả thật rất khó xử, để Wing trông chừng bọn họ, 4 người chúng tôi kéo nhau ra ngoài.
- Chúng ta không để họ sống được đâu, nếu họ báo cho phiến quân thì kế hoạch sụp đổ hết.Jake mở lời
- Họ chỉ là dân thường thôi, chắc chắn không phải là phiến quân. Chris đáp trả. Tôi thấy vậy thì nuốt nước bọt cái ực một cái rồi nghe Leon phân tích tình hình
- Các anh nghe này, nhiệm vụ lần này quả thật rất quan trọng vì thuốc giải chỉ còn cách chúng ta vài kilomet, nếu để họ sống dù là 1% khả năng họ báo phiến quân thì kế hoạch này sẽ hỏng. Phiến quân sẽ lấy thuốc giải làm điều kiện để trả treo với UN để thành lập nhà nước rồi tấn công chúng tôi, thậm chí còn tệ hơn nữa là bỏ mặc cho thế giới chết dần chết mòn. Xử lí họ là điều không ai muốn nhưng vì hàng trăm triệu người còn sống ngoài kia, tôi e là không còn cách khác.
- Leon, nếu họ thật sự là thường dân thì sao ? Chúng ta chẳng phải làm nhiệm vụ này để cứu người hay sao, không thể giết họ được. Tôi từ chối ngay lập tức.
- Nếu phải lựa chọn giữa số ít và số nhiều cậu phải chọn số nhiều thôi.
Lúc này tôi và Chris rất khó xử, chúng tôi không thể giết hại thường dân được nhưng cũng không nói lí lẽ được, tại sao họ lại xui xẻo như vậy chứ. Jake thấy vậy liền bước tới :
- Các anh để tôi làm cho, không ai phải biết việc này, cũng không ai cần phải báo cáo gì cả. -Khoan đã Jake, chúng ta phải có cách gì khác. Cũng chưa chắc là họ biết chúng ta là đặc nhiệm nước ngoài vì đang ăn mặc như phiến quân còn gì ?
Cuộc tranh cãi cứ thế tiếp tục, cả 4 người chúng tôi ai nấy đều suy nghĩ rất căng thẳng nhưng vẫn chưa tìm ra giải pháp. Nấn ná ngoài này cũng không hay nên cả nhóm lại kéo vào trong, tôi cứ tưởng Wings trông chừng họ thế nào hóa ra cả 4 người đều ngồi bệt dưới nền nhà, cậu ta chỉ cầm hờ khẩu súng chả buồn canh gác gì cả. Chris kéo Leon qua một bên rỗi khẽ nói :
- Hỏi xem bọn họ biết chúng ta là ai hay không đi. Leon nghe xong chép miệng rồi nói bằng tiếng ai cập, tôi nghe không rõ nhưng nhìn vẻ mặt của ông Bố và bà Mẹ đang cuối gằm xuống thì rõ ràng họ rất sợ, không muốn nhìn thấy chúng tôi và cũng không biết chúng tôi là ai.
- Họ nói là không biết nhưng tôi không tin là như vậy đâu. Jake bước lại nói khẽ với tôi và Chris.
Chúng tôi loay hoay mãi vẫn chưa tìm ra cách giải quyết trong khi nếu không đi sớm sẽ không đến kịp bảo tàng trước khi trời sáng. Leon thấy không nấn ná được nữa thì xô cửa bước ra định bụng gọi về sở chỉ huy vì ở trên bảo sao chúng tôi phải làm vậy tuyệt đối không chống cự được nữa. Tôi thấy vậy liền bước ra theo, vì ba người kia thấy chúng tôi nói chuyện có vẻ đã sợ hãi lắm rồi.
Leon ra ngoài cầm bộ đàm trên tay nhưng còn nấn ná chưa gọi vì gọi là họ chết chắc, tôi bước lại định mở miệng ngăn cản thì anh ta bỗng nhiên đổi sắc mặt, rút súng ra chạy đến xô tôi ngã vào bụi rậm ven đường.
- Phiến Quân ! Chris ! Phiến Quân cách chúng ta 500 mét trên trục được, có khoản mười tên.Anh ta nói qua bộ đàm
Tôi lúc này ngã dúi dụi trở mình bật dậy lấy ông nhóm ra quan sát thì thấy hai xe bán tải chở đầy người đang chạy trên đường, không hiểu tại sao trời còn chưa sáng mà bọn chúng lại chuyển quân, không lẽ bị lộ rồi sao?
Tôi và Leon lẻn ra sau nhà, nói với vào trong bảo họ cất dụng cụ và nấp cả đi vì bọn chúng đến rất gần rồi. Chris và Wings nhanh tay vất hết đồ xuống hầm rồi toan lùa ba người kia xuống nhưng chợt nhận ra là không còn đủ chỗ, hoặc là gia đình kia nấp dưới hầm hoặc là họ.
Trong khi cả 3 người con còn chần chừ thì ánh đèn xe của bọn phiến quân đã rọi đến, Leon lệnh cả nhóm kia phải xuống hầm để gia đình này ở lại đối phó vì chúng tôi không muốn giao chiến vào lúc này, Jake ở trong căn dặn họ mấy câu rồi trốn xuống dưới vừa kịp lúc bọn kia tới, còn hai người chúng tôi lúc này đang yên vị nằm im trên nóc nhà.

BÌNH LUẬN VỀ TRUYỆN

Các bạn đang đọc truyện trên DocTruyenVoz.Com, website đọc truyện voz nhanh, đẹp, không quảng cáo khó chịu... Hãy LIKE Facebook để cập nhật những truyện mới nhất!
Name

100 ngày cố yêu,1,1730.365.2.1,13,7 ngày làm gia sư,1,Anh có thể tặng em một nụ hôn không,1,Anh ơi em không phải là rau,1,Bạn gái cũ làm thư ký,33,Bạn gái tôi là lớp trưởng,1,Bản lĩnh ếch cụ,1,Bạn thân yêu,1,Bắt gặp gấu ôm eo thằng khác,1,Bị con bạn thân nhìn thấy chết em rồi,1,Bị đâm khi đi chơi cùng Gấu,1,Bị ép đi xem mặt gái,21,Bị gái ở bể bơi vô ảnh cước vào bụng,1,Bố vợ tôi,1,Bỗng dưng anh yêu em thiên thần bé nhỏ,4,Boys Già,4,Cách chinh phục gái hơn tuổi,72,Cai sữa,1,Cảm nắng chị cùng dãy trọ,13,Cảm ơn em con cave đã thay đổi cuộc đời anh,1,Cát tặc,14,Câu chuyện về 1 checker,9,Chăn rau,1,Chăn rau ai dè yêu thật,1,Chàng lớp trưởng và cô nàng đanh đá,11,Chàng trai năm ấy tôi từng theo đuổi,1,Chị ơi anh yêu em,1,Chị quản lý dễ thương,6,Chuyện của Bun,1,Chuyện của một thằng bị bệnh tim,1,Chuyện của tôi,22,Chuyện em xả hơi,1,Chuyện FA kinh niên và có vợ như nào,1,Chuyện Q4,1,Chuyện tình buồn của tôi,53,Chuyện tình của anh nhân viên văn phòng và con gái cảnh sát,24,Chuyện tình của mình với gấu người Đài Loan,31,Chuyện tình của tôi nàng và con chó,1,Chuyện tình với em hàng xóm,1,Chuyện tình zồng,5,Chuyện tù,3,Chuyện về người phụ nữ,26,Chuyện xưa và nay,6,Cô bạn gái người Mỹ của tôi,29,Cô bé Hà Nội,6,Cô gái của sếp,19,Cô gái thích coffee đen,1,Cô giáo chủ nhiệm của tôi,11,Cô giáo Em sẽ mãi ở trong trái tim anh,39,Cô giáo và học sinh,1,Cô trợ lý và nàng gia sư,51,Con bạn thân,26,Con đường mang tên em,29,Con Gái Sếp Tổng Và Osin cấp cao,16,Cơn mưa ngang qua,1,Con Thầy - Vợ Bạn - Gái Cơ Quan,2,Cưa chị hàng xóm,1,Cuộc chiến giữa Nhíp xinh và Quần đùi hoa thủng đũng,26,Cuộc đời một giấc mơ,1,Cuối cùng mình cũng lấy được vợ,1,Cười lên cô bé của tôi,129,Cứu gái đụng xe và câu chuyện tình buồn,1,Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt,1,Đã nhớ một cuộc đời,10,Đã nói lời tạm biệt,1,Đang viết,36,Danh Sách Truyện,269,Dầu khí,6,dauphongver01,3,Dì ơi có phải là tình yêu,2,Dì tôi là một teen girl,7,Định mệnh của tình yêu,1,Đôi mắt người xưa,1,doithayxx,7,Dòng đời nổi trôi,5,Drop,45,Du học Liên Xô,73,Đứng dậy từ vấp ngã,4,Đừng đùa với gái hư,1,Đừng đùa với teen,1,Duyên trời,1,Em đã bỏ nghề làm nông nghiệp như thế đó,1,Em đã là thiên thần,23,Em đã lỡ một tình yêu,1,Em đã nuôi con của người em yêu như thế nào,7,Em hàng xóm đối diện nhà tôi,4,Em hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà,51,Em hàng xóm xa lạ,1,Em KTV Massage,1,Em là cô bé của anh,7,Em nhân viên của mama,4,Em sinh ra là để hạnh phúc,78,Gái đến ở cùng nhà,37,Gái net,19,Gái trọ cạnh phòng,8,Game Online Chuyện tình 5 năm trước,1,Gấu đã tán em như thế nào,1,Gấu em có võ,1,Gấu em là hot girl,1,Gấu hơn mình 6 tuổi,1,Gấu kute và cực kỳ bá đạo,4,Gấu mình ngủ với 1 gã đã có vợ,1,Gấu mới cao tay trả thù gấu cũ,1,Gấu phản bội sau 7 năm yêu nhau mặn nồng,1,ghost,2,Gia đình hắt hủi say nắng cô nàng lớp 12,51,Giá như dừng yêu,3,Giảng Viên lái xe bất đắc dĩ,33,Gio_Vo_Tinh2710,2,Giới hạn tình bạn hay vượt rào,4,Góp tiền chơi cave,1,Hành trình cưa đổ MC,1,Hành trình tìm lại,25,Happy Ending,30,Hãy hiểu anh người anh yêu,14,Hẹn ước Bồ Công Anh,4,Hoàn thành,172,Học sinh,33,Hối hận vì lấy vợ sớm,1,Hồi ức của một linh hồn,8,Khép lại quá khứ,7,Khi vozer đưa gái đi chơi,1,Khiêu vũ giữa bầy gõ,30,Khiêu vũ giữa bầy les,18,Không lẽ nói cho cả thế giới rằng mình đang yêu,7,khovigaitheo,2,Kỷ niệm ngu nhất trong cuộc đời,1,Ký ức xưa,3,Là duyên hay là nợ là chăn hay bị chăn,7,Làm thằng đàn ông tốt không phải lúc nào cũng hay,1,Làm việc cùng EX,1,Làm việc trong quán Massage,21,Lần đầu hút cần,1,Lắng nghe nước mắt My memoirs,3,Lỡ ngủ với chị,1,Lỡ tay sờ Gấu,1,Minh Hoàng và Hoàng Vi,2,Mối tình đầu,1,Một đêm trăng lạnh trai lông bông cảm nắng gái lạnh lùng,1,mrxau,3,Mùa gấu chó,1,Mưa hay nước mắt,31,My Memory,39,Này điếm em yêu chị,1,Này em làm cô dâu của anh nhé,9,Nên là chúng mình lấy nhau đi,1,Ngẫm,52,Ngày hôm qua đã từng,6,Ngày không Phây,1,Nghề bồi bàn,20,Nghề Vệ Sĩ,4,Nghi vấn cao thêm sau 4 năm tu luyện,32,Ngỡ quên và ngàn ngày nhớ,43,Người con gái áo trắng trên quán bar,3,Người con gái nghiền chữ nạ,1,Người yêu cũ của gấu dọa giết em,1,Người yêu tôi là gái hạng sang,15,Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,41,Nhập viện xa nhà Gái thành phố thương,4,Nhật ký anh yêu em,9,Nhật ký buồn Chuyện tù 2013,26,Nhật ký chăn rau,7,Nhật ký gã tồi và cô cave bé nhỏ,1,Nhật ký Hoàng Vy,22,Nhật ký làm bố,1,Nhật ký những ngày đầu làm vợ,1,Nhật ký những ngày mưa,17,Nhỏ bạn thân bị less,21,Những chuyện bựa thời sinh viên,1,Những đứa em gái và bà xã hiện tại,16,Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo,13,Nợ duyên nợ tình,28,Nó lại nhớ anh như một thói quen khó bỏ,1,Nocturne 1 kí ức đẹp,1,Nửa đêm gấu cầm dao,1,Ở chung với gái,23,Ôi cái cuộc đời của tôi,9,Phụ nữ không hề khó hiểu,1,Ra mắt gia đình ex,13,Ranh giới,8,Sad Ending,13,Săn nã,40,Sau 10 năm gặp lại em đã có gấu là bạn thời lớp 1,5,Say nắng cô em tán cô chị,5,Say nắng gia sư của em trai,9,Sống chung với gái,8,Tạ Trùng Linh hồi ký,1,Tâm sự,9,Tâm sự của chàng trai 18 tuổi sắp làm bố,12,Tâm sự của một thằng con trai tỉnh lẻ say nắng gái thành phố,1,Tâm sự hồi ký về trại Sa La Điên,1,Tán gái 10k sub,16,Tán gái bên Hàn,1,Tán gái cùng cơ quan,1,Tán gái dễ ợt,1,Tán gái hơn tuổi và những bài học,2,Tán gái khó thế sao,1,Tán gái ở nhà,31,Tán gái Tây,15,Tán gái Tây trên Meowchat,6,The day you went away,43,The Khải Huyền,18,Thời trẻ trâu và chuyện tình tù,4,Tín dụng đen,18,Tình đầu sau 1 đêm trắng và phát hiện ra sự phũ phàng,1,Tình yêu và tình dục,1,Tớ có thể yêu cậu cũng có thể quên cậu ngay lập tức,1,Tôi đi tán gái,1,Tôi Em 2 thế giới,1,Tội lỗi,48,Trả thù gấu chó,16,Trai ngoan dính phải gái hư,1,Trót yêu,1,Truyện 18,22,Truyện cười,17,Truyện cười Vôva,47,Truyện ma,3,Truyện ngắn,85,Truyện tâm linh Bố em,1,Từ gặp ma đến gặp gấu,25,Tưởng nhầm gái hư đc nhầm gái ngoan,22,Vẽ em bằng màu nỗi nhớ,46,Vì cuộc đời là những luống rau,8,Vị tình đầu,12,Videos,12,Vợ chồng hàng xóm,1,Vợ ơi anh biết lỗi rồi,27,Vô tình hôn gái em phải làm sao,10,Vợ xăm hình hổ báo nhưng rất chung tình,44,Vợ yêu,8,Vợ yêu ơi anh yêu em nhiều lắm,1,Vo_Tonq_Danh_Meo,12,Xin lỗi Anh Yêu Em,5,Xin lỗi em bởi vì anh nghèo,1,Yêu bé Dừa,2,Yêu cô bạn học cùng cấp 1,4,Yêu em là hạnh phúc đời anh,1,Yêu em nhanh thế,1,Yêu em quá nhanh và nguy hiểm,8,Yêu gái matxa và kết cục,1,Yêu người cùng tên,70,Yêu người IQ cao,26,Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái,16,Yêu thầm chị họ,84,Yêu thầm em gái bạn thân,1,
ltr
item
DocTruyenVoz.Com - Tuyển tập truyện VOZ: The Khải Huyền 2 - Chap 4
The Khải Huyền 2 - Chap 4
Đọc Truyện Voz, Truyện Voz, truyen voz, bệnh dịch zoombie, Survivor-Zombie, the khai huyen voz, the khai huyen full, the khải huyền, chap 4 phần 2
https://lh4.ggpht.com/-UiI-K9mAj4A/V8-DSmGlZdI/AAAAAAAAD4I/6fgQZaGRop40MV25DD1A3Cws60IJcv5fwCLcB/s1600/thekhaihuyen.jpg
https://lh4.ggpht.com/-UiI-K9mAj4A/V8-DSmGlZdI/AAAAAAAAD4I/6fgQZaGRop40MV25DD1A3Cws60IJcv5fwCLcB/s72-c/thekhaihuyen.jpg
DocTruyenVoz.Com - Tuyển tập truyện VOZ
http://www.doctruyenvoz.com/2016/09/the-khai-huyen-2-chap-4.html
http://www.doctruyenvoz.com/
http://www.doctruyenvoz.com/
http://www.doctruyenvoz.com/2016/09/the-khai-huyen-2-chap-4.html
true
3715675415566788023
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts XEM TẤT CẢ Đọc tiếp Reply Cancel reply Delete Đăng bởi Home TRANG TRUYỆN Xem tất cả CÓ THỂ BẠN THÍCH DANH SÁCH TRUYỆN ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Không có truyện nào! Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April Thg 5 June July August September October November December Thg 1 Thg 2 Thg 3 Thg 4 Thg 5 Thg 6 Thg 7 Thg 8 Thg 9 Thg 10 Thg 11 Thg 12 just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow NỘI DUNG NÀY ĐÃ BỊ KHÓA Hãy Like để tải truyện về đọc Offline Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy