Hồi ức của một linh hồn - Chap 41 → 50

Chọn chế độ đọc: Sáng - Tối
hồi ức của một linh hồn voz

Chap 41 - Ngôi nhà giữa nơi hoang vu 2

Đã 6 h chiều mà bên ngoài mặt trời vẫn chưa biến mất hoàn toàn, có lẽ là do cái nắng oi bức và cái thời tiết khắc nghiệt ở nơi này. Phía sau ngôi nhà là những dãy núi đá cao và dài tít đến tận chân trời, hoặc cũng có thể là đến một nơi mà con người không thể nhìn thấy trong tầm mắt của mình.
Đằng xa, ở trên núi nếu tinh mắt lắm thì mới thấy được loáng thoáng một hai cái mái nhà tranh, mà cũng chẳng biết được đó là gì... có thể là nơi trú ngụ của những người hái thuốc, có thể là nơi để một ai đó tịnh dưỡng, hoặc cũng có thể là những mục đích khác mang phần kì bí và rùng rợn hơn nhiều. Ai biết được ở cái chốn hoang vu này có chuyện gì nữa có thể xảy ra và có bao nhiêu điều mà những người như chúng ta chưa từng biết đến...
Cái xứ xở này cũng lạ thật, gần 7 giờ mới chịu tắt nắng ấy thế mà mặt trời vừa mới xuống núi, một màu đen đã bao trùm toàn bộ một khu vực rộng lớn này chỉ trong chốc mắt. Không một ánh đèn, không một tiếng người chỉ có tiếng côn trùng kêu vang vảng trong cái không gian quá rộng lớn.
À mà ở giữa cái nơi núi non hiểm trở này, giữa cái thung lũng cằn cỗi chỉ có cát, đá và một số cây được sinh ra là để chống chọi với cái khắc nghiệt của thời tiết thì làm sao đào đâu ra bóng người để được nhìn thấy, để được kêu gọi í ới và tán dóc ba đôi câu.
Không điện, căn nhà le lói một chút ánh sáng bằng cái đèn dầu cũ kĩ và đầy mùi khét của tim đèn. Mà sao hai ông bà lão đó có thể sống ở một nơi như thế này nhỉ, hoang vu và tách biệt so với cuộc sống bên ngoài quá. Tibu thầm nghĩ.
Hai thằng to nhỏ với nhau khoảng một phút rồi bỏ 2 triệu vào cái phong bì, sau đó Tibu đặt xuống dưới tấm gỗ ngay phòng khách, nơi hai thằng đang ngồi. Chẳng biết hai ông bà có hay chuyện hay không nhưng thôi cũng chẳng quan trọng. Thời buổi đó, 2 triệu chẳng phải là một số tiền lớn nhưng cái bữa cơm, cái sự quan tâm của ổng bả dành cho hai thằng nó còn xứng đáng được nhiều lần hơn thế... Với số tiền này chắc cũng giúp được họ trong một khoảng thời gian.
Bữa cơm kết thúc một cách nhanh chóng, đơn giản là vì thiếu gạo và thức ăn, hai thằng cố gắng dằn bụng ăn ít nhưng vẫn không đủ cho cả bốn người. Haizzz sau đó thì cả cái không gian trong nhà tĩnh lặng như mặt hồ trong những ngày đầu mùa, không một tiếng động, không ai nói chuyện với ai, ông già.. bà lão... Tibu.. và cả beo...
Hai thằng cảm nhận được cái không khí im lặng nhưng lạnh lẽo và đáng sợ này. Hai ông bà này là người cùng một gia đình mà sao giữa họ cái có một cái khoảng cách lớn như vậy, như là hai người xa lạ, hoặc có thể còn hơn thế... cái cách họ nhìn nhau, nó đặc biệt lắm, không phải như hai vợ chồng mà như kẻ trên và bề dưới. Và bà lão mới là người của bề trên.
Trong cái ánh mắt của ông già mỗi khi bà lão ho nhẹ, hoặc nhìn ông lão thì có một chú sợ hãi ở trong đó. Không lẽ gia đình người Chăm cũng là gia đình mẫu hệ? Không phải, chẳng có sổ sách nào ghi lại điều đó cả.
Tỉnh dậy ăn cơm xong là Beo lại nằm lăn ra ngủ, mà cái thằng này cũng kì lạ, bình thường nó ít như thế, một ngày của nó thường bắt đầu từ 4 giờ trưa và kết thúc vào 8 giờ sáng hôm sau vậy mà hôm nay... ừ có lẽ do đi cả ngày nên nó mệt thì phải. Đến bây giờ thì cái sự mệt mỏi đó bắt đầu thấm thía đối với Tibu, chân tay bắt đầu không còn sức, mắt thì bắt đầu mở không ra...
.
..
...
Sunny rảnh không, tối nay mình đi xem phim nhe...
... Tibu à, Sunny nhớ Tibu lắm, lại đây và ôm Sunny được không...
.. Sunny đi đâu vậy, quay lại đây, đừng đi nữa Tibu không đuổi kịp đâu...
Sunny... Sunny...
Cạch.. Cạch..
Lạch cạch... cạch cạch...
Tibu chợt tỉnh giấc bởi những tiếng động lạ, khẽ thở dài haizzz thì ra chỉ là một giấc mơ. Hình như Sunny như một cái tâm ma của Tibu mà hầu như không bao giờ có thể khai sáng được, dù thế nào thì cái tâm ma đó cũng đè nặng cái lý trí và cuộc sống hiện tại của Tibu. Trở lại với căn phòng, Tibu lấy tay mình để có thể nhìn thấy rõ hơn chút xiu trong cái căn phòng tối đen như mực này.
Sao mọi thứ tối thui vậy nè, đêm nay có trăng thì tốt biết mấy, mọi thứ sẽ sáng hơn nhiều. Tibu nghĩ. Nhìn sang bên cạnh Tibu thấy Beo vẫn đang say sưa ngủ.
Cách... cách... lách cách... vẫn tiếng động đó, nó vang vọng từ trong bếp đi ra..
Tibu mở to mắt coi đồng hồ, đã gần mười hai giờ rồi. Tiếng gì vậy nhỉ, giờ này mà hai ông bà còn chưa ngủ sao? Tối thu tối mò dậy mà làm gì nữa hả trời. Tibu ráng ngồi dậy, mang đôi giày vào rồi mò mẫm đi ra đằng sau bếp.
Vẫn cái mùi hương đầy khó chịu nhưng lại quyến rũ đó xộc vào mũi Tibu, tiếng động dần rõ hơn. Qua ánh đèn dầu le lói trong bếp, bà cụ đang ngồi đó đầu quấn khăn đen, tay thì đang cầm kéo cắt một vài thứ gì đó, nhìn giống như là nhưng nhánh cây khô.
Bên dưới nơi bà cụ ngồi, vương vãi khắp sàn nhà một thứ bột màu nâu đen, cùng chày và cối, hình như là bà cụ mới giã gì xong. Ở trên bàn, khói bốc ra từ một cái chén sứ cũ kĩ đã đen sạm, bên cạnh đó là một vài tấm vải và giấy hình vuông và nhỏ, được bọc rất kĩ càng.
- Bà ơi, khuya rồi mà bà chưa ngủ sao?
Ông lão đâu rồi nhỉ? Tibu tự mình thắc mắc
Bà lão không trả lời, Tibu hỏi lại:
- Bà ơi, bà đang làm gì đó? Đã khuya rồi ạ, mà ngủ sớm cho khỏe
Một hồi sau, thì bà lão mới ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tibu và nói:
- Cháu đi ngủ đi, cứ kệ bà.
- Dạ, chúc bà ngủ ngon. Tibu lễ phép đáp trả
Mọi thứ càng ngày càng kì lạ, Tibu vắt óc suy nghĩ mà vẫn không ra câu trả lời. Trời về khuya, không khí trở nên lạnh dần, hoặc cũng có thể là do cái âm u và lạnh lẽo của căn nhà mà khiến Tibu hơi rùng mình khi trở lại ra phòng khách.
Tibu định bụng là sẽ trở lại và ngủ tiếp thì không hiểu do cái trực giác của Tibu hay là một lực đẩy vô hình nào đó khiến Tibu dừng lại ngay trước bàn thờ... Nhìn và suy ngẫm...
Sao lại là hình Ta ruk ở trên tường nhỉ?
Bà lão đang làm gì mà giờ này không ngủ? Còn ông lão đâu rồi, sao có một mình bả ở đó
Lẽ nào...
Rồi Tibu nhìn xuống dưới, nơi vó mỏm đã nhỏ khắc tiếng phạn nhô lên, điện thoại thì hết pin, Tibu cố gắng tiến sát lại đến viên đá, đưa tay mình ra, dùng ánh sáng của cái đồng hồ điện tử soi vào đó. Cố gắng đến mấy cũng không thể nào đọc được những dòng chữ đó.
Lần này, tinh mắt Tibu mới để ý được trên đó có vài con số...
ЖИЙКСЩН
щчюяєїҐҐЖЄž
ĢģĦħčĄúéüĆĎĐ
23 Æ 12 ƙ 1957
29 Ħ 1 ɓ1958
Đọc mãi cũng chẳng hiểu, Tibu quay trở lại chỗ ngủ, ráng nằm ngủ lại nhưng không thể nào chợp mắt được, mà hàng trăm cái suy nghĩ cứ hiện lên trong đầu Tibu lúc này.
Tự nhiên có mấy con số, nó ám chỉ điều gì nhỉ?
Khoảng thời gian đó là khoảng hơn 30 ngày. Nó có ý nghĩ gì vậy ta.
Rồi bất chợt một suy nghĩ hiện lên trong đầu Tibu, Tibu ngồi phắt dậy ngay lập tức tiến đến chỗ phiến đá dưới bàn thờ.
...
Tibu ngồi đó, miệng há hốc và trở nên khô không khốc, toàn thân trở nên bất động.!!!!..!!
Có bao giờ bạn gặp một nỗi sợ hãi đến tột cùng, khi mà tất cả các cơ trong cơ thể như không thể hoạt động được, mọi thứ trở nên đông cứng, trái tim đập nhanh đến mức nếu như không dừng lại thì nó sẽ nổ tung ra.
Trong tâm trí bạn giờ chỉ tràn ngập nỗi sợ hãi, chỉ mong sao thoát ra khỏi hiện tại càng nhanh càng tốt. Miệng bạn muốn hét lên thật to, nhưng lại không nói ra hơi được, tứ chi trở nên vô dụng và không cử động được.
Cái cảm giác đau buốt nơi sống lưng bắt đầu hiện rõ, nó kéo dài từ dưới lên trên đỉnh đầu, từng đốt một, từng đốt một. Cái nỗi sợ hãi như muốn xé toang mọi ngóc ngách trong cơ thể bạn, chui ra từ trong bộ óc vẫn còn đang bàng hoàng.
Ừ, bạn ước rằng phải chi lúc này có thể thoát ra được nỗi sợ hãi đang bao trùm lấy toàn bộ cơ thể bạn, ước rằng bạn có thể hét thật to thật lớn để có một cách tay nào đó đưa ra nắm lấy bạn, truyền cho bạn chút ít dũng khí...
[next]

Chap 42 - Ngôi nhà giữa nơi hoang vu 3

Trời càng về đêm càng trở nên lạnh lẽo, lạ thay cái nơi này cũng có sương mù. Mà thật ra cũng chẳng biết là sương mù hay khói từ đâu bay tới, chỉ biết càng làm cho không khí nơi này thêm phần rùng mình và đáng sợ.Trong cái màn đên chỉ có một màu tối đen bao trùm cả một cái không gian rộng lớn đó, mọi thứ yên tĩnh một cách kì lạ. Thỉnh thoảng một vài tiếng kêu của chim cú vọ như té tan màn đêm kèm theo nỗi sợ hãi.
Tibu vẫn quỳ tại nơi đó, thậm chỉ miệng không thể ú ớ kêu lên một tiếng, nỗi sợ hãi tràn ngập khắp cơ thể Tibu, ừ thì Tibu cũng chỉ là một con người chứ không phải thần thánh phương nào. Từng tế bào vẫn trở nên tê dại. Lúc này, chỉ có cái trí óc của Tibu thì vẫn còn minh mẫn, mắt Tibu vẫn trừng trừng nhìn lên viên đá đó.
Lúc mà nỗi sợ hãi tràn đến Tibu cũng là lúc mà Tibu nhận ra những con số trên tấm đá đó chính là vòng đời của một con người. Nó ngắn ngủi nhưng có nhiều ý nghĩa trong đó, chẳng khó để Tibu thấu hiểu ý nghĩa của những hình tượng trên tấm đá, cái dòng chữ in đậm chính là tên của một sinh linh nhỏ bé nào đó, nhưng nó là ai?
Nhiều suy nghĩ và mâu thuẫn hiện lên trong đầu Tibu lúc này, thật sự là do Tibu đã suy nghĩ quá nhiều hay sự thật lại chính là điều khiến Tibu lo sợ...
Mọi thứ càng trở nên rõ ràng hơn khi tự mình chắp nối lại các sự kiện với nhau, từ sự kỳ lạ và hành động khó hiểu của hai ông bà già, đến những biểu tượng khó hiểu của căn nhà. Càng sợ hãi, Tibu lại càng thấy rạo rực trong lòng, có một cảm giác gì đó rất kì lạ, giống như là thích thú vậy, hoặc cũng có thể là thỏa mãn với những gì xảy ra trong hiện tại. Tibu rùng mình và khẽ cười nhẹ
Hừ, điều mà mình cất công tìm kiếm lại đang ở trước mắt, vậy mà giờ mới nhận ra. Cả mình và Beo. Ai lại nghĩ ra cái nơi này, nơi mà mình và nó đang nằm ngủ, bên dưới lại là một ngôi một từ nhiều năm về trước. Thì ra đây chính là một gia đình Thầy Chàm chính thống, và chẳng thể nhầm lẫn đi đâu được, họ là thầy tế. À mà chính xác hơn, bà lão chính là thầy tế. Nếu mình đoán không lầm, ngôi mộ chính là con hai ông bà lão!
Ừ thì ra từ nãy đến giờ mình đang ngồi trước một cái bia mộ nhìn chằm chằm vào đó, nó có khác gì nhìn vào khuôn mặt của người đã khuất đâu nhỉ, chân mình thì đang đứng trên nơi một người chết đang yên nghỉ, hình như điều đó hơi đáng sợ thì phải...
Hèn gì, trong căn phòng này lúc nào cũng âm u và lạnh lẽo một cách kì lạ, thì ra là có âm khí. Haizzz mình ngốc thật, giờ mới nghĩ ra.
Cái khoảnh khắc chỉ hơn một phút. Một phút cơ thể trở nên bất động, Tibu cảm thấy nó như hàng tiếng động hồ. Từng giây một, Tibu chỉ ước rằng nó sớm trôi qua. Quay trở lại với thực tại, khi mà tay chân Tibu dần cử động được, lúc nãy Tibu đã có thể hét lên, nhưng Tibu lại không làm thế. Hít một hơi thật dài, thật sâu và đầy bình tĩnh để suy nghĩ.
Đây chính là nơi thích hợp nhất nếu mình muốn làm rõ mọi chuyện về Sunny. Ừ thì cũng sợ hãi thật, nếu bị dính ngải thì sao, nhiều khi cả hai thằng oan mạng nơi hẻo lánh này quá.Không lẽ giờ mình nên bỏ đi sao? Nhưng mục đích mình đến đây là gì, mình chưa tìm hiểu tất cả cơ mà. Thôi mặc kệ, đừng suy nghĩ nhiều nữa, phóng lao thì phải theo lao thôi. Phải đánh thức thằng Beo dậy, dù gì cũng phải hỏi ý kiến nó trước, đâu thể bắt nó theo mình được.
- Beo, Beo dậy đi mày... Beo! Beo!!!! Tibu thì thầm
Gọi mãi mà không thấy động tĩnh gì, Tibu lấy một tay thì bịt miệng, một tay thì bóp mũi.
Ngay một lúc sau, chẳng biết ú ớ cái gì trong miệng mà Beo thức dậy mở mắt ra ngay. Tibu vừa bỏ tay ra thì
- Đm, cái đ gì dậy, thằng nào, thằng nào giết tao.
Phải nói là Beo có một giọng nói thật sự đáng sợ với những người lạ, nó trầm và ồm ồm, một khi hét lên thì chẳng khác nào Quan Công cả, mà cái tính nó cũng vậy, nóng như lửa. Tay Beo vừa vung lên định đấm Tibu thì Beo chợt nhận ra Tibu đang ngồi trước mắt mình. Như tỉnh cả ngủ, Beo chợt hỏi
- Cái đ gì dậy mày, trò truyện đêm khuya hả Tibu
- Ngồi dậy đi, tao có chuyện quan trọng muốn nói với mày
- Chuyện gì dậy? Đêm hôm khuya khoắt, sao không lo ngủ đi.
Rồi Tibu tường thuật lãi mọi chuyện một cách rõ ràng, hai thằng thì thà thì thầm gần 15 phút. Đã qua ngày mới từ lúc nào, chẳng hiểu sao càng ngày càng lạnh hơn. Không khí trong nhà thì ngày càng âm u.
Nghe xong mọi chuyện, Beo giật phắt cả người lên, mắt thì lấm la lấm lén nhìn về phía viên đá, sau đó nhìn xuống dưới. Nuốt nước bọt rồi nói với Tibu
- Ơ cái đệch con mợ. Tao với mày, cả ngày ở chung với người chết à. Đúng là âm binh.
Rồi Beo rút gói thuốc ra, tay run rẩy lấy hai điếu mặt vẫn chưa hết bàng hoàng và một chút sợ hãi. Tibu kéo nhẹ điếu thuốc, thở một hơi dài rồi nói:
- Giờ tao không tính bỏ về giữa chừng như thế này, có trúng ngải hay bùa gì thì cũng kệ mẹ nó, mày thì sao? Tao chẳng muốn có nguy hiểm hay ảnh hưởng gì đến mày. Hay mày về đi
Chẳng cần phải suy nghĩ gì lâu, beo nói lại ngay
- Nguy hiểm cái nồi. Nếu là mày thì mày làm gì? Tao biết mày sẽ đ bao giờ làm dậy với tao. Khỏi nói nhiều nữa, giờ không phải là lúc để về. Ơ mà cái đệch, mày kêu tao về giờ này, vừa mới qua ngày mới thôi bố, âm binh! Tối thui tối mù, thấy đéo gì mà đi.
- Ừ vậy đ lằng nhằng nữa.Giờ tao với mày ra đằng sau tìm bà già nói chuyện.
Những tiếng động từ đằng sau bếp không còn nữa, hai thằng nhẹ nhàng đi về phía đằng sau không quên nhìn bằng một ánh mặt sợ sệt, tay thì chắp vào lạy lạy mấy cái khi đi qua khối đá.
Nhưng khi đi ra đến đằng sau bếp, bà lão đã không còn ở đó nữa mọi thứ đã được thu dọn một cách sạch sẽ và gọn gàng, cũng không còn cái mùi khói khó chịu lúc nãy nữa. Hai thằng lại đi về phía phòng ngủ của hai ông bà già, và càng kì lạ hơn nữa khi tấm màn cửa thì không đóng, nhìn vào trong thì không thấy ai đâu.
Bây giờ thì Tibu mới được nhìn thấy cái phòng ngủ này. Bốn góc của căn phòng được dựng lên bốn cái trụ bằng gỗ, trên đó được điêu khắc rất nhiều những kí tự phạn mà chẳng thể nào hiểu được khi nhìn vào, phía trong cùng chỉ có một cái tủ bằng gỗ nhỏ, tỏa ra một mùi thơm thoang thoảng và đầy mê hoặc.
Phía trên sàn có lẽ là nơi hai ông bà ngủ, một tấm phạn hình vuông, nhìn vào thì có thể thấy một cách rõ ràng những hình tượng ở trên đó, nó như là các hình ảnh của những vị thần của chăm pa cổ, đang vậy quanh biểu tượng của vị thần Ta ruk được chạm trổ một cách tinh vi và rõ nét mặc dù tấm phạn đó đã rất cũ rồi.
Mọi chuyện càng trở nên khó hiểu, đến lúc này thì Beo lên tiếng mặt bắt đầu chuyển sắc
- Đâu hết rồi mày?
- Không biết nữa, chắc đi đâu hết rồi. Tibu trả lời
- Ê Tibu, có khi nào.. có khi nào hai người đó là ma không mày???
- Ma cái đầu mày, ma đéo gì mà nấu cơm cho mày ăn, hồi chiều ăn xong mày còn đi ỉ* nữa mà. Mẹ, cơm của ma mà cũng tiêu hóa được hả mày. Đúng là âm binh.
- Ừ mày nói cũng có lý. Mà ổng bả đi đâu hết rồi?
- Đéo biết nữa, ra sau xem thử đi.
Không khí ngoài trời khá là mát mẻ, thỉnh thoảng lại có gió thổi, vô cùng trong lành và thoải mái khác hẳn với sự lạnh lẽo phía bên trong nhà.Nhìn quanh đi quẩn lại cũng không thấy ai, đã gần 1h sáng, Tibu chẳng biết nên làm thế nào thì Beo lên tiếng:
- Hey, nhìn lên trên phía núi kìa mày
Tibu nheo mắt, cố gắng nhìn thật kĩ. À thì ra là cái nhà lá hồi sáng mà hai thằng để ý, bây giờ thì nó lại có ánh sáng ở trên đó.
Hai thằng nhìn nhau
- Giờ sao mày? Beo hỏi
- Lên đó đi Beo, giờ tao với mày lên đó. Hay là mày thích vô nhà ngủ với cái người kia. Hehe
- Đcm, ngủ con mợ mày chứ ngủ.
- Giờ tao với mày không quay lại căn nhà nữa, nhưng cũng phải vào trong đó lấy đồ.
- Ừ
Hay thằng chạy vù vào trong nhà, thu xếp đồ thật lẹ tay thì chắp vào lạy lạy mấy cái mà thật ra cũng chẳng có thằng nào dám nhìn lại vào trong cái tấm đá đó lần nữa.
Đường lên núi chẳng dễ dàng chút nào, gồ ghề và cao, chắc phải đến 65 độ. Xung quanh thì các bụi sương rồng và cỏ dại mọc um tùm.
Móa, hông lẽ hai ông bà già mà leo lên cái chỗ này dễ dàng vậy sao. Tibu thầm nghĩ.
Càng lên cao, không khí càng trong lành hơn. Tiếng côn trùng kêu âm ỉ, lâu lâu gió lùa qua các khe núi hú lên một cách đáng sợ. Hai thằng bắt đầu thở dốc vì mệt.
2h Sáng
Lúc chân tay cả hai bắt đầu mỏi nhừ và dường như không thể leo tiếp được nữa thì cũng là lúc đến nơi. Căn chòi không lớn, chỉ khoảng 6 mét vuông, được thắp sáng bằng hai cái đuốc nhỏ ở dưới đất. Một lần nữa Tibu lại được nhìn thấy những biểu tượng trong căn phòng ngủ của hai ông bà già trên bốn cây cột ở bốn phía cái chòi nhỏ này. Nó được xây ngay sát phía núi, ốp phía trước nơi ngọn núi và cái chòi giao nhau, là bức tường bằng đất sét nhưng cực kì tinh xảo và vững chắc.
Khi mà mọi thứ bắt đầu trở nên không có lối đi, dường như tất cả đang đi vào ngõ cụt thì có một điều gì đó thôi thúc Tibu nên đi ra đằng sau phía bức tường đất sét. Mọi hy vọng lại được thắp sáng trở lại, ngay phía đằng sau có một cách cửa nhỏ, một lối đi ngầm ở phía dưới. Tibu lấy tay kéo cánh cửa lên, mọi câu trả lời cần được giải đáp, những điều mà Tibu luôn thắc mắc về Sunny hiện tại có lẽ đang đến hồi được giải đáp, cánh cửa đó đang dần mở ra với Tibu, và với cả nền văn minh của thế giới hiện tại...
...
Trời nóng thật. Cái nắng của Sài gòn đang thiêu đốt da thịt của Tibu,
- Ê Tibu, uống bia hơi cho mát không mày?
- Ừ đi, nóng quá Long ơi
Cũng đã rất lâu rồi Tibu mới hội ngộ với người anh em thân thiết của mình. Mọi chuyện dường như mới xảy ra ngày hôm qua vậy, ừ cũng đã một tuần hơn rồi... kể từ chuyến đi đó.
[next]

Chap 43 - Con đường đúng đắn...

Căn phòng rộng chừng 20m vuông, giữa cái không gian biệt lập so với cuộc sống bên ngoài. Xung quanh chỉ có tiếng quát tháo, đâu đó tiếng khóc sụt sùi của một vài người khác. Thời tiết oi bức sau nhiều cơn nắng hạn mà không có lấy một giọt mưa, từng giọt mồ hôi chảy dài trên khuông mặt cũa Tibu.
- Mày gầy đi nhiều Long à! – Tibu lên tiếng
- Ừ, ... - Long nói nhỏ, mà dường như chỉ là một âm thanh nghạn ngang trong cổ họng, chất chứa một nỗi buồn phiền rất lớn.
Giữa hai người, họ im lặng nhìn nhau. Tình an hem quá than thiết, họ không cần phải nói nhưng vẫn hiểu được suy nghĩ của nhau.
Bất chợt Long lên tiếng:
- Tao biết trước là mình sẽ có ngày hôm nay Tibu à!
- Tao cũng biết điều đó chứ Long, nhưng con đường đi là do mày lựa chọn, tao cũng không cản mày được. Mặc dù vậy tao vẫn thấy buồn quá.
Gương mặt Long giờ hốc hác quá, hai hõm má lõm sâu vào khuôn mặt đã đen sạm vì nắng gió, mắt Long thâm quầng vì đen, có lẽ đã lâu rồi không có một giấc ngủ bình yên theo đúng nghĩa cũa nó.
- Dù gì, cuộc đời tao cũng đâu có gì để mất hả Tibu. – Long nghẹn ngào.
- Nhưng 13 năm, nó quá dài Long à. Rồi khi trở lại cuộc sống bình thường, tuổi xanh cũa mày đã hết, hãy suy nghĩ về điều đó đi Long. – Tibu chợt lớn tiếng.
Một chốc suy nghĩ, Long liền nói:
- Từ nhỏ tao đã không cha không mẹ, ngoài tụi mày, tao đâu còn ai khác. Từ lúc xuống đây chú Sáu cưu mang, thương tao như con lo cho tao từng chén cơm, tô cháo. Bảo vệ tao, đưa tao lên. Mày thấy đó, những thằng như tụi mình, sống bằng tình nghĩa mà Tibu. Tao biết nếu là mày, mày sẽ làm vậy.
Tibu im lặng, lấy ra từ balo một cái bịch nhỏ.
- Cầm lấy mấy gói thuốc đi Long, tao biết trong này mày không có nhiều.
Chỉ là mấy gói thuốc rẽ tiền, nhưng đằng sau nó còn hơn cả mấy gói thuốc đắt tiền mà mọi người vẫn hay hút. Thậm chí nó còn ý nghĩa hơn những món quà xa xỉ mà mọi người vẫn thường tặng nhau. Nó là cả một tấm long, sự quan tâm hay chí ít là một chút ấm áp trong những lúc như thế này đây.
Long chợt mỉm cười.
- Mày biết không Tibu, tao chưa bao giờ hối hận vì mình đã được sinh ra, thậm chí chưa bao giờ được gọi hai tiếng cha mẹ. Nhưng tao có một cuộc sống vui vẻ với những người an hem như mày. Nhiều người mong có một cuộc sống vui vẻ nhưng cả đời họ cũng không có được điều đó Tibu à.
- Tao không chắc nữa Long à, tao thấy bế tắc quá. –Tibu nhăn mặt.
Long chợt cười nói:
- Mày còn nhớ lần mình học cấp 2 không? Lúc đó học lớp 8, lúc gần thi hk2.
- Ừ! sao mày? – Tibu hỏi..
- Lúc đó tao luôn ao ước mình có một chiếc xe đạp như những người khác, nhưng rồi cũng không dám mơ mộng nhiều, vi2tao đâu có cha mẹ. Rồi đùng một hôm, mày tặng tao một cái y chang xe cũa mày. Hóa ra, mày lấy xe cũa mày đi sơn màu khác rồi cho tao. Mày về nhà nói dối ba là bị mất xe. Báo hại mày bị một trận đòn tơi bời.
Tibu cười rồi nói:
- Mày than với tao như là tay trái, tay phải. Chuyện đó cũng có gì to tát đâu. Mà sao tự nhiên nhắc lại?
Long nhìn Tibu rồi nói:
- Tao biết mày đang khó khăn điều gì. Tao nói chú Sáu rồi, bất cứ khi nào mày qua gặp ổng. Ổng sẽ đưa tiền cho mày, đừng lo vì tiền đó là cũa tao.
Tibu định lên tiếng thì Long chặn lời:
- Tao biết mày định nói gì, đừng có nói d9iau62 dư thừa. Mày chính là gia đình cũa tao, cầm lấy nó và thực hiện ước mơ cũng như hoài bão cũa mày đi. Tao biết điều mày đang làm có ý nghĩa rất lớn đối với bệnh cũa mày.
Tibu nhíu mày:
- Bệnh?
Long cười phá lên:
- Tình yêu là một căn bệnh nan y. Ha ha... Nó có ý nghĩa với cuộc sống cũa mày thì cũng có ý nghĩa với cuộc sống cũa tao. Hãy sống tốt luôn phần cũa tao ở ngoài đó nha người an hem. Cũng sắp hết giờ thăm rồi, về đi Tibu!
- Tạm biệt người an hem. – Tibu nghen ngào nhìn Long bước vào trong. Dường như từng bước chân đá rất cô độc, từng bước một... Nó nặng nề và chất chứa nhiều tâm sự lắm...
Cái ngày tòa tuyên án 13 năm cho cái tội giết người trong một cuộc ẩu đả. Tibu, Nhân, Beo và những người khác dường như suy sụp, còn phần Long... Long không biểu lộ bất kỳ một chút cảm xúc nào. Phải chăng trái tim nó đã quá chai lỳ vì cuộc sống?
Cái ngày đó, thiệt quá bi thảm, chỉ có họ là thân nhân cũa bị cáo, nhưng cái điều buồn cười chính là tất cả bọn họ, chẳng ai có máu mủ ruột thịt với nhau cả.
Riêng Tibu biết rằng; tất cả những điều Long làm cũng chỉ để gánh cho thứ gọi là ân tình...
Hai chữ ân tình nó quá nặng, mà đôi khi trả cả một cuộc đời cũng không thể nào hết được.
"Con đường đi do bản than mình chọn lựa. Dẫu ghập ghềnh hay dễ đi, ta cũng phải bước lên nó"
[next]

Chap 44 - Hồi sinh

"Sunny đường khóc nữa em ak"
"Anh đây rồi, bước lại đây với anh nào".
"Sunny! Sunny. Em đi đâu vậy... "
"Đừng đi, quay lại đây với anh!!!... "
Rè è è... rè...
Chuông điện thoại làm tỉnh giấc mơ cũa Tibu. Vẫn chung một giấc mơ đó, nhưng bây giờ không thể phân biệt được nó là ác mộng hay chỉ là một giấc mơ bình thường. Có lẽ Tibu phải cảm ơn cái điện thoại, nhờ nó mà Tibu mới thoát ra khỏi giấc mơ đó! Thật sự đã quá mệt mỏi rồi...
- Alo! – Tibu mệt mỏi trải lời.
- Aaaaaa, Tibu!!! Xuống đây mà sao không nói gì với em hết vậy?
Ồ, giọng nói này. Ừ, đó chính là Jenny. Tibu khẽ cười, hình như hai người thật sự có duyên với nhau thì phải
Ừ anh mới xuống, sao em biết vậy?
Anh ghê lắm nha, em không gọi điện thoại cho anh Nhân thì đâu có biết được. Anh xạo dễ sợ, xuống mấy tháng rồi mà kêu mới xuống là sao! – Jenny nũng nịu.
"Oh F**K"! – Tibu giật mình
Không được giỡn như vậy nha Jenny
Em không giỡn, anh ra mở cữa lẹ đi, nóng quá ah.
"Gặp Jenny trong bộ dạng này sao?"- Tibu tự nhủ.
Cánh cửa mở dần, từng tia mắt bắt đầu len lỏi xuyeng6 vào phòng Tibu. Tibu lấy tay che mắt lại vì chói, Jenny cũng hiện ra dần trước mặt Tibu.
- Hey! Tibu lên tiếng.
Jenny mắt tròn xoe, nhìn Tibu một hồi lâu rồi bất chợt hỏi:
- Anh là ai?
-Hã? – Tibu méo miệng trả lời. Sao Jenny lại hỏi như vậy nhỉ.
Từng giọt nước mắt bắt đầu lăn trên gương mặt cũa Jenny, cái gương mặt bầu bĩnh và dễ thương đó.
-Jen... - Tibu chỉ chợt lên tiếng thì Jenny đã chồm tới, ôm Tibu thật chặt. Một cái ôm dường như chất chứa quá nhiều cảm xúc, bao nhiêu nỗi nhớ mong...
Jenny vừa phụng phịu, vừa nói:
- Tibu, sao anh lại hư quá vậy? Râu dài vậy cũng không cắt, phòng thì đóng kín mít không một chút ánh sang. Anh chưa ăn gì đúng không? Sao anh không tự chăm sóc mình tốt chút nào vậy? Hay là anh đang tự hành hạ bản than mình.
Tibu im lặng không nói gì...
Anh đánh răng rữa mặt đi, em ra ngoài một chút rồi quay lại. Jenny nói rồi quay lưng đi. Tibu nhìn theo và cũng thắc mắc không biết Jenny định làm gì
Quay lại vào phòng, mồi điếu thuốc một hơi thật sâu rùi Tibu chậm rãi quan sát.
"Bấy lâu nay mình đang làm gì?"
"Cứ thế này mãi thôi sao... ?"
Căn phòng ngập mùi ẩm mốc sốc vào mũi Tibu.
"Mình đang sống cuộc sống cũa một con người sao?"
Tibu tự nhìn vào gương, Không còn nhận ra mình nữa. Râu mọc dài quá, gương mặt Tibu dường như là một người khác.
Căn phòng dường như là một bãi rác. Quần áo, thuốc lá, rác... khắp căn phòng. Đã lâu rồi Tibu mới dậy vào lúc này. Khẽ thở dài, Tibu chầm chậm hút thuốc...
Tibu cười mỉm. Ừ mình cũng chỉ là một thứ rác sống vất vưởng vào lúc này...
-Tibu!!! Sao anh lại hút thuốc nhiều vậy?- Jenny đã về từ lúc nào, trên tay lỉnh khỉnh một bịch đồ rất lớn.
- Em đi đâu vậy? Mua đồ à. Anh tính khóa cữa, ra ngoài kiếm ly café uống. –Tibu lên tiếng
-Ko anh chưa được đi vào lúc này. Jenny tiến sát lại về phía Tibu. Đặt bịch đồ xuống đất, Tibu vẫn ngồi đó. Còn jenny, quỳ xuống một cách chậm rãi, lấy từ trong bịch đồ ra một chai bọt và dao cạo râu.
- Anh ngồi đo cho em, và đừng nói gì cả... - Jenny thì thầm.
Đôi tay đó, nó mềm mại và rất mịn màng. Đang lướt nhẹ trên khuông mặt Tibu. TỪng động tác, hoàn hảo và nhẹ nhàng... Lướt ngang qua đôi mắt, sống mũi rồi đôi môi cũa Tibu.
-Em rất nhớ anh, Tibu à. Quãng thời gian qua, anh đã làm gì và ở đâu?
Và rồi đôi bàn tay Jenny lướt trên cằm Tibu một cách uyển chuyển và êm ái.
Từng giọt nước mắt cũa Tibu lăn dài trên má. Tibu đã không hiễu tại sao mình lại khóc nhưng chắc chắn không phải là vì hạnh phúc. Cả cuộc đời Tibu, luôn mong sẽ có một người con gái như Jenny đi với mình đến hết cuộc đời, mẫu hình lý tưởng. dường như chỉ có trong giấc mơ, nhưng ngay bây giờ, ngay lúc này đây nó đang ở trước mắt và trong tầm tay Tibu, nhưng sao Tibu lại không cảm thấy hạnh phúc vì điều đó. Phải chăng ông trời quá trớ trêu khi cứ mãi tạo ra một con người rồi lại châm chọc số phận cũa họ.
Khẽ ôm lấy Tibu, rồi Jenny lên tiếng:
- Quãng thời gian vừa rồi, anh đã chịu nhiều đau khổ lắm phải không Tibu?
Lại một hình ảnh nữa, có lẽ chỉ đến khi nhắm mắt Tibu mới có thể quên được...
Căn phòng nhỏ thôi, trong đó có hai người đều yêu một cách tha thiết và sâu đậm. Họ vẫn đang tiềm kiếm một thứ gì đó... dường như rất quan trọng đối với cuộc sống cũa họ. Từng tia nắng vàng ấm áp len lỏi vào căn phòng và soi sang cho hai trái tim cô đơn...
Có phải sống là luôn hi vọng vào một điều gì tốt đẹp và không ngừng tiềm kiếm, và cố gắng đạt được nó trong suốt cuộc đời...
...
Rồi Jenny cũng từ từ nới lỏng vòng tay ra, tiến tới bịch đồ, lấy trong đó ra nhiều thứ.
-Tibu nè, anh thay bộ quần áo này đi, màu ưa thích cũa anh đó. Mà nè, nhớ đi tắm trước đi nhé. Ôm anh mà em muốn thở oxy luôn đó.- Gương mặt Jenny thật xinh đẹp biết bao nhiêu, đôi mắt nâu sáng cứ mãi nhìn Tibu một cách âu yếm và đầy trân trọng. Nụ cười đó, thật không thua kém gì Sunny, rạng rỡ và đầy ấm áp.
Từng tia nước mát lạnh xua tan đi cái nóng oi bức của Sài gòn. Dòng nước mát chảy khắp thâ thể Tibu mang theo cái bong tối đã bao trùm Tibu bấy lâu nay. Tibu khẽ cười, không ngờ lần này người kéo Tibu ra ánh sáng là Jenny. Người mang đến ánh sáng ấm áp cũng là Jenny.
Bước ra phòng tắm, mùi thức ăn xộc vào mũi Tibu. Thì ra Jenny đang nấu ăn. Mùi thơm của bánh nướng và trái cây hòa quyện vào nhau, Tibu cũng chẳng thể cưỡng lại cái mùi thơm hấp dẫn đó sau nhiều ngày dài không có gì trong bụng.
-Tắm xong gòi hã anh? Wa đồ anh mặc vừa quá nhỉ. Em làm vợ anh được rồi đó. Hi hi, Đi trễ quá nên em không kịp mua gì nhiều cả, anh ăn tạm bánh Pancake em làm nhe, ở nhà em cũng hay ăn cái này. Tại ba em là người mỹ. jenny cười một cách lém lỉnh.
-Làm vợ anh hã Jenny? Em còn nhỏ lắm. – Tibu cười trừ.
-Anh này, em 19 tuổi rồi đó chứ còn nhỏ gì nữa. –Jenny phụng phịu rồi nói tiếp.
-thôi chết anh ăn đi cho nóng, nguội mất ngon nè.
Cái bánh Pancake đó, phía trên phủ một lớp xoài ngot, trang trí bằng một ít rau tươi. Trong hoàn cảnh này, thật sự mang một ý nghĩa cứu rỗi linh hồn một con người hơn là lấp đầy cái dạ dày của người đó. Nghĩ cũng mắc cười, nó giống bát cháo hành cũa thị Nở nấu cho Chí Phèo vậy.
-Bánh ngon lắm Tibu, sao anh không ăn đi? – Jenny nhìn Tibu.
Tibu khựng người lại, chỉ nhìn thôi chứ không ăn. Mặt hơi buồn...
-em là người đầu tiên nấu cho anh ăn Jenny à...
-anh này, ăn lẹ đi không đau dạ dày bây h. Bộ anh cảm động lắm hã. Vậy thì hun em một cái đi. Dường như Jenny không đùa, trong ánh mắt đó, Tibu cảm nhận được sự nghiêm túc trên khuông mặt cũa Jenny.
Bây giờ, Tibu mới có dịp nhìn kỹ Jenny mặc dù cô ấy đã đến đây từ rất lâu rồi. Cái áo sơ mi trắng cùng với quần sọc màu đen. Để lộ cặp chân thon dài trắng mịn. Ừ có lẽ Jenny không nhỏ như Tibu luốn cố ý Nghĩ...
Trong tất cả những người con gái Tibu từng gặp. Jenny là người quyến rũ và xinh đẹp nhất.
Đôi môi đỏ mọng đó đang mấp máy như kêu gọi Tibu...
Từng hơi thở trở nên đứt quãng, mọi thứ trở nên quá yên tĩnh, chỉ có tiếng máy lạnh cứ ì è kêu mãi. Trống tim cứ đập loạn cả lên...
Hai người cứ ngồi đó nhìn nhau trong im lặng. 1 phút 2 phút rồi 5 phút trôi qua... Rồi jenny cũng lên tiếng trước.
-Anh ăn đi, bánh sắp nguội rồi. –Jenny cười.
Cả Jenny và Tibu cùng ăn, họ tươi cười trò chuyện với nhau cả buổi chiều. Jenny kể cho Tibu rất nhiều, từ chuyện học tập đến mọi thứ, về cuộc sống, về gia đình.
...
- Chưa bao giờ em ngưng nghĩ về anh Tibu ak. Kể từ lần gặp ở Huế. Em vẫn luôn nghĩ về điều đó. Hay là vì em không đủ hấp dẫn để em có thể ở bên anh dù chỉ một điểm hã Tibu?
Tibu im lặng...
-hay là vì anh nghĩ em là hạng con gái dễ dãi?- gương mặt Jenny gượng buồn.
Tibu lập tức lên tiếng:
-Jenny! Em đừng bao giờ nghĩ như vậy. Em rất đẹp, dễ thương và trong sáng như một bông hoa đẹp nhất trong cả một khu rừng. Chỉ là anh không muốn làm tổn thương am. Ngay lúc này đây, anh đang cố gắng kiềm chế để không làm gì khiến em tổn thương, em quá hấp dẫn đối với một người bình thường như anh
Jenny khẽ cười và nói:
-Anh xạo quá, em biết dù em có làm gì anh cũng không chạm đến em đúng không? Chỉ hôn em anh cũng không làm thì làm sao anh có thể trở thành người đầu tiên cũa em như em mong muốn được. Và em biết tại sao... anh không cần giải thích. - Jenny cười nhưng mặt thoáng buồn...
[next]

Chap 45 - Gặp gỡ chú Sáu

Nhà chú Sáu là một căn biệt thự nhỏ ở biệt lập so với những ngôi nhà khác ở quận 8. Cánh cổng đen to, phía trước là phòng cũa bảo vệ. Cứ đến ngày đầu tháng là có người cữa chú Sáu gọi cho Tibu.
Hôm nay trời mưa nặng hạt, mọi thứ trở nên buồn bã và ảm đạm một cách khó hiểu khác với những nơi khác cũa thành phố này, không có cái vẻ ồn ào tấp nập mà nơi này vô cùng yên tĩnh.
Sau một hồi được bảo vệ dẫn vào trong nhà. Tibu ngồi chờ chú Sáu ở phòng khách. Căn phòng khá lớn. Phía trên trân là một chum đèn lớn bằng pha lê, phía góc phải là một cái lò sưởi để trang trí. Căn phòng mang phong cách kiến trúc cổ điển. Nổi bật nhất là chiếc ghế ngay trung tâm phòng khách, được tô điểm bằng một tấm da hổ. Chẳng cần biết là đồ thật hay giả nhưng cũng đủ làm toát lên cái vẻ uy ngiêm cũa chủ nhà. Đang chăm chú quan sát căn phòng thì Tibu giật mình vì có tiếng bước chân.
Từ phía hành lang, bong dáng cũa một người với vóc dáng nhỏ bé bước vào. Chú Sáu chắc đã ngoài 60 nhưng nhìn vẫn còn rất khỏe mạnh và nhanh nhẹn. Ở chú có đặt điểm khiến Tibu không bao giờ quên được, đó là đôi lông mày rậm rạm và hai con mắt nhìn rất... thật khó để dùng từ nào để diễn tả về đôi mắt đó. Chỉ biết là khi nhìn vào đôi mắt đó Tibu cảm nhận được sự mạnh mẽ và có một chút sợ hãi, nó rất cương trực nhưng cũng không kém phần dữ dằn.
-Con là Tibu hã? – Chú Sáu lên tiếng. Giọng chú Sáu lớn và ồm, ...
-Dạ, chào chú. – Tibu đáp trả.
- Chú nghe thằng Long kể rất nhiều về con kể từ khi nó xuống đây. - Chú Sáu chậm rãi lấy từ trong hộp ra một tẩu thuốc, châm lữa và từ từ hút.
Rồi chú nói tiếp:
- chuyện thằng Long, chú rất buồn. Nói thật với con, chú rất thương nó, coi nó như con ruột của mình. – Chú Sáu thở dài.
-Ngay từ lần đầu gặp thằng Long, nhìn nó chú đã biết nó là một người tài, nó thong minh và rất quyết đoán. Nhưng không hiểu tại sao lần này nó lại... Lỗi cũng do chú, tại công chuyện làm ăn cũa chú mà ảnh hưởng đến nó. Thật ra lúc đầu chú đã chỉ định cho người khác làm, nhưng không hiểu sao nó lại tự ý quyết định như vậy.
- Tính cũa nó con hiểu chú Sáu à, nó là một người có nghĩa khí, vì cái ơn chú đã ban cho nó nên có lẽ nó làm như vậy. nó không có cha mẹ, chú đã đối xử với nó như một người cha đem lại sự yêu thương và ấm áp cho nó.
Lại thở dài, lòng chú Sáu đang nặng trĩu.
- Có lẽ đó cũng là cái nghiệp con à. Chú đã nghĩ làm từ hai năm trước. Nhưng là một người trong gian hồ, cho dù con đã gác kiếm thì nó vẫn cứ bám đuổi con, cái nghiệp nó quá lớn. Chính vì vậy chú cũng không dám lập gia đình. Chỉ tiếc cho thằng Long nó còn trẻ quá...
Mưa cũng đã ngớt, sau một hồi nói chuyện rất lâu thì Tibu cũng xin phép chú Sáu về. Tibu thấy thương Long quá, lê từng bước chân nặng trĩu và thở dài, Tibu thấy tim mình nhói đau...
Xã hội bây giờ, giới trẻ bay giờ... mọi thứ đảo lộn hết rồi. Ai cũng thích chứng tỏ mình ghê gớm, có một vài hình xăm trên người là phải thể hiện nó. Mọi người bắt đầu trở nên hung hăng và cùng biến cái xã hội này trở thành một đống lộn xộn, hỗn độn.
Bạn muốn trở thành mội người sống trong giang hồ? nó thật không dễ như bạn nghĩ. Luôn có hai sợi dây treo trên đầu bạn, 1 là của thần chết và 1 là của sự tù đày. Những người đó họ không hung hăng và lúc nào cũng như một con hổ dữ, họ rất điềm tĩnh và đàng hoàng. Miễn sao nước sông không phạm nước giếng.
Người đứng đầu luôn nắm quyền sinh sát và dĩ nhiên có chuyện, sẽ có người gánh cho họ.
Một khi bước chân vào đầm lầy, sẽ chẳng bao giờ rút ra được. Long biết điều đó... Và nó đánh đổi cái tuổi xuân xanh của mình.
Nhưng người anh em, đâu ai muốn nhìn người trong gia đình mình phải khổ cực sống sau những cái khung sắt lạnh lẽo đó chứ...
Có lẽ là do số phận, không cha không mẹ không gia đình đã đẩy Long theo con đường đó. Không có gì trong cuộc sống để phải luyến tiếc và bấu víu, tuyệt nhiên họ cô độc trong thế giới này...
Những con người đang sống trong thế giới này, luôn khao khát được trở lại với cuộc sống bình thường, được có gia đình và chăm lo cho gia đình cũa mình. Nhưng hình như đây là con đường một chiều, đã đi thì khó có thể quay trở lại...
Có mấy ai biết trước được những điều mình sẽ phải gặp trong tương lai khi bước theo con đường đó như Long... Và mấy ai biết được, người con gái chú Sáu yêu thương đã phải chết vì chú...
[next]

Chap 46 - Sài Gòn... tối thứ 7 tình cờ!

Có khi nào bạn đang rảo bước trên một con đường thì tim của bạn chợt xao xuyến khi gặp một người nào đó? Chỉ cần một ánh mắt thôi cũng đủ làm cho trái tim của bạn lệch nhịp...
Bạn chợt nghĩ rằng người đó và bạn hình như có duyeng6 số, hay đơn giản định mệnh đã đưa hai người đến gần nhau...
Có đến hang tỷ người trên thế giới này, thế nên hiển nhiên, khi phát hiện một người mình cảm thấy rất thích, đó cũng chỉ là cuyện bình thường. Mọi chuyện thật ra cũng chỉ là sự trùng hợp. Làm gì có cái gọi là số phận, gọi là định mệnh. Và dĩ nhiên một ngày khác đẹp trời, một người khác tốt hơn cũng sẽ xuất hiện.
Con gái chẳng khác nào mê hương, lúc nào cũng đầy quyến rũ, bí ẩn. Khiến cho tâm trí ta chẳng khác nào bị lu mờ đi. Ta sẵn sàng làm những chuyện ngu ngốc, gồng mình chịu cho cái thứ gọi là đau khổ. Nhưng rồi đến một ngày, cái mùi hương đó không còn sự cám giỗ đối với ta nữa, rồi ta chợt bật cười vì những chuyện ngu ngốc mình đã làm.
Trong tâm trí Tibu bây giờ đầy những mâu thuẫn... Cái tên Sunny luôn mang đến nhiều cảm xúc, Nhưng... Tibu dường như cảm thấy hận cái tên đó nhiều... Chẳng phải thời sinh viên là quãng thời gian đẹp cuối cùng trước khi con người bước vào vòng lẩn quẩn: Làm việc, kiếm tiền rồi lại nhắm mắt sao? Bây giờ mọi thứ đã không còn nữa, Tibu cảm thấy quá mệt mỏi khi phải bước về cái nơi luôn gắn liền với Sunny, để rồi khi những cảm xúc ùa về, nó lại giằng xé trái tim Tibu... Tibu cứ mãi đi tìm điều gì đây? Tính yêu, sự thương hại hay là những thứ không hề tồn tại...
Thật ra, em đã bỏ rơi anh phải không Sunny... Thật ra, dường như chuyện bùa chú là không có thật phải không? Nhưng nếu có thù cũng đã sao. Vì bây giờ anh cũng chẳng thể làm được gì cả... Và như vậy cũng tốt, em có thể quên đi cái quá khứ đau buồn và có một cuộc sống tốt hơn...
Từng giai điệu, lúc nhanh, lúc chậm của bản piano nhơ nội tâm của một con người. Nó quằn quại, giằng xé và dường như đang gào thét từ bên trong. Đôi khi từ bỏ cũng là một lối thoát, khi ta cảm thấy bất lực trước tất cả, dường như trốn tránh là sự lựa chọn duy nhất.
Cái ánh mắt lạnh lung như không quen biết đó, nó còn lợi hại hơn cả một viên đạn xuyên qua trái tim anh Sunny à. Chỉ là anh không chấp nhận được điều đó thôi...
Vậy từ bây giờ, mỗi người một lối đi riêng Sunny nhé, rồi cùng xem liệu con đường chúng ta đi có còn giao nhau nữa không...
Vậy đấy, tưởng chừng đến chết mới xa nhau; nhưng đó là cuộc sống và chẳng một ai biết được điều gì...
Sau tất cả những suy nghĩ mệt mỏi, Tibu muốn gác lại tất cả, đi mộ vòng cho khuây khỏa. Sài Gòn về đêm tuyệt thật, từng luồng gió mát làm con người ta cảm thấy nhẹ nhàng và thanh thản sau một cơn nắng hạn. Mọi người bên nhau thật vui vẻ, Tấp nập ồn ào và luôn nhộn nhịp. Đó chính là Sài Gòn. Đêm thứ 7, đường đông hơn mọi ngày, từng đôi trai gái tay trong tay thật hạnh phúc, già có, trẻ có, sồn sồn có, già đi với tr3 cũng có... Tibu cười nhạt.
Cắm tai phone, thưởng thức bản nhạc yêu thích của mình. Tibu rảo bước quanh khu vực nhà thờ và lắng nghe tiếng hát cũa con tim...
"... So I am breaking my habbit...
... I am breaking my habbit... tonight... "
Tibu nghĩ đến rất nhiều thứ, nào là chuyện học hành, nào là phải kiếm việc làm. Mọi thứ cứ lẫn lộn và chưa đâu vào đâu cả. Trong thời gian chờ đợi hoàn tất hồ sơ để nhập học, Tibu phảikiếm một việc gì đó để làm, chứ ở không hoài sớm muộn gì cũng buốn chết mà thôi.
Bất chợt, Tibu nghĩ ra một lời đề nghị từ một người bạn mới quen ở Fesival Hoa. Vẫn còn giữ địa chỉ và số điện thoại. Tibu liền lây từ trong bóp ra, gọi luôn cho người bạn đó và hẹn gặp vào sáng mai. Cũng nhờ đó, Tibu mới nhận ra trong cuộc sống đầy rẫy những cám giỗ đưa con người ta đến những thế giới khác, tiền bạc, danh vọng, địa vị khiến con người tat hay đổi bản than mình...
Hình như trong cuộc sống, luôn có những sự trùng hợp kỳ lạ đưa con người đến với nhau. Đang ngồi nghe nhạc một mình trên ghế đá, thì một người con gái đột ngột ngồi xuống cạnh Tibu, đôi giày cao gót màu đen sang trọng quý phái, người con gái đó mặc một chiếc đầm màu trắng, đeo giỏ xách Gucci màu đen tô điểm bằng một vài hạt cườm màu hồng...
-Trùng hợp quá nhỉ. – Người con gái tươi cười.
Tibu cười mỉm rùi đáp trả
-Có lẽ là ngẫu nhiên, mà nó cũng đâu có gì khác biệt đúng không? Thế giới này quá nhỏ bé thì phải.
-Điện thoại anh đâu rồi, sao em gọi hoài không được? Anh mới đổi số sao.
-À không, anh đập nó rồi.
-Anh khùng quá nha, lỡ em bị ăn hiếp thì biết gọi cho ai.
-Vì anh biết muốn chạm được đến con người em là điều không dễ chút nào. Luôn có người đưa đi và đón về mà, ai có thể bắt cóc em được chứ.
-Đêm nay trời se lạnh Tibu nhỉ...
-Ừ, một buổi tối mùa thu đẹp trời.
-Em nhớ anh Ti à. Anh cứ đột ngột xuất hiện rồi biến mất...
Và rồi cả hai không nói gì thêm cả, họ cùng nhau im lặng và cảm nhận một chút gì đó ý nghĩa, rất giản dị, rất bình thường mà không phải ai cũng thấy được...
Cuộc sống thật nhiều mệt mỏi và buồn phiền, nhưng đôi lúc hãy nhắm mắt lại, im lăng và cảm nhận những điều giản dị mà bình thường ta không thấy được, sẽ có một chút ấm áp và bình yên ở trong đó.
Hoa nào hoa trắng cho mình yêu
Mây nào mây sẽ bay trong chiều
Đồi vàng và cành lá biếc
Tình nào tình chẳng quyến luyến
Mộng đẹp còn dài cớ sao chờ ai...
...
Hoa nào hoa thắm nên dở dang
Sông nào song sẽ trôi xa ngàn
Biển rộng và ngọn gió lớn
Ngàn trùng mịt mùng sóng nước
Tình nào là tình còn để mình đợi mong...
[next]

Chap 47 - Môi trường mới! công việc mới...

-Xin giới thiệu với em đây là anh Tuấn, giám đốc của công ty này. – Anh Minh mở đầu câu chuyện bằng lời giới thiệu.
-Chào anh!- Tibu lễ phép.
-Chào em, Tibu! – Anh Tuấn cởi mở và tiếp tục nói.
- Anh nghe Minh nói em đã từng giúp ảnh trong một chương trình ở Đà Lạt phải không? Ảnh nói em rất có khả năng trong lĩnh vục này. Chào mừng em đến công ty.
- Dạ, nhờ anh giúp đỡ nhiều ạ. – Tibu trả lời.
- Oke, vậy bắt đầu từ tối nay em lên công ty luôn nha. Có nhiều điều để em học hỏi trước khi bước vào nghề.
Công ty AD nằm trong một con đường nhỏ ở quận BT, cao 5 tầng và khá là rộng rãi. Thầy Tuấn là một cong người còn khá trẻ, chỉ ngoài 30, dáng người nhỏ bé và có giọng cười khá là hài hước. Tốt nghiệp đại học luật nhưng lại bỏ nghề và mở công ty AD.
Nói một chút về công ty này, công ty Ad chuyên về lĩnh vực sân khấu, điện ảnh. Cung cấp và đào tạo người mẫu và ca sỹ trẻ. Cũng khá là nhiều người thành danh từ lò đào tạo này, hoa hậu có, siêu mẫu có và cả ca sỹ nổi tiếng cũng có.
Tất cả đều gọi giám đốc là thầy Tuấn vì thầy là người thường xuyên đứng ra dạy và truyền đạt kinh nghiệm trực tiếp cho lớp người mẫu và diễn viên.
Lớp học khá đông, khoảng 20 người học vào giờ tối. Căn phòng rộng chừng 40m2, chỉ có hai thứ duy nhất trong căn phòng. Một là tấm gương lớn ngay lối đi catwalk và một cái máy để phát nhạc.
Tất cả tưởng chừng rất đơn giản khi trở thành một người mẫu, nhưng không phải như thế. Nó là cả một quá trình không ngừng cố gắng và tập luyện, đặt biệt là đối với con gái.
Quy tắc đầu tiên dành cho con gái là phải luôn mang giày cao trên 10 phân. Nhìn những đôi chân thon dài trắng trẻo đó sưng tấy vì đau, té lên té xuống mà Tibu thấy xót xa.
Tibu thì may mắn hơn vì được trời ban cho hai cái chân thẳng, không bị cong nên dáng đi khá tốt, mọi thứ đối với Tibu rất thuận lợi. Lớp học thật sự rất vui vẻ, nhất là vì cái tính cách pha trò của thầy Tuấn. Màn diễn Bikini luôn mang lại nhiiều cảm xúc và tốn năng lượng nhất của cả buổi học, Tất nhiên đó là Bikini hai mảnh.
- Hey, Thúy! Sao mông của mày đen thui vậy. Về tắm rữa và vệ sinh sạch sẽ đi nhá. Người đất không à, về nhà kì bớt đi nha. – Tiếng Thầy Tuấn vang lên cùng tiếng cười đê tiện.
Cả lớp cười ồ lên. Thế đầy, chẳng phải đang hạ thấp long tự trọng của một người nào đó. Cũng chẳng phải đang sỉ nhục một ai đó. Chỉ là thầy luôn có nhiều cách để lớp học luôn vui vẻ và đầy ắp tiếng cười.
Thật ra đa số các thành viên trong lớp không đến từ SG, mà là từ các tỉnh khác. Có lẽ trong họ luôn ấp ủ cái hy vọng thoát xác và đổi đời. Trở thành người nổi tiếng đồng nghĩa với việc sẽ kiếm được rất nhiều tiền. Những cái suy nghĩ đó rất đơn giản và ngây thơ, một khi đã trở thành người mẫu, diễn viên, tham gia vài giới Showbiz cuộc sống sẽ tự động trải thảm hồng... Nhưng có thật như thế không!
Cái điều kỳ lạ và thường thấy nhất ở lính mới đó là thời gian đầu mới bước vào công ty, nhếch nhác và quê mùa... Tibu không xem thường một ai cả, nhưng đó là lời nhận định chung của thầy Tuấn. Cái gu ăn mặc thì không cần bàn cãi, trào nước mắt...
Áo sơ mi, quần tây và giày thượng đình? Đó là một phong cách mới chăng...
Hay là sự đột phá trong ngành công nghiệp thời trang: Quần lửng, áo sơ mi đóng thùng và giày cao gót? À quên, một đống dây dưa rễ má trên cổ nữa.
Đó là màn khởi đầu cũa những lính mới, bao nhiêu hình ảnh dở khóc dở cười nhiều đến đâu thì đến lượt những cô nàng học đã khá lâu và đi diễn nhiều chương trình, không còn hình ảnh hài hước nữa và thay đổi vào đó là những cái miệng há hốc, trào máu mũi.
Những đôi chân tự tin sải dài từng bước một, từng đường cong thoắt ẩn thoắt hiện. Vòng 3 uyển chuyển và linh động như thôi mien những con mắt đang hao háo nhìn theo. Cái cách họ diễn xuất khuông mặt khiến người xem bị cuốn hút hoàn toàn, đôi mắt lạnh lung như một mũi tên độc xuyên ngang tim, chỉ có thể rỉ máu mãi mà không bao giờ cầm được, đôi môi gợi cảm đầy quyến rũ như đang mời mọc... như đang kêu gọi và sẵn sang nuốt chửng trái tim mọi chàng trai...
Có một điều khá buồn cười mà Tibu có thể nhận thấy qua đôi mắt tinh tường của mình đó là. Đa số các thành viên đều đến từ thế giới thứ 3. Tibu tự hỏi, sao lại như thế nhỉ? Hay là vì những người trong giới này mới tham gia hoạt động nghệ thuật. Tibu bật cười, thằng nhóc giữ xe của công ty cũng là gay...
Lớp học kêt thúc luôn là lúc mệt mỏi nhất, nào thì hít đất, nào thì tập cơ bụng, tập yoga, uốn dẻo... Học xong mà muốn tắt nắng! Từ chối mọi lời mời, nào là đi ăn, đi chơi, café hai đi bar. Tibu lấy xe rồi dạo phố một vòng, phóng thẳng lên quận 1, gởi xe rồi đi bộ cho thoải mái đầu óc, kiếm một ít oxy trong lành vào buổi tối, coi như một phần thưởng cho mình sau một ngày mệt mỏi.
[next]

Chap 48 - Dạ khúc

Tibu cứ tưởng Đà Lạt về đêm mới là đẹp nhất.
Nhưng Sài Gòn cũng có cái hay của nó, không biết từ lúc nào Tibu thích cái nhộn nhịp và rộn rang của Sài Gòn. Tiếng mọi người cưới nói vui vẻ, tiếng những cặp tình nhân khúc khích đùa giỡn trong các công viên, hay sự tự nhiên một cách hồn nhiên cũa những đôi trai gái đang hôn nahu giữa chốn đông người...
Những dòng xe qua lại liên tục, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng nói đùa la hét của một đám đông nào đó... Tưởng chừng như không có một không gian nào tĩnh lặng, nhưng hãy cứ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng cơn gió đang vuốt ve khuông mặt mình, thổi vào tai mình những lời thì thầm... Cuộc sống này luôn tươi đẹp, hãy nhìn và cảm nhận nó theo nhiều cách... HAiz... Con gái Sài Gòn tưới quá Tibu à, Tibu cười mỉm. Đôi khi chiêm ngưỡng cái đẹp cũng làm cho mình tự cảm thấy cuộc sống vui hơn một chút theo đúng nghĩa của nó.
Đang suy nghĩ lung tung trong đầu, thì người con gái đó lại xuất hiện, và ngồi xuống cạnh Tibu.
- Trùng hợp quá nhỉ, đây là cái ghế ưa thích cũa anh hã Tibu?- Nụ cười thật tươi, hàm răng đều và trắng. Một làn gió nhẹ mang theo mùi hương từ người con gái đến với giác quan của Tibu... Gợi cảm, độc đáo và mỏng manh. Một mùi hương vô cùng đặt biệt kích thích khứu giác cũa Tibu, thoang thoảng một chút hổ phách cùng hương lan, nồng ấm cũa mùi gỗ, tinh khiết của da thuộc...
- Mùi hương này chỉ em mới có thôi, anh đã nhận ra em từ lúc em bắt đầu đi theo anh từ ghế đá rồi. Đó có phải sự trùng hợp không em nhỉ?- Tibu cười mỉm.
- Chẳng phải ngẫu nhiên mình lại gặp nhau tại nơi này đâu Tibu à, có lẽ ông trời đã sắp xếp điều đó. – Đôi mắt nâu to tròn, tô điểm bằng ha hang mi cao vút đang nhìn Tibu đầy long lanh và láu lỉnh...
- Tibu nè, đi đến một nơi này với em đi. Nó rất đặt biệt, em chắc chắn anh chưa từng đến đó bao giờ. – Cô bé chum chím đôi môi rồi nhìn Tibu.
- Thôi bữa khác được không, hôm nay anh mệt lắm. – Tibu lạnh lung đáp trả
.
- Đi đi mà, em năn nỉ anh đó, em không ăn thịt anh đâu, anh đừng lo. Hãy làm cho ngày hôm nay có ý nghĩa và trở nên vui vẻ với anh một chút đi. Em không thích nhìn anh cứ ủ rũ như thế này hoài đâu. – Người con gái phụng phịu.
- Thôi dược rồi. Một lần thôi nhe. Em đi tới đây bằng xe máy hay sao?
- Dạ tài xế của nhà chở em tới ạ, Để em ra nói chú ấy về trước. Em muốn ngồi đằng sau để hóng gió với anh.
- Mình sẽ đi với một điều kiện, không được ôm nha.- Tibu mỉm cười. Cô bé phụng phịu rồi đáp trả.
- Hứ, em biết rồi.
...
Đã từ rất lâu rồi, Tibu mới chở một người con gái từ sau lưng. Đêm nay không khí trong lành và mát làm sao. Rồi Tibu cảm nhận được một cái đầu nhỏ nhắn và ấm áp dựa vào lưng mình. Tính nói nhưng lại thôi, Tibu mặc kệ và không muốn phá vỡ cái giây phút thanh thản này...
Cả hai dừng lại trước một quán Bar khá lớn, nói bar nhưng cũng chẳng phải Bar, thật ra nó dành cho mọi người tới đây để khiêu vũ.
Tibu vội lên tiếng.
- Vào đây làm gì em? Anh đâu biết nhảy nhót gì đâu.
- Anh cứ vào đi mà, vui lắm. – Người con gái ríu rít rồi kéo tay Tibu đi vào.
Quán bar khá lớn, phần lớn là khách nước ngoài và khách trung niên. Dĩ nhiên hai đứa là trẻ nhất trong cái nơi dành cho U30 này.
- Ba thường dẫn em tới đây để nhảy chung với ba. Anh là người thứ hai tới đây cùng em, chỉ sau ba thôi đó nha.
- Wa, anh may mắn vậy sao? Nhưng anh đâu có biết nhảy đâu.
- Thì anh cứ nhảy theo em là được. Cô bé kéo tay Tibu tới sàn nhảy. Cầm lấy tay Tibu đặt lên eo mình, còn tay kia nắm lấy tay Tibu.
- Nhìn theo em nè, chân trái rồi chân phải. Cứ bước nhẹ nhàng thôi, không cần phải bước dài. Thả lỏng người ra đi anh. Cứ coi như là chỉ có hai đứa mình ở đây thôi nè.
Luống cuống một hồi, vừa hồi hộp vừa ngại ngùng. Rồi Tibu cũng lấy lại được trạng thái cảm xúc cân bằng. Thật ra cũng vì điệu nhảy quá đơn giản.
- Cũng không tệ phải không em, ít nhất anh cũng chưa đạp chân em lần nào.
Cô bé nhìn Tibu rồi cười khúc khích.
- Chắc tại ly Midori Sour làm anh say nên mới tiếp thu nhanh vậy đó.
- Có lẽ vậy. Tibu đáp trả.
Jenny hôm nay hết sức gợi cảm, chiếc đầm đen cùng đôi giày màu trắng, đôi môi lấp lánh vì son bong. Ánh đèn vàng nhạt cứ chiếu vào khuôn mặt Jenny làm nổi bật nét đẹp kiêu sa của cô ấy. Tay Jenny thật mềm mại, nó nắm Tibu một cách nhẹ nhàng, Luồn từng ngón tay một rồi nắm lại, thật ấm áp...
Tibu cảm nhận được hơi thở đứt quãng cũa Jenny vì hồi hộp, mà hình như cả Tibu cũng thế, trước một kỳ quan của vẻ đẹp, Tibu sợ mình cũng không thể đứng vững... Tim Tibu đập nhanh hơn bình thường, hai gương mặt sát nhau, mặt đối mặt, mắt nhìn mắt, chậm rãi và đung đưa theo điệu nhạc du dương và nhẹ nhàng...
...
Đợi chờ em, trong màn đêm quạnh vắng. Muôn tiếng thanh âm cung đàn ngân...
Mượn làn gió, mang về bên lầu vắng... Nơi xa, réo rắt câu tình ca
[next]

Chap 49

Cả hai vẫn đung đưa theo tiếng nhạc, chân vẫn di chuyển theo từng giai điệu. Tay trong tay, Jenny khẽ dựa đầu vào vai Tibu...
- Hay mình cứ vờ như yêu nhau đi anh!...
Tibu im lặng không nói gì.
- Em chỉ muốn được hạnh phúc bên anh một thời gian mà thôi, dù là rất ngắn cũng được. Hãy để em sưởi ấm con tim anh trong thời gian này được không... ? Thời gian mà ánh mặt trời không tỏe sáng tới anh... Hãy trả lời em được không... ? Tibu!!!
...
Đêm Sài Gòn thật tuyệt, từng cơn gió mát khẽ lùa vào từng làn tóc nâu cũa Jenny, rồi lại phân tán cái mùi hương quyến rũ đó đi khắp nơi, cứ như cơn gió mát của mùa xuân vậy. Không phải như là tia nắng ấm áp cũa mặt trời, mà Jenny như là cơn mưa đối với Tibu, cơn mưa đối với sa mạc khô cằn, dường như đang chết dần chết mòn bởi các vết nứt do mặt trời để lại.
Chỉ là đôi bàn tay nhỏ nhắn và êm ái đang xoa dịu trái tim không còn nguyên vẹn bởi những vết cắt và chỉ là bởi hình bong một người con gái
Liệu thời gian có làm lành được các vết thương...
Liệu quá khứ có bị lu mờ bởi tương lai...
Có thể nào, một ngày đẹp trời nào đó Tibu sẽ không còn nhói đau mỗi khi nhớ đến cái tên Sunny.
Anh... anh sẽ hết yêu em chứ Sunny? Có thể không... ?
Mọi suy nghĩ cũa Tibu bị đánh bật khi Jenny khẽ ôm lấy Tibu. Một cái ôm thật chặt tưởng chừng như không thể thở được, chứa đựng biết bao nhiêu cảm xúc...
Rằng Jenny nhớ Tibu.
Rằng Jenny không muốn xa Tibu một phút nào.
Và rằng... Jenny yêu Tibu.
Suốt quãng đường còn lại, cả hai không nói với nhau câu nào. Jenny thì cứ mãi ôm chặt lấy Tibu cứ như là sợ Tibu sẽ đi mất vậy...
Có lẽ trong cuộc sống này, khi trái tim bạn bị tổn thương vì một ai đó, thì sẽ có một người khác đến và xoa dịu những nổi đau đó. Vấn đề là bạn có nhắm mắt chấp nhận để những nổi đau đó đi qua, và đó nhận những điều mới mẻ hay không...
Rồi xe cũng đến trước nhà Jenny, bước xuống xe, Jenny vội vàng quay lại ôm lấy Tibu.
- Cám ơn anh về buổi tối hôm nay, em thật sự đã rất vui. Một ngày hạnh phúc và đầy ý nghĩa đối với em.
- Ừ, không có gì đâu mà em cám ơn vì anh cũng thấy rất vui. Lâu lắm rồi anh mới được vui vẻ và thoải mái như tếh này.
Jenny buông Tibur a, nhìn Tibu rồi nói.
- Có thật không anh?
Tibu thoáng nhìn Jenny rồi trả lời:
-Thật mà.
Cười một cái đáng yêu, như bông hoa chớm nở trước mổi bình minh, một thoáng chợt ngại ngùng bởi ánh mắt của Tibu, Jenny khẽ cúi xuống thẹn thùng vu vơ đá mấy hòn đá nho nhỏ...
- À Tibu nè, em có một tin vui muốn báo cho anh biết.
- Gì vậy em? – Tibu hơi tò mò.
- Việc nhập học của anh, ba em lo xong hết rồi ạ. Anh đừng lo, vì học cùng ngành nên mọi chuyện không khó như anh tưởng đâu. Với lại ba em có quen với hiệu trưởng nên không có một chút trở ngại nào hết nè. – Jenny hớn hở nói.
- Cám ơn em nhiều lắm. Không biết phải làm sao để trả hết cái ơn này cho em và gia đình. – Tibu chợt ngại ngùng.
- Ây, anh đừng vậy mà. Em giúp anh với vị trí như một người bạn thôi. Với lại muốn cám ơn em thì mấy ngày nữa ăn cơm với gia đình em rồi nói với ba em nhé. Hì Hì.
- Ừ, thôi được rồi. Có gì anh sẽ lien lạc với em nè. Em ngủ ngon nha, tiểu thư xinh đẹp!
Jenny bước đến sát Tibu, khẽ hôn lên má Tibu một tiếng:
Chụt...
- Ngủ ngon và ấm áp nhé hoàng tử lạnh lung của em...
Đêm về, nằm trăn trở hoài mà Tibu không thể nào ngủ được. Tibu thấy trong long bòn chồn và rạo rực đến lạ lung. Tibu lo lắng về cái ngày nhập học. Không biết mọi chuyện rồi sẽ như thế nào, có được suôn sẻ như Tibu mong đợi không. Bất chợt Tibu nghĩ về cô bé với mái tóc và đôi mắt nâu... Và cô gái với mái tóc đen dài cùng đôi mắt to tròn đen láy...
Tibu giật mình tỉnh giấc, bước tới cửa sổ. Mở rộng cánh cửa hít một hơi thật dài...
"Đã bình minh rồi, ngày mới đã tới, mình đã mong ngày này từ rất lâu, rất lâu... Phải không Tibu... "
Mồi điếu thuốc Marlboro ưa thích của mình, Tibu nhắm mắt lại, thận hưởng cái không khí buổi sáng sớm hấp thu những cái tinh hoa nhất trong ngày, như để chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay, ngày về... về với tất cả những gì than thuộc nhất, tất cả những gì quý giá nhất đối với cái tên Tibu trong thế giới này.
Tibu nhìn mình trong gương, từ từ cạo những sợi râu đang dài trải khắp dưới cằm và hai bên má.
"Mày già rồi Tibu à". Tibu chợt cười. Thêm 1 ít wash cho mái tóc bồng bềnh của mình. Tibu tự nhủ "Nhưng mày vẫn còn phong độ ổn lắm... ". và cười phá lên.
Bước tới tủ quần áo đã lâu không sử dụng
Tibu nhìn vào và tự nói với bản thân.
"Phải mặc cho chúng mày cũ bớt thôi, tao bỏ bê tụi mày lâu rồi!.
Quần Levis đen, áo sơ mi Armani, dây nịt Prada và cuối cùng, đôi già Converse trắng ưa thích của mình, "Quá hoàng hảo cho ngày hôm nay" Tibu hài long.
Ngôi trường mới lạ lẫm nhưng lại quen thuộc với Tibu. Những ký ức về nó, cả cuộc đời Tibu cũng không bao giờ quên được. Dĩ nhiên nó không thể nào so sánh với trường cũ của Tibu, nhưng nó lại chứa đựng thứ Tibu cùng một lúc trốn tránh và tìm kiếm bấy lâu nay... Tibu thầm cảm ơn Jenny về mọi chuyện có lẽ cái ơn mà Jenny bấy lâu nay giúp đỡ Tibu, cả cuộc đời trả cũng không hết được.
Leo hết 4 tầng than bộ mới tới được lớp học. Phải nói là trường này quá nhỏ để gây khó khăn cho một sinh viên mới tiềm được lớp học của mình. Một ngày hồng nhạt trải đều khắp lớp, các bạn nữ dịu dàng trong áo dài sắc hồng... Mọi con mắt đổ dồn về phía Tibu...
Không còn cảm giác lạ long và sự sợ hãi, không còn cảm giác cô độc và ngột ngạt... Tibu thầm cảm ơn người đã biến Tibu thành một người hoàn toàn mới như ngày hôm nay.
- Bạn là ai vậy? Sinh viên mới sao.
- Bạn từ lớp nào đến đây học à?
... Mọi câu hỏi đổ dồn vào Tibu, đa số là các bạn nữ.
Tibu đứng dậy và trả lời:
- Chào các bạn, mình mới chuyển trường tới đây và là sinh viên mới của lớp này. Mong các bạn giúp đỡ.
Cái hoàn cảnh bị mọi người xúm lại hỏi về mọi thứ, rồi xin sdt được giải thoát khi thầy giáo chủ nhiệm bước bào. Vừa thấy Tibu, thầy đã gọi Tibu lên.
- Em là cháu hiệu trưởng phải không?
- Dạ. – Tibu lí nhí trong miệng và xém bật cười. Trong long đang nghĩ không biết mình có ông bác làm hiệu trưởng từ lúc nào, mà có khi đó lại là bà cô.
- Tôi không cần biết anh là con ai, cháu ai. Vào lớp này phải tuân thủ tất cả nội quy của lớp và trường, không là tôi đuổi hết.- Thầy dằn mặt.
- Nhân tiện, tôi tên Tuấn.
- Dạ em biết rồi ạ. Cảm ơn thầy quan tâm.
Thầy Tuấn nhìn khá trẻ, chỉ ngoài 30, Dáng người cao ráo, chắc trên 1m7. Chỉ có điều giọng nói hơi ẻo lả cùng khuông mặt quá nghiêm khắc, hai thứ tưởng khắc với nhau khiến Tibu cảm thấy khá buồn cười.
- Cả lớp nghe đây, giờ tôi lên văn phòng có việc. Lớp trưởng đâu, phổ biến mọi thứ cho sinh viên mới đi.
Rồi Tibu trở về chiếc ghế cuối quen thuộc của mọi thời đại đi học, mắt không ngừng dõi theo dáng người nhỏ bé, với mái tóc ngắn cắt ngan vai, không còn dài như ngày nào nhưng vẫn đen óng bong mượt, đôi mắt đó... vẫn to tròn đen láy đang nhìn và bước đến phía Tibu...
[next]

Chap 50

Đôi chân đó dừng bước ngan bàn Tibu. Nhìn Tibu rồi nói:
- Tên gì? – Lạnh lung và vô cảm, ánh mắt đó vẫn đẹp như ngày nào, nhưng nó ko còn nhìn Tibu 1 cách trìu mến và ấm áp nữa.
- Hêt, mình hỏi bạn tên gì? Bạn ko biết phép lịch sự là gì sao? – Người con gái gằng giọng!
"Giây phút này, anh nên nói gì đây Sunny?
Anh nên nói rằng anh là người đã luôn yêu và thương nhớ em bấy lâu nay sao?
Nói rằng anh đã từ bỏ rất nhiều thứ để tiềm kiếm em sao...
Hay là anh nên nói mình là người đã từng được em yêu thương và quan tâm một cách ấm áp...
Không đâu, nếu phải nói mình thật sự là ai, anh sẽ nói anh là người bị em làm cho tan nát trái tim... "
Cười nhết mép một cách khiêu khích, Tibu ngẩn đầu lên rồi nói:
- Ko phải lúc nãy đã tự giới thiệu với các bạn rồi sao? – Tibu cười nhạt rồi đưa đôi mắt nhìn thẳng Sunny theo một cách nào đó đầy kiêu ngạo, kèm theo một chút giận dữ.
- Mà chẳng phải đã gặp đằng ấy một lần ở cổng trường rồi sao?
- Đây nhớ, nhất là những thằng không ra gì. Thấy con gái là tới gần, nhận quen biết rồi động tay động chân. Loại người đó, không bao giờ quên. – Sunny trừng mắt nhìn Tibu.
- Ồ, cám ơn đã quá khen. Thằng này tên Tibu. Chán học nên chuyển tới đây, nhắm không được vui cho lắm thì sẽ nhấn nút biến, đằng ấy ko phải lo.
- Tùy, đây không quan tâm. Mai nhớ đóng tiền quỹ 100k, làm thẻ sinh viên 50k. Nhớ phải may đồng phục của lớp nữa. Cám ơn!
- Lớp trưởng tốt bụng quá, cám ơn nha. Mà thời tiết ở đây nóng quá, sao ko về chỗ của mình ngồi đi. Đứng ở đây làm gì? Mất công khiến ng khác nóng nực thêm.
- Khỏi nhắc!!! – Nói rồi Sunny quay lưng đi thẳng một mạch, không them nhìn lấy Tibu một cái, dù chỉ là nhìn lướt ngang qua.
Tibu khẽ thở dài, mới ngày nào tưởng chừng sẽ chung bước và cùng nhau đi hết cuộc đời, vậy mà giờ này... Vốn dĩ là một cặp đôi hoàn hảo, giờ đây lại ghét nhau như kẻ thù.
Ngồi trên đó, em có nghe tiếng tim đập rất nhanh ở bàn cuối này không Suuny? Nó vẫn luôn như vậy, vẫn luôn đập loạn nhịp khi đứng trước mặt em. Em có nghe thấy âm thanh lách tách rất nhỏ dưới này không? Cái tiếng rạn nứt của trái tim anh... Nếu không vì cái vẻ ngoài vẫn giữ nguyên, thì không bao giờ anh nghĩ rằng cô gái đang ngồi trước mặt anh lại là Sunny trong trái tim anh...
Nếu tình yêu là trò chơi của số phận mà ông trời đã bày ra, thì em biết gì không? Anh bắt đầu cảm thấy phấn khích với trò chơi này rồi, và đương nhiên anh chơi là để thắng!!!
Vài tiết học trôi qua một cách nhàm chán, ánh mắt Tibu vẫn thế, vẫn dõi theo Sunny từ sau lưng. Sunny vẫn tươi cười với những người bạn xung quanh, đùa giỡn một cách hồn nhiên. Đôi lúc đối với Tibu như thế lại hay, nếu đã không còn một chút kí ức gì về quá khứ đau buồn trước đây, chẳng phải như thế sẽ tốt hơn cho Sunny sao?
Nếu không như thế, liệu Sunny có được vui vẻ và luôn tươi cười như lúc này không...
Tận dụng 15p giải lao, Tibur a ngoài hành lang hút thuốc. Nhìn những làn khói thuốc trắng xóa, bay lên và tan vào ko khí, tưởng chừng như tình yêu của Tibu cũng thế.
"Ừ, đã tan rồi... "
Dù biết như thế sẽ tốt hơn cho Sunny nhưng sao Tibu vẫn thấy long mình khó chịu nhiều lắm...
Tiếng nói quen thuộc cũa Sunny lại nhẹ nhàng cất lên, cơn gió nhẹ đưa nó đến với thính giác của Tibu.
- Mình xuống căn tin ăn gì nhé...
Nụ cười đó, như ánh nắng ấm áp và kì diệu của mặt trời. Tưởng chừng như có thể đến khắp mọi cái ngóc ngách u tối trên thế giới này, sưởi ấm và đem lại sức sống cho nơi đó... Kể cả trái tim Tibu... Trái tim của kẻ si tình, rong ruổi khắp nơi để tiếm kếm thứ gọi là tình yêu thuộc về mình. Nhưng dường như sự thật phũ phàng đang đập tan nát cái hy vọng của chàng thanh niên trẻ tuổi đó.
Quay đầu lại nhìn Sunny, không khó để Tibu có thể nhận thấy Sunny đang cười tươi và trò chuyện với một chàng trai khác. Cũng cao to, đẹp trai, cũng phong độ và nhìn khá hút hồn đấy... Dường như đó là nơi bây giờ nụ cười đó luôn hướng về, ánh nắng đó bây giờ cũng chỉ hướng về một phía khác...
"Phải làm gì lúc này đây, Tibu? "
Tự hỏi long mình, nuốt ngược nước mắt vào trong tim. Dường như hạnh phúc chẳng bao giờ là trọn vẹn. Tibu cảm thấy mọi chuyện bây giờ là quá vô nghĩa. Có lẽ Tibu sẽ ko phá hoại hạnh phúc hiện giờ của Sunny, Tibu cũng không muốn nụ cười đó sẽ phải ngừng lại. Chỉ là mọi chuyện cay đắng quá...
Hình như trong tình yêu, không có chổ cho thứ gọi là long ích kỷ.
Khẽ thở dài, Tibu lê từng bước chân nặng nề đi vào trong lớp học. Nằm dài xuống bàn, không nói một lời nào... Chưng bao giờ Tibu cảm thấy muốn biến mất như lúc này, cảm giác khi biết mình là một người thừa thật ko mấy dễ chịu nếu ko muốn nói là tồi tệ.
Tik tak... Từng giây trôi qua là từng giây nặng nề và đầy cảm xúc với Tibu.
Cái hình ảnh hai người luôn quấn quýt bên nhau trong mỗi giờ học bây giờ vẫn thế. Chỉ có điều ngồi bên cạnh Sunny ko phải là Tibu nữa... Không còn là Tibu nữa!!!...
Đang lẩn quẩn với những suy nghĩ trong đầu, trái tim thì đang bị giằng xé bởi những cảm xúc, Tibu chợt trở về với hiện tại khi tiếng cô giáo bộ môn vang lên.
- Hôm nay thời tiết oi bức, lớp học mệt mỏi rồi. Có bạn nào muốn biểu diễn tiết mục văn nghệ nào để giải tỏa cái ko khí ở đây không.
Cả lớp xôn xao hẳn lên, người này đùn đẩy người kia. Thế rồi im lặng hẳn khi một cánh tay dưới lớp cất lên.
- À, bạn là sinh viên mới phải không? Tốt lắm, mời bạn lên.
Tiếng reo hò của cả lớp cất lên, cũng là lúc Tibu đứng dậy và bước chân về phía bục giảng.
"Ngày đầu tiên, em còn nhớ ko Sunny? Ngày đó em cất tiếng hát khiến cả trái tim anh thổn thức và đập loạn nhịp.
Còn ngày hôm nay, anh cất tiếng hát vì đó là tiếng khóc từ trái tim anh... "
- Chào các bạn, mình tên Tibu, là sinh viên và là thành viên mới của lớp. Mình có tểh mượn bạn nào một cây đàn được không ạ?
Cả lớp ồ lên, rồi cũng có người mang đàn lên cho Tibu mượn. Không gian lớp học trở nên yên tĩnh tuyệt đối, không một tiếng động để đón nhận từng nốt nhạc lúc trầm lúc bổng từ đôi tay to lớn và thô ráp của Tibu, và như để đón nhận giai điệu buồn đến tuyệt đối, hòa quyện với tâm trí và cảm xúc của người tạo ra nó. Ánh mắt Tibu chợt nhìn về phía Sunny...
You have broken me all the way down, down upon my knees.
And you hane broken me all the way down
You’ll be the last, You’ll see
Some fight you gave,
Anh I pushed you away...
And in the morning, when you turn in
I’ll be far to see...
...
Khi bài hát kết thúc, vẫn không một tiếng động. Có lẽ bài hát chứa đựng quá nhiều tâm trạng và quá chân thực. Mọi người như chết lặng đi, họ bị trôi tuột theo cái cảm xúc mà Tibu đã tạo ra. Bi thảm và quá não nề, một trái tim tan vỡ và như ko bao giờ có thể lành lại.
Phải đến khi Tibu đứng dậy, cái ko khí im lặng vỡ òa bởi những tràng phào tay và tiếng láo của mọi người...
Tibu đi về phía cô giáo rồi nói nhỏ:
- Em xin lỗi cô...

BÌNH LUẬN VỀ TRUYỆN

Truyện đọc nhiều nhất!
Bạn đang đọc truyện trên website DocTruyenVoz.Com
Các bạn đang đọc truyện trên DocTruyenVoz.Com, website đọc truyện voz nhanh, đẹp, không quảng cáo khó chịu... Hãy LIKE Facebook DocTruyenVoz dưới đây để cập nhật những truyện mới nhất!
Tên

#BạnLoằn,1,#BạnThânYêu,1,#BiênGiớiNgàyThángNăm,13,#BíMậtKinhHoàngTrongQuánNet,1,#CáChépMùaDịch,1,#ChịQuảnLýDễThương,6,#ChuyệnBựaThờiĐiHọc,1,#ChuyệnCủaBun,1,#ChuyệnLinhTinhTạiHạ,1,#ChuyệnLoạnXịNgậu,1,#CóLẽAnhQuáNgốc,1,#CóNênYêuCôBạnThânĐểBảoVệCôẤy,1,#ConGáiSếpTổngVàOsinCấpCao,19,#CôBéHàNội,7,#CôGiáoChủNhiệmCủaTôi,1,#CưaChịHàngXóm,1,#DầuKhí,1,#DòngĐờiNổiTrôi,5,#DuyênTrời,1,#ĐãNhớMộtCuộcĐời,11,#ĐứngDậyTừVấpNgã,4,#ĐừngLàCảThếGiớiCủaNhau,13,#GáiĐếnỞCùngNhà,37,#GấuEmCóVõ,1,#GấuEmLàHotGirl,1,#HậuHóaĐơn,14,#HậuHóaĐơnPhiênBảnThực,23,#HóaĐơn,140,#KhépLạiQuáKhứ,7,#KhôngPhảiTruyệnKinhDị,1,#KýSựChuyểnMộ,21,#LàmNghệThuậtPhảiCóĐamMê,1,#LàmViệcTrongQuánMassage,21,#LàngQuêThànhPhốTôiVàEm,85,#LờiTrầnTìnhCủaMộtẢĐiếm,1,#LỡTaySờGấu,1,#LỡYêuNgườiTình,29,#NgàyHômQuaĐãTừng,6,#NgheCaveKểChuyện,36,#NhậtKýBuồnChuyệnTù2013,26,#NhữngChuyệnBựaThờiSinhViên,1,#NiềmHạnhPhúcCủaMộtThằngNghèo,13,#ÔiCáiCuộcĐờiCủaTôi,9,#PhảiLòngAnh,1,#QueEmĐấtĐộc,1,#QuêNgoại,1,#RanhGiới,8,#Sau5NămGấuĐãDốiEm2Lần,1,#TánCôGiáo,1,#TánGái10kSub,16,#TiềnHóaĐơn,51,#TìnhYêuHọcTrò,74,#TôiĐangChănRauLàVợCũ,1,#TôiLàGáiDịchVụ,1,#TộiLỗi,48,#VozNgoạiTruyện,1,#VôTìnhHônGáiEmPhảiLàmSao,10,#XinLỗiAnhYêuEm,5,#YêuCaveCaoCấp,12,#YêuGáiDịchVụVàCáiKết,1,#YêuThầmChịHọ,157,#YêuThầmVợBạn,1,100 ngày cố yêu,1,1730.365.2.1,13,7 ngày làm gia sư,1,Anh có thể tặng em một nụ hôn không,1,Anh ơi em không phải là rau,1,Bạn gái cũ làm thư ký,33,Bạn gái tôi là lớp trưởng,1,Bản lĩnh ếch cụ,1,Bắt gặp gấu ôm eo thằng khác,1,Bị con bạn thân nhìn thấy chết em rồi,1,Bị đâm khi đi chơi cùng Gấu,1,Bị ép đi xem mặt gái,21,Bị gái ở bể bơi vô ảnh cước vào bụng,1,Boys Già,4,Bố vợ tôi,1,Bỗng dưng anh yêu em thiên thần bé nhỏ,4,Cách chinh phục gái hơn tuổi,72,Cai sữa,1,Cảm nắng chị cùng dãy trọ,13,Cảm ơn em con cave đã thay đổi cuộc đời anh,1,Cát tặc,14,Câu chuyện về 1 checker,9,Chàng lớp trưởng và cô nàng đanh đá,11,Chàng trai năm ấy tôi từng theo đuổi,1,Chăn rau,1,Chăn rau ai dè yêu thật,1,Chị ơi anh yêu em,1,Chuyện của một thằng bị bệnh tim,1,Chuyện của tôi,22,Chuyện em xả hơi,1,Chuyện FA kinh niên và có vợ như nào,1,Chuyện Q4,1,Chuyện tình buồn của tôi,53,Chuyện tình của anh nhân viên văn phòng và con gái cảnh sát,24,Chuyện tình của mình với gấu người Đài Loan,31,Chuyện tình của tôi nàng và con chó,1,Chuyện tình với em hàng xóm,1,Chuyện tình zồng,5,Chuyện tù,3,Chuyện về người phụ nữ,26,Chuyện xưa và nay,6,Có gấu là người Hàn,1,Con bạn thân,26,Con đường mang tên em,29,Con Thầy - Vợ Bạn - Gái Cơ Quan,2,Cô bạn gái người Mỹ của tôi,29,Cô gái của sếp,19,Cô gái thích coffee đen,1,Cô giáo chủ nhiệm của tôi,11,Cô giáo Em sẽ mãi ở trong trái tim anh,39,Cô giáo và học sinh,2,Cô trợ lý và nàng gia sư,51,Cơn mưa ngang qua,1,Cuộc chiến giữa Nhíp xinh và Quần đùi hoa thủng đũng,26,Cuộc đời một giấc mơ,1,Cuộc đời tôi và những mối tình đi qua,54,Cuối cùng mình cũng lấy được vợ,1,Cưới em gái tiếp viên quán cà phê,1,Cười lên cô bé của tôi,129,Cứu gái đụng xe và câu chuyện tình buồn,1,Cứu net một em sinh viên hot girl,1,Danh Sách Truyện,302,dauphongver01,3,Dầu khí,28,Dì ơi có phải là tình yêu,2,Dì tôi là một teen girl,7,doithayxx,8,Drop,51,Du học Liên Xô,73,Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt,1,Đã nói lời tạm biệt,1,Đang viết,37,Định mệnh của tình yêu,1,Đôi mắt người xưa,1,Đừng đùa với gái hư,1,Đừng đùa với teen,1,Em đã bỏ nghề làm nông nghiệp như thế đó,1,Em đã là thiên thần,23,Em đã lỡ một tình yêu,1,Em đã nuôi con của người em yêu như thế nào,7,Em hàng xóm đối diện nhà tôi,4,Em hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà,51,Em hàng xóm xa lạ,1,Em KTV Massage,1,Em là cô bé của anh,7,Em nhân viên của mama,4,Em sinh ra là để hạnh phúc,78,Gái net,19,Gái trọ cạnh phòng,8,Game Online Chuyện tình 5 năm trước,1,Gấu đã tán em như thế nào,1,Gấu hơn mình 6 tuổi,1,Gấu kute và cực kỳ bá đạo,4,Gấu mình ngủ với 1 gã đã có vợ,1,Gấu mới cao tay trả thù gấu cũ,1,Gấu phản bội sau 7 năm yêu nhau mặn nồng,1,ghost,2,Gia đình hắt hủi say nắng cô nàng lớp 12,51,Giá như dừng yêu,3,Giảng Viên lái xe bất đắc dĩ,33,Gio_Vo_Tinh2710,2,Giới hạn tình bạn hay vượt rào,4,Góp tiền chơi cave,1,Hành trình cưa đổ MC,1,Hành trình tìm lại,25,Happy Ending,33,Hãy hiểu anh người anh yêu,14,Hẹn ước Bồ Công Anh,4,Hoàn thành,198,Học sinh,33,Hối hận vì lấy vợ sớm,1,Hồi ức của một linh hồn,8,Khi vozer đưa gái đi chơi,1,Khiêu vũ giữa bầy gõ,30,Khiêu vũ giữa bầy les,18,khovigaitheo,2,Không lẽ nói cho cả thế giới rằng mình đang yêu,7,Không phải truyện kinh dị,12,Kỷ niệm ngu nhất trong cuộc đời,1,Ký ức xưa,3,Là duyên hay là nợ là chăn hay bị chăn,7,Làm thằng đàn ông tốt không phải lúc nào cũng hay,1,Làm việc cùng EX,1,Lắng nghe nước mắt My memoirs,3,Lần đầu hút cần,1,Lỡ ngủ với chị,1,Lời trần tình của một ả điếm,25,Minh Hoàng và Hoàng Vi,3,Mối tình đầu,1,Một đêm trăng lạnh trai lông bông cảm nắng gái lạnh lùng,1,mrxau,3,Mùa gấu chó,1,Mưa hay nước mắt,31,My Memory,39,Này điếm em yêu chị,1,Này em làm cô dâu của anh nhé,9,Nên là chúng mình lấy nhau đi,1,Ngày không Phây,1,Ngẫm,52,Nghề bồi bàn,20,Nghề Vệ Sĩ,4,Nghi vấn cao thêm sau 4 năm tu luyện,32,Ngỡ quên và ngàn ngày nhớ,43,Người con gái áo trắng trên quán bar,3,Người con gái nghiền chữ nạ,1,Người yêu cũ của gấu dọa giết em,1,Người yêu tôi là gái hạng sang,15,Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,41,Nhập viện xa nhà Gái thành phố thương,4,Nhật ký anh yêu em,9,Nhật ký chăn rau,7,Nhật ký gã tồi và cô cave bé nhỏ,1,Nhật ký Hoàng Vy,22,Nhật ký làm bố,1,Nhật ký những ngày đầu làm vợ,1,Nhật ký những ngày mưa,17,Nhỏ bạn thân bị less,21,Những đứa em gái và bà xã hiện tại,16,Nó lại nhớ anh như một thói quen khó bỏ,1,Nocturne 1 kí ức đẹp,1,Nợ duyên nợ tình,28,Nửa đêm gấu cầm dao,1,Ở chung với gái,23,Phải lòng anh,3,Phụ nữ không hề khó hiểu,1,Ra mắt gia đình ex,13,Sad Ending,14,Sau 10 năm gặp lại em đã có gấu là bạn thời lớp 1,5,Say nắng cô em tán cô chị,5,Say nắng gia sư của em trai,9,Săn nã,40,Sống chung với gái,8,Tạ Trùng Linh hồi ký,1,Tại Hạ,9,Tán cô giáo,39,Tán gái bên Hàn,1,Tán gái cùng cơ quan,1,Tán gái dễ ợt,1,Tán gái hơn tuổi và những bài học,2,Tán gái khó thế sao,1,Tán gái ở nhà,31,Tán gái Tây,15,Tán gái Tây trên Meowchat,6,Tâm sự,8,Tâm sự của chàng trai 18 tuổi sắp làm bố,12,Tâm sự của một thằng con trai tỉnh lẻ say nắng gái thành phố,1,Tâm sự hồi ký về trại Sa La Điên,1,The day you went away,43,The Khải Huyền,18,Thời trẻ trâu và chuyện tình tù,4,Tiền nhiều thì có nên mua nô lệ về chơi,1,Tín dụng đen,18,Tình đầu sau 1 đêm trắng và phát hiện ra sự phũ phàng,1,Tình yêu và tình dục,1,Tôi đã tiêu 10k như thế nào,1,Tôi đi tán gái,1,Tôi Em 2 thế giới,1,Tớ có thể yêu cậu cũng có thể quên cậu ngay lập tức,1,Trả thù gấu chó,16,Trai ngoan dính phải gái hư,1,Trót yêu,1,Trớ trêu,1,Truyện 18,27,Truyện cười,17,Truyện cười Vôva,47,Truyện ma,7,Truyện ngắn,95,Truyện tâm linh Bố em,1,Từ gặp ma đến gặp gấu,25,Tưởng nhầm gái hư đc nhầm gái ngoan,22,Vẽ em bằng màu nỗi nhớ,47,Vì cuộc đời là những luống rau,8,Vị tình đầu,12,Videos,12,Vo_Tonq_Danh_Meo,12,Vợ chồng hàng xóm,1,Vợ ơi anh biết lỗi rồi,27,Vợ xăm hình hổ báo nhưng rất chung tình,44,Vợ yêu,8,Vợ yêu ơi anh yêu em nhiều lắm,1,Xin lỗi em bởi vì anh nghèo,1,Yêu bé Dừa,2,Yêu chị cùng công ty,1,Yêu cô bạn học cùng cấp 1,4,Yêu em là hạnh phúc đời anh,1,Yêu em nhanh thế,1,Yêu em quá nhanh và nguy hiểm,8,Yêu gái dịch vụ và cái kết,11,Yêu gái matxa và kết cục,1,Yêu người cùng tên,70,Yêu người IQ cao,26,Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái,16,Yêu thầm em gái bạn thân,1,
ltr
item
DocTruyenVoz.Com: Hồi ức của một linh hồn - Chap 41 → 50
Hồi ức của một linh hồn - Chap 41 → 50
Đọc Truyện Voz - Truyện Voz Hay - Hồi ức của một linh hồn - Chap 41 - 42 - 43 - 44 - 45 - 46 - 47 - 48 - 49 - 50
http://lh4.ggpht.com/-ARKYdAvIis0/VSsg3DDNxHI/AAAAAAAADIc/6OL1rQL4ob4/s1600/hoiuccuamotlinhhon.jpg
http://lh4.ggpht.com/-ARKYdAvIis0/VSsg3DDNxHI/AAAAAAAADIc/6OL1rQL4ob4/s72-c/hoiuccuamotlinhhon.jpg
DocTruyenVoz.Com
https://www.doctruyenvoz.com/2015/04/hoi-uc-cua-mot-linh-hon-chap-41-50.html
https://www.doctruyenvoz.com/
https://www.doctruyenvoz.com/
https://www.doctruyenvoz.com/2015/04/hoi-uc-cua-mot-linh-hon-chap-41-50.html
true
3715675415566788023
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts XEM TẤT CẢ Đọc tiếp Reply Cancel reply Delete Đăng bởi Home TRANG TRUYỆN Xem tất cả CÓ THỂ BẠN THÍCH TAG ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Không có truyện nào! Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April Thg 5 June July August September October November December Thg 1 Thg 2 Thg 3 Thg 4 Thg 5 Thg 6 Thg 7 Thg 8 Thg 9 Thg 10 Thg 11 Thg 12 just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow NỘI DUNG NÀY ĐANG BỊ KHÓA BƯỚC 1: Chia sẻ lên Facebook Bước 2: Bấm vào link bạn vừa chia sẻ trên Facebook Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy Table of Content
A+ A-