Vị tình đầu - Chap 71 → 80

Chọn chế độ đọc: Sáng - Tối
vị tình đầu voz

Chap 71

Tôi không hề ghét con gái xấu. Tôi ghét nhất con gái lẳng lơ, thứ hai là sống không có trái tim. Nói là không ghét chứ không phải là thích. Con trai mà thích con gái xấu thì sở thích hơi bị quái thai. Để tôi chứng minh cho mọi người thấy tôi không ghét nhưng cũng không thích con gái xấu bằng một kỉ niệm lớp 4 của tôi.
Hồi lớp 4, tôi học chung với một bạn tên Thảo. Cô bạn này không hề xấu, nhưng vì mái tóc lúc nào cũng rối tung, nên gây cho những thằng con trai trong lớp cảm giác sờ sợ. Trong lớp tôi ít nói chuyện với Thảo.
Đến một ngày, tụi con trai trong lớp bày trò trêu cô bạn tội nghiệp này bằng cách giật sợi thun buộc tóc. Tôi chỉ ngồi, không tham gia. Khi sợi thun được kéo ra, đám con trai cười ha hả, tóc của Thảo đã rối nay càng rối hơn, nhìn càng mất cảm tình. Cô bạn của tôi ban đầu ngồi khóc, lúc sau đuổi theo cái thằng đang cầm sợi thun. Khi Thảo đuổi gần đến nơi thằng cầm sợi thun lại ném cho thằng khác. Cứ thế...
Đến một lúc một thằng nhét cọng thun vào tay tôi rồi chạy biến đi. Cô bạn đứng trước mặt tôi, nhìn hằm hè. Tôi không nói gì, chỉ chìa tay trước mặt Thảo. Cô bạn định đưa tay lấy lại, nhưng khi nghe một thằng nói tôi là chủ mưu, tự nhiên nổi máu lên đuổi theo tôi. Không ghét không có nghĩa là thích. Tôi co giò chạy...
Lúc sau vào lớp mấy thằng con trai trêu Thảo bị cô gọi lên bảng đánh vào tay. Gọi đến tên tôi, tôi đứng bật dậy giải thích. Cô không thèm nghe... Cô nói lí do chuối hết sức "ai bảo con chạy". Tôi ấm ức chỉ biết khóc và giận lây sang cô bạn.
Tôi ghét Thảo mãi đến khi nghe một đứa bạn kể rằng Thảo mồ côi mẹ từ nhỏ...
*
**
***
Tôi không ghét em Loan công chúa. Thật sự, tôi rất trân trọng tình cảm người khác dành cho mình, nhưng tôi không thích cách em ấy bày tỏ tình cảm. Chủ động không có gì là sai nếu đúng cách, còn cô bé này thì tôi chịu không biết diễn tả thế nào. Con gái dù gì cũng nên kín đáo một chút sẽ hay hơn...
- "Anh! Em chờ anh mãi...", ác mộng của đời tôi đang nhe răng cười và lao về phía tôi như một chiếc xe lu.
Tôi toát mồ hôi hột khi nghĩ đến cảnh Loan công chúa vấp chân rồi đổ rầm về phía tôi. Nếu có một cuộc thi cái chết xấu nhất chắc chắn giải nhất sẽ thuộc về tôi với lí do bị voi đè chết, thân hình biến dạng hoàn toàn. Không! Tôi không thể chết một cách vô duyên như thế được. Tôi đưa tay ra trước mặt như cảnh sát ra dấu cho xe trọng tải lớn dừng lại. Thường thì lái xe sẽ sợ cảnh sát, nhưng trong trường hợp này thì ngược lại...
- "Dừng lại! Anh đã bảo em bao lần là anh không có gì mà sao em cứ tìm anh hoài thế", tôi nhăn mặt.
- "Anh đừng đuổi em", Loan công chúa đưa tay ôm mặt. Nhìn chẳng thấy đẹp nếu không muốn nói là vô duyên kinh lên được.
- "Anh không đuổi, nhưng em đừng làm phiền anh nữa được không?"
- "Em không thể. Em chờ được mà..."
Tôi định đánh bài chuồn trong lúc em Loan không để ý. Khi tôi vừa định chạy vào lớp thì QC nãy giờ đứng im không nói gì, lên tiếng.
- "Bạn tên gì?", QC nói vừa đủ nghe.
- "Đây tên Loan! Loan công chúa"
- "À.. ừm.. bạn Chúa này..."
- "Loan chứ không phải Chúa", em ấy giẫy nảy. Tôi bặm môi cười, quay mặt đi hướng khác.
- "Ừ thì Loan Chúa! Người ta đã bảo là đừng làm phiền mà sao bạn cứ "cố đấm ăn xôi" thì được cái gì?"
- "Bạn là cái gì của anh ấy mà dám xen vào chuyện của chúng tôi", em Loan chống nạnh. "Còn dùng từ chúng tôi nữa, ghê thật", tôi lầm bầm rủa.
- "Mình là bạn gái của anh ấy! Được chứ?"
QC đanh mặt lại, đôi mắt lạnh băng băng nhìn xoáy vào gương mặt của em Loan. Lùi lại một bước, em Loan không chịu thua.
- "Làm sao tôi tin những gì bạn nói được"
- "Nếu mình chứng minh được thì bạn sẽ rút lui chứ"
QC nói giọng vừa đủ nghe nhưng tràn đầy tự tin. Tôi đứng im như phỗng, trống ngực đập lô tô, đoán già đoán non xem cô bé định làm gì.
- "Được", em Loan nhìn khinh khỉnh.
- "Như thế này phải không?"
QC bất ngờ thơm chụt một cái vào má rồi lấy tay nắm chặt lấy tay tôi. Tất cả diễn ra quá nhanh khiến cho tôi không kịp phản ứng. Tôi bực QC không thể tả vì lúc nào em cũng làm theo ý của mình mà không thèm hỏi ý kiến của tôi. Nhưng mọi chuyện đã lỡ rồi, đâm lao đành theo lao chứ biết làm sao. Giờ mà tôi bỏ tay QC ra, mọi chuyện sẽ lộ và tôi là người mất cả chì lẫn chài. Đành dẹp em Loan công chúa trước rồi xử QC sau...
- "Đây là bạn gái anh mới từ nước ngoài về. Anh quên chưa giới thiệu cho em. Cô ấy tên QC", tôi nòi bằng giọng tự nhiên nhất có thể.
Không còn lời gì để nói, em Loan công chúa bỏ chạy xuống lớp để lại tôi với QC đang nắm chặt tay nhau. Cũng may lúc đó gần vào tiết nên không có ai ở hành lang. Chứ có người thấy chắc tôi cạo đầu QC quá.
QC là người buông tay trước. Khi tôi vừa quay đầu sang nhìn định mở lời, em đã đặt một ngón tay lên môi tôi, đôi mắt lạnh tanh như muốn đóng băng mọi thứ. Được 3 giây, cô bé quay ngoắt đi và đi thẳng vào lớp.
- "Này! Đứng lại", tôi nói theo QC ra lệnh.
Em bỏ ngoài tai lời tôi gọi, không thèm quay mặt lại. Chắc tôi phát điên với cô bé này. Thái độ của em khiến tôi nghĩ mình là người có lỗi chứ không phải em...
*
**
***
Bước vào trong lớp, tôi thấy QC đang ngồi một chỗ, hai tay khoanh trước ngực. Em dương mắt nhìn ra hướng cửa, hình như đang chờ tôi. Thấy tôi, QC mỉm cười, đuôi mắt khẽ nheo lại.
Nói cho cùng, QC cũng vì tôi mà em bất đắc dĩ phải làm vậy. Tôi tin cô bé không thuộc dạng con gái dễ dàng ban phát những điều vừa xảy ra...
- "Em vừa cứu anh một bàn thua trông thấy đó", QC nhún vai.
- "Đừng có xạo. Cố tình đụng chạm thì đúng hơn", tôi bĩu môi. Môi tôi bình thường khá dày, hôm nay được thể kéo dài thêm cả thước.
- "Con trai mà bĩu môi. Nhìn xấu òm à", cô bé lè lưỡi.
- "Kệ!"
Tôi ngồi xuống cạnh QC, giảm âm lượng xuống mức thấp nhất có thể.
- "Xem như hết nợ nhen. Em cứu anh, còn anh cho em...", tôi ngập ngừng.
- "Anh cho em cái gì?", QC nghiêng đầu nhìn tôi tinh nghịch.
- "Biết rồi còn hỏi..."
- "Em muốn nghe chính miệng anh nói"
- "Mơ đi! Không bao giờ"
- "Nói cho em nghe! Đi anh", cô bé lay tay, đôi mắt nhìn tôi ngây thơ.
Tôi quay mặt đi, tránh ánh mắt của QC. Nói đúng hơn, tôi dễ bị sai khiến khi em nhìn tôi và xin xỏ một điều gì. Ở trên gương mặt của cô bé, thứ gì cũng có thể hớp hồn người đối diện. Đôi mắt lạnh như băng, chiếc mũi bé bé, cao vút, cái núm đồng tiền duyên dáng và nụ cười tỏa nắng. Sau vài lần, tôi đã rút ra kinh nghiệm xương máu đó cho mình.
- "Không! Ngồi yên! Cô sắp vào lớp rồi..."
QC để cái mặt phụng phịu như em bé. Tôi buồn cười nhưng phải bặm chặt môi lại. Làm xấu phải như này, người ta càng nhìn càng yêu, chứ ai như em Loan công chúa. Mà chắc tại tôi có ác cảm với em Loan nên nhìn cái gì cũng thấy ghét thì phải. Đúng là "yêu nhau yêu cả tông chi, ghét nhau ghét cả đường đi lối về".
Chuyện hôm nay diễn ra như vậy... không biết sau vụ này em Loan có còn làm phiền tôi không!?
Tôi tranh thủ ngồi nhẩm nhẩm lại bài hôm trước. Môn đầu tiên là môn Văn...
*
**
***
Cho tôi lan man một chút về môn Văn nhé.
Hồi còn đi học tôi không phải là thằng thích học Văn, nếu không muốn nói là cực hình. Hồi cấp 2, ngoài môn toán và Lý, mẹ còn bắt tôi học thêm môn Văn, vì điểm của tôi lúc nào cũng lẹt đẹt. Mà đối với mẹ tôi đó là điều không thể chấp nhận khi Văn chính là môn mẹ tôi dạy. Tôi học cho có lệ, nói thẳng ra là học thuộc văn mẫu rồi chép vào chứ không có một chút cảm xúc gì với những tác phẩm được học. Để hiểu trọn bộ một tác phẩm không phải là một điều đơn giản, nhất là ở cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới như thế. Nhưng mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi tôi đi du học, phải sống xa nhà.
Sống tự lập dạy tôi làm mọi thứ. Tôi hiểu tôi không còn là một đứa con nít có thể vô lo vô nghĩ trước những gì đang xảy ra xung quanh mình. Những lúc có chuyện, thèm lắm một lời động viên từ người thân, nhưng cũng phải cố gắng nén lòng lại, vì tôi biết mình mà kể kiểu gì bố mẹ cũng lo thêm. Những lần va vấp không những khiến cho tôi chai lì với cuộc sống hơn mà còn giúp tôi nhìn nhận được mọi góc cạnh của một sự vật, sự việc. Đúng là phải trải mất mát, gian khổ mới hiểu hết được cảm giác của người trong cuộc, giống như Pain đã nói "If you don't share someone's pain, you can never understand them. But just because you understand them doesn't mean you can come to an agreement. That's the truth".
Văn cũng giống như đời. Nếu không có tấm lòng thì sẽ không cảm nhận được nỗi bất hạnh của người khác. Bất cứ môn học nào cũng có giá trị riêng của nó, nhưng để hình thành tính cách con người, theo tôi nghĩ, môn Văn ảnh hưởng nhiều nhất. Người ta bảo "học Văn là học làm người" là vì thế. Mà nói thật, con trai mà viết lách kha khá chút, con gái nó khoái lắm. Ví dụ như... này [mọi người tự điền vào chỗ trống nhé =))]
Thôi quay lại câu chuyện...
Tiết đầu tiên là tiết Văn. Hôm nay bác Diệp bị ốm nên mẹ tôi dạy thay. Tiết này xảy ra kha khá chuyện thú vị. Tôi xin dành nó cho chương sau vì sợ mọi người đọc nhiều quá sẽ mệt...
[next]

Chap 72

Mẹ tôi bước vào lớp, cả lớp đứng dậy chào. Hồi lớp 10 mẹ dạy Văn lớp tôi nên tất cả bạn bè tôi đều biết bà. Tính mẹ tôi vừa nghiêm, vừa dễ gần, do đó học sinh hầu như ai cũng quí, nhưng cũng rất sợ.
Bạn chung lứa hầu hết gọi mẹ tôi là bác chứ không gọi cô xưng em như bình thường. Nhưng trên trường lại khác.
Me tội bước vào mặt khá nghiêm nghị.
- "Nay cô Diệp bị ốm, nên cô sẽ dạy thay một tiết"
Mẹ tôi tiếp.
- "Sáng nay cô Diệp dặn cô là hôm nay kiểm tra 15ph. Nào các em lấy giấy ra làm bài kiểm tra..."
Nghe mẹ tôi nói xong, lớp tôi mặt đứa nào cũng xanh như đít nhái, nhưng không ai dám ho he gì. Nếu đề mà cho chép thơ là tôi chết chắc, vì học Văn chưa bao giờ tôi thuộc thơ và thường trong đề thi luôn in sẵn những câu thơ cần phân tích. Tôi luôn ỷ lại ở khả năng ngoáy bút của mình. Có vẻ tôi thừa hưởng một ít khả năng viết lách từ mẹ.
Bắt chước tụi bạn, tôi cũng lấy giấy ra, điền họ tên và chuẩn bị. QC ngồi bên cạnh rung đùi nhàn nhã, thấy tôi nhìn cô bé nhướn mày.
- "Muốn gì?", QC để cái mặt nhìn gian không thể tả.
- "QC! Anh bảo này", tôi nhỏ nhẹ.
- "Bảo gì?", em lại nhướn mày trêu ngươi tôi.
- "Em có biết là em rất dễ thương ko?", tôi bắt đầu dở trò xu nịnh.
- "Chỉ có anh là chưa biết thôi, chứ em biết lâu rồi"
- "QC này", giọng tôi bắt đầu lúng túng.
- "Muốn quay bài dùm đúng không?", cô bé nói toẹt ra những nỗi khổ mà tôi đang cố giấu trong lòng.
Tôi vừa tức vừa buồn cười. Nhờ em quay bài đúng là không còn mặt mũi nào, nhưng lực bất tòng tâm, đành phải chấp nhận thôi chứ biết sao bây giờ.
- "Thật ra, mọi việc không như em nghĩ đâu", tôi chống chế.
- "Em nên nghĩ thế nào?"
- "Hôm qua anh có việc đột xuất cho nên...", tôi làm cái mặt ra vẻ ân hận.
QC mìm cười, khoanh 2 tay trước ngực. Em ra điều kiện.
- "Giúp anh em được cái gì?"
- "Em thích gì?"
Cô bé gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn, rồi quay sang đề nghị với tôi.
- "Em thích nhiều lắm, nhưng lần này thì nhẹ nhàng thôi. Anh sẽ phải làm theo một yêu cầu của em. Không phải bây giờ mà là đến khi nào em có hứng. Ok?"
- "Trời! Em ghê lắm, ai mà biết được em định làm gì", tôi giãy nảy.
- "Là anh quyết định đấy nhé...", cô bé nhún vai. "Chết rồi nếu em không nhầm thì mẹ anh sắp chép đề lên bảng thì phải... Haizz. Mình chuẩn bị được người ta mời ăn trứng ngỗng rồi".
- "Thôi được rồi. Mà không được bắt làm mấy trò quá đáng đấy", tôi nhăn mặt dè chừng.
- "Hihi, yên tâm", cô bé cười toe toét như thể mới ăn quỵt được tiền. "Móc tay cái cho khỏi quên nào"
Em ngoéo luôn vào tay tôi như sợ tôi sẽ đổi ý. Tí nữa là tôi phì cười vì điệu bộ của em...
- "Bài cũ nha. Để quyển sách lên đùi, rồi để thêm quyển nữa lên bàn. Nhớ là đọc đúng dùm cái. Không là không trả đâu đấy", tôi đe.
- "Anh yên tâm. Sau lần đầu thực hành, hôm nay chắc chắn sẽ khác...", giọng QC chắc nịch.
- "Tìm bài Sóng của Xuân Quỳnh đó, tuần trước mới học..."
Tôi miễn cưỡng nhận lời của QC, vì tôi không muốn muối mặt với mẹ tôi. Mẹ mà biết tôi học hành tài tử kiểu này thể nào tôi cũng được nghe cải lương miễn phí. Ai chứ mẹ thì tôi còn lạ gì. Cực kì cầu toàn trong chuyện học hành của tôi. Bị điểm kém rồi sẽ nhận được lời động viên, an ủi kiểu như "học tài thi phận mà con, xem như là tai nạn" từ mẹ tôi, xin lỗi, chỉ có trong mơ. Đó là lí do tại sao tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nhờ QC...
Tôi biết tính mẹ tôi, kiểm tra bà chỉ ngồi một chỗ trên bàn giáo viên để quan sát nên tôi cũng đỡ lo phần nào. Khi tất cả đã sẵn sàng cũng là lúc mẹ tôi bắt đầu chép đề lên bảng. Trái với những gì tôi dự đoán, đề bài không bắt chép thơ văn gì sất mà là "Em hãy kể lại một kỉ niệm đáng nhớ nhất" hoặc "Em hãy kể về một điều em day dứt nhất". Đúng là mẹ tôi, toàn nghĩ ra những đề bài rất quái chiêu.
Tôi ngẩn tò te khi nhận ra rằng công sức tôi năn nỉ QC chỉ là công cốc. Tôi quay sang bên em, cô bé chỉ mím môi thật chặt cố giấu đi tiếng cười bật ra.
- "Này không tính đâu đó", tôi huơ tay trước mặt QC.
- "Cũng được thôi. Nhưng để em gọi mẹ anh xuống xem con trai bác đang định làm gì", em chỉ vào quyển sách đang để trên đùi.
- "Nhưng em đã làm gì đâu..."
- "Em sẽ bỏ qua, chỉ cần mẹ anh thấy quyển sách này thôi, được chứ?"
- "Quá đángggggggg", tôi kéo dài chữ "đáng" để em biết mình bất công thế nào.
Em không thèm đáp lại mà chỉ nhún vai...
- "M làm bài đi! Cả con nữa QC, con cũng làm rồi nộp cho bác", mẹ tôi đứng từ trên bục giảng ra lệnh.
- "Dạ vâng..."
QC lí nhí trả lời rồi chìa tay ra trước mặt tôi.
- "Cái gì?"
- "Cho em tờ giấy kiểm tra"
- "Hừm, lúc năn nỉ người ta thì ngon ngọt lắm...", tôi chép miệng, nhưng vẫn làm theo lời em.
Tôi chọn đề 2 và bắt tay vào làm bài...
Tôi phân vân không biết nên kể về mẹ hay HN. Ai cũng quan trọng với tôi... Cuối cùng tôi quyết định viết cho mẹ, vì tôi nghĩ bà là người sẽ đọc những dòng này. Thật ra, tôi hoàn toàn có thể viết cho HN, cô bé của tôi, mà không khiến mẹ tôi chạnh lòng hay gì cả, vì tôi tin một điều khi biết chuyện của em mẹ tôi chỉ càng thương em hơn mà thôi...
Tôi viết về một kỉ niệm lớp 5 khi tôi ăn cắp tiền của mẹ để đi mua bi. Khi phát hiện ra, mẹ tôi đã khóc rất nhiều. Tôi bị ám ảnh bởi hình ảnh đó và tự hứa với lòng mình là sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm đó thêm một lần nào. Tôi sợ nước mắt của mẹ, vì nó khiến tôi có cảm giác bất lực...
QC cũng làm bài kiểm tra. Tôi thấy em viết lia lịa, thi thoảng lại hơi ngửa cổ lên, đôi mắt nhắm nghiền có vẻ như muốn hồi tưởng lại những gì đã xảy ra với mình, sau đó lại cắm cúi viết tiếp. Tôi bất giác nhoẻn miệng cười vì hình ảnh dễ thương của cô bé trong tà áo dài thướt tha khi nghĩ đến một câu chuyện trước đó được nghe kể.
Chuyện là có một cô gái nước ngoài đến Việt Nam du lịch. Trước khi đi, cô gái ấy tìm hiểu và biết được rằng Áo dài là trang phục truyền thống của Việt Nam, cho nên cô ta quyết tâm đến nơi sẽ mua một bộ về làm kỉ niệm. Khi về cô ta rất hí hửng mặc vào để khoe với bạn trai của mình. Trớ trêu thay, cô ấy chỉ mua áo chứ không mua quần nên anh bạn trai nhìn thấy kết luận một câu xanh rờn "Áo dài của Việt Nam đúng là trang phục quyến rũ nhất thế giới..."
Tất nhiên là tôi nhìn QC mặc áo dài nên mới nghĩ đến chuyện vui đó chứ không phải tưởng tượng cô bé trong phong cách ăn mặc của cô gái kia. Như vậy thì bậy chết, các bạn nhể!? [ thật ra là cũng hơi hơi tưởng tượng, nhưng được một chút, hồi hộp quá lại phải dừng lại vì sợ tim rơi ra ngoài:( ]
Kiểm tra xong, mẹ tôi tiếp tục giảng bài Sóng của Xuân Quỳnh. Theo tôi nghĩ đây có lẽ là bài thơ về tình yêu hay nhất mà tôi được học. Rất tiếc hồi đó tôi không đủ tầm để hiểu hết ý nghĩa của bài thơ, nhưng có một người khiến tôi phải kinh ngạc... đó là cô bé đang ngồi cạnh tôi, QC.
Mẹ tôi bắt đầu bài giảng bằng 4 câu thơ mở đầu...
Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sóng không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể
"Sóng là một trạng thái động và luôn không ổn định. Vì vậy luôn có những thứ mâu thuẫn nhau cùng tồn tại trong một cá thể: dữ dội và dịu êm, ồn ào và lặng lẽ..."
Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ
Mẹ tôi thả hồn mình vào bài thơ có lẽ là tâm đắc nhất của bà và tôi không hề hay biết có người cũng đang phiêu dạt cùng những vầng thơ trữ tình của Xuân Quỳnh...
Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên?
- Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa K
hi nào ta yêu nhau
Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Những con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức
Dẫu xuôi về phương Bắc
Dẫu ngược về phương Nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh - một phương
Tình yêu thường không có tuổi. Ở mỗi giai đoạn con người ta có cách yêu khác nhau. Tôi không biết định nghĩa tình cảm QC dành cho tôi là gì. Là bồng bột? Có thể. Là mãnh liệt? Cũng không sai. Ở cái tuổi 17, cô bé yêu không hề toan tính. Tôi tự hỏi mình rằng giả sử tôi là một người chẳng ra gì thì QC sẽ như thế nào? Đó không phải bồng bột thì là gì? May cho em, tôi "không đến nỗi nào" [nói giảm nói tránh để khiêm tốn thôi, mọi người tự thêm cho tôi chút chút điểm nhé, chứ tôi mà được mang ra chợ bán cũng được khối tiền chứ chẳng đùa đâu]. Có một điều tôi chắc chắn, không phải ai cũng có tấm lòng và tình yêu mãnh liệt như QC...
Cô bé định nghĩa được tình cảm của mình, hay nói đúng hơn cô bé tìm thấy một phần hình ảnh của mình qua bài thơ. QC say mê ngồi nghe như muốn nuốt trọn lời mẹ tôi giảng.
Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dẫu muôn vời cách trở
Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa
Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Đễ ngàn năm còn vỗ
Bất chợt tôi thấy QC giơ tay xin phát biểu ý kiến.
- "Con thưa bác! Đã bao giờ bác thích một ai như Xuân Quỳnh..."
Mẹ tôi cùng cả lớp bật cười vì câu hỏi dễ thương của em. Tôi đoán được cô bé này sẽ hỏi gì tiếp theo. Tôi không biểu lộ cảm xúc của mình mà chỉ ngồi khoanh tay theo dõi cuộc đối thoại giữa mẹ tôi và QC.
- "Đó không gọi là thích con gái ạ! Người ta định nghĩa như thế là tình yêu. Bác tất nhiên là rồi chứ!", mẹ tôi nhoẻn miện cười.
- "Nếu như con... à không một cô gái vượt biển để gặp một chàng trai ngốc nghếch thì đó có phải yêu không". Tự nhiên bị chửi xéo. Vô duyên kinh.
- "Theo con thì có không?", mẹ tôi đưa ánh mắt trìu mến nhìn QC.
- "Dạ! Con không biết, nên con mới hỏi bác...", QC đỏ mặt.
- "Bác nghĩ là có. Cô gái ấy thật dũng cảm, con nhỉ"
QC mỉm cười sau câu trả lời của mẹ tôi. Em khẽ khàng vuốt tóc.
- "Nếu chàng trai ngốc nghếch đó không đáp lại tình cảm của cô gái xinh đẹp và đáng yêu nọ thì sao hả bác?"
Thật là nhức đầu với cái kiểu tự khen mình rồi vùi dập người khác trong cùng một câu nói. Tôi gõ ngón tay cành cạch xuống bàn bày tỏ thái độ bất mãn. Nhìn thấy tôi suýt nữa QC bật cười. Đúng lúc này, tiếng trống hết giờ vang lên.
- "Cái này thì về nhà bác sẽ trả lời cho con... hết giờ rồi tụi con ra chơi đi...", mẹ tôi xua tay ra hiệu cho lớp.
Thật tình! Tôi hết biết nói gì về em...
[next]

Chap 73

Tôi lấy một ngón tay hất mạnh lọn tóc của QC ra đằng sau
- "Này! Muốn gây sự phải không?", tôi hếch mặt
- "Ai làm gì mà muốn gây sự?", em tỉnh queo.
- "Thế ai vừa gọi anh là ngốc nghếch?"
- "Đấy là em hỏi chung chung thế, chứ có nói anh đâu nè", cô bé làm cái mặt thộn như thể tôi đang ăn dưa bở trái mùa.
- "Ngon lắm..."
- "Mà em nói em về đây vì anh khi nào?"
- "Vậy em về đây vì ai?", tôi rung đùi khoái chí với câu trả lời hóc búa của mình.
- "Vì ai cũng được, nhưng không phải vì anh"
QC nhún vai. Em lững thững đi ra khỏi chỗ ngồi đến bàn hai nhỏ bạn thân của tôi...
*
**
***
[Đây là chuyên mục "bạn trai chúng mình". Đề nghị các bạn gái bỏ qua phần này. Ai đọc sốc thuốc ráng chịu].
Hôm nay tôi xin liều mạng đại diện cho anh em nói xấu con gái...ái...ái...ái!!!
Con gái đa số là phiền phức và đôi khi rất khó hiểu...
Có ông kia tán em họ tôi. Nhưng nó cứ làm mình làm mẩy, làm khổ ông ấy. Nhìn ông ấy, tôi lại nhớ đến hai câu thơ.
Lòng em như chiếc lá khoai
Đổ bao nhiêu nước ra ngoài bấy nhiêu.
Tội nghiệp Nguyễn Bính. Có lẽ, ông bày tỏ tình cảm cũng nhiều và bị tạch, hay nói một cách văn vẻ và đỡ đau hơn là từ chối, cũng nhiều. Bị từ chối nhiều quá sinh uất hận, nên ông mới sáng tác ra được áng thơ bất hủ như vậy. Đọc hai câu thơ này, đa số gã trai thất tình sẽ vỗ đùi đét đét mà thốt lên "Trời! Hai câu thơ này sinh ra như để dành cho mình vậy". Những người cùng cảnh ngộ thường dễ đồng cảm cho nhau là thế. Nhưng, "lòng em như chiếc lá khoai" với mấy anh em không thích thôi, chứ gặp anh nào mà mấy em thích là lòng em lại "như chiếc máy bơm" ngay, phải không?
(Các bạn đang đọc truyện trên DocTruyenVoz.Com)
Tôi biết thừa là đứa em họ tôi thích ông đó. Vì khi tôi hỏi.
- "Mày có thích nó không? Mà sao cứ đỏng đà đỏng đảnh hoài vậy?"
Nó xụi lơ.
- "Thích sao không. Nhưng, em phải làm cao chút thì mới có giá chứ. Đâu ra tự nhiên đồng ý cái rụp dễ dàng vậy"
Mà quả thật, nó vờn cho ông kia muốn khóc một thời gian mới đồng ý. Nhưng tôi biết, nó không phải là đứa con gái này nọ. Nó đàng hoàng và tính tình rất dễ thương. Ông kia mê nó cũng phải thôi.
Qua đứa em họ tôi biết, nhiều người con gái thích làm mèo. Làm mèo để vờn lũ chuột đáng thương dễ hơn ấy mà. Thế mà cũng lắm đứa con trai sẵn sàng làm chú chuột đáng thương nọ bất chấp lời cảnh báo "Chị là mèo đấy nhé! Thích chị là chị vờn cho mà xem". Tôi thấy tụi nó khoanh tay lễ phép "Không sao đâu chị, em bị vờn... quen rồi". Phần nhỏ trong số đó là chuột thành tinh ngoài mặt trả lời vậy thôi, nhưng trong bụng thì cười "bé vờn anh đi. Xong chuyện anh biến thành cáo anh vờn lại". Nhưng đó là số rất ít, còn tuyệt đại đa số vào vai chú chuột nhỏ tội nghiệp. Nhiều lúc ngồi một mình, tôi thấy con trai thật đáng thương!
Trường hợp của ông mà tán em họ tôi là trường hợp may mắn khi mà đứa em của tôi nó cũng có có cảm tình với ổng, chứ có nhiều trường hợp không có cảm tình là tụi con gái sẽ xuống nước.
Nhà em cách bốn quả đồi
Cách ba ngọn suối, cách đôi cánh rừng
Nhà em xa cách quá chừng
Em van anh đấy, anh đừng yêu em
Cao thủ thật. Từ chối một cách cực kì khéo léo. Lí do không phải là em không thích anh, mà vì nhà anh xa quá em sợ anh đi anh mệt. Anh em ơi! Đừng tuyệt vọng. Lúc mà bị em ấy "quan tâm" như thế thì hãy đối rằng.
Nhà em cách bốn quả đồi
Cách ba ngọn suối, cách đôi cánh rừng
Nhà em xa cách quá chừng
Thương em anh lấy máy bày (bay) anh sang
Đảm bảo chị em cứ gọi là xúc hết cả động lên ngay. Xúc động vì tình cảm dạt dào thì ít mà vì nhà anh có máy bay thì nhiều.
Có trường hợp, mèo gặp cáo ngay từ đầu. Và mèo bị vờn ngay từ giây phút đầu tiên của trận đấu. Nhưng tình huống này rất hiếm xảy ra, hoặc có mà tôi không biết. Chứ trong đám bạn của tôi không ai có bản lĩnh như vậy cả. Hầu hết đều đóng vai thiện, vai nữ phản diện thì do bên kia thủ vai. Tôi toàn thấy tụi nó gọi bạn gái bằng biệt danh "má trẻ/nhỏ". Nghe hợp đừng hỏi.
Tí nữa thì quên, con gái còn có cái kiểu nói một đằng nhưng bắt con người ta hiểu một nẻo nữa chứ. Em đang buồn, đang khóc, anh chạy đến dỗ dành. Em bảo anh đi đi, em không sao đâu. Nhưng anh mà đi là em cho đi luôn. Bó tay...
"Nói xấu" cho vui vậy thôi chứ, để hiểu con gái vừa khó lại vừa dễ. Điều quan trọng là anh- em mình có thật lòng hay không. Chân thành mà người ta không đón nhận tình cảm của mình thì cũng đừng buồn... Bởi vì "One of the greatest gifts we have of being alive is the ability to give, receive, and even lose love... What a waste if we don’t strive to love in our lives... Why waste this life not loving?" (Tạm dịch: Một trong những món quà lớn nhất của cuộc sống này là khả năng yêu, được yêu hay thậm chí cả đánh mất tình yêu... Thật đáng tiếc khi ta chưa từng yêu và được yêu một lần trong đời. Tại sao lại lãng phí cuộc sống này - khi không yêu ai đó) – The last.
Nhưng nếu không phức tạp, đôi khi không khó hiểu thì chẳng còn là con gái, anh em ạ... Đâu có ai muốn yêu một cô gái không thú vị, đúng không?
*
**
***
QC là một cô gái thú vị... Có lẽ tôi sẽ liêu xiêu nếu em không phải là em họ của HN. Tôi không muốn phủ nhận điều này. Nhưng tiếc thay... Tôi tự không cho phép mình làm điều gì có lỗi với cô bé và cả chị của em bằng cách không bao giờ quên câu nói "QC là em gái của tôi". Vậy nhưng, tôi lại mâu thuẫn với chính mình những lúc hí hửng khi cô bé đi cạnh tôi trong không ít ánh mắt ghen tức của rất nhiều người hoặc lúc khó chịu khi cô bé ngồi sau xe thằng Khánh. Tôi không muốn dành tình cảm cho em, nhưng tôi lại không muốn em dành tình cảm cho ai khác. Tôi tự thấy mình rất ích kỉ...
Và sự ích kỉ đấy chuẩn bị được thử thách bằng những giông tố sắp đến...
- "M! Thằng Dũng "bột" muốn gặp mày?", thằng Tùng vỗ vai tôi.
- "Nó gặp tao làm đ gì?"
Tôi bày tỏ thái độ vì tôi rất ghét thằng này. Nó chuyên Toán, tôi chuyên Lý. Cả hai cùng có mẹ dạy trong trường. Trong khi mẹ tôi dạy Văn thì mẹ nó dạy Hóa. Nó học không thua tôi là mấy, tôi có giải quốc gia vượt cấp, nó cũng chẳng kém cạnh gì. Tôi nhìn ổn còn nó thuộc dạng đẹp trai. Nhưng cái lí do nó đẹp trai hơn tôi không phải là nguyên nhân chính dẫn đến chuyện tôi ghét cay ghét đắng nó. Mà lí do chính là nó rất đểu với con gái. Nó thuộc dạng con trai mà tôi ghét nhất...
- "Kệ m nó đi, tao không ra đâu", tôi nói với thằng Tùng rồi quay sang tiếp tục bàn tán với đám chiến hữu về mấy trận C1 đêm qua.
Quay sang nói chuyện với tụi bạn chưa được bao lâu, tôi nghe tiếng ngón tay gõ vào bàn cạch cạch từ phía sau. Quay đầu lại, tôi thấy thằng Dũng "bột" đang đứng ngay sau lưng tôi, mặt nó lạnh tanh.
- "Có chuyện gì?", tôi hất mặt hỏi nó.
- "Ra ngoài lớp đi, trong này đông quá, không tiện", dứt lời nó quay phắt đi mà không chờ sự đồng ý.
Rất buồn nhưng tôi phải công nhận một điều thằng Dũng "bột" có vẻ bề ngoài rất nam tính. Con gái thích nó không ít. Ít khi nào nó tỏ tình mà không nhận được sự đồng ý. Chỉ có một trường hợp ngoại lệ, đó là Hoài Anh. Dũng "bột" vẫn còn cay tôi vụ nó tỏ tình với Hoài Anh mà bị từ chối. Khi nó hỏi tại sao thì Hoài Anh lấy tôi ra làm bình phong mặc dù lúc đó tôi và em chẳng có gì. Qua lời bạn bè em tôi mới biết chứ tôi cũng không để ý đến chuyện đó lắm. Biết là tránh Dũng "bột" không xong, tôi theo chân nó ra ngoài.
- "Có chuyện gì?", tôi khoanh tay trước ngực.
- "Tao chỉ muốn thông báo cho mày là tao sắp tán con em họ của mày", nó nhếch mép cười.
- "Vậy thôi à? Còn gì nữa?", tôi nhún vai.
- "Mày muốn hơn nữa à?"
- "Nói xong chưa?"
Thằng Dũng "bột" đứng im. Tôi quay lưng đi thẳng vào lớp. Lúc đi ngang qua bàn hai nhỏ bạn thân, tôi nghe thấy tiếng cười trong vắt của QC. Cảm giác xao xuyến trào dâng...
Bỗng dưng tôi nghĩ đến lời nói của thằng Dũng "bột" về QC. Trong lòng nỗi bất an bắt đầu xâm tỏa. Dũng "bột" nó dám nói là dám làm. Tôi chưa nghe nó nói chuyện với con gái như thế nào, nhưng nghe người khác kể thì miệng nó ngọt lắm. Tôi và nó là hai hình mẫu đối ngược hoàn toàn. Trong khi tôi là good guy thì nó là bad guy. Ngặt một điều "all girls want bad guys". Lần này nó có vẻ không may.
Tôi nhìn QC, lòng thầm nói "đừng lo, có anh bảo vệ rồi..."
*
**
***
- "Làm sao mà mặt tâm trạng vậy anh?", QC ân cần.
- "Không có gì đâu"
Tôi né câu hỏi của em, rồi đưa tay xua xua như thể em đang làm phiền mình. Thật sự, tôi không cố ý vì lúc đó tôi đang mải suy nghĩ xem thằng Dũng "bột" sẽ dở trò gì.
- "... ừm... anh không muốn trả lời thì thôi", cô bé ngúng nguẩy ngồi vào chỗ của mình.
Lúc này, tôi mời nhận ra ý nghĩa hành động vừa rồi của mình.
- "QC này", tôi gõ ngón tay xuống bàn, phía trước mặt em.
Cô bé quay sang nhìn tôi, rồi lại quay về vị trí cũ, không thèm trả lời...
Tôi cười hắt...
QC lại quay sang nhìn, rồi lại quay đầu về vị trí cũ...
Tôi đưa hai ngón tay từ từ đến trước mặt em rồi búng tay cái tách...
Lần này, em quay sang nhìn chằm chằm tôi, các ngón tay lần lượt gõ xuống bàn thật nhịp nhàng. Tôi là người mở lời trước.
- "Em thấy thằng lúc nãy vào gặp anh như thế nào?"
QC không trả lời. Em khoanh tay trước ngực, gật gù cái đầu ra vẻ rất tâm đắc. Tôi tự biết là mình không bô trai bằng cái thằng trời đánh kia, nhưng nhìn thái độ của QC, tôi không chịu được.
- "Em... em... khoái nó rồi hả?", tôi nói với giọng nhỏ nhất có thể pha chút tức tối.
Cô bé lại lặp lại hành động gật gù lúc nãy. Lần này, tôi điên thật. Bao nhiêu công sức tôi bỏ ra suy nghĩ để tìm cách bảo vệ em bị em dập tắt không thương tiếc. Tôi đứng phắt dậy định bỏ ra ngoài, thì một cánh tay rất nhanh kéo tôi lại.
- "Anh nghĩ em về đây gặp anh làm gì, hả ngốc..."
[next]

Chap 74

Cô bé lại lặp lại hành động gật gù lúc nãy. Lần này, tôi điên thật. Bao nhiêu công sức tôi bỏ ra suy nghĩ để tìm cách bảo vệ em bị em dập tắt không thương tiếc. Tôi đứng phắt dậy định bỏ ra ngoài, thì một cánh tay rất nhanh kéo tôi ngồi xuống.
- "Anh nghĩ em về đây gặp anh làm gì, hả ngốc..."
Tôi không biết phải đáp như thế nào, vì câu trả lời của QC hàm chứa rất nhiều ý nghĩa. Vừa là sự khẳng định tình cảm mặn mà em dành cho tôi, vừa là sự đảm bảo sẽ không có một chàng trai may mắn nào lọt vào mắt xanh của em chí ít cho đến khi em ngừng thích tôi. Tôi tỏ rõ sự hài lòng của mình bên trong, nhưng bên ngoài vẫn cố tỏ ra điềm tĩnh.
- "Em tránh xa nó ra, nó không phải loại tốt đẹp gì đâu"
- "Người ta định làm gì em mà anh bảo phải tránh xa?", QC nhíu mày, thắc mắc.
- "Anh nhắc để biết đường mà đề phòng, chứ em đần lắm, toàn bị lừa thôi", tôi tỏ ra hiểu biết.
- "Anh nói anh hay em?", cô bé bụm miệng cười.
- "Anh nói em đấy, đồ khìn"
Tôi đưa tay cốc nhẹ vào cái trán bướng bỉnh của QC rồi rất nhanh né người sang một bên để tranh cú phản đòn của em. Nhưng trái với những gì tôi dự đoán, cô bé không trả đủa mà chỉ dương đôi mắt nhìn tôi long lanh. Em nhoẻn miệng cười, rồi khẽ lắc đầu. QC chẳng nói chẳng rằng, em ngồi ngay ngắn lại, hai tay khoanh để trên bàn, đầu quay sang phía cửa sổ và nhìn cái gì đó thật tập trung.
Tôi hơi bất ngờ trước hành động kì lạ đó của em, nhưng chỉ ngồi im mà không lên tiếng. Tôi biết QC đang rong ruổi theo những suy nghĩ vẩn vơ mà chủ đề chính rất có thể là tôi hoặc cũng có thể không phải. Con gái chợt buồn, chợt vui và thi thoảng lại có những suy nghĩ trên trời dưới đất là điều không khó hiểu.
Tôi cũng bắt chước QC đưa ánh mắt của mình ra hướng cửa sổ. Một cơn gió đi qua vô tình khiến tôi cảm nhận được hương thơm ngào ngạt từ mái tóc cô bé. Là mùi bồ kết mà chị Hà nấu nước tối qua. Wow, còn gì nữ tính và duyên dáng hơn một cô gái Việt Nam trong tà áo dài thướt tha với mái tóc đậm hương bồ kết thế này. Tôi thích con gái mặc áo dài, chẳng hiểu tại sao...
Đôi mắt nhắm nghiền, tôi đưa mũi hít một hơi thật dài như muốn nuốt trọn vẹn hương thơm từ mái tóc của QC. Tôi tìm thấy mình qua câu thơ của Xuân Diệu.
Tôi muốn tắt nắng đi Cho màu đừng nhạt mất; Tôi muốn buộc gió lại Cho hương đừng bay đi.
...
- "Anh ăn nhầm cái gì mà tự nhiên hôm nay ngồi sát em vậy?"
Tôi choàng tỉnh trước câu hỏi của QC. Cô bé không dám nhìn tôi, mặt đang đỏ lựng. Thật ra tôi không ngồi sát lắm, mà do cái đầu tôi cứ rướn rướn lại gần mái tóc cô bé.
- "Mùi bồ kết thơm quá! Từ giờ trở đi anh sẽ nhờ chị Hà tối nào cũng nấu nước bồ kết cho em. Nhiệm vụ của em là mỗi ngày phải đưa tóc cho anh ngửi một lần, nhớ không", tôi cười khì.
- "Hứ, vô duyên...", QC phụng phịu.
*
**
***
Hết tiết 3 đến giờ ra chơi, nhỏ Phương phụ trách văn thể mĩ yêu cầu cả lớp ngồi lại để bàn về buổi tập văn nghệ tối nay.
Chuyện là dịp QC đến là đợt gần Tết, cũng là dịp trường tôi tổ chức văn nghệ mừng Đảng mừng Xuân. Mỗi lớp bắt buộc phải có 3 tiết mục. Vì năm nay là năm cuối cấp, nên cô chủ nhiệm yêu cầu cả lớp tôi tham gia với mong muốn giúp chúng tôi lưu lại những kỉ niệm thật đẹp bên nhau trước khi rời xa mái trường. Cả lớp tôi ai ai cũng đồng ý với ý kiến này của cô. Hai tiết mục đầu, một dành cho tiết mục rap của thằng Duy, một dành cho tiết mục múa của nhỏ Phương. Cả hai đứa đấy đều là con nhà nòi, nên khi tụi nó xin mỗi đứa một tiết mục, lớp tôi không ai phản đối. Chỉ còn tiết mục cuối cùng là cả lớp tôi sẽ tham gia. Sau một hồi thảo luận cả lớp đồng ý chọn tiết mục đồng ca "Dòng máu Lạc Hồng" và có múa phụ họa kèm theo. Vì là năm cuối cấp nên cô chủ nhiệm đã bàn bạc với chi hội phụ huynh quyết tâm hoành tráng tiết mục bằng cách thuê thầy giáo biên đạo về.
Tối nay là buổi tập đầu tiên, nên nhỏ Phương dặn dò có vẻ kĩ lưỡng. Tôi thuộc đội múa, vì theo lời của nhỏ Phương thì là "hát chưa hay và nhìn cũng ngon trai". Lí do đầu nghe còn có vẻ hợp lí chứ thứ hai thì có vẻ như nó đang muốn an ủi tôi hơn. Từ trong sâu thẳm của trái tim, tôi lại nghĩ mình hát hay, nhưng vì lí do nào đấy nhỏ Phương không thể cảm thụ hết được. Văn vẻ mà nói giống như "đàn gảy tai trâu" ấy. Đàn là giọng hát trầm ấm, ngọt ngào của tôi, còn tai trâu chính là tai nhỏ Phương.
Giật mình, tôi nghĩ lại. Có khi nào giọng hát của tôi giống như giọng hát của nhân vật anh thanh niên trong mẩu truyện cười mà tôi sắp kể hay không... [truyện hơi hơi tục, nên ai không thích thì có thể bỏ qua nhé.]
Truyện kể có anh thanh niên nọ có khả năng kì diệu. Đó là cứ mỗi lần anh cất tiếng hát là khiến cho đàn ông phải "chào cờ". Anh thanh niên rất ngỡ ngàng trước khả năng của mình. Anh nghĩ đó là món quà trời cho.
Rồi một ngày anh thanh niên gặp Bụt. Bụt nghe rất nhiều người kể về anh, nên Bụt đã yêu cầu anh hát cho Bụt nghe một bài. Anh thanh niên không dám cãi lời. Anh bắt đầu cất tiếng hát "trời phú" của mình lên.
Khi anh hát xong, anh thấy Bụt đang nhìn anh thẫn thờ. Anh lên tiếng.
- Thưa Bụt! Bụt có hiểu tại sao mỗi khi con hát đàn ông lại "chào cờ" không?
- Vì mày hát như l*n ấy!
Nhưng thôi bỏ qua chuyện này! Chỉ cần tập văn nghệ chung với lớp là tôi vui rồi. Không biết mọi người thế nào chứ thời đi học mỗi lần tập văn nghệ là lớp tôi như mở hội ấy. Tuy mệt nhưng lại cực kì vui.
*
**
***
Sau khi nghe nhỏ Phương dặn dò xong, tôi chạy ù xuống canteen mua một túi xoài xanh đã cắt sẵn cộng thêm một bịch snack cua đỏ, món ruột của tôi, để chuẩn bị nạp năng lượng cho hai tiết cuối.
Thấy tôi mua về, không ăn ngay mà lại cất trong hộc bàn, QC thắc mắc.
- "Anh không ăn luôn đi, để làm gì?"
- "Để chút vào tiết ăn vụng chứ làm gì", tôi nhướn mày và không quên khuyến mãi cho em nụ cười tươi rói.
- "Trời ơi! Anh lắm trò thật đấy. Học hành kiểu gì mà ăn vụng là sao?"
Tôi nhún vai rồi chỉ cho em thấy dưới hộc bàn những đứa còn lại, đứa nào cũng đã chuẩn bị sẵn lương thực. Nào là me, xoài, cóc, ổi, sờ nách, sờ niếc, ôi thôi đủ thứ trên đời. Nhưng dù ngoan mấy thì ngoan tôi cũng phải công nhận ngồi trong tiết ăn vụng sướng quên sầu. Tất nhiên rồi, cái gì vụng mà chẳng thích hơn bình thường...
- "Lát nữa đừng có xin đấy", tôi cười ranh mãnh, đôi mắt tràn đầy vẻ tự tin.
- "Thèm vào! Xí"
Tôi không biết "xí" có nghĩa gì, nhưng tôi đặc biệt thích nghe con gái nói từ đó với từ "hứ". Nghe có vẻ làm nũng, dễ thương cực...
Hai tiết cuối là tiết Toán của thầy Viên. Thầy Viên là một trong 3 người tôi yêu quý nhất thời cắp sách đến trường. Hai người còn lại là thầy Khánh và cô Tâm. Cô Tâm là người giúp tôi yêu môn Toán, còn thầy Khánh là sư phụ ruột môn Lý của tôi. Tất cả những thành tích tôi đạt được công lớn là nhờ 3 người này.
Thầy Viên là thầy giáo kì lạ nhất mà tôi từng được học. Thầy cực kì thông minh, nhưng cách dạy của thầy hơi tài tử cho nên chỉ hợp với học sinh giỏi. Hồi chưa lấy vợ, thầy dạy mấy anh chị luyện thi quốc gia mà không đòi hỏi công xá gì. Đến mức mà mấy anh chị phải giấu cặp thầy, lúc thầy ra ngoài, rồi nhét phong bì vào thầy mới chịu nhận. Thầy đàn giỏi, vẽ đẹp, nhưng lúc nào cũng cực kì khiêm tốn...
Thầy Viên hiền khô. Thầy biết học sinh ăn vụng, nhưng chẳng bao giờ nói gì. Cái thầy quan tâm chỉ là lớp im lặng và lắng nghe lời thầy giảng. Mà cũng chỉ tiết thầy lớp tôi mới có thói quen ăn vụng chứ mấy tiết khác thì đừng mơ...
Khi thầy giảng được 15 phút, tôi từ từ lôi trong hộc bàn bịch xoài xanh đã được rắc muối ớt để lên trên mặt bàn. Tôi để tràn sang phía QC như muốn trêu ngươi em. Tôi xoa xoa hai tay vào nhau, miệng không ngừng xuýt xoa.
- "Có khi nào ngon quá mà chết không nhỉ?", tôi tự nói với mình, nhưng cố ý tăng âm lượng để cô bé nghe thấy.
QC liếc xéo tôi một cái, rồi lại khoanh tay, chăm chú nhìn lên bảng, điệu bộ rất dửng dưng.
Tôi cười thầm, tự nghĩ "chưa xong đâu cưng". Tôi nhẹ nhàng lôi từ trong bịch ra một lát xoài vàng ruộm đã được rải muối ớt đầy đủ rồi cố tình đưa nó lượn lờ trước mặt QC 2- 3 vòng trước khi bỏ vào miệng mình.
- "Ùmmmmmmm......"
Xoài chua có thêm vị mặn của muối và cay của ớt rất đậm đà. Tôi cố tình nhai thật giòn để em nghe thấy. Không phụ công sức bỏ ra, tôi đã nghe thấy tiếng ai đấy nuốt nước bọt. Thật chứ! Món này nhìn người khác ăn mà không nuốt nước bọt thì là thánh chứ không phải là người. Nhưng QC gan lì hơn tôi tưởng, cô bé vẫn khoanh hai tay trước ngực, đôi mắt vẫn không rời bảng.
Không bỏ cuộc, tôi lôi miếng thứ hai ra và lại để nó lượn lờ trước mặt em. Tôi như một họa sĩ tài hoa đang chăm chỉ hoàn thành tác phẩm của mình với bút vẽ là miếng xoài xanh thơm lừng, còn bức tranh là không gian ở phía trước mặt QC. Nếu tôi là em chắc tôi đã chụp ngay cái "bút vẽ" để nhai ngấu nghiến cho bõ ghét, nhưng rất tiếc...
Tôi nhẹ nhàng bỏ vào miệng và "ùmmmmmmmm" phát nữa. Lần này tôi cố tình rùng mình một cái thật mạnh để QC hiểu là xoài xanh nó chua thế nào. Một lần nữa tôi nghe tiếng nuốt nước bọt vang lên. Cố gắng tỏ ra lạnh lùng làm gì không biết, chấp nhận thua rồi ăn chung có phải sung sướng hơn không!?
Khi tôi đang thò tay vào túi định lấy miếng thứ 3 thì có một bàn tay ghì tay tôi xuống... Tôi mím môi cố hỏi.
- "Ăn không?"
QC lắc đầu.
- "Thật không?"
Em lại lắc đầu. Suýt nữa thì tôi phì cười.
- "Là sao? Là có hay không?"
- "Là có! Anh ăn vậy ai mà chịu được. Hứ"
Có lẽ đó là lần đầu tiên QC ăn vụng trong lớp. Tôi đang từng ngày từng giờ đào tạo em trở thành một nữ sinh Việt Nam thứ thiệt, biết quay bài, biết ăn vụng trong lớp. Tội lỗi thật. Chẳng biết sau này về Pháp em có nhớ đến những kỉ niệm tuyệt đẹp này không...
Đi làm rồi mới nhận ra thời học sinh đáng yêu cỡ nào. Nhớ thật...
[next]

Chap 75

Tôi thấy mình quá là sai lầm khi để túi xoài xanh trước mặt QC. Đúng là tôi đã đánh giá quá thấp khả năng ăn vặt của em. Tôi không biết khả năng này đã có từ lâu hay khi gặp tôi nó mới trỗi dậy. Túi xoài có tổng cộng 10 miếng. Trừ 2 miếng tôi làm mẫu cho em là còn 8. 8 chia đôi, vị chi mỗi người còn 4. Thế mà ăn hết miếng thứ 2, định cho tay vào lấy ra thêm miếng nữa thì cái túi đã trống trơn. Như không tin vào tay mình, tôi quay đầu xuống để nhìn cho rõ thì đúng thật không còn miếng nào. Tôi quay sang chờ xem "thủ phạm" sẽ phản ứng thế nào...
QC đỏ bừng mặt, không dám nhìn tôi, giọng lí nhí.
- "Ngon quá à! Để hết tiết em xuống mua thêm 1 bịch nữa"
- "Anh tưởng có người chê cơ", tôi cố nén cười, buông lời trêu em.
- "Thôi đừng có trêu em mà", cô bé xuống giọng nài nỉ.
Hết xoài xanh tôi chuyển sang món snack cua. Lần này rút kinh nghiệm, tôi để bịch snack ngay cạnh tay để đề phòng trường hợp bất trắc. Tôi nhướn mày.
- "Ăn không?"
QC gật đầu như cái máy.
- "Ăn từ từ thôi để còn cảm nhận...", tôi nhắc khéo.
- "Biết rồi mà. Bóc ra liền đi. Đói quá!", em hối.
- "Cứ từ từ rồi bé nào cũng có
Đừng có la ó, bé có bé không"
Nói điều tôi đặt 2 ngón tay vào chỗ "Open here" rồi rất từ từ xé nhẹ dọc theo chiều dài của bịch. Tôi cố gắng làm thật chậm như thể một đoạn phim đã được đặt ở tốc độ chậm nhất. Nhìn thấy, em sốt ruột ngay.
- "Đưa đây! Em xé cho! Làm gì mà chậm thế không biết"
Dứt lời, cô bé giựt ngay bịch snack trên tay tôi rồi đưa tay xé cái roẹt. Mọi việc diễn ra trong chưa đầy một cái chớp mắt. Tôi há hốc mồm kinh ngạc. Tôi cảm tưởng nếu hành động của tôi là một thước phim quay chậm thì của em không thể nhanh hơn. Thật không còn lời nào diễn tả... Tôi chỉ biết lắc đầu, cười trừ.
QC đặt bịch snack trước mặt hai đứa rồi nhanh như sóc bốc miếng đầu tiên bỏ vào miệng...
- "Ngon quá đi!", em tấm tắc khen.
Không biết cô bé khen thật hay đùa, vì tôi nghĩ đơn giản thứ này bên kia thiếu gì. Có khi nào vì được ăn vụng trong sự khuyến khích của tôi, nên em thấy cái gì cũng ngon???
Tôi cũng đưa tay bốc những miếng đầu tiên bỏ vào mồm nhai rào rạo. Hai đứa thi nhau bốc, chẳng mấy chốc gói snack đã vơi quá nửa. Vài lần do không để ý, tay tôi vô tình chạm vào tay em hoặc ngược lại. Những lúc như thế tôi luôn là người chủ động rụt tay lại. Không biết có phải cố tình hay không, càng lúc số lần tôi chạm tay em càng nhiều. Đến lần thứ 3 tôi quyết định nhìn xuống, thì ra QC cố tình để lì tay ở đó. Khi tôi quay sang, em đã lè lưỡi từ khi nào... Tôi bảo QC ghê gớm đâu có sai...
*
**
***
Trống đánh hết tiết 4 vừa dứt, QC cầm ví đứng phắt dậy.
- "Đi đâu đấy?", tôi hỏi với theo.
- "Xuống canteen mua xoài trả anh!!!"
Không chờ tôi đáp, QC đã vụt chạy đi.
Khi cô bé đi chưa đầy 1 phút, từ ngoài cửa lớp thằng Long hớt ha hớt hải chạy đến chỗ tôi ngồi.
- "M! Mày xuống tầng 2 ngay đi. QC, em họ của mày đang nói chuyện với đám con gái lớp 11 Anh có em Loan "công chúa" kìa"
Nghe đến chữ Loan "công chúa", tôi vội chạy đi ngay mà không kịp nghĩ ngợi. Vừa chạy trong đầu tôi vừa xuất hiện cả đống câu hỏi "Chắc chắn Loan chặn QC vì tôi, em Loan đã làm gì QC chưa?", "QC sẽ phản ứng như thế nào? Liệu em có sợ hãi hay không?", "QC có bị gì hay không?"... Nếu vì tôi mà QC sứt mẻ gì thì quả thật tôi sẽ ân hận lắm...
Xuống đến nơi, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt tôi đó là QC đứng một bên, nhóm của em Loan "công chúa", khoảng 3- 4 người, đứng một bên. Trong đám, em Loan vạm vỡ nhất. Nếu em Loan to gấp đôi tôi, tôi to gấp rưỡi 3 em còn lại, suy ra em Loan sẽ to gấp 3 lần đám bạn của mình. Một tỉ lệ tương đối lí tưởng với biệt danh "chú voi con" mà tôi dành cho em Loan. Trái với điều tôi lo lắng, QC không hoảng sợ, em đứng nói chuyện với em Loan "công chúa" mà mặt tỉnh rụi.
Tôi không vào can thiệp mà quyết định đứng đằng xa, sau một cái cột, để tiện theo dõi, vì đơn giản tôi nghĩ em Loan nhìn hổ báo vậy chứ thật ra chỉ được cái mồm, một điều khác tôi cũng tò mò muốn biết xem QC sẽ xử lí tình huống này thế nào...
(Các bạn đang đọc truyện trên DocTruyenVoz.Com)
Đứng từ đằng xa, mặc dù không thể nghe thấy cuộc nói chuyện giữa QC và em Loan, nhưng nhìn thái độ và cách mấp máy môi thì tôi cũng loáng thoáng đoán được hai người nói gì. Đại loại như.
- "Bạn tránh xa M của mình ra được không?", em Loan cất lời.
QC lắc đầu thay cho câu trả lời.
- "Mày mà không tránh ra, đừng trách bà ác", em Loan khua tay múa chân như một tên đồ tể chuẩn bị làm thịt con mồi.
QC chỉ nhún vai, gương mặt không biểu lộ cảm xúc.
Nếu tôi là em Loan, chắc chắn tôi sẽ tức điên với thái độ dửng dưng của QC. Tôi là con trai mà cũng phải nể phục với cái đầu lạnh của em. Không khác với những gì tôi tưởng tượng, em Loan bắt đầu to tiếng. Người xem mỗi lúc một đông. Dù vậy, tôi vẫn cảm nhận được sự bình tĩnh trên gương mặt QC.
Bất ngờ em Loan không giữ được bình tĩnh và giang tay tát thẳng vào mặt QC. Tôi đứng như trời trồng vì không ngờ em Loan dám làm điều đấy. QC cũng bất ngờ không kém, em chỉ kịp đưa hai tay lên ôm mặt. Lòng tôi quặn thắt vì nhận ra "rõ ràng mình có thể ngăn chặn điều này để bảo vệ em, nhưng lại không làm". Tôi nhắm chặt mắt lại trong niềm day dứt vô bờ...
Khi mở mắt ra, tôi sững sờ khi thấy một cánh tay đã kịp chặn cái tát của em Loan. Là... thằng Dũng "bột". Gương mặt nó lạnh tanh, đôi mắt rực lửa như muốn thiêu rụi mọi thứ xung quanh. Nó hất mạnh tay em Loan xuống. Nhìn đôi mắt của nó, mặt em Loan tái mét. Không nói thêm lời nào nó cầm tay QC kéo đi... Nhưng chỉ đi được tầm một vài bước, QC đã vùng tay thằng Dũng "bột" ra, em lườm nó và bỏ đi trước. Thằng Dũng "bột" hơi bất ngờ trước hành động của QC, nhưng hình như nó ngợ ra điều gì đấy, nó chỉ nhoẻn miện cười và khẽ lắc đầu. Nó vẫn bám theo cô bé...
QC bước đi với gương mặt đầy tâm trạng. Tôi rời khỏi chỗ đang đứng và từ từ tiến về phía em. Thấy tôi trước mặt, cô bé không nói câu nào, em tránh ánh mắt của tôi và lách người sang một bên đi về phía cầu thang. Giờ chỉ còn lại tôi và thằng Dũng "bột".
- "Cảm ơn mày đã giúp em tao. Nhưng mày hết việc rồi. Đừng đi theo cô bé ấy nữa", tôi khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm và ra lệnh cho nó.
- "Mọi việc mới chỉ bắt đầu thôi M ạ"
Nó hạ giọng cho mình tôi nghe và đưa tay vỗ bộp bộp vào vai khi đi ngang qua chỗ tôi đứng. Tôi quay người lại, gằn giọng.
- "Mày đánh giá mày cao quá rồi đấy"
Nó quay đầu lại lắc đầu khinh khỉnh.
- "Thời gian sẽ cho mày biết..."
Mặc dù rất mạnh miệng lên tiếng cảnh báo thằng Dũng "bột", nhưng trong lòng nỗi lo vẫn mơ hồ hiện hữu. Thằng Dũng nói không phải không có cơ sở. Về tất cả mọi mặt, nó không hề thua kém tôi, nếu không muốn nói là có phần nhỉnh hơn ở vẻ bề ngoài. Nhưng đàn ông cần tài năng hơn là vẻ bề ngoài, cho nên dễ dàng chứng minh được tôi và nó ngang cơ nhau. [Nói vậy để tự an ủi thôi, chứ ai chẳng biết đẹp trai vẫn thích hơn zZz]. Nhưng, cái nhưng này quan trọng nhất, QC thích tôi. Và không dễ dàng gì để em thay đổi tình cảm của mình, tôi tin vậy...
*
**
***
Tôi lặng lẽ đi theo QC lên lớp. Đến khi còn khoảng chục bậc nữa, cô bé đứng dừng hẳn lại. Hiểu ý, tôi bước từ đằng sau lên cạnh em.
- "Em mà trúng cái tát lúc nãy chắc em bay dính tường luôn đấy"
- "Anh còn vậy huống chi em. Tay công chúa to thế kia cơ mà"
Cả tôi và em cùng bật cười.
- "Cũng may là có anh hùng giải cứu mỹ nhân", tôi mỉa mai.
- "Anh hùng thôi, chứ mỹ nhân thì em không dám nhận..."
- "Cẩn thận! Thằng đó sát gái có tiếng đấy", tôi dặn dò.
- "Bằng anh không?", QC nháy mắt.
- "Nó là lâm tặc cầm cưa máy đi đốn rừng, còn anh không biết làm mấy thứ đấy"
- "Vậy sao người ta thích anh?"
- "Có lẽ ngưỡng mộ là nhiều chứ tính anh chán òm", tôi cười cười.
- "Bởi vì người ta chưa tiếp xúc nhiều với anh thôi", QC khẽ đỏ mặt.
- "Mà sao anh không can thiệp sớm hơn?", QC lườm tôi.
- "Vì... vì... lúc anh xuống mọi chuyện đã xảy ra rồi mà", tôi không thừa nhận sai lầm của mình.
- "Em tưởng anh thấy anh để im chứ. Nếu đúng vậy em sẽ giết anh ngay lập tức", cô bé dứ dứ nắm đấm về phía tôi.
- "Không có đâu mà", tôi đổ mồ hôi hột.
- "Trong tất cả, em chỉ sợ một người...", QC bâng quơ.
- "Em nói gì cơ?"
- "Em nói là chỉ có một người khiến em sợ thôi"
- "Là sao?"
- "Tự hiểu đi! Anh thông minh lắm mà"
Dứt lời, QC ngúng nguẩy đi thẳng vào lớp. Mặt tôi nghệt ra khi vẫn chưa hiểu ý em là gì...
Tại sao có một cái câu đơn giản mà con gái phải dùng đủ mọi biện pháp nghệ thuật trong văn học như là ẩn dụ, hoán dụ, hỏa mù dụ hay rối bời dụ nhỉ!? Không chịu nói "anh ơi! Em thích đôi giày này" đâu mà phải bắt đầu "anh ơi! Giày em hỏng rồi" để câu chuyện nó trở thành...
- "Giày hỏng hả? Để anh mang đi sửa cho", anh thanh niên Hô- xê trả lời.
- "Nhưng anh ơi! Đôi này sửa mất công lắm", cô gái đáp.
- "Không sao đâu, vì em nhảy vào lửa anh cũng làm chứ công xá đã là cái gì", anh thanh niên Hô- xê thật thà.
- "Nhưng anh ơi! Em không nỡ vì em mà anh phải khổ, phải mệt", cô gái thương cảm.
Blah blah rồi dẫn đến kết thúc.
- "Mệt quá! Giày em không bị rách gì cả. Đôi giày kia đẹp, anh mua tặng em", cô gái phũ.
- "Nói từ đầu cho rồi", anh Hô- xê thở dài.
Ví dụ ở trên là về một cô gái thích vòi vĩnh. Tôi không thích loại con gái thế này. Vật chất quá. Tôi thích bất cứ món quà gì cũng phải xuất phát từ tấm lòng, như vậy sẽ ý nghĩa hơn và tình cảm mới bền được.
Nói cho vui vậy thôi chứ con gái mà không ẩn dụ hay hoán dụ thì sẽ chẳng là con gái nữa rồi. Những lúc có chuyện buồn, họ cần một người có thể đọc suy nghĩ của mình, hiểu được những gì mình đang đợi, đang chờ hoặc chí ít là đồng cảm với nỗi đau họ đang gánh chịu. Nếu tìm được một người như vậy họ sẽ đáp lại gấp chục, gấp trăm lần. Bởi vì con gái không yêu thì thôi mà đã yêu là yêu cháy mình, đúng không?
[next]

Chap 76

Chiều hôm nay tôi được nghỉ, còn mẹ tôi phải lên trường dạy đội tuyển. Năm tôi, giải quốc gia được tuyển thẳng đại học, cho nên tôi đã bớt đi được một gánh nặng. Tôi thực thi ước mơ du học của mình bằng tập trung thi tốt nghiệp để làm đẹp hồ sơ và luyện thi tiếng Anh. Hàng tuần, tôi dành hẳn 2 buổi chiều để cày Anh văn...
Trước khi đi, mẹ sang phòng tôi.
- "Mẹ lên trường đây. Con ở nhà nhé"
- "Dạ vâng"
- "Nhà chỉ có con và QC. Mẹ biết là mẹ có thể tin tưởng con...", mẹ tôi bóng gió.
- "Tin tưởng gì hả mẹ?", tôi [cố tình] ngây thơ.
Mẹ tôi không đáp mà chỉ nhoẻn miệng cười.
- "Mẹ đi đây..."
- "Vâng. Để con dắt xe cho ạ..."
Tôi hồi đó còn ngây thơ trong sáng, nói chuyện với con gái mà còn run lên run xuống thì không cần mẹ nhắc tôi vẫn giữ được mình. Huống hồ tôi vẫn luôn xem QC là em gái. Giờ ngon đặt một em xinh tươi trước mặt xem tôi có dám mần gì không???
Khi mẹ vừa phóng xe đi, tôi đóng cổng lại rồi vào bếp. Tôi mở tủ lạnh lấy ra 2 quả táo, một cho QC, một cho tôi. Đoán là QC vẫn đang ngủ, tôi nhẹ nhàng mở cửa bước vào phòng. "Con gái ngủ kiểu gì mà tục thấy ớn", tôi lầm bầm khi thấy em một nơi, chăn một nơi. Tôi nhón chân đi lại phía đầu giường, đặt quả táo lên bàn trang điểm rồi quay lại định kéo chăn cho em...
Gương mặt của QC thật gần. Da cô bé trắng hồng cùng đôi môi mọng nước. Gương mặt của QC không toát lên vẻ sắc sảo mà đơn giản chỉ là một sự thanh tú. Tôi tự thưởng cho mình 500đ hương bồ kết từ mái tóc QC. Thơm thật chứ không phải thơm đùa. Hít đã đời, tôi nhẹ nhàng kéo chăn lên cho em rồi quay trở lại phòng...
*
**
***
Tôi học anh văn thuộc loại ổn chứ không thuộc loại giỏi hay xuất sắc gì cả bởi vì nói thật là tôi không có khiếu học ngoại ngữ. Hơn thế nữa phương pháp học tiếng anh của tôi không có nên trình độ chỉ dừng ở một mức nhất định chỉ không thể tiến xa hơn. Nhưng QC là người giúp tôi thoát khỏi tình trạng đấy...
- "Cốc cốc cốc!", là giọng QC vang lên chứ không phải tiếng gõ cửa. Đúng là lắm trò.
- "Không mặc gì đâu, đừng có vào", tôi nói vọng ra.
- "Thế thì càng phải vào"
Chưa dứt lời, tôi đã nghe tiếng cửa mở và bước chân em đi vào.
- "Phòng hơi bị bừa đấy", em khẽ nhướn mày.
- "Hehe. Con trai không bừa mới lạ. Anh thuộc dạng hơi bị ngăn nắp rồi đấy"
- "Thấy bừa em không chịu được", miệng nói tay làm, QC bắt tay vào dọn dẹp cho tôi.
- "Thôi thôi! Không khiến. Anh để đồ đạc vậy chứ anh nhớ hết vị trí mà", tôi xua tay trước mặt.
QC không chịu nghe lời tôi, em cứ theo ý mình làm. Tôi không thèm nói tiếp mà quay ngược ghế lại, chống cằm lên thành ghế để nhìn xem em để đồ đạc của tôi ở vị trí nào để sau này biết đường mà tìm... Thấy QC tất tả dọn dẹp phòng, tôi bất giác mỉm cười. Nhìn em chẳng khác cô em gái bé nhỏ của tôi là mấy.
- "Tai nghe này em để trong ngăn kéo đầu giường nhé"
Tôi gật đầu. Bất chợt, tôi nhớ ra điều gì liền hét về phía em.
- "Đừng mở..."
Nhưng tất cả đã là quá muộn. Tấm hình của HN đã ở trước mặt cô bé. QC từ từ cầm tấm hình của chị mình lên ngắm nghía. Đôi mắt của em thoáng buồn. Tôi cũng im lặng không biết nói gì tiếp...
- "Chị em xinh ghê anh nhỉ?"
- "Hmm"
- "Sáng hôm nay, em nói với anh: có một người duy nhất khiến em phải lo sợ. Người đó là HN..."
- "..."
- "Em không tự mãn vể bản thân, nhưng em tự biết giá trị của mình..."
- "..."
- "Em tin nếu anh gặp em trước anh sẽ khác..."
QC nhìn xoáy vào mắt tôi, đôi mắt cô bé long lanh, chứa chan niềm tâm sự. Tôi hiểu rằng em đang dành cho tôi những suy nghĩ xuất phát từ trái tim. Tôi không giỏi ăn nói, càng không giỏi suy đoán những cô gái đang ẩn giấu điều gì đằng sau đôi mắt. Tôi không hiểu tại sao QC lại dành cho tôi những tình cảm mặn mà nhường vậy...
- "Sao hôm nay tự nhiên nói nhiều vậy? Bình thường em lạnh lùng lắm cơ mà", tôi pha trò.
- "Vì em là con gái... chưa từng ngỏ lời cùng ai...", QC nghêu ngao hát.
Tôi lắc đầu, mỉm cười vì lời bài hát. Cả HN và QC đều là những cô gái thông minh luôn biết tìm cách khiến tôi phải mỉm cười. Tôi cảm thấy mình quá may mắn khi có được tình cảm của cả 2...
- "Mà này"
- "Sao?"
- "Anh học giỏi lắm hả?"
- "Sao lại hỏi anh thế?"
- "Em nghe chị HN kể anh có giải quốc gia vượt cấp. Mà nghe bảo giải đó không dễ ăn lắm"
- "Anh may thôi", tôi khiêm tốn cùng với cái mũi bắt đầu nở to dần.
- "Công nhận con trai giỏi dễ làm con gái ngưỡng mộ..."
- "Rồi sao?"
- "Từ ngưỡng mộ đến thích chỉ là một bước chân nếu như tính cách hay ho một chút"
- "Vậy à?", tôi thắc mắc.
- "Nếu anh không giỏi còn lâu chị em mới thích anh"
- "Anh không tự mãn, nhưng anh tự biết giá trị của mình", tôi nhại lại câu nói của QC.
Em bật cười trước câu nói của tôi.
- "Anh chỉ trêu em là giỏi... Mà anh ôn anh văn thi IELTS đến đâu rồi?"
- "Anh muốn học từ mới mà không biết sao anh học tuần trước, tuần sau đã quên rồi..."
- "Anh học không có phương pháp đấy. Để em chỉ cho"
Dứt lời QC đi lại gần rồi ngồi xuống cạnh tôi. Không biết em tắm bằng cái quái gì mà người thơm lừng à. Ngồi cạnh kiểu này chắc máu không lên được não mất. Tôi đề nghị.
- "Học hành thế này nguy hiểm lắm, xuống vườn đi. Để có chuyện gì anh còn lăng ba vi bộ được", mặt tôi nhìn rất nghiêm trọng.
- "Có chuyện gì là có chuyện gì? Anh nhát như thỏ đế ấy mà dám làm gì", em cười như nắc nẻ.
- "Đừng có đùa. Chết người đấy chứ chả chơi đâu... Thôi xuống đi..."
Dứt lời, tôi gom đống tài liệu xuống vườn mà không chờ em đồng ý.
Phía sau nhà tôi có một cái vườn, cây cối tương đối sum suê. Buổi chiều nếu muốn thay đổi không khí tôi thường ôm sách vở xuống bộ bàn ghế đá trong vườn để học. Bóng mát của cây cộng thêm gió biển mát lộng khiến tôi luôn có cảm giác dễ chịu khi học ở nơi này.
Tôi ngồi xuống được tầm một phút mới thấy QC lò dò đi xuống với con Miu trong lòng.
- "Nó đang ngủ, em bế nó xuống đây làm gì?"
- "Đâu có đâu. Lúc em định xuống cầu thang, con Miu nó khều em bế nó đấy chứ"
- "Điêu!"
- "Thật mà... có phải em khều chị rồi bắt chị bế xuống đây không?"
QC nhìn vào mặt con Miu rồi lấy ngón tay ấn nhẹ vào đầu nó ra phía trước thay cho cái gật đầu.
- "Đúng là lắm trò..."
- "Hihi", cô bé cười tươi rói.
Tôi ngồi một bên, QC ngồi một bên, đối diện với nhau. Tôi cố tình xuống vườn ngồi là vì vậy chứ học ở trong phòng nhiều khi không tiết chế được cảm xúc dễ xảy ra án mạng lắm. Tôi là người chứ không phải là thánh. QC vạm vỡ như em Loan "xe lu" thì còn dễ tụt cảm xúc chứ đằng này em cứ tràn trề nhựa sống thế kia. Thôi! Phòng bệnh hơn chữa bệnh! Tội gì...
- "Anh học từ mới như thế nào, anh nói em nghe", QC vừa nhìn tôi, vừa đưa tay gãi cổ con Miu.
- "Anh đọc một đoạn văn rồi ghi ra những từ mới vào trong một cuốn sổ"
- "Anh đưa cuốn sổ em xem", QC chìa tay ra phía trước mặt tôi.
Lật qua lật lại một hồi, QC bắt đầu nhăn mặt. Tự nhiên, tôi đâm lo...
- "Anh học từ vựng mà không theo văn cảnh nên sẽ khó vào lắm. Với lại anh ghi giải thích sơ sài thế này thì làm sao mà dùng cho văn cảnh khác được"
Vừa nói em vừa chạy vào trong bếp lấy một con dao ra rồi rọc tờ giấy A4 làm 8 phần bằng nhau.
- "Nhìn này", QC nạt khi thấy tôi không tập trung, đưa tay gãi bụng con Miu.
- "Cứ nói đi, anh vẫn đang nghe mà", tôi chống chế.
- "Anh làm theo em. Một mặt anh ghi từ mới. Mặt còn lại anh ghi định nghĩa, ví dụ, đồng nghĩa, trái nghĩa và gốc của từ nếu có"
- "Ờ"
- "Không được ờ. Em đang là cô giáo của anh đấy"
- "À há"
- "Grừ!!! Đây! Em ví dụ từ abhor"
- "Cứ nói"
- "Anh ghi từ đó vào 1 mặt. Mặt còn lại anh ghi định nghĩa... Rồi abhor nghĩa là gì?"
- "Ai biết! Tự nhiên lấy 1 từ trên trời rồi đố người ta", tôi nhăn mặt.
- "Đồ chicken! Abhor nghĩa là hate somebody or something very much. Anh ghi vào..."
Tôi ghi vào tờ giấy theo lời QC. Thấy tôi ghi xong, QC tiếp.
- "Anh tự lấy ví dụ đi"
- "Ờ ờ..."
- "Anh lấy ví dụ gì? Đưa em xem... I abhor you? I là ai mà you là ai, hở?", em nheo mắt nhìn tôi.
- "Anh lấy vu vơ vậy thôi. Trúng ai thì trúng"
- "Cẩn thận đấy!", em lăm lăm nắm đấm trước mặt tôi. "Đồng nghĩa với trái nghĩa thì anh phải tìm trong từ điển..."
Tôi lật đật lật từ điển ra tìm từ abhor. Đồng nghĩa là detest với loathe. Còn trái nghĩa là... trong này nó không có ghi. Ghi đại "not abhor" vậy. Thấy tôi ghi "not abhor", QC đưa ngón tay cốc vào trán tôi.
- "Thích tài lanh không, hả? Ghi đàng hoàng. Antonyms của abhor là like hoặc love"
Tôi đưa tay xoa trán, mặt hậm hực.
- "Nhớ đấy, có cơ hội thì đừng trách đây ác"
- "Còn một cái nữa. Theo em cái này quan trọng nhất đó"
- "Là gì?"
- "Là gốc của từ. Mẹ em bảo rằng nhiều khi đọc một đoạn văn không cần biết nghĩa của từ mà chỉ cần nhớ gốc là có thể đoán được nghĩa"
- "Em ví dụ đi"
- "Em nhớ gốc ab trong từ abhor có nghĩa là away. Anh nghĩ xem... away nghĩa là xa ra. Đặt trong văn cảnh I abhor you không có nghĩa ghét thì là gì", QC nhe răng cười.
- "Nghe cũng có lí..."
Gốc từ trong tiếng Anh tôi đã từng nghe, nhưng chưa bao giờ tôi thử tìm hiểu và học theo cách mẹ QC bảo. Sau này học thử tôi mới biết học cách đó đơn giản hơn nhiều cách học từng từ.
- "Một ngày anh học khoảng 10 từ. Mỗi từ anh làm theo lời em dặn. Anh bỏ tất cả vào trong 1 cái hộp. Đến cuối mỗi ngày anh bốc lần lượt từng từ rồi nói ra định nghĩa xem có đúng hay không..."
- "Ừm"
- "Còn về nghe và nói em sẽ luyện cùng anh cho đến khi em không ở đây nữa..."
Tôi nghe giọng QC hơi nghẹn lại. Ngay cả tôi lúc đầu không muốn em về đây, nhưng bây giờ trước câu nói của em cũng vô tình mường tượng ra cảnh tôi tiễn QC đi. Có lẽ tôi sẽ buồn lắm...
[next]

Chap 77

Cả buổi chiều tôi ngồi học anh văn trong sự giám sát nghiêm ngặt của "cô giáo" QC. Công nhận cách học từ vựng em nói khá là hiệu quả khi vốn từ vựng của tôi được cải thiện rõ rệt sau này. Nhờ sự giúp đỡ của cô bé trong một thời gian ngắn ngủi tôi đã có phương pháp học tiếng anh hiệu quả, nhờ đó tôi đủ điểm IELTS để nộp hồ sơ đi du học ở một ngôi trường khá tiếng tăm. Tôi biết ơn QC rất nhiều.
5h chiều, sau 2 tiếng chăm chỉ luyện công, tôi quyết định không học nữa. Tôi có cái tật cứ học lâu là đầu óc lại xây xẩm, thế mới buồn cười chứ lị. Mẹ tôi bảo đó là bệnh lười mà tôi không tin, tôi nghĩ học cũng phải có giới hạn thì mới vào chứ cứ nhồi nhét không khéo xôi hỏng bỏng không.
- "Uống gì anh lấy", tôi hất hàm.
- "Nhà mình có nước gì?", QC lấy tay vuốt lông con Miu.
- "Có nước lọc không đá và có đá"
- "Thế mà hỏi như nhà hàng bán tạp hóa không bằng", em nguýt.
- "Hehe... thế uống gì?", tôi nhe răng cười.
- "Có đá đi. Cho em nhiều đá vào. Đang nóng muốn chết", cô bé ra lệnh.
Nói điều em nhấc con Miu lên rồi xiết vào lòng. Con Miu ngày thường tròn quay như quả bóng, hôm nay gặp QC ôm, thân hình nó bị biến dạng trầm trọng. Tôi sợ QC mà cứ làm thế này kiểu gì cũng sẽ có ngày tôi không còn nhận ra con mèo thân thương của mình. Ấy vậy mà con Miu cứ nằm yên cho em bế, đôi mắt nó lim dim, gương mặt nũng nịu như một chú mèo con đang nằm trong lòng mẹ.
Nhắc đến con Miu tôi mới thấy tội nghiệp nó. Năm nay nó 2 tuổi, tính cả tuổi mụ là 3. Nói chung là đã đủ tuổi làm cha làm mẹ. Nó là con mèo gái. Tôi biết là nó cũng có khát khao làm mẹ như bao con mèo gái khác. Nhưng khổ một điều cả mẹ và tôi rất thương nó, chỉ sợ khi nó bầu bì nó mang con nó đi chỗ khác mà không về nữa, nên cả hai đã đi đến quyết định đau lòng là... đặt vòng năm nó tròn 1 tuổi. Có lẽ đó cũng là lí do tại sao càng ngày nó càng mập và sống như bà tướng trong cái nhà này. Nó thích cá, không có cá đừng hòng nó động vào. Cá mà có xương, nó nhè xương lại. Nói chung, nó là một con mèo "con nhà lính, tính nhà quan".
Tôi cầm lon nước ngọt ướp lạnh dí vào cánh tay QC. Cô bé giựt nảy người, khiến tôi cười bò.
- "Lạnh quáaaaaa", em hét lên rồi cầm lon nước ngọt lao về phía tôi đang đứng.
Tôi xua tay đình chiến.
- "Thôi thôi! Không chơi nữa"
Câu nói của tôi không những không khiến em bình tĩnh lại mà còn làm cho cô bé càng điên tiết hơn.
- "Nghịch đã đời rồi bảo không chơi nữa hảaaa"
Tôi ù chạy trong ánh mắt bất lực của QC. Dại gì mà đứng lại. Khi đã chạy đến một chỗ an toàn, tôi quay lại ngó em. Cô bé đứng chống nạnh, mội bặm lại nhìn vừa tức cười vừa đáng yêu. Tôi tự hỏi mình rằng liệu QC có biết em đáng yêu thế nào...
*
**
***
- "Tối nay em có muốn đi xem lớp anh tập văn nghệ không?"
- "Có chứ, hihi"
- "Thật sự là không muốn cho em đi cùng chút nào cả", tôi tỏ ra suy tư.
- "Why???", em trợn tròn mắt.
- "Vì anh nằm trong đội múa phụ họa. Mà anh tự biết người anh cứng như gì ấy, nên kiểu gì cũng cơ hội cho em thỏa sức mà cười", tôi giải thích trong khổ sở.
- "ĐẤY... LÀ... LÍ... DO... TẠI... SAO... EM... MUỐN... ĐI...", QC nói từng từ một cách rõ ràng và mạch lạc.
- "Mà thôi! Anh nói thật đấy. Ở nhà đi. Buổi tối ra đường lạnh ghê lắm. Anh không cam lòng thấy em co ro như con mèo hen đâu", tôi năn nỉ em bằng cái giọng đầy thương cảm.
- "Anh đừng lo, em chịu khổ quen rồi, bị thêm chút nữa cũng chả chết đâu mà lo...", em đáp với giọng nửa đùa nửa thật.
- "Anh kệ em đấy. Lát nữa anh trốn..."
Tôi nói thật chứ không nói đùa, vì lúc nói mặt tôi nhìn rất nghiêm trọng. Không biết sao, nhưng tôi có cảm giác nếu QC cứ nhìn chăm chú, kiểu gì tôi cũng sẽ mất bình tĩnh. Tôi hiếm khi mất bình tĩnh, thế nhưng kiểu nhìn của QC lại khác. Đôi mắt em bình thường rất lạnh, nhưng mỗi khi cười lại tạo cho người đối diện cảm giác ấm áp lạ thường. Đó là đôi mắt vừa khiến trái tim tôi có thể đóng băng lại, vừa khiến nó có thể tan chảy. Ừm... cô bé sở hữu một đôi mắt đầy cuốn hút...
Biết là tôi không hù, QC cứ kè kè theo tôi. Tôi nhặt rau giúp chị Hà, em nhặt theo. Tôi đi lên tầng, em lên tầng theo. Tôi vào phòng, em đứng ở cửa phòng. Tôi lôi con Cún ra tắm, em cũng định lôi còn Miu ra tắm nhưng bị tôi kịp thời ngăn lại. Đúng là hết thuốc chữa.
- "Làm gì thế? Đến tối mới đi, sao theo sớm thế?", tôi nhăn mặt.
- "Ai biết được anh. Lẩn nhanh như trạch ấy", em nhe răng cười.
- "Đồ đaooooooo"
QC chỉ nhún vai. Hết cách, tôi bỏ vào nhà. Cô bé vẫn chưa tha cho tôi.
- "Anh đi tắm đấy! Định theo vào nhà tắm luôn hả?"
- "Nếu anh thích", em nháy mắt.
- "Em có cần anh quì xuống lạy em không?"
- "Không. Chỉ cần chút anh cho em đi cùng là được", QC cười toe.
- "Bó tay! Rồi! Mà nói trước cười anh là lần sau khỏi đi đấy", tôi hăm dọa.
- "Không hứa", em lúc lắc cái đầu tinh nghịch rồi bỏ vào bếp giúp chị Hà.
Cứ ở cạnh mấy cô gái kiểu này dám có ngày tôi tăng xông mà chết bất đắc kì tử không chừng...
*
**
***
6h45 cơm nước xong xuôi, tôi giục em lên thay quần áo. Chỉ chờ tiếng cửa đóng lại, tôi lao ngay về phòng, vội vội vàng vàng thay quần jeans với áo phông rồi phóng xuống nhà lấy xe của bố. Mọi việc xảy ra trong vòng chưa đầy 1 phút. Tôi mở cửa lao xe đến trường mà không chờ QC...
- "QC đâu rồi?", mấy thằng con trai đến sớm thấy tôi đi một mình liền hỏi.
- "Để ở nhà rồi. Cho đi để mà phá à?", tôi đáp.
- "Em họ mày dễ thương thật đấy M ạ", thằng Long lên tiếng.
- "Em tao mà", tôi vuốt cằm.
- "Con bé có bạn trai chưa?"
- "Tao cũng không rõ nữa, em tao kín tiếng lắm"
- "Tao nghe thằng Linh bên lớp toán kể thằng Dũng "bột" đang có ý định tán QC"
- "Tao thách cả nhà nó đấy", tôi hừ mũi.
- "Mày đừng chủ quan. Nó không phải là cái loại "mèo mả gà đồng" đâu. Tốt nhất bảo QC tránh xa nó ra"
- "Tao nhắc con bé rồi. Đừng lo. Có chết tao cũng không cho nó có cơ hội đâu", tôi vỗ vai thằng bạn thay cho lời cảm ơn.
- "Ừ. Tao nhắc thế thôi. Mà đ biết sao 7h rồi mà mới có mấy mống thế nhỉ?", thằng Long quay đầu nhìn xung quanh.
- "Biết thế đi muộn muộn chút cho rồi", tôi bực mình.
Đi muộn thì lúc đấy QC đã chuẩn bị xong, tức là tôi có muốn cũng không trốn được. Tự dưng tôi thấy lương tâm của mình hơi day dứt. Không biết tôi có quá đáng không khi để QC ở nhà như vậy... Ngồi suy nghĩ thêm 10ph, tôi quyết định phóng xe về để đón em. Vừa ra đến cổng tôi gặp ngay 2 xe máy đang đi ngược lại. Tiếng nói cười râm ran, là của nhỏ H, nhỏ L với QC. QC đang ngồi sau xe nhỏ L. Em nhìn thấy tôi, đôi mắt không biểu lộ cảm xúc...
- "Mày đi mua cái gì mà QC phải gọi điện cho tao đến đón đó?", nhỏ L hỏi dò.
- "À, ừm... tao...", tôi tỏ ra ấp úng.
- "Định đi đâu đấy? Lớp mình đến hết chưa?", nhỏ H tiếp.
- "Còn vài ba mạng nữa thôi", tôi để chân xuống đất đẩy ngược xe lại, nhường đường cho 2 nhỏ bạn.
Hình như QC giận tôi. Từ lúc đến, em không thèm nhìn tôi thêm một lần. Tôi như đứa trẻ phạm lỗi mon men đến gần rồi ngồi xuống cạnh em. Tôi không hỏi cũng chẳng nói gì, chỉ ngồi như vậy cho đến khi cô bé đứng dậy và bỏ đến ngồi trên băng ghế quanh một gốc cây khác. Tôi đứng dậy theo và từ từ tiến đến ngồi cạnh em.
- "Em có cảm giác là mình đang làm phiền anh", bất ngờ QC quay sang nhìn tôi.
Tôi không biết đáp trả thế nào mà chỉ biết ngồi im.
- "Nếu anh trả lời là đúng. Em hứa danh dự ngày mai em sẽ đổi vé để về ngay", giọng QC đầy chất thép. Sau này ai mà lấy "nhầm" cô bé này chắc là không thét.
- "Thật ra... anh đang định quay về đón em"
- "Tại sao không phải đi cùng từ ban đầu mà đi rồi anh mới định quay lại?", giọng em nhỏ xíu nhưng lại có sức mạnh không tưởng. Tôi ngồi nghe mà muốn toát mồ hôi hột.
- "... cho xin lỗi đi"
QC không đáp mà em cúi xuống cầm một lá bàng khô lên.
- "Em nói một lần và chỉ một lần thôi", QC làm cái mặt nghiêm trọng. "Đây là anh", em lấy ngón tay chỉ vào cái lá bàng đang cầm. Tôi gật đầu, nuốt nước miếng đánh ực.
- "Nếu anh mà còn làm em buồn, thì cuộc đời của anh sẽ giống cái lá này", dứt lời em lấy tay bóp vụn chiếc lá bàng khô nghe rào rạo. Tôi thấy mà sởn hết da gà.
- "Anh biết chưa?", em nhấn mạnh. Tôi gật đầu như cái máy.
- "Đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng, Nếu mà có lần sau đừng trách sao một người nhân hậu và xinh đẹp như em lại độc ác đến thế..."
Tôi bật cười sau câu nói của cô bé. QC nhìn tôi, em cũng cười theo. Tôi thò tay bứt một chiếc lá bàng tươi và đưa ra trước mặt em.
- "Nếu mà có lần sau cuộc đời anh sẽ như chiếc là này. Em bóp lại cho anh xem", tôi nhét chiếc lá vào tay em rồi mím môi cười.
Cầm chiếc lá huơ huơ trước mặt, QC nhún vai.
- "Với trường hợp này phải vò, phải xé, anh ạ", nói điều anh làm mẫu cho tôi xem. Ghê hết người.
....
Bất ngờ, cô bé dịu giọng.
- "Chẳng còn lâu đâu, M à. Em muốn sau khi em rời xa nơi này, mỗi khi em nhớ về chỉ toàn là kỉ niệm đẹp. Hãy giúp em thực hiện điều đó, nhen anh"
QC nhìn tôi, đôi mắt em thật ấm áp. Tôi có thể cảm nhận được cả trái tim, cả tâm hồn của em trong câu nói.
Không hiểu sao tôi lại có cảm giác khi QC ra đi em sẽ rời xa tôi mãi...
Tôi thở dài, đứng dậy và chìa tay ra trước mặt em.
"Đưa tay đây anh kéo dậy..."
[next]

Chap 78

Tôi thở dài, đứng dậy và chìa tay ra trước mặt em.
- "Đưa tay đây anh kéo dậy..."
QC làm theo lời tôi. Em nhẹ nhàng để bàn tày nhỏ nhắn của mình trong lòng bàn tay tôi...
Khi tôi quay đầu lại, bắt đầu di chuyển cùng đám bạn vào trong một phòng học, tôi vô tình thấy lớp 12 toán. Thì ra lớp đấy hôm nay cũng bắt đầu tập văn nghệ. Và tất nhiên trong đám 12 toán đang đứng có thằng Dũng "bột". Nó đang nhìn về phía tôi và QC. Bỗng trong đầu tôi lóe lên một ý tưởng, tôi quàng vai QC và đi ngang qua mặt nó thay cho một lời thách thức. Đáp lại, nó chỉ khẽ nhún vai và tiếp tục nói chuyện cùng đám bạn. Nó là thằng bản lĩnh hơn tôi tưởng...
*
**
***
Hẹn 7h mà 7h30 mới đông đủ. Chịu luôn. Tôi cực kì ghét hẹn hò mà sai giờ thế này. Nó gây cho tôi cảm giác người khác không tôn trọng mình. Đi học hay đi làm ở nước ngoài mới thấy chuyện đúng giờ luôn là điều quan trọng nhất khi hẹn người nào khác. Tôi nói thật, bạn gái tôi chơi giờ cao su mà không có lí do chính đáng, tôi cho nghỉ ở nhà luôn chứ đừng có hy vọng tôi đứng đó đợi...
7h rưỡi, lớp tôi bắt đầu tập. Lớp tôi chia làm 2 nhóm. Một nhóm tập hát, nhóm còn lại tập múa phụ họa. Nhóm tập hát thì do con Phương, lớp phó văn thể mĩ, đảm trách. Còn nhóm múa phụ họa thì do thầy biên đạo, do lớp tôi thuê, phụ trách.
Thầy biên đạo của tụi tôi tuổi chắc tầm 45, tóc hoa râm. Ấn tượng ban đầu về ông thầy này là nhìn hơi bị xăng pha nhớt, phần nhiều là do cách nói chuyện không được "chuẩn man" cho lắm. Mà tôi để ý, những người bóng bẩy kiểu này hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật cực kì thành công.
Đội múa bao gồm 3 nữ và 7 nam. 3 nữ là nhỏ Thủy, nhỏ Hồng và nhỏ Huệ. 7 nam gồm tôi, thằng Khánh, thằng Nhật, thằng Dương, thằng Nam, thằng Tùng và thằng Long. Nói chung đội múa gồm toàn những thằng nhìn được được mà hát như bò rống. Tôi tự nhận thấy mình hát khá nhất trong đám này, bởi vì đối với những thằng còn lại tôi nghe nhỏ Phương nhận xét "nghe tụi mày hát xong, tao không dám nghe lại bài hát đó nữa". Còn đối với tôi nó chỉ bảo "giọng hát của mày lạ... tao không đủ trình độ để đánh giá". Ba nhỏ con gái tham gia vào đội múa mỗi đứa một lí do. Nhỏ Thủy với nhỏ Huệ là vì hát không hay bằng mấy đứa còn lại. Còn nhỏ Hồng [chap 25] là vì... có tôi.
Thầy biên đạo múa nói sơ qua về trang phục và nội dung bài biểu diễn.
- "Tất cả sẽ đội mũ lông chim và mặc trang phục thời Hùng Vương"
- "Mũ lông chim thì em thấy rồi. Còn trang phục thời Hùng Vương nó như thế nào hả thầy?", thằng Nhật thắc mắc.
- "Là mặc khố dát kim tuyến này nọ", ông thầy nhìn tụi tôi cười.
- "Hảaaaaa", cả 7 thằng nhìn nhau, trợn tròn mắt.
- "Em không mặc đâu, mặc vậy hở hang chết", thằng Nam nhăn mặt.
- "Mặc vậy cho nó mát mày", thằng Khánh cười rũ.
- "Thôi ba! Tao không muốn ế vợ đâu", thằng Nam cự lại.
Ông thầy biên đạo nãy giờ cười không ngậm được miệng vào, bây giờ mới tiếp.
- "Bố anh! Anh mà ế, anh đến nhà tôi, tôi gả con gái tôi cho anh. Được chưa?"
- "Vậy thôi. Để em khỏi mặc gì lên sân khấu rồi thầy gả con gái thầy cho em luôn, thầy nhé"
Cả đám phá lên cười.
Tôi nãy giờ mải nghe thầy nói không để ý QC xem em ở đâu liền quay đầu lại tìm. Cô bé đang ngồi trên bàn ngay sau lưng, đang nhìn tôi chăm chú. Thấy tôi, em khẽ mỉm cười và phẩy tay ra hiệu cho tôi quay lại tập trung.
Sau khi nói về trang phục, thầy biên đạo nói qua về những thứ mà chúng tôi cần thực hiện. Đại loại là như thế này. Dàn hợp ca sẽ đứng chờ sẵn trên sân khấu. Thằng Hưng từ trong cánh gà bước ra cất lên tiếng hát trong trẻo như một chú chim họa mi.
"Dòng máu Lạc Hồng, bốn nghìn năm Dòng máu đỏ tươi chảy trong tim mình. Nòi giống Lạc Hồng, giống rồng tiên Nguyện ôm bao đời đất mẹ"
Trong khi đó tôi sẽ là cái thằng cầm cái cờ chạy ra phất phất. Mà tôi cầm thử cái thứ đó rồi. Nặng lòi ra. Phất 2- 3 cái là muốn xây xẩm mặt mày. Tôi đã thông báo cho thầy biết về chuyện này. Đáp lại, thầy nhìn tôi với ánh mắt hết sức thương hại kiểu như "nhìn to cao thế này mà có cái cờ cầm cũng không xong". Tôi chẳng nói chẳng rằng dúi luôn cái cờ vào tay ổng. Ổng cầm xong là không dám nhìn tôi...
Trong khi thằng Hưng solo đoạn đầu, đám tốp ca sẽ nhón chân nghiêng bên này nghiêng bên kia ở đằng sau, thi thoảng sẽ đệm vào "hồ hố hô" mấy phát. Sau đó đến đoạn điệp khúc, tất cả sẽ hát chung. Còn về phần nhóm múa, tôi chủ yếu cầm cờ chạy qua chạy lại, trong khi tụi còn lại múa... chính. Thế đấy. Múa mà cũng múa phụ nữa... Nhiều khi nghĩ lại tôi thấy thương bản thân mình ghê gớm...
Lúc đầu thầy biên đạo chỉ định giao nhiệm vụ chạy và phất cờ cho tôi thôi. Nhưng nghĩ lại một hồi thấy làm thế thì phân biệt đối xử quá nên ổng quyết định cho tôi đến cuối đoạn 1 được bỏ cây cờ sang một bên nhảy nhảy vài cái rồi lại cầm cờ chạy tiếp. Buồn gì đâu...
Sau khi phổ biến xong, đội múa bắt tay ngay vào công việc thiêng liêng của mình. Vì là buổi đầu tiên, cộng thêm chuyện thằng nào thằng nấy người cứng như khúc gỗ, nên mấy thằng con trai bị thầy mắng suốt.
"Anh kia tôi bảo anh múa chứ không phải bảo anh tập võ"
"Anh uốn cái tay cho tôi xem nào, từ nhỏ đến lớn chưa uốn bao giờ à" – "Em có, nhưng hồi mẫy giáo cơ thầy"
"Hai anh làm gì thế? Tôi bảo hai anh dựa lưng vào nhau chứ không bảo nhìn nhau" – "Thầy ơi! Em thấy ghê ghê sao đó" – "Hôm sau còn mặc khố nữa mà sợ ghê hả?"
"Các anh chạy từ từ thôi, sân khấu ngắn lắm, không phải đường đua 100m đâu"
"Đi biểu diễn chứ không phải đi đám ma. Cười lên cho tôi xem"
Ôi thôi đủ cả. Tập văn nghệ mệt nhưng lại rất vui. Thi thoảng có một đứa di chuyển nhầm nên tông phải đứa khác, khiến thằng bị tông quắc mắt "Này! đừng có thấy đây đẹp trai nên lợi dụng nhé". Ti tỉ thứ.
Một vài lần tôi quay lại đằng sau tìm QC, cô bé vẫn ngồi đó và em chỉ nhìn tôi. Những lần như vậy tôi lại có cảm giác nóng hết mặt và không còn giữ được sự tự tin. Cái cảm giác có một người cứ nhìn chằm chằm mình thật sự không dễ chịu chút nào...
*
**
***
Tập được chừng một tiếng, thầy cho nghỉ giải lao 15 phút. Tôi ngó nghiêng xung quanh tìm cô bé, nhưng QC đã không còn ngồi ở đó. Tôi bước ra khỏi lớp cùng suy nghĩ "chắc em ra ngoài để hóng gió".
Tôi đi dọc hành lang nhưng mãi vẫn không thấy QC đâu. "Quái! Ở đâu nhỉ", tôi tự hỏi mình. Vô tình tôi quay mặt ra khoảng sân trường, cô bé đang ngồi một mình dưới một tán cây bàng. Tôi khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào thành tường và đứng nhìn em. Trăng hôm nay không sáng, tôi chỉ có thể ngắm gương mặt của QC lúc mờ lúc tỏ bằng thứ ánh sáng heo hắt phát ra từ một phòng học nào đó. Hình như QC rất tập trung với dòng suy nghĩ của mình. Tôi thấy đôi mắt em như dán chặt vào ánh trăng mãi không rời. Tôi nghĩ cô bé có tâm sự...
Cảnh vật xung quanh yên lặng như tờ. Thi thoảng tiếng một chú dế gáy lên khe khẽ, nhưng rồi lại im bặt như thể không muốn quấy rầy cô bé. Tôi thấy QC cứ nhìn mãi... Mọi thứ lúc mờ lúc tỏ, huyền hoặc và kì ảo như một bức tranh thủy mặc với những tâm sự không thể giãi bày...
Tôi không muốn làm phiền QC. Tôi hiểu rằng dù là ai thì vào một lúc nào đó cũng đều cần một không gian riêng như bây giờ. Tôi khẽ thở dài và rảo bước quay lại phía lớp. Nhưng có một người không hiểu chuyện đấy. Là thằng... Dũng "bột".
Dù nhìn không rõ, nhưng tôi vẫn nhận ra khi nó sải những bước đầy tự tin và ngồi xuống cách QC khoảng 1m. "Ít ra thì mặt mày cũng không dày đến mức sỗ sàng ngồi sát con gái nhà người ta, Dũng ạ", tôi nhoẻn miệng cười và lùi ra sau cái cột xem nó định giở trò gì. Tôi cho nó 1 phút. Nói thật, tôi rất tò mò về phản ứng của QC trước thằng "sát gái" trời đánh thánh vật này.
Nó hỏi, QC không đáp. Hỏi đến câu thứ 3, cô bé có quay sang, lườm nó rồi lại ngắm trăng tiếp. QC có cái kiểu im im dửng dưng thế này, hay phết, tôi tự nhủ.
(Các bạn đang đọc truyện trên DocTruyenVoz.Com)
Hết giờ! Tôi lững thững đi lại phía QC và thằng "sát gái" như một kẻ chiến thắng. Tôi ngồi chen giữa em và thằng "trời đánh" rồi chẳng nói chẳng rằng, khoác vai cô bé như đúng rồi. Công nhận thằng này mặt dày. Tôi ngồi như thế mà nó vẫn "cố đấm ăn xôi".
- "Mai anh mời em ăn sáng nhé", giọng nó ngọt như đường làm tôi muốn nhận lời thay cho em.
- "Mấy giờ? Cho mình đi với", tôi vuốt cằm. Hồi đó có mấy sợi râu mọc lún phún, vuốt sướng phết.
Thấy tôi trả lời, QC chỉ mím môi cười. Mà cái thằng "mặt dày" kia nó không chịu hiểu, nó muốn "ăn xôi" nên nó "chịu đấm" thêm một phát nữa.
- "Mai anh chờ em ở canteen lúc 6 rưỡi nhé"
- "Sớm quá vậy bạn. Lúc đó mình với em mình mới đến trường thôi. 6h35 đi"
Tôi nghiêng đầu nhìn nó trêu ngươi. Tôi muốn xem bị chọc tức thằng "sát gái" sẽ phản ứng thế nào. Thằng này khá hơn tôi tưởng, nó bình tĩnh kinh khủng. Nó không bày tỏ bất cứ thái độ gì khi bị tôi chọc gậy bánh xe. Nó đứng lên, bỏ đi.
- "Anh đâu phải loại người thích nói xiên nói xỏ đâu?", chờ thằng "sát gái" đi, QC mới lên tiếng hỏi tôi.
- "Anh ghét nhất mấy thằng con trai lăng nhăng"
- "Vì ghét nên anh lấy em ra để trả thù à?"
- "Em đừng nghĩ thế. Anh muốn chứng minh cái thiện luôn chiến thắng"
- "Đôi khi anh người lớn, đôi khi anh lại trẻ con đến không ngờ đấy", giọng QC nhẹ như gió.
- "Mai đi chứ", tôi nháy mắt với em.
- "Sao không? Ăn chùa tội gì không đi. Em cũng muốn xem định nghĩa "sát gái" của anh nó như thế nào. Nhưng anh phải đi cùng em đó", cô bé nghiêm mặt.
- "Tất nhiên rồi..."
Sau đó, tôi quay trở lại lớp và tập chừng thêm một tiếng nữa thì thầy giáo cho nghỉ. Buổi tập văn nghệ đầu tiên còn bỡ ngỡ, nhưng lại thật vui. Sờ bụng tôi thấy hơi đói, có lẽ lúc nãy do ăn vội ăn vàng.
- "Đi ăn hủ tíu gõ không", tôi rủ QC.
- "Là cái gì?"
- "Em chưa ăn hủ tíu bao giờ", tôi trợn tròn mắt.
- "Em chưa"
- "Em phí nửa cuộc đời rồi. Lên xeee!"
- "Cô ơi! Cho con 2 tô nghe cô... À! Một tô không hành à"
- "Có ngay!"
Vừa thấy tô hủ tíu bưng ra, tôi đã xoa xoa hai tay vào nhau.
- "Món này ngon nhất trên đời", tôi tặc lưỡi.
- "Anh thì món gì chả ngon", QC bĩu môi.
- "Không biết sau này nếu anh rời xa nơi này thì sẽ như thế nào nhỉ. Chắc là nhớ lắm", bỗng dưng tôi buông một câu tâm trạng. Nhiều lúc tôi hay hâm hâm như thế.
- "Đúng là không đâu bằng quê hương mình, anh nhỉ", em khẽ mỉm cười với tôi.
- "Ừm. Mà thôi ăn đi", tôi đưa tay giục cô bé rồi chờ xem phản ứng của em thế nào khi ăn miếng đầu tiên.
- "Wow tuyệt cú mèo", QC reo lên như đứa trẻ khi thấy mẹ đi chợ về.
- "Anh chị ơi! Giúp em...", một đứa trẻ con ăn xin chìa chiếc mũ ra. Đằng sau đó có lẽ là mẹ của em. Đôi mắt của cô ấy đã bị lòa.
Tôi không do dự, móc trong túi ra có tờ 2000 đưa cho cô bé ăn xin nọ. Cô bé rối rít cảm ơn tôi. Khi cô bé định đi, QC đưa tay giữ tay cô bé kia lại. Em ân cần.
- "Em với mẹ ngồi xuống đi. Chị mời"
Tôi tự thấy mình là người rất hay cho tiền mấy người ăn xin, nhưng chưa bao giờ tôi có suy nghĩ như hành động em vừa làm. Nhìn cách em cư xử với người ta bỗng dưng lòng tôi ríu lại. Tôi khẽ mỉm cười, chống cằm và dương đôi mắt nhìn em một cách thích thú. Em là một người có tấm lòng, QC ạ...
[next]

Chap 79 - Ngày thứ 4

- "Hôm nay còn bày đặt quẹt son nữa hả?", tôi nhíu mày khi thấy môi QC khẽ hồng.
- "Hẹn hò mà!", em che miệng cười hích hích.
- "Sao đi với anh em không tô, mà đi gặp thằng kia em lại tô là thế nào?", tôi hất hàm.
- "Bởi vì với anh em chưa bao giờ đẹp, nên có hay không cũng đâu quan trọng gì. Còn đối với người khác em lúc nào cũng kiêu hãnh nhất..."
"Làm sao em biết trong mắt anh em không xinh? Đối với anh, em là cô em gái thật sự đáng yêu đáng yêu...". Đó là những dòng suy nghĩ của tôi khi QC dứt lời. Từ trong trái tim của mình, tôi muốn nói cho em biết những điều tôi đang chôn giấu. Nhưng khi trái tim chuẩn bị mở lời, nó đã gặp lý trí đứng sừng sững chặn lại bằng một lí lẽ không thể chối bỏ... Tốt nhất, cô bé nên nhận lời khen từ người khác chứ không phải từ tôi.
Trong 12 cung hoàng đạo, QC thuộc cung Thiên Yết, HN là Cự Giải còn tôi là một Song Ngư. Con trai Song Ngư lãng mạn và hơi bị đào hoa, nhưng lại dễ bị cảm xúc chi phối. Con gái Cự Giải là hình mẫu điển hình của phụ nữ gia đình, luôn hy sinh vì người khác và chấp nhận thiệt thòi. Còn con gái Thiên Yết bình thường rất kiêu kì nhưng khi đã yêu lại rất nặng tình... Đó lá những tính nổi bật mà tôi tìm thấy ở tôi và hai cô nàng...
Tôi chưa bao giờ thấy QC trang điểm kể từ lúc tôi nhìn thấy em. Em luôn để mặt mộc. Tôi thích con gái xinh đẹp một cách tự nhiên, còn nếu trang điểm thì chỉ rất nhẹ nhàng như cô bé bây giờ. Một chút son hồng khiến em càng trở nên kiêu hãnh.
- "Anh ghét con gái trang điểm lắm", tôi nói bâng quơ.
- "Cái này em biết", QC khúc khích cười.
- "Anh thích con gái để mặt tự nhiên. Trang điểm vào nhìn chả thật gì cả"
- "Mà em quẹt tí xíu cho nó hồng hồng thôi à. Mà không dễ thương hả?", QC lấy tay nhéo vào vai tôi.
- "Chả biết! Không có cảm giác gì hết"
- "Em diện là vì anh đó", giọng cô bé có chút hờn dỗi.
- "Anh không cần em vì anh"
Vừa dứt lời, tôi đã biết đó là lời mình không nên nói. Đôi khi một lời nói dù chỉ vô tình nhưng cũng đủ sức khiến người khác bị tổn thương. Và sự tổn thương ấy sẽ càng thêm chất chồng nếu như nó xuất phát từ người mà bạn đang dành tình cảm thật lòng. Tôi không bao giờ muốn làm đau QC, nhưng tôi lại luôn biết cách khiến tim em nhói lên bằng sự vô tình của mình...
Sau câu nói của tôi cả hai đều im lặng. Đôi ba lần tôi định mở lời nhưng rồi lại thôi. Cô bé là người lên tiếng trước.
- "Em tin... anh không bao giờ muốn làm tổn thương em cả. Vì vậy anh đừng nói những lời đó. Nó đau muốn khóc đấy..."
- "Anh... xin lỗi"
- "..."
- "QC giận anh à?", tôi lấm lét hỏi.
- "Em đã xác định từ đầu rồi... thích người ta em sẽ chịu thiệt thòi. Cái này đã thấm gì", em trả lời nhẹ tênh.
- "Thôi mà, anh không cố ý đâu. Cho em mắng một câu rồi bỏ qua cho anh nha..."
- "Không! Em muốn anh phải day dứt vì câu nói của mình", cô bé thản nhiên đáp.
- "Thôi mà. Anh biết lỗi rồi. Từ lần sau không nói linh tinh nữa đâu, hứa đó"
Tôi nói với cái giọng chân thành nhất có thể. QC không trả lời, hay nói đúng hơn là em không thèm trả lời, em chỉ khúc khích cười. Tôi biết cô bé đã không còn suy nghĩ đến chuyện đó nữa...
*
**
***
Đến trường, tôi với QC lên lớp cất cặp sau đó hai đứa đi xuống canteen. Tôi không quên cái hẹn của thằng Dũng. Tôi muốn xem hôm nay nó sẽ xử lí tính huống này thế nào. Tôi là người đang cầm đằng chuôi vì QC đang đứng về phía tôi...
Khi tôi và em vừa xuống đến nơi đã thấy thằng Dũng chờ sẵn. Hôm nay nó vuốt keo theo kiểu đầu chôm chôm nhìn cũng play- dân lắm, nhưng điều đó không mảy may ảnh hưởng đến QC... mặt cô bé lạnh tanh.
- "Em đúng giờ quá", nó rót mật vào tai em và không thèm để ý đến sự có mặt của tôi. "Đúng là cái đồ bất lịch sự", tôi rủa trong bụng.
- "Vâng", QC đáp lại
- "E hèm", tôi xoa hai tay vào nhau.
- "Mình vào thôi em", thằng trời đánh nhỏ nhẹ.
- "Anh không mời M à?", QC chau mày.
Nhìn thằng kia lúng túng mà tôi chỉ muốn tấm tắc khen để cho em phổng mũi chơi. Người gì đâu mà hỏi câu ác thế không biết.
- "À à có chứ", nó lúng búng trong miệng.
- "Thật lòng không đó? Không là mình không ăn đâu", tôi châm lửa vào cái đầu đầy xăng của nó.
Tôi biết thằng kia nó giận tôi sôi gan vì tay nó nắm chặt lắm. Nhưng biết làm sao được, tôi mà không đi chắc chắn QC không đi, lúc đấy người thiệt thòi sẽ là nó.
Nếu tôi là thằng Dũng, tôi sẽ không bao giờ vì một người con gái mà đánh mất đi sĩ diện của thằng đàn ông. Đối với tôi có hai thứ quan trọng hơn tình yêu, đó là mẹ và lòng tự trọng. Người yêu hoặc vợ nếu không chọn người này thì còn có thể chọn người khác, nhưng mẹ thì không bao giờ. Tôi không sẵn sàng đánh đổi lòng tự trọng của mình cho tình yêu của một cô gái. Không bao giờ.
Thằng Dũng không giống tôi... Thật sự tôi không biết mục đích nó làm quen với QC để làm gì, nhưng tôi dám cá một phần be bé trong đó là nó muốn chơi tôi. Được thôi, thích thì chiều.
- "Thật! Vào đi", tay nó càng lúc nắm càng chặt... Tôi để ý đến chi tiết đấy, không biết QC có biết hay không.
Thằng Dũng dặn tôi với QC ngồi xuống chờ còn nó chạy đi gọi đồ ăn. Trước khi đi, tôi bảo với nó "mày nhớ gọi một tô đừng có hành"...
QC vẫn giữ thói quen lau đũa và thìa, nhưng lần này có thêm một người nữa. Một lúc sau, thằng Dũng quay lại với hai tô trên một cái khay. Nó ra lệnh cho tôi.
- "Mày ra quầy lấy đi. Tao bê được có 2 tô thôi"
Cái khay vẫn còn chỗ có thể để thêm một tô nữa, nhưng tôi biết nó cố tình làm như vậy. Nó vô tình mắc phải 2 sai lầm chết người. Thứ nhất, dù có ghét tôi đến tận xương tủy, nhưng việc nó làm như thế này trước mặt QC chứng tỏ sự hẹp hòi của nó. Mà điều đấy là tối kị với người đàn ông trước mặt một người cô gái mình đang có cảm tình. Thứ hai, nó cố gắng tỏ ra ga lăng với em, nhưng nó không biết được rằng tôi là "một cái gì đấy" trong lòng cô bé. Làm tổn thương tôi tức là làm tổn thương em.
Nó đặt một tô trước mặt nó, một tô trước mặt QC rồi đưa ánh mắt nhìn tôi thay cho câu nói "mày có buồn không hả M?". Tôi chẳng thèm nhìn lại. Khi tôi định đứng lên, QC đã nhấn tôi ngồi xuống. Em lững thững bước đi sau khi buông thõng một câu.
- "M! Để em làm cho"
Thằng Dũng đỏ bừng mặt mũi, nhanh như chớp nó cũng bật dậy nói với cô bé.
- "Em ngồi xuống đi, để anh..."
QC không đáp, em vẫn bước đi tiếp. Tôi chẳng buồn nhìn thằng Dũng. Chưa xuất quân mà đã thấy thua thế này thì còn làm ăn được gì.
QC thủng thẳng bước lại với tô bún bò trên tay và lại thủng thẳng đặt xuống trước mặt tôi. Em khẽ mỉm cười lịch sự với thằng Dũng. Nếu tôi là nó, chắc tôi sẽ cảm thấy bị tổn thương ghê gớm và có lẽ tôi sẽ đứng lên mà bỏ đi mất. Để dành được tình cảm của một người mà phải đánh đổi lòng tự trọng của mình liệu có đáng không?
QC ngồi xuống cạnh tôi, còn thằng Dũng ngồi một bên.
- "Anh mời em đi ăn sáng để làm gì?", QC rất biết cách bắt đầu một câu chuyện theo chiều hướng bất lợi cho người nghe.
- "Anh muốn làm quen với em", thằng Dũng đáp bằng cái giọng ồm ồm.
- "Để làm gì?", em nghiêng đầu nhìn nó. Nhưng đó không phải là cách em hay dùng để trêu chọc tôi.
- "Để hiểu hơn về em", nó tiếp.
- "Sau đó?"
- "Tùy hoàn cảnh"
- "Vậy anh có muốn biết câu trả lời của em luôn không?", QC nhìn nó rất nghiêm túc.
- "Bây giờ thì chưa. Em chưa hiểu gì về anh cả nên đừng quyết định vội vàng". Đấy là một câu trả lời không tồi, tôi tự nhận thấy như thế.
- "Vậy em sẽ nói cho anh hiểu về em", QC chậm rãi.
- "..."
- "Em đang thích một người. Không dễ gì để em thay đổi tình cảm của mình"
- "..."
- "Cho nên tốt nhất anh đừng hy vọng nhiều. Em không muốn nhìn thấy người ta thất vọng".
Sau câu nói đó của QC, cả thằng Dũng và tôi đều im lặng. Mỗi người trong chúng tôi đều có suy nghĩ riêng của mình. Tôi không biết đây là lần thứ bao nhiêu cô bé nói ra tình cảm của mình dành cho tôi. Tôi ghét con gái vồ vập, nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ QC thuộc loại con gái đó. Chưa bao giờ. Em rất biết cách bày tỏ tình cảm của mình một cách tích cực và đầy kiêu hãnh. Một lần nữa, tôi không biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi lặp lại cái suy nghĩ "nếu tôi quen cô bé trước khi tôi quen HN thì sẽ ra sao?". Bởi vì cả hai đều là những người mà khi gặp rồi chẳng ai nỡ rời xa cả. Tôi là người có được cái diễm phúc khi có được tình cảm của cả hai, cho dù là nhất thời đi chăng nữa... Liệu rằng hạnh phúc có tồn tại mãi hay cũng chỉ như một bông hoa đẹp rực rỡ lúc nở rồi sau đó lụi dần?
Sau lời nói của em, cả 3 không nói thêm được câu nào, tất cả chỉ biết cắm cúi ngồi ăn. Tôi cũng chẳng buồn có suy nghĩ sẽ cho thằng Dũng một bài học vì những gì xảy ra hôm nay là quá đủ đối với nó. Thêm một lần thất bại trước tôi trong chuyện tình cảm rõ ràng là một cú tát quá mạnh vào lòng danh dự của nó. Nhưng chân tình mà nói, tôi cũng chẳng hả hê gì cho cam...
Đôi ba lần, QC gắp thức ăn sang tô của tôi trước ánh mắt... không- biết- phải- miêu- tả- thế- nào của thằng Dũng. Lần cuối cùng, tôi thấy nó hơi nhếch mép cười. Có vẻ nó đã lờ mờ đoán ra quan hệ giữa tôi và QC không giống như những gì nó được nghe...
*
**
***
- "Nói vậy có phũ quá không QC?", tôi nhăn mặt.
- "Phũ là gì?"
- "Phũ trong phũ phàng ấy"
- "Haha. Nghe hay thật. Vậy anh phũ em thì sao", QC nhìn tôi, đôi mắt long lanh.
Chuyên gia hỏi mấy cái câu theo kiểu chọc cái cây vào họng người ta như thế này, đ ai mà trả lời cho được. Tôi vuốt cằm cố gắng tỏ ra ta đây rất là bình tĩnh, nhưng trong lòng tim đập như quay lô tô.
- "Ai mà dám phũ với QC, liều mạng vậy", tôi cũng đưa đôi mắt long lanh nhìn em mà chắc là nhìn thấy ghê.
- "Em không biết nữa. Em lặn lội từ bển về mà người ta cứ thờ ơ lá mơ hoài à", cô bé nhún vai.
- "Dẹp! Không đùa nữa. Trả lời anh đi", tôi nghiêm giọng lại.
- "Em vẫn từ chối người ta bằng cách đó. Chỉ khác mấy lần trước ở chỗ lần này em nói thật, anh ạ..."
- "Mình có duyên gặp nhau, nhưng có lẽ không có phận để đến với nhau đâu", tôi cười buồn xen lẫn xót xa.
- "Em biết mà M. Vì thế em mới nói rằng anh phải đối xử tốt với em trước khi em quay lại Pháp"
- "..."
- "Bởi vì sau đó em không biết là mình còn có thể gặp anh không"
- "Vì sao?"
- "Sau này anh sẽ hiểu, M ạ"
Một giọt nước mắt long lanh trên má cô bé. Tôi thấy tim mình như bị hình ảnh đó bóp nghẹt lại.
Tôi tự hứa với lòng mình sẽ không bao giờ làm QC buồn thêm lần nào nữa...
[next]

Chap 80

Một giọt nước mắt long lanh trên má cô bé. Tôi thấy tim mình như bị hình ảnh đó bóp nghẹt lại.
Tôi tự hứa với lòng mình sẽ không bao giờ làm QC buồn thêm lần nào nữa...
Tôi chạy vào lớp xin khăn giấy nhỏ H rồi đưa cho em. Tình cảm QC dành cho tôi, tôi hiểu chứ. Nó vừa ồn ào lại vừa lặng lẽ, vừa dậy sóng lại vừa êm ả, vừa mặn mà nhưng cũng thật xót xa. Chỉ cần tôi đưa tay và nhích một bước chân về phía trước, tất cả mọi chuyện sẽ êm đẹp, nhưng liệu tôi có được thanh thản hay không khi chuyện của HN vẫn chưa nguôi ngoai!? Có những điều không muốn cũng phải làm và ngược lại cũng có những điều muốn cũng không được làm là vì lẽ đấy. Thôi thì hãy để cho mọi chuyện thật tự nhiên...
*
**
***
- "Em làm sao mà mặt trắng bệch vậy QC", tôi quay sang nhìn em hốt hoảng.
- "Em chẳng biết nữa. Tự nhiên em thấy chóng mặt quá", cô bé lấy tay đập đập vào trán rồi úp mặt xuống bàn.
- "Sao đầu em nóng quá vậy?"
QC không trả lời, em chỉ khẽ lắc đầu. Chắc cô nàng bị trúng gió rồi. Bình thường cô bé nhìn lanh lợi bao nhiêu thì bây giờ ủ dột bấy nhiêu. Nhìn em chẳng khác nào một cô mèo con ăn nhầm phải miếng cá thiu thỉu thìu thiu từ hôm qua. Bỗng dưng tôi thương QC quặn lòng...
Thấy tình hình có vẻ không ổn, tôi xin phép cô giáo cho tôi và nhỏ L đưa QC về. Tôi phải xin thêm nhỏ L vì tôi sợ QC đang mệt, ngồi sau tôi không tỉnh tảo, lúc rồ ga lại ngửa ra phía sau thì đúng là buồn cả làng.
- "Anh thu dọn đồ đạc cho em rồi. Về thôi", tôi vỗ nhẹ vào lưng QC.
- "Em... không... sao... đâu", cô bé trả lời từng tiếng một cách mệt mỏi trong khi mặt vẫn chưa thôi úp xuống bàn.
- "Nhìn vậy mà còn nói không sao ư?"
Tôi nhẹ giọng và chẳng nói chẳng rằng khoác luôn tay QC vào phía sau cổ của mình rồi từ từ đỡ cô bé đứng dậy. Đi được vài ba bước, nhận thấy QC không thể bước được nhiều hơn, tôi đành nhờ nhỏ L đỡ QC lên phía lưng để tôi cõng.
- "Nhìn thì cũng mi nhon mà sao nặng thế hở giời", tôi cố gắng pha trò.
QC cười hắt phả hơi nóng vào một bên cổ khiến tôi có cảm giác nhột nhột, khẽ rùng mình. Em để hai tay quàng ra phía trước, cằm tựa lên vai tôi, còn đôi mắt thì nhắm nghiền.
Người QC nóng ran, cõng cô bé mà tôi có cảm giác trên lưng mình như có một cục than khổng lồ. Cũng may lúc này trời vẫn còn nắng nhẹ, chứ chờ thêm lúc nữa chắc tôi bỏ của chạy lấy người quá... Đùa vậy thôi, dù trời có 40 độ C chăng nữa, tôi cũng chẳng bao giờ bỏ rơi QC...
Cõng QC ra đến cổng trường tôi gặp bác bảo vệ.
- "Bạn con bị trúng gió bác ạ. Con xin cô giáo rồi. Chở bạn con về rồi con quay lại"
- "Ừ bác biết rồi. Đi cẩn thận nhé"
- "Dạ con cảm ơn bác"
Dứt lời tôi tiếp tục cõng QC ra ngoài cổng và đứng đợi nhỏ L lấy xe ra. Từ lúc tôi đưa xuống, em chẳng nói lời nào có lẽ tại em đang quá mệt. Tôi nhớ tiếng ríu ra ríu rít của QC lúc tôi và em tranh luận về một vấn đề nào đó. Tôi khẽ mỉm cười với dòng suy nghĩ "lúc này QC nữ tính biết chừng nào..."
Bất giác, tôi quay đầu lại nhìn QC... Em đang chăm chú nhìn tôi với đôi mắt biết cười nhưng hơi mệt mỏi.
- "Giở trò làm nũng anh phải không?", tôi trêu nhỏ.
- "Em... muốn... anh cõng em hoài như bây giờ", em nói vừa buồn nhưng lại vừa vui.
- "Nặng lắm! Anh sắp gãy lưng rồi"
- "Hì hì"
- "..."
- "Trong cái rủi lại có cái may anh nhỉ!?", QC thều thào.
- "Có muốn rủi toàn tập không? Anh quăng xuống đất ngay bây giờ đây này", tôi vừa cười vừa nói.
- "Thách đó..."
Tôi giả bộ buông tay, QC la lên, tôi đưa tay giữ lại, em lấy tay đấm vào vai tôi thùm thụp trong tiếng cười không ngớt của tôi. Trêu cô bé lúc nào cũng khiến lòng tôi vui râm ran...
*
**
***
Nhỏ L lấy xe ra. Tôi chở, QC ngồi giữa và nhỏ L ngồi sau cùng. Tôi cẩn thận bảo nhỏ L mặc áo khoác của tôi vào cho em. Lúc tôi chở, QC dựa hẳn đầu vào lưng tôi, tóc em thơm gì đâu... Cầm tay lái mà đầu óc cứ lâng lâng như ở trên mây bởi vì cái hương rất con gái đó. Sự thật là cái mùi đó tự nhiên nó chui vào mũi nên tôi tranh thủ hít được bao nhiêu thì hít chứ tôi không hề làm điều gì có lỗi với lương tâm nhé. Mà các bạn nữ cũng đừng đánh giá đàn ông con trai chỉ vì người ta ngẩn ngơ trước mùi nước hoa nhẹ nhàng của các bạn nhé. Bản năng thôi! Con trai yêu bằng mắt và thích bằng mũi mà...
Về đến nhà, tôi lấy điện thoại gọi cho chị Hà để nhờ chị đến chăm QC.
- "Chị ơi! QC bị ốm rồi! Chị đến sớm chăm dùm em với"
- "QC LÀM SAO?", chị Hà hét lên trong điện thoại.
- "Bị trúng gió thì phải", tôi điềm tĩnh trả lời.
- "CHỊ ĐẾN NGAY! EM LUỘC NGAY CHO CHỊ QUẢ TRỨNG", chị Hà hét tiếp.
- "Rồi"
Tôi chưa kịp dứt câu đã nghe tiếng chị dập máy đánh cạch. "Hay thật! Mình bị ốm không biết chị Hà có lo cho như thế này không?", tôi vừa đi xuống bếp vừa lầm bầm...
Chờ nước sôi, tôi thả quả trứng vào rồi lấy vung đậy lại. Xong xuôi, tôi lên phòng mẹ. QC đang nằm trên giường thiu thiu ngủ, còn nhỏ L thì đang ngồi cuối giường lấy dầu gió xoa vào lòng bàn chân em.
- "QC sao rồi?", tôi ngồi xuống đầu giường trong khi tay đưa lên trán cô bé.
- "Mới ngủ thôi. Trúng gió chắc là không sao đâu. Đừng có lo", nhỏ L trấn an tôi.
- "Ừm", tôi cũng đỡ lo khi thấy trán cô bé bớt nóng. "Sao mày không cởi áo khoác của tao ra cho QC. Giúp tao thay quần áo ở nhà cho em nó đi", tôi nhìn con L ra lệnh.
- "Ờ nhỉ! Tao quên khuấy mất... Mày lấy quần áo của QC đưa cho tao rồi ra ngoài đi"
- "Ra ngoài làm gì?", tự nhiên não tôi phẳng đột xuất.
- "Thế muốn nhìn à?", nhỏ L cố nén cười.
- "À... không", tôi trả lời không nhưng đầu gật như cái máy.
- "Thôi lẹ đi ông tướng", nhỏ L cười phá lên.
Tôi tìm một cái váy dài màu nho pha màu lam đưa cho nhỏ L. Thấy tôi cứ đứng lì, nhỏ L ra dấu.
- "Làm gì đó? Ra ngoài! Mauuu"
- "Ờ ờ", tôi quay đầu bước đi mà tim đập thình thịch.
Đi được 4- 5 bước, tôi bất thình lình quay đầu lại. Nhỏ L vẫn nhìn theo tôi. Con này nó khôn quá thể. Tôi chữa cháy.
- "Tao muốn nói với mày là nếu có chuyện gì bất trắc mày phải hét lên để tao xông vào liền, biết chưa?"
- "Thay quần áo thì có chuyện gì được?", nó xoắn tôi bằng một câu hỏi khó như lên trời.
- "Biết đã giàu. Ơ đời còn có chữ ngờ mà", tôi đáp bằng bộ mặt nghiêm trọng.
- "Rồi, giờ thì ra ngoài đóng cửa lại", nhỏ L chống nạnh.
Tôi cum cúp làm theo lời nó. Khi cánh cửa vừa đóng lại được tầm 5 giây, tôi nghe tiếng hét từ bên trong
- "Áaaaaaaa".
- "Chuyện gì?", nhanh như thoắt, tôi đẩy cửa vào.
- "QC bảo tao hét lên để xem phản ứng của mày nhanh thế nào!?", con nhỏ vừa nói vừa cười trong khi bên cạnh QC, không biết tỉnh từ lúc nào, đang cười rũ cả lên.
- "Mày rảnh lắm đúng không?", rồi tôi quay sang nhìn QC "em hay lắm, ốm kiểu gì mà vẫn còn trêu chọc người khác được cơ mà"
Tôi nói cứng trong khi đang buồn cười muốn chết. Đáp lại, nhỏ L thè lưỡi, còn QC lấy cái gối che mặt lại... cười tiếp. Ghét vãi...
- "Đùa thôi! Ra đi"
Nhỏ L đứng dậy đẩy vai tôi ra ngoài rồi bấm chốt cái cạch. Tim tôi muốn tan ra theo tiếng "cạch" đấy. Vậy là tôi không có cơ hội được... [mọi người tự điền dùm cái, khó quá].
Tôi lững thững bước xuống cầu thang thì nghe tiếng xe chị Hà dựng ở sân.
- "Đến nhanh quá vậy", tôi trợn tròn mắt.
- "Chị đang đi chợ ở gần đây mà. QC sao rồi M?"
- "Trúng gió thôi chị. Chóng mặt nên đang nằm nghỉ trên kia"
- "Để chị xem... Xuống nhà lấy quả trứng với lại đồng bạc cho chị"
- "Dạ vâng..."
Tôi làm theo lời dặn. Mang lên cho chị Hà xong xuôi, tôi nhìn nhỏ L.
- "Đi thôi mày, có chị Hà rồi".
Nhỏ L khẽ gật đầu rồi đứng dậy bước ra khỏi phòng. Nấn ná nhìn nhỏ L khuất hẳn ra sau bức tường, tôi mới quay sang nói với QC.
- "Anh đi nhé. Ở nhà ngoan..."
Em khẽ gật đầu ngoan ngoãn và hiền lành như một chú mèo con...
*
**
***
- "Tao có chuyện này muốn hỏi", nhỏ L ngồi đằng sau, nói với lên.
- "Nói đi..."
- "Mày có chắc là mày sẽ không thích QC không M?"
- "Sao mày lại hỏi vậy?"
- "QC dễ thương mà...", nhỏ L cười hì hì.
- "Cứ dễ thương là thích à?", tôi đáp trả.
- "Đôi khi con người ta không có điều khiển được cảm xúc đâu"
- "Thì sao?"
- "Thì mày cũng vậy. Có mà dở hơi mới không thích QC"
- "..."
- "Tao không ở trong hoàn cảnh của mày nên tao chỉ nói suy nghĩ của tao, được không?"
- "Nói đi"
- "Không ai sống với kỉ niệm cả đời được..."
- "Nhưng HN vừa mới...", tôi cắt ngang.
- "Mày đã bao giờ gặp HN chưa?"
- "..."
- "Chưa phải không? Mày có biết mặt mũi ngoài đời của HN như thế nào không?"
- "..."
- "Không đúng không?", nhỏ L nói từng từ một cách rõ ràng.
- "QC là em họ của HN, L à", tôi nói buồn.
- "Đó là vấn đề duy nhất. Tao chỉ muốn nói cho mày biết... đôi khi mày nên nghe theo con tim, đừng có lúc nào cũng lí trí. Lí trí chỉ là thứ mày dùng để đánh giá mọi việc một cách khách quan, chứ không phải là thứ mang đến hạnh phúc cho mày"
- "Ừm..."
- "Còn nữa. Mày có một chút tình cảm gì với QC không?", nhỏ L bắt đầu hỏi cung tôi.
- "Giờ thì chưa", tôi nói một câu thật nhất trên đời.
- "Thật không?"
- "Thật"
- "Xạo mày"
- "Tin hay không thì tùy"
- "Tao nói xong rồi. Giờ là do mày quyết định hết..."
Nhỏ L dứt lời cũng là lúc chúng tôi vừa đến cổng trường. Những điều nhỏ L nói không phải là tôi chưa từng nghĩ đến. Tôi đã tìm ra cách giải quyết rồi đấy thôi. Hãy để cho mọi chuyện tự nhiên...
*
**
***
Hết tiết, tôi gọi điện về hỏi thăm chị Hà tình hình của QC. Chị đáp "cô bé chỉ bị trúng gió và chị đã cạo gió cho rồi. Chắc sẽ mau khỏi thôi". Điều đó khiến tôi an tâm hơn nhiều.
Trưa về, tôi đi với thằng Khánh vì mẹ ở lại họp tổ văn. Về đến nhà, vừa thấy mặt tôi chị Hà đã "sai".
- "Cậu ấm! Mang bát cháo này lên cho QC đi"
- "QC đỡ hơn nhiều không chị?", tôi vừa hỏi vừa đỡ bát cháo từ tay chị.
- "Đỡ nhiều rồi. Ăn bát cháo này xong chắc chiều lại bay nhảy ngay thôi", chị Hà nhe răng cười.
- "Mà em ấy có tự ăn được không hay...", tôi toát mồ hôi hột khi nghĩ đến những chuyện sau đó.
- "Ai biết! Có gì thì M giúp QC đi chứ chị đang dở tay", chị Hà che miệng cười.
- "Thôi! Để em nấu tiếp cho, chị lên cho em ấy ăn đi", tôi giãy nảy.
- "Em nấu để lát nữa về cô chú mắng cả hai chị em luôn à? Lên đi", chị lấy hai tay đẩy vào vai tôi rồi tiếp. "Đàn ông phải mạnh mẽ, nhưng sự ân cần cũng quan trọng không kém, hiểu chưa?"
Tôi cum cúp làm theo lời chị. Sau khi thay quần áo xong xuôi, tôi mang bát cháo sang phòng mẹ. QC vẫn đang nằm trên giường, thiêm thiếp ngủ. Cô bé thuộc dạng con gái khi khóc nước mắt nước mũi tè le lá me xấu òm, nhưng khi ngủ thì xinh xắn như một thiên thần. Da trắng hồng, gò mũi cao, bờ môi mọng nước và gò má ửng đỏ với một vài sợi tóc bết vào. Tôi nhẹ nhàng lại gần phía giường, đặt bát cháo lên trên mặt bàn rồi khẽ khàng lay vai em.
- "QC! Dậy đi em"
Phải chờ đến lần thứ ba, cô bé mới mở mắt.
- "Em ngủ lâu chưa?", em lấy tay khẽ dụi mắt.
- "Chưa. Em hết chóng mặt chưa?", tôi đưa tay đỡ QC ngồi dậy dựa vào thành giường.
- "Còn một chút thôi ạ", QC mỉm cười rồi đưa tay lên bóp trán.
- "Sống kiểu gì mà đến gió cũng ghét nữa là sao?", tôi chọc.
- "Em ít khi bị ốm lắm, chẳng hiểu sao..."
- "Thế mới bảo..."
Tôi vừa cười vừa múc một thìa cháo đưa lên miệng thổi.
- "Há miệng ra", tôi ra lệnh.
Hơi bất ngờ trước hành động của tôi, nên QC ban đầu có vẻ hơi ngạc nhiên. Nhưng khi thấy thìa cháo kê ngang miệng, em cũng chẳng từ chối...
- "Cháo ngon ghê", QC tấm tắc khen bằng cái giọng nhỏ xíu.
- "Lớn rồi mà cứ làm như em bé ấy", tôi thổi thìa cháo thứ hai trước khi bón cho em.
- "Hihi. Ốm này thì em ốm hoài cũng được"
- "Tưởng em không ăn được mới bón cho em, chứ tính hình này thì cũng ổn rồi"
Nói điều tôi nhấn bát cháo về phía cô bé rồi đứng phắt dậy tính bỏ đi.
- "Anh mang bát cháo xuống nhà đi, em không ăn nữa đâu", dứt lời QC trườn người, nằm xuống.
Đến giờ làm màu rồi đấy, tôi cười thầm trong bụng.
- "Ừ! Vậy để anh mang xuống", tôi cố gắng nhấn mạnh từng chữ trong khi QC vẫn quay mặt vào phía trong, không đáp lại.
- "..."
Tính thi gan à. Thích thì chiều. Tôi cố tình để tiếng đĩa, bát va vào nhau không chỉ để chứng tỏ sự... không thèm quan tâm của mình mà còn hy vọng tiếng động sẽ làm QC chột dạ mà thay đổi quyết định. Nhưng, lần này cũng như những lần trước, tôi bao giờ cũng là người chịu đầu hàng trước...
Tôi đi thật chậm, chân nện xuống đất ầm ầm và để bát đũa va vào nhau loảng xoảng, nhưng cô bé nhất quyết không quay đầu lại. Người gì đâu mà lì lợm thế không biết. Tôi chờ mãi cho đến khi cánh cửa đóng lại và một phút sau đó áp tai vào nghe ngóng cũng chẳng thấy gì. Cực chẳng đã, tôi đành chào thua.
- "Dậy... anh bón tiếp"
Nghe thấy chữ "dậy", tôi đã thấy QC bật dậy như cái lò xo, ngồi vào vị trí cũ trong khi miệng thì cười toe.
- "Thử thách làm gì cho khổ vậy anh", em xát muối vào nỗi đau của tôi.
- "Anh sợ em chết đói, lăn quay ra đấy thì còn khổ nhau hơn", tôi bĩu môi.
- "Chứ không phải anh đang lo cho em à?", cô bé hấp háy mắt trêu ngươi tôi.
- "Em bị ảo à? Lo là lo thế nào?", tôi cốc nhẹ vào trán QC đồng thời nhấn luôn một thìa cháo vào miệng em.
QC vừa trêu tôi vừa cười. Thật đúng là chẳng ra cái thể thống gì...
*
**
***
Buổi chiều trước khi đi học chuyên đề, tôi sang phòng để xem QC đã đỡ nhiều chưa. Em vẫn đang ngủ ngon lành. Tôi đến gần sờ trán em. Đỡ nhiều rồi, tôi nhẹ lòng.
- "Em xin lỗi chị..."
- "Em nói gì hả QC?", tôi nghe không rõ lời nói của QC nên hỏi lại.
Chờ mãi vẫn không thấy cô bé trả lời, tôi chợt hiểu ra thì ra em vừa nói mớ. Tôi quyết định để QC ở nhà để em khỏi hẳn đi đã. Khi tôi vừa định quay đi tôi lại nghe QC nói, lần này đã rõ hơn nhiều.
- "Khi em về... em sẽ trả M... lại cho chị"
Lời QC không liền mạch nhưng cũng đủ để tôi hiểu nội dung câu nói. Thật sự, tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Có khi nào QC đang nói về HN? Không lẽ... Không đâu. Chuyện đó không thể xảy ra...
Mặc dù đã tin những gì tôi nghe không phải là sự thật, nhưng sự thật nó vẫn ám ảnh tôi suốt hai tiết đầu buổi chuyên đề chiều hôm đó. Khi đầu óc tôi vẫn còn đang ngập ngụa với mớ suy nghĩ không đầu không đuôi, "người quen" vào tìm. Là thằng Dũng "bột"...
- "Ra ngoài kia, tao có chuyện hay ho lắm", nó nhếch mép cười.
Lừng khừng một lúc, tôi cũng quyết định đi ra.
- "Nói nhanh, tao không có thời gian", tôi nhìn chằm chằm vào mắt nó.
- "Bình tĩnh nào. Đi đâu mà vội mà vàng...", thằng Dũng cười hắt.
Tôi mặc kệ cái thái độ khinh khỉnh đó, quay lưng bỏ vào lớp. Nó giữ vai tôi lại...
- "QC không phải em họ của mày đúng không M?", nó nháy mắt.

BÌNH LUẬN VỀ TRUYỆN

Truyện đọc nhiều nhất!
Bạn đang đọc truyện trên website DocTruyenVoz.Com
Các bạn đang đọc truyện trên DocTruyenVoz.Com, website đọc truyện voz nhanh, đẹp, không quảng cáo khó chịu... Hãy LIKE Facebook DocTruyenVoz dưới đây để cập nhật những truyện mới nhất!
Tên

#BạnLoằn,1,#BạnThânYêu,1,#BiênGiớiNgàyThángNăm,13,#BíMậtKinhHoàngTrongQuánNet,1,#CáChépMùaDịch,1,#CasinoKýSự,60,#ChịQuảnLýDễThương,6,#ChuyệnBựaThờiĐiHọc,1,#ChuyệnCủaBun,1,#ChuyệnLinhTinhTạiHạ,1,#ChuyệnLoạnXịNgậu,1,#CóLẽAnhQuáNgốc,1,#ConChủTịch,1,#CóNênYêuCôBạnThânĐểBảoVệCôẤy,1,#ConGáiSếpTổngVàOsinCấpCao,19,#CôBéHàNội,7,#CôGiáoChủNhiệmCủaTôi,1,#CưaChịHàngXóm,1,#DầuKhí,1,#DòngĐờiNổiTrôi,5,#DuyênTrời,1,#ĐãNhớMộtCuộcĐời,11,#ĐứngDậyTừVấpNgã,4,#ĐừngLàCảThếGiớiCủaNhau,13,#GáiĐếnỞCùngNhà,37,#GấuEmCóVõ,1,#GấuEmLàHotGirl,1,#HậuHóaĐơn,14,#HậuHóaĐơnPhiênBảnThực,24,#HóaĐơn,140,#KhépLạiQuáKhứ,7,#KhôngPhảiTruyệnKinhDị,1,#KýSựChuyểnMộ,21,#LàmNghệThuậtPhảiCóĐamMê,1,#LàmViệcTrongQuánMassage,21,#LàngQuêThànhPhốTôiVàEm,85,#LờiTrầnTìnhCủaMộtẢĐiếm,1,#LỡTaySờGấu,1,#LỡYêuNgườiTình,29,#NgàyHômQuaĐãTừng,6,#NgheCaveKểChuyện,36,#NhậtKýBuồnChuyệnTù2013,26,#NhữngChuyệnBựaThờiSinhViên,1,#NiềmHạnhPhúcCủaMộtThằngNghèo,13,#ÔiCáiCuộcĐờiCủaTôi,9,#PhảiLòngAnh,1,#QueEmĐấtĐộc,1,#QuêNgoại,1,#RanhGiới,8,#Sau5NămGấuĐãDốiEm2Lần,1,#TánCôGiáo,1,#TánGái10kSub,16,#TiềnHóaĐơn,51,#TìnhYêuHọcTrò,74,#TôiĐangChănRauLàVợCũ,1,#TôiLàGáiDịchVụ,1,#TộiLỗi,48,#VozNgoạiTruyện,1,#VôTìnhHônGáiEmPhảiLàmSao,10,#XinLỗiAnhYêuEm,5,#YêuCaveCaoCấp,12,#YêuGáiDịchVụVàCáiKết,1,#YêuThầmChịHọ,157,#YêuThầmVợBạn,1,100 ngày cố yêu,1,1730.365.2.1,13,7 ngày làm gia sư,1,Anh có thể tặng em một nụ hôn không,1,Anh ơi em không phải là rau,1,Bạn gái cũ làm thư ký,33,Bạn gái tôi là lớp trưởng,1,Bản lĩnh ếch cụ,1,Bắt gặp gấu ôm eo thằng khác,1,Bị con bạn thân nhìn thấy chết em rồi,1,Bị đâm khi đi chơi cùng Gấu,1,Bị ép đi xem mặt gái,21,Bị gái ở bể bơi vô ảnh cước vào bụng,1,Boys Già,4,Bố vợ tôi,1,Bỗng dưng anh yêu em thiên thần bé nhỏ,4,Cách chinh phục gái hơn tuổi,72,Cai sữa,1,Cảm nắng chị cùng dãy trọ,13,Cảm ơn em con cave đã thay đổi cuộc đời anh,1,Cát tặc,14,Câu chuyện về 1 checker,9,Chàng lớp trưởng và cô nàng đanh đá,11,Chàng trai năm ấy tôi từng theo đuổi,1,Chăn rau,1,Chăn rau ai dè yêu thật,1,Chị ơi anh yêu em,1,Chuyện của một thằng bị bệnh tim,1,Chuyện của tôi,22,Chuyện em xả hơi,1,Chuyện FA kinh niên và có vợ như nào,1,Chuyện Q4,1,Chuyện tình buồn của tôi,53,Chuyện tình của anh nhân viên văn phòng và con gái cảnh sát,24,Chuyện tình của mình với gấu người Đài Loan,31,Chuyện tình của tôi nàng và con chó,1,Chuyện tình với em hàng xóm,1,Chuyện tình zồng,5,Chuyện tù,3,Chuyện về người phụ nữ,26,Chuyện xưa và nay,6,Có gấu là người Hàn,1,Con bạn thân,26,Con đường mang tên em,29,Con Thầy - Vợ Bạn - Gái Cơ Quan,2,Cô bạn gái người Mỹ của tôi,29,Cô gái của sếp,19,Cô gái thích coffee đen,1,Cô giáo chủ nhiệm của tôi,11,Cô giáo Em sẽ mãi ở trong trái tim anh,39,Cô giáo và học sinh,2,Cô trợ lý và nàng gia sư,51,Cơn mưa ngang qua,1,Cuộc chiến giữa Nhíp xinh và Quần đùi hoa thủng đũng,26,Cuộc đời một giấc mơ,1,Cuộc đời tôi và những mối tình đi qua,54,Cuối cùng mình cũng lấy được vợ,1,Cưới em gái tiếp viên quán cà phê,1,Cười lên cô bé của tôi,129,Cứu gái đụng xe và câu chuyện tình buồn,1,Cứu net một em sinh viên hot girl,1,Danh Sách Truyện,304,dauphongver01,3,Dầu khí,28,Dì ơi có phải là tình yêu,2,Dì tôi là một teen girl,7,doithayxx,8,Drop,52,Du học Liên Xô,73,Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt,1,Đã nói lời tạm biệt,1,Đang viết,37,Định mệnh của tình yêu,1,Đôi mắt người xưa,1,Đừng đùa với gái hư,1,Đừng đùa với teen,1,Em đã bỏ nghề làm nông nghiệp như thế đó,1,Em đã là thiên thần,23,Em đã lỡ một tình yêu,1,Em đã nuôi con của người em yêu như thế nào,7,Em hàng xóm đối diện nhà tôi,4,Em hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà,51,Em hàng xóm xa lạ,1,Em KTV Massage,1,Em là cô bé của anh,7,Em nhân viên của mama,4,Em sinh ra là để hạnh phúc,78,Gái net,19,Gái trọ cạnh phòng,8,Game Online Chuyện tình 5 năm trước,1,Gấu đã tán em như thế nào,1,Gấu hơn mình 6 tuổi,1,Gấu kute và cực kỳ bá đạo,4,Gấu mình ngủ với 1 gã đã có vợ,1,Gấu mới cao tay trả thù gấu cũ,1,Gấu phản bội sau 7 năm yêu nhau mặn nồng,1,ghost,2,Gia đình hắt hủi say nắng cô nàng lớp 12,51,Giá như dừng yêu,3,Giảng Viên lái xe bất đắc dĩ,33,Gio_Vo_Tinh2710,2,Giới hạn tình bạn hay vượt rào,4,Góp tiền chơi cave,1,Hành trình cưa đổ MC,1,Hành trình tìm lại,25,Happy Ending,33,Hãy hiểu anh người anh yêu,14,Hẹn ước Bồ Công Anh,4,Hoàn thành,199,Học sinh,33,Hối hận vì lấy vợ sớm,1,Hồi ức của một linh hồn,8,Khi vozer đưa gái đi chơi,1,Khiêu vũ giữa bầy gõ,30,Khiêu vũ giữa bầy les,18,khovigaitheo,2,Không lẽ nói cho cả thế giới rằng mình đang yêu,7,Không phải truyện kinh dị,12,Kỷ niệm ngu nhất trong cuộc đời,1,Ký ức xưa,3,Là duyên hay là nợ là chăn hay bị chăn,7,Làm thằng đàn ông tốt không phải lúc nào cũng hay,1,Làm việc cùng EX,1,Lắng nghe nước mắt My memoirs,3,Lần đầu hút cần,1,Lỡ ngủ với chị,1,Lời trần tình của một ả điếm,25,Minh Hoàng và Hoàng Vi,3,Mối tình đầu,1,Một đêm trăng lạnh trai lông bông cảm nắng gái lạnh lùng,1,mrxau,3,Mùa gấu chó,1,Mưa hay nước mắt,31,My Memory,39,Này điếm em yêu chị,1,Này em làm cô dâu của anh nhé,9,Nên là chúng mình lấy nhau đi,1,Ngày không Phây,1,Ngẫm,52,Nghề bồi bàn,20,Nghề Vệ Sĩ,4,Nghi vấn cao thêm sau 4 năm tu luyện,32,Ngỡ quên và ngàn ngày nhớ,43,Người con gái áo trắng trên quán bar,3,Người con gái nghiền chữ nạ,1,Người yêu cũ của gấu dọa giết em,1,Người yêu tôi là gái hạng sang,15,Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,41,Nhập viện xa nhà Gái thành phố thương,4,Nhật ký anh yêu em,9,Nhật ký chăn rau,7,Nhật ký gã tồi và cô cave bé nhỏ,1,Nhật ký Hoàng Vy,22,Nhật ký làm bố,1,Nhật ký những ngày đầu làm vợ,1,Nhật ký những ngày mưa,17,Nhỏ bạn thân bị less,21,Những đứa em gái và bà xã hiện tại,16,Nó lại nhớ anh như một thói quen khó bỏ,1,Nocturne 1 kí ức đẹp,1,Nợ duyên nợ tình,28,Nửa đêm gấu cầm dao,1,Ở chung với gái,23,Phải lòng anh,3,Phụ nữ không hề khó hiểu,1,Ra mắt gia đình ex,13,Sad Ending,14,Sau 10 năm gặp lại em đã có gấu là bạn thời lớp 1,5,Say nắng cô em tán cô chị,5,Say nắng gia sư của em trai,9,Săn nã,40,Sống chung với gái,8,Tạ Trùng Linh hồi ký,1,Tại Hạ,10,Tán cô giáo,39,Tán gái bên Hàn,1,Tán gái cùng cơ quan,1,Tán gái dễ ợt,1,Tán gái hơn tuổi và những bài học,2,Tán gái khó thế sao,1,Tán gái ở nhà,31,Tán gái Tây,15,Tán gái Tây trên Meowchat,6,Tâm sự,8,Tâm sự của chàng trai 18 tuổi sắp làm bố,12,Tâm sự của một thằng con trai tỉnh lẻ say nắng gái thành phố,1,Tâm sự hồi ký về trại Sa La Điên,1,The day you went away,43,The Khải Huyền,18,Thời trẻ trâu và chuyện tình tù,4,Tiền nhiều thì có nên mua nô lệ về chơi,1,Tín dụng đen,18,Tình đầu sau 1 đêm trắng và phát hiện ra sự phũ phàng,1,Tình yêu và tình dục,1,Tôi đã tiêu 10k như thế nào,1,Tôi đi tán gái,1,Tôi Em 2 thế giới,1,Tớ có thể yêu cậu cũng có thể quên cậu ngay lập tức,1,Trả thù gấu chó,16,Trai ngoan dính phải gái hư,1,Trót yêu,1,Trớ trêu,1,Truyện 18,27,Truyện cười,17,Truyện cười Vôva,47,Truyện ma,7,Truyện ngắn,95,Truyện tâm linh Bố em,1,Từ gặp ma đến gặp gấu,25,Tưởng nhầm gái hư đc nhầm gái ngoan,22,Vẽ em bằng màu nỗi nhớ,47,Vì cuộc đời là những luống rau,8,Vị tình đầu,12,Videos,12,Vo_Tonq_Danh_Meo,12,Vợ chồng hàng xóm,1,Vợ ơi anh biết lỗi rồi,27,Vợ xăm hình hổ báo nhưng rất chung tình,44,Vợ yêu,8,Vợ yêu ơi anh yêu em nhiều lắm,1,Xin lỗi em bởi vì anh nghèo,1,Yêu bé Dừa,2,Yêu chị cùng công ty,1,Yêu cô bạn học cùng cấp 1,4,Yêu em là hạnh phúc đời anh,1,Yêu em nhanh thế,1,Yêu em quá nhanh và nguy hiểm,8,Yêu gái dịch vụ và cái kết,11,Yêu gái matxa và kết cục,1,Yêu người cùng tên,70,Yêu người IQ cao,26,Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái,16,Yêu thầm em gái bạn thân,1,
ltr
item
DocTruyenVoz.Com: Vị tình đầu - Chap 71 → 80
Vị tình đầu - Chap 71 → 80
Đọc Truyện Voz - Truyện Voz - Truyện Dài Voz - Vị Tình Đầu - Chap 71 - 72 - 73 - 74 - 75 - 76 - 77 - 78 - 79 - 80
http://lh4.ggpht.com/-e6cYxohBP-k/VSzHyk7VBkI/AAAAAAAADJM/vlU9o8mBMAI/s1600/vitinhdau.jpg
http://lh4.ggpht.com/-e6cYxohBP-k/VSzHyk7VBkI/AAAAAAAADJM/vlU9o8mBMAI/s72-c/vitinhdau.jpg
DocTruyenVoz.Com
https://www.doctruyenvoz.com/2015/04/vi-tinh-dau-chap-71-80.html
https://www.doctruyenvoz.com/
https://www.doctruyenvoz.com/
https://www.doctruyenvoz.com/2015/04/vi-tinh-dau-chap-71-80.html
true
3715675415566788023
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts XEM TẤT CẢ Đọc tiếp Reply Cancel reply Delete Đăng bởi Home TRANG TRUYỆN Xem tất cả CÓ THỂ BẠN THÍCH TAG ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Không có truyện nào! Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April Thg 5 June July August September October November December Thg 1 Thg 2 Thg 3 Thg 4 Thg 5 Thg 6 Thg 7 Thg 8 Thg 9 Thg 10 Thg 11 Thg 12 just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow NỘI DUNG NÀY ĐANG BỊ KHÓA BƯỚC 1: Chia sẻ lên Facebook Bước 2: Bấm vào link bạn vừa chia sẻ trên Facebook Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy Table of Content
A+ A-