Ôi cái cuộc đời của tôi - Phần 2 (Chap 61 → Chap 65)

Chọn chế độ đọc: Sáng - Tối
Ôi cái cuộc đời của tôi voz

Chap 61

Sau khi đưa T về thì tôi cũng quay trở về nhà của mình luôn để tranh thủ nghỉ ngơi lấy lại sức cho một ngày bận rộn phía trước. Trằn trọc mãi mới chợp mắt được vì hình ảnh của "Em" và T cứ xuất hiện đan xen lẫn nhau, muốn thoát khỏi mớ bòng bong này mà chẳng thể được... tình yêu là một thứ gì đó thật phức tạp và trừu tượng. Yêu một người đã khó nhưng phải quên đi người đó còn khó hơn gấp trăm ngàn lần, liệu tôi vẫn đang dành tình cảm cho "Em" hay chỉ là thấy mình có lỗi... không biết nữa.
Sáng hôm sau lại vất vả để tự lôi mình dậy khỏi chiếc giường... mắt nhắm mắt mở đi vào nhà tắm thì húc luôn đầu vào cửa, đau nhưng được cái tỉnh ngủ liền. Xong xuôi bước xuống nhà, chắc tầm này thì má hai đã qua cửa hàng rồi, ngó qua bếp đã thấy đồ ăn sáng má để trên bàn và úp lồng màn cẩn thận... khẽ mỉm cười rồi đi vào ăn. Hút xong điếu thuốc rồi ra khóa cổng, bắt xe ôm đến nhà chú L... mấy hôm không ghé qua chỗ chú, chẳng biết tình hình tiến triển đến đâu rồi.
Khoảng 30p sau tôi có mặt tại đó..đã nhìn thấy con Juviter đen của lão N dựng trước sân. Ngôi nhà này chú L mới mua cách đây độ vài năm, còn chỗ ở cũ kiêm tiệm xăm hình ngày trước thì được sửa chữa lại to và đẹp hơn giao cho mấy thằng em quản lí, lại nhớ lần đầu tới đó để xăm thì tôi lại buồn cười, một thằng nhóc hận đời, hận tất cả mọi thứ ngày trước nay cũng chẳng khá khẩm hơn... có khi còn tệ hơn, chết tiệt thật. Đứng suy nghĩ vẩn vơ một hồi thì tôi mới bấm chuông cổng... rất nhanh sau đó thì thằng em đã chạy ra mở.
- Đại ca mới vừa nhắc tới anh? - nó ngó dọc ngó ngang rồi cười cười
- Ừ anh biết rồi..biết vậy là tốt.
Tôi vỗ vai nó rồi đi vào bên trong phòng khách... ông N đang ngồi đối diện với chú, vẻ mặt căng thẳng lắm, tôi đoán là có chuyện không hay cho lắm đang diễn ra.
- Cháu chào chú.. - tôi cúi đầu lễ phép
- M đấy à..ngồi đi cháu - chú L cười rồi vẫy tôi ngồi xuống bên cạnh
- Dạ..chào ông anh - tôi quay xang cười đểu với lão N
- Thôi khỏi đi... mẹ kiếp một năm mới chào có lần - lão nhăn mặt xua tay
- Anh nói quá chứ..hahaa
- Thôi hai đứa bớt đùa đi, nghiêm túc bàn chuyện.
- Dạ! - hai anh em đồng thanh
- Vừa nãy chú đã nói qua với N rồi, bây giờ nói lại cho cháu biết... mọi việc diễn ra khá thuận lợi, đúng như sự tính toán của mình, duy chỉ có điều là hơi khó để móc nối được với nguồn hàng tin cậy.
- Dạ cháu hiểu... vấn đề cốt lõi của vụ này là nằm ở đây, theo cháu điều tra được thì bọn Thái hay lấy hàng của mấy tay trên Móng Cái nhưng dạo gần đây bị bọn Tàu nó tranh hết nên đang đói hàng. Chỉ cần mình quan hệ tốt với mấy lão đợt trước thì mọi thứ không thành vấn đề.
- Mấy con cáo già đó không dễ mắc lừa đâu, quan trọng là phải có mồi ngon để dụ - chú L trầm tư suy nghĩ.
- Thằng nào chẳng hám tiền... cứ tống cho tụi chúng nó là xong hết - Lão N nói
- Ông nghĩ mấy lão đó cần bao nhiêu? - tôi quay xang nói
- Ờ thì chắc cũng khoảng vài trăm cùng lắm là tỷ chứ mấy
- Thằng đầu đất... - chú L tát vào đầu lão Nam
- Sao chú lại đánh cháu - lão bực dọc xoa đầu
- Muốn thắc mắc không? M này chú tính là tới đây bàn bạc với mấy thằng đó để xem tỉ lệ chia chác thế nào? Nếu thuận lợi thì coi như hoàn tất chỉ còn chờ thời cơ là hành động.
- Mấy lão đó tham như mõ... chắc sẽ đòi hỏi nhiều nhưng không sao chỉ cần chúng đồng ý hợp tác là được - tôi nhấp ngụm nước chè rồi nói
- Để mấy lão ngoan ngoãn chịu hợp tác thì trước hết phải chứng minh được thực lực của mình... cháu hiểu lời chú nói chứ?
- Ý chú là mình phải thâu tóm lại toàn bộ địa bàn trước đây.
- Toàn bộ thì hơi khó và mất rất nhiều thời gian nên chỉ cần một phần thôi.
- Dạ cháu hiểu rồi... những bang nhỏ chiếm khá nhiều khu vực vậy nên chỉ cần xử lí chúng là ổn.
- Đúng... việc của hai đứa bây giờ là dẫn anh em đi giải quyết chuyện đó... nhớ là phải im ắng tránh ồn ào đến tai cớm thì mệt. Cứ yên tâm nếu nhỡ đụng tới pháp luật thì chú sẽ xử trí êm đẹp.
- Dạ cháu hiểu rồi ạ!
- Trước mắt là vậy... còn sau nếu mấy laco chịu hợp tác thì mình phải đề phòng bọn nó đâm nén sau lưng, tất cả đều vì lợi nhuận... cẩn thận không thừa.
- Dạ cháu hiểu, chú cứ sắp xếp một cuộc hẹn rồi báo cháu cùng đi.
- Rồi... mấy lão đang ở Cát Bà du lịch có khi tận tháng sau mới về nên mình có thêm thời gian chuẩn bị chu đáo mọi thứ.
- Dạ có việc gì chú cứ gọi cháu.
- Um..thôi giờ hai đứa đi làm việc của mình đi... mà này M nhớ chăm sóc và bảo vệ con bé Linh nha... dạo này chú thấy nó thay đổi quá haizz
- Chú không phải lo đâu ạ..trách nhiệm của cháu mà.
Tôi nói xong cúi đầu chào rồi cùng lão N đi ra ngoài. Định nhờ lão chở tôi ra quán nhưng lão rủ tôi ra quán nước cạnh nhà chú L để bàn chuyện..không biết có việc gì mà mặt lão tỏ ra nghiêm túc quá mức bình thường đến vậy, khiến tôi tò mò muốn biết. Vậy đành phải đi ra quán nước ngồi theo lão, nói cho sang vậy thôi chứ mỗi ông có một cốc chà đá.
- Mày còn nhớ vụ mày vào địa bàn của thằng H sẹo để đưa con bé Linh về không?
- Còn nhớ..nhưng sao?
- Bữa đó mày vào địa bàn của lão đánh đàn em nó với phá tan cái quán..hôm bữa tới kiếm chú L đòi giao mày cho bọn lão xử
- Vậy à... nó lại kiếm cớ gây sự đây mà.
- Ừ..chú L không cho mày biết sợ mày làm điều gì đó ngu ngốc nên giao cho tao xử lí vụ này.
- Em làm để em tự giải quyết... cho em biết thời gian và địa điểm.
- Mày nhìn lại người mày đi... có chỗ nào còn lành lặn không, tao nói cho mày biết không phải để mày tới chỗ đó chơi nhau với bọn chúng nó mà muốn mày biết là lần sau muốn làm gì thì cũng phải nghĩ trước một chút... còn chuyện mấy thằng oắt đó để tao lo
- Tại gấp quá với lại lo cho chị nên em mới làm vậy... anh em mình cùng đi tới gặp lão xem lão định giở trò mèo gì ra.
- Mày cứng đầu quá... nhưng tao nói trước là phải nghe theo lời tao hiểu chứ.
- Túm lại là một mũi tên trúng hai con muỗi hahaha - nhìn qua nét mặt là tôi nhận ra ngay cái ý đồ của ông này.
- Muỗi cái đầu mày... thì tao tiện việc của mày rồi thanh toán bang của lão luôn.
- Vậy mà cứ làm cái vẻ mặt như kiểu trầm tư lắm... rồi dút cục muốn mượn thằng này làm mồi nhử chứ gì
- Hê trông mặt ngu ngu mà khôn phết giống hệt con mặt ngu ở nhà tao.
- Ngu cái bcs..
Hai anh em bàn bạc thêm một chút nữa rồi gọi tụi em đi cùng tới khu của lão H sẹo. Mẹ kiếp, vụ lần trước vẫn còn bực giờ lại tới kiếm chuyện... tự ý xông vào đó là tôi sai trước nên vụ này không chịu thiệt một chút thì e rằng khó xong việc. Chúng tôi kéo vào quán bi a là nơi gọi tụ tập của lão... cả bọn 10 mấy mạng tiến vào khiến bọn đàn em lão hốt hoảng vội vã vớ lấy gậy rồi bóng bi a để thủ thế.
- Anh em với nhau cả... đến để nói chuyện thôi - anh N tiến tới
- Ra là mày hả N, tao cứ tưởng bọn nào chán sống tới đây kiếm chuyện cơ
Lão H sẹo từ trong nhà bước ra, lão có biệt danh vậy là do ngày trước đi chém nhau bị bọn nó chém cho một nhát xẻ mặt, để lại vết sẹo dài từ trán qua mắt. Trước cũng là một trong những đệ ruột..cánh tay đắc lực của ba nuôi nhưng từ khi ông bị bọn Thái hãm hại thì lão quay ra cắn lại rồi tự tụ tập thành một nhóm bảo kê đâm chém... lộng hành bá đạo chả coi ai ra gì vì đã liên kết được một số tay to làm quan chức đứng ra chống lưng. Mẹ kiếp ngày trước đây chỉ có mấy bang lớn phân chia địa bàn rõ ràng mỗi bên làm việc của người đấy... chưa từng xâm phạm lẫn nhau, đến bây giờ bị chia năm xẻ bảy, thằng nào cũng muốn làm đại ca..hở ra một tí là đâm chém thậm chí là bắn giết nhau tranh giành lợi ích, loạn hết cả..hầu như ngày nào cũng có vụ lùm xùm xảy ra. Công an ra sức dẹp nên không dám manh động như trước nữa
- Lâu không gặp ông anh vẫn ăn nói mạnh miệng như xưa - anh N cười đểu
- Tao ăn to nói lớn quen rồi... chú mày mới nứt mắt vào nghề mà đã coi bậc trên không ra gì rồi.
- Nói nghe chối tai quá đó ông anh... bậc trên cái con m* gì chỉ là thằng xe ôm thôi.
- Mẹ kiếp... ngày trước mày cũng chỉ là cái thằng tay sai cho tao thôi..bây giờ lên mặt hả? - lão H tức điên lên chỉ tay vào mặt anh N
- Hê..đùa tí thôi..ông anh làm gì nóng vậy, tụi em hôm nay tới đây để giải quyết việc bữa nọ thằng em nó gây chuyện ở chỗ anh
- Dm lần sau ăn nói cho cẩn thận không thì đừng trách tao không nể tình... mẹ kiếp.
- Rồi ok..giờ tôi dẫn thằng em tới đây rồi..ông anh muốn xử lí ra sao? - anh N hất mặt về phía tôi
- Ra là thằng nhãi đó hả... mẹ kiếp mày tới phá việc làm ăn của tao rồi cúp đuôi định trốn hả mày
- Thằng này mà trốn thì đâu vác xác tới đây... - tôi bước đến
- Khẩu khí gớm... giờ tụi thằng N cút về để nó ở lại.
- Nghe ngứa tai quá...
Lão hất tay rồi cả lũ đàn em chạy vào bên trong lấy hàng ra, một bọn ở ngoài vây chúng tôi lại như kiểu đã được chuẩn bị sẵn... có lẽ mình đã rơi vào cái bẫy. Đang từ thế chủ động phút chốc thế cờ lật ngược bị dồn vào thế bị động... lão này cũng cáo già lắm nhưng chưa chắc đã làm được gì vì lão chẳng ngu gì mà đụng vào bọn tôi nếu còn muốn làm ăn sinh sống yên ổn ở cái đất này, cũng chẳng sao cả vì dù cho lão có làm gì đi chăng nữa thì kết cục cuối cùng thì khu này sẽ trở về với chủ cũ của nó... lúc ba nuôi gặp chuyện thì trong bang mọi thứ lục đục, chúng tôi chưa đủ thực lực nên mới để mấy bọn tôm tép này hoành hành nhưng hiện tại đã khác, việc thâu tóm lại địa bàn trước đây chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.
- Sao? Giờ ông muốn chơi à? - Anh N châm thuốc rồi hất hàm nói
- Tao chỉ đề phòng bọn mày giở trò thôi - Lão tỏ vẻ đắc thắng
- Anh N..cứ để em lo
Tôi ghé tai anh N nói nhỏ, ông này nhìn tôi một lúc rồi khẽ gật đầu nhưng nhận thấy vẻ lo lắng hiện lên trong ánh mắt, chắc anh sợ tôi làm điều gì không hay.
- Tưởng có trò gì hay chứ vẫn là cái văn cũ rích, ếch ngồi đáy giếng... ông nghĩ chơi bọn này xong thì liệu ông có sống nổi ở đây không? - tôi bước đến chỗ lão ta
- Hạng nhóc con như mày thì lấy tư cách gì để dạy đời tao... đừng tưởng mấy lời dọa nạt vớ vẩn đó làm tao sợ như ý đồ của mày. - Lão cầm thanh típ gõ nhẹ vào má tôi vài cái
- Rất có bản lĩnh... rồi chính tôi là người đã đánh tụi đàn em với phá quán của ông... nếu đúng ông không sợ thì làm việc của mình đi - tôi nhìn thẳng vào mặt lão rồi giang hai tay ra.
- Có khí khái lắm nhưng đừng tưởng có tay L chống lưng mà muốn làm gì cũng được nha..bố đời mẹ xã hội cũng không đến lượt mày đâu nhóc con.
Vừa dứt lời thì lão tát mạnh một phát khiến tôi lảo đảo... một bên má nóng ran và in rõ 5 ngón tay, mấy anh em thấy vậy định lao lên nhưng bị anh N cản lại.
- Nể mặt chú L tha cho nó đi ông anh - anh N tiến lại đỡ tôi
- Mẹ kiếp, tao không nể mặt nó thì đã cho cả lũ chúng mày ra bã rồi - Lão quát lớn.
- Vậy à... cũng đến lúc rồi, cho ông anh 5 phút suy nghĩ để tự cứu mình.
- Haha... mày vừa nói cái gì thế, tao có nghe nhầm không hả tụi mày.
Lão và tụi đàn em cùng cười lớn như kiểu vừa mới trúng số giải độc đắc, chúng không ngờ đó là lần cuối cùng mình được cười vui vẻ như thế.
- Rồi ok... từ ngày mai trở về sau khu này thuộc quyền quản lí của tụi tao - anh N vẫn bình thản nói
- Thằng chó này nó sợ quá nên phát điên à?
- Đến giờ rồi, trò chơi cũng đến hồi hạ màn
Anh N nói rồi đứng khoanh tay và tôi cũng biết là đến lúc rồi, không cần câu giờ thêm nữa... việc chính chúng tôi đến đây không phải vì giải quyết chuyện phá quán hôm bữa mà là để thanh lí bang của lão H sẹo. Chỉ ít phút sau khi lão vẫn đang cười đắc thắng thì xuất hiện hai con civic đen bóng đỗ ngay bên ngoài... 6 mạng bước ra tiến lại rồi dút hàng nóng trong áo khoác chĩa thẳng vào tụi lão H. Cả bọn ngỡ ngàng như chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra... địa hình khu này khá thưa dân cư nên chúng tôi mới dám lộ liễu manh động đến vậy.
- Sao ông anh..khôn hồn thì kêu tụi đàn em bỏ vũ khí và quỳ xuống - Anh N tiến lại gần lão
- Chúng mày giỏi lắm... mẹ kiếp... nghĩ chúng ông sợ à
Lão hùng hổ vác cây típ lên định chống trả nhưng khi thấy ông N chĩa khẩu lục vào người thì mặt tái xanh lại không dám ho he gì nữa.
- Tao nói lại lần cuối là tụi chó chúng mày khôn hồn bỏ vũ khí và quỳ xuống nếu không muốn chết
Anh N quát lớn khiến cả bọn sợ hãi vội vã quăng vũ khí rồi quỳ xuống ôm đầu... tiếng kim loại rơi xuống nền nhà leng keng tạo nên âm điệu rất vui tai, đúng là âm nhạc có ở mọi nơi..nực cười thật. Tất cả mọi thứ đều diễn ra y như dự tính trước của hai anh em... bang của lão N bị xử đẹp mà không tốn một viên đạn hay giọt máu nào, duy chỉ có tôi bị một phát tát đau điếng, mẹ kiếp thật. Mấy tay to chống lưng cho lão chắc cũng chẳng dám ho he vì đâu dại gì mà đứng ra giải quyết... một khi đã hết giá trị lợi dụng thì tất nhiên họ sẽ coi như không hề quen biết, đó là quy luật tất yếu rồi, bọn họ chỉ coi lão H như là một cỗ máy rửa tiền và là tay sai đắc lực để giải quyết rắc rối trong những phi vụ làm ăn phi pháp. Và khi sự việc bại lộ thì bao nhiêu tội lỗi sẽ nhanh chóng được đổ lên đầu lão H, còn bọn họ sẽ dửng dưng phủi tay coi như chẳng hề biết gì. Trò đời là vậy mà... tôi chẳng lạ gì vì đồng tiền luôn là con dao hai lưỡi.
Lúc này chúng tôi cần đối tác tin tưởng về thực lực của mình nên phải dọn dẹp sạch sẽ hết những nhóm nhỏ, thu hồi lại một phần địa bàn trước đây... càng khuyếch trương thế lực nhiều bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu. Khi đã chứng minh được nội lực của mình rồi thì sẽ dễ dàng hơn trong công việc sắp tới. Quay trở lại thời điểm tại quán bi a của lão H sẹo... bọn đàn em của lão bị dồn vào góc nhà.
- Bây giờ thằng nào theo tao thì đứng dậy bước xang một bên
Anh N quát lớn khiến cả bọn giật mình quay qua nhìn nhau rồi đồng loạt đứng dậy đi xang một bên, duy chỉ còn lão H trừng mắt nhìn tỏ vẻ không phục. Những việc như vậy tôi chẳng muốn tham gia vào làm gì, mọi việc xử lí giao toàn bộ cho anh N giải quyết vì đây là nghề của ông ấy. Anh N không nói gì túm lấy lão H lôi lên xe rồi phóng mất, chẳng biết ông này đưa lão đi đâu và làm gì... chả quan tâm vì tôi biết kết cục của lão H sẹo sẽ rất thê thảm. Ngày trước chú L định dạy tôi cách dùng súng nhưng ba nuôi cấm tôi tuyệt đối không được đụng vào thứ đó và thực ra tôi cũng chẳng ham hố gì vì biết rằng nó rất nguy hiểm... nó không phải trò chơi con nít chỉ một sơ xuất nhỏ cũng gây lên hậu quả ghê gớm, lấy mạng người với một cái bóp cò nhẹ nhàng. Nói thẳng là tôi sợ, không đủ máu lạnh cũng như chẳng cần thiết phải làm cái việc ngu ngốc đó... cứ nghĩ đến cái hậu quả nó để lại thì đã rùng mình. Chẳng phải cứ cầm khẩu súng lên là thản nhiên bóp cò bắn mà không bị áp lực đè nặng... nếu ai cũng làm được điều đó thì thế giới này đã loạn từ lâu, nói đơn giản hơn là khi bạn cầm một con dao liệu bạn có dám đâm kẻ khác mà không hề run sợ không? Ngay cả khi người đó là kẻ thù của bạn đi chăng nữa. Tôi đã từng chứng kiến không chỉ một lần, sau khi đâm người khác xong thì mặt cắt không còn giọt máu, chân tay run rẩy vội vã buông dao rồi bỏ chạy. Không dại mà làm chuyện ngu ngốc đó... nhiều anh em, bạn bè của tôi đã phải ngồi tù vì một lần lầm lỡ. Tôi sợ phải vào đó lần thứ 2... mẹ hai sẽ ra sao? Hai bác sẽ sống thế nào? Còn chị, T và nhiều người khác nữa sẽ đau buồn đến đâu. Biết nhiều chưa hẳn đã tốt.
Thu xếp mọi việc ổn thỏa, tôi trở về quán ngồi lặng lẽ một góc khuất nhâm nhi ly cà phê đắng ngắt... cũng chẳng thích uống đâu nhưng không hiểu sao trong vô thức lại gọi thứ đồ uống này. Suy nghĩ về nhiều việc đang diễn ra và tương lai... tương lai ư? Chó chết thật khi nghĩ về nó. Đang miên man thì bất chợt có ai đó bất ngờ bịt mắt tôi lại.
- Đố biết là ai đó hihi
- Thế mà cũng đố... là em chứ ai? - T cố tình đổi giọng nhưng tôi nhận ra ngay.
- Là em nào mới được
- Bà xã của anh chứ còn ai
Tôi nói xong thì T buông tay ra rồi ngồi xuống bên cạnh cười híp mắt...
- Anh đang nghĩ gì đó?
- Nghĩ ngợi gì đâu - tôi mỉm cười xoa đầu T như một thói quen
- Còn chối... ơ mặt anh bị sao vậy? - T nhăn mặt lo lắng đưa tay chạm vào má tôi.
- À vừa nãy trượt chân ngã thôi mà
- Nói dối cũng không biết đường... chắc lại đi đánh nhau chứ gì?
- Hì..công việc mà em
- Em biết là dù có nói gì thì anh cũng không chịu bỏ nghề này nhưng anh cứ như vậy lo lắm biết không?
- Anh xin lỗi nhưng hiện tại anh chưa thể bỏ ngay được.
- Em hiểu vì khi yêu anh là em chấp nhận điều đó và em tin anh sẽ từ bỏ nó vì em
- Vậy à..cám ơn em đã tin tưởng, em sẽ phải chịu thiệt thòi đó.
- Vậy nên anh phải bù đắp cho em..bữa nay chiếu phim mới đưa em đi xem nha..nha... - T ôm tay tôi năn nỉ
- Đang ở trong quán đó, mọi người nhìn kìa
- Kệ họ..đi đi nha ông xã
- Rồi..rồi chịu em luôn, nhưng mà mấy giờ chiếu vậy?
- Phải vậy chứ..hihi..9h tối nay ạ
- Um... 8 rưỡi anh đến đón
- Dạ! Hihi
Chúng tôi nói chuyện thêm một lúc nữa thì T phải về vì mẹ gọi. Lặng lẽ mỉm cười nhìn bóng T đi xa dần... tôi nhận ra tình cảm của mình dành cho T ngày một lớn dần, quá khứ xin hãy ngủ sâu để tôi có thể một lần ích kỉ tự tìm lấy hạnh phúc. Chợt nhớ ra lời má hai dặn từ trước là mời T qua nhà ăn cơm... có lẽ đây là thời điểm thích hợp để làm điều đó.
[next]

Chap 62

T về được một lúc thì thằng em tới mang theo mấy tập giấy tờ rồi nói đây là tài liệu ghi chép về thời gian địa điểm giao hàng cộng thêm chút thông tin về lí lịch của bọn người Thái mà chú L nhờ nó đưa cho tôi đọc và nghiên cứu...thằng em giao cho tôi rồi phải về luôn vì còn bận việc. Đặt tập tài liệu lên bàn, thở dài sau đó châm điếu thuốc để lấy lại sự tập trung, không ngờ mọi chuyện lại diễn ra nhanh đến như vậy...thuận lợi một cách khó hiểu, không hề thấy khó khăn như tôi từng nghĩ, cứ như chúng tôi đang là những quân cờ trong tay bọn nó vậy...có lẽ do tôi quá cả nghĩ mà thôi. Lật từng trang một, đọc đi đọc lại rồi ngẫm nghĩ, cứ như mấy ông cớm đang điều tra lí lịch tội phạm vậy, hết sức tập trung nên ngay cả cơm nước cũng quên béng mất luôn. Một mình lặng lẽ ngồi đó, lí lịch của bọn người Thái này rất đỗi bình thường, chưa hề có bất cứ tiền án tiền sự nào cả...chỉ là 3 gã thương nhân. Với mớ lí lịch "trong sạch" như vậy thì bọn này tha hồ làm ăn ở Việt Nam mà chẳng có chút cản chở nào đáng ngại...Tôi đoán không nhầm thì đây chỉ là một bản lí lịch giả chả có tác dụng gì hết...ngay cả thời gian địa điểm giao hàng của bọn này cũng có nhiều chỗ bất ổn mà tôi chưa thể lí giải được. Liệu có gì đó mờ ám ở đây chăng? Chú L lấy mớ tài liệu này ở đâu? Có đáng tin cậy hay không?... Những câu hỏi không lời giải đáp cứ lặp đi lặp lại trong đầu, muốn phát điên. Với tôi mọi chuyện đang dần trở lên phức tạp vượt quá khả năng của mình..có nằm mơ tôi cũng chẳng thể nào tưởng tượng ra cảnh này, nó thật sự li kì như mấy bộ phim hình sự vậy, đúng là chó chết mà. Đây là lần đầu và có lẽ cũng là lần cuối tôi dính líu vào những phi vụ nguy hiểm như thế này..chẳng còn lần thứ hai. Trước nay đều nghĩ là sẽ khó khăn nhưng khi càng lún sâu vào mới nhận ra nó quá sức của mình...phải chăng tôi đã sai lầm khi đã nhúng tay vào vụ này? Đã quá muộn chẳng thay đổi gì được nữa vì dù sao cũng không thể quay đầu lại, đâm lao thì phải theo lao, giờ chỉ còn cách bàn bạc kĩ lại với mọi người để giảm thiểu rủi ro đến mức thấp nhất có thể..haizz
Rời quán mà trong lòng nặng trĩu, tôi lang thang trên đường đến mãi gần tối thì mới quay trở về nhà...nằm vật ra giường, gác tay lên trán, bao nhiêu suy nghĩ cứ lởn vởn trong trí óc khiến đầu tôi muốn nổ tung. Chợt nhớ đến cách giải stress mà T, tôi hét lớn hết mức có thể...công nhận cách này hiệu quả thật, dễ chịu hơn nhiều...thấy mình vừa làm một việc hết sức vớ vẩn nên tự bật cười chính bản thân như thằng bệnh. May mà phòng đóng kín cửa không hàng xóm nghe thấy lại tưởng cháy nhà thì mệt...ngồi bật dậy tiến lại bàn làm việc, lật cuốn sách trên đỉnh tủ lấy chiếc chìa khóa mà tôi vẫn hay cất ở đó rồi mở ngăn kéo ra. Một lá thư, tập ảnh và chiếc nhẫn cưới, mọi thứ thuộc về "Em"...thuộc về quá khứ đau buồn vẫn còn vẹn nguyên như lúc xưa, chỉ ngoại trừ cuốn nhật kí đã thất lạc, dù cho tôi đã lật tung cả căn phòng, thậm trí cả căn nhà lên, không chừa một ngóc ngách nào mà chẳng thể tìm ra...nó như bốc hơi mất vậy, biến mất một cách quá bí ẩn, chả lẽ đầu óc tôi lại lú lẫn đến mức để nó ở đâu mà cũng không nhớ ư? Chết tiệt thật.
Lặng lẽ nhìn ngắm chúng một hồi lâu rồi lại cẩn thận cất vào ngăn tủ và khóa chặt lại...coi nó như là một bí mật nho nhỏ, nơi để tôi nhớ về "Em" người vợ chưa cưới, để những kỉ niệm đó mãi ở trong ngăn kéo. Lát sau thì má hai đi làm về...tranh thủ xuống phụ giúp má nấu cơm vì chẳng mấy khi làm điều đó cả, có lẽ tôi vô tâm quá, chỉ biết nghĩ đến những thứ phù du vật chất bên ngoài mà không biết quý trọng những điều quan trọng nhất đang ngay ở bên cạnh mình lâu nay. Bộn bề cuộc sống cứ cuốn tôi vào vòng xoáy không lối thoát của nó.
- Bữa nay có chuyện gì mà lại xuống bếp nấu ăn thế này.. - má hai mỉm cười
- Chuyện gì đâu, tại thấy mẹ vất vả quá nên con xuống phụ một tay hì - tôi cười cười rồi nhặt nốt mớ rau muống.
- Mồm mép gớm nhỉ - má hai mỉm cười
Hai mẹ con vừa nấu ăn vừa trò chuyện, má kể cho tôi nghe mấy chuyện vui ở cửa hàng...tiếng cười rộn vang căn bếp mà xưa nay thường lạnh lẽo...đôi khi những thứ tưởng trừng như rất đỗi bình thường và giản đơn nhưng nó lại làm cho mình cảm thấy thật ấm áp và hạnh phúc. Loăng quăng trong đó được một lúc thì bị má hai đuổi ra ngoài phòng khách vì tội ăn vụng nên đành thất thểu đi ra ngồi xem tivi...lúc sau má gọi vào ăn cơm, lâu lâu hai má con mới cùng nhau dùng bữa, kể cũng vui thật.
- Dạo này công việc sao rồi con? - má gắp thức ăn để vào bát cho tôi
- Dạ vẫn vậy ạ! - tôi trả lời xong lại chúi mặt vào ăn
- Um...không biết sao mà dạo này trong người mẹ cứ bồn chồn lo lắng..chắc sắp có chuyện chẳng lành - má hai buông bát đũa xuống rồi thở dài
- Không sao đâu...có lẽ do mẹ suy nghĩ nhiều quá đấy thôi.
- Cầu mong là vậy haizz
- À! Cuối tuần này con định mời T đến nhà mình dùng cơm có được không mẹ?
- Vậy là hai đứa? - má hai ngạc nhiên hỏi
- À dạ hì - tôi gãi đầu cười
- Tiến triển đến đâu rồi con?
- Cũng mới thôi mẹ
- Ừ..con bé cũng được lắm, mau mau mà rước nó về cho mẹ.
- Trời...chưa gì mà mẹ đã vậy rồi
Hai mẹ con nói chuyện thêm một lúc nữa thì thấy cũng đã hơn 7 giờ nên tôi tranh thủ dọn dẹp bát đĩa rồi lên phòng chuẩn bị, xong xuôi phi xuống nhà mượn xe má hai đi qua nhà T. Đến nơi thì đã thấy bà này đang đứng ngó nghiêng ở trước cổng.
- Đang chờ ai đó? - Tôi đỗ xe xuống
- Đâu có chờ ai - T mặt tỉnh bơ nói.
- Vậy à? Thế thì thôi anh về nha - Tôi nổ máy định trêu T
- Giỏi thì cứ đi đi - T khoanh tay ngoảnh mặt xang hướng khác rồi tỏ thái độ giận rỗi
- Hahaha...mới đó mà đã giận rồi, thôi mau lên xe đi sắp tới giờ chiếu rồi.
- Lần sau mà còn đùa kiểu đó nữa thì biết tay em nghe chưa?
T leo lên xe, chẳng nói chẳng rằng nhanh tay nhéo một phát đau điếng vào hông tôi rồi đe dọa...có lẽ con gái có môn võ sở trường là cấu véo cào thì phải. Không hề lương tay chút nào khiến tôi mặt mũi nhăn nhó vì đau lấy tay ôm hông xuýt xoa rồi ngậm ngùi phóng xe đi, biết thế này đếch dại gì mà đùa nữa, tự dặn lòng dút kinh nghiệm cho lần sau. Dù không phải là cuối tuần nhưng đường vẫn đông khủng khiếp, xe cộ chen lấn nhau...khói bụi mù mịt, đèn đỏ thì lâu mà đèn xanh thì luôn nhanh, mấy ông đầu vàng đỏ chở bạn gái lạng lách đánh võng các kiểu như là dân tổ lái vậy, làm mấy lần tôi phải phanh gấp vì sợ tông nhau, đã vậy nó còn quay lại cười đểu rồi chửi thề nữa mới cay...chết tiệt thật, mấy thằng này nó chẳng cần biết ai với ai, hở tí là động tay động chân với nhiều lí do, chẳng hạn như "ngứa mắt", đập người ta xong rồi thì chạy, may động vào người bình thường không sao, nhỡ đụng tới mấy tay anh chị thì xác định lãnh đủ. Một phút bốc đồng cả đời bốc c*t....hầu như lần nào ra đường buổi tối cũng gặp phải mấy cái thành phần này, mấy bạn trẻ dạo này manh động lắm, toàn găm đồ trong người, khi gặp chuyện là băm luôn..sợ lắm. Tốt nhất là đành nhẫn nhịn cho qua vì không muốn gây thêm phiền phức và hỏng mất buổi đi chơi. Vật lộn mãi mới tới nơi, khiếp thật...đưa xe vào trong bãi rồi cùng T lên trên rạp chiếu phim...đắn đo một hồi thì bà này chọn cái phim tình cảm hài với tựa đề là 7 ngày gì gì đó chẳng nhớ tên nữa của hàn quốc, hàn xẻng. Mấy tiết mục phim ảnh tình cảm lãng mạn thì tôi mù tịt, chỉ toàn cày mấy thể loại hành động của mĩ...mua 2 vé xong thì ra ngoài ghế ngồi chờ vì còn tầm khoảng 30 phút nữa mới khởi chiếu thì phải. Tranh thủ ra mua ít đồ uống với bịch bắp rang bơ để lát nữa vào trong đó nhấm nháp, xếp hàng mua xong quay lại thì đã thấy thằng chết tiệt nào đó đã chiếm mất chỗ ngồi của tôi và đang ba hoa cái khỉ gì đó với T. Tiến lại gần thì nghe thấy lão này đang bày trò tán tỉnh...vì là tôi đứng phía sau nên T và lão không nhìn thấy tôi, bèn đứng đó xem kịch hay.
- Em tên gì vậy? Sao lại đi xem phim một mình thế này?
- Xin lỗi tôi không quen anh, chỗ này bạn trai tôi ngồi rồi mong anh đi ra - T ngoảnh mặt xang hướng khác tỏ vẻ khó chịu.
- Ai mà có diễm phúc lớn làm bạn trai em vậy...em đùa anh đúng không? Chắc rồi chỉ cần nhìn qua là biết em đi có một mình à
- Một mình hay không cũng chẳng phải chuyện của anh...
- Người đẹp thường hay kiêu...anh sẽ đi nếu em cho anh số điện thoại - lão chìa con ai phôn ra
T không nói gì định đứng dậy thì bị lão này cầm lấy tay kéo xuống...tới mức này thì có lẽ tôi không thể đứng yên được nữa nhưng chưa kịp làm gì thì đã chứng kiến cảnh T tát lão kia một tát thẳng tay...tiếng "chát" khá lớn khiến mọi người xung quanh đổ dồn mọi ánh nhìn về phía T.
- Con đĩ này mày muốn chết hả?
Lão tức nổ đom đóm mắt đứng phắt dậy quát lớn rồi giơ tay lên định đánh T nhưng bị tôi túm lại, khiến lão ngạc nhiên quay xang nhìn.
- Mày là thằng cho nào mà dám xen vào chuyện của tao
- Đàn ông ai lại đi đánh con gái - tôi cười đểu
- Dm mày định dạy đời tao hả? - Lão vùng vằng gỡ tay tôi ra
- Đừng gây lộn ở đây không bảo vệ lại hốt lên phường đó.
- Mày được lắm...vụ này tao không cho qua đâu.
Lão trừng mắt đe dọa rồi bỏ đi...mọi người xung quanh thì ai nấy đều bàn tán chỉ chỏ này nọ, mẹ kiếp mất hết cả hứng. Định bỏ về nhưng T nói muốn xem phim nên đành nghe theo...chẳng biết lão chỉ dọa mồm hay tính làm thật nữa, tóm lại cứ cẩn thận cho chắc, bị úp xọt vào thời điểm này thì mệt lắm mà lại còn đi cùng T nữa chứ. Đến giờ phim công chiếu, hai đứa cùng nhau vào trong cầm tấm vé đi dò ghế ngồi...một lúc sau mới tìm thấy. Phim như thế này cũng đem chiếu ở rạp...tôi chẳng thấy hay một chút nào cả vậy mà người xem đông khiếp, thực ra có mấy người tập trung xem đâu, các bạn trẻ dẫn người yêu vào đây để "tâm sự" thì phải...chẳng muốn nhìn đâu nhưng nó lại diễn ra ngay trước mắt khiến T ngại đỏ mặt. Đúng kiểu mua một tặng hai, mất một tiền vé mà được xem hai bộ phim luôn...Việt Nam giờ giống tây quá. Hơi chướng tai gai mắt nhưng tôi chẳng có quyền gì mà phán xét đó là tốt hay xấu vì thực sự cũng chả quan tâm lắm...họ làm việc của họ mình làm việc của mình vậy thôi. Xem được một lúc thì T kêu tôi đứng dậy ra về...bước ra khỏi phòng chiếu mà mặt T vẫn còn đỏ.
- Sao mặt em lại đỏ vậy? - tôi cố nín cười để nói
- Đâu có đâu tại..tại trong đó ngột ngạt quá - T lúng túng lắc đầu rồi lấy tay ôm má.
- Hahaha...thôi mình qua bên kia uống nước.
Tôi kéo T xang khu khác để uống nước...vừa mới ngồi xuống thì bắt gặp chị và lão C đang ngồi ở gần đó. Khá là ngạc nhiên, định ra chào hỏi nhưng nghĩ sao lại thôi vì dường như chị không thích sự có mặt của tôi nên qua đó chẳng khác gì làm mất vui cuộc hẹn hò của họ.
- Anh nhìn gì vậy? - T ngồi cạnh lay lay tay tôi
- À..à không có gì đâu? Em uống gì để anh gọi.
- Vừa nãy anh gọi rồi cơ mà...anh có chuyện gì đúng không? - T nhìn tôi rồi nói
- Không có thật mà - tôi xua tay trối
- Em chỉ thử xem anh có nói thật hay không thôi chứ thực sự em biết rồi
- Em biết điều gì?
- Góc kia có hai người đang ngồi, người con gái là người mà trước đây em thấy anh hay đi chung.
- Đó là chị của anh
- Nhưng không phải chị ruột
- Anh coi chị ấy như chị ruột của mình vậy.
- Anh chắc chứ? - T nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ
- Tất nhiên rồi...em không tin anh hay sao?
- Em tin anh nhưng không tin chị ấy - T nói rồi quay xang hướng mắt về phía chị L
- Ý em nói là sao? - tôi cảm thấy khó hiểu
- Vì vậy em mới nói anh ngốc - T cốc nhẹ vào trán của tôi.
- Ui da...đau đầu quá, thôi bỏ qua đi.
T định nói gì đó nhưng ngập ngừng rồi thôi, lát sau thì nhân viên mang nước tới...hai đứa đổi chủ đề để nói chuyện. Thỉnh thoảng tôi vẫn đưa mắt qua nhìn về phía hai người kia...lão C luôn tay khua khoắng nói gì đó rồi tự cười một mình, chị vẫn vậy, gương mặt buồn im lặng ngồi đó hướng mắt ra ngoài nhìn dòng xe cộ đang tấp nập như chờ đợi một thứ gì đó vậy. Mải nói chuyện với T, lúc sau ngẩng mặt lên chẳng thấy họ đi đâu nữa và cũng khi ấy T kêu tôi đưa về. Hai đứa đi xuống chỗ để xe thì một lần nữa tình cờ đụng mặt họ...dường như đang cãi vã rất gay gắt, định tiến lại nhưng T nhanh chóng ôm chặt tay tôi rồi lo lắng ngước lên nhìn. Có lẽ họ không biết đến sự có mặt của hai đứa chúng tôi, nhưng thực sự tôi muốn biết giữa họ đang có chuyện gì xảy ra...
- Không sao đâu em...anh chỉ qua đó xem chị gặp chuyện gì thôi! - tôi mỉm cười nhìn T
- Nhưng em không.... - Chưa để T nói hết lời thì tôi đã cắt ngang
- Mình cùng qua đó nha
Vậy là tôi dắt T cùng tiến lại chỗ chị và lão C. Thấy sự hiện diện của tôi và T khiến hai người họ ngạc nhiên quay qua nhìn nhau và thôi không cãi vã.
- Hai người có chuyện gì vậy? - tôi tiến lại nói
- A chú em đó hả? Chà bạn gái xinh quá...chú em đào hoa lắm...hahahah - Lão C cười khả ố
- Không có chuyện gì cả? Thôi mình về đi anh...em mệt rồi - Chị nhìn hai đứa tôi một lúc rồi quay xang nói với lão C
- Um...chờ chút đã nào..anh muốn hỏi chú em này vài chuyện - lão C định vuốt má chị nhưng chị nhanh chóng né
- Anh không về thì em tự đi một mình cũng được - Chị quay lưng bước về phía lối ra
- Kìa em...thôi được rồi để anh đưa em về. - Lão C chạy tới kéo tay chị nôi lại.
Tôi đứng im nhìn bóng chị dần dần đi khuất, đầu óc trống rỗng chả biết mình đang nghĩ gì mà nên làm gì nữa...chẳng hiểu nổi mình đang bị cái quái quỷ gì nữa khiến T phải lay người mới giật mình quay xang.
- Anh sao vậy? - T lo lắng nhìn tôi
- À..anh chỉ thấy hơi mệt thôi
- Vậy thì mình đi về thôi anh
- Ừ...lâu lâu mới có buổi đi chơi mà lại khiến em mất vui, anh vô tích sự quá
- Em không quan trọng điều đó...chỉ cần bên cạnh anh là em thấy vui rồi đồ ngốc à! - T mỉm cười ôm chặt lấy tay tôi
- Có em mới là đồ ngốc đó - Cốc nhẹ vào trán T rồi cười
- Ông xã này...sau này hứa với em là đừng nên can dự vào chuyện của hai người đó nữa nha
- Sao em lại bắt anh hứa điều đó
- Em không thích anh làm vậy và một phần cũng vì họ là vợ chồng chưa cưới mà anh cứ quan tâm quá mức như thế sẽ khiến người khác hiểu nhầm.
- Chị của anh thì anh phải lo chứ? Nhưng mà sao em lại biết họ là vợ chồng chưa cưới? - tôi ngạc nhiên
- Ơ..à thì trước anh có nói với em đó thôi...anh quên à? - T lúng túng đáp
- Anh có nói với em rồi ư?
T không trả lời mà quay đi hướng khác, chị nhận lời đính hôn với lão C tôi mới biết cách đây không lâu mà sao T lại rõ việc này...chẳng thể nhớ nổi mình đã nói với T lúc nào nữa. Toàn những chuyện chả thể hiểu nổi...
[next]

Chap 63

Cuộc sống bình thường luôn là một trong những ước mơ từ hồi nhỏ của tôi...sáng thức dậy là có ngay bát cơm rang hoặc cơm nguội những khi ba má bận việc, vui vẻ ăn xong phóng xe hộc tốc đến trường cho kịp giờ, trưa tan học lại lóc cóc đạp xe thật nhanh về nhà để ba mẹ khỏi đợi cơm rồi cùng ăn với họ trong tiếng cười. Ngủ một giấc thật say đến chiều tỉnh dậy đi đá bóng hay tắm sông với đám bạn. Tới tối sau khi học bài xong thì vội vàng chạy ra ôm cái tivi, ngồi xem phim...cuộc sống cứ êm đềm trôi qua giống như bao đứa trẻ khác, ngây thơ vô ưu cười nói chẳng phải lo toan bất cứ điều gì. Tuổi thơ là quãng thời gian đẹp nhất của đời người...chẳng biết mọi người thế nào, còn theo cá nhân tôi nghĩ là vậy. Tôi biết đó mãi là mơ ước, phép màu chỉ có trong truyện cổ tích nơi mà mấy ông bụt bà tiên luôn là người ban phép...chấp nhận là điều tôi đã học được trong suốt quãng thời gian từ nhỏ đến nay. Thực sự khi một đứa trẻ được sinh ra thì đã không có quyền lựa chọn ba mẹ, gương mặt mình, hoàn cảnh gia đình và nhiều thứ khác nữa...vậy nên phải chấp nhận hiện thực. Những đứa trẻ may mắn sẽ có một khởi đầu tốt đẹp còn nếu thiếu may mắn cũng đừng ngồi đó than trách số phận hay ông trời sao bất công không cho nó sinh ra trong một gia đình giàu có hơn hoặc đại loại như vậy. Đến tận bây giờ thỉnh thoảng khi nhìn những đứa khác vui vẻ cười đùa bên ba mẹ của chúng thì trong lòng tôi vẫn cảm thấy có chút gì đó ghen tị...chẳng qua mình kém may mắn vậy thôi, luôn dặn lòng như thế. Để rồi thời gian trôi đi cùng với nó là bao nhiêu nỗi lo, những sóng gió...thay vì được vui đùa bên đám bạn thì tôi phải đi rửa bát tại quán phở, nhặt lon bia thậm trí là bới tung thùng rác nhà người khác để tìm một thứ gì đó có thể bán ra tiền, quãng thời gian u tối...lớn lên cùng với bao nhiêu biến cố, nước mắt đã cạn từ lâu vì tôi nhận ra có khóc bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng chẳng thể thay đổi được sự thật tàn khốc. Con người ai cũng phải chết, chỉ là sớm hay muộn thôi vì đó là quy luật bất biến của cuộc sống, không ai có thể thay đổi được...chết là hết nhưng để lại cho người còn sống vô vàn nỗi đau và tôi phải hứng chịu điều đó giày vò hằng đêm. Ông trời không bao giờ triệt đường sống của con người vì bên cạnh tôi luôn có rất nhiều bạn bè thân thiết và những người con gái hết lòng yêu thương mình. Nhưng chó chết thay chính tôi lại là kẻ luôn làm cho họ phải đau khổ. Sau bao nhiêu năm cố gắng để rồi hôm nay ngồi nhìn lại..chẳng có gì, vẫn vậy, vẫn lang thang nay đây mai đó...một cuộc sống bất định nó hợp với tôi thì phải.
Cơm áo gạo tiền cuốn tôi vào những lo toan, tính toán thậm trí là mưu mô lừa gạt để tồn tại...dẫm đạp lên kẻ khác trước khi họ có cơ hội dìm mình xuống bùn lầy, sẵn sàng giở mọi thủ đoạn bất chấp tất cả để đạt được mục đích, nghe thì có vẻ đểu cáng nhưng đó là sự thật, bản chất thật sự của cái cuộc đời chó chết này nó là vậy, ẩn dấu dưới ánh đèn hào nhoáng của những kẻ luôn mộng mơ và màu hồng là màu sắc họ yêu thích. Với tôi thì cái cuộc đời này nó chỉ có một màu duy nhất đó là đen...màu của bóng tối và địa ngục. Đôi lúc tự hỏi mình là ai? Đang làm thứ chết tiệt gì thế này...tội lỗi khiến tôi không thể quay đầu lại được, càng ngày càng lún sâu vào vũng bùn do chính mình tạo ra..để được gì, chẳng gì cả.
Quay trở lại buổi tối hôm đó đi xem phim cùng T...toàn những chuyện lạ lùng xảy ra. Trên đường đưa T về nhà mà đầu óc tôi không khỏi suy nghĩ đến chúng...
- Anh..anh đi đâu vậy? Qua nhà em rồi kìa! - T vỗ vào vai tôi rồi nói lớn.
- Ơ vậy à...anh xin lỗi! - tôi giật mình lúng túng trả lời rồi nhanh chóng quay đầu xe lại.
- Anh có chuyện gì à? Nói cho em biết đi.
- Không em à...chỉ là chút rắc rối trong công việc ấy mà
- Không phải chỉ vì công việc đúng không anh?
- Sao em lại nói vậy?
- Em biết anh đang nghĩ đến điều gì? Có lẽ bây giờ là thời điểm thích hợp để cho anh biết một chuyện...mình ra ghế đá ngoài kia ngồi đi anh.
- Có quan trọng lắm không em?
- Liên quan đến chị L
T nói dứt lời khiến tôi ngạc nhiên ngoái lại nhìn, liệu có chuyện gì về chị mà tôi không biết...khá là tò mò nên tôi chạy xe lên một đoạn rồi dừng lại, lúc đó đã khá muộn nên chỗ này vắng vẻ và yên tĩnh, hai đứa xuống xe đi bộ thong dong và rồi T kéo tôi ngồi xuống ghế đá ở gần đó. Lúc lâu mà chẳng thấy T nói gì nên tôi chủ động mở lời trước.
- Chuyện em muốn nói với anh là gì vậy?
- Um..đáng lẽ ra chuyện này anh đã biết từ lâu rồi nhưng có lẽ bởi vì tại anh quá ngốc - T không nhìn tôi mà hướng mắt nhìn xa xăm vào khoảng không.
- Lại ngốc...em không còn từ nào hay hơn à?
- Anh không ngốc mà rất ngốc thì đúng hơn...
- Chuyện em muốn nói đó à?
- Hihi...em nói ra chắc chắc anh sẽ sốc và không tin nhưng điều đó lại hoàn toàn là sự thật.
- Em làm cho anh tò mò quá.
- Anh quen chị L lâu chưa?
- Um thì cũng khá lâu rồi...nhưng sao em lại hỏi vậy?
- Anh đừng hỏi lại mà cứ trả lời thôi được không?
T đột nhiên quay xang nhìn với gương mặt nhăn nhó khiến cho tôi đành phải gật đầu làm theo...chẳng hiểu nổi chuyện mà T sắp kể tới đây là gì nữa, có lẽ nó quan trọng vì thấy T tỏ ra khá căng thẳng.
- Chuyện em muốn nói có liên quan đến mối quan hệ giữa chị L và anh - T thở dài
- Ý em là...mối quan hệ giữa anh và chị L có vấn đề gì sao?
- Dạ đúng! Trước đây, theo linh cảm của một người con gái thì em nghĩ chị L có tình cảm với anh...
- Linh cảm gì chứ...thật vớ vẩn hahaha - tôi cười lớn
- Anh để em nói hết đã...bây giờ em đã biết linh cảm của em là đúng vì cách đây mấy ngày chị L có chủ động hẹn gặp em...hỏi han về chuyện tình cảm của hai đứa mình rồi chị khóc nhiều lắm...
- Tại sao chị lại làm vậy? Em phải nói với anh luôn chứ?
- Thực sự em cũng muốn lắm nhưng chị L muốn em giữ kín không cho anh biết...anh! Chị L yêu anh nhiều lắm đó đồ ngốc à!
T nắm chặt tay tôi rồi nhẹ nhàng nói...nghe xong mà chẳng hiểu gì luôn. Mới đầu tôi định cho qua điều này vì nghĩ rằng T đã suy nghĩ nhiều quá nên mới nói những điều như vậy, ghen tuông là chuyện bình thường nhưng thái độ và nhất là ánh mắt của T khiến tôi nhận ra T không hề nói dối...chẳng lẽ điều đó là sự thật sao, chết tiệt!
- Em đùa anh à? Làm gì có chuyện hoang đường đó cơ chứ?
- Em biết anh sẽ phản ứng như vậy mà...chị L đã tâm sự với em rất nhiều điều về anh, chị L biết anh chỉ coi chị ấy như một người chị đơn thuần. Anh à? Nếu mình quen nhau muộn hơn thì có lẽ chị L sẽ chủ động thổ lộ tình cảm với anh...còn bây giờ chị không muốn làm anh khó xử và phá hoại mối quan hệ giữa hai đứa mình nên chị đã quyết định dút lui.
- Em đang nói luyên thuyên gì vậy...có phải em tự suy diễn ra việc này
- Em biết anh sẽ khó lòng mà chấp nhận được điều này nhưng đó là sự thật hoàn toàn, và còn một việc nữa...chị L đồng ý đính hôn với anh C cũng chỉ vì tốt cho anh thôi...em thật ganh tị, chị ấy đã hi sinh rất nhiều thứ cho anh nhưng anh quá ngốc nên không nhận ra điều đó.
T nói rất nhiều, nhiều lắm khiến tôi không thể nhớ hết được, đại loại là vậy, cũng một phần là do đầu óc và tâm trí của tôi lúc đó rối bời không thể nghĩ được bất cứ điều gì hết..trống rỗng, chẳng biết làm sao. Tôi đứng bật dậy.
- Anh định đi gặp chị ư? - T kéo tay tôi lại ngước đôi mắt đã ngấn nước nhìn tôi.
- Anh...anh..anh không biết nữa, mọi thứ rối tung hết cả, anh cần chút thời gian để suy nghĩ.
- Dạ...anh đi đường cẩn thận nha...em tự về nhà được mà không sao đâu.
- Anh xin lỗi...
Tôi nói rồi quay bước đi thật nhanh...chạy thục mạng thì đúng hơn, như một thằng mất hồn cứ lao về phía trước mà không hề biết đích đến, điểm dừng chân. Chị yêu tôi ư? Sao lại có chuyện nực cười đến vậy cơ chứ...nằm mơ cũng chẳng thể nào tưởng tượng ra nổi...liệu rằng T có nói dối để lừa gạt tôi không? Nếu vậy thì được gì cơ chứ...những câu hỏi không lời giải đáp vẫn cứ liên tục ẩn hiện trong trí óc khiến đầu tôi muốn nổ tung. Muốn biết được sự thật thì chẳng còn cách nào khác là đến tìm gặp chị...không suy nghĩ gì thêm mà phóng xe đến thẳng nhà của chị. Đứng trước cổng nhìn lên thấy phòng chị vẫn sáng đèn...định bấm chuông nhưng có một nỗi sợ vô hình nào đó ngăn tôi lại. Liệu rằng bây giờ đối diện với chị thì tôi biết nói gì đây...chẳng lẽ lại hỏi chị yêu em ư? Điều đó là thật chứ? Điên rồ, ngu xuẩn. Đứng đó một lúc lâu, tự xâu chuỗi lại những sự việc khó hiểu bao lâu nay..từ chuyện chị thích một anh chàng mà không dám thổ lộ, những biểu hiện, tất cả và chuyện T biết chị đã đính hôn với lão C..chẳng lẽ điều T nói với tôi là sự thật ư? Cái quái quỷ gì vậy..từ trước đến nay tôi luôn coi chị L là một người chị ruột theo đúng nghĩa vậy mà giờ đây liệu rằng sẽ đối mặt với chị như thế nào. Khói thuốc chẳng thể khiến tôi bình tĩnh hơn...quá bất ngờ và vượt quá sự tưởng tượng...
- Sao không vào trong...em có chìa khóa mà...
Một giọng nói quen thuộc vang lên đằng sau cánh cổng sắt khiến tôi thót tim vột vã quay người lại...là chị, chị đứng đó nhìn tôi, đôi mắt buồn bã cố gắng mỉm cười.
- Ơ..chị...à tại em sợ làm mất giấc ngủ của chị thôi - tôi lúng túng gãi đầu đáp.
- Ra là vậy à! Thôi vào trong đi, chị cũng đang có chuyện muốn nói
Chị mở cổng rồi bước vào trong nhà để mặc tôi đứng ngơ ngác mất một lúc mới có thể định thần...lấy hai tay vỗ vào mặt vài cái cho tỉnh táo rồi dắt xe dựng ở sân. Lê từng bước chân nặng nề trên thềm cửa..chị đang ngồi ở phòng khách...như có một lực cản vô hình nào đó làm cho tôi không muốn bước vào trong, chẳng biết phải đối diện với chị thế nào đây.
- Sợ chị làm gì hay sao mà đứng đó vậy? - Chị mỉm cười
- Đâu có tại..tại chẳng biết nói sao nữa - tôi nói rồi đi vào ngồi đối diện với chị
- Nhìn thái độ của em như vậy là chị biết rồi...đừng nghĩ gì cả. T vừa gọi cho chị nói em đang trên đường ghé qua nên chị đứng ngoài sân đợi em.
- Ơ..vậy là...nãy chị biết em đứng bên ngoài từ lâu à?
- Um hì...vậy mới được chứng kiến một tên ngốc đứng trước cổng cứ thỉnh thoảng giơ tay lên định bấm chuông rồi rụt lại..hihi - chị che miệng cười
- Haizz...chắc T đã nói với chị rồi phải không?
- Um...chị biết là con bé sẽ không giấu được lâu..haizz
- Vậy là...vậy là...
- Em định nói chị có tình cảm với em phải không?
Tôi không biết nói gì cả nên chỉ lặng lẽ gật đầu, châm điếu thuốc cuối cùng trong cái bao đã nhàu nát...
- Đúng chuyện đó là sự thật...nhưng không quan trọng nữa rồi vì bây giờ em đã có người yêu và chị cũng sắp kết hôn với anh C...
Nghe từ chính miệng chị nói đã khiến tôi hoàn toàn tin điều ngu ngốc kia là thật...cuộc đối thoại giữa tôi và chị kéo dài khá lâu, bây giờ vẫn còn nhớ như in những lời chị nói với tôi...chị luôn tỏ ra mạnh mẽ nhưng thực chất vô cùng yếu đuối, có lẽ khó khăn lắm chị mới nói ra những điều đó M à! Em yêu anh ...chẳng thể nào quên được nhưng vì tôn trọng chị nên tôi sẽ không kể rõ hơn cuộc đối thoại này...có lẽ chị cũng đang đọc những dòng tôi viết ở đây. Em sẽ về vào một ngày sớm nhất để thăm cu Bi ...Dù thế nào đi chăng nữa thì chị vẫn mãi là chị của tôi...không gì có thể thay đổi được điều đó...mãi mãi là như vậy.
Bước ra khỏi cánh cổng nhà chị mà tôi như kẻ mất hồn...cái quái quỷ gì đang diễn ra thế này. Mọi thứ đang yên ổn nay đột nhiên rối tung hết lên...trong lòng rối bời, hơn một tháng nữa là lễ cưới của chị và lão C sẽ diễn ra...tôi nên buồn hay nên vui đây, cuộc đời quá khốn nạn và tình yêu là một thứ thật chết tiệt. Tôi phóng xe đi chầm chậm trong đêm...không một bóng người, lòng vòng qua các con phố rồi chợt dừng lại ở cái cửa hàng mà trước đây mình từng vất vả mua cho chị con gấu bông. Nhìn vào trong khiến tôi nhớ lại chuyện đó rồi bật cười...ngày ấy đã qua rồi, có lẽ tôi và chị sẽ chẳng thể vô tư như trước, hồn nhiên vui đùa, chó chết. Ngồi trước cửa quán một lúc rồi đứng dậy phóng xe về nhà...tôi thấy mình quá nhỏ bé và ngu ngốc. Liệu rằng khi biết được sự thật đó sớm hơn thì tôi sẽ làm gì...có lẽ là chẳng gì cả.
Không muốn về nhà lúc này...trong người khó chịu và bực bội vô cùng, tôi phóng xe thẳng tới một quán bar nhỏ vì biết rõ rằng giờ này nó vẫn mở cửa. Những quán khác đã phải đóng từ lâu nhưng riêng quán này nó nằm sâu trong hẻm...vất cái xe cho thằng bảo vệ rồi thất thểu bước vào trong, mùi rượu, thuốc lá..đủ thứ khiến không gian vốn đã chật hẹp nay trở lên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Những ánh đèn màu, chớp nháy cùng với tiếng nhạc inh tai...tôi loạng choạng tìm cho mình một chỗ ngồi để tránh xa với đám người đang nhảy múa điên cuồng ngoài kia, quá đen khi chẳng còn bàn nào trống cả nên đành mò ra quầy rượu ngồi đó. Một chai rượu làng nhàng với bao thuốc là đủ với tôi lúc này...ngồi lặng lẽ một mình chẳng quan tâm đến bất cứ thứ gì đang diễn ra xung quanh.
- Sao lại uống rượu một mình thế anh...
Một giọng nói vang lên ngay bên cạnh nhưng tôi mặc kệ mà vẫn tiếp tục uống...thật lạ là tôi vẫn thấy tỉnh táo dù đã nốc gần nửa chai, chưa lần nào tôi uống nhiều đến vậy vì mọi khi uống tầm vài ba chén là đã thấy ngà ngà rồi.
- Không nghe thấy em hỏi à? - người này ghé sát mặt vào tai tôi rồi nói
- Tránh ra! - tôi hất tay khiến người này mất đà rồi ngã xuống, thấy mình phản ứng hơi quá nên quay qua nhìn mới nhận ra đó là một đứa con gái đang ngồi dưới sàn dương đôi mắt lên nhìn...mẹ kiếp, lẩm bẩm chửi thề vài câu rồi đỡ con bé này dậy.
- Xin lỗi! - tôi nói rồi lại quay xang uống tiếp...chó chết cái cuộc đời
- Thất tình hả?
- Đó không phải chuyện của cô
- Phũ vậy...mà nhìn mặt quen quen hình như gặp ở đâu rồi đó.
- .... - tôi im lặng vì không muốn tiếp tục cuộc nói chuyện vô vị này.
- À đúng rồi...hình xăm ở cổ này, anh là M quản lí quán xxx đúng chứ? - con bé này chỉ tay vào cổ tôi rồi cười toe toét
- Không quen cô làm ơn để tôi yên tĩnh một mình được không?
- Chắc anh không nhớ...mà thôi cho em uống ké với nha hihi
Con bé này vẫy bồi bàn lấy 1 cái cốc khác rồi cụng nhẹ vào chai rượu của tôi...nực cười thật, đành rót cho con bé một ly...nhìn qua thì thấy con bé còn ít tuổi, chắc vẫn đang học...khá xinh nhưng trang điểm đậm quá, cũng như nhiều người khác sẽ nghĩ ngay là con bé thuộc hạng chơi bời.
- Nào cụng ly cái..hihi... - con bé cười híp mắt
Nực cười là tôi cũng giơ cốc lên rồi cụng với con bé..đúng là nực cười thật. Ngồi thêm lúc nữa thì thấy chán nên đứng dậy thanh toán rồi ra về...những bước chân lảo đảo lết cái xác khỏi nơi này. Lúc này tôi đã say...mọi thứ xung quanh trở lên mờ ảo không còn làm chủ được mình, phóng xe mà chẳng biết mình đi đâu nữa...chỉ nhớ là có dừng xe lại ở ven đường rồi chả biết gì nữa cả. Sáng tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trên giường...nhưng xung quanh lạ hoắc...cái chết tiệt gì đây. Vội vàng bật dậy...đầu đau như búa bổ, đảo mắt nhìn cả căn phòng...không có chút ấn tượng nào. Tiến ra phía cửa sổ nhìn xuống đường thì nhận ra mình đang ở trong nhà nghỉ...quái quỷ thiệt chẳng lẽ mình say đến nỗi không nhớ nổi việc vào đây thuê phòng ư....
[next]

Chap 64

Loay hoay trong căn phòng lạ hoắc một lúc lâu với những thắc mắc không có lời giải đáp. Đầu óc quay cuồng, cổ họng thì khô cháy rất khó chịu...ngồi xụp xuống giường ôm đầu thở phì phò, hậu quả của say rượu là đây, nghĩ đến cốc rượu thôi đã thấy nổi da gà..vì chẳng mấy khi uống, thỉnh thoảng có dịp mới làm vài ba chén gọi là xã giao. Ngồi đó vắt óc cố nhớ lại những việc tối qua đã làm và quan trọng nhất là mình vào đây bằng cách gì mà chẳng thể có một chi tiết nhỏ nào hiện lên...chán nản bước vào phòng tắm vệ sinh. Dòng nước mát khiến tôi tỉnh táo đi nhiều cá, đánh răng rửa mặt các kiểu rồi lết xác xuống quầy lễ tân, vừa bước xuống đã thấy một lão đứng ở quầy ngước lên nhìn với ánh mắt không mấy thiện cảm.
_ Anh cho em thanh toán phòng 17 - tôi để chìa khóa lên bàn rồi nói
_ Rồi chờ chút! - lão này đang bận làm giấy tờ gì đó
_ À mà tối hôm qua ông anh có nhớ em vào đây kiểu gì không...say quá chẳng nhớ nữa - tôi gãi đầu
_ Mẹ kiếp...mày say nhũn người thì biết cái quái gì nữa, có con bé người yêu của mày nó dìu vào đây gọi cửa. Mất giấc ngủ lại còn bắt tao đưa mày lên phòng nữa... - lão này trình bày với vẻ bực tức
_ Vậy ư..anh thông cảm, à mà người yêu...người yêu nào nhỉ - tôi nhăn mặt lẩm bẩm.
_ Nó chơi với con em tao học chung lớp 11 ở trường HB, tên gì nhỉ? À đúng rồi Mai. Tối qua con bé nói mày là người yêu nó thì tao biết vậy
_ Chắc ông anh nhầm rồi...em có quen ai tên Mai đâu?
_ Mệt mày quá...thanh toán tiền rồi lướt đi cho tao nhờ.
Mẹ kiếp làm ăn kiểu quái gì mà ăn nói với khách như vậy...chắc dẹp tiệm sớm. Thanh toán tiền phòng xong đi ra ngoài như một thói quen là cho tay vào túi quần tìm bao thuốc thì sờ thấy cái chìa khóa mới chợt nhớ ra con xe máy của mình đếch biết nó đang ở phương nào...đảo mắt nhìn quanh khu để xe thì may quá nó được dựng ở sâu trong góc, tí nữa mất thì toi. Nhanh chóng lên xe phóng đi kiếm cái gì để lấp đầy cái bụng đang cồn cào rồi mới tính tiếp được...
Ăn sáng mà trong đầu cứ nghĩ đến chuyện tối qua...khó chịu thật, chẳng biết lão kia có nhầm lẫn ở đâu không chứ thực sự là tôi chả quen biết ai tên Mai cả. Bỗng điện thoại rung lên báo tin nhắn...tưởng là T nhưng mở ra thì không phải, mà số lạ.
_ Muốn biết tối qua ai đưa anh vào nhà nghỉ đó không?
_ Ai đó? Hình như không quen thì phải.
_ Bây giờ anh qua cổng trường cấp 3 HB sẽ biết.
_ Vậy là sao?
Đợi một lúc lâu không thấy người này trả lời nên bèn gọi...nhạc chờ bài love you and love me thì phải, gọi mấy cuộc liền mà chẳng bắt máy. Chả biết thế nào đây, đành phóng xe đến trường HB...cách chỗ tôi đang đứng khá là xa nên mất lúc lâu mới tới nơi. Thời điểm này thì hầu hết học sinh đã ra về, chỉ còn lác đác vài cái bóng áo trắng đi bộ trong sân trường...chẳng lẽ người này rảnh quá hay sao mà tự nhiên kiếm chuyện chơi mình, nghĩ vậy và quay đầu xe thì bỗng có tiếng ai đó gọi tên, ngoái lại nhìn xung quanh thì nhận ra có cô bé mặc áo dài trắng đang đứng bên đường vẫy vẫy tay. Tôi nhìn rồi chỉ tay vào mình để khẳng định điều đó thì con bé cười rồi gật đầu...
_ Anh tới hơi muộn so với dự tính của em hihi
Con bé này chạy xang chỗ tôi rồi cười híp mắt như kiểu bạn bè thân thiết không bằng...tôi nheo mắt nhìn một lúc thì thấy quen quen nhưng chưa nhận ra là ai.
_ Sao anh nhìn em ghê vậy - con bé đỏ mặt nói
_ Vậy ra em là người tối qua giúp anh?
_ Tình cờ đi ngang qua thấy anh đang nằm bên vỉa hè ngủ ngon lành...hihi
_ Cám ơn em nhiều nha - tôi gãi đầu vì ngại
_ Coi như em trả ơn anh thôi
_ Trả ơn? - tôi ngạc nhiên
_ Chắc anh không nhớ rồi...mà thôi chuyện dài dòng lắm mình vào quán nước bên kia đường rồi em kể cho.
_ Um..vậy cũng được, em lên xe đi.
Tôi nói rồi nổ máy...con bé nhảy lên xe, ôm cái cặp trước ngực. Vào quán nước gọi hai ly nước cam, nói chuyện một lúc lâu thì mới biết con bé này tên Mai đang học lớp 11 chuyên Anh...nhà ở khu sở dầu, chả là lần lâu tôi có tình cờ chứng kiến vụ tai nạn vào buổi đêm, một tụi học sinh đi chơi chẳng hiểu sao va quệt...tôi có giúp đưa một thằng bị bất tỉnh vào bệnh viện, khá bất ngờ là Mai cũng ở trong đám đó vì chuyện cũng xảy ra rất lâu rồi nên tôi không có chút ấn tượng nào với con bé cả. Trùng hợp là tối qua cũng chính con bé là người ngồi uống rượu với tôi...nực cười thật, khéo đùa. Chắc là do cách ăn mặc, trang điểm nên vừa nãy mới gặp nên tôi không nhận ra.
_ Vậy là coi như hết nợ nha..hihi - con bé che miệng cười.
_ Um dù sao cũng cám ơn em. À mà cậu bạn em sao rồi?
_ Dạ mất lâu rồi ạ! - con bé mặt buồn rầu nói
_ Thật đáng tiếc...haizz
Tôi nói rồi châm thuốc...chỉ vì một phút nông nổi mà hứng chịu hậu quả quá nặng nề, nó bị trấn thương sọ não..sống thực vật rồi qua đời khi còn rất trẻ. Cuộc đời thật ngắn ngủi...nói chuyện thêm lúc nữa thì có điện thoại của thằng bạn gọi nên tôi phải đi ngay. Định đưa Mai về theo đúng phép lịch sự nhưng con bé nói có bạn chở về và hẹn dịp khác gặp.. vội quá quên không hỏi là làm sao nó lại có số của tôi, lạ thật. Phóng xe thật nhanh tới quán của mình thì đã thấy thằng bạn ngồi đó nhâm nhi tách cafe.
_ Sao đến lâu chưa? - tôi bước tới vỗ vai nó rồi ngồi xuống phía đối diện
_ Cũng vừa mới tới...đây là tất cả thông tin tao có thể thu thập được về lão C - nó đẩy tập giấy về hướng tôi
_ Chà...nhiều gớm nhỉ, chắc là tao phải đọc mất mấy ngày hahaha - tôi nhấc lên xoay xoay rồi cười lớn
_ À tao nói chuyện này mày tuyệt đối không được để lộ ra ngoài đó? - nó ngoái xang xung quanh rồi làm mặt nghiêm túc nói
_ Rồi...tao luôn kín miệng mà
_ Công an kinh tế đang điều tra lão này, nhưng chưa tìm đủ bằng chứng khởi tố.
_ Vậy ư? - tôi ngạc nhiên
_ Điều tra lâu rồi, đang thu thập chứng cứ, chỉ cần có đủ là khởi tố ngay
_ Chó chết thật - tôi đập tay mạnh vào bàn
_ Mày làm sao vậy? Có chuyện gì à?
_ À không..không...à mà lão có ô dù to lắm.
_ Có to đến mấy thì cũng chẳng thoát nổi đâu...vụ này lão cầm chắc phải ngồi tù.
_..... - tôi im lặng luôn vì chẳng biết nói gì nữa cả
_ Thôi chết tao sắp muộn giờ làm rồi...té đây, có gì thì nói tao một tiếng
_ Ok cám ơn nha?
Nó tát vào đầu tôi rồi nhanh chóng đi...người nhà nước có khác, việc gì cũng phải đúng giờ. Mẹ kiếp, lão với chị sắp kết hôn mà lại xảy ra chuyện như vậy...giờ tôi phải làm sao đây? Chẳng lẽ lại chạy tới ngăn cản cái đám cưới này diễn ra? Biết giải thích thế nào và với tư cách gì? Nếu không làm thì đứng im nhìn chị phải thêm một lần nữa chịu đau khổ ư? Phải nhanh chóng tìm một cái cách chết tiệt nào đó để giải quyết chuyện này. Những suy nghĩ cứ cuốn tôi vào mộng mị, chẳng biết xung quanh đang diễn ra chuyện gì nữa...mãi cho tới khi nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo thì mới giật mình bừng tỉnh, là T nên tôi vội bắt máy.
_ Anh nghe rồi!
_ Đang làm gì vậy?
_ Um..bận giải quyết chút việc thôi.
_ Hôm qua anh đi tìm gặp chị Linh đúng không?
_ Um...anh muốn chắc điều em nói là sự thật
_ Và anh đã biết được điều đó?
_ Haizzz... - tôi thở dài
_ Vậy anh định làm gì?
_ Chẳng làm gì cả? Em nghĩ anh có thể làm gì?
_ Bỏ em đi theo chị ấy
_ Hết nói nổi...chị Linh mãi mãi là chị của anh em hiểu chứ?
_ Um hì em biết rồi...mà nè em chuẩn bị nấu cơm lát qua ăn nha, bữa nay mẹ đi công tác
_ Thôi đi ăn ở bên ngoài đi em
_ Sao vậy?
_ Vì anh sợ ngộ độc thực phẩm lắm.
_ Á..á á anh muốn chết hả?
_ hahaah...đùa thôi lát anh qua
_ Lát nữa biết tay em.
Tôi cúp máy rồi thở dài..biết bao nhiêu thứ sắp xảy ra mà tôi vẫn đang trong một mớ hỗn độn không có lối thoát nào hết. Chắc phát điên lên mất...dường như ông trời đang thử thách sức chịu đựng của tôi vậy, chết tiệt thật. Mỗi ngày trôi qua là một cực hình...những rắc rối cứ liên tục kéo tới, chưa giải quyết được việc gì thì việc khác lại ập đến. Phải chăng cuộc đời tôi nó gắn liền với rắc rối...chán nản, dù sao cũng phải cố gắng đối diện với nó, không thể trốn tránh được nữa. Tôi phóng xe lang thang dạo quanh khắp các con phố để giúp cho lòng nhẹ nhàng bớt đi...đầu óc cần được thư giãn thì mới có thể nghĩ ra được cách giải quyết tốt nhất. Khá lâu sau đó tôi trở về nhà, tắm rửa sạch sẽ cho tỉnh táo rồi xang nhà T...lúc này thì trời cũng đã xẩm tối
_ Sao anh đến muộn thế? - T chạy ra mở cổng với vẻ mặt giận dỗi
_ Tầm này thường tắc đường mà em...định không cho anh vào à?
Tôi cười cười bẹo má T, ngay lập tức được tặng ngay một cái liếc xéo lạnh sống lưng...tốt nhất là nên im lặng không khéo bà này nổi cơn điên lên thì chẳng biết thế nào. Dựng xe ở sân rồi chạy một mạch vào trong bếp định bốc một miếng chả nhưng nhìn nó màu đen vì cháy nên thôi chả dám...
_ Này anh đã rửa tay chưa đó? - T từ ngoài đi vào
_ Rồi..rồi đi liền bây giờ
Đành ra rửa tay rồi lẩm bẩm vài câu...trong lúc đó thì T bày biện các món ra bàn và đặt sẵn một lon bia cho tôi và lon nước cam.
_ Cũng giống hai vợ chồng mới cưới nhỉ? - tôi ngồi vào bàn rồi nói
_ Ai thèm lấy anh mà nhận vơ - T nói cứng nhưng mặt thì đã đỏ
_ Sao giận dai vậy...thôi anh xin lỗi - tôi cầm lấy tay T rồi nói
_ Anh có lỗi gì?
_ Lỗi gì nhỉ...không biết luôn - gãi đầu gãi tai
_ Vật mà cũng xin lỗi, đúng là ngốc hihi
_ Cười vậy mới xinh chứ
_ Em không cười thì xấu ư?
_ Trời đất..sao em cứ bắt bẻ anh suốt vậy.
_ Cho chừa..thôi mình dùng bữa đi anh.
T mỉm cười gắp cho tôi miếng gà rán...tên của nó là vậy nhưng thực chất thì không. Mặc dù đắng nghét nhưng cũng phải khen ngon...mà đã khen thì đương nhiên sẽ ĐƯỢC gắp cho nhiều. Đúng là ác mộng...dù sao thì T cũng đã rất vất vả để làm nhiều món ăn cho tôi đến vậy nên chịu khó thưởng thức một chút cũng không vấn đề gì, chỉ cần thấy T cười vui như lúc đó là điều hạnh phúc giản đơn đối với tôi. Cuộc sống bao nhiêu bộn bề lo toan nên rất cần một nơi yên bình để dừng chân những khi bế tắc...
_ Em này...cuối tuần má nói anh đưa em qua nhà anh dùng bữa - tôi nói lúc hai đứa đang ngồi xem phim ở phòng khách.
_ Ơ...nhưng - T ngạc nhiên nhìn tôi
_ Em bận à...vậy để anh nói má khi khác cũng được.
_ Không có..tại em lo nhỡ để lại ấn tượng xấu với má thì... - T hai tay đan vào nhau
_ Ngốc!..không sao đâu, luôn có anh ở bên cạnh mà, với lại má quý em lắm.
_ Vâng! Em vẫn lo lắm
_ Con dâu tương lai lần đầu ra mắt mẹ chồng thì thường vậy mà
_ Á...anh lại còn trêu em nữa...chết đi...
T đỏ mặt đánh vào người tôi, hai đứa đùa giỡn quậy tung cả căn nhà lên thì mới chịu thôi, ...sau đó cùng lên sân thượng ngồi ngắm sao, khá là lãng mạn. T tựa vào vai tôi rồi kể đủ thứ chuyện, dường như T rất vui và tôi hạnh phúc khi được chứng kiến điều đó...mải suy nghĩ viển vông bỗng giật mình quay xang thì thấy bà này ngủ ngon lành từ lúc nào rồi. Nhìn đồng hồ mới tá hỏa ra là đã khá muộn...còn bao nhiêu việc đang chờ giải quyết...tôi nhanh chóng bế T về phòng, nhẹ nhàng đặt lên giường để tránh làm mất giấc ngủ, hôn nhẹ lên trán T, mỉm cười đi xuống dưới nhà...đóng cửa khóa cổng cẩn thận rồi mới phóng xe đi.
[next]

Chap 65

Lời đầu tiên tôi muốn cám ơn các thím đã lắng nghe và ủng hộ thớt đến tận bây giờ...vậy là đã hơn một năm kể từ khi viết những dòng đầu tiên, khá dài để kể về một cuộc đời đúng không ạ và bây giờ là thời điểm thích hợp để tôi "kết thúc" nó ở đây. Cuốn nhật kí này sẽ được đóng lại cất kĩ trong ngăn tủ cùng với nhiều kỉ vật...đó là cách để chôn vùi mọi đau khổ và nước mắt, quá khứ là những thứ đã qua không thể quay trở lại được. "Kết thúc" cái cuộc sống khốn nạn của thằng M trước đây để làm lại từ đầu cho một cuộc sống mới đang chờ đón ở phía trước...tuy vẫn còn nhiều gian nan nhưng dù sao sau những sóng gió đã từng trải qua phần nào cũng giúp tôi trưởng thành lên đôi chút. Nông nổi và háo thắng ngày xưa là nguyên nhân gây ra những sai lầm và giờ đây là lúc sửa chữa lại chúng, dẫu biết muộn màng nhưng đó là điều duy nhất có thể giúp tôi cảm thấy lòng nhẹ nhàng hơn....cố gắng hết sức có thể để từng ngày bù đắp cho những người thân đã vì mình mà phải chịu đau khổ.
Đúng như dự kiến cuối tuần đó tôi đưa T về nhà dùng cơm...buổi tối đầy ắp tiếng cười và ấp áp. Tôi nhận ra một điều rằng má hai rất quý T, họ tỏ ra khá thân thiết như mẹ con vậy...điều đó được thể hiện rất rõ trong ánh mắt cũng như hành động...vì thế mà chỉ vài hôm sau má hai đã tới nói chuyện nghiêm túc với mẹ của T và đưa đến quyết định đợi T học xong đại học sẽ để tôi và T làm lễ đính hôn, sau khi ổn định công việc thì kết hôn luôn. Má nói là mong có cháu bế từng ngày nên mới tiến hành nhanh chóng như vậy, dẫu sao thì cũng đến lúc lập gia đình, trốn tránh mãi không phải là cách hay. Đó thực sự là một tương lai tươi sáng đối với tôi...mỗi khi nghĩ tới ngày được nhìn thấy T trong bộ váy cưới thì tôi lại mỉm cười, lòng trào dâng một niềm hạnh phúc lớn lai. Nhưng đâu đó vẫn có chút gì đó lo lắng vì ngày đó còn xa lắm và tôi ghét phải chờ đợi...sợ nhỡ chỉ là nhỡ như lại có điều gì quái quỷ xảy đến chia rẽ hai đứa tôi như tôi với "Em" ngày trước. Thời gian đó không thể không nhắc tới cô bé Mai, cũng khá dài dòng và hơi rắc rối nếu kể chi tiết về điều này...cuộc đời lấy đi của tôi quá nhiều thứ nhưng lại mang đến nhiều người con gái xinh đẹp yêu thương mình, liệu đó có phải là may mắn không...nực cười. Tình yêu với tôi thì chỉ có một, "cứng nhắc và bảo thủ chẳng" nhiều người nói về tôi như vậy...cũng không quan tâm lắm vì đó là tính cách rồi vậy nên tôi đã cố gắng từ chối Mai một cách nhẹ nhàng nhất có thể để tránh làm tổn thương cô bé vì tôi biết rằng một cơn cảm nắng của tuổi học trò sẽ qua nhanh thôi. Nghe thì có vẻ tự đề cao bản thân nhưng chết tiệt thay nó lại là sự thật, để rồi hiện tại tôi có đến hai người em gái là Mai và Huyền, sắp tới về nước chắc sẽ bị hai đứa nó hành hạ đây haizz.
Quay trở về quãng thời gian đó..từ khi hai người lớn nói chuyện nghiêm túc với nhau thì tôi với T chính thức được công khai qua lại, hai đứa dính với nhau như hình với bóng vậy, cùng nhau đi xem phim, đi du lịch...nhiều nhiều lắm, bao nhiêu kỉ niệm đẹp...nụ cười luôn nở trên môi, một quãng thời gian thực sự hạnh phúc đối với tôi vì hiếm khi nào tôi được cười nhiều và vui như vậy. Trước cơn giông bão thì bầu trời luôn trong xanh và yên ả...một nghịch lí chết tiệt. Mặc dù vui vẻ bên cạnh T nhưng chưa khi nào nỗi lo về việc của chị không thôi thúc tôi phải làm một điều gì đó...tìm đủ mọi cách để khuyên bảo chị, thậm trí cả đe dọa lão C nhưng không thể được. Đêm đó trước ngày cử hành hôn lễ, tôi chạy xe đến nhà chị, dùng mọi lời lẽ chỉ thiếu nước quỳ xuống và nài nhưng chẳng được gì ngoài cái tát thẳng tay đau đớn và vài lời nói cay nghiệt...đúng là chết tiệt mà. Thêm một lần nữa bất lực...chán nản quay lưng thất thểu ra về với cái đầu trống rỗng, để lại đằng sau hình ảnh chị đang ôm mặt khóc nức nở.
"Cậu chẳng có tư cách gì mà lên mặt khuyên bảo tôi phải làm như thế này như thế kia cả"
"Tôi có cuộc sống của riêng mình, mong cậu sau này đừng can dự vào và hãy tránh xa khỏi cuộc sống của tôi. Cậu hiểu chứ?"
Lang thang trong đêm một mình với bộ dạng thảm hại và chó chết thay lão C là thằng tiểu nhân bỉ ổi...nó dám thuê mấy thằng đầu bò ở đường tàu theo dõi và đánh úp khi tôi vừa bước vào con hẻm tối, do bất ngờ không có sự chuẩn bị nên tôi bị đập tơi bời, bất tỉnh nằm ở ngay đó. Mê man bên giường bệnh, đến khi tỉnh dậy thì được hay tin là đêm qua mấy bà lao công đưa tôi vào trong viện và điều quan trọng hơn cả là đám cưới giữa chị và lão C đã được diễn ra vào một ngày đẹp trời chó chết...tôi chỉ biết nở nụ cười chua chát và nằm đó chửi thề, quăng quật mọi thứ trong tầm tay với, hận mình quá nhỏ bé và vô dụng chẳng bao giờ làm nổi việc gì cho ra hồn cả. Giá như chỉ là giá như ngày đó tôi ngăn cản được cái đám cưới quái quỷ đó thì mọi chuyện đã không đi xa đến vậy...mẹ kiếp. Kể từ khi đám cưới được diễn ra...không biết vì lí do gì mà chị và lão C chuyển đến sống ở ngoại ô thành phố, ngôi nhà cũ cũng bỏ không từ đó, thỉnh thoảng vào những đêm mất ngủ tôi thường đi qua nơi đó rồi dừng lại và ngước lên nhìn...tối tăm, lạnh lẽo cùng với nỗi thất vọng tràn trề. Đã có lần tôi phóng xe một mình tìm đến nơi chị và lão C sống...vẫn gương mặt buồn, nụ cười nhạt, chị ngồi trước hiên nhà hướng ánh mắt vô hồn nhìn xa xăm, muốn chạy đến bên chị nhưng với tư cách gì? Đối diện như thế nào? Và tôi chỉ dám đứng ngoài đường nhìn vào qua khe cổng...ngẩng mặt lên trời cười chua chát rồi lẳng lặng phóng xe đi.
Rồi cuộc sống lại cuốn tôi vào vòng xoáy của bộn bề và lo toan...cái gì tới cũng phải tới, có muốn ngăn cũng chẳng được, phi vụ chết tiệt kia đến lúc quyết định, không thể quay đầu lại...cây lao đã phóng đi thì dù có chạy nhanh cách mấy cũng chả thể nào đuổi kịp. Tôi chú L và anh N phải lên Móng Cái chuẩn bị cho đợt giao hàng định mệnh này, thành hay bại chỉ trong một đêm sẽ rõ...mới đầu mọi việc diễn ra rất thuận lợi đúng như dự tính và vì thế dẫn đến chúng tôi đã chủ quan không đề phòng...đến tận bây giờ tôi và mọi người cũng chưa thể tìm ra kẻ đã bán đứng mình, phi vụ trả thù tan thành mây khói. Chuyện bị bại lộ...đêm hôm đó chưa kịp giao hàng qua biên giới thì bất ngờ bị bọn Thái úp, chúng biết số hàng đó là giả...thằng chết tiệt nào đó đã tiết lộ bí mật. Chú L bị dính một phát đạn vào vai vì đỡ cho tôi, trong lúc đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện quái quỷ gì đang diễn ra...hai bên bắt đầu nổ súng, những tiếng nổ lớn xé tan màn đêm tĩnh lặng. Phải rất khó khăn chúng tôi mới phá được vòng vây thoát khỏi nơi đó...nhiều anh em khác thì không may mắn như vậy. Chạy ra đường lớn đi nhờ con xe công để về Hải Phòng ngay trong đêm, đến nơi cũng không dám đưa chú L vào bệnh viện vì sợ công an điều tra thì rắc rối lớn nên đành phải nhờ người quen chữa trị tạm thời. Chó chết thay, người tính chẳng bằng trời tính...mọi thứ đổi chiều một cách chóng mặt. Ngày hôm sau thì nhận được tin chẳng biết vì sao mà mấy bọn lân cận đột nhiên nổi lên cùng lúc chiếm đoạt toàn bộ địa bàn, anh em chạy tán loạn mỗi người một nơi, chỉ một đêm thôi tất cả đã đổi chiều. Không còn cách nào khác chúng tôi đành phải ẩn náu....khi vết thương của chú L lành lại, hai người này rủ tôi cùng họ chạy xang Trung Quốc bởi bên đó chú L có người quen, nhưng vì còn gia đình nên tôi từ chối, một mình ở lại nơi đây và từ đó sống trong cảnh có nhà cũng chẳng thể về...chả khác gì con chó bị đánh què chân, lê la lẩn trốn kẻ truy đuổi đang cầm gậy hô hào ngay phía sau lưng. Kẻ thù ở khắp nơi nên bần cùng không còn cách chọn lựa tốt hơn, tôi phải nhờ thằng bạn đưa má hai cùng hai bác tạm lánh đi một nơi khác vắng vẻ và an toàn với số tiền đã chuẩn bị sẵn từ trước để sống tạm, đợi một thời gian việc này lắng xuống mới được quay trở lại. Vì sợ liên lụy đến họ nên bắt buộc phải làm như thế... Mọi thứ xảy đến bất ngờ và quá nhanh khiến tôi vị mất phương hướng không biết mình nên làm gì nữa...đầu óc luôn ở trong trạng thái căng thẳng và đề cao cảnh giác.
Chuyện động trời như vậy nên đương nhiên mẹ của T cũng biết và ngay lập tức cấm cửa cô ấy từ đó....không cho T được phép ra ngoài, đến tận trường xin bảo lưu việc học...tôi muốn T lúc đó khó hơn cả lên trời, nhưng gặp để làm gì, biết nói sao, chẳng gì cả. Hơn một tháng trời ròng rã sống trong bóng tối, không khác thằng tù tội...ăn mì gói sống uống nước lọc, chả dám bước nửa bước ra đường, chắc lúc đó mà nó ló mặt ra thì khẳng định bị băm không thương tiếc. Chó chết thật...một tháng dài như vô tận, thấy có vẻ như đã yên ổn nên tôi đành làm liều đến tìm gặp T, phải vất vả lắm mới được gặp riêng. Cô ấy gầy và xanh xao đi rất nhiều khiến suýt chút nữa tôi không nhận ra được...T nói trong nước mắt là đã tuyệt thực và đòi tự tử nhiều lần nhưng mẹ ngăn cản kịp thời, hai đứa ôm nhau khóc nức nở. Đau xót vô cùng khiến tôi đưa ra một quyết định điên rồ là hai đứa cùng nhau bỏ trốn vào trong nam. Mặc kệ hết mọi việc đang diễn ra xung quanh để tìm thứ gọi là hạnh phúc cho riêng mình...sau vài ngày vật vờ trên xe khách thì chúng tôi cũng đến được nơi cần tới. Miền đất hứa cho hai trái tim tổn thương, xa nhà xa quê nơi đất khách, hành trang là vài ba bộ quần áo vơ vội và một số tiền...tôi tìm thuê một căn nhà trọ lụp xụp tận sâu trong hẻm ở quận 10. Mới tới thấy khá bỡ ngỡ, từ cách nói đến cử chỉ và hành động và món ăn ở đây rất khác, hai đứa đi chơi khắp nơi, thưởng thức các món ăn...vứt bỏ mọi lo âu về tương lai, khoảng nửa tháng sau thì tôi bắt đầu đi kiếm việc làm, cũng không khó như tôi nghĩ, phục vụ quán cafe, quá quen thuộc..lương hơi thấp một chút nên T cũng muốn đi làm để giúp phần nào đó trang chải cuộc sống nhưng tôi không đồng ý. Đời không như là mơ...những bất đồng giữa hai chúng tôi ngày càng nhiều dẫn đến các cuộc cãi vã, tình cảm cũng từ đó mà rạn nứt. Có lẽ cả hai còn quá trẻ con để sống chung, những cái tôi quá lớn, ai cũng cho mình là đúng chẳng ai chịu nhường ai...nhiều lần tôi đã cố gắng kiềm chế để nhún nhường nhưng với tính cách tiểu thư ương bướng của T ngày càng bộc lộ thì thật sự khiến tôi rất khó chịu. Một tháng sau thì mẹ của T tìm được hai đứa và bắt T quay trở về nhà...những lời lẽ cay nghiệt mà mẹ T nói, cho đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ rõ. Không có gì trong tay thì sao có thể mang lại hạnh phúc cho T được...thời đại này tình yêu bị đồng tiền chi phối hoàn toàn, nếu đặt mình vào địa vị của mẹ T thì chắc chắn tôi cũng sẽ hành động như vậy, ba mẹ luôn làm tất cả những gì tốt đẹp nhất dành cho con cái. Nhìn thấy T khóc lóc vùng vằng không chịu nghe theo lời mẹ làm tôi đau xót vô cùng...đứng im lặng nhìn mặc kệ cho mẹ của T chửi rủa, bị mấy thằng đầu bò đánh đập, hành hạ...chẳng hề gì, tôi quỳ xuống xin bà ấy cho mình một cơ hội nhưng chỉ nhận được ánh nhìn khinh bỉ, thực sự tôi căm ghét nó nhưng vì tình yêu mà hi sinh chút lòng tự trọng cũng chả sao...miễn là làm hết sức có thể để sau này không phải hối hận. T khóc đến ngất đi và nhanh chóng được mẹ đưa về...tôi cố gắng gượng dậy đuổi theo nhưng không đứng lên được, nằm vật ra nền nhà...chó chết thật. Gần một tuần sau đó tôi lén lút quay trở lại hp, ngay lập tức tìm đến nhà của T nhưng cổng khóa ngoài...gọi điện thì vẫn thuê bao nên tôi đành dò hỏi những người hàng xóm thì được biết hai mẹ con T đã chuyển xang Anh sống với ông bác hay chú gì đó chẳng quan tâm...điều quan trọng nhất là từ đó tôi chẳng còn có thể gặp lại T nữa. Vẫn chưa thể tin rằng đời mình lại chó chết đến thế...tôi như thằng điên đi khắp nơi dò hỏi tin tức và rồi bạn của T đến tìm đưa cho tôi lá thư của cô ấy...hai trang giấy đã nhoèn đi vì nước mắt. T muốn tôi sống thật tốt và hãy tạm thời quên cô ấy đi để làm lại mọi thứ...và đến thời điểm thích hợp T sẽ trở về. Chỉ cần đọc tới đó thôi thì tôi đã vò nát lá thư đó rồi vứt vào xọt rác...thời điểm thích hợp ư? Chó chết thật vì tôi biết rằng sẽ chẳng bao giờ có ngày đó cả...cô ấy nói vậy vì muốn cho tôi có thêm động lực để tiếp tục cái cuộc đời khốn nạn này, nhưng thực sự tôi vẫn tự lừa dối bản thân là sẽ có một ngày cô ấy quay trở về bên mình. Sau đó tôi không còn tìm kiếm thông tin về T nữa vì biết rằng làm vậy cũng vô ích...đau đớn, xót xa nó quá đỗi thân quen, luôn đồng hành bên cạnh. Thêm một lần đặt niềm tin vào tình yêu và kết cục cũng giống như hai lần trước đó...thất vọng. Chẳng có gì là tuyệt đối nên tốt hơn hết là đừng đặt niềm tin vào bất cứ thứ gì...chú L từng nói với tôi như vậy.
Tôi mất gần năm trời để lấy lại thăng bằng và xác định những việc mình cần làm tiếp theo, dù sao cũng phải tiếp tục tồn tại, quá nhiều nỗi đau rồi nên thêm nữa cũng chẳng hề gì...nói là vậy nhưng thực chất tôi phải khó khăn lắm mới có thể vượt qua được. Chắc ông trời muốn tôi sống cô độc...từ sau biến cố đó thì má và hai bác không còn nhắc tới chuyện vợ con với tôi nữa vì sợ là tôi buồn, thời gian trôi qua mọi việc cũng lắng xuống và tất cả lại trở về như cũ. Quán đã mở cửa trở lại...cửa hàng của má cũng vậy, hai bác quay về quê.
Chuyện trước sau cũng phải đến...lão C đã bị bắt vì vô số tội liên quan đến kinh tế, phải ngồi bóc lịch 11 năm, chẳng hiểu vì sao lão có ô dù to tới vậy mà không thoát được...nhưng mọi thứ không đơn thuần là thế, chị với đứa con đang mang trong bụng được 5 tháng phải sống sao khi mọi tài sản đứng tên lão đều bị niêm phong, không còn cách nào cách là tôi phải đón chị về nhà...thật không dễ để làm điều đó vì tôi thừa hiểu tính cách của chị. Phải nhờ đến má hai thì chị mới chịu chuyển qua sống bên nhà nhưng trước đó chị đã ra một điều kiện là khi đứa bé ra đời thì cũng là lúc chị chuyển đi. Đến khi đó tính sau, trước mắt là chăm sóc chị cẩn thận...dần dà thì tôi và chị cũng thân thiết trở lại, tuy không được như xưa nhưng vậy cũng tốt rồi.
Thời gian qua đi và cu Bi ra đời...chị nhờ tôi đặt tên cho nó nhưng bắt lấy họ của chị, Trần Tuấn Anh. Phải năn nỉ mãi chị mới chịu ở lại...vẫn ngang bướng như xưa...khi cu Bi hơn hai tuổi thì thằng Kiên về VN, nó biết chuyện xảy ra với tôi nên mới về...hai thằng tâm sự rất nhiều và nó muốn đưa tôi xang nước ngoài phụ giúp nó. Cũng phải suy nghĩ rất nhiều, bao nhiêu việc cần làm ở đây với lại còn người thân của mình ai sẽ lo lắng đây. Và rồi được sự động viên của mọi người nên tôi quyết định theo nó...tìm kiếm một cơ hội nữa cho mình, làm lại mọi thứ chưa bao giờ là muộn cả.
Vậy là đã hơn 1 năm nơi xứ lạ, một mình chẳng ai thân thiết...có thằng Kiên thì nó về VN ở hẳn vì Yến đang mang thai. Và đã hơn 3 năm không có tin tức gì về T...thực sự trong thâm tâm vẫn mong cô ấy quay trở lại tìm tôi nhưng để rồi được gì...có lẽ bây giờ đây T đang sống yên ổn và hạnh phúc. Gần đây có người bạn của T nói với tôi rằng cô ấy sắp về...

BÌNH LUẬN VỀ TRUYỆN

Truyện đọc nhiều nhất!
Bạn đang đọc truyện trên website DocTruyenVoz.Com
Các bạn đang đọc truyện trên DocTruyenVoz.Com, website đọc truyện voz nhanh, đẹp, không quảng cáo khó chịu... Hãy LIKE Facebook DocTruyenVoz dưới đây để cập nhật những truyện mới nhất!
Tên

#BạnLoằn,1,#BạnThânYêu,1,#BiênGiớiNgàyThángNăm,13,#BíMậtKinhHoàngTrongQuánNet,1,#CáChépMùaDịch,1,#ChịQuảnLýDễThương,6,#ChuyệnBựaThờiĐiHọc,1,#ChuyệnCủaBun,1,#ChuyệnLinhTinhTạiHạ,1,#ChuyệnLoạnXịNgậu,1,#CóLẽAnhQuáNgốc,1,#CóNênYêuCôBạnThânĐểBảoVệCôẤy,1,#ConGáiSếpTổngVàOsinCấpCao,19,#CôBéHàNội,7,#CôGiáoChủNhiệmCủaTôi,1,#CưaChịHàngXóm,1,#DầuKhí,1,#DòngĐờiNổiTrôi,5,#DuyênTrời,1,#ĐãNhớMộtCuộcĐời,11,#ĐứngDậyTừVấpNgã,4,#ĐừngLàCảThếGiớiCủaNhau,13,#GáiĐếnỞCùngNhà,37,#GấuEmCóVõ,1,#GấuEmLàHotGirl,1,#HậuHóaĐơn,14,#HậuHóaĐơnPhiênBảnThực,23,#HóaĐơn,140,#KhépLạiQuáKhứ,7,#KhôngPhảiTruyệnKinhDị,1,#KýSựChuyểnMộ,21,#LàmNghệThuậtPhảiCóĐamMê,1,#LàmViệcTrongQuánMassage,21,#LàngQuêThànhPhốTôiVàEm,85,#LờiTrầnTìnhCủaMộtẢĐiếm,1,#LỡTaySờGấu,1,#LỡYêuNgườiTình,29,#NgàyHômQuaĐãTừng,6,#NgheCaveKểChuyện,36,#NhậtKýBuồnChuyệnTù2013,26,#NhữngChuyệnBựaThờiSinhViên,1,#NiềmHạnhPhúcCủaMộtThằngNghèo,13,#ÔiCáiCuộcĐờiCủaTôi,9,#PhảiLòngAnh,1,#QueEmĐấtĐộc,1,#QuêNgoại,1,#RanhGiới,8,#Sau5NămGấuĐãDốiEm2Lần,1,#TánCôGiáo,1,#TánGái10kSub,16,#TiềnHóaĐơn,51,#TìnhYêuHọcTrò,74,#TôiĐangChănRauLàVợCũ,1,#TôiLàGáiDịchVụ,1,#TộiLỗi,48,#VozNgoạiTruyện,1,#VôTìnhHônGáiEmPhảiLàmSao,10,#XinLỗiAnhYêuEm,5,#YêuCaveCaoCấp,12,#YêuGáiDịchVụVàCáiKết,1,#YêuThầmChịHọ,157,#YêuThầmVợBạn,1,100 ngày cố yêu,1,1730.365.2.1,13,7 ngày làm gia sư,1,Anh có thể tặng em một nụ hôn không,1,Anh ơi em không phải là rau,1,Bạn gái cũ làm thư ký,33,Bạn gái tôi là lớp trưởng,1,Bản lĩnh ếch cụ,1,Bắt gặp gấu ôm eo thằng khác,1,Bị con bạn thân nhìn thấy chết em rồi,1,Bị đâm khi đi chơi cùng Gấu,1,Bị ép đi xem mặt gái,21,Bị gái ở bể bơi vô ảnh cước vào bụng,1,Boys Già,4,Bố vợ tôi,1,Bỗng dưng anh yêu em thiên thần bé nhỏ,4,Cách chinh phục gái hơn tuổi,72,Cai sữa,1,Cảm nắng chị cùng dãy trọ,13,Cảm ơn em con cave đã thay đổi cuộc đời anh,1,Cát tặc,14,Câu chuyện về 1 checker,9,Chàng lớp trưởng và cô nàng đanh đá,11,Chàng trai năm ấy tôi từng theo đuổi,1,Chăn rau,1,Chăn rau ai dè yêu thật,1,Chị ơi anh yêu em,1,Chuyện của một thằng bị bệnh tim,1,Chuyện của tôi,22,Chuyện em xả hơi,1,Chuyện FA kinh niên và có vợ như nào,1,Chuyện Q4,1,Chuyện tình buồn của tôi,53,Chuyện tình của anh nhân viên văn phòng và con gái cảnh sát,24,Chuyện tình của mình với gấu người Đài Loan,31,Chuyện tình của tôi nàng và con chó,1,Chuyện tình với em hàng xóm,1,Chuyện tình zồng,5,Chuyện tù,3,Chuyện về người phụ nữ,26,Chuyện xưa và nay,6,Có gấu là người Hàn,1,Con bạn thân,26,Con đường mang tên em,29,Con Thầy - Vợ Bạn - Gái Cơ Quan,2,Cô bạn gái người Mỹ của tôi,29,Cô gái của sếp,19,Cô gái thích coffee đen,1,Cô giáo chủ nhiệm của tôi,11,Cô giáo Em sẽ mãi ở trong trái tim anh,39,Cô giáo và học sinh,2,Cô trợ lý và nàng gia sư,51,Cơn mưa ngang qua,1,Cuộc chiến giữa Nhíp xinh và Quần đùi hoa thủng đũng,26,Cuộc đời một giấc mơ,1,Cuộc đời tôi và những mối tình đi qua,54,Cuối cùng mình cũng lấy được vợ,1,Cưới em gái tiếp viên quán cà phê,1,Cười lên cô bé của tôi,129,Cứu gái đụng xe và câu chuyện tình buồn,1,Cứu net một em sinh viên hot girl,1,Danh Sách Truyện,302,dauphongver01,3,Dầu khí,28,Dì ơi có phải là tình yêu,2,Dì tôi là một teen girl,7,doithayxx,8,Drop,51,Du học Liên Xô,73,Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt,1,Đã nói lời tạm biệt,1,Đang viết,37,Định mệnh của tình yêu,1,Đôi mắt người xưa,1,Đừng đùa với gái hư,1,Đừng đùa với teen,1,Em đã bỏ nghề làm nông nghiệp như thế đó,1,Em đã là thiên thần,23,Em đã lỡ một tình yêu,1,Em đã nuôi con của người em yêu như thế nào,7,Em hàng xóm đối diện nhà tôi,4,Em hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà,51,Em hàng xóm xa lạ,1,Em KTV Massage,1,Em là cô bé của anh,7,Em nhân viên của mama,4,Em sinh ra là để hạnh phúc,78,Gái net,19,Gái trọ cạnh phòng,8,Game Online Chuyện tình 5 năm trước,1,Gấu đã tán em như thế nào,1,Gấu hơn mình 6 tuổi,1,Gấu kute và cực kỳ bá đạo,4,Gấu mình ngủ với 1 gã đã có vợ,1,Gấu mới cao tay trả thù gấu cũ,1,Gấu phản bội sau 7 năm yêu nhau mặn nồng,1,ghost,2,Gia đình hắt hủi say nắng cô nàng lớp 12,51,Giá như dừng yêu,3,Giảng Viên lái xe bất đắc dĩ,33,Gio_Vo_Tinh2710,2,Giới hạn tình bạn hay vượt rào,4,Góp tiền chơi cave,1,Hành trình cưa đổ MC,1,Hành trình tìm lại,25,Happy Ending,33,Hãy hiểu anh người anh yêu,14,Hẹn ước Bồ Công Anh,4,Hoàn thành,198,Học sinh,33,Hối hận vì lấy vợ sớm,1,Hồi ức của một linh hồn,8,Khi vozer đưa gái đi chơi,1,Khiêu vũ giữa bầy gõ,30,Khiêu vũ giữa bầy les,18,khovigaitheo,2,Không lẽ nói cho cả thế giới rằng mình đang yêu,7,Không phải truyện kinh dị,12,Kỷ niệm ngu nhất trong cuộc đời,1,Ký ức xưa,3,Là duyên hay là nợ là chăn hay bị chăn,7,Làm thằng đàn ông tốt không phải lúc nào cũng hay,1,Làm việc cùng EX,1,Lắng nghe nước mắt My memoirs,3,Lần đầu hút cần,1,Lỡ ngủ với chị,1,Lời trần tình của một ả điếm,25,Minh Hoàng và Hoàng Vi,3,Mối tình đầu,1,Một đêm trăng lạnh trai lông bông cảm nắng gái lạnh lùng,1,mrxau,3,Mùa gấu chó,1,Mưa hay nước mắt,31,My Memory,39,Này điếm em yêu chị,1,Này em làm cô dâu của anh nhé,9,Nên là chúng mình lấy nhau đi,1,Ngày không Phây,1,Ngẫm,52,Nghề bồi bàn,20,Nghề Vệ Sĩ,4,Nghi vấn cao thêm sau 4 năm tu luyện,32,Ngỡ quên và ngàn ngày nhớ,43,Người con gái áo trắng trên quán bar,3,Người con gái nghiền chữ nạ,1,Người yêu cũ của gấu dọa giết em,1,Người yêu tôi là gái hạng sang,15,Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,41,Nhập viện xa nhà Gái thành phố thương,4,Nhật ký anh yêu em,9,Nhật ký chăn rau,7,Nhật ký gã tồi và cô cave bé nhỏ,1,Nhật ký Hoàng Vy,22,Nhật ký làm bố,1,Nhật ký những ngày đầu làm vợ,1,Nhật ký những ngày mưa,17,Nhỏ bạn thân bị less,21,Những đứa em gái và bà xã hiện tại,16,Nó lại nhớ anh như một thói quen khó bỏ,1,Nocturne 1 kí ức đẹp,1,Nợ duyên nợ tình,28,Nửa đêm gấu cầm dao,1,Ở chung với gái,23,Phải lòng anh,3,Phụ nữ không hề khó hiểu,1,Ra mắt gia đình ex,13,Sad Ending,14,Sau 10 năm gặp lại em đã có gấu là bạn thời lớp 1,5,Say nắng cô em tán cô chị,5,Say nắng gia sư của em trai,9,Săn nã,40,Sống chung với gái,8,Tạ Trùng Linh hồi ký,1,Tại Hạ,9,Tán cô giáo,39,Tán gái bên Hàn,1,Tán gái cùng cơ quan,1,Tán gái dễ ợt,1,Tán gái hơn tuổi và những bài học,2,Tán gái khó thế sao,1,Tán gái ở nhà,31,Tán gái Tây,15,Tán gái Tây trên Meowchat,6,Tâm sự,8,Tâm sự của chàng trai 18 tuổi sắp làm bố,12,Tâm sự của một thằng con trai tỉnh lẻ say nắng gái thành phố,1,Tâm sự hồi ký về trại Sa La Điên,1,The day you went away,43,The Khải Huyền,18,Thời trẻ trâu và chuyện tình tù,4,Tiền nhiều thì có nên mua nô lệ về chơi,1,Tín dụng đen,18,Tình đầu sau 1 đêm trắng và phát hiện ra sự phũ phàng,1,Tình yêu và tình dục,1,Tôi đã tiêu 10k như thế nào,1,Tôi đi tán gái,1,Tôi Em 2 thế giới,1,Tớ có thể yêu cậu cũng có thể quên cậu ngay lập tức,1,Trả thù gấu chó,16,Trai ngoan dính phải gái hư,1,Trót yêu,1,Trớ trêu,1,Truyện 18,27,Truyện cười,17,Truyện cười Vôva,47,Truyện ma,7,Truyện ngắn,95,Truyện tâm linh Bố em,1,Từ gặp ma đến gặp gấu,25,Tưởng nhầm gái hư đc nhầm gái ngoan,22,Vẽ em bằng màu nỗi nhớ,47,Vì cuộc đời là những luống rau,8,Vị tình đầu,12,Videos,12,Vo_Tonq_Danh_Meo,12,Vợ chồng hàng xóm,1,Vợ ơi anh biết lỗi rồi,27,Vợ xăm hình hổ báo nhưng rất chung tình,44,Vợ yêu,8,Vợ yêu ơi anh yêu em nhiều lắm,1,Xin lỗi em bởi vì anh nghèo,1,Yêu bé Dừa,2,Yêu chị cùng công ty,1,Yêu cô bạn học cùng cấp 1,4,Yêu em là hạnh phúc đời anh,1,Yêu em nhanh thế,1,Yêu em quá nhanh và nguy hiểm,8,Yêu gái dịch vụ và cái kết,11,Yêu gái matxa và kết cục,1,Yêu người cùng tên,70,Yêu người IQ cao,26,Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái,16,Yêu thầm em gái bạn thân,1,
ltr
item
DocTruyenVoz.Com: Ôi cái cuộc đời của tôi - Phần 2 (Chap 61 → Chap 65)
Ôi cái cuộc đời của tôi - Phần 2 (Chap 61 → Chap 65)
Đọc truyện Voz - Ôi cái cuộc đời của tôi - Truyện dài Voz - Truyện Cuộc Sống - Chap 61 - 62 - 62 - 64 - 65 - 66 - 67 - 68 - 69 - 70
http://lh4.ggpht.com/-a_3znz_ylvg/VNw3DS_Z_sI/AAAAAAAAAmk/1izwvKnNp1Q/s1600/cauchuyenlife.jpg
http://lh4.ggpht.com/-a_3znz_ylvg/VNw3DS_Z_sI/AAAAAAAAAmk/1izwvKnNp1Q/s72-c/cauchuyenlife.jpg
DocTruyenVoz.Com
https://www.doctruyenvoz.com/2015/04/oi-cai-cuoc-doi-cua-toi-phan-2-3.html
https://www.doctruyenvoz.com/
https://www.doctruyenvoz.com/
https://www.doctruyenvoz.com/2015/04/oi-cai-cuoc-doi-cua-toi-phan-2-3.html
true
3715675415566788023
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts XEM TẤT CẢ Đọc tiếp Reply Cancel reply Delete Đăng bởi Home TRANG TRUYỆN Xem tất cả CÓ THỂ BẠN THÍCH TAG ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Không có truyện nào! Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April Thg 5 June July August September October November December Thg 1 Thg 2 Thg 3 Thg 4 Thg 5 Thg 6 Thg 7 Thg 8 Thg 9 Thg 10 Thg 11 Thg 12 just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow NỘI DUNG NÀY ĐANG BỊ KHÓA BƯỚC 1: Chia sẻ lên Facebook Bước 2: Bấm vào link bạn vừa chia sẻ trên Facebook Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy Table of Content
A+ A-