Hồi ức của một linh hồn - Chap 21 → 30

Chọn chế độ đọc: Sáng - Tối
hồi ức của một linh hồn voz

Chap 21 - Những làn khói trắng...

Về tới nhà, Tibu cởi bỏ cái áo khoác ướt sũng vì nước mưa, cái cảm giác lạnh buốt thấm tận vào xương, nhức nhối và tê cứng. Tibu bỗng thấy nhớ Sunny biết chừng nào, cuộc sống sao trở nên u buồn và chán nản quá.
Đà lạt tối nay thật lạnh, bỗng chốc cảm giác cô đơn chiếm lấy toàn bộ linh hồn Tibu, như muốn bật khóc, có những nỗi buồn chẳng bao giờ có thể thổ lộ với ai, thôi thì cứ nén chặt nó trong lòng...
B..rừmmmmmm... ùn.. ùn... tiếng bô của khoảng 6, 7 chiếc xe máy đậu trước sân nhà Tibu.
Cóc... cóc..
- Mở cửa Tibu. Tiếng Huy gọi
Rồi Tibu mở cửa, hôm nay tụi nó xuống nhà Tibu ngủ, ừ thì trong lòng đang buồn, có anh em nói chuyện kể cũng vui và nguôi ngoai phần nào, ít nhất cũng có thể giúp Tibu không nghĩ về Sunny trong chốc lát.
- Em chào anh Tibu
Tiếng mấy thằng nhóc
- Ừ, tao tưởng tụi mày học sài gòn mà? Sao về đây rồi
- Dạ, em học chán quá nên bỏ về đây
- M, còn nhỏ thì lo học hành cho tốt đi mày
- Dạ, em biết rồi anh Tibu
Rồi beo rút từ trong túi ra một vỏ hộp thuốc lá, Tibu tối nay tụi nó xuống đây ngủ là để hút cần sa. Từ trước đến giờ thì Tibu chẳng bao giờ hút. Đơn giản là vì không thích. Rồi thì mấy thằng, thằng nào cũng làm vài khói, chỉ khoảng 10 phút sau là đứa nào cũng có sự thay đổi, hai con mắt đờ ra, mi sụp xuống, bắt đầu cười sảng. Rồi thì cũng nhìn nhau cười đến bể bụng mà chẳng cần lý do. Mọi người ai cũng thật vui, chỉ riêng Tibu ngồi một mình thẫn thở, đôi mắt nhìn xa xôi
- Ê beo, làm tao một khói coi
- Ủa anh Tibu, hôm nay anh chơi hả, sao lạ vậy trước giờ có bao giờ thấy anh chơi đâu?
- Đm, tụi mày đứa nào cũng vui vậy, tao tự kỉ ngồi một mình buồn chết mẹ
- Hehe, cậu hôm nay cũng chơi hả? Vui nhe, lại đây mình đơm cho một nỏ
Cảm giác đầu tiên khi hút là có một chút gì đó rất rát và gắt ở ngay cổ họng, sau đó thì ho sặc sụa. Rồi thì trong đầu thấy dần trở nên nặng nề, cái cảm giác rất kì lạ, nó giống như là làm bộ não của mình trở nên bị liệt dần vậy, mọi thứ trôi đi rất là chậm chạp. Đôi khi coi phim mặc dù tiếng anh dở tệ nhưng cũng có thể nghe rõ từng chữ mà các nhân vật đối thoại với nhau.
- Khà khà, mặt mày sao hôm nay dễ thương dậy Beo? Tibu lên tiếng. Có lẽ Tibu bắt đầu "cháy" rồi!
- Haha, cháy rồi hả anh Tibu, tiếng mấy thằng nhỏ
- Sướng không mày, haha Beo vừa cười vừa lên tiếng
- Ừ thấy đã lắm mày, sao tự nhiên thấy mắc cười quá, vui trong lòng mà chẳng hiểu tại sao, thấy phấn khích quá mày ơi
Khi khói bắt đầu ngấm rồi thì tự nhiên thất tất cả mọi thứ trở nên buồn cười một cách kì lạ, đôi khi ôm bụng cười chảy nước mắt đầm đìa nhưng cũng chẳng dừng lại được. Hoặc là chú tâm vào một việc gì đó một cách quá độ và làm một cách điên khùng, chẳng hạn như tập trung nhìn vào một cái ly nước cả tiếng đồng hồ nhưng lại chẳng biết mình đang làm gì. Ừ thì chỉ trong khoảnh khắc đó trong lòng cảm thấy thật vui và chẳng vương vấn bất cứ điều gì.
Khi cái cảm giác ảo lên đến tột độ, chỉ cần nhắm mắt lại và tưởng tượng, nó sẽ xảy ra ngay trước mắt của Tibu, một thế giới ảo được hình thành trong cái thế giới thực. Rồi Sunny lại ngồi ngay bên cạnh Tibu, nói chuyện thì thầm vào tai Tibu và khẽ nắm tay Tibu... Hạnh phúc thật? Là hạnh phúc thật sự, hay chỉ là hạnh phúc ảo? Mặc kệ... thế nào đi nữa, nó cũng là hạnh phúc...
Đã mấy giờ rồi nhỉ? Từng tia nắng chiếu thẳng vào mặt Tibu, nắng gắt và thật khó chịu. Đầu nhức kinh khủng, cơ thể trở nên nặng nề và mệt mỏi vô cùng.
Đêm qua mình đã làm gì nhỉ? Tibu chợt suy nghĩ về những chuyện hôm qua. Hầu như không còn một chút gì trong kí ức của Tibu
Có phải tối qua mình gặp Sunny không nhỉ?
Sao mọi thứ lại vô cùng thân quên và rất thực như thế? Mặc dù Sunny ở bên cạnh mình là chuyện không tưởng. Có lẽ mọi thứ là do mình tưởng tượng ra mà thôi...
Đã bao nhiêu ngày rồi Tibu không gặp Sunny nhỉ? Hình như là đã rất lâu rồi. Bụng Tibu đau quặn lại, có lẽ cái dạ dày lại lên cơn, Mấy ngày rồi chẳng ăn uống gì, chỉ có nước và khói thuốc. Cơ thể Tibu trở nên dần kiệt sức, sao Tibu muốn nghe cái giọng nói ấm áp và đầy trìu mến đó quá... Sunny.. giờ này Sunny đang làm gì?
Đã bao nhiêu tháng trôi qua rồi nhỉ, đã lâu Tibu cũng chẳng gặp Nhân, cũng không đi học. Nghe nói sắp đến thi học kì, mặc kệ nó.. chán rồi...
Cuộc sống dạo này quanh đi quẩn lại cũng chỉ có lúc cháy và lúc tỉnh, thì cứ cháy cả đêm rồi ngủ ban ngày. Thời gian trôi qua nhanh đến kì lạ, mọi thứ bắt đầu dần vào quên lãng, cái chất độc hại đó đang từ từ hủy hoại Tibu, trí nhớ của Tibu không còn như trước nữa, người thì trở nên gầy hẳn đi, hai đôi mắt lúc nào cũng thâm đen và mệt mỏi. Không ăn uống được như trước.
Rồi thì thời gian sau đó, hút cần sa không còn đủ để Tibu có được cái ảo giác mình mong muốn. Thế giới này không bao giờ gọi là đủ với một con người, để được cái hạnh phúc ảo đó, Tibu phải chuyển sang các loại khác cao cấp hơn. Tibu bắt đầu đập đá thâu đêm suốt sáng.
Cái cảm giác chơi đá nó hoàn toàn khác, nó ở một cái cấp độ cao hơn nhiều. Nó không khiến bộ não trở nên mu muội, nó tỉnh.. tỉnh một cách kì lạ, tỉnh gấp trăm lần mỗi sáng thức dậy. Nó khiến bộ óc hoạt động hết công suất đôi khi làm những hành động không ý thực được hoặc trở nên mê sảng. Rồi thì cứ hai ba ngày không ăn không ngủ, cơ thể Tibu suy nhược thấy rõ, chỉ trong vài tháng mà đã sút đến 10 kg.
Hình như khoảng thời gian Tibu tỉnh táo là dường như không có, bộ óc trở nên rỗng toếch và không suy nghĩ hay làm được điều gì...
Ai đó có thể trách anh nhu nhược hay yếu đuối khi gặp những khó khăn hay đau buồn trong cuộc sống
Ai đó có thể nói anh là một thằng vô dụng
Nhưng chẳng phải vì em Sunny à, chẳng phải vì em mà anh đang hủy hoại cuộc sống của mình. Con đường của mỗi người là do họ lựa chọn
Còn anh, anh chẳng cần phải chọn lựa, khi không còn em bên anh nữa điều đó đồng nghĩa với việc ai đó đã cướp đi cuộc sống của anh..
Hạnh phúc là thứ không phải dễ để có được, anh có cách riêng để tạo nên hạnh phúc của mình. Miễn sao là anh lại được gặp em, lại được bên cạnh em
Ôi... anh nhớ em, Sunny!
[next]

Chap 22 - Và rồi ngày mai khi thức dậy, anh sẽ lại bắt đầu một cuộc sống mới...

- Tibu hả, anh khoẻ không? Em nhớ anh nhiều lắm, cuộc sống ở đây làm em mệt mỏi quá. Em nghe nói anh không còn lên lớp nữa. Anh sao vậy? Như thế em đau lòng lắm...
- Anh... Anh...
- Sao anh không nói gì hết vậy? Anh không còn muốn nói chuyện với em nữa sao?
- Nhưng em.. em là Sunny hả?
- Anh quên em thật rồi sao?
- Anh.. anh mệt quá anh không nói chuyện được...
- Thật sự em rất nhớ anh, ở đây em chỉ có một mình không bạn bè, không có anh bên cạnh em buồn lắm. Em thấy nhớ Đà Lạt, nhớ những lúc trời lạnh được ngồi đằng sau ôm anh thật chặt, thật ấm áp.
- Anh... anh cũng... nhưng mà anh...
.. tít... tít... tít...
Sau một thời gian dài không gặp nhau, rồi Tibu cũng nghe điện thoại của Sunny, giọng Sunny vẫn thế, nhẹ nhàng và vô cùng đang yêu. Chỉ có điều Tibu không thể nào đủ tỉnh táo để nói chuyện với Sunny, đâu là thực và đâu là hư vô.. Tibu cứ nghĩ đó là một giấc mơ... Chì biết rằng, cuộc sống đó đang giết chết Tibu từng ngày, từng giờ và từng phút...
Tik... tik... tok...
Đã mấy giờ rồi nhỉ, thời gian trôi qua nhanh quá, chẳng thể phân biệt được đâu là ngày và đâu là đêm nữa...
Tibu ngồi đó, ngay góc nhà, nơi Tibu vẫn ngồi và lén nhìn Sunny ngủ mỗi khi xuống nhà Tibu. Hôm nay Tibu không chơi bời gì cả, vì hôm nay là ngày 3- 10 ngày mà lần đầu tiên Tibu được hôn Sunny, Tibu muốn mình thật tỉnh táo...
Trời cũng đã tối rồi, nhà Tibu không một ngọn đèn không một chút ánh sáng Tibu không muốn thắp sáng cái nơi này, Tibu sợ ánh sáng, sợ phải đối diện với hiện tại. Mọi vật tối đen như mực, nơi này không có một chút sinh khí cũng như chẳng có sự hiện diện của một con người.
Không biết từ lúc nào Tibu trở thành một thằng vô dụng, một con người dư thừa của cái xã hội này. Tibu ngồi co ro trong một góc nhà run rẩy chẳng khác gì một con thú, một con thú đã từ rất lâu sống tách biệt khỏi với cộng đồng con người.
Trời lạnh, Tibu cầm trên tay đôi găng tay màu trắng xanh mà Sunny đã từng tặng, đặt nó lên má của mình. Ừ Tibu có lẽ đã trở thành một người điên, không còn làm chủ được tâm trí của mình nữa. Tất cả dường như chỉ là một hành động trong vô thức, Tibu thấy nhớ Sunny vô cùng. Tự nhiên nước mắt cứ chảy dài ra như thấm ướt cả đôi găng tay, người Tibu run rẩy một cách vô vọng, không biết phải do thời tiết hay là vì Tibu đang bật khóc..
Đâu Tibu nhức như từng nhát búa đập dồn dập vào, từng nhát búa như xoá tan cái hình ảnh của Sunny, xoá tan mọi kí ức của Tibu về Sunny. Hình như quãng thời gian quá dài sống trong thế giới của những ảo giác đã ăn dần ăn mòn từng tế bào trong Tibu, mọi thứ Tibu không còn nhớ được rõ như trước.
Thịch.. bịch...
Tibu tự tay đánh vào ngực mình, đánh vào đầu mình!!!
Bịch... bịch...
Mày tự tỉnh dậy đi Tibu, tại sao mày có thể quên mọi thứ liên quan đến Sunny được...
Bịch... Hãy nhớ lại đi...
Nhưng tao.. tao... tao giờ thành một con người vô dụng rồi, mày thấy chân tay tao run rẩy không?... Mày thấy tao còn không cầm nổi một ly nước để uống không? Thậm chí tao còn không nhớ mình đã làm gì và sẽ làm gì..
Tao đánh để cho mày tỉnh.. đánh để cho mày thức giấc
Cứ thế Tibu cứ nói chuyện với bản thân mình, chẳng biết vì bị điên hay vì thần kinh đã không còn ổn định như trước nữa... Bỗng chốc chỉ trong một thời gian ngắn, từ một người luôn tự tin, lúc nào cũng ấp ủ hy vọng và được mọi người kính trọng giờ chỉ còn một con số không tròn trĩnh, Tibu tự nhốt mình trong cái thế giới biệt lấp, không ánh sáng không hy vọng. Tibu thấy mình yếu đuối vô cùng, không thể gượng dậy... không thể tự đứng dậy sau một cú vấp gã quá lớn...
Tibu nhìn sang bên cạnh, tấm hình Sunny dựng trên cái tủ... Rỗi bỗng nhiên...
Xoảng!!! Tibu đứng dậy, đập phá tất cả... tất cả những gì trước mặt Tibu, tất cả những gì vướng bận trước đôi chân của Tibu... Rầm!!!! Tibu đạp bay cái ghế... Tibu nhấc từng thứ một lên tay và ném đi tất cả.. mọi thứ sao trở nên ngột ngạt và nặng nè quá, ném đi hết, ném đi hết để cho không gian trở nên rộng lớn hơn, ném đi hết để tìm kiếm một chút không khí trong lành, ném đi hết để ánh sáng có thể lọt vào căn phòng tối tăm...
Xoảng... xoảng.gg..gg.. tay Tibu, máu bắt đầu chảy dài xuống dưới đất, Tibu hành động như một con thú dữ, một thằng điên loạn mất đi linh hồn.. mọi sự giận dữ đột nhiên bộc phát như một ngòi nổ được hẹn trước.. từng khung cửa sổ trong phòng đã tan tành...
Chân Tibu rỉ máu vì những mãnh vỡ của thuỷ tinh... Cảm giác nhức nhối và đau buốt như ăn sâu vào tận xương tủy. Nhưng dường như Tibu chẳng cảm nhận được gì cả, chỉ có điều trái tim Tibu bây giờ sao trở nên trống rỗng quá, hụt hẫng và dường như không còn chút cảm giác.
Tibu ôm chặt hình Sunny vào trong lòng mình, từng giọt máu bắt đầu làm lem luốc cái tấm hình của Sunny, có phải nó đang làm phai mờ dần hình ảnh của Sunny? Có phải nó là hồi chuông cảnh tỉnh Tibu chấm dứt tất cả mọi thứ? Tibu đưa đôi tay gầy guộc, đen sạm và run rẩy của mình lên lau mọi thứ làm mờ hình ảnh của Sunny... rồi từ từ, khuôn mặt Sunny hiện ra, mái tóc dài đen óng, đôi mắt to tròn long lanh.. bỗng Tibu khựng lại... Tibu như chết lặng khi nụ cười đó xuất hiện trước mắt mình.
Một phút... hai phút trôi qua.. rồi cứ thế Tibu không cử động mà chỉ nhìn chằm chằm vào bức hình...
Tibu bật khóc!!! Bật khóc khi nhìn thấy nụ cười đó của Sunny, nó rạng rỡ như cái nắng ấm áp của mặt trời. Mỗi ngày thức dậy, nhìn thấy nụ cười đó như bắt đầu một ngày mới tràn đầy sinh khí và nhiệt huyết.. Cái nụ cười đã xóa tan cái thế giới cô độc và lạnh lẽo của Tibu trước đây.
Nó ý nghĩa và kì diệu đối với cuộc sống của Tibu. Đã bao nhiêu tháng trôi qua, đây là lúc Tibu cảm thấy tỉnh táo hơn bao giờ hết. Tibu không còn cảm thấy đau đớn gì nữa, mặc kệ cho cái cảm giác nhức nhối đang hành hạ cái đầu, mặc kệ cho cảm giác đau buốt trên các vết thương đang rỉ máu, mặc kệ cho cho từng cơn đau thắt trong dạ dày vì những ngày tháng bỏ ăn bỏ uống...
Tibu đứng dậy, tay nắm chặt bức hình, lên từng bước chân nặng nề ra trước sân nhà... Phịch..h... hhh Tibu ngồi xuống, dường như đôi chân không còn đỡ được cái cơ thể nặng nề và mệt mỏi thêm một giây phút nào nữa.
Hôm nay là ngày bao nhiêu rồi nhỉ? Đêm nay trăng sáng quá, hàng vạn ngôi sao vẫn cứ lấp lánh, lúc ẩn rồi lúc hiện...
Tibu khẽ bật cười, Tibu thấy trong lòng mình thật vô cùng nhẹ nhõm và thanh thản, những ngày đã trôi qua thật vô nghĩa, Tibu cảm thấy vô cùng hối hận vì những gì mình đã làm, chính tay Tibu đã giết chết của sống của mình trong những ngày tháng vô nghĩa đó.
Mình đang làm gì? Và mình đã làm gì?
Tibu cố gắng suy nghĩ tất cả mọi chuyện đã qua... Có lẽ mình cần bắt đầu lại một cuộc sống mới, mọi thứ nên chấm dứt tại đây và ngay hôm nay.
"Mỗi tối anh đều ngước lên trời Sunny à, anh nhìn những ngôi sao sáng trên đó, em đối với anh cũng như là một ngôi sao vậy. Cứ mãi tỏa sáng và chẳng bao giờ chịu dừng lại. Anh biết em cũng đang ở một nơi nào đó ngoài kia mà thôi, một nơi rất xa xôi... Anh muốn em quay về... Em là tất cả những gì mà anh có. Anh lại ngồi xuống và nhìn lên trời mỗi khi các ngôi sao chiếu sáng xuống nơi anh đang đứng, anh nói chuyện với những ngôi sao như cố với lấy tới em, và ước rằng em cũng đang như thế, đang nói chuyện với anh... Anh như một người điên vậy Sunny à "
Không biết từ lúc nào, những người xung quanh bắt đầu bàn tán về Tibu, nói rằng Tibu như một người điên, không nói không cười suốt ngày chỉ quanh quẩn ở trong nhà, và dường như không bao giờ thấy được Tibu. Lâu lâu lại nghe tiếng Tibu gào thét, ừ thì là... thì là những lúc đó vì quá nhớ Sunny, Tibu lại gào lên trong vô vọng...
Đã khuya lắm rồi thì phải, từng làn sương mù bắt đầu buông xuống trước mặt Tibu. Sương lạnh nhưng thật đẹp, mọi thứ trở nên ảm đạm và buồn nhưng bình yên quá. Tibu hít một hơi thật dài, hưởng thụ cái không khí trong lành mà từ rất lâu rồi không cảm nhận được.
Trở về phòng mình, Tibu khẽ thở dài vì mình đã tàn phá mọi thứ, từng cơn gió lạnh lùa vào phòng, nhưng như thế lại hay, cửa sổ vỡ hết rồi thì mặt trăng và các ngôi sao có thể chiếu sáng vào căn phòng của Tibu, đáng lẽ Tibu phải làm điều này từ lâu lắm rồi. Tibu nhắm mắt lại và mỉm cười, bỏ mặc mọi thứ, ngủ một giấc thật ngon, một giấc ngủ bình yên... và rồi ngày mai khi thức dậy, Tibu lại bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống Sunny sẽ không còn phải lo lắng và buồn vì Tibu nữa...
Ừ lại là em, lại là nụ cười của em Sunny, một lần nữa lại thức tỉnh anh dậy sau những cơn ác mộng quá dài...
Anh nhớ em Ny à!!!
[next]

Chap 23 - Bắt đầu một kết thúc

Có phải tất cả đã kết thúc phải không Sunny? Thật nực cười vì anh nhận ra một điều rằng mình chưa bao giờ xứng đáng với tình cảm của em, cái tình yêu của anh có phải là một thứ rẻ tiền và không thực tế không? Vậy, em có yêu anh không...
Ừ anh là một thằng đàn ông yếu đuối, em sẽ thất vọng lắm nếu nhìn thấy anh lúc này đúng không? Anh sẽ không khiến em phải lo lắng cho anh thêm nữa...
25.12.2009
Đã hơn nữa năm rồi nhỉ, hơn nữa năm Tibu xa cái lớp học này. Có lẽ Tibu trốn tránh lớp học, trốn tránh mọi thứ có liên quan đến hình ảnh của Sunny, Tibu sợ.. sợ không thể kìm nén cái cảm xúc nhớ Sunny một cách da diết, rồi Tibu cũng sẽ bật khóc vì quá nhớ đến Sunny thôi.
Sau một đêm mưa bão, mọi thứ trở nên xơ xác biết bao nhiêu. Trên đường tới lớp hàng ngàn lá thông và các cành cây nằm la liệt, đâu đó lại có một vài cây thông nhỏ bị gãy.
Sáng nay trời trong xanh một cách kì lạ, nắng ấm bắt đầu lan tỏa ra khắp mọi nơi, từ những ngóc ngách nhỏ, dưới những tán cây lạnh lẽo và xơ xác, và tận trong trái tim của Tibu. Có lẽ Tibu đã tìm được lối đi cho chính bản thân mình, cũng là cái nụ cười trong khung hình... Ừ thì sau cơn mưa trời lại sáng!
Cửa lớp đây rồi, cái nới mà Tibu đã ở bên cạnh Sunny suốt cả thời gian mỗi khi lên lớp.
Híttttttttt hààààà...
Tibu thở một hơi thật dài, không khí sao trong lành quá.Tibu mỉm cười, Tibu cười một cách gượng gạo và đầy đau đớn
"Mọi chuyện thật sự đã kết thúc rồi sao, và đây là sự thật? Đã đến lúc mình phải chấp nhận nó... " Tibu thầm nghĩ.
- Tibu!!!!!!!!!!!!!!!. Nhân la lớn
- Khỏe không mày? Lâu rồi mới gặp mày. Tibu đáp trả
- Ừ, cũng hơn cả tuần rồi, lần nào qua nhà mày, mày cũng im lặng chẳng nói gì, mở miệng nói thì tao chẳng hiểu gì? Dạo này còn chơi không?
- Tao bỏ rồi Nhân, chán cuộc sống đó lắm rồi. Tibu mỉm cười
- Làm điếu thuốc Tibu.
- Ừ
Khà khà, cả hai cười một cách sảng khoái. Chẳng ai hiểu, chỉ có hai người bọn họ tự hiểu, có lẽ Nhân hiểu rằng Tibu đã trở lại, trở lại từ một thế giới mà chưa bao giờ thuộc về Tibu.
- Tibu!!!!!!!!!!! Tiếng các bạn trong lớp, nhóm của Sunny và các nhóm khác la lên khi thấy Tibu
- Tibu sao lâu quá mới lên lớp vậy? Bữa giờ làm gì mà không đi học? Dung lên tiếng (Dung là bạn trong nhóm của Sunny, và cũng khá thân)
- Ừ, Tibu bận một số chuyện, giờ mới đi học lại
- Tibu, sao dạo này Tibu nhìn gầy quá vậy, có bị bệnh gì không? Sao nhìn Tibu khác quá? Cả quãng thời gian dài vừa qua Tibu làm gì mà Linh gọi không bắt máy, nhắn tin cũng không trả lời? Linh lên tiếng mặc dù thừa hiểu đã có chuyện gì xảy ra.
Mọi người ai cũng ngạc nhiên là một điều không khó hiểu, nói sao nhỉ? Hai đôi mắt Tibu thâm đen vì những đêm thức trắng và không ngủ, dường như Tibu chẳng bao giờ có một giấc ngủ ngon.
Hơn nữa năm mà Tibu bị sút đến 11 kg, người không ra người, ma không ra ma. Tiều tụy và hốc hác như một thằng nghiện. Tuy nhiên có một điều không thay đổi mà dường như chỉ có Linh và Nhân nhận ra, cái ánh mắt của Tibu vẫn ngạo mạn, sáng và cương trực như ngày nào chỉ có điều thỉnh thoảng lại có nết đượm buồn trong đó.
- Cám ơn mọi người, Tibu không sao, chẳng có chuyện gì đâu, tại Tibu lười ăn nên vậy thôi nè. Thôi mọi người học đi, sắp vô lớp rồi
Trong một thoáng, Linh và Nhân chợt nhìn nhau cười, có lẽ họ vui mừng lắm vì Tibu đã trở lại.
Rồi Tibu và Nhân ra trước lang can của lớp nói chuyện
- Chúc mừng mày nhe Tibu, biết mày có quà gì không?
- Gì đó mày? Quà gì? Yêu thầm tao hả? Khà khà
- Còn hơn thế nữa, mày được kỉ niệm 12 môn học lại. Nhắm nổi không?...
- Hà hà, hơi bất ngờ một chút thôi. Chỉ có điều không biết qua nổi không nữa Nhân ơi. Thật sự bây giờ để nhớ một chuyện gì đó cũng quá khó khăn với tao rồi, những chuyện vừa xảy ra ngay mới hôm qua tao cũng không thể nhớ một cách rõ ràng.
Làm sao tao học được đây? Thậm chí, những đứa trong lớp bây giờ tao còn không thể nhớ được tên của tụi nó. Tao vô dụng thật rồi!
- Sao mày nói vậy hả Tibu, điều gì đã vực mày dậy? Đã kéo mày ra khỏi cái thế giới đó?
- Ừ, chỉ là một nụ cười...
- Vậy tại sao mày không làm được, chuyện khó khắn nhất là tỉnh dậy sao cơn ác mộng kéo dài đó, mày đã làm được, vậy còn có thứ có thể ngăn cản mày sao?
- Tao cũng chẳng biết nữa, thôi tới đâu tính tới đó. Cuộc sống đưa thì mình đẩy thôi, miễn sao mày đừng yêu tao là được. Khà khà
- Đm mày điên quá rồi Tibu ơi. Khà khà
Trong lòng Tibu bây giờ thật sự cảm thấy sợ, Tibu sợ rằng mình không thể vượt qua khó khăn này, không thể khắc phục những gì do mình tự gây ra. Học bây giờ là một điều quá khó. Đâu rồi con người đầy tự tin và thông minh?.. hay tất cả đã biến mất từ lâu
Tibu thầm nghĩ "Cách duy nhất để bắt đầu mọi thứ là mình phải tìm cách sử dụng cái bộ óc đã quá đát này. Phải làm sao đây.. phải làm sao đây...
- Tibu!!!!!
Tibu giật mình vì có ai đó gọi mình
- Sao lâu quá không lên lớp hả em?
- Chị là?..
Nhân nhắc nhỏ Tibu
- Điên hả mày, bà Liên, cô giáo chủ nhiệm chứ ai.
- Dạ... dạ em khỏe thưa cô
- Em nợ nhiều môn lắm rồi, tình hình như thế này là em không ra trường được đâu nhe
- Dạ, em biết rồi cô. Em sẽ cố gắng!
Tik tok... đã 1h sáng, Tibu không ngủ được. Trong đầu cứ mải mê suy nghĩ về mọi chuyện, và về tương lai của mình. Làm sao mình có thể tiếp tục việc học được. Phá hủy một cuộc sống thì dễ nhưng xây dựng lại nó thật là khó. Rồi nếu lỡ có một ngày gặp lại, Sunny sẽ nhìn mình bằng con mắt như thế nào?
Nhìn những tia sáng le lói, chiếu qua khung cửa sổ. Mang lại ánh sáng cho căn phòng, dù rằng ánh sáng nhỏ và yếu ớt lắm nhưng làm cả không gian sáng hẳn lên. Rồi một ý tưởng táo bạo chợt lóe lên trong đầu Tibu.
"Ừ, có lẽ mình đã tìm ra được một phương pháp để nhớ rồi"
"Bộ não bây giờ của mình như là một căn phòng tối không một chút ánh sáng, chỉ cần một tia sáng nhỏ thôi cũng sẽ thay đổi tất cả. Hãy bắt đầu từ những thứ đơn giản, những thứ gần ánh sáng nơi cửa sổ nhất, rồi nó sẽ chiếu sáng cho cả căn phòng. Trong đầu mình giờ như một mê cung không ánh sáng.
Giờ mình không còn gì để mất nữa, vậy hãy đặt hết hy vọng vào đây. Phương pháp sẽ là như thế này
Cửa vào cái mê cung trong bộ não bây giờ sẽ là cái tên Sunny, thứ sẽ mang lại ánh sáng mạnh mẽ và ấm áp nhất. Sau cửa vào sẽ là nhiều nhánh đường được chia ra, mỗi nhánh có một đặc điểm riêng. Ví dụ như nhánh bạn bè, nơi mà anh và em cùng học đó Sunny. Đó sẽ là nơi anh sắp xếp kí ức về em, tên và các bạn trong lớp. Ngoài ra còn có những nhánh khác như học hành (được chia nhỏ ra gồm các môn học, các kĩ năng trong việc học v.v..), kế hoạch trong tương lai (định ra trong tương lai là phải làm gì, đang làm gì và sẽ làm được gì) v..v...
(Xin lỗi vì các bạn có lẽ sẽ khó hiểu và tưởng mình điên khùng, nhưng nếu bạn nào từng đọc nhiều sách thì sẽ biết được rằng phương pháp trên khá giống với phương pháp nhớ mê cung nhưng khác ở chỗ các nhánh được phân chia rõ ràng. Có một cuốn sách nói về các phương pháp nhớ nhưng chỉ có tiếng anh, nếu mình nhớ không lầm thì hình như là How to Memorize Anything của tác giả James thì phải.)
Những ngày đầu tiên có vẻ thật khó khăn với Tibu, nhưng mọi chuyện rồi đâu cũng vào đó, chậm nhưng mà chắc, Tibu đã phải mất cả tháng để làm quen với nó. Rồi Tibu tự đặt tên cho cách nhớ của mình, một cái tên kì lạ. "Phương pháp nhớ của phù thủy"
Cũng nhờ nó mà những kí ức của Tibu được lưu giữ đến tận ngày nay, không sai sót một chi tiết nào, tất cả về Sunny Tibu đều nhớ rõ ràng, khi mà trước đó, Tibu thậm chí không thể nhớ đến những chuyện đã xảy ra dù chỉ mới ngày hôm qua. Phải mất hàng ngày hàng tháng, để Tibu lang thang khắp cái đất Đà Lạt và chắp nối các sự kiện, các chuyện đã xảy ra, những kỉ niệm về Sunny vào cái trí nhớ của mình.
Một tháng sau kể từ ngày đầu tiên trở lại lớp học, Tibu trở nên tự tin và mạnh mẽ hơn trước rất nhiều. Con người trước đó của Tibu đã quay lại.
- Thằng Thắng kia, tui bảo ông mua coca mà sao lại mua pepsi. Tiếng Phương la lớn
(theo tình hình hiện giờ của lớp thì đây là hoa khôi còn sót lại kể từ khi Sunny đi, khá dể thương nhưng đáng ghét vì cái bản tính tiểu thư và coi thường người khác)
Rồi nhỏ Phương đá Thắng một cái. Tibu thừa hiểu rằng Thắng có cảm tình với Phương. Cái cách mà Phương đối xử với Thắng khiến Tibu khó chịu vô cùng. Có một loại con gái Tibu cực kì ghét, xinh đẹp và tỏ ra coi thường người khác.
Tibu bước lại gần đến chỗ Thắng ngồi
- Mày không thấy nhục hả Thắng, để loại người như vậy lợi dụng và không coi mình ra gì mà chịu được hả?
- Có chứ Tibu, nhưng tao thích nó. Tao cũng mệt lắm rồi, chắc tao bỏ cuộc thôi
- Mày bỏ cuộc là sự lựa chọn sáng suốt, một ngày gần nhất tao sẽ khiến mày cảm thấy vui vì con Phương sẽ phải chịu đựng cảm giác của mày lúc này đây. Tin tao đi
Thắng chỉ nhìn Tibu một cách khó hiểu vì không biết Tibu đang nói cái gì nữa
Rồi Tibu khẽ mỉm cười, một nụ cười bí ấn và đầy mưu mô quỷ quyệt khi Tibu nhìn Phương...
[next]

Chap 24 - Câu chuyện về Phương

- Alô
- Anh hả? Anh khỏe không Tibu? Em nhớ anh
- Anh khỏe, em thế nào hả Sunny? Dạo này cuộc sống của em thế nào, học có vất vả không? Em còn đau dạ dày không?
- Em vẫn ổn anh à, anh đừng lo quá. Em nghe mấy đứa nói, anh đang quen Phương phải không? Nghe tụi nó nói là em biết tụi nó xạo rồi. Hì
- Anh đang quen Phương đó em. Tụi nó không xạo đâu!
- Anh... anh.. em thật là thất vọng quá mặc dù em biết anh không phải là gì của em.
- Anh..anh xin lỗi em, Sunny...
- Thôi anh làm gì làm đi, nhớ phải giữ gìn sức khỏe và học thật tốt nhé
- Sunny... em cũng thế nhé
Sau những tiếng tút.. tút lạnh lẽo của cái điện thoại, tay Tibu nắm thật chặt, chặt đến mức mà dường như muốn nổ tung từng mạch máu đang chạy xuyên suốt khắp cơ thể của mình.. miệng Tibu đắng ngắt và lạt lẽo...
* * *
Chẳng phải rảnh rỗi, cũng chẳng phải Tibu thay đổi suy nghĩ của mình về chuyện tình yêu, càng không phải Tibu muốn chơi bời gì cả. Chỉ là cái cách đối xử của Phương khiến Tibu cảm thấy vô cùng khó chịu, đặc biệt là Thắng cùng là bạn của Tibu, mặc dù trong suy nghĩ của Tibu Thắng không thân như những người anh em của mình nhưng Thắng luôn coi Tibu là bạn thân của mình, luôn coi Tibu là cái đầu tàu trong lớp học này.
Nhìn thấy người bạn của mình bị coi thường và đối xử không ra gì Tibu càng thêm bực bội. Tibu cũng chẳng sợ mọi người nghĩ gì về mình, giờ không còn Sunny bên cạnh nữa, cuộc sống cũng chẳng khác nào con số không tròn trĩnh, quan tâm đến suy nghĩ của người khác chỉ thêm mệt sức.
Trong mắt Tibu, thế giới này chỉ có hai loại con gái, một là những người luôn biết tôn trọng mọi người xung quanh dù mình có đẹp nhiều đến mức nào. Hai là loại người luôn coi thường người khác, luôn đỏi hỏi bạn bè hay người yêu mình phải thế này thế nọ, phải đẹp trai, nhà giàu hay đơn giản là hoàn mĩ trong mắt mọi người, chính vì thế họ coi những người con trai khác không hợp với cái chuẩn do mình đã đặt ra như là rác rưởi, muốn đối xử như thế nào cũng được và không biết tôn trọng những người đó.
Và Phương là một trong số đó, tính tình như một tiểu thư chính hiệu, luôn tỏ ra khó chịu hay ghê tởm khi bên cạnh mình là những người với vẻ bên ngoài không đẹp, không có nhiều tiền trong túi và coi họ như là một con thú cưng của mình.
Tiếp xúc với biết bao nhiêu người con gái, tốt có xấu có nên Tibu rất hiểu tâm lý của con gái. Cho dù đồn có địch hay không Tibu vẫn đánh và tự tin với những gì mà mình sẽ làm được. Đối với con gái, trước hết phải tự tin vào chính bản thân mình, đừng sợ mình không làm được mà hãy nghĩ mình sẽ làm gì để có được những điều mình muốn. Bạn rất thích một ai đó nhưng không biết làm sao?
Cái tâm lý của một người con gái trước hết là bạn có điều gì đặc biệt so với những người khác mà khiến người con gái đó phải để ý? Tiền và vẻ bên ngoài cũng khá là có tiền đồ nhưng... nhiều người khác cũng có thứ đó. Hãy tạo ra sự khác biệt và đừng để họ biết họ quá quan trọng với mình, có những lúc tỏ ra thật quan tâm đến họ nhưng thỉnh thoảng hãy pha vào trong đó một chút lạnh lùng, thờ ơ. Đó là một phần trong sự khác biệt
Kể từ buổi sáng nói chuyện với Thắng. Những ngày sau đó, Tibu luôn chọn một ví trị thuận lợi trong lớp học để Phương có thể nhìn thấy Tibu. Tibu luôn nhìn Phương mỗi khi học trong lớp, nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống, nhìn một cách lạnh lùng và không chớp mắt mỗi khi Phương quay lại. Chỉ biết rằng những lúc như thế Phương cảm thấy vô cùng ngột ngạt và khó chịu. Có ba cách để người khác nhớ tới mình, một là làm người ta thích, hai là làm người ta quá ghét và cách cuối cùng là trở thành một con số bí ẩn trong suy nghĩ của người mình muốn tiếp cận.
Một buổi sáng lạnh lẽo và âm u của Đà Lạt, cái không khí ấm ướt và khó chịu nhưng Tibu cảm thấy khoan khoái đến vô cùng, có lẽ vì Tibu thích mưa, thích những lúc bên cạnh Sunny dưới mưa. Tibu đến lớp và ngồi ngay sao Phương. Tibu chồm về phía trước, ngay sáng bên tai Phương nhưng không nhìn Phương mà chỉ nhìn về phía trước lớp, miệng hơi nhếch và nói:
- Phương, cho Tibu mượn vở chép bài được không? Mấy bữa trước Tibu ngủ trong lớp nên không chép bài
- Ừ những chữ Phương xấu lắm nha Tibu
- Ok không sao, cám ơn Phương.
Rỗi Tibu đứng dậy, đi thẳng một mạch ra bàn cuối, không thèm nhìn Phương dù chỉ là một cái liếc mắt, đầy kiêu ngạo và lạnh lùng. Đủ để biết rằng Phương đang nhìn mình từ đằng sau, Tibu khẽ cười, một nụ cười chỉ nhếch mép thôi, bí ẩn và đầy toan tính. Rồi Tibu quay sang nhìn Nhân và nói chuyện. Sau một hồi nói chuyện thì Tibu và Nhân kết thúc...
- Nhớ lời tao dặn nha Nhân và đừng quên giao kèo giữa tao và mày, Tibu nói.
- Ok, đừng lo, tao sẽ làm như mày nói
Rồi Nhân tiến về phía trước, Nhân ngồi cạnh nhỏ Phương (người yêu của Nhân chơi thân với Phương nên Nhân cũng quen Phương) và nói:
- Hôm nay Nhân ngồi đây học nhe, ngồi đầu nghe giảng cho rõ. Hehe
- Sao ông nhiều chuyện dậy, ừ ngồi đi. Phương trả lời
Cạch... cạch... cạch
Tiếng Tibu ngồi nhịp chân và chờ thời gian trôi qua...
Tiết học được hơn một tiếng, Tibu đột nhiên ho lớn. Phía trên, Nhân quay về phía Phương và thì thầm:
- Phương cho Nhân mượn điện thoại nhắn tin được không, điện thoại hết tiền rồi, Nhân rủ thằng Tibu tí xuống căn tin uống café
- Ừ. Điện thoại nè.
Phương đưa điện thoại cho Nhân, quay lại nhìn xung quanh lớp rồi khẽ dừng ánh mắt lại nơi Tibu đang ngồi, chỉ một chút xíu thôi nhưng Tibu cũng biết được điều đó. Chỉ có một điều Phương không biết, sau lưng mình Tibu đang nhìn Phương với ánh mắt lạ lùng, có một chút coi thường và thất vọng trong đôi mắt đó...
...
Trời mưa to quá chừng, lớp đã tan nhưng mọi người đều dừng chân lại trú mưa. Tibu mồi lấy điếu thuốc, và đưa cây dù cho Nhân:
- Mày với Hồng (người yêu Nhân) về trước đi, cầm dù tao nè! Tibu nói
- Ủa, rồi mày lấy dù đâu mà về?
- Mày khỏi lo, hồi nữa khắc sẽ có người đưa tao ra bãi gởi xe
- Ừ, tối rảnh café ha
- Ok men, bye
Lách tách... lách tách.. từng giọt mưa cứ rơi đều đặn và nhịp nhàng. Tibu thì đang chậm rãi hút thuốc, trong đầu đang suy nghĩ "Trong vòng nửa điếu thuốc là em sẽ phải mở cái miệng đó ra nói chuyện với anh thôi ". Trong tay Phương đang cầm một cây dù, đứng cách Tibu khoảng 2m. Tibu thừa hiểu rằng Phương đang chờ đợi một điều gì đó nên chưa về, và Tibu biết rõ điều đó là gì. Rồi Phương cũng lên tiếng nói chuyện với Tibu:
- Tibu có ai về chung không? Phương có dù nè, Phương cũng chuẩn bị ra bãi gởi xe. Đi chung cho vui
Tibu dồn hơi ráng hút hết điếu thuốc, miệng chậm rãi thở ra và nói:
- Ừ cám ơn Phương trước nha
Rồi cả hai lặng lẽ cùng đi ra bãi gởi xe, trên đường đi Tibu không nói một câu nào chỉ lặng lẽ bước đi chậm rãi và nhìn từng hạt mưa nặng trĩu đằng trước. Trong lòng Tibu khó chịu lắm, trước mặt Tibu chỉ có hình ảnh hai người đang đi cùng nhau trong mưa, dưới một cái dù màu xanh da trời... Tibu và Sunny.. mọi chuyện đã từng như thế.. Tibu thấy tim mình đập hơi chậm lại, hơi quặn một chút có lẽ vì Tibu đang nhớ Sunny.
- Tibu!!! Tibu.. Tibu làm gì vậy?
Chẳng biết tại sao Tibu đi ra ngoài cái dù từ lúc nào không biết, từng hạt mưa đã làm ướt Tibu phần nào. Chẳng hiểu sao Tibu không cảm nhận được điều đó, có lẽ Tibu đang mải mê suy nghĩ về một người con gái..
- Ừ không có gì đâu Phương, chắc tại Tibu đang mải suy nghĩ
- Suy nghĩ gì mà ghê vậy trời, không biết mình đang làm gì luôn? Phương đáp lại
- Không biết nữa, có khi do đi với Phương nên hồi hộp thôi. Tibu nói
- Tibu xạo quá, đừng chọc Phương nữa.
- Tới bãi xe rồi, Tibu về đây. Bye Phương. Buổi tối vui vẻ ha
- Ừ Tibu cũng thế nhe, tạm biệt
9h Tối... Tibu ngồi một mình trên ghế sofa, lắng nghe bài hát "When you tell me that you love me" Bài hát mà ngày xưa Sunny vẫn thường hay múa cho Tibu xem, khi đó Sunny chẳng khác nào một thiên thần, một thiên thần mà Tibu không bao giờ có thể xóa nhòa trong trái tim và tâm trí mình.
Tik tok, thời gian cứ trôi, Tibu vẫn cứ ngồi bất động như chờ đợi một điều gì đó. Dân đà lạt ngủ rất sớm vì buổi tối trời lúc nào cũng buồn và lạnh. Tibu biết chắc được rằng điều mình chờ đợi đang đến...
Rè... rè... điện thoại Tibu chợt rung lên, báo tin nhắn từ Phương
"Tibu đang làm gì đó, Tibu chép bài xong chưa? Nếu chưa xong thì khi nào trả Phương cũng được"
Tibu khẽ cười, nhếch mép thôi, nham hiểm và có chút tàn nhẫn. Rồi.. Tibu bước vào phòng đi ngủ. Trong đầu suy nghĩ
"Chầu rượu này, mày thua tao rồi Nhân. Mày đợi xem trong 6 ngày tao sẽ làm gì để con Phương bỏ thằng bồ giàu có của nó theo tao, rồi tao sẽ làm nó mất hết tất cả, bạn bè, tình yêu và cả lòng tự trọng "
"Cuộc đời không phải là một chuỗi của các sự kiện ngẫu nhiên đâu Phương à, không phải tự nhiên mà thằng Nhân mượn điện thoại của anh để nhắn tin cho em, không phải tự nhiên anh mượn vở của em, càng không phải tự nhiên mà anh lại đi chung với một người như em dưới mưa, mà.. tất cả đều do sự sắp đặt... "
[next]

Chap 25 - Điều tệ hại nhất là mày lại nói những điều đó cho tao nghe...

Thời gian gần đây, mỗi ngày trôi qua đều là một cực hình đối với Tibu, mệt mỏi khó chịu và đau đớn. Không hiểu có chuyện gì đang xảy ra nhưng Tibu không thể ăn uống như trước đây, ăn xong chỉ ói hết ra ngoài, bụng cứ đau quặn lại, đôi khi đau đến không thở được, Tibu tự hiểu rằng chính mình đã tàn phá cơ thể trong khoảng thời gian trước đây, không ăn không uống, dạ dày cứ bị hành hạ đến ngày nay qua ngày khác có lẽ đây là lúc Tibu phải chịu hậu quả với những gì mình đã làm.
Cái ngày Tibu quyết định sẽ làm cho Phương phải chịu cái cảm giác mà Phương gây ra cho Thắng, làm cho Phương phải thay đổi về cách sống và suy nghĩ đến cũng thật trùng hợp, vì chính lúc này đây Tibu cần một ai đó có thể làm cái vỏ bọc cho những hành động của Tibu...
Mục đích dạy cho Phương một bài học cũng chỉ là một lý do mà sâu xa trong đó còn có nhiều điều uẩn khúc khác trong những tính toán của Tibu. Ai đó có thể nói Tibu thủ đoạn, nham hiểm nhằm đạt mục đích cho riêng bản thân mình... nhưng mấy ai hiểu được nỗi lòng Tibu lúc này...
Rè... rè... điện thoại Tibu chợt rung lên, báo tin nhắn từ Phương
"Tibu đang làm gì đó, Tibu chép bài xong chưa? Nếu chưa xong thì khi nào trả Phương cũng được"
Tibu khẽ cười, nhếch mép thôi, nham hiểm và có chút tàn nhẫn. Rồi Tibu bước vào phòng đi ngủ hẹn đồng hồ 4h sáng.
Tibu cứ nằm trằn trọc mãi, suy nghĩ về nhiều điều.
"Hạnh phúc? Trong cuộc đời của con người, liệu hạnh phúc có tồn tại mãi không? Có phải đó là một thứ rất xa vời mà chính mình cũng không bao giờ với tay tới được. Như thế nào thì gọi là hạnh phúc? "
"Tao đang nhớ đến mày đó Trung, cuộc đời ngắn ngủi của mày liệu đã bao giờ cảm thấy hạnh phúc chưa? Mày mồ côi từ nhỏ, mày kể hầu như tất cả về cuộc sống của mày cho tao nghe.
Kể rằng người mày tứa máu như thế nào mỗi khi bị phạt, bị người ta cầm cây hoa hồng đánh khắp người khi bỏ trốn ra ngoài đi chơi, kể rằng mỗi khi hút thuốc bị phạt miệng ngậm hàng chục điều thuốc và phải hút cho hết, nước mắt nước mũi cứ ứa ra, miệng thì không thở được, nhưng mày không khóc, chỉ là thấy tủi thân vì nhớ bố mẹ.
Đôi lúc nhậu say không biết gì, nhưng tao vẫn nhớ rằng những lúc đó mày chỉ nằm lù lù một đống, miệng thì không ngừng kêu ba mẹ.
Tao vẫn nhớ những lời mày nói: có được những người anh em như Long và tao là những điều hạnh phúc nhất đối với mày.
Cuộc sống của tao quá hạnh phúc so với mày Trung à, tự nhiên tim tao quặn lại...
Dù làm gì nhưng tao đang bảo vệ hạnh phúc của chính mình, có lẽ điều đó không sai phải không Trung..."
Tít... tít... thời gian trôi qua thật nhanh Tibu nằm suy nghĩ được một lát mà chớp mắt đã 4h sáng. Tibu với tay lấy cái điện thoại tắt báo thức. Rồi nhằn tin cho Phương:
"Sorry Phương nhen, Tibu không để ý Phương nhắn tin, Tibu chép bài xong rồi. Hôm nay hơi buồn nên không ngủ được, đôi lúc thấy thèm cái cảm giác cần một ai đó để tâm sự...
con người sinh ra, chẳng ai có thể sống một mình được, dù thế nào thì đến một ngày nào đó cũng cần một một ai đó để chia sẽ mọi thứ, mệt mỏi thật... Thôi chúc Phương một ngày tốt lành"
Rồi Tibu chợt thiếp đi...
6am Tibu nhận được tin nhắn từ Phương
"Sao tối qua Tibu ngủ trễ vậy, có chuyện gì buồn sao? Phương mới ngủ dậy"
Tibu không trả lời, ngồi dậy và rời khỏi giường. Cái thời tiết lạnh lẽo vào buổi sáng của Đà Lạt khiến con người ta thật uể oải khi phải bước ra khỏi cái giường của mình.
Lạnh đến rùng mình, nơi nào trên cơ thể tiếp xúc với không khí bên ngoài đều lạnh buốt và nhức nhối đến khó chịu.
Tibu nhớ đến Sunny, mỗi sáng thức dậy Sunny đều nhõng nhẽo, cuộn cái chăn lại lăn khắp giường, mắt thì nhắm tịt những vẫn cứ làm mọi thứ, xếp chăn màn, đánh răng... những hình ảnh đó thật đang yêu biết bao nó khiến tim Tibu hơi thắt lại.
...
Bước vào lớp học, Tibu tiến tới chỗ Phương trả lại cuốn vở và nói
- Cám ơn Phương nhiều nhe, Tibu chép bài xong rồi
- Xong rồi hả Tibu? À Tibu ăn sáng chưa, tí xuống căn tin ăn sáng chung
với nhóm Phương không? Phương hỏi.
- Thôi cám ơn Phương, Tibu ăn rồi. Với lại cũng không dám đi đâu, sợ
người yêu của Phương đánh lắm.
Tibu cười rồi đi tới chỗ ngồi của mình, Phương thì không nói gì cả, có lẽ trong đầu đang suy nghĩ điều gì đó
Hết hai tiết học rồi cũng đến giờ ra chơi. Tibu quay sang nói Nhân
- Xuống căn tin cà phê mày
- Ừ đi, à mà con Phương sao rồi, hai ngày rồi nha mày, tao đang thèm uống rượu đây. Khà khà
- Ha ha, chưa đến phút chót mà mày, rượu của ai thì chưa biết được.
Xuống tới căn tin, Tibu ngồi ngay bàn đối diện với Phương, cố ý để Phương nhìn thấy mình.
Thật ra Tibu cũng chưa ăn sáng, Tibu cố ý từ chối Phương nhưng cũng cố ý chọn bàn này.
Tibu vừa ngồi nói chuyện với Nhân vừa nhìn sang Phương ngồi đối diện, đủ lâu để thấy được thỉnh thoáng Phương lại cố ý nhìn xung quanh để có thể thấy Tibu. Rồi Tibu nói với Nhân:
- Chầu rượu này, mày nên chuẩn bị trước đi Nhân. Khà khà
Cuối buổi học hôm đó, lớp trưởng thông báo hai ngày nữa sẽ tổ chức cắm trại trong thung lũng vàng, tối qua đêm tại đó. Nhân và Tibu quay sang nhìn nhau cười, ừ có lẽ đêm đó sẽ có nhiều điều thú vị đây. Tibu nói Nhân:
- Đà Lạt lạnh lắm phải không mày?
- Điên hả Tibu, điều đó thì ai chẳng biết. Sao lại hỏi vậy
- Biết buổi tối Đà Lạt ngoài trời bao nhiêu độ không? 8 độ, tối hôm đó tao sẽ kết thúc giao kèo của tao và mày, rồi mày xem, tối hôm đó sẽ như thế nào.
Nhân không biết Tibu định làm gì, chỉ thấy Tibu cười nhưng cũng không phải cười, nó kì lạ, có một chút gì đó đáng sợ và khiến Nhân vô cùng tò mò...
...
Trong cái thế giới rộng lớn này, được mấy ai sống luôn quan tâm đến mọi người xung quanh, thôi thì có lẽ họ cũng chỉ sống cho riêng mình, ngoại trừ gia đình và những người anh em, ai sẽ quan tâm đến chúng ta?
Quãng thời gian không đi học, mấy ai hỏi han và nhớ tới Tibu? Cho dù lúc đi học, lúc nào Tibu cũng giúp đỡ và quan tâm mọi người, vậy mà...
Cái cách con người đối xử với nhau, yêu thương và luôn chia sẻ nó có luôn tồn tại không? Khi còn nhỏ, thầy cô luôn dạy rằng, phải sống yêu thương mọi người xung quanh và đối xử một cách tinh tế với họ các em nhé.
Yêu thương? Trong cái xã hội đầy biến chất này, con người yêu thương nhau thật không hay là chỉ vô tình như những con thú hoang.
Tinh tế? bản chất của nó chỉ là hai chữ thủ đoạn, chỉ là cách gọi lịch sự hay không lịch sự mà thôi!
Bản tính con người vốn dĩ không bao giờ thay đổi, nhưng mà trong cái cách Tibu suy nghĩ, hình như Tibu đang nhìn cuộc sống bằng một màu đen...
...
Tối hôm đó, Tibu đang ngồi nhâm nhi điếu thuốc và ly café với Nhân thì nhận được tin nhắn của Phương
- Phương buồn quá Tibu ơi, Phương mới chia tay với bạn trai rồi
Tibu quay lại nhìn Nhân mỉm cười rồi nhắn tin lại
- Ủa sao lại chia tay? Không phải là hai người đang hạnh phúc lắm sao
- Không phải như mọi người nghĩ đâu Tibu à, thật ra Phương và anh ấy tính không hợp nhau. Nên giờ phải chia tay cho cả hai cùng nhẹ nhàng
- Ừ nếu Phương nghĩ vậy thì tùy Phương, không thể quen nữa thì phải chia tay chứ biết làm sao
Rồi cứ thế, hai bên cứ nhắn tin qua lại cho đến lúc...
...
Xoảng... Tibu đập nát ly café trên tay xuống đất, Nhân giật mình và hỏi
- Cái gì dậy mày, tính hù chết tao hả mày?
- Ừ không có gì đâu, tao lỡ tay thôi.
- Lỡ tay khỉ gì, tao thấy mày đập rõ ràng. Uống café mà cũng say hả mày. Khà khà
Nhân hơi khựng lại vì thấy Tibu không cười, mặt hầm hầm như là có chuyện gì đó vô cùng bực mình. Tay Tibu nắm chặt lại run bần bật.
Nhân nhìn xung quanh rồi hỏi
- Gì vậy Tibu? Có thằng nào láo hả, sao thấy mày có vẻ bực mình
- Tao bực mình con Phương thôi chứ chẳng có thằng nào đâu
- Ủa nó nói gì mày hả? Nhân gặng hỏi
Tibu suy nghĩ một lúc rồi nói
- Thật ra lúc đầu tao chỉ định cho con Phương một bài học nhỏ, với lại kiếm ít rượu của mày để uống. Nhưng mà nó vừa làm một chuyện mà tao không bao giờ tha thứ cho nó được.
- Gì dậy cha nội, nó đòi hiếp dâm mày hả?
- Khà khà, điên khùng quá mày. Thôi không nói nữa, về ngủ mai đi học
Rồi hai đứa ra lấy xe về, Nhân chỉ kịp thấy cho đến lúc này, tay Tibu vẫn không ngừng nắm chặt...
***
Text message
From: Phương
Uh. Thoi toi dau tinh toi do, cu song vui ve la duoc, ma P hoi Tibu mot chuyen duoc khong? Sao con Sunny lai xuong sai gon vay? nghe noi no te lam phai khong, nhin no la p khong ua roi? bua cuoi len lop, no khoc nhieu lam hinh nhu no vi quen lung tung nen phai bo hoc. May cho Tibu la khong quen no nua nhe
Cái sai lầm thứ nhất của mày là dám gọi Sunny bằng con, mặc dù tuổi mày không bằng Sunny. Cái sai lầm thứ hai là mày nói Sunny tệ, cái sai lầm thứ ba là dù Sunny tốt hay xấu cũng không đến lượt mày ưa hay không ưa để phải nói xấu Sunny. Và sai lần lớn nhất là mày nói tao không quen nó là điều may mắn. Điều tệ hại nhất là mày lại nói những điều đó cho tao nghe...
[next]

Chap 26 - Lửa trại

Đà Lạt về đêm thật lạnh, sương mù lại rải rác khắp cái bờ hồ và thành phố, ai đó có lẽ thích cái khung cảnh này nhiều lắm nhưng Tibu cảm thấy trong lòng thật buồn và ảm đảm. Cái lạnh lẽo nó cứ ăn sâu vào trong thịt da, sâu trong tận trái tim Tibu, khô quắt và nhăn nhúm vì buồn và nhớ đến ai đó quá nhiều...
Thật sự quá nhiều kỷ niệm ở nơi đây rồi, làm sao để quên được Sunny khi mà trái tim và cả tâm trí của Tibu không thể dứt ra được những hình ảnh của Sunny dù chỉ một phút giây ngắn ngủi, ai biết được mỗi đêm thức dậy Tibu lại cảm thấy vô cùng thất vọng với hiện tại, vẫn cứ giấc mơ đó mỗi đêm, Sunny đứng ngay trước mặt Tibu cười rạng rỡ, nó như ánh mặt trời tỏa nắng lên nhưng vùng đất lạnh lẽo và khô cằn, Tibu cố gắng đến bên cạnh Sunny miệng không ngừng gọi nhưng không bao giờ đến được, ngay trước mắt nhưng chẳng bao giờ chạm tới...
Giật mình tỉnh giấc, cái cảm giác đó vô cùng khó chịu và kì lạ, như là lạc lõng trong một thế giới không người mà không bao giờ thoát ra được, như là mong chờ một điều gì đó, mong chờ một đấng cứu thế sẽ tới.
Nó thật sự hụt hẫng đến vô cùng, tim đập nhanh một cách kì lạ, cái tiềm thức của Tibu như không chấp nhận được sự thật, không chấp nhận được rằng đó chỉ là một giấc mơ... Rồi thì miệng cũng chỉ ú ớ kêu lên được một chữ.. Sunny.
Ngày cắm trại rồi cũng đến, Tibu không còn thích cái không khí nhộn nhịp như đã từng, nhắn tin gọi Nhân mang bộ đồ câu cá để hai thằng đánh lả, khỏi mất công lằng nhằng dựng trại và dọn dẹp.
Hôm nay là một ngày khá đẹp trời, nắng ấm không một chút mây mọi người ai cũng đến đầy đủ. Tới Suối vàng, hai thằng im im xách bộ đồ nghề giả bộ đi lạc để câu cá.
Phải nói là chán không chịu được, xung quanh chỉ có cây cối và nước, cá thì không cắn câu, hai thằng đành ngồi tán dóc chuyện trên trời dưới đất, tán qua tán lại thì Tibu nhận được tin nhắn của Phương
- Tibu với Nhân đi đâu rồi? Sao không vô với lớp cho vui
- Ừ hai đứa đang câu cá thôi, thích câu cá nên mang theo cần câu
- Vậy à, Phương ra đó chơi chung cho vui nhen, trong này cũng chán quá
- Thôi, ở ngoài này chật lắm không đủ chỗ ngồi với lại cũng chán nữa, Phương cứ ở trong đó đi
Sau đó thì không thấy Phương nhắn tin nữa, Nhân quay sang hỏi Tibu:
- Sao rồi, tiến triển tới đâu rồi hả mày? Chơi vậy có ác quá không, thằng Thắng có nói gì không?
- Đủ xa để đạt được mục đích hehe, ác quá hả Nhân, tao đã làm gì đâu mà ác, tao muốn nó còn phải chịu đựng nhiều hơn nữa.
Thằng Thắng không nói gì, nhưng mày yên tâm tao không đụng gì đến con Phương đâu, tao chỉ cho nó một bài học và khiến nó hiểu nó cũng chỉ là người bình thường như bao người khác, đừng quá tự đề cao mình.
- Ừ tùy mày thôi, dậy mày tính hiếp dâm nó hả Tibu? Khà khà
- Hiếp m mày á, nhìn tao giống hạng người đó hả, mà lâu lâu soi gương thấy cũng giống, Khà khà
Hai đứa cười ngả cười nghiêng, bất chợt Tibu hỏi Nhân
- Thôi không giỡn nữa, thật sự mày có biết tao đang nghĩ gì không Nhân?
- Lạy hồn, mày nghĩ gì sao tao biết? Về chuyện gì mới được? Nhân hỏi Tibu
- Nếu một ngày tao chết đi, mày có buồn không?
- Buồn con m mày, say nắng hả nói bậy bạ gì vậy?
Rồi Tibu im lặng một lúc
- Giày dép còn có số huống chi con người, chết lúc nào ai biết được. Haha
- Hồi trước mày chơi nhiều quá bị bại não rồi hay sao á Tibu, haha. Ủa mà sao mày dặn thằng Vinh không đi chung với xe của lớp mà đi riêng bằng xe máy vậy?
- Ừ tao có dụng ý của tao, chờ đến tối rồi mày biết thôi. Ê cá cắn câu kìa Nhân
Không bõ công sức ngồi cả buổi sáng, cuối cùng cá cũng cắn câu, một con cá chép được gần một lạng. Đậu phộng, bực hết cả mình. Thế là hai đứa thả cá, vứt luôn cần câu xuống hồ và giơ tay thề không bao giờ câu cá nữa (chẳng qua là hai con gà đua đòi bắt chước người ta câu cá thôi)
Chờ cả ngày trời cuối cùng cùng đến tối, rồi thì cũng có bấy nhiêu trò, đốt lửa trại rồi nhảy múa cá hát, khùng nhất là cái khoản mua 30 lít rượu và uống bằng chén. Trời càng lúc càng lạnh, lạnh đến buốt xương sống, ai cũng ngồi xung quanh đống lửa.
Chẳng cần nói cũng biết, nhỏ Phương giả bộ ngu ngơ đi lòng vòng rồi chọn ngay chỗ ngay cạnh Tibu làm như trùng hợp lắm. Tibu cứ ngồi im đấy, rồi Phương lên tiếng
- Trời lạnh quá Tibu nhỉ
- Ừ lạnh và buồn
- Ủa sao Tibu lại buồn?
- Ừ buồn vì lạnh
- Ủa sao Tibu lại buồn vì lạnh. Phương hỏi Tibu, mặt thì ngu ra
- Ừ tại vì mỗi khi lạnh thì thấy buồn
- Hừ, Tibu đừng chọc Phương nữa, Phương nói chuyện đàng hoàng với Tibu mà
Rồi Tibu chợt giật mình nhìn về phía xa, rồi lên tiếng:
- Phương có thấy gì không? Gốc cây ở phía xa kìa, có bóng người ở đó
Phía xa, trong cái không gian tối đen và sâu hun hút dường như có một ai đó đang đứng bất động, như cứ đứng yên một chỗ và nhìn về phía lớp, cái cảm giác sợ hãi và có một chút rùng mình. Trời về khuya, chỉ có tiếng gió rít, thỉnh thoảng lại hú lên như tạo ra một cái không gian đầy rùng rợn và bí ẩn. Bóng người đó, vẫn cứ bất động, nhìn về phía Tibu và Phương.
A, ghê quá Tibu ơi. Phương sợ quá à. Rồi bất chợt Phương níu lấy cánh tay Tibu thật chặt
Tibu nắm chặt bàn tay lại, hình như Tibu cảm thấy khó chịu khi Phương đụng vào người mình nhưng Tibu vẫn cứ cố gắng chịu đựng không thì mọi công sức như đổ sông đổ biển.
Cứ thế 5 phút, 10 phút rồi 15 phút trôi qua...
- Ừ thôi ngồi đây, đợi Tibu chạy qua xem ai đang dứng đó.
Rồi Tibu bỏ tay Phương ra khỏi cách tay của mình, đi bộ đến gần gốc cây cười lớn lên rồi về nói với Phương
- Chẳng phải ai đâu Phương, chẳng qua là xe máy của thằng Vinh để đó, còn vắt cái áo khoác lên cành cây, làm mình thấy giống người thôi nè
- Trời, vậy mà làm Phương hết hồn. Lúc này Phương lỡ khoác tay Tibu, Tibu đừng giận nhé, tại Phương sợ quá thôi
- Ừ không sao đâu Phương nè
- Phương ngồi sát lại bên Tibu, im lặng một hồi lâu như đang suy nghĩ điều gì đó rồi bật chợt ngại ngùng lên tiếng
- Tibu à, lúc nãy khoác tay Tibu Phương thấy ấm áp lắm, Phương... Phương...
- Sao vậy Phương? Tibu hỏi
- Phương... Phương.. thích Tibu
- Hả? Thích Tibu hả, Tibu có gì đâu mà Phương thích
- Tibu lúc nào cũng lạnh lùng hết, Phương không hiểu sao nhưng Phương cứ như bị cuốn hút vào Tibu vậy. Không lúc nào mà không nghĩ về Tibu, Nhân nói với Phương là Tibu hiện giờ không có bạn gái, Phương làm bạn gái của Tibu nhé, rồi Phương sẽ không bao giờ làm Tibu buồn đâu.
- Ờ... Tibu cũng không biết nữa, tạm thời mình cứ như thế này đi, còn quen nhau hay không thì cứ để mọi chuyện tự nhiên
- Vậy bữa nào rảnh rỗi thì mình đi chơi nhé Tibu?
- Ừ, sao cũng được nè.
Sự thật mà nói dường như lúc này Tibu chẳng thể tập trung mà suy nghĩ đến những chuyện khác, trong đầu óc Tibu bây giờ chỉ có hình ảnh của Sunny, từng nhịp đập trở nên chậm chạp và khó khăn đến lạ thường "Ước gì, em ở bên cạnh anh lúc này, em vẫn đang là một thành viên của cái lớp này, tập sống một cuộc sống có em chưa bao giờ khó khăn như thế Sunny à.
Từ cổ chí kim, các bậc tiền bối thường dùng rượu để ngâm thơ đối ẩm thưởng thức cái tinh hoa của nghệ thuật, nhưng cũng có người dùng rượu để giải sầu, như muốn mượn nó để quên đi tất cả phiền muộn, quên đi những nỗi buồn.
Tibu đứng dậy, bỏ mặc Phương ở đó mà thật sự Tibu cũng chẳng quan tâm đến sự tồn tại của Phương, tiến về phía Nhân và mấy đứa trong lớp, Tibu thở dài, tay cầm chén rượu uống một hơi cạn hết. Cái thời tiết lạnh buốt, khiến Tibu cần đến cái ấm áp mà Sunny đã từng đem lại đến kinh khủng.
Cuộc sống của con người đôi khi ngắn ngủi đến một cách khó hiểu, khi mà con người ta chưa kịp làm những gì mình mong muốn, khi mà con người ta còn đang hối hận vì những lỗi lầm đã gây ra thì thượng đế lại không cho họ một cơ hội để sửa chữa, mà dường như lại trừng phạt những gì họ đã làm.
- Uống đi Nhân, tối nay tao có tâm trạng không vui. Có một người anh em tốt cùng uống rượu giải sầu còn gì bằng nữa
- M, tao say quá rồi Tibu ơi, uống cạn đi. Ha ha. Đêm nay thật là vui quá đi. Nhân lèm bèm
- Uống đi Tibu, tao cũng say quá rồi Nhân ơi khà khà. Vinh lên tiếng (sau này, Vinh là một trong hai người Tibu thân nhất ở trên lớp)
Một chén, hai chén rồi cứ thế cứ thế... rượu thì cứ uống nhưng sao càng uống lại càng tỉnh, càng uống lại càng buồn. Lòng Tibu nặng trĩu, sao không gian lại trở nên nặng nề đến thế. Không biết Nhân và Vinh đã đi đâu từ lúc nào mà đột nhiên, Tibu nghe thấy tiếng hai đứa nó la lớn ở phía đằng xa:
- Ê Vinh, mấy con ngựa nhìn vui quá mày ơi. Tiếng Nhân gọi (Hai thằng đều say cắm đầu, ở đó có ngựa vì là thung lũng nên người ta thả ngựa tự do qua đêm)
- Giờ tao ra nắm đuôi ngựa chơi, mày đi không Nhân, Haha vui quá vui quá!!!!
Rồi từ xa, mặc dù đã thấm men rượu nhưng Tibu thấy bóng hai thằng thấp thoáng tiến về phía đàn ngựa, như bừng tỉnh Tibu la lớn và kêu mấy thằng trong lớp
- Ê tụi mày, chạy ra đây với tao nhanh lên
Rồi Tibu cố gắng chạy thật nhanh đến chỗ Nhân và Vinh, vừa đi vừa la lớn:
- Dm, hai thằng kia, bị điên hả? Ngựa đá chết m tụi mày bây giờ
Tibu chạy tới, một tay ôm Nhân một tay thì giữ Vinh. Nhưng mà hai thằng đó lại say quá, miệng cứ lầm bầm
- Ngựa ơi, anh đến chơi với em đâyyyyyyy
Cũng may lúc đó, mấy thằng trong lớp chạy ra kịp, cùng nhau khiêng hai thằng đó vô khu trại của lớp. Rồi thì Nhân và Vinh cũng lên tiếng
- Tibu với Nhân nè, tối nay tao buồn quá, con bồ bỏ tao theo trai rồi. Dm mà theo cái thằng nhiều tiền nữa chứ, con m nó!
- Dcm, kệ m nó đi, việc đ gì phải buồn vì những đứa như thế. Tibu nói
- Nhưng mà tao nhớ nó quá Tibu ơi. Vinh lầm bầm
- Haizzz, thôi buồn thì cứ buồn đi, rồi cũng sẽ hết, có anh em ngồi đây với mày rồi đừng suy nghĩ nhiều nữa. Cứ vui chơi đêm nay là được. Quên hết con m nó đi, tối nay tao cũng buồn, thôi uống tiếp đi.
Ngồi gật gù cả tiếng đồng hồ mới thấy Nhân lên tiếng, có lẽ tỉnh rượu rồi, đêm nay Nhân buồn, không ai biết nhưng Tibu biết điều đó, có lẽ Nhân đang buồn vì chuyện tình cảm, cũng chẳng biết nói sao vì Nhân không muốn nói về chuyện này, chỉ khi nào chịu hết nổi thì lại tâm sự với Tibu.
Đúng lúc đó thì thằng Vinh lại xin thuốc hút, mặc dù nó không biết hút thuốc, trong khi chỉ còn một điếu duy nhất, thôi thì cứ như hồi học cấp 3, hút chung một điếu!
Vậy mà không khí trở nên ấm áp đến lạ thường, nó ấm cúng cứ như một gia đình, ba thằng không ai nói ai dường như đều có một nỗi buồn trong lòng, nhưng nó lại không còn quan trọng nữa, khi mà cả ba cùng uống rượu, cùng say cùng chia sẻ nhau điếu thuốc.
Như là cùng nhau chia sẻ nỗi buồn hay niềm vui trong cuộc sống vậy. Bạn bè, chẳng ai hoàn hảo nhưng những lúc cần họ bên cạnh, họ sẵn sàng chia sẻ tất cả với mình. Không cần phân biệt giàu nghèo gì, chỉ có cái tình là đủ. Đôi khi chỉ là một chén rượu với vài câu ăn tục nói phét nhưng cũng đủ làm cái lòng đang nặng trĩu của một con người trở nên nhẹ nhõm đến lạ thường...
Ai đó trách móc rằng sao mày lại quen thằng này, chơi với thằng kia! Mày có biết nó hư lắm không. Nhưng ai biết rằng đằng sau cái vẻ bên ngoài đó, nó thật sự quan tâm đến mình, những người bạn đó luôn bên mình những lúc mình cần. Mà có một điều chẳng phải ai cũng biết, khi mà dù trong tình huống nào, dù có nguy hiểm hay ảnh hưởng đến tương lai của họ, họ cũng chẳng mảy may suy nghĩ mà đến bên cạnh giúp đỡ mình ngay.
Đêm nay Nhân buồn, Vinh cũng buồn... hai thằng say cắm đầu và ngủ từ lúc nào. Những chèn rượu cạn hết rồi, nhưng sao nỗi lòng của Tibu vẫn còn đó, sao nó không vơi đi chút nào. Nó khó chịu lắm, ăn dần ăn mòn trái tim của Tibu.
Chẳng thể nói cùng ai, trong lòng Tibu biết rồi một ngày không xa Sunny sẽ lại trở lại Đà Lạt nhưng làm sao Tibu có thể đối mặt với Sunny? Rồi Tibu sẽ đủ can đảm để một lần nữa chen vào cuộc sống của Sunny nữa không...
Bỗng nhiên Tibu đứng dậy, chạy thật nhanh về phía bụi cây nôn hết tất cả trong bụng ra, mà có gì chứ, chỉ có rượu và rượu mà thôi. Bụng đau thắt lại, nước mắt nước mũi lại trào ra, nó khó chịu và cực kì đau đớn, Tibu thậm chí không dám thở vì sợ nó sẽ lại đau, Tibu chợt bật cười. Nụ cười đó đầy cay đắng, cười nhưng dường như nước mắt đang chảy ngược vào tim, như đang cười với cuộc đời, cười chính bản thân mình...
Rồi Tibu về trại của mình, nằm xuống gác tay lên trán... suy nghĩ... cứ nghĩ về những hình ảnh của Sunny mãi thôi, chẳng thể nào Tibu quên được những hình ảnh của sunnny, dù chỉ một phút hay thậm chí là một giây, những hình ảnh đó còn kéo vào tận trong từng giấc mơ của Tibu và chẳng bao giờ thoát ra được, rồi mắt Tibu sao thấy cay cay...
Tibu thiếp đi từ lúc nào, trong giấc mơ Tibu nghe tiếng Sunny gọi mình như ngày nào
"Tibu thấy Sunny có dễ thương không? Tibu phải ở bên cạnh Sunny mãi nhé, không được vắt chanh bỏ vỏ Sunny đâu nha" Vẫn cái điệu bộ và giọng nói đáng yêu đó, dường như nó chưa bao giờ nhạt nhòa trong tâm trí và trái tim Tibu...
Rồi Tibu cứ thế, cứ ngủ lan man và chập chờn, một phần vì rượu nên không tỉnh được, một phần vì trời lạnh. Chỉ có điều, khi trời còn đang tối chập choạng và chưa sáng, Tibu có cảm giác như ai đó đang ôm mình. Có lẽ là một thằng nào đó năm mơ sinh ra hoang tưởng và ôm Tibu lấy Tibu mà thôi...
5h Sáng Tibu giật mình tỉnh dậy. Hai cánh tay đang ôm Tibu. Dcm một là cánh tay lông lá của thằng Thắng. Oắt đờ phắc, cánh tay thứ hai rõ ràng là của con gái, nhìn kĩ lại thì ôi mèng ơi. Cái cảnh chẳng ai có thể nghĩ ra nổi. Thắng đang nằm ôm Phương, Phương thì nằm ôm Tibu. Tibu giật bắn cả người, ngồi dậy ngay lập tức, chẳng hiểu sao rõ ràng đây là lều của con trai, con nhỏ Phương ngủ ở đây từ lúc nào. Đ thể nào mà tưởng tượng được. Cái m gì đang xảy ra đây!!!!
Rồi Tibu liền chạy ra ngoài, đống lửa vẫn còn cháy âm ỉ, Tibu ngồi sát đó, cố nhớ những gì xảy ra tối qua. Thằng Vinh cũng vừa mới dậy, tiến đến ngồi cạnh Tibu và nói:
- Dm tối qua say quá Tibu ơi, tao chui qua lều con gái ngủ, ói tèm hem ở bên đó. Khà khà. Nghe nói con Q dính chưởng nguyên miếng thịt lên đầu. Vãi. hahaha
- Tao còn vãi hơn mày nữa, con Phương nó qua lều nằm ngủ cạnh tao nè, bà m nó. Còn ôm tao nữa chứ. Đ hiểu!
Rồi Phương cũng thức dậy, tiến về phía Tibu mỉm cười và nói:
- Tối qua Tibu ngủ được không? Tối qua ngủ ấm nhỉ
Đầu Tibu như muốn nổ tung, ấm cái con m mày chứ không lẽ chửi thẳng vô cái bản mặt trơ trọi của mày. Tibu nói
- Ủa sao tối qua Phương lại nằm cạnh Tibu?
- Thì tại thằng Vinh ói đầy chỗ con gái, không có chỗ ngủ nên Phương qua đây ngủ, Tibu nói
Phương nằm cạnh Tibu mà
- Ủa có hả, sao Tibu không nhớ gì hết? Tibu hơi nghi ngờ và hỏi lại
- Có mà, Tibu còn... còn... còn.. hun má Phương một cái nữa!!!
- Hở?????? Có nửa hả? Sao Tibu không nhớ gì hết
- Phương không biết, nhưng Tibu phải chịu trách nhiệm với những gì mình đã làm chứ.
Tibu im lặng không nói gì chỉ nhìn Phương một cái rồi đứng dậy, đi sang phía hồ ngồi và suy nghĩ
"Móa nó, chịu trách nhiệm gì chứ, mình thừa biết là chẳng có chuyện đó nhưng thôi, dù sao mình cũng đang cần nó. Không ngờ mọi chuyện lại dễ dàng đến vậy" Tibu mỉm cười
Có một điều Tibu nhớ rất rõ, khi đang ngồi uống rượu đêm qua, Tibu nghe được nhóm của Sunny nói chuyện.
- Ê tụi mày, hình như Sunny sắp lên Đà Lạt chơi rồi!!!
Haizzz anh nhớ em Sunny... vậy là anh sắp được gặp em sao?...
[next]

Chap 27 - Gặp lại Sunny

Ngày mai là ngày cuối cùng em rời xa nơi nay, rời xa cái đất Đà Lạt yêu dấu, khắc sâu biết bao nhiêu kỷ niệm giữa em và anh, em thấy nhớ anh vô cùng Tibu à. Không hiểu tại sao giờ này, em lại thấy nhói đau trong lòng ngực mình, có phải vì em sắp rời xa anh không... hay là vì cái cách anh lạnh lùng trong những ngày cuối cùng em còn ở đây.
Em sắp đi thật rồi, em không nỡ Tibu à... Đêm này thật lạnh, nhưng trăng sáng quá, còn anh... anh đang làm gì, có nghĩ về em như em luôn nghĩ về anh không...
Rồi cái ngày em không bao giờ mong đợi cũng đến, cái ngày cuối cùng em được đứng trên lớp học. Nơi mà em và anh cùng nhau kết thúc những buổi học, nơi mà mỗi khi em nhìn xuống cuối lớp thì thấy anh đang nhìn em trìu mến và đầy yêu thương, nơi mà anh khiến em phải rơi lệ vì hạnh phúc.
Điều đó không thật đẹp sao hả anh? Bên nhau những lúc trời mưa, em nhớ cái khoảnh khắc khi anh nhìn em, trìu mến và ấm áp vô cùng, anh im lặng và không nói gì chỉ nhìn em mãi thôi, nhưng... em cảm nhận được cái tình cảm không bờ bến mà anh dành cho em. Vậy mà.. vậy mà cái ngày cuối em ở trên lớp, sao anh không đến? Nước mắt em cứ tự tuôn ra mãi không ngừng, em không nỡ xa anh.
Hình như em nuối tiếc quãng thời gian đã trôi qua, đôi mắt em cứ hướng về phía cánh cửa, nơi mà anh sẽ bước qua. Nhưng dường như sự hy vọng đó cũng như những giọt nước mắt của em, rơi xuống nơi em đang đứng và tan ra như không bao giờ tồn tại. Và anh đã không đến... anh có nghe thấy không, nghe thấy tiếng từng mảnh vỡ từ trái tim em đang rơi xuống...
Mình sẽ lại được gặp nhau chứ, Tibu?
* * * * * *
Sau cái đêm cắm trại, Phương muốn Tibu phải làm bạn trai của mình, đâu đó phảng phất mùi thuốc ở đây, thật ra đó có lẽ là một cái bẫy định sẵn của Phương, nhưng Phương đâu biết rằng Phương mới chính là con mồi trong cái bẫy mà Tibu tạo ra.
- Tibu, sao Phương rủ hoài mà Tibu không chịu đi chơi với Phương?
- Ừ tại Tibu không rảnh thôi, với lại mệt trong người nên không muốn đi đâu hết
- Tibu mệt gì trong người? Đã khám bệnh chưa? Rồi ai lo ăn uống cho Tibu? Tí nữa học xong Tibu tự đi xe về được không?
- Tibu tự về được mà, à mà tí nữa học xong để Tibu chở Phương về nhà
- Thật hả Tibu, ok nè
Đà Lạt đêm nay thật lạnh, khiến con người ta thật buồn. Đôi khi là cảm giác lạc lõng và mất phương hướng. Màn đêm đôi khi thật đẹp và huyền ảo, nhưng cũng thật đáng sợ. Một ngày nào đó, khi nhìn về phía trước, khi mà chính bản thân chúng ta cũng chẳng thể xác định được mình cần gì và phải làm gì điều đó thật không dễ chịu chút nào.
Ai đó hỏi bạn sống vì điều gì, bạn sẽ trả lời như thế nào?
Một câu hỏi mà có lẽ trong lòng Tibu vẫn chưa có lời giải đáp...
Rồi Tibu nhìn thấy bóng dáng của mấy đứa trong lớp thấp thoáng phía xa, Tibu liền lên tiếng:
- Ôm Tibu đi
- Hả? Tibu nói gì? Phương bất ngờ hỏi
- Ôm Tibu đi!!! Tibu hơi nặng giọng với Phương
Rồi cứ thế hai đứa đi trên một đoạn đường mà không ai nói tiếng nào. Qua khu đường sinh viên thì Tibu mới mở miệng:
- Bỏ tay ra đi Phương, đừng ôm Tibu nữa
- Sao vậy Tibu? Tibu không thích sao
Tibu im lặng, rồi xe cũng đến nhà Phương. Phương xuống xe nhìn Tibu, nhưng Tibu cũng chẳng thèm để ý. Rồi bỗng có một thằng nhóc (theo Tibu biết thì có lẽ là con chủ nhà trọ của Phương) lên tiếng:
- Thằng kia, vô đây làm gì mày?
Tibu thấy buồn cười vô cùng, nó chỉ là một thằng nhóc 9x không hơn không kém. Mà xã hội bây giờ loạn quá, mấy thằng nhóc không coi ai ra gì, cứ thích thể hiện với mọi người trong khi bản thân mình không có gì tài giỏi. Nhưng Tibu cũng chẳng nói gì, mà vẫn cứ im lặng bỏ mặc thằng nhóc đó nói gì thì nói. Rồi Tibu quay sang nói Phương:
- Thắng lớp mình thích Phương thật lòng đó, Phương thấy sao?
- Thằng Thắng hả? Nhìn nó mất cảm tình lắm, Phương ghét nó từ đầu đến chân
- Ghét nó vì nó xấu mà còn dám thích Phương hả, nếu không thích người ta cũng không cần phải coi thường người ta đâu Phương à. Thôi Phương ngủ ngon nha, Tibu về
- Tibu ngủ ngon nha, tối buồn thì nhắn tin cho Phương
Rồi Tibu quay đầu xe, không quên lườm thằng nhóc lúc nãy một cái. Chỉ có điều buồn cười là thằng đó lại nổi máu côn đồ và chửi Tibu:
- Mày mà dừng xe tao đập chết m mày.
Tibu vẫn cứ im lặng chạy xe, không hiểu từ lúc nào tính tình Tibu trở nên trầm và biết kiềm chế rất nhiều, chẳng biết có phải do Sunny hay không nhưng Tibu bây giờ tốt hơn Tibu ngày xưa. Có lẽ thế...
Buổi sáng hôm đó đi học, không hiểu có chuyện gì sẽ xảy ra mà trong lòng Tibu cứ thấy bồn chồn và khó chịu đến kinh khủng. Hay là nó như một điều gì đó giống như là điềm báo trước?
Tibu vẫn cùng Nhân ngồi trên căn tin như mọi ngày, điếu thuốc và ly cafe không còn ngon như mỗi ngày. Tibu vẫn thấy trong lòng như hàng ngàn con kiến đốt.
- Nhân, hay về lớp sớm đi mày. Tao thấy hình như sắp có chuyện gì xảy ra, tao khó chịu lắm
- Ừ tùy mày, dậy thì về lớp.
Hai đứa đang tính về thì Phương từ bàn khác chạy sang, nói với Nhân:
- Từ từ rồi về lớp Nhân, hôm nay Phương đãi Nhân ăn kem, ngồi chơi với tụi Phương xíu nữa đi
- Sao Tibu? Nhân hỏi Tibu
- Thôi Nhân không hiểu sao tao muốn về lớp lắm!!!
Mặc dù vậy nhưng không hiểu tại sao nhỏ Phương giống như muốn níu kéo hai thằng ngồi lại căn tin vậy, Tibu thấy trong ánh mắt Phương có điều gì đó rất lạ. cuối cùng thì Tibu cũng phải ngồi lại vì Nhân chưa chịu về lớp.
Được khoảng nửa tiếng thì cả đám trở về lớp, Tibu về lại chỗ ngồi của mình. Ngay lúc đó Vinh chạy qua chỗ của Tibu và nói:
- Nãy giờ có gặp ai không Tibu?
- Điên hả mày, tự nhiên gặp ai. Tibu nói
- Mày không gặp Sunny hả, nó mới về cổng sau được 5 phút đó
- Dm, mấy cái này không đùa nha mày
- Dcm, tao mà láo xe cán chết
Tibu như chết lặng... thình thịch... thình thịch... Tibu nghe rõ từng nhịp đập của trái tim mình, từng hơi thở trở nên khó khăn hơn rất nhiều, thậm chí là không thở được. Chắp nối lại tất cả Tibu hiểu rằng chính con Phương biết chuyện này và cố gắng kéo dài thời gian để Tibu không gặp Sunny.
Rầm.. Tibu đập tay lên bàn và nói to:
- ĐMmmm Sao mọi người ai cũng biết mà không nói Tibu lấy một tiếng hả??????
Rồi Tibu lao thật nhanh về phía cổng sau... đủ nhanh để chưa đầy 5 phút nữa, Tibu có thể gặp Sunny... có thể gặp người mà Tibu nguyện đánh đổi tất cả chỉ để nhìn thấy nụ cười đó, ánh mắt đó, dáng đi đó... để có thể gặp lại người con gái đó, thiên thần trong lòng Tibu...
[next]

Chap 28 - Tình yêu...

Tim Tibu đập nhanh hơn bao giờ hết, bao nhiêu ngày tháng đã trôi qua rồi cũng đến ngày Sunny trở lại.. nhưng dường như trong Tibu lúc này có một điều gì đó, một điều gì mà dường như không thể nào diễn tả bằng lời được, nó nghẹn ngay cổ họng Tibu lúc này.
Trong lòng Tibu thấy bực mình và căm giận hơn bao giờ hết, tất cả mọi người, sao không ai nói cho Tibu biết một tiếng về sự có mặt của Sunny hôm nay... vậy mà..vậy mà cứ im lặng như không có chuyện gì xảy ra.
Tibu chạy thật nhanh, chạy bằng tất cả sức lực mà mình đang có, đoạn đường mà ngày nào hai đứa vẫn cùng nhau đi chung. Từng bậc thang ngả màu vì rêu xanh, hai bên từng hàng thông cao vút và xanh mượt. Gió vẫn thổi như thế, rì rào.. rì rào thỉnh thoảng lại rít lên.
Đã bao lâu rồi nhỉ, dường như đã từ rất lâu rồi mọi thứ đã có lẽ thay đổi vì màu của thời gian, nhưng liệu tình cảm giữa hai đứa có còn được như xưa nữa không...
Tibu dừng lại, ngay trước dãy nhà A25, người Tibu như bất động, không còn thở được nữa, mọi thứ bất chợt dừng lại. Ngôi nhà cũ kĩ, những hàng thông già, mọi thứ nhòe đi trong mắt Tibu.
Dáng đi đó... dáng đi đó chẳng phải rất quen thuộc sao... vẫn đôi giày búp bê, vẫn chiếc áo khoác mỏng và mái tóc thẳng thướt tha nhưng không còn dài như trước nữa...
Người con gái mà Tibu luôn yêu thương, luôn mong nhớ từng đêm từng ngày, luôn tồn tại trong hơi thở của Tibu từng phút từng giây, người con gái mà Tibu chỉ dám gặp trong giấc mơ mỗi đêm chẳng phải đang trước mắt Tibu sao?
Sunny chậm rãi từng bước một, vẫn cái dáng đi đáng yêu như một đứa con nít... Sunny hơi gầy, nhưng từ đằng sau Tibu biết rằng Sunny không còn hốc hác như trước nữa. Khoảng thời gian trôi qua, có lẽ Sunny đã sống rất tốt nhưng sao Sunny lên mà không báo Tibu một tiếng nào, không lẽ... không lẽ Sunny đã không còn muốn gặp Tibu nữa, Sunny không còn nhớ đến Tibu nữa...
Tibu đưa tay lên gạt những giọt nước trên mắt để không làm nhòe đi cái hình ảnh của Sunny trước mặt mình, Tibu sẽ chạy đến thật nhanh ôm lấy Sunny, để Sunny không bao giờ rời xa Tibu được nữa, dù chỉ là một giây phút ngắn ngủi.
Sunny một bước, Tibu lại bước thêm một bước... Tibu cứ lẽo đẽo theo sau Sunny, nhìn Sunny từ đằng sau... Tibu hít một hơi thật sâu, rồi chạy thật nhanh đến bên cạnh Sunny. Tibu ôm chặt lấy Sunny...
- Đừng đi đâu nữa em nhé, đừng đi đâu nữa Sunny nhé... em đừng nói gì cả, hãy cứ im lặng để anh có thể tận hưởng giây phút này, giây phút hạnh phúc trong cuộc đời anh...
- Đã bao lâu rồi Sunny? bao lâu rồi anh mới có thể ôm em như lúc này. Từng ngày đã qua, anh đã phải sống ở địa ngục quá lâu. Mỗi khoảnh khắc trôi qua lại là một tiếng tík tắk đầy khó khăn và đau khổ khi anh sống không có em.
- Em có biết không, khi em bỏ đi anh đã lạc trong một lối đi không ánh sáng quá lâu, anh tưởng mình sẽ không thoát ra được, nhưng cũng vì em mà anh đã đứng dậy.
Rồi cứ thế, Tibu ôm Sunny thật chặt, cả hai im lặng... Tibu hít một hơi thật dài, vẫn cái mùi thơm từ tóc Sunny, nhẹ nhàng, thoang thoảng qua khứu giác của Tibu. Nó không mạnh mẽ để rồi sớm tan biến trong không khí, mà cứ phảng phất và không bao giờ quên được. Vậy là, không rời xa anh nữa Sunny nhé...
......
Rầm rầm... tiếng Tibu đạp bàn. Đôi mắt đỏ lên vì tức giận và đầy căm hận, không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, Tibu không thể giữ được bình tĩnh được nữa, mà lồng lộn lên như một con thú dữ, một con thú bị tổn thương nặng nề...
- Tại sao tụi mày không ai nói với tao một lời hả? Sao không ai nói cho tao biết là Sunny lên?
Bạn bè cái kiểu đ gì dậy, tao luôn coi những người trong lớp như tụi mày là bạn bè của tao. Vậy mà giờ như thế này? Tui mày biết tao nghĩ gì mà. Tibu hét lên
- Thôi Tibu, được rồi, kệ tụi nó đi, quan tâm làm gì.
- Đm mày thấy sao hả Nhân, ai tao cũng sống tình nghĩa, vậy mà giờ thế này. Mày có biết là kể từ khi Sunny xuống, hầu như tháng nào Sunny cũng lên lại đây, vậy mà tụi nó không cho Sunny gặp tao, cũng không nói cho tao biết.
- A đù, dậy hả?
- Đm, tao nói rồi, giờ tao đéo cần cái đứa nào trong lớp này nữa, ngoại trừ anh em của tao, từ giờ có chuyện gì thì cũng đừng nhờ thằng này nữa, cái lớp này tao cũng đéo cần, coi như gạch tên tao đi.
- Làm gì mà ghê dậy, tưởng mình là cái rốn của vũ trụ chắc? Tiếng một vài đứa trong lớp
- Tụi mày là cái con c gì, có gì khó chịu hả? Đm cứ lên đây, tao hầu. Đm nó chứ, tao đang điên đây. Lớp này, đ là cái gì hết. Không phải cái sự thật là trong lớp đại học thì mệnh ai người đó sống sao? Hôm nay thì nói xấu người này, hôm sau thì đâm chọt người kia. Đ phải ngoại trừ mấy thằng bạn thân trong lớp thì tụi mày đ ai dám gần tao sao, sợ tao ảnh hưởng đến tụi mày sao?
Tao lầm mà, tao lầm khi cứ sống tình nghĩa với tụi mày.
- Thôi Nhân ra ngoài với tao, học làm đéo gì nữa, nhậu đi
...
- Uống đi Nhân, tao nói thật, lớp đ gì mà cư xử tao thấy như thú đối xử với nhau, mày thấy tụi nó vậy được không?
- Ừ chơi dậy là bể quá
- Con nào cũng nhận là thân, con nào cũng nói là quan tâm tao. Vậy mà bây giờ dậy đó, tức nổ não.
- Thôi kệ cm tụi nó đi Tibu.
- Ừ.. thôi... uống...
Bỗng nhiên Tibu bịt miệng lại, chạy thật nhanh vào phòng vệ sinh. Tibu cười, bỗng nhiên thấy buồn cười khi mà bụng Tibu đau quặn lại, như tất cả lục phủ ngũ tạng đang bị xáo trộn, nước mắt nước mũi Tibu trào ra vì quá đau. Không biết từ lúc nào, cứ động một tí rượu, cứ ăn uống một tí là Tibu lại ói ra tất cả, đôi lúc máu ra nhiều đến giật mình. Tay Tibu run bần bật, Tibu thấy sợ...
Cám cảm giác sợ hãi đến tột cùng...
Ừ thì cứ giả bộ say quá nên mệt đòi về nhà...
Tối đó thì Phương nhắn tin cho Tibu
- Tibu rảnh không, đi uống cafe đi?
- Thôi Tibu đang mệt, để bữa khác đi Phương
- Sao Tibu chảnh quá vậy, để Phương rủ hoài mà không chịu đi, ý Tibu là gì đây?
- Phương muốn rõ ràng chứ gì, ừ được rồi đây cũng là thời điểm thích hợp. Ở đó! Giờ Tibu lên nhà Phương.
...
Hai đứa im lặng một hồi lâu, Tibu mồi một điếu thuốc rồi lên tiếng, phá vỡ cái không gian yên tĩnh và nặng nề đó:
- Phương muốn gì?
- Vậy Tibu, Tibu muốn gì? Không biết từ lúc nào Phương yêu Tibu rồi, sao Tibu cứ hoài như thế, cứ im lặng và tỏ ra bất cần
- Vậy Phương biết Thắng yêu Phương không?
- Phương biết, thì sao? Nhưng Phương không có cảm tình với Thắng.
Tibu hút một hơi thuốc thật dài rồi nói tiếp:
- Không có cảm tình thì ít nhất cũng phải tôn trọng người ta, Phương có quyền sai bảo Thắng như một con chó sao? Hay có cái đặc biệt quyền là tát, là đánh hay là đá nó mỗi khi khó chịu hả?
- Phương... Phương...
- Phương cái gì hả? Nói thẳng cho Phương biết, tất cả chỉ là do Tibu sắp đặt, tất cả chỉ là kế hoạch Tibu làm cho Phương yêu Tibu mà thôi. Giờ thì sao, giờ thì Phương bắt đầu thấy hơi ngẹn lại trong cổ họng, lồng ngực thì nhói lên vì đau rồi chứ gì? Đó là cảm giác của Thắng lúc này.
- Tibu.. Tibu thật là đê tiện.
Tibu khẽ cười và nói:
- Tibu khốn nạn, Tibu đê tiện nhưng chẳng liên quan gì tới Phương, và Phương cũng không bao giờ có cái quyền gọi Sunny là con. Phương tuổi gì mà dám gọi như thế. Nói thật Phương chỉ là cái loại gái ưa mấy thằng nhà giàu, ưa mấy thằng đẹp trai mà thôi.
Tự nhìn lại mình đi, Phương tốt hơn ai mà tự đề cao mình quá vậy. Nói thẳng ra, những thằng khác đến với Phương chẳng qua là coi Phương như là một thứ đồ chơi mà thôi, không hơn và không kém, Phương tự nghĩ lại đi. Bao nhiêu thằng ở lại bên cạnh Phương được lâu.
Rồi hai hàng lệ Phương rơi xuống một cách nhanh chóng, nó như đâm thẳng vào tim Tibu mặc dù Tibu không có cảm tình với Phương, con gái khóc đó là một điều khiến bất cứ người con trai nào cũng khó chịu và thật sự đau lòng, nhưng Tibu vẫn cố gắng điềm tĩnh và tỏ ra độc ác đến một cách kì lạ.
Âu thì tận sâu trong lòng Tibu, Tibu thật sự cũng muốn giúp Phương nhìn ra giá trị của cuộc sống, giá trị của những người xung quanh và biết yêu bản thân Phương mà thôi.
Rồi Tibu tiếp tục nói
- Phương không bao giờ có thể so sánh được với Sunny, trái tim Phương vốn dĩ không có sự nhân hậu.
- Hic.. vậy.. vậy sao mỗi lần đi học về Tibu đều kêu Phương ôm Tibu? Không phải Tibu có tình cảm với Phương sao?
- Tình cảm? Phương không đủ thông mình rằng khi có mặt những đứa trong lớp, những đứa bạn thân của Sunny thì Tibu mới kêu Phương ôm Tibu sao? Ừ Tibu cố ý để tụi nó thấy, cố ý để mối quan hệ của Tibu và Phương lọt đến tai Sunny. Đơn giản là Tibu muốn Sunny quên Tibu. Phương đối với Tibu chỉ là một công cụ trong những gì mà Tibu đang làm thôi.
Phương cứ khóc mãi... khóc mãi. Trái tim Tibu lúc này vô cùng khó chịu, rồi Tibu vẫn cứ tiếp tục:
- Hãy thật tỉnh táo khi trao cho ai tình cảm của mình Phương à, đừng quá dễ dãi. Biết sao Tibu nói vậy không? Thằng bạn Tibu làm công an bảo vệ mục tiêu trên XYZ, nó gặp Phương rồi, nó kể Tibu là Phương đi hát karaoke chung với tụi nó, thằng bạn nó sàm sỡ Phương một cách dễ dàng mà Phương chẳng phản ứng gì cả. Hãy yêu bản thân mình hơn nữa, đừng để bị lợi dụng. Hãy sáng suốt nhận ra đâu là tình cảm thật. Biết Thắng nói gì với Tibu không?
"Tibu đừng làm tổn thương Phương được không?"
Chẳng phải khi Phương bỏ người yêu để theo Tibu, những đứa bạn thân trong nhóm Phương coi thường và trở nên ghét Phương lắm sao? Đừng sai lầm thêm nữa, hãy sống tốt cho mình và cho mọi người.
- Tibu... nhưng Phương có tình cảm với Tibu thật lòng mà..Tibu.. Tibu
- Thôi Tibu về đây, hãy suy nghĩ kĩ về tất cả và đừng khóc nữa. Tibu xin lỗi...
Tibu dập điếu thuốc một cách nhanh chóng, cũng như dập tắt tất cả đối với Phương. Rồi lạnh lùng bước đi.
Vẫn thằng nhóc hôm bữa, Tibu nhìn lên và la lớn:
- Nhìn con c gì thằng nhóc con, đấm chết m mày bây giờ, ngon thì bước qua đây mày. Rồi thì thằng nhóc cũng im thin thít, mặt mày trắng bệch không nói lên được một lời. Ôi, cuộc sống lúc nào cũng hài hước thật...
Nghe Nhạc
Bây giờ, Tibu không cần phải kiềm chế cũng không cần phải nhịn nhục gì nữa, Tibu đã hy sinh tất cả vì Sunny, điều đó có nghĩa là Tibu đã từ bỏ cuộc sống của chính mình, liệu Tibu có đủ dũng cảm để người mình yêu đau khổ mỗi khi nhớ đến mình, yêu có phải là hy sinh khi không thể mang đến hạnh phúc cho người mình yêu, hay chỉ đơn giản là mong đợi mỗi ngày trôi qua là một nụ cười lại nở trên môi của cô ấy?
Hoặc là đôi lúc chỉ nghe giọng nói ấm áp qua một cú điện thoại: ừ em khỏe và sống tốt, anh thế nào? Hay một ngày nào đó, trước lúc nhắm mắt lại thấy lòng bình yên đến vô cùng khi nghe tin: Ừh anh ấy đối xử rất tốt với em, khiến em sống hạnh phúc và vui vẻ. Liệu mọi thứ có trở nên vô nghĩa không? Âu cũng là cái duyên số, con người ai cũng có số mệnh, vấn đề chỉ là thời gian... Thôi thì hãy cứ âm thầm và lặng lẽ.
Bước lên xe máy, Tibu thẫy trong lòng vô cùng nhẹ nhõm nhưng lại vô cùng đau đớn, đôi lúc có những thứ nhẹ tựa lông hồng nhưng cũng có những thứ nặng tựa thái sơn...
Ừ thì hôm đó, Tibu đã không không bước đến và ôm lấy Sunny, chỉ từ xa nhìn Sunny bước đi mà trong lòng đầy đau đớn, như đứt đi từng đoạn ruột, mọi thứ xé nát trái tim Tibu, thôi thì cũng đành nhìn Sunny bước đi một lần nữa bằng hai đôi mắt đang nhòe đi vì nước mắt...
Sunny một bước, Tibu lại một bước, Sunny không biết rằng Tibu đang theo sau Sunny, từng giọt nước mắt Tibu lại rơi một lần nữa, tay Tibu nắm chặt lại, dồn hết tất cả sức lực còn lại để níu kéo cái cảm xúc muốn chạy tới ôm lấy Sunny... Rồi thì bóng dáng đó cũng dần mất đi trong mắt Tibu, hình ảnh người con gái đang xa dần xa dần và biết mất trong cái không gian rộng lớn...
Tình yêu khiến con người phải rớt lệ vì hạnh phúc, nhưng cũng khiến con người gào thét trong hai dòng lệ vì đau khổ?
Tình yêu là gì? Như thế nào là đúng và thế nào là sai...
Có lẽ, không bao giờ có thể định nghĩa được tình yêu là gì...
[next]

Chap 29 - Yêu em đến những hơi thở cuối cùng của anh...

Kể từ cái ngày gặp lại Sunny, mỗi ngày trôi qua lại là một ngày đầy đau khổ đối với Tibu. Cái cảm giác mà mỗi đêm trôi qua, lại phải giật mình thức giấc, trong lòng hụt hẫng và thất vọng, lúc thì cơn đau hành hạ, lúc thì nỗi nhớ hành hạ.
Rồi cứ thế, khi đau Tibu lại lạm dụng vào thuốc giảm đau mà không biết được rằng, chính cái thuốc giảm đau đó đang giết chết cơ thể mình dần dần.
...
- A lô, Tibu nghe nè Phương
- Tibu hả, Phương muốn gặp Tibu. Tibu đừng lạnh lùng như thế nữa được không
- Tibu đã nói với Phương rồi, không bao giờ Phương có thể lay động được tình cảm của Tibu. Tibu đang rất mệt mỏi và khó chịu. Phương đừng làm phiền Tibu nữa
- Coi như Phương van xin Tibu được không, gặp Phương một lần đi mà
Tibu thấy lòng mình khó chịu, khó chịu vì ân hận. Tibu đã lôi Phương vào chuyện này, mà dường như mọi thứ đã vượt qua tầm kiểm soát của Tibu, Phương yêu Tibu thật lòng mất rồi. Tibu nghĩ lúc này cần phải thật sự khiến Phương từ bỏ tất cả, khiến Phương căm thù và ghét Tibu thì mới chấm dứt được.
- Thôi được rồi, muốn gặp phải không? Muốn quen Tibu đúng không? Thay đồ đi, giờ Tibu qua đón
Rồi Tibu lấy điện thoại, gọi cho Beo
- Beo hả? Tụi mày đang ở đâu? Tibu hỏi
- Đang ở nhà thằng Bi trên số 4 nè, có chuyện gì hok?
- Có chuyện cần giúp, tụi mày trên đó làm gì?
- Đang ngồi đập với tụi nó, cháy quá rồi, lên chơi chung cho vui khà khà.
- Ừ, ngồi đó, tao lên liền
Tibu đón Phương, chẳng cần nhìn Phương dù chỉ là một lần, chạy thật nhanh đến nhà Bi. rồi Phương hỏi Tibu:
- Đi đâu vậy Tibu?
- Muốn yêu Tibu, muốn quen Tibu đúng không? Vậy cứ im lặng và đừng nói gì.
Đến nhà Bi, Tibu nắm tay Phương và đi thật nhanh vào trong, đập vào mắt Phương là cảnh một đám thanh niên, chân tay thì xăm trổ, tóc thì cạo trọc. Phương thấy hơi sợ, đặc biệt là có một cái mùi tanh rất khó chịu xộc vào mũi Phương.
- A đù, Tibu hôm nay lạ mày, lần đầu tiên thấy mày dẫn con gái đi cùng, bồ hả. khà khà. Tiếng mấy thằng trong nhà hỏi?
- Bồ đ gì, tụi mày cứ ngồi im đó cho tao. Chuẩn bị đốt dùm tao
Rồi Tibu quay lại nói Phương
- Phương muốn quen Tibu sao, ok. Đây là cái thế giới Tibu đang sống, trong đó là ma túy tổng hợp, muốn yêu Tibu. Được thôi, hút nó! hút nó đi rồi Phương muốn gì cũng đươc. Bi đâu, đốt dùm anh đi em!!!
Rồi Beo lên tiếng
- Hút đi em gái, hút đi rồi anh cho em lên thiên đường, làm cho em sướng. Khà khà
Mặt Phương không còn giọt máu, trắng bệch, rồi Phương như sắp bật khóc vì sợ, không phải Tibu muốn dồn ép Phương đơn giản là Tibu biết Phương sẽ không làm điều đó. Tất cả như quá sức tưởng tượng của Phương.
Phương đứng đó bất động, và bắt đầu khóc. Tibu lớn tiếng
- Sao Phương, hút đi chứ, muốn gia nhập thế giới của Tibu mà?
Tibu nói
- Hic.. hu.. Phương xin lỗi, Tibu tha cho Phương đi. Tha cho Phương đi, huhu. Phương nấc lên từng lời
- Sao? Không đủ can đảm hả, vậy đi về và nín đi
Tibu chở Phương về nhà, trước lúc về Tibu nói với Phương
- Phương không bao giờ hợp với Tibu, hơn nữa cho dù Phương có hút Tibu cũng không cản, đơn giản là Tibu không quan tâm đến Phương. Hãy biết yêu thương mình hơn và suy nghĩ một chút đi, không còn nhỏ nữa! Hãy sống vui vẻ, Tibu xin lỗi
Phương vẫn thế, im lặng và khóc...
...
"Cháu là Tibu phải không? Trước hết cháu phải hết sức bình tĩnh. Cháu bị ung thư, điều quan trọng là cháu cần phải hết sức lạc quan và tập trung chữa trị. Hy vong khỏi bệnh không phải là không có, nhưng tinh thần là cực kì quan trọng. Cháu nên thu xếp nhập viện sớm!"
...
Tibu lại ngồi đó, trên tay cầm bức ảnh của Sunny và cười một mình.. cười vì hạnh phúc, cười vì Sunny hay là cười vì cuộc đời. Mọi thứ nghiệt ngã đến vô cùng. Đến một mức độ nào đó, vượt qua sự chịu đựng của một con người, họ cần ai đó bên cạnh mình lúc này, cần một ai đó để có thể thật sự chia sẻ mọi thứ với mình, nhưng làm sao đây khi người đó đối với Tibu chỉ có thể là Sunny...
Tuyệt vọng đến vô cùng, trong lòng Tibu bây giờ không biết nên làm gì nữa. Cầm tờ giấy trên tay, nó chẳng khác nào con dấu của diêm vương đại nhân đóng vào cái giấy thông hành dành riêng cho Tibu. Mọi thứ trước mắt Tibu dần sụp đổ, không thể suy nghĩ được gì, không thể làm được gì, lẽ nào số phận đã an bày rồi thì con người dù muốn hay không cũng phải chấp nhận nó.
"N ah, tao bi ung thu roi, moi co ket qua kham tren benh vien. Gio tao khong biet nen lam gi va nen lam gi. Sao moi thu lai den voi tao mot cach bat ngo va day dau don nhu the nay. Tao khong biet noi gi hon, may hieu tao dang muon noi den chuyen gi ma. Mai mot khi khong con nua, may phai thay tao de y ong gia cho tao. Tao chi mong may lam chuyen do cho tao ma thoi. Tao nho Sunny qua n oi, tao muon gap Sunny hon luc nao het. May phai hua la khong de chuyen nay den tai Sunny nghe khong."
"Ua? sao lai nhu day? Ma may kham o dau ha Tibu, co chac khong? Co chua tri duoc khong. Dcm may dang o dau? "
"Uh thoi khong sao, may hua voi tao di!"
"Tao hua, nhung chuyen do may khong phai lo. Nhung cung phai co cach gi do chu, may dung bo cuoc! "
"Tao khong biet nua, gio tao thay met moi lam"
"may dang o dau ha Tibu???"
...
"Sao may khong tra loi tao???"
...
"May dang o dau, sao tao goi hoai ma khong lien lac dc??"
Nghe Nhạc
Đồi thông tin hôm nay đẹp đến lạ thường, mọi thứ bình yên quá đỗi. Chưa bao giờ Tibu thấy nhớ Sunny như bây giờ, có lẽ vì Tibu sợ một ngày nào đó, Tibu không còn cơ hội để được nhìn thấy Sunny một lần nữa, không còn được nghĩ về Sunny mỗi đêm nữa...
Chưa lúc nào, Tibu có thể cảm nhận mọi thứ rõ ràng như bây giờ, từ mùi thơm của những thảm cỏ xanh mượt, hay tiếng gió đang thì thầm bên tai Tibu lúc này, hoặc đằng xa, ánh sáng le lói của mặc trời đang dần biến mất.
Ừh không khí đã dần lạnh từ lúc nào, nhưng Tibu không thấy lạnh mà thấy cần hơi ấm của ai đó sưởi ấm cho mình ngay lúc này, trái tim Tibu có lẽ đã quá kiệt sức vì nhớ nhung, vì mệt mỏi rồi Tibu cần một nơi để dừng chân ngay lúc này.
Ngày gặp lại Sunny, Tibu đã không thể chạy tới ôm lấy Sunny như mình vẫn luôn mong ước. Ông trời luôn trêu ngươi con người, lẽ nào đó chỉ là một trò chơi mua vui cho ông hay cái cảm giác gieo rắc đau khổ và bất hạnh khiến ông cảm thấy thỏa mãn.
"Ngay cả khi không muốn, anh cũng phải làm thế, anh không thể yêu em Sunny à. Anh đã sai ngay từ đầu, anh không nên tiếp tục yêu em. Không biết tại sao anh lại như thế này, không còn nhiều thời gian cho anh, anh thậm chí không thể thở được nữa.
Anh biết em sẽ không bỏ mặc anh một mình như thế này phải không Sunny? Đừng yêu anh đừng quay lại bên anh nữa. Hình như anh đang đợi nói lời ly biệt, yêu em rất nhiều, nhiều hơn bất kì thứ gì quý giá nhất đối với anh trên thế giới này nhưng anh phải quay đi.
Anh xin lỗi anh không thể đi bên em đến những bước cuối cùng rồi, anh xin lỗi vì đã không thể giữ được lời hứa đem lại hạnh phúc cho em đến hết đời, không thể làm cho em cười mỗi khi em không vui, không thể tự tay lau khô cho em những giọt nước mắt những khi em buồn nữa.
Hãy xóa đi những kỷ niệm của hai đứa mình và thay thế vào đó những kỷ niệm khác hạnh phúc hơn em nhé... hãy.. hãy là em trước khi biết anh Sunny à!
Anh thật yếu đuối vì những giọt nước mắt anh lại rơi rồi, và phụ nữ không thích những người yếu đuối đúng không em, anh xin lỗi vì anh không thể làm cho những giọt nước mắt này ngừng rơi được. Không phải những giọt nước mắt vì đau buồn đâu em, anh thề đó.!!..
Đó là những giọt nước mắt vì hạnh phúc, anh thật sự hạnh phúc vì quãng thời gian qua đã được gặp em, được yêu em. Ông trời đã không bạc đãi anh khi cho anh gặp được em, và cho dù có một lần nữa phải đánh đổi quãng đời còn lại chỉ để được gặp em như trước đây thì... anh xin lỗi, vì anh sẽ lại gật đầu đồng ý một lần nữa.
Con người không hoàn hảo, nhưng bên cạnh em, em làm cuộc sống của anh trở nên hoàn hảo, em có biết điều đó không hả Sunny? Mỗi sáng thức giấc, anh sẽ ngập tràn hạnh phúc và bắt đầu một ngày mới đầy yêu thương khi anh được nhìn thấy em, nhìn thấy nụ cười của em, khi anh lại được nhẹ nhàng vuốt cái sống mũi nhỏ nhắn và đáng yêu của em, em có biết điều đó không Sunny?
Sunny...
Anh yêu em...
Yêu em đến hơi thở cuối cùng của anh, cho dù sau này hơi thở của anh không còn mạnh mẽ và đầy nhiệt huyết như trước nữa nhưng anh vẫn yêu em như thế Sunny à...
[next]

Chap 30 - Sự xuất hiện của Jenny

Thường thì trong vô vọng con người ta lại tìm thấy thứ ánh sáng le lói trong con đường không lối thoát đó. Đôi khi chỉ những điều vô cùng giản dị và nhỏ bé lại thay đổi cả một cuộc đời của một con người. Hãy cứ sống hết mình và đừng nuối tiếc về bất cứ điều gì, để rồi khi nhắm mắt, ừ thì ta đã sống một cuộc sống không nuối tiếc...
* * * * * *
Tưởng chừng như tất cả đã kết thúc, tường chừng như cuộc sống đã đặt dấu chấm hết với Tibu nhưng... rồi thì mọi chuyện cũng suôn sẻ, khi đi tái khám tại một bệnh viện khác, Tibu mừng rỡ với kết quả trên tay, chỉ bị xuất huyết dạ dày, chứ không hề có vấn đề gì về ung thư cả. Thế đấy, khi buông xuôi rồi thì tự nhiên hy vọng nó cũng lại tìm đến trong cuộc sống.
Phải bước ra từ cõi chết mọi lần, phải nếm trải cái mùi vị tưởng chừng mất đi tất cả mới biết quý trọng nó, mới biết quý trọng cái cuộc sống vốn có của mình. Chưa bao giờ Tibu thấy mỗi ngày mới trôi qua lại tràn đầy sức sống và niềm hy vọng như lúc này, ít nhất từ bây giờ Tibu luôn quý trọng mỗi ngày lại được sống, lại được bắt đầu tất cả cho dù nó không suôn sẻ và như mong đợi.
Và người đầu tiên Tibu muốn nói chuyện chính là Sunny, bao nhiêu cái suy nghĩ trong đầu Tibu, Tibu sẽ không bao giờ để mất Sunny nữa, Tibu sẽ xuống sài gòn, sẽ làm tất cả để có lại một người con gái bên cạnh Sunny.
Hai bàn tay Tibu run lên vì hạnh phúc, cầm điện thoại trên tay Tibu nghĩ tới những hình ảnh của Sunny, nghĩ tới những lúc hai đứa bên nhau, và rồi chỉ trong một vài giây nữa lần đầu tiên Tibu có thể tự tin về tương lai mà nói chuyện với Sunny.
Day 1:
- Sunny hả?
- Dạ, em là Sunny
Ôi giọng nói đáng yêu đó, cái giọng nói mà khiến trái tim Tibu bao đêm thổn thức và luôn nhớ tới. Rồi Tibu tiếp tục nói.
- Em khỏe không? anh nhớ em nhiều lắm, em thế nào rồi, cuộc sống dưới đó thế nào? Em sống tốt chứ?
- Dạ em vẫn khỏe, nhưng cho em hỏi ai vậy ạ?
Tibu hơi khựng lại, không hiểu có chuyện gì đang xảy ra
- Em đừng đùa nữa, anh nè, Tibu nè.
- Dạ, Tibu nào ạ?
Chần chừ một chút, rồi Tibu lại nói tiếp
- Sunny, em đừng đùa nữa? Tibu nè. Anh biết em giận anh vì quãng thời gian qua anh lạnh lùng với em, anh xin lỗi. Đừng giận anh nữa.
- Dạ xin lỗi anh, nhưng hình như mình không quen nhau thì phải, thật sự em không quen ai tên Tibu cả.
- Đừng đùa dai nữa, mình học chung hai năm ở Đl, rồi em đi sài gòn, giỡn gì mà ghê vậy, giả bộ quên anh hả?
- Dạ đúng là mình có học trên đó 2 năm, nhưng xin lỗi bạn, thật sự mình không nhớ bạn là ai hết, mình học chung lớp à?
- Em đừng như thế nữa, em hận anh lắm sao? Có chuyện gì vậy, em như thế anh đau lòng lắm...
- Bạn đừng nói chuyện thân mật như vậy, xin lỗi bạn. Giờ mình bận rồi
Tút... tút... tiếng máy cắt ngang như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cái khuôn mặt đang háo hức của Tibu, mà bây giờ nó đã chuyển sang bàng hoàng và quá sốc vì những gì vừa xảy ra..
"Cái gì đây, sao... sao lại như thế, sao Sunny lại như thế, lẽ nào Sunny vẫn còn đang giận mình... Vậy thôi, hy vọng Sunny sẽ bớt giận, rồi mình sẽ gọi Sunny sau." Tibu nghĩ
"Em vẫn cứ sống trong tim anh từng ngày, rồi nếu một ngày nào đó, chính em bắt anh phải quên em, anh sẽ làm điều đó như thế nào, khi mà kể cả khi nhắm mắt lại, những hình ảnh của em cũng hiện ra trong suy nghĩ của anh... "
Day 2:
- Sunny hả, em đang làm gì đó?
- Ừ Sunny đang học, có chuyện gì không bạn?
- Em còn giận anh không? Anh xin lỗi, anh sẽ không bao giờ lạnh lùng với em như thế nữa.
- Mình đã nói với bạn rồi, cho dù mình học chung lớp nhưng mình thật sự không thể nhớ bạn là ai, bạn đừng tỏ vẻ thân mật với mình như thế nữa.
- Nhưng mà, nhưng mà... anh...
- Thôi mình bận học rồi, bye bạn.
Tút... tút...
Day 3:
- Alô
- Anh nè Sunny, coi như anh cầu xin em đi, em đừng lạnh lùng như thế nữa được không, anh van xin em đó. Anh không hiểu có chuyện gì nhưng em đừng giả bộ như không quen biết anh nữa được không?
- Sunny nói rồi, mình thật sự không nhớ bạn là ai, cũng không quen biết bạn, bạn đừng như vậy được không, mình sắp thi rồi, mình thật sự bận lắm
- Đừng vậy mà Sunny, nghe anh... nghe anh.. tút... tút...
Những ngày sau đó, Sunny không còn bắt máy mỗi khi Tibu gọi nữa. Bắt đầu từ lúc đó, Tibu thật sự cảm thấy sợ hãi vô cùng, rõ ràng không phải mọi chuyện là một trò đùa mà là một điều gì đó thật sự nghiêm túc, có lẽ nào Sunny hận Tibu đến mức đó...
Chỉ biết lúc này, trái tim Tibu thật sự đang rất đau...
***
Mấy ngày hôm nay, Tibu cứ như người mất hồn, cứ nghĩ về Sunny hoài thôi mà không biết làm sao, không biết làm như thế nào để mọi chuyện có thể trở lại như ngày xưa. Buổi tối hôm đó, Tibu bật máy tính lên, đăng nhập yahoo xem Sunny có online hoặc pm cho Tibu không. Rồi bất chợt một nick lạ pm Tibu:
- Tibu đang làm gì đó, giờ mới thấy onl. Hôm nay thế nào? Có vui không
Rõ ràng là một nick lạ, và Tibu thật sự không biết đó là ai. Tibu nhanh chóng type lên máy tính
- Ừ cũng bình thường, Tibu xin lỗi nhưng cho hỏi bạn là ai vậy?
- :( Sao vậy, sao Tibu quên mình nhanh vậy, mới mấy ngày mà quên mình rồi sao?
- Ủa Tibu nhớ là chưa bao giờ nói chuyện với bạn mà
Tibu chợt nghĩ, nick của Tibu cũng có mấy thằng bạn thân biết pass, có lẽ nào tụi nó lấy nick mình tán vớ tán vẩn không? Rồi Tibu hỏi
- Trí nhớ của mình kém lắm, xin lỗi bạn nhe, vậy bạn tên gì và ở đâu nè?
- Mình tên jenny, ở sài gòn. Bạn nhe, giả bộ quên mình chứ gì?
- Hok phải giả bộ, mình quên thật, tại đầu mình có vấn đề nên dễ quên lắm.
- Ừ không sao, vậy hôm nay mình làm quen lại từ đầu ha. Hihi. Bạn coi wc của mình không? Mình bật nhé
Rồi jenny gởi wc cho Tibu, nhưng Tibu đã từ chối và không xem
- Sao vậy bạn, sao bạn từ chối vậy? không muốn nhìn thấy mình sao? hihi
- Ừ mình không muốn xem, đánh giá một người không phải bằng vẻ bề ngoài
- Ừ tùy Tibu thôi, Tibu cũng đặc biệt nhỉ, những người khác chat ai cũng đòi wc.
- Tibu ở Đà Lạt phải không, đl lạnh nhỉ, jenny cũng thích ở đl lắm, thích cái không khí và những hàng thông xanh của đl.
Tibu đang chần chừ suy nghĩ về cô bé này thì
- Ui da, mình có việc bận rồi, phải đi thôi.tạm biệt Tibu nhé. Hẹn khi khác nói chuyện
- Ừ bye bye, nice day ha
"Bỗng nhiên Tibu thấy hơi rùng mình, có lẽ nào.. có lẽ nào đây là Sunny?
Có lẽ nào Sunny đang giả bộ để một lần nữa hai đứa lại gặp nhau một cách bất ngờ..
Sao mình ngu vậy, tự nhiên đòi bật wc cho mình xem mặt lại còn biết khá rõ về đl, là Sunny rồi, Sunny đang cố ý để mình nhín thấy Sunny..."

BÌNH LUẬN VỀ TRUYỆN

Truyện đọc nhiều nhất!
Bạn đang đọc truyện trên website DocTruyenVoz.Com
Các bạn đang đọc truyện trên DocTruyenVoz.Com, website đọc truyện voz nhanh, đẹp, không quảng cáo khó chịu... Hãy LIKE Facebook DocTruyenVoz dưới đây để cập nhật những truyện mới nhất!
Tên

#BạnLoằn,1,#BạnThânYêu,1,#BiênGiớiNgàyThángNăm,13,#BíMậtKinhHoàngTrongQuánNet,1,#CáChépMùaDịch,1,#CasinoKýSự,60,#ChịQuảnLýDễThương,6,#ChuyệnBựaThờiĐiHọc,1,#ChuyệnCủaBun,1,#ChuyệnLinhTinhTạiHạ,1,#ChuyệnLoạnXịNgậu,1,#CóLẽAnhQuáNgốc,1,#ConChủTịch,1,#CóNênYêuCôBạnThânĐểBảoVệCôẤy,1,#ConGáiSếpTổngVàOsinCấpCao,19,#CôBéHàNội,7,#CôGiáoChủNhiệmCủaTôi,1,#CưaChịHàngXóm,1,#DầuKhí,1,#DòngĐờiNổiTrôi,5,#DuyênTrời,1,#ĐãNhớMộtCuộcĐời,11,#ĐứngDậyTừVấpNgã,4,#ĐừngLàCảThếGiớiCủaNhau,13,#GáiĐếnỞCùngNhà,37,#GấuEmCóVõ,1,#GấuEmLàHotGirl,1,#HậuHóaĐơn,14,#HậuHóaĐơnPhiênBảnThực,24,#HóaĐơn,140,#KhépLạiQuáKhứ,7,#KhôngPhảiTruyệnKinhDị,1,#KýSựChuyểnMộ,21,#LàmNghệThuậtPhảiCóĐamMê,1,#LàmViệcTrongQuánMassage,21,#LàngQuêThànhPhốTôiVàEm,85,#LờiTrầnTìnhCủaMộtẢĐiếm,1,#LỡTaySờGấu,1,#LỡYêuNgườiTình,29,#NgàyHômQuaĐãTừng,6,#NgheCaveKểChuyện,36,#NhậtKýBuồnChuyệnTù2013,26,#NhữngChuyệnBựaThờiSinhViên,1,#NiềmHạnhPhúcCủaMộtThằngNghèo,13,#ÔiCáiCuộcĐờiCủaTôi,9,#PhảiLòngAnh,1,#QueEmĐấtĐộc,1,#QuêNgoại,1,#RanhGiới,8,#Sau5NămGấuĐãDốiEm2Lần,1,#TánCôGiáo,1,#TánGái10kSub,16,#TiềnHóaĐơn,51,#TìnhYêuHọcTrò,74,#TôiĐangChănRauLàVợCũ,1,#TôiLàGáiDịchVụ,1,#TộiLỗi,48,#VozNgoạiTruyện,1,#VôTìnhHônGáiEmPhảiLàmSao,10,#XinLỗiAnhYêuEm,5,#YêuCaveCaoCấp,12,#YêuGáiDịchVụVàCáiKết,1,#YêuThầmChịHọ,157,#YêuThầmVợBạn,1,100 ngày cố yêu,1,1730.365.2.1,13,7 ngày làm gia sư,1,Anh có thể tặng em một nụ hôn không,1,Anh ơi em không phải là rau,1,Bạn gái cũ làm thư ký,33,Bạn gái tôi là lớp trưởng,1,Bản lĩnh ếch cụ,1,Bắt gặp gấu ôm eo thằng khác,1,Bị con bạn thân nhìn thấy chết em rồi,1,Bị đâm khi đi chơi cùng Gấu,1,Bị ép đi xem mặt gái,21,Bị gái ở bể bơi vô ảnh cước vào bụng,1,Boys Già,4,Bố vợ tôi,1,Bỗng dưng anh yêu em thiên thần bé nhỏ,4,Cách chinh phục gái hơn tuổi,72,Cai sữa,1,Cảm nắng chị cùng dãy trọ,13,Cảm ơn em con cave đã thay đổi cuộc đời anh,1,Cát tặc,14,Câu chuyện về 1 checker,9,Chàng lớp trưởng và cô nàng đanh đá,11,Chàng trai năm ấy tôi từng theo đuổi,1,Chăn rau,1,Chăn rau ai dè yêu thật,1,Chị ơi anh yêu em,1,Chuyện của một thằng bị bệnh tim,1,Chuyện của tôi,22,Chuyện em xả hơi,1,Chuyện FA kinh niên và có vợ như nào,1,Chuyện Q4,1,Chuyện tình buồn của tôi,53,Chuyện tình của anh nhân viên văn phòng và con gái cảnh sát,24,Chuyện tình của mình với gấu người Đài Loan,31,Chuyện tình của tôi nàng và con chó,1,Chuyện tình với em hàng xóm,1,Chuyện tình zồng,5,Chuyện tù,3,Chuyện về người phụ nữ,26,Chuyện xưa và nay,6,Có gấu là người Hàn,1,Con bạn thân,26,Con đường mang tên em,29,Con Thầy - Vợ Bạn - Gái Cơ Quan,2,Cô bạn gái người Mỹ của tôi,29,Cô gái của sếp,19,Cô gái thích coffee đen,1,Cô giáo chủ nhiệm của tôi,11,Cô giáo Em sẽ mãi ở trong trái tim anh,39,Cô giáo và học sinh,2,Cô trợ lý và nàng gia sư,51,Cơn mưa ngang qua,1,Cuộc chiến giữa Nhíp xinh và Quần đùi hoa thủng đũng,26,Cuộc đời một giấc mơ,1,Cuộc đời tôi và những mối tình đi qua,54,Cuối cùng mình cũng lấy được vợ,1,Cưới em gái tiếp viên quán cà phê,1,Cười lên cô bé của tôi,129,Cứu gái đụng xe và câu chuyện tình buồn,1,Cứu net một em sinh viên hot girl,1,Danh Sách Truyện,304,dauphongver01,3,Dầu khí,28,Dì ơi có phải là tình yêu,2,Dì tôi là một teen girl,7,doithayxx,8,Drop,52,Du học Liên Xô,73,Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt,1,Đã nói lời tạm biệt,1,Đang viết,37,Định mệnh của tình yêu,1,Đôi mắt người xưa,1,Đừng đùa với gái hư,1,Đừng đùa với teen,1,Em đã bỏ nghề làm nông nghiệp như thế đó,1,Em đã là thiên thần,23,Em đã lỡ một tình yêu,1,Em đã nuôi con của người em yêu như thế nào,7,Em hàng xóm đối diện nhà tôi,4,Em hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà,51,Em hàng xóm xa lạ,1,Em KTV Massage,1,Em là cô bé của anh,7,Em nhân viên của mama,4,Em sinh ra là để hạnh phúc,78,Gái net,19,Gái trọ cạnh phòng,8,Game Online Chuyện tình 5 năm trước,1,Gấu đã tán em như thế nào,1,Gấu hơn mình 6 tuổi,1,Gấu kute và cực kỳ bá đạo,4,Gấu mình ngủ với 1 gã đã có vợ,1,Gấu mới cao tay trả thù gấu cũ,1,Gấu phản bội sau 7 năm yêu nhau mặn nồng,1,ghost,2,Gia đình hắt hủi say nắng cô nàng lớp 12,51,Giá như dừng yêu,3,Giảng Viên lái xe bất đắc dĩ,33,Gio_Vo_Tinh2710,2,Giới hạn tình bạn hay vượt rào,4,Góp tiền chơi cave,1,Hành trình cưa đổ MC,1,Hành trình tìm lại,25,Happy Ending,33,Hãy hiểu anh người anh yêu,14,Hẹn ước Bồ Công Anh,4,Hoàn thành,199,Học sinh,33,Hối hận vì lấy vợ sớm,1,Hồi ức của một linh hồn,8,Khi vozer đưa gái đi chơi,1,Khiêu vũ giữa bầy gõ,30,Khiêu vũ giữa bầy les,18,khovigaitheo,2,Không lẽ nói cho cả thế giới rằng mình đang yêu,7,Không phải truyện kinh dị,12,Kỷ niệm ngu nhất trong cuộc đời,1,Ký ức xưa,3,Là duyên hay là nợ là chăn hay bị chăn,7,Làm thằng đàn ông tốt không phải lúc nào cũng hay,1,Làm việc cùng EX,1,Lắng nghe nước mắt My memoirs,3,Lần đầu hút cần,1,Lỡ ngủ với chị,1,Lời trần tình của một ả điếm,25,Minh Hoàng và Hoàng Vi,3,Mối tình đầu,1,Một đêm trăng lạnh trai lông bông cảm nắng gái lạnh lùng,1,mrxau,3,Mùa gấu chó,1,Mưa hay nước mắt,31,My Memory,39,Này điếm em yêu chị,1,Này em làm cô dâu của anh nhé,9,Nên là chúng mình lấy nhau đi,1,Ngày không Phây,1,Ngẫm,52,Nghề bồi bàn,20,Nghề Vệ Sĩ,4,Nghi vấn cao thêm sau 4 năm tu luyện,32,Ngỡ quên và ngàn ngày nhớ,43,Người con gái áo trắng trên quán bar,3,Người con gái nghiền chữ nạ,1,Người yêu cũ của gấu dọa giết em,1,Người yêu tôi là gái hạng sang,15,Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,41,Nhập viện xa nhà Gái thành phố thương,4,Nhật ký anh yêu em,9,Nhật ký chăn rau,7,Nhật ký gã tồi và cô cave bé nhỏ,1,Nhật ký Hoàng Vy,22,Nhật ký làm bố,1,Nhật ký những ngày đầu làm vợ,1,Nhật ký những ngày mưa,17,Nhỏ bạn thân bị less,21,Những đứa em gái và bà xã hiện tại,16,Nó lại nhớ anh như một thói quen khó bỏ,1,Nocturne 1 kí ức đẹp,1,Nợ duyên nợ tình,28,Nửa đêm gấu cầm dao,1,Ở chung với gái,23,Phải lòng anh,3,Phụ nữ không hề khó hiểu,1,Ra mắt gia đình ex,13,Sad Ending,14,Sau 10 năm gặp lại em đã có gấu là bạn thời lớp 1,5,Say nắng cô em tán cô chị,5,Say nắng gia sư của em trai,9,Săn nã,40,Sống chung với gái,8,Tạ Trùng Linh hồi ký,1,Tại Hạ,10,Tán cô giáo,39,Tán gái bên Hàn,1,Tán gái cùng cơ quan,1,Tán gái dễ ợt,1,Tán gái hơn tuổi và những bài học,2,Tán gái khó thế sao,1,Tán gái ở nhà,31,Tán gái Tây,15,Tán gái Tây trên Meowchat,6,Tâm sự,8,Tâm sự của chàng trai 18 tuổi sắp làm bố,12,Tâm sự của một thằng con trai tỉnh lẻ say nắng gái thành phố,1,Tâm sự hồi ký về trại Sa La Điên,1,The day you went away,43,The Khải Huyền,18,Thời trẻ trâu và chuyện tình tù,4,Tiền nhiều thì có nên mua nô lệ về chơi,1,Tín dụng đen,18,Tình đầu sau 1 đêm trắng và phát hiện ra sự phũ phàng,1,Tình yêu và tình dục,1,Tôi đã tiêu 10k như thế nào,1,Tôi đi tán gái,1,Tôi Em 2 thế giới,1,Tớ có thể yêu cậu cũng có thể quên cậu ngay lập tức,1,Trả thù gấu chó,16,Trai ngoan dính phải gái hư,1,Trót yêu,1,Trớ trêu,1,Truyện 18,27,Truyện cười,17,Truyện cười Vôva,47,Truyện ma,7,Truyện ngắn,95,Truyện tâm linh Bố em,1,Từ gặp ma đến gặp gấu,25,Tưởng nhầm gái hư đc nhầm gái ngoan,22,Vẽ em bằng màu nỗi nhớ,47,Vì cuộc đời là những luống rau,8,Vị tình đầu,12,Videos,12,Vo_Tonq_Danh_Meo,12,Vợ chồng hàng xóm,1,Vợ ơi anh biết lỗi rồi,27,Vợ xăm hình hổ báo nhưng rất chung tình,44,Vợ yêu,8,Vợ yêu ơi anh yêu em nhiều lắm,1,Xin lỗi em bởi vì anh nghèo,1,Yêu bé Dừa,2,Yêu chị cùng công ty,1,Yêu cô bạn học cùng cấp 1,4,Yêu em là hạnh phúc đời anh,1,Yêu em nhanh thế,1,Yêu em quá nhanh và nguy hiểm,8,Yêu gái dịch vụ và cái kết,11,Yêu gái matxa và kết cục,1,Yêu người cùng tên,70,Yêu người IQ cao,26,Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái,16,Yêu thầm em gái bạn thân,1,
ltr
item
DocTruyenVoz.Com: Hồi ức của một linh hồn - Chap 21 → 30
Hồi ức của một linh hồn - Chap 21 → 30
Đọc Truyện Voz - Truyện Voz Hay - Hồi ức của một linh hồn - Chap 21 - 22 - 23 - 24 - 25 - 26 - 27 - 28 - 29 - 30
http://lh4.ggpht.com/-ARKYdAvIis0/VSsg3DDNxHI/AAAAAAAADIc/6OL1rQL4ob4/s1600/hoiuccuamotlinhhon.jpg
http://lh4.ggpht.com/-ARKYdAvIis0/VSsg3DDNxHI/AAAAAAAADIc/6OL1rQL4ob4/s72-c/hoiuccuamotlinhhon.jpg
DocTruyenVoz.Com
https://www.doctruyenvoz.com/2015/04/hoi-uc-cua-mot-linh-hon-chap-21-30.html
https://www.doctruyenvoz.com/
https://www.doctruyenvoz.com/
https://www.doctruyenvoz.com/2015/04/hoi-uc-cua-mot-linh-hon-chap-21-30.html
true
3715675415566788023
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts XEM TẤT CẢ Đọc tiếp Reply Cancel reply Delete Đăng bởi Home TRANG TRUYỆN Xem tất cả CÓ THỂ BẠN THÍCH TAG ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Không có truyện nào! Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April Thg 5 June July August September October November December Thg 1 Thg 2 Thg 3 Thg 4 Thg 5 Thg 6 Thg 7 Thg 8 Thg 9 Thg 10 Thg 11 Thg 12 just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow NỘI DUNG NÀY ĐANG BỊ KHÓA BƯỚC 1: Chia sẻ lên Facebook Bước 2: Bấm vào link bạn vừa chia sẻ trên Facebook Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy Table of Content
A+ A-