Cô bé Hà Nội - Chap 31 → 40

Chọn chế độ đọc: Sáng - Tối
Cô bé Hà Nội

Chap 31

Chào các thím chap này e sẽ tổng hợp hết tình tiết hay trong mấy ngày qua nhé, chứ e không có thời gian viết chi tiết từng ngày được. Dạo này e khá là bận nên mong các thím bỏ qua chứ đừng vác dầu đến thông e nhớ!
Mấy ngày qua e đều phải dậy sớm các thím ạ, lúc thì 7h lúc thì 7 rưỡi 1 phần là do Ngọc Anh gọi còn 1 phần là do thời tiết nóng đếch nướng được. Mà đâu chỉ riêng mình phòng e. 2 phòng đầu cũng thế cả 7 8h đã thấy mở cửa phòng ra ban công hóng gió rồi. Em mặt mũi cũng đỡ khá nhiều không còn phải bôi thuốc gì nữa nó gần như khỏi hẳn, chỉ còn mỗi cái eo là còn đau thôi. Con e với Ngọc Anh cứ lo phần xương bị làm sao, bắt e đi khám cho an toàn nhưng e nhất quyết không đi. Nóng bức e chả muốn rúc vào cái bệnh viện hơi hướm đấy làm gì càng ốm thêm. Em cứ chờm đá đều đều ngày 2 3 lần, vết bầm đã mờ hơn cơn đau cũng nhẹ nhàng hơn chứ không nhói lại như mấy hôm trước. May sức khỏe e tốt chứ không thì. Đấy dạo này cả xóm e rồi Ngọc Anh đều bận ôn thi cả chứ không riêng gì e, người nào biết thân người đấy, ăn học ngủ hết. Kể ra hơi chán muốn đi chơi tí cho khuây khỏa đầu óc cơ mà không biết đi với ai. Ngọc Anh bị loại đầu tiên rồi, e không muốn làm ảnh hưởng đến học tập của e ấy đơn giản với sinh viên bây giờ cần phải có 1 tấm bằng thật tốt để ra trường dễ xin việc chút, mặc dù con ông cháu cha tiền bạc vẫn là trên hết nhưng có bằng đẹp vẫn tự tin hơn cái bằng xấu đúng không? Muốn yêu sao thì yêu nhưng vẫn phải đặt học hành lên hàng đầu ok? May là cả 2 tụi e đều hiểu chuyện này nên không trách móc gì nhau cả, cả 2 động viên nhau học cho tốt lấy kết quả cao rồi sẽ đi chơi ăn uống ra trò sau. À mấy thằng đang tăm tia NA của e đã bị NA cho ra rìa hết, nghe lời e NA thay số đt mới, nhắn tin face chỉ trả lời qua loa hoặc bơ thẳng luôn, tất nhiên đấy là với đứa nào dai như đỉa đói mặt dâm mắt dê còn những thằng nào tử tế biết NA đã có chủ chủ động từ bỏ thi thoảng nhắn tin hỏi thăm NA thì NA vẫn đáp lại bình thường cơ mà đi chơi tuyệt đối không. NA như thế e càng yêu cô bé hơn, quyết tâm giữ bằng được e ở bên mình dù thế nào đi nữa chỉ khi cô bé tự động rời bỏ e e mới buông tay. Và rất mong tình huống này mãi mãi không xảy ra. Nhân tiện chuyện bám đuôi e xin review cho các thím tình hình của e luôn, không phải mình Ngọc Anh, Nhung hay con e e mới có đuôi đâu nhé e cũng mới có rồi đây.
Hôm 23 tức thứ 7 vừa rồi, con bạn thân từ nhỏ của e rủ e đi uống nước hàn huyên haizz vài tuần chưa gặp nên e cũng muốn có người tâm sự chút. Thực ra bạn thân từ hồi còn cởi chuồng tắm mưa e có gần chục đứa cơ mà đứa đi làm đứa bận tốt nghiệp như e nên toàn bận cả. Có khi vài tháng mới tụ tập đập phá 1 lần. Đấy bác nào còn trẻ còn trâu thì cố gắng hưởng thụ hết cái thời học sinh, sinh viên đi không đến lúc sắp ra và ra trường chả có thời gian mà gặp bạn gặp bè chơi bời nữa đâu ok. Thứ 6, con bạn có gọi điện cho e trước hẹn gặp nhau ở quán cafe cách chỗ e 3 4km, e đồng ý luôn dù mặt mũi chưa khỏi hẳn thây kệ, bạn thân chứ có phải gái mới éo đâu mà quan trọng đẹp trai. Sáng thứ 7, e mặc quần ngố thun bó gối màu đen, áo thun ngắn tay trắng có chữ "bad boy" trước ngực trông khá bụi, chân đi dép da e éo biết tả như nào. Phóng xe 15 20p tới điểm hẹn, mới sáng nên quán chưa đông lắm chỉ có vài người ngồi mắt dán vào cái lap hay smartphone. Ngó nghiêng xung quanh không thấy con bạn đâu e lủi thủi lại cái bàn lọt thỏm trong góc có cái cửa sổ nhìn ra đường. Quán này khá nhỏ tính chung có khoảng hơn 10 bàn chia làm 3 dãy chạy dọc theo thân nhà. Bên trong được tranh trí khá đơn giản với vài chậu cây cảnh đặt 2 góc phòng và lối đi, 5 6 bức tranh thiên nhiên, chân dung và thêm chút đèn nháy dành cho buổi tối.
- A dùng gì ạ? - E nhân viên người nhỏ nhắn khuôn mặt xinh xắn, tóc búi cao, mặc đồng phục quán tay cầm order đứng trước mặt nhìn e
- ừ... Cho a ly nâu đá đi - Mắt e nãy giờ đang hướng ra cửa sổ ngắm người qua lại nên không để ý, e hơi giật mình chút
- Vâng, a chờ 1 lát ạ - E nhân viên cười nhẹ rồi quay lưng đi ra quầy
E không nói gì, lôi điện thoại gọi cho con bạn
- Alo ông đến chưa? - Giọng nó lanh lảnh
- Đến lâu rồi, hẹn kiểu gì mà giờ chưa thấy đâu vậy, tính cho tôi leo cây à
- Hì, chờ tôi tí đang đi rồi đây, nãy bận chút việc tí thông cảm nhá
- ờ, nhanh lên đấy - E thở dài
Con bạn e là chúa lề mề, hồi trước đi chơi cũng thế chuyên cao su để mấy đứa trong nhóm nó nói suốt thế mà giờ vẫn chứng nào tật nấy chả biết vài tháng nữa đi làm thế nào khéo đuổi việc sớm. Uống hết 1/3 cốc cafe mới thấy bóng dáng con bạn đến, nó mặc quần ngắn áo sơ mi dài tay đi tông lào vẫn cái bản mặt phớ lớ như mọi lần nhìn thấy e nó vẫy vẫy tay ra hiệu ra vẻ tỉ năm không gặp. Mà khoan ngồi sau xe con bạn còn có 1 e khác, e này trông cao hơn Uyên (tên bạn e), mái tóc dài hơn để xõa sau lưng mặc quần bò dài áo sơ mi xanh bó. Do e ấy đeo khẩu trang nên e không rõ mặt, tận đến lúc Uyên dẫn nó vào cửa quán cô bé ấy mới tháo mặt nạ ra. Không nói quá chứ e này trông khá dễ thương, khuôn mặt tròn bầu bĩnh, mắt to da trắng hồng tóc mái thưa để đuổi ngang vầng trán. Có một điều lạ là cô bé nhìn khá giống Uyên chả lẽ...
- Ơ, ai đây Uyên - E lúng túng nhìn 2 người
- à, đây là e gái tôi mà ông, ơ thế ông không nhớ nó à - Uyên ngơ ngác
- Dạ, e chào a ạ - Con bé nhỏ nhẹ chào e
- ừ chào e, e... E là e gái Uyên thật hả - E gãi đầu
- Không e tôi thì e ai, đùa chứ ông không nhớ thật à, mấy lần ăn liên hoan nhà t nó chả gặp ông rồi thê
- Ôi giời, nhớ thế quái nào được, đông người như thế mà e sinh năm bao nhiêu
- E sinh năm 95 a ạ hi - Con bé ngồi đối diện tôi cạnh là Uyên
- Này đừng nói tôi là ông hỏi tuổi để tán nó đấy nhé, mới học năm 2 thôi đấy - Uyên lườm
- Vớ vẩn, t không nhớ nên hỏi thôi, mà 2 chị e uống gì?
- Cho t sinh tố bơ đi, còn m - Con bạn quay sang hỏi con e
- E sữa chua thạch ạ
- E ơi cho a 1 sinh tố bơ với 1 sữa chua thạch nhé - E với tay gọi
- Dạo này học hành thế nào rồi bà - E vân vê ly cafe
- Khá mệt, t đang làm báo cáo tốt nghiệp giống ông đây mỗi tội số liệu tự bịa khổ ghê - Mặt con bạn nhăn lại buồn rầu
- Sao phải bịa chỗ thực tập nó không cho à
- Có thì tôi bịa làm gì, đau hết cả đầu, mấy hôm nay chạy vạy mấy trường để tìm tài liệu đấy ông trời thì nắng - Uyên nhìn 2 cánh tay xuýt xoa
- Thế có tìm được không
- Cũng có nhưng ít, hay ông cho tôi số liệu của ông về làm nhỉ
- ờ được, ngành bà cũng giống giống ngành t làm chắc không sao đâu
- Kệ, có còn hơn không tí về ông gửi qua gmail cho t nhé
- Ok, thế có trả công không đấy - E nhìn đểu
- Chậc, không để ý thích hôm nào rảnh sang phòng t t đãi 1 bữa là ok chứ gì
- ờ mà phải món nào lạ lạ ngon ngon đấy - E xoa cằm
- Chuyện nhỏ có con e t đây rồi ông không phải lo he he
- Thế à? - E quay sang con bé đang nhìn chằm chằm vào tờ menu trên bàn
- Kìa, a hỏi m kìa - Uyên hích nhẹ tay vào con bé
- à, dạ, vâng hihi - Có chút gì đó giống NA của e đây
- 20 tuổi đầu rồi mà vẫn còn ngại, chán chết - Uyên lắc đầu
- Bà trước chả thế còn chê e ấy, mà giờ 2 chị e ở với nhau à, giờ t mới biết đấy
- ừ, t giờ có học nữa đâu chuyển về ở cùng nó cho tiện, có gì còn bảo ban nó nữa, 95 mà còn thua cả 96 rõ chán, à đấy Tú Anh đâu sao ông không cho nó đi lâu không gặp nó giờ nó thế nào 2 ae vẫn ở với nhau à
- Thì cũng như bà thôi, ở cùng còn trông nó nữa chứ, với lại 2 ae ở chung đỡ tốn tiền phòng, nó giờ đang ôn thi ở nhà học suốt, nhớ nó thì tí nữa vào phòng t chơi tiện thể cơm nước luôn
- Ok tí về t với con e vào nhà ông chơi lâu không đến rồi, mà đứa nào giờ cũng thi với thố con e t mới thì được 2 môn đây nay cho nó đi chơi cho thoải mái, bảo mãi nó mới chịu đi đấy cái tính nhút nhát không chịu bỏ
- ừ, thế 2 môn vừa rồi e thi tốt chứ - T quay sang hỏi con bé
- Dạ, e thi bình thường thôi a ạ - Giọng lí nhí
- Ngại a hay sao mà nói nhỏ nhẹ vậy, ae cùng quê với nhau mà mạnh dạn lên chứ hì hì - E cười
- Dạ không e không ngại đâu ạ tại, chỉ là lâu e không gặp e nên...
- Nên không biết nói gì hả? ha ha - Cả e và Uyên đều cười
- Sinh tố bơ và sữa chua thạch của a chị đây ạ - E phục vụ vừa rồi mang đồ uống ra cho 2 chị e Uyên
- ừ chị cám ơn - Uyên đỡ cốc sữa chua thạch đặt trước mặt con e
- Quên đấy nãy giờ chưa hỏi e tên gì nhỉ - E nhấm 1 ngụm nhỏ cafe
- Dạ e tên Nhi ạ - Nhi đảo thạch trong cốc sữa chua
- Sax, ông quên cả tên nó luôn hả? - Uyên hất hàm
- Thì 2 3 năm rồi còn gì, mấy năm nay có liên hoan nhà bà nữa đâu, vào chơi cũng chỉ thấy mỗi bà ở nhà bảo t nhớ làm sao được haizz
- Ông chỉ giỏi nhớ Hạnh của ông thôi chậc
Nhắc đến Hạnh mắt e trùng xuống, 2 bàn tay nắm chặt lấy ly cafe trái tim khẽ lạc nhịp. Thấy e không nói gì, Nhi nhìn chằm chằm vào e không biết hiểu hay không, còn Uyên chắc hiểu đã nói đến chuyện không nên nói, nó mở lời
- ờ... ừm... Ông làm báo cáo đến đâu rồi
- Cũng... Tàm tạm - E hơi buồn
- Xin lỗi ông nhé, tự nhiên...
- Thôi không sao, chuyện qua rồi t cũng quên Hạnh rồi bà không phải áy náy đâu
- ừ, nhưng dù gì Hạnh cũng là bạn thân của tôi mà ông, xin lỗi ông nhé - Uyên nắm tay e lay nhẹ
Nhi nãy giờ hết nhìn e rồi nhìn Uyên, đôi mắt mở to như đang tò mò về chuyện e và Uyên đang nói theo e nghĩ chắc có lẽ cô bé này biết khá rõ
- E cũng biết chị Hạnh - Nhi nói nhỏ mắt nhìn cốc sữa chua trên tay
- E cũng biết Hạnh? - E nhíu mày
- Vâng, hồi trước chị ấy có vào nhà e chơi mấy lần nên e biết
- à, đúng rồi lúc Hạnh còn sống... Tôi có... - Mắt Uyên bỗng hạ xuống khóe mắt ướt ướt, phải nhắc đến người bạn thân quá cố không ai có thể kìm lòng được mặc dù nó đã qua vài năm
- Này cầm lấy - E đưa cho Uyên vài tờ khăn giấy trên bàn
- Thôi không cần đâu - Uyên dùng ngón tay quệt nhẹ giọt nước mắt trực rơi
- Anh là người yêu của chị Hạnh ạ - Nhi nhìn e ánh mắt tò mò
Em khẽ giật mình trước câu hỏi của Nhi, người yêu ư? không phải, giờ e chẳng còn tư cách gì là người yêu Hạnh nữa, e đã dành trái tim mình cho 2 người sau Hạnh đến bên họ và yêu họ thật lòng, chỉ là... Chỉ là...
- Anh... Đã từng thôi e - Bàn tay e đan vào nhau siết chặt
- Thôi không nhắc đến chuyện này nữa, đổi chủ đề đi - Uyên giật giọng
- ừ - E thở dài
- à chuyện của ông với Nhung thế nào rồi?
- Giờ là bạn rồi không tránh né tôi như trước
- Thế à, thế thì tốt tôi tưởng con bé bơ ông thẳng tay luôn - Uyên cười nhạt
- Mất bao nhiêu công sức đấy bà ơi haizzz
- Thì con bé yêu ông như thế bảo tự nhiên từ người yêu xuống làm bạn 1 cái ngay làm sao được, có phải thánh đâu
- ừ, mà bà với người yêu dạo này thế nào rồi
- Vẫn bình thường, dạo này nó bận đi làm suốt chả mấy khi gặp nhau, tôi tính chia tay cho nhẹ người - Uyên chọc chọc cốc sinh tố
- Đùa à, 2 đứa yêu nhau lâu như thế giờ bảo bỏ cái là bỏ được à, yêu nhau phải hiểu cho nhau chứ
- Chán thì bỏ thế thôi, mà có nhiều chuyện ông không hiểu được đâu - Uyên thở dài hướng mắt ra cửa sổ xa xăm
- Tùy bà, miễn sao mình cảm thấy thoải mái nhất là được
- ừm
- Còn cô bé này thì sao? - E cười mỉm nhìn sang Nhi đang bấm bấm điện thoại
- Dạ... - Mắt Nhi mở to vầng trán nhăn lại
- A hỏi m có người yêu chưa? - Uyên chưng hửng mắt vẫn dán vào cửa sổ
- Dạ, e chưa? - Nhi lí nhí
- Thật á, năm 2 rồi mà vẫn chưa có người yêu? - E trố mắt
- Ôi giời, nhát như nó thì yêu đương gì, thấy trai chạy mất dép - Uyên nhếch mép
- Chị... - Nhi phụng phịu uầy đáng yêu phết
- Sao? t nói không đúng à - Uyên nhướn mày nhìn Nhi
- Thôi đi bà, dìm hơi quá rồi đấy, tôi thấy Nhi hiền đấy chứ, chứ không đanh đá như con Tú Anh nhà tôi - Nhi khẽ đỏ mặt môi bụm lại uầy ngại ư
- Này này, tính tán con e tôi đấy hả, t cắt biết chưa để cho nó học - Uyên lườm
- Điên à, tôi nhận xét thế chứ tán tỉnh gì vớ vẩn - E nghiêm giọng
- ờ thế thì được, mà tôi có thấy Tú Anh có đanh đá gì đâu, con bé ngoan đấy chứ
- Vâng, ngoan bà là người ngoài nên nó thế thôi, thử là tôi mà xem
- Chắc ông trêu nó bắt nạt nó thì nó mới bật lại, chứ bình thường t thấy Tú Anh ngoan lễ phép lắm, thấy không có nó ở đây ông mới chê nó ấy gì, thế mà còn nói tôi
- Thôi thôi stop stop tí về phòng tôi bà khắc biết ok
- Ok
Em với 2 chị e Uyên ngồi luyên thuyên chuyện học hành gia đình bạn bè này nọ thêm 1 lúc thì cắp ass về. Tiền e trả chả phải lấy le với Nhi gì vì nhóm bạn thân e vẫn thế, nay mày trả lần sau t trả không tính toán, còn thích thì chia đôi cơ mà nhiều lần cánh con trai tụi e đòi bao thầu mà tụi con gái nó dành giật bằng được bắt share. Đấy tình bạn thân nó là thế đấy nó khác tình bạn nhiều cái lắm, đôi khi nó còn hơn cả tình yêu.
Về phòng, con e đang ngồi máy tính ol facebook mợ học hành không học. Thấy Uyên cái nó lao lại hỏi han rối rít, còn Nhi chắc tại chưa quen nên 2 đứa chỉ nói chuyện qua loa. Để ý chút công nhận bé Nhi nhút nhát thật, ít nói nhưng được cái hay cười. Mấy đứa con gái gặp nhau như cá gặp nước chả mấy chốc e bị ra rìa đoán trước được điều này e lẩn lại cái máy tính ngồi xem với chỉnh sửa bài báo cáo. Do quá tập trung làm nên khi quay ra xem mọi người đâu thì còn mỗi e Nhi ngồi bấm điện thoại trên giường.
- Ơ Uyên với Tú Anh đâu e - E ngơ ngác nhìn quanh phòng
- Chị ý với Tú Anh mới đi chợ rồi a hi
- Thế à, đi lúc nào vậy sao a không biết
- Mới đi lúc nãy thôi a, thấy a tập trung quá nên chị e với Tú Anh đi luôn
- ừ, sao e không đi cùng cho vui - E buột miệng
- Dạ thôi ạ, nắng quá nên e không muốn đi với lại có mỗi 1 cái ô à - Nhi trề môi
- Hì hì, mà a thấy e ít nói nhỉ? cũng giống giống a
- Tại e không biết nói gì thôi, chứ gặp đám bạn thân e toe toét ngay hihi, đợt trước e có thấy a nói nhiều lắm mà
- à cũng như e thôi, còn với người lạ a im re à
- Dạ, vâng
Được vài câu không khí im lặng lại bao trùm căn phòng, Nhi bắt đầu bấm điện thoại, e quay lại với cái máy tinh, e không biết nói gì học hành, gia đình lúc ở quán cafe đã nói rồi giờ chả nhẽ hỏi e có đã yêu ai chưa thì hơi dở với lại e đang rất yêu Ngọc Anh của e nên không quan tâm lắm đến điều này. Cứ vậy để thời gian trôi qua thật chậm thật chậm.
- Anh - Nhi lí nhí
- Anh Đức - Nhi gọi to hơn
- à... ừ... Sao e - E bất giác quay lại
- Hi nick facebook của a là gì ạ - Bỏ mẹ nhóc này tính tán mình sao
- XXX - E đáp
- Vâng, để e tìm xem - Nhi tiếp tục bấm bấm
...
- A ơi - Nhi gọi
- ừ
- E gửi lời mời kết bạn với a rồi đấy, a chấp nhận đi hi
- ừ, chờ a chút
E log in facebook cá nhân ấn chấp nhận lời mời kết bạn của Nhi, rồi theo thói quen e mò vào mục ảnh và thông tin cá nhân. Nhi khá ít ảnh tự sướng, chủ yếu là ảnh chụp chung với bạn bè với ảnh được tag. Số lượt người theo dõi vượt mức 2000k, thế mà danh sách bạn bè chỉ được phân nửa à không phân nửa của phân nửa số đấy. Có lẽ cái tính cách ngại tiếp xúc của Nhi đã len lỏi lên cái nick facebook cá nhân này.
- E ít ảnh nhỉ - E liếm môi
- Vâng, e không thích chụp ảnh mấy ạ up nhiều chụp nhiều quá nhàm lắm a
- ừ, giống a a thi thoảng up 1 cái thôi không bọn bạn lại bảo gay ha ha - E cười
- Hihi - Nhi cũng cười
- E thấy a rất... Chững chạc... Đàn ông mà - Giọng Nhi nhỏ lại 2 má hồng lên
- ừ... Thế... Thế... à - Cô bé làm e ngại theo luôn
- Thật mà hi
- ừ... ừ
Đúng lúc này cái giọng lanh lảnh của Uyên với con e vọng lại, e bà chằn đang tung tăng xách 2 túi đồ to miệng toe toét cười nói. Thấy e mặt ngu ngu nhìn Uyên đốp luôn
- Nhìn gì, chưa thấy 2 người đẹp đi chợ bao giờ à cắm cơm chưa
- ờ... Chưa - E gãi đầu gãi tai
- Để e cắm cho hi - Nhi đứng dậy cầm nồi cơm vào bếp
- Lười, đàn ông con trai mà không cắm nổi nồi cơm để khách nấu hộ thế kia à - Uyên bốp chát
- Ơ... Ơ...
- Chắc a ý mải làm bài quá chị ạ hi - Nhi đỡ lời
- Chị không phải bênh lão ý, lười chẩy thây ra hứ - Đến lượt con e
- Ơ hay cái con... - E ấp úng
- Thôi lại đây nhặt hộ tôi mớ rau đi ông - Uyên cầm 2 rổ đựng sẵn 2 mớ rau mùng tơi to tướng đặt xuống nền
- Ok
Xách ass lại chỗ Uyên, mợ có 4 người mà ăn lắm thế, trừ rau mùng tơi còn có thì là hành lá hành khô để sốt cá, 1 rổ ngao, 1 rổ tôm...
- Này ông - Uyên ghé sát vào tai e
- ờ sao - E nhặt mắt vẫn chúi vào đống rau
- Hình như... - Uyên ngập ngừng
Bất giác e ngẩng mặt lên bắt gặp ánh mắt của Nhi[next]

Chap 32

Thấy ánh mắt e Nhi nhìn nhanh vào bếp, tay tiếp tục đảo qua đảo lại đôi đũa, còn tóc mái bết vào trán do nóng
- Này, ông nhìn cái gì đấy? - Uyên huých tay
- à, ờ không có gì? - E giật mình quay lại
- Chứ không phải ông đang... - Uyên chỉ chỉ ngón tay về phía Nhi
- Vớ vẩn, mà vừa nãy bà tính nói gì hả? - E đánh trống lảng
- Nói gì? - Uyên nhướn mày
- Còn chối, quên nhanh thế
- à... - Uyên ngân dài
- Thôi, tốt nhất để tự nhiên thì hơn hehe nói trước mất hay - Uyên nháy mắt
- Sax, đùa bà biết tính t rất tò mò à, có gì thì nói thẳng đi - E càu nhàu
- Xời, tò mò thì tự tìm hiểu đi nhá hehe - Uyên cười ranh mãnh
- Này... Hay là... - E giả bộ nhát gừng ghé sát vào tai Uyên
- Hay là sao?
- Bà thích tôi à haha - E cười lớn làm con e với Nhi đang cặm cụi trong bếp cũng phải ngó ra
- Ông bị điên à, thích ông thà tôi thích con gái còn hơn xời - Uyên trề môi
- ờ, để xem
...
2 đứa mải chém gió chém bão với nhau quá làm mấy mớ rau nhặt mãi mới xong thây kệ đằng nào cũng toàn đứa rảnh rỗi ăn muộn tí không sao. Sau hơn 1 tiếng đồng hồ chế biến tất cả các món đã xong:tôm tẩm bột chiên, cá sốt cà chua, ngao nấu mùng tơi, dưa cải bắp muối (cái này con e e làm không phải mua). Lần đầu tiên được thưởng thức tài nghệ nấu nướng của Nhi, chả có gì phải bàn cãi 2 món tôm với cá nó quá ngon ăn vừa miệng. Tôm được Nhi chiên giòn đều với bột, cá cũng được rán vừa tới quyện với cà chua thì là uầy miễn chê. Em không thiên vị chứ những người con gái quê mà e gặp thì hầu hết ai nấu ăn đều ngon cả trừ Uyên con bạn e chỉ ở mức trung bình. Trong bữa ăn Nhi cởi mở nhiều hơn, cười nói nhiều hơn nhưng chỉ với con e và Uyên còn e thì rất ít thi thoảng e có bắt gặp ánh mắt Nhi hướng về phía e (Nhi ngồi đối diện nhé) nhưng thấy e nhìn lại Nhi đều lảng nhanh ra phía khác. Em kệ chẳng quan tâm lắm, chắc lâu không gặp e nên thế, dù gì e cũng đẹp trai gái nhìn là chuyện bình thường. Tợp xong 5 bát cơm e khệ nệ đứng dậy leo lên giường ngồi, mợ no vãi ra
- Thức ăn không ngon à, sao ăn ít thế - Uyên hỏi đểu
- 5 bát rồi bà ơi ăn nữa để bội thực à
- Kinh, hẳn 5 bát, sao thấy e tôi nấu ăn thế nào - Uyên nháy mắt
Lúc này để ý thấy Nhi không dám nhìn e mà cứ dúi dúi vào bát cơm, tóc mái xõa ra che hết khuôn mặt bầu bĩnh của Nhi, nhưng không thể che dấu được sự hồi hộp đang dâng lên trong Nhi. Bằng chứng à bàn tay cô bé khẽ run kia kìa, e ngồi đối diện Nhi nên thấy được hết
- ờ, ngon... Ngon, Nhi nấu ngon lắm - E giơ ngón cái tâm đắc
Bất ngờ Nhi nhìn thẳng vào mắt e cười nhẹ kèm theo đó là cái gật đầu cảm ơn. Em đứng hình vài giây, không phải vì cảm nắng Nhi mà là vì những hành động kì lạ của cô bé dành cho e.
- Xì, thế món canh của e không ngon à - Con e chu môi
- Tạm được - E cười khẩy
- A nhớ nhá, từ nay cho a ăn mì thay cơm luôn hứ - Nó dỗi
- ấy ấy, a đùa thôi, e gái a nấu là ngon nhất hì hì - E vuốt vuốt tóc nó mợ lại phải xuống nước
- Tay bẩn, ăn cơm chưa rửa tay mà dám động vào tóc e à - Nó lườm nguýt sắc như dao cạo
- Ơ... - E đứng hình
- Thôi đi ông ơi, ông mang mấy quả dưa lê trong bếp với cái dao ra đây cho t gọt cái - Uyên đập nhẹ vào chân e
- Để e lấy cho hi - Nhi đứng dậy không để e kịp phản ứng
- M không ăn cơm đi, để a Đức lấy cho - Uyên can ngăn
- E ăn xong rồi mà chị, tiện để e gọt luôn - Nói xong Nhi đã tay cầm rổ dưa tay cầm dao với đĩa ra rồi
- Lười - Con e lắc đầu
E đứng hình lần hai mợ cái con quạ này chuyên ra dìm hàng thằng a nó, đếch dùng lời được e dùng chân đã vào mông nó cho bõ tức. Cơ mà nó cũng không vừa, quay sang lườm e phát không quên nhéo cái đau điếng vào chân e
- A đau - E nhăn nhó xoa xoa bắp chân, may nó không giật lông chân
- Ple ple - Nó thè lưỡi trêu lại
Em dứ dứ nắm đấm trước mặt nó, mặt vẫn nhăn như đít khỉ
Thấy hành động của e với con e 2 chị e Uyên bấm bụng cười
- Đến chết với a e nhà này - Uyên lắc đầu
- A ý chuyên bắt nạt e chị ạ, a trai gì mà - Con e mách lẻo, mặt vênh lên
- Này này... - E với tay
- Thôi tôi xin, ông là anh thì phải nhường nó chứ, ngồi xuống đây ăn dưa đi - Uyên kéo tôi xuống ngồi giữa Uyên với con e
- A chị ăn dưa này - Nhi bê đĩa dưa to đặt giữa mâm
Không nói nhiều e với 1 miếng đánh chén, dưa ngọt lịm như được tiêm đường cùi dưa giòn giòn nữa cắn miếng nào chết miếng đấy
- Sao a bảo no lắm rồi - Con e bĩu môi
- Ơ thì... Nhi đã mất công gọt dưa chả nhẽ t lại không ăn hờ hờ - E với thêm miếng nữa
- Xì, lắm lí do - Con e xị mặt
- Dưa ngon không a - Nhi hỏi
- ừ ngon lắm, ngọt lịm ấy hề hề
- Vâng hi - Nhi cười
- Dưa tôi chọn đấy bố, sao lại không ngon - Uyên bĩu môi
- Vâng, bà chọn - E nhồm nhoàm nhai
Hơn 1 cân dưa mà chả mấy đã bay hết, 2/5 vào bụng e còn lại là của 3 người kia. Tại cái tội ăn nhiều e bị bắt phải rửa bát và người rửa cùng e là Uyên. Cả đống bát đĩa 2 đứa loay hoay mãi mới xong, trong bếp thì hơi nóng đứng rửa mồ hôi cứ vãi ra, thế mà nãy con e với Nhi trông vẫn bình thường mới lạ. Con gái thuộc loại máu lạnh chắc, ờ có lẽ đúng đấy mùa hè cầm tay con gái mát lắm điển hình là Ngọc Anh. Mấy lần đi chơi e cứ nắm tay NA suốt làm cô bé dỗi mấy lần, mặt xị ra môi chu lên "a nắm nhiều không thấy chán à, đỏ cả tay e lên rồi này hức" "tại tay e mát mà hì, đâu đưa tay đây a xem nào" E xít xoa rồi thơm lên tay cô bé 1 cái thế là NA cười tươi ôm chầm lấy e nhéo yêu. Giờ nghĩ lại thấy hạnh phúc lắm các thím ạ. Trở lại ngày hôm đấy phát, rửa bát xong e lại máy tính ngồi mở nhạc nghe, còn 3 đứa ngồi giường buôn dưa. Ngồi chán chê không biết làm gì e rủ xem phim kinh dị hờ hờ Uyên gật đầu cái rụp, Nhi với con e thì phân vân
- Trời sáng mà có gì đâu mà 2 đứa sợ - Uyên chấn an
- Sáng giề, tí tôi đóng hết cửa tắt điện xem mới đúng chất nhá
- Ôi giời, sao phải xoắn chơi tất - Uyên vênh mặt
- ờ được thế ổn định chỗ ngồi đê - E xua tay
Uyên ngồi ngoài Nhi ngồi giữa còn con e ngồi trong sát cái cửa sổ, e có kinh nghiệm rồi đếch ngồi cùng mấy đứa con gái làm gì ăn hành khổ bỏ mợ, kéo cái ghế sát góc giữa giường với tường e đặt ass xuống. Sau khi đóng hết cửa kéo hết rèm e bật phim lên vâng "Siêu phẩm Ju- On phần 3" e thì xem hết cái phim này lâu rồi cơ mà xem lại vẫn thấy hay với lại muốn dọa con quạ Uyên cho nó ra bã thích lên giọng à. Đúng như dự đoán mới xem được 15 20p đầu tay đứa nào đứa đấy ôm mặt hết ngồi nép vào nhau. Thêm nửa tiếng nữa con e bắt đầu núp sau lưng e luôn kéo theo cả Nhi lẫn Uyên. Đến đoạn cao trào là y như rằng cả 3 hét toáng lên tay vịn hết vào vai vào tóc e đau điếng (e ngồi cái ghế xoay chân có bánh xe như dân văn phòng nhé nên cái tựa che gần hết lưng e mấy đứa đành phải bá vai bá đầu thôi). Mấy lần đau quá e nhắc ngồi xê ra sau xem cấm động thủ cơ mà được vài lần đâu lại vào đấy mợ 1 tuần thế này chắc e hói cmn luôn Hành e hơn 1 tiếng đồng hồ xem phim tóc tai vai áo e te tua hết mợ lần trước xem với mấy e trong xóm rồi mà vẫn chưa chừa ngu vỡi từ giờ éo có nữa đâu nhé. Mấy đứa ngồi định thần 1 lúc thì Uyên với Nhi kêu về để mai Nhi còn thì môn tiếp theo. Ngoài trời nóng nắng như thiêu con e với e giữ lại ăn cơm tối xong hẵng về nhưng không được. Đành vậy, e xuống nhà tiễn 2 chị e Uyên
- Nao rảnh sang đây chơi nhá - E dặn
- Ok xong cái đợt tốt nghiệp này kiểu gì tôi cũng sang đập phá lần nữa - Uyên cười
- Ok luôn à cả Nhi nữa nhé - E nhìn Nhi
- Dạ vâng - Nhi lí nhí
- Thôi 2 chị e tôi về đây ông lên nhà đi - E dắt xe ra ngõ Uyên giữ lấy xe xua xua tay
- ừ 2 chị e về nhé
Lên phòng e chiếm cái giường đánh 1 giấc cho khỏe người, phòng e tầng 3 trên còn 1 tầng nữa nên không nóng lắm bật thêm cái quạt nữa là ngủ ngon lành. Ngủ đến hơn 4h e dậy, nhấc đt nhắn tin cho Ngọc Anh hỏi han vài câu rồi check báo cáo tiếp. Ngọc Anh sắp thi nên e ít nhắn tin cho cô bé sợ e không học được, thi thoảng nhắn vài ba tin rồi thôi. NA cũng ngoan toàn giục e làm báo cáo cho tốt không cho chơi bời gì hết. Tất nhiên e nửa nghe nửa không, thì thoảng căng mắt trùng vai thì e làm vài trận truy kích thế thôi xin lỗi cô bé của a nhé a chơi tí ấy mà. Chiều tối con e đi chợ e cắm cơm tắm táp chờ nó về thì nhặt rau cho nó nấu. Nóng bức nên con e bắt ăn sớm 6 rưỡi 7h đã xong xuôi hết cả. Đến tối mấy đứa mới thấy ló mặt sang phòng e chơi có cả Nhung nữa, chắc học cả ngày nên muốn chơi bài giải khuây đây. Bữa nay chơi uống nước bét 2 cốc ba 1 cốc mợ hết cmn nửa bình nước nhà e. E cũng chơi uống tất cả tầm hơn 10 cốc thì phải đen vãi, cứ bài bạc là dính phốt đêm đi ngủ dậy đi vệ sinh mấy lần. Sát phạt nhau hơn 2 tiếng mấy đứa kiếu về căn bản nhìn e tội quá nên tha cái thánh họ. Thế thôi e lôi đt ra nhắn tin cho NA vậy gần 10 rưỡi xừ rồi
- Cô bé của a học bài xong chưa: D
- Hihi, e học sắp xong rồi
- Thế à, chưa xong thì mai học tiếp có sao đâu: P
- Xí toàn xúi dại e, a làm báo cáo đến đâu rồi hi
- A làm được 1 phần rồi, đau hết cả mắt:(
- Cố lên a, cố lên để lấy bằng giỏi chứ hihi
- Giỏi a chỉ dám mơ thôi, bằng khá là được rồi: D
- Hihi cuối tuần mình đi chơi đi a
- Sao thế nhớ a quá rồi à: P
- Xí, e muốn đi chơi cho thoải mái đầu óc để tuần sau còn thi thôi hứ
- Hì hì, được rồi vậy sáng chủ nhật a sang rước e nhé
- Dạ hihi
...
Nhắn tin với NA đến hơn 11h cô bé giục đi ngủ haizzzzzzzz đành vậy, trước khi ngủ a hát cho NA bài "chỉ anh hiểu em" bài này e rất là kết nhá NA nghe e hát cũng kết luôn hí hí[next]

Chap 33

Sau ngày Nhi và Uyên đến phòng e chơi, e bắt đầu suy nghĩ về hành động của Nhi và lời nói của Uyên. E vốn là đứa rất tò mò chuyện gì chưa rõ ràng rối rắm e quyết tâm tìm ra hết. Với Nhi ngay ngày hôm sau e lục thử facebook của con bé, có 1 vài tình tiết hơi bất ngờ chút đó là stt của Nhi. Những stt này được Nhi đăng rải rác từ năm 2011 đến năm cuối năm 2014. Điển hình như là "Mình đã trúng tình yêu sét đánh của a ấy rồi chăng:(1 anh chàng hay cười, nụ cười nửa miệng đáng yêu" stt đăng cuối năm 2011 "a ơi, a có biết là e nhớ a lắm không sao a ít đến nhà e chơi vậy:(e nhớ a, người e thích đơn phương ạ" "anh ấy đã có người yêu:(buồn lắm:(" stt sau stt trước hơn 1 tuần, "nhìn người mình thích đau khổ thật sự trái tim mình cũng đau lắm nhưng chẳng biết làm sao được, chỉ mong a sớm vượt qua nỗi đau này:(" stt đăng sau ngày Hạnh mất 1 ngày. "hi hôm nay mình gặp a ấy, vẫn nụ cười đáng yêu gương mặt pha chút lạnh lùng khó hiểu, e thích a nhưng chỉ biết đứng từ xa nhìn a mà thôi:(một cái tết pha chút buồn" stt đầu năm 2012 "yêu xa, yêu đơn phương chẳng ai như mình cả, thật ngu ngốc nhưng trái tim mình không kiềm được tình cảm dành cho a ấy, a ơi e yêu a:(" stt đăng đầu năm 2014 vân vân. Vẫn còn vài stt nữa nhưng thôi e không up lên đây, đọc được mấy dòng này của Nhi e chắc chắn người mà Nhi nói đến là e để khẳng định thêm e còn bắt gặp khá nhiều ảnh e up và stt của e trên face đều được Nhi like, vì mới thành bạn bè nên tên face e ấy mới hiện lên. Hóa ra cô bé này đã theo dõi face e từ lâu nhưng e không hề hay biết thảo nào lúc gặp e nc với e thấy hơi lạ. Mà thế bất nào không thấy Uyên nói gì đến chuyện này cứ im ỉm như gà mắc tóc. Giờ e đã biết tình cảm của Nhi dành cho mình nên khá khó khi đối diện với cô bé, sợ lại làm tổn thương e một điều e chẳng muốn tí nào. Đánh giá 1 cách khác quan e thấy Nhi rất hiền, ngoan ít nói và có vẻ sống rất tình cảm đối lập với con e e, vâng 1 cô bé Song Ngư chính hiệu giống e. Mà những người cung này thường yêu ai thật lòng đều rất khó quên, tình cảm của họ rất chân thành, e không PR e đâu nhá. Thôi không nhắc đến Nhi nữa, đây là ngày e với Ngọc Anh đi chơi mà lại 1 chủ nhật nữa đến nhanh thật. Được đi chơi được gặp NA đầu óc, con tim phấn chấn hết cả lên mặc dù trời nóng chảy mỡ ra. Cơ mà thật ra chẳng phải đi đâu xa xôi gì hết, bố mẹ với e Ngọc Anh không có nhà do đã về quê ngoại ở Ngoại thành từ thứ 7, thấy cô bé bảo có cỗ gì đấy. Ngọc Anh đang bận ôn thi nên không về, thế là lần đầu tiên e được chiêm ngưỡng bên trong ngôi nhà sau mấy lần hóng. Gần 7h e đến, NA bảo sang sớm rồi ăn sáng ở nhà cô bé luôn, uầy không sướng không còn gì bằng. Đến nhà, e chiễm chệ bấm chuông. "Reng Reng Reng" 5p sau NA mở cửa, trên người đang mặc tạp dề, tóc búi cao. Thấy e cô bé lon ton chạy ra mở cổng, mặt hớn hở
- A đến sớm thế hihi, e đang nấu bữa sáng - NA cười tươi để lộ cái răng khểnh cực đáng yêu
- Sang sớm cho mát hì hì - E dắt xe vào sân
Trước nhà NA có 1 cái sân nhỏ, góc bên trái có mấy chậu cây cảnh nho nhỏ e không biết tên gì nhưng trông có vẻ khá đắt tiền, góc bên trái được treo mấy lồng chim con con hình như có khướu thì phải hót hay phết. Sân nhà NA nhỏ vậy thôi nhưng mát vì xung quanh có trồng mấy cây leo gì gì có dây màu đỏ vàng tủa xuống ấy rợp cả sân, chúng leo cả lên mái và bờ rào tạo cảm giác gần gũi với thiên nhiên
- Đẹp ghê - Sau khi đảo mắt quanh 1 vòng e chốt
- Hihi, bố e làm cả đấy, mất bao nhiêu ngày mới được như này à, ai vào chơi cũng khen hihi
- Đẹp như này cơ mà không khen sao được, mà e đang nấu món gì đấy? - Ngửi thấy mùi thức ăn bay ra thoang thoảng e nuốt nước bọt
- Chỉ ăn là nhanh hứ - NA lườm
- ừ thì, từ tối qua đến giờ a đã ăn gì đâu sao lại không đói chứ he he - E cười ranh mãnh, nắm tay cô bé
- Lí do - NA cốc nhẹ lên trán e
E bất ngờ ôm chặt NA vào lòng, nỗi nhớ mấy hôm nay nó dâng lên quá cao rồi, e không kiềm chế được nữa. NA giãy giụa, tay đấm thùm thụp vào lưng e
- Buông e ra, buông e ra ngay không hàng xóm họ thấy bây giờ - NA lo lắng
Giật mình, không để ý nãy giờ e với NA đang ngoài sân chưa vào nhà, đứng tình cảm ngoài này chẳng may có ai thấy lại mách bố mẹ NA thì xong. E buông NA ra, tay gãi đầu tỏ vẻ có lỗi
- Hì a quên, a quên
- A này - NA đấm nhẹ lên ngực e
- Thôi mình vào nhà đi hi - NA quay lưng tiến vào trong, e lẽo đẽo theo sau. Bước đến cửa 1 không khí dễ chịu mát rượi phả lên người, khí điều hòa với vài giỏ cây cảnh được treo trên tường ấy mà. Bên trong căn nhà khá đơn giản chứ không cầu kì như e tưởng tượng. Bên ngoài là phòng khách với kệ tivi, dàn loa nhỏ, 1 bộ bàn ghế sofa màu trắng đen, 1 bế cá cảnh nhỏ đặt ở góc nhà. Trên tường được treo vài bức tranh sơn dầu, kí họa đặc biệt nhất là bức ảnh chụp cả nhà NA treo giữa các bức tranh. Ảnh được lồng kính, đóng khuôn cẩn thận ngồi trước là bố mẹ cô bé đứng sau là NA và thằng cu e. NA nhìn khá giống mẹ, chắc hẳn các nét đẹp của mẹ đều được tiếp nối cho NA.
- Anh ơi, a sắp bát đũa hộ e với - Tiếng NA vọng từ trong bếp ra
- ừ, chờ a tí
E lững thững đi vào, gian bếp được ngăn với phòng khách nhờ cầu thang ngang mà giờ mọi nhà hay làm với kệ tivi. Nhà bếp khá rộng với đầy đủ tiện nghi như tủ bát, tủ đồ gia vị, giá để dao đũa, tủ lạnh... Và giữa bếp là bộ bàn ghế ghỗ chạm khắc cầu kì.
- E nấu món gì đấy thơm quá - E tiến lại gần NA ôm nhẹ cô bé từ sau lưng, mùi tóc thật dễ chịu
- Pate kẹp thịt trứng hihi - NA đang ốp trứng
- Uầy, nghe có vẻ ngon đây, mà sắp xong chưa
- Còn ốp trứng nữa là xong thôi hi, a mang đĩa với rau ra bàn đi, ôm e suốt à
- Yêu a mới ôm chứ ngốc - E siết chặt cô bé hơn, rồi đặt lên tóc 1 nụ hôn
- Thôi nào, cháy trứng bây giờ a - NA giãy nhẹ
E kệ vẫn ôm cô bé, thủ thỉ vào tai
- A nhớ e lắm, cô bé ạ
- Có mấy ngày không gặp đã nhớ, xì
- Thế e không nhớ a à
- Không, nhớ làm gì cho đau đầu
- A đau e - E cắn nhẹ vào tai cô bé
- Cho chừa cái tội không nhớ a này - E nặng giọng
E kề răng vào vành tai NA
- Sao có nhớ a không hả?
- Có có, e có - NA luống cuống
- Thế có phải yêu không - E thơm lên tai NA
- Hic, a toàn bắt nạt e, ứ chịu đâu - NA phụng phịu
- Hì hì, a là a yêu e nhất ý, sao a bắt nạt e được
- Hứ, lí do lí trấu, a bỏ e ra để e cho trứng lên đĩa nào
- Xong rồi à
- Vâng, xong rồi, a ra ghế ngồi đi để e làm bánh cho hi
- Ok, ok
E nhảy tót ra ghế ngồi, xem NA làm. Nhìn đơn giản lắm, thái lát mỏng miếng thịt đã nướng chín kẹp cùng với miếng trứng, một ít rau xà lách vài miếng cà chua và rưới lên chút nước sốt. Cuối cùng là đặt miếng pate lên ép chặt xuống là xong. Từ bé đến giờ e mới được ăn món này nên rất tò mò về mùi vị của nó. Chỉ chờ NA đưa là e chiến luôn.
- Xong rồi này a hi - NA chìa miếng bánh đặt sẵn lên đĩa cho e
- A xin, trông hấp dẫn quá
- Hihi, a ăn thử đi xem có ngon không - NA nhìn e chăm chăm
E ngoặm 1 miếng vừa vừa vào miệng, cảm giác đầu tiên là vị ngọt ngọt của thịt nướng, nó thơm lắm quyện với vị cay của nước sốt... E đếch biết tả sao nữa nhưng tóm lại nó rất là ngon.
- ừm... Ngon lắm - E giơ ngón cái ra hiệu
- Thật không? - NA thế này
- ừ, thật rất ngon luôn, lần đầu tiên a được ăn đấy
- Phù, e cứ sợ thịt nướng quá tay cơ, vậy là ổn rồi - NA vuốt ngực
- Hì, e cũng ăn đi
- Dạ, à a dùng thêm sữa nữa này e mới pha đấy - NA đặt cốc sữa ngay ngắn trước mặt e
- Ai chà được uống cả sửa nữa cơ à, thế này a ú mất - Mắt e sáng lên
- Không có đâu nhé, mỗi bữa nay thôi xí - Cô bé chu môi
- Thế thôi vậy, cái eo cứ để lâu lâu rồi khỏi cũng được haiz - E xị mặt
- Không phải giả vờ, nãy nhìn a đi là e biết gần khỏi rồi nhé xí - NA thè lưỡi trêu
- Ơ, a vẫn còn đau thật mà, e xem này - E xoa xoa vào eo
- Lắm chuyện, tí ăn xong e bôi thuốc cho - NA lườm
- Hì hì, đau a mới kêu chứ
- Xí
Bữa sáng diễn ra chóng vánh, đơn giản cái bánh e làm 2 3 miếng hết xừ nó rồi còn cốc sữa cũng vài ngụm là hết, chỉ mỗi NA là hơi lâu tí thôi. Nhìn cô bé ăn như mèo ý dễ thương lắm, mấy lần bị dính nước sốt lên mép cô bé đều đưa lưỡi lên liếm xoẹt 1 cái xong nhìn e cười đùa không phải e ấy đang ngồi ăn e đã ôm sấn lấy mà hôn cái môi đấy rồi yêu ghê. Ăn xong, e rửa bát còn NA lau dọn bếp. Có vài cái đĩa với cái chảo e đảo tí là xong nhanh gọn.
- Lên phòng e chơi đi - E hí hửng
- Vớ vẩn, ai cho lên mà lên hửm - Cô bé chống nạnh làm mặt nghiêm
- Ơ phòng vợ a cũng là phòng của a sao a không được lên - E hồn nhiên
- Ai là vợ a hứ
- Là e chứ ai
E lao tới ôm chặt lấy NA không để cô bé kịp phản ứng chỉ kịp kêu ú ớ mấy tiếng. Khi nằm gọn trong vòng tay e NA đấm nhẹ lên ngực e trách yêu
- Vừa ăn xong đã ôm rồi, ghét
- Tại a nhớ e mà - E thơm nhẹ lên trán cô bé
- Hì, e cũng nhớ a - Cô bé dựa đầu vào vòm ngực cơ bắp của e, 2 tay 1 tay vòng ra sau ôm chặt vì sợ đau e nên không dám ôm 2 tay hí hí
- A còn đau lắm không? - NA thủ thỉ
- A đỡ nhiều rồi, nhưng muốn khỏi thì phải... - E ngập ngừng
- Phải làm sao ạ - NA ngước mắt nhìn e
Chỉ đợi có thế, e đặt vào môi cô bé 1 nụ hôn cháy bỏng da diết. Bị bất ngờ cô bé khẽ rùng mình rồi sau vài giây bờ môi e cũng quyện lại ướt át. Bàn tay e ghì chặt lại nhưng không có sờ soạng linh tinh nhé, cô bé cũng vậy 1 tay ôm cứng lấy e 1 tay đặt lên ngực em nảy theo nhịp tim đang đập liên hồi.[next]

Chap 34

Tụi e cứ vậy quấn lấy nhau không rời đến khi
"Ta gặp nhau 1 chiều thu tháng 10
Vì nụ cười ấy cho em nhớ mong từng ngày.
Đêm về nghe lòng thương anh mất rồi,
Ngại vì mình con gái... Phải làm sao?! Trời ơi... Trời ơi "
Chuông điện thoại của NA đổ, cô bé vội vàng buông e ra luống cuống tìm điện thoại
- Alo, con nghe ạ
...
- Vâng, con mới ăn rồi ạ hi
...
- Dạ, con biết rồi
...
- Dạ, con chào mẹ
NA cúp máy, nhéo e 1 cái vào tay
- Tại a đấy, tí nữa là e không nghe được điện thoại rồi hứ
- Ơ, sao lại tại a, có phải mỗi mình a hôn đâu he he, e không cho sao a làm được - E cười ranh mãnh
- Anh này, ghét, ứ chơi với anh nữa - Cô bé giận dỗi bỏ lên phòng
Bề ngoài thì thế thôi chứ bên trong e biết cô bé đang rất vui, quá thuộc bài rồi qua mắt làm sao được e.
- Chờ a với - A chạy theo sau
Nhà NA có 4 tầng 1 tum làm sân phơi, phòng e ấy ở tầng 3 đối diện là phòng cậu e, còn bố mẹ NA ở tầng 2. Lần đầu tiên được chiêm ngưỡng phòng người yêu nên e rất phấn khích các thím ạ, nó có 1 sức hút rất kì lạ với e. Lò dò theo sau cô bé mà e tưởng tượng hết thế này thế kia không rõ bên trong thế nào mặc dù đã được xem qua zalo. Bậc cầu thang, tay vịn rồi nền nhà đều được làm bằng gỗ khá bắt mắt, tường thì sơn màu xanh da trời nhạt nhưng từ nền nhà trở nên tầm 1m thì được trang trí theo kiểu "xây gạch mà chưa trát vữa lên" nhìn khá bắt mắt. Đấy là khuôn viên của chung căn nhà còn phòng NA thì khác, phòng cô bé được sơn màu hồng vâng màu mà cô gái nào cũng thích, nền vẫn là nền gỗ nhưng nhạt màu hơn. Mới bước đến cửa 1 mùi thơm nhè nhẹ thoát ra nó làm tâm hồn e tự nhiên lặng lại, chả biết có phải vì yêu NA quá không nữa.
- A làm gì mà đứng thần người ra thế? - NA dò hỏi
- à... à tại phòng e thơm quá hì hì
- Thế mà e cứ tưởng hihi, thôi a vào đi - NA kéo tay e
Cách trang trí bày biện không có khác lắm đoạn e tả ở chap trước (chap nào thì mn tự tìm nhớ) thêm cái là tường với bàn học được để ảnh của cô bé chụp, ảnh nào cũng đẹp và lồng khung cẩn thận. Con gái có khác đồ đạc đều gấp gọn cần thận ngăn nắp chứ không bừa bộn như con trai
- A thấy phòng e thế nào hi - NA dang 2 tay mặt hớn hở
Em ngồi phịch xuống cái ghế xoay, tay xoa cằm, mắt đảo khắp phòng trầm ngâm ra vẻ suy tư lắm
- Bình thường - E đáp lọt thỏm, cố nín cười
- Thế này mà bình thường, a chẳng biết thưởng thức nghệ thuật gì cả hứ - Cô bé đứng trước mặt e cái mũi chun lại, môi chu lên, tay chống ngang eo
- Ơ ai nói thế e thế, mắt a hơi bị chuẩn đấy nhé - E hất hàm
- Chả thấy chuẩn gì cả, hứ - Cô bé giận dỗi lại giường ngồi không thèm nhìn e 1 cái
Ôi cái bản mặt giận của e, nhìn chỉ muốn cưỡng hôn thôi, không để chờ lâu e nhỏm dậy thật nhanh, nắm chặt lấy vai cô bé tì xuống giường. 2 mắt chạm nhau thật gần thật gần
- Anh... Anh làm cái gì thể hả - Cô bé vùng vẫy nhưng thoát sao được với cánh tay to khỏe của e
- E đẹp lắm, e biết không hả? - E thì thầm
- Dạ - NA thôi cựa quậy, giọng lí nhí, 2 má ửng hồng hơi thở gấp gáp
- E có biết mỗi lần a nhìn e cười, nhìn e giận trái tim a đều lạc nhịp thổn thức không, những lần như thế a chỉ muốn ôm muốn hôn e thật lâu vì a yêu e nhiều lắm cô bé của a - E ghé sát môi thơm nhẹ lên trán NA
- E cũng yêu a lắm - NA ngượng ngùng, hơi thở ấm áp phả vào e từng đợt nhanh dần
- Mình đừng bao giờ rời xa nhau nhé, sẽ mãi hạnh phúc như thế này nhé dù sau này có chuyện gì đi nữa a vẫn mãi yêu e và nhớ e, với a nếu thiếu e a không thế sống được e như 1 nửa của a vậy - E thơm khắp tai mắt mũi má cô bé thật nồng nàn
- Dạ, e sẽ không bao giờ rời xa a đâu e sẽ mãi yêu a - NA vòng tay ôm lấy e
Và môi e tìm đến môi e ấy thật chậm thật lâu, như muốn trao đi tất cả tình yêu của e cho cô bé. Em đè chặt cả thân lên người NA, đầu óc đê mê vì nụ hôn cháy bỏng, phần con trong e trỗi dậy bàn tay bắt đầu len lỏi sau lớp áo, người NA khẽ rung lên khi tay e di chuyển, tay e luồn vào trong xoa lên tấm lưng nhỏ nhắn mát lạnh rồi từ từ đến cái bụng thon gọn của cô bé. Chiếc áo thun đã kéo hẳn lên để lộ ra bờ ngực và làm da trắng muốt. Cứ thế cứ thế cho đến khi có 1 bàn tay yếu ớt giữ e lại
- Anh... Đừng... E sợ
Như có ai đó tát mạnh vào mặt, e khựng lại nhìn cô bé. Trông e lúc này tội nghiệp lắm, đôi môi run rẩy ánh mắt tỏ rõ sự sợ sệt. E thật ngốc, tại sao lại làm thế với cô ấy, 1 tâm hồn trái tim yêu e ngây thơ trong sáng, đã bị vấy bẩn bởi dục vọng đen tối. Cô bé còn quá trẻ con để biết đến điều này dù ngoài kia có rất nhiều người khác thua tuổi e nhưng đã biết thế nào là tình dục. Mọi người bảo "tình yêu phải đi cùng với tình dục, tình dục làm tình yêu thăng hoa" e không phủ nhận nhưng với tình yêu này của e thì khác nó còn quá non nớt.
- Anh... Anh... Anh xin lỗi... Tại anh...
NA đẩy e ra vùng dậy chạy thật nhanh vào loitet (phòng cô bé cũng có toilet riêng như phòng e nhé) để lại đằng sau 1 khuôn mặt tội lỗi. Em làm cô bé tổn thương mất rồi. Cửa toilet đóng chặt, đứng ngoài e nghe rõ tiếng thút thít vọng ra, e biết sau cánh cửa ấy cô bé đang khóc.
- Ngọc Anh à, mở cửa cho a đi, a xin lỗi mà, a không phải đứa như thế đâu, e mở cửa cho a đi - E đập cửa, tay xoay nắm cửa cố gắng mở nó ra trong vô vọng
Chẳng thấy ai thưa ngoài tiếng nấc nghẹn vọng ra, chắc e khóc nhiều lắm
- Mở cửa cho a đi mà, a xin e đấy
- Mở cửa cho a đi Ngọc Anh
- Ngọc Anh à, a xin lỗi
- Anh xin lỗi
...
E ngồi bệt xuống cửa, ánh mắt thẫn thờ nhìn xa xăm, nơi khóe mắt dường như có giọt nước chợt lăn dài. Chẳng biết sao lúc đấy e lại khóc, tại e ngu chăng hay tại e sợ mất đi e người mà e yêu nhất lúc này
...
"Xoạch, xoạch" "két"
Cửa mở, NA bước ra đôi mắt vẫn ầng ậc nước, e đứng dậy cầm tay cô bé nhìn thẳng vào đôi mắt man mác buồn
- Ngọc Anh à, e nghe a giải thích đi, anh...
- Anh... Hức... Hức... Anh về đi - Tay cô bé buông thõng
- Đừng, đừng đuổi anh, e hãy nghe anh giải thích, anh không phải người như thế đâu - E nắm vai NA lắc nhẹ
- Giải thích gì chứ, chính tay a đã... Hức... Hức - Nước mắt cô bé lại lăn dài
Trái tim e không cầm được nữa, e kéo cô bé lại ôm chặt lấy, NA chống cự 2 bàn tay đấm mạnh vào lưng vào ngực vào cả viết thương ở eo e, nước mắt ướt đẫm cả áo. E mặc kệ cứ ôm chặt lấy cô bé, để cho e ấy trút hết giận vào người e.
- Buông e ra, buông e ra, a về đi... Hức... Hức... E không muốn nhìn thấy a nữa huhu... A về đi... Hức... Hức - NA trách móc
- E cứ đánh a đi, đánh thật đau thật mạnh vào để a nhớ
- E ghét a, e ghét a lắm huhu
2 tay cô bé thôi không đánh nữa mà buông xuống, vai run lên theo đợt nấc. E cứ ôm cô bé vậy thật lâu cho đến khi tiếng khóc tắt hẳn, e đỡ vai cô bé kéo ra nhìn vào đôi mắt đầy nước
- A xin lỗi, từ nay a không vậy nữa, nín đi
NA không nói gì, ánh mắt nhìn e sâu lắm như muốn len lỏi vào tận tâm trí e vậy
Em dùng ngón tay lau nước mắt cho cô bé, chỉnh lại áo rồi bế e ấy đặt lên giường ngồi. Bị e bế bất ngờ 2 tay NA quờ quạc, hét lên
- Á, anh làm gì vậy hả
- Im nào, để a cho e lại giường ngồi - E trấn an
- E tự đi được, thả e ra
E mặc kệ, đặt NA ngồi ngay ngắn trên nệm e quỳ trước mặt
- Hết giận a chưa
- Ai thèm giận e hứ - NA quay ngoắt ra cửa sổ tay khoanh trước ngực
- Thôi mà, a biết lỗi rồi, từ nay a không làm thế nữa đâu, e tha cho a đi - E cầu khẩn, làm mặt tội nghiệp
- Hứa đi
- ừ, anh hứa nếu từ nay a còn làm thế với e nữa thì ra đường xe cán anh... - Cô bé nhẹ nhàng đặt tay lên miệng e ngăn lại
- Đừng, e không thích thế đâu
E gật đầu đồng ý, nắm chặt tay NA đặt lên má
- A xin lỗi
- Hihi, e biết rồi, từ nay không được như thế nữa nghe chưa, e giận đấy - Cô bé ngồi xuống cạnh e đặt 2 tay lên má e âu yếm
- ừ - E gật đầu
- E biết a rất yêu e, nhưng chuyện đó e chưa sẵn sàng, e muốn a yêu tất cả những gì thuộc về e chứ không phải cái đó
Em vòng tay ôm NA vào lòng, để cô bé tựa đầu lên vai e. 2 người ngồi như vậy 2 ánh mắt hướng ra phía cửa sổ xa xăm và đâu đó có tiếng nói
- Anh yêu em
- Dạ, e cũng yêu anh[next]

Chap 35

Em và Ngọc Anh cứ như vậy thật lâu, để 2 tâm hồn yên tĩnh hòa quyện với cảnh vật bên ngoài. Để quên đi chuyện vừa xảy ra giữa 2 đứa, nghĩ lại e thấy thật có lỗi. Bỗng NA hỏi e
- Anh ơi, vết bầm ở eo a đỡ nhiều chưa - Mắt cô bé vẫn hướng ra cửa sổ
Em tựa đầu vào mái tóc cô bé, khẽ cọ má lên đấy an ủi
- Anh đỡ nhiều rồi, e yên tâm
- Thật không, để e xem nào - NA cúi xuống kéo vạt áo e lên
May e nhờ con e mua đá về chờm suốt nên giờ cũng gần khỏi hẳn, chỉ hơi sưng 1 chút
- Hết bầm tím rồi nhỉ, a làm sao mà nó nhanh xọp xuống vậy - NA dờ nhẹ lên vết sưng
- Anh chờm đá suốt đấy, thấy a thông minh không he he
- Xí, chắc Tú Anh bảo a vậy ấy gì, e biết thừa - Cô bé bĩu môi
- Đâu có, a nghĩ ra thật mà, tại hồi trước a bị đánh suốt nên... Nên... - E tự nhiên chột dạ, miệng lắp bắp
- Bị đánh? - NA cau mày
- à... Không... ý a là... Trước a đá bóng nhiều nên bị thương chứ không phải...
- Nhắc mới nhớ, e thấy vết thương trên người a khá là lạ nhé, bị ngã xe không thể như thế này được, a nói thật cho e biết đi, rốt cuộc a bị làm sao?
- Anh... Anh... Bị ngã xe thật mà, e cứ nghĩ lung tung - E ôm lấy cô bé
- Đừng nói dối e, mỗi lần nói dối a đều lúng túng hấp tấp thế này cả, a nói đi đừng giấu e nữa
- Anh... Không nói dối e mà - Mắt e trùng xuống
- Chuyện này có liên quan đến e đúng không, ANH NÓI ĐI - Mắt NA mở to, tay cô bé nắm chặt lấy cổ tay e lay mạnh
- Không, không liên quan gì đến e đâu, e đừng như vậy
- Vậy sao a không nói cho e biết, sao a phải giấu e, e là người yêu anh mà, a không tin e à - NA rơm rớm nước mắt, giọng trách móc
Em không nói gì, nhẹ nhàng đặt 2 bàn tay lên má cô ấy, lau đi giọt nước mắt nới khóe mắt. Em thực sự không muốn vì e mà cô bé lo lắng buồn phiền, trái tim e ấy quá ngây thơ yêu đuối, nhưng chẳng thế nói dối mãi được. Con gái luôn có giác quan thứ sáu rất nhạy bén, rồi họ cũng sẽ biết cả thôi. Em hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh
- Nín đi, đừng khóc nữa, a không muốn nhìn thấy e khóc vì a đâu hiểu chưa, giờ a sẽ nói cho e biết tất cả - E nhìn sâu vào đôi mắt long lanh đang mở to
NA gật dầu, ngồi thu lu như chú cún con lắng tai nghe
- Đúng là a bị người ta đánh thật, nhưng a bị đánh là do họ hiểu nhầm chuyện giữa a và Nhung chứ không phải như e nghĩ
- Chị Nhung? - NA ngạc nhiên
- ừ, 2 năm trước, trước khi yêu a Nhung có 1 người theo đuổi và tán tỉnh e ấy, nhưng không thành. Hiện giờ nó vẫn yêu vẫn theo đuổi Nhung nhưng không hề biết a và Nhung đã chia tay nên hiểu lầm vài chuyện...
Em kể hết mọi chuyện cho Ngọc Anh nghe, mỗi lần nhắc đến Thắng ánh mắt khuôn mặt cô bé lại lo lắng sợ sệt 1 điều gì đó và e biết là chuyện gì, nhưng kệ nó đến mình cũng không tránh được, mình ngoài sáng còn họ trong tối không thể đề phòng.
- Con trai các anh cứ phải đánh nhau sứt đầu chảy máu vì 1 người con gái trong khi không hề để ý đến thái độ, suy nghĩ của chúng e ra sao à, các a có biết là con gái tụi e cũng đau lắm không
Em im lặng
- E mong a đừng như thế nữa, tránh xa những người như vậy ra, e không muốn thấy a bị đau bị thương 1 lần nào nữa, e cũng đau lắm - NA nhìn e lo lắng 2 tay nắm chặt bàn tay e
- ừ, a biết rồi, a không đánh nhau nữa đâu, mà e yên tâm Thắng nó biết chuyện rồi chắc nó không tìm a nữa đâu hì hì - Em vòng tay ôm cô bé vào lòng, đầu cô bé tựa lên vai e
- Chủ quan, biết được ý hứ - Cô bé đánh nhẹ vào ngực e
- ừ thì... Mà sợ gì a to khỏe thế này mấy thằng trẻ trâu đấy a đấm cái có mà nằm viện cả lũ - E lên giọng khoe khoang
- Vâng, thế mà bị họ đánh cho bầm dập thế này đây xí - Cô bé bĩu môi
- ờ thì... Tại... Tại hôm đấy chúng nó đông quá nên a tha chứ a mà ra tay thì có mà...
- Khoác lác hứ - NA nhéo e em
- Ai đau, a nói thật mà - E nhăn nhó
- Cái tội nói dối ngã xe này, khoe khoang này, đánh nhau này - NA nhéo e liên tiếp, đuổi e chạy khắp phòng
- Tha a, tha a, e cấu đau lắm, A ĐAU - Bị NA cấu cho 2 cái
- Cho chết, a đứng lại cho e - NA vẫn chạy theo e sát nút
"Oạch"
Em khựng lai, quay ra sau thấy NA ngã sõng xoài ra đất mặt mếu máo
- Em có làm sao không, ai bảo cấu a làm chi, ngồi dậy a xem nào - Em đỡ cô bé ngồi dậy nắn tay chân mặt mũi xem có việc gì không
Bất ngờ cô bé chồm lên người e
- Bắt được a rồi nhé, dám chạy à
Em ngã ra, NA ngồi chễm chệ trên bụng e cười khúc khích. Hóa ra là giả vờ ngã để tóm e à
- Để xem lần này a có chạy được nữa không nhé - 2 bàn tay cô bé đặt lên eo e chuẩn bị cấu
- A... A... A, a thua rồi, a không chạy nữa, tha cho a - E luống cuống
- Ơ, e đã làm gì a đâu mà a la toáng lên thế - Cô bé trợn mắt
- Thì... Thì, a kêu trước cho đỡ đau hì hì - E cười gượng
- Á à, la làng này, giả vờ này... - NA thọc lét vào eo vào lách e
- Ha ha ha a chừa rồi, chừa rồi, buồn quá ha ha ha - E cười như điên, tay vung loạn xạ, lăn lộn hết bên này bên kia
- Chừa chưa - NA dừng lại nghiêm giọng
Em gật gật, mồm vẫn chưa ngừng cười
- Nín ngay không e cù tiếp này - Cô bé giơ tay dọa
Em ngậm miệng im bặt chả hiểu sao tự nhiên nghe lời thế
- Ngoan lắm hihi
NA nhẹ nhàng nằm lên người em, đầu tựa lên ngực e nghiêng sang 1 bên. Em nằm dưới cô bé nằm trên tay NA vòng ra sau ôm lấy e, cả cơ thể cô bé nằm gọn trên người e. E hơi bất ngờ chưa kịp phản ứng ra sao
- Anh ôm e đi - NA thủ thỉ
Chờ có thế 2 cánh tay chắc khỏe của e vòng lên lưng cô bé siết chặt, 1 cảm giác như đang ôm cả thế giới trên tay, cằm e khẽ đặt lên mái tóc cô ấy
- Tim a đập mạnh quá, e nghe rõ từng nhịp luôn này, thình thịch... Thình thịch... Thình thịch, ơ sao nó đập nhanh vậy a - ánh mắt hồn nhiên nhìn e
Em điểm nhẹ ngón tay lên trán cô ấy
- Ngốc, nó đập nhanh vì nó yêu e đấy
- Hihi, tim e cũng đang đập nhanh này, chắc nó cũng yêu a lắm
- ừ nó yêu a như e yêu a vậy 2 trái tim cùng 1 nhịp đập mà - E cười mỉm
- Dạ hihi
...
- Anh ơi - NA lí nhí, từng hơi thở ấm nóng phả đều lên tim e
- ừ
- Em yêu anh nhiều lắm - Cô bé rúc đầu vào ngực e làm mái tóc xõa ra
- Anh cũng yêu e rất nhiều - E đặt lên trán cô bé 1 nụ hôn
- Mình cứ mãi thế này a nhé, đừng rời xa nhau nhé, e chỉ yêu mình a thôi, e sẽ mãi là của a và a cũng sẽ mãi là của e, dù có thế nào mình cũng sẽ bên nhau và yêu nhau a nhé - Cô bé nhìn e trìu mến ánh mắt long lanh chan chứa đầy tình cảm mà cô ấy dành cho e, e hạnh phúc lắm ấm áp lắm
- ừ, a sẽ không bao giờ bỏ rơi e đâu vì e là nửa của a mà - E nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài mượt của cô ấy
- Hãy tin a nhé
- Dạ
E nhướn người chủ động đặt lên môi e một nụ hôn cháy bỏng môi e vẫn vậy vẫn mềm mại và ngọt, cứ thế 2 cơ thể siết chặt với nhau hơn
Trưa e với NA nấu cơm, e nhận phần nấu ăn còn cô bé cắm cơm. E muốn hôm nay tự tay nấu cho cô bé 1 bữa vì lần nào đến phòng e cũng đều để cô bé làm cả tội lắm. Thức ăn đã được mua sẵn để trong tủ lạnh, muốn ăn gì chỉ việc bỏ ra chế biến thôi. Thấy có con cá chép, ít sườn, thịt ba chỉ với mướp đắng e chọn được 3 món luôn: Cá nấu diêu, sường sào chua ngọt với mướp đằng sào thịt. Bật điều hòa mà mồi hôi e vẫn nhỏ giọt chắc tại lần đầu chế biến làm món cho cô bé ăn nên hơi lo dù đã là người yêu của nhau, làm cô bé phải lấy khăn lau mồ hôi cho e. Cứ đòi giúp e 1 tay nhưng e không cho bắt ra ghế ngồi ngắm e làm. Cơ mà có yên đâu, ngồi chán NA lôi điện thoại ra chụp hình e với cô ấy hết chụp xa đến chụp cận cảnh rồi cả ôm e từ phía sau nữa. Ôm e chụp vài kiểu xong thì cất điện thoại, sẵn tiện ôm ghì e luôn. Cái mũi thi thoảng dúi vào lưng e nghịch ngơm, hết trò là cắn nhẹ e cái, tay thì nhéo nhéo vào bụng e sờ nắn múi cơ (e 6 múi ngon lành nhớ) lại còn ngoáy ngoáy ngón tay vào rốn e nữa cơ, buồn đừng hỏi. Cứ như trẻ con ý, e di chuyển cô bé cũng di chuyển theo làm mấy lần giẫm lên dép e tí ngã, nhắc nhở mấy lần cơ mà lần nào cũng
- Lưng a to e thích ôm lắm hihi
Thế này thì trách sao được. Lúc cho nếm thử món canh bảo đứng sang bên cạnh cho dễ nếm nhưng không nhất quyết ôm e rồi thò đầu qua lách e để nếm, chả làm sao được haizzz như con mèo
- Nhạt quá đi - Mũi cô bé chun lại, miệng chẹp chẹp nhìn chỉ cắn cho cái
Sau hơn tiếng rưỡi loay hoay trong bếp 4 món cũng xong kể cả nồi cơm nhé. Em bê cơm bê thức ăn NA vẫn lẽo đẽo sau lưng không chịu dời
- Thôi nào, chưa chán à, để sắp cơm rồi ăn nào - E vòng tay ra sau nhéo lên lưng cô bé
- Ai đau e, ứ ôm anh nữa e đi sắp bát đây ple - NA làm mặt dỗi
Em lắc đầu cười không nói gì đến khổ cái tính trẻ con mất thôi
Sắp bát đũa và món ăn xong xuôi, Ngọc Anh xới cơm cho e
- Sao đơm a đầy vậy - E nhìn bát cơm ngán ngẩm
- A ăn đi cho béo hihi
- A không thích béo, béo nhìn không đẹp với lại a đang tập gym mà - E nhăn nhó
- E không biết, a phải ăn cho khỏe để béo lên vậy các cô gái khác mới không để ý đến anh - NA hừ mũi
- Ơ... Ơ... Chả phải e vừa nghịch cơ bụng a còn gì - E thở dài
- Xí ứ biết, a ăn nhiều vào đây món này này - Cô bé gắp vào bát e cả đống món
- Thôi thôi e ăn đi, ăn thử xem a nấu có ngon không - E gắp lại cho NA miếng sườn xào
- Hi tí quên, để e ăn thử xem nào - NA gắp miếng sườn ngắm nghía
Em hồi hộp chờ đợi cảm giác của cô bé, mắt cứ chăm chăm nhìn điệu bộ trên khuôn mặt NA
- Sao ngon không?
- ừm... ừm... - NA đăm chiêu nhìn e
- Sao thế không ngon à - E xụ mặt
- Ngon lắm hihi, Tú Anh dậy a hả?
- Lại nó, a tự học mà - E buồn thiu
- Hihi, e trêu a thôi, a ăn đi nguội hết rồi kìa
E với tay bặm môi nhéo nhẹ lên má cô bé
- Làm a lo hừm
- Hihi
Bữa ăn diễn ra hơi lâu do vừa ăn 2 đứa vừa chí chóe trêu nhau, làm cả khu bếp tràn ngập tiếng cười tiếng nói. Do cô bé ép ăn nên e đánh hết gần 6 bát cơm no kễnh bụng, ngồi thở không ra hơi, còn NA ăn có 2 bát. Sao con gái ai cũng thế nhỉ toàn 1 2 bát là đặt đũa cả con e e rồi cả Nhung với 2 e hàng xóm, đùa chứ e vậy chắc vài tiếng sau ngất luôn do lả. No quá không nhấc được bụng dậy nên NA rửa bát e ngồi lau bàn, vừa lau vừa lấy điện thoại chụp lén cô bé. Nhìn cô ấy lúc này chẳng khác nào 1 thiên thần hạ thế lấy phải 1 anh chàng hạ giới là e vậy, e hạnh phúc quá các thím ạ. Mong thời gian trôi qua thật nhanh để e có thể đường hoàng đến xin bố mẹ nàng rước nàng về làm vợ thôi.
Sau hơn 20p đống bát đĩa xoong nồi đã sạch bóng vết dầu mỡ, bàn ăn cũng bóng loáng và có thể soi gương được tại e lau nhiều quá hí hí.
- A ăn dưa nhé, để e bổ - NA kéo cửa tủ lạnh tìm hoa quả
- ừ... ừ - Đang nó cơ mà ăn hoa quả mắt e sáng rực
- Tưởng a no lắm rồi cơ mà - Cô bé chu môi
- ờ thì, a ngồi lau bàn nãy giờ nên cũng tiêu tiêu rồi hì hì
- Xí, chỉ ăn là nhanh - NA lôi ra 3 4 quả dưa lê cho vào rổ
- Thì a ăn nhiều cho béo mà, chẳng phải e thích a béo còn gì - E cười gian
Ngọc Anh liếc e cái cháy da mặt
Dưa lê ướp lạnh ngon với ngọt lịm, không khác gì được tiêm đường vào trong. Chắc tại trời nắng nhiều không mưa nên nước dưa không bị trôi cơ mà thấy con e bảo dưa hay dính phun thuốc, thây kệ chả mấy khi được ăn lo gì. Có 4 quả e quét hết hơn 2 quả chả hiểu dạ dày e kiểu gì 6 bát cơm 2, 5 quả dưa mợ. Hack xong e với NA leo lên phòng, tưởng được chơi đùa nói chuyện với NA tiếp ai dè
- A lại giường ngồi đi hi laptop của e kia kìa - NA chỉ tay lên bàn học
- Ơ thế e làm gì
- E học hi mai e thi rồi - NA ngồi ghế mang sách vở ra đặt lên bàn
- ừ - E ỉu xìu
- Sao giọng a buồn thế - NA quay sang nhìn e
- à... Không, thôi e học đi hì
- Thấy e học nên không được ôm với nói chuyện cùng ý gì - NA chun mũi chu môi cái điệu vẫn thường thấy ở e
- Hì hì - E gãi đầu
"Chụt" NA nhướn người thơm lên má e 1 cái
- Đấy được chưa xí - Cô bé cười tươi
Em nhéo má NA, rồi bật lap ngồi. Laptop màu hồng dán hình doreamon đáng yêu ghê, máy nhìn vẫn còn khá mới chắc ít dùng, liếc 1 loạt khắp màn hình thấy gì đặc biệt. Thôi kick vào chrome lên face chơi tí vậy. Cũng chả có gì mới ngoài chục cái stt chục cái ảnh của vài e xinh xinh trong listfriend, chục cái thông báo, vài tin nhắn mới với ít lời mời kết bạn. Tính e thì hay vào phần thông báo trước xem có đứa nào like ảnh hay cmt bậy bạ không cơ mà nay chả hiểu sao e ấn vào phần tin nhắn đầu tiên. Đập vào mắt là 1 tin nhắn đến của Nhi "hi a anh đang làm gì đấy?" e chưa trả lời ngay, vội vàng tắt trò chuyện với bạn bè trước rồi mới ngó xem. Cũng chẳng dám ấn vào vì thế bên phần trò chuyện của Nhi sẽ hiện chữ "Đã xem" thì dở. Để kệ cái phần tin nhắn đấy về nhà rồi tính sau. E lướt tiếp face xem thêm chút thông tin dạo này ít lên nên hơi tù tí. Thi thoảng liếc qua cô bé xem thế nào, nhưng vẫn chăm chú học lắm chả để ý gì đến chuyện xung quanh. E lò dò lại gần hóng, 2 tay chống cằm, mắt nheo nheo nhìn quyển giáo trình, miệng lẩm bẩm theo câu chữ má thì phụng phịu trông "ghét" lắm. Mải ngắm quá để NA phát hiện, cô bé cầm cái bút gõ nhẹ lên đầu e, môi bặm lại
- Ra kia cho e học hứ
- Đau a, a nhìn tí thôi mà - E giơ giơ ngón trỏ ra hiệu
- Không, mất tập trung lắm e không học được - Lại cái điệu bộ làm nũng
Đánh bạo e chớp nhanh thời cơ, hôn phớt qua cái môi đang chu lên làm cô bé giật mình, mắt mở to nhìn dáng e lẩn mất sau cái ghế
- á à, dám hôn trộm e nhé - NA mím môi, giơ tay lên dọa
- Hì hì, ai bảo môi e cứ chu lên, sao a cưỡng lại được - E cười gian
- Hứ, ứ nói chuyện với a nữa - Cô bé giận dỗi quay lại bàn học
Cả buổi chiều trôi qua nhẹ nhàng thế đấy, e nghịch lap NA ngồi học, chán chán thì lẩn lại trêu 1 tí hôn nhẹ 1 tí cho đỡ nhớ dù 2 đứa đang ở cách nhau có hơn 1 m. Đến gần 4h e bị đuổi về không thương tiếc, lí do là bố mẹ với thằng e vợ đang trên đường về. Trước khi về NA còn dúi vào tay e 1 túi hoa quả to tướng bảo mang về cho Tú Anh với mấy chị trong xóm, tất nhiên là e cuỗm luôn chứ dại gì không lấy sinh viên luôn đói món này mà.
- A về nhé hi - Cô bé tiễn e ra tận cổng
- ừ, à này lại đây a bảo này - E vẫy tay
- Dạ hi - NA ghé mặt lại gần
"Chụt" lại 1 phát hôn trộm lên môi cô bé
- A này, nhỡ ai thấy thì sao - NA phụng phịu đáng nhẹ lên vai e
- Hì, có ai đâu thôi a về đây, e vào nhà đi mai thi tốt nhé - E nhéo má
- Dạ hihi e về cẩn thận nhé
Về mà lòng tự nhiên thấy hụt hẫng quá, mới xa 1 tí đã thấy nhớ rồi. Người ta bảo tình yêu thuở ban đầu là hạnh phúc và mãnh liệt nhất, chẳng biết có đúng thế không nhưng e sẽ cố không để tình cảm của 2 đứa phai nhạt theo thời gian. Xe e khuất dạng tận đầu ngõ, ngoái lại vẫn thấy NA đứng ở cổng trông theo, cái dáng bé nhỏ đáng yêu cứ thế tan dần tan dần sau ánh nắng vàng vọt của chiều tà. Muốn quay xe lại để ôm để ngắm nhìn bóng dáng ấy thêm 1 lần nữa nhưng "1 vài ngày sau lại gặp mà có phải xa nhau mãi mãi đâu mà làm thế" rồi e phóng vụt đi lẩn vào dòng người hối hả trên đường. Cái nóng gần 40 độ đầu hè tạt vào người bỏng dát, e cố đi thật nhanh để trốn tránh để về cái phòng dội nước lên người tắm cho thỏa thích. Cơ mà đông xe quá tốc độ giao động từ 20 đến 40 km/h. Mất toi hơn 30 phơi mặt ngoài đường e mới về đến phòng, mồ hôi nhễ nhại như mới chạy marathon. Xách túi hoa quả lên phòng e nằm vật ra chiếm cái quạt để xả cái nóng.
- Túi gì mà to thế a - Con e mở túi dò dẫm
- Dưa lê, mận vải của Ngọc Anh cho đấy - E thở hổn hển
- Nhiều thế ạ, a mang cả cái tủ lạnh bên đấy về à
- M dở à, NA đưa cho t chứ t có biết đâu thôi để gọn vào kia tối gọi mấy đứa sang ăn
- Vâng
Lúc đấy cũng gần 5h, e lúi húi cắm nồi cơm nhặt rau cho con e rồi đi tắm. Cơm nước xong xuôi, e sang gọi 2 phòng ngoài sang ăn hoa quả. Chả phải nói, nghe đến ăn cái là mấy đứa tíu tít lên ngay. Sợ nóng trong người nên e chiến mỗi dưa lê còn mận hay vải e làm có chục quả rồi cắp ass lên máy ngồi. Mấy đứa ăn xong, ngồi chơi lúc lủi thủi đi về, tuần sau thi hết cả mặt đứa nào đứa đấy như cái bị. Con e cũng tự giác lôi sách vở đèn cầy ra học. E ngồi máy đến hơn 10h chỉnh sửa thêm bớt chút báo cáo cho xong còn đem nộp. Quên không check face quên luôn cả tin nhắn của Nhi. Lôi điện thoại nhắn tin dặn dò NA mai thi tốt, chúc ngủ ngon xong e leo lên giường ngủ, căn bản con e giục ngủ sớm để mai nó còn dậy đi thi ok thôi chả mấy khi chiều nó, không các bác lại bảo e vô tâm với con e thì chết nó được các thím khá hâm mộ mà.[next]

Chap 36

Ngày hôm sau cả Ngọc Anh và con e e đều đi thi, thôi thì có 2 người quan trọng nhất với e trên này chả nhẽ lại bơ. Sáng e dậy từ hơn 6h may đêm qua ngủ sớm nên mò dậy được. Việc đầu tiên e làm là nhắn tin chúc cô bé của e thi tốt
- E dậy chưa:), chúc cô bé của a hôm nay làm bài thật tốt, thật tốt nhé
Sau đó là vào toilet đánh răng rửa mặt rồi cắm nồi cơm nấu bữa sáng cho con e ăn. Thức ăn đã được mua sẵn từ chiều hôm trước:trứng, lạc nửa quả bầu, e nấu món gì các bác tự biết nhé. Mới xong món canh với lạc rang thì con e uể oải dậy, ngáp ngắn ngáp dài nhìn e như người sao hỏa
- A làm cái gì đấy?
- Không nhìn à, dậy đánh răng rửa mặt đi rồi còn ăn sáng, t nấu gần xong rồi - E ngó mặt nó, nhìn ngơ ngơ như mới trong trại ra
- Ai chà, nay được a zai nấu bữa sáng cho ăn cơ đấy, liệu trời có bão không - Nó tủm tỉm
- Thế m có ăn không hả, ngồi đấy mà xỉa xói t, đánh răng rửa mặt nhanh - E lườm
- Đây đây, a đã nấu xong đâu mà cứ rối lên - Nó hừ mũi
- Nói nhiều, t cho m 10p không xong thì nhịn
- Xí, khó tính - Nó liếc xéo rồi quẩy nhanh vào toilet
Em kệ không tranh luận với nó nữa, đang tráng trứng nên e cần tập trung không cháy. Sau vài lần lật qua lật lại món trứng đã xong, e một mình sắp bát đũa thức ăn ra bàn. Nhìn đồng hồ mới hơn 6 rưỡi, vẫn còn sớm nhưng con e vốn cái tình lề mề e giục
- Xong chưa m, nhanh không nguội hết giờ - E nói to
- E xong rồi đây - Nó mở cửa bước ra
- Tối qua m nạp điện cho xe chưa? - E xới cơm ra bát
- E nạp rồi a yên tâm
- T cứ nhắc thế, không đi nửa đường hết điện lại ăn vạ
- A làm e như trẻ con không bằng ý - Nó nhăn mặt
- Lại còn không, thôi ăn đi còn đi cho sớm
- Vâng
2 ae cặm cụi ăn thi thoảng e hỏi han dặn dò nó vài câu, dù gì e học gần 4 năm nên có nhiều kinh nghiệm thi cử hơn nó. Cơ mà không xúi dại chuyện quay cóp đâu nhá, giám thị bắt được là học lại như chơi. 7h hơn nó đi, e ở nhà rửa bát quét dọn nhà cửa cho sạch sẽ, trời nóng nhìn cái phòng bừa bộn cũng khó mà chịu được. Hì hục hơn 30p mới xong, mồ hôi đổ ra như mưa nhưng e không ngu mà nhảy vào tắm ngay nó giật cho thì "Bác sĩ ơi e đến đây". Ngồi bật quạt check tin nhắn của Ngọc Anh từ sáng đến giờ bận quá quên khuấy đi mất
- Hihi, cám ơn a của e nhé, e ăn sáng đây
Cười mỉm 1 cái, vứt điện thoại xuống giường e quay sang bật máy tính làm vài bản nhạc cho hưng phấn. Tiện thể lên facebook voz chơi. Nhắc đến face e chột dạ nhớ đến tin nhắn của Nhi. Lần mò vào phần tin nhắn nhưng không thấy tin nhắn mới chỉ có vài thông báo linh tinh. Lướt 1 lúc e đi tắm cho thoải mái đầu óc rồi lên face tiếp, mục đích là để trả lời Nhi. Bật trò chuyện thấy Nhi đang online e chat luôn
- Xin lỗi e nhé, giờ a mới lên
- Không sao ạ, e cũng mới ol thôi hi
- ừ, hôm nọ e thi thế nào tốt chứ?
- Cũng bình thường thôi a, đề thi hơi nhiều bài tập chút, e làm không hết
- E làm được bao nhiêu %
- Khoảng 80% a ạ hi, mong được trên trung bình
- Vậy là cao rồi, chắc phải điểm khá ấy chứ: D
- E cũng mong vậy lắm hi, còn a thì sao ạ?
- A ấy hả?
- Vâng, a làm báo cáo đến đâu rồi, có khó không a
- à, a mới làm được 1 phần thôi cũng không khó lắm hì
- Vâng, chúc a làm thật tốt nhé
- ừ, a cám ơn nhé: D
- Hihi, a đang làm gì đấy?
- A ngồi lướt face thôi, chả biết làm gì: D
- Giống e nhỉ hi, mà a không làm báo cáo ạ?
- A làm xong phần 1 rồi, mai mang đến trường thầy xem thôi nếu sai thì a về sửa tiếp còn ổn rồi a mới làm thêm phần sau
- Vâng, cũng vất vả ghê hi
- ừ, e 2 năm nữa cũng thế: D nhưng đỡ hơn là thi tốt nghiệp không phải ôn nhiều
...
E với Nhi chat khá lâu, chủ yếu xoay quanh chuyện học hành bạn bè tuyệt nhiên Nhi không nhắc gì đến người yêu và e cũng thế. Nhi kể nhiều lắm nào là từ năm học cấp 2 đã có vài a khóa trên viết thư xin làm quen, tặng quà. Nhưng Nhi không thích ai, cố gắng trốn tránh họ và đâm đầu vào học với học được 1 thời gian mấy thanh niên đâm chán không làm phiền Nhi nữa. Nhi bảo ở lớp rất ít nói, ngồi học thì chăm chú nghe giảng nên rất được lòng thầy cô. Ra chơi cũng ít ra ngoài, thi thoảng ngồi nói chuyện với vài bạn gái xung quanh. Lên lớp 9 Nhi bắt đầu có cảm tình với 1 bạn trong lớp, bạn này là lớp phó học tập và ngồi cạnh Nhi. Theo Nhi kể thì cu này hay nói hay cười và vui tính nữa, học lại giỏi môn toán nên dần dần Nhi thích bạn ấy. Nhưng không dám thổ lộ vì nhát với sợ bạn ấy không thích lại nên Nhi cứ để cái cảm nắng ấy trôi qua trong lặng lẽ. Cấp 3, Nhi học lớp chọn của trường, đặc biệt trường Nhi từng học cũng là trường cũ của e. Thua e 2 tuổi học cùng 1 trường thế mà chả bao giờ gặp nhau trên đường đi học cả, dù hồi trước e rất hay đi cùng Uyên. Nhắc đến Uyên e vẫn tức anh ách con khỉ này, đi học nó toàn bắt e chở nó thì ngồi sau toe toét buôn dưa với đám bạn đi cùng. Nhiều lần e kêu mệt với nắng bảo nó vác con xe mini ra mà đạp, nó chưng hửng "con e tôi lấy đi học rồi". Mà e với Uyên học khác lớp chứ có cùng lớp đâu, cả 2 đứa đều học lớp chọn cả nên gần như học cả tuần. Sáng học chính khóa chiều học đề cao 3 môn:toán, lí, hóa 1 tuần 7 ca. Đấy là nhẹ, dịp nào thi giữa kì hay cuối kì thì 11 12 ca 1 tuần, học dè cổ ra, đến giấc ngủ trưa cũng không có. Thế mà con khỉ này nó cứ bám e suốt, thoát được nó mỗi lúc không cùng ca chiều. Còn Nhi, lên cấp 3 gần như vẫn vậy, nhút nhát, ít nói cả lớp hơn 50 bạn nhưng tiếp xúc không quá nửa lớp. Thế mà vẫn có kha khá a theo đuổi, con gái càng bí ẩn con trai càng thích chưa kể Nhi cũng có sắc và học được. À Nhi kể, đầu năm lớp 11 Nhi có thích 1 a khóa trên hơn Nhi 2 tuổi. E bất giác dò hỏi thêm là a ta trông thế nào, có biết Nhi thích a ta không, a ta tên gì. Nhưng chả thu được kết quả gì, chỉ biết là giờ Nhi vẫn đang yêu thầm a ấy. E không dám hỏi thêm sợ lộ, nếu Nhi biết e đã biết hết mọi chuyện và e hiện tại đã có người yêu thì Nhi sẽ ra sao nhỉ?. Chắc e ấy đau khổ và tuyệt vọng lắm, 1 tình yêu kéo dài hơn 2 năm nó không hề nhỏ để có thể dễ dàng quên đi được. Tình yêu của con gái Song ngư rất mãnh liệt, một khi bị phụ tình họ sẽ như rơi xuống đáy vực sâu mà rất lâu mới ngoi lên được. Các bác đọc chuyện của e đến giờ chắc cũng hiểu Nhi và Nhung có 1 cái gì đó khá giống nhau về tính cách, tình yêu. E không muốn Nhi đi theo vết xe đổ của Nhung 1 chút nào, nếu thế e chẳng có mặt mũi nào nhìn Uyên nữa. Mất đi 1 người bạn thân nó cũng không dễ dàng gì nhất là 2 đứa thân nhau từ bé đến giờ. Lần này có lẽ e phải nhờ Uyên giúp đỡ thôi, tự mình giải quyết thấy không ổn, đơn giản Uyên hiểu Nhi hơn e.
Gần trưa con e lò dò về, mặt mày hớn hở
- Làm bài thế nào m? e vừa bấm điện thoại vừa liếc nó
- Cũng tốt a, may cô giám thị coi dễ, à e gần Ngọc Anh đấy, bạn ấy làm hết luôn, lúc về cười suốt luôn - Con e hí hửng
- Thế à, thế bao giờ thi tiếp - E tỉnh bơ
- Thứ 6 e thi, mà a cắm cơm đi, e đi chợ rồi đây - Nó xách 2 túi đen to vào bếp
- Ok, m thay quần áo rồi nghỉ ngơi đi, để đấy tí t nấu cho
- Nay a trai mình tự nhiên chăm thế, chả bù cho mọi hôm lười chẩy thây - Nó bĩu môi
- M muốn cái dép này bay vào mồm không hả, đi ra kia nhanh - E sút vào mông nó
- Ơ, bẩn quần e, nói thế đã cáu rồi hứ - Nó hậm hực bỏ ra ngoài ngồi quạt
- Nói nhiều, cầm cái điện thoại cho t xem nào
- Đây, hứ
- Ơ, thay quần áo đi rồi phụ t nhặt rau, còn ngồi đấy hóng quạt - E lườm
- ứ nhặt, a vừa bảo bữa nay a nấu còn gì - Nó trề môi
- ừ thì... M nhặt rau còn t nấu, vậy cho nhanh, nóng thế này m bắt t nấu 1 mình mà
- Xí, thế mà cũng nói
Thật ra, bữa trưa đơn giản thôi, mướp nấu mồng tơi, cá kho với dưa muối nhà có sẵn. Nóng bức ăn vậy cho nhanh cầu kì quá tí lại không nuốt nổi, thế là e chăm rồi đấy, có nhiều bác ra quán ăn ấy chứ. Ngọc Anh làm được bài nên nhắn tin vui lắm, cũng khoe ngồi cạnh con e e. 2 đứa giúp nhau làm, câu nào không hiểu thì hỏi nhau, chị dâu với e chồng hợp nhau phết các thím nhỉ. Ngày hôm đấy trôi qua nhanh chóng do cả chiều e ngủ phơi rốn trên giường, sáng dậy sớm nên nướng chiều. Bảo sao dạo này người e càng ngày càng lên cân càng ngày càng trắng trẻo đẹp zai. Thế này con gái nó nhìn e thì sao mà đỡ được, nhiều gái theo cũng khổ các bác ạ
Tối con e lẩn sang phòng mấy đứa chơi, mới thi xong để nó xả vài hôm cho thư giãn đầu óc. E ngồi 1 mình 1 phòng 1 mình 1 quạt sướng tê người, lôi đt nhắn tin cho NA phát
- Cô bé đang làm gì đấy
- Hi e đang chuẩn bị để tí nữa ra hồ tây chơi, a đang làm gì đấy
- Haiz, a đang tự kỉ với máy tính đây, đi chơi mà chả rủ a gì cả:(mà e đi với ai đấy?
- E đi với mẹ với Tuấn hi, ở nhà chán quá nên 3 mẹ con rủ nhau ra hồ tây hóng gió, e rủ được a thì e đã rủ rồi xí
- Tưởng đi với a nào để a ra a rình
- Thích e đi với a nào lắm hả, thế để tí e rủ nhé
- Cấm nhé chỉ được đi với 1 mình a thôi biết chưa
- Hihi, e biết rồi, a cũng vậy nhé cấm được đi với cô nào đấy thôi e đi chơi đây, a học bài đi hi
- ừ, đêm về nhắn tin sau:3
- Hihi
Ngồi chỉnh sửa báo cáo đến tận hơn 10h mới xong, chả nhắn tin với NA được. Cô bé cũng biết mai e nộp nên chủ động nhắn với e vài tin rồi bắt e ngủ sớm không cho thức khuya yêu thế lại còn động viên e cố gắng làm cho thật tốt thật hay nữa. 10 rưỡi giọng thần thánh của e lại vang lên, bài hát mang tên "chúc bé ngủ ngon"[next]

Chap 37

Có lẽ từ chap này trở đi tôi nên viết thật với suy nghĩ, tâm tư của mình, và cũng coi như tôi giới thiệu lại đầy đủ hơn về cuộc sống hiện tại của tôi. Tôi là 1 thằng 22 sắp 23 tuổi, đang học năm cuối tại 1 trường đại học ở Hà Nội, bề ngoài theo như bạn bè nói "ưa nhìn, cao trông khá hiền ít nói nhưng đôi lúc lạnh lùng phát sợ nhất là nụ cười nửa miệng của tôi". Gia cảnh nhà tôi bình thường không giàu cũng chả nghèo, có của ăn của mặc nhưng đầm ấm hạnh phúc. Tôi dù vẫn là 1 thằng sinh viên năm cuối, đang mài quần trên ghế giảng đường, nhưng tôi tự tin nói với tất cả mọi người rằng "tôi đã lớn". Đơn giản ngay từ kì 2 năm đầu tôi đã tự kiếm việc làm và nuôi bản thân. Rất ít khi dựa dẫm vào bố mẹ, cảm giác nó không thoải mái cho lắm. Tiêu tiền, dùng tiền mình làm ra vẫn thấy "có ích" với bản thân hơn. Đến lúc này trong tài khoản cá nhân của tối cũng có 1 khoản "tạm được" để dùng. Bố mẹ biết nhưng vẫn gửi tiền đều đều cho tôi và đứa em bảo "mày giờ năm cuối rồi nên tập trung vào mà học, chứ đừng có mải mê kiếm tiền quá không tốt đâu". Tôi chẳng biết nói gì chỉ dạ vâng mà nhận, nói là nhận vậy thôi chứ thực chất số tiền ấy chủ yếu là tôi để cho e tôi dùng còn tôi thì ít. Hiện tại tôi đã nghỉ làm để tập trung cho việc làm luận án tốt nghiệp, hơi tiếc chút vì chỗ đấy tôi làm được một thời gian khá dài. Lương ổn định, công việc không vất vả lắm và cái mà tôi thích nhất đấy là anh chị e trong công ty khá hòa đồng với nhau, hay giúp đỡ nhau trong công việc. Nhưng vì 4 năm ăn học tôi bắt buộc phải nghỉ để phần bổ thời gian hợp lí hơn. Quãng thời gian còn yêu Nhung tôi cũng hay dẫn e đến công ty chơi, e vui lắm cứ vài ngày lại bắt tôi chở đến 1 lần. Chả là chỗ tôi làm có 2 chị cùng quê với Nhung nên nói chuyện hợp cạ, có chuyện gì hay hay lại bàn tán kể lể cho nhau nghe. Con gái mà bắt được sóng phù hợp là quấn lấy nhau ngay. Vài lần Nhung muốn nhờ tôi xin vào đấy làm nhưng tôi nhất quyết không đồng ý, e là con gái mới đang học năm đầu đi làm thấy không ổn. Dụ dỗ, năn nỉ tôi 1 tuần trời không được cuối cùng quay ra giận dỗi làm tôi phải khổ sở mấy ngày. Thôi không nhắc đến quá khứ nữa nhỉ, nhắc đến lại chạnh lòng. Giờ tiếp tục với khoảng thời gian tôi đã bỏ quên nhé. Sau ngày sang nhà Ngọc Anh chơi, tôi trở về với vòng xoay thường ngày:ăn, luận án, ngủ. Thi thoảng mấy thằng bạn đại học rủ đi nhậu, tiện thể hỏi han về bài làm của mỗi đứa. 4 thằng đã bàn với nhau cả, cùng chọn 1 đề để làm có gì không biết còn hỏi nhau mà 4 thằng thằng nào cũng ngu ngang ngang nhau, chẳng biết có làm nên trò trống gì không. Chỉ biết ra quán ăn đến uống no say xong xách xe về. Và đó là lí do tại sao Nhi bắt đầu tấn công tôi. Đó là ngày thứ 5 tức sau 4 ngày tôi sang nhà NA, chiều hôm ấy thằng Thành gọi cho tôi kêu ra quán quen uống rượu lí do là nó mới bị con bé đang tán đá thẳng cánh. Mặc tạm bộ quần áo ở nhà tôi phóng xe thẳng đến quán hay ngồi. Đến nơi, xe của mấy đứa đã dựng sẵn ở đấy cả. Tôi bước vào đưa mắt tia chỗ chúng nó ngồi
- Ê Đức
Tiếng thằng Minh vang lên, tôi đảo mắt tìm nơi phát ra âm thanh quen thuộc ấy. Kia rồi 3 thằng đang vẫy vẫy tay í ới trong góc quán. Trời nóng nên đông khách tôi lạng lách một hồi mới tới vị trí của mình.
- Chúng mày đến lâu chưa? – tôi kéo ghế ngồi
- Tao mới ngồi được lúc, mẹ đang dở trận LOL – Quảng kèo nhèo miếng mực nướng
- Vãi mày, mấy giờ còn game mày thích ở lại năm sau à – Minh nâng cốc
- Sợ cứt gì, không làm được thì đã có chúng mày sao phải xoắn, nào dzo đê – Quảng hồ hởi
- Định mệnh
Cả 4 thằng cùng nâng cốc hô to vang cả quán làm mấy thanh niên gần đấy chau mày. Kệ nhậu nó phải thế chứ, như thế mới uống mới hưng phấn. Nốc hết cốc đầu tiên tôi hỏi thằng Thành, mặt đang nghệt như cái bơm
- Sao, gọi bọn tao ra đây để ngắm cái mặt đần thối của mày à – tôi bóc miếng nem chua mắt chăm chăm nhìn nó
- Thằng Đức nó nói đúng đấy, có gì cứ nói với bọn tao để bọn tao đưa lời khuyên cho, việc đéo gì phải buồn vì một đứa con gái – Minh hùa theo
- Tao có buồn đâu, chỉ hơi tiếc số tiền tao bỏ ra tán nó, mẹ 1 2 củ chứ ít à – Thành quắc mắt
- Cái định mệnh, thế mà gọi bọn tao nói thất tình như đúng rồi anh em chuốc chết mẹ nó đê – tôi hồ hởi nâng cốc làm cả đám nâng theo
4 thằng ngồi với nhau đến gần 8h tối mới tan cuộc, thằng chúc thằng uống cứ như thế đến khi đi hết gần 2 két bia. Tôi uống kém nhất bọn, đến chai thứ 6 thứ 7 đầu óc đã choáng váng quay cuồng, nhưng chả hiểu sao vẫn uống tiếp cho đến khi đổ gục. Trong cơn say tôi loáng thoáng cảm nhận được làn da mát lạnh của ai đó chạm vào cánh tay tôi, âm thanh quen thuộc của ai đó vẳng vẳng bên tai. Nhưng mắt tôi cứ díu lại lịm dần vào giấc ngủ.
Sáng, ánh nắng gắt của mặt trời chiếu thẳng vào mắt làm tôi bừng tỉnh sau cơn say mê mệt. Đầu óc vẫn còn ong ong, tôi gắng gượng bò dậy nhìn mọi vật xung quanh. Đập vào mắt tôi là Nhi đang ngủ say sưa trên bàn học, 2 mắt nhắm chặt đôi môi khẽ cười mái tóc dài xõa ngang lưng và che khuất đi 1 phần khuôn mặt mệt mỏi của Nhi. Tôi giật mình nhìn khắp phòng, mọi thứ ở đây khác lạ quá không phải căn phòng quen thuộc tôi vẫn ở. Mà tại sao tôi và Nhi lại ở đây đấy là câu hỏi tôi băn khoăn nhất. Tôi cẩn thận lay e dậy, ánh mắt Nhi dần mở ra nhìn e cười trìu mến
- A dậy rồi à, e ngủ quên mất hi – Nhi dụi mắt, vén tóc sang bên
- ừ, nhưng a đang ở đâu vậy
- Đây là phòng e với chị Uyên hôm qua a say quá Tú Anh không đưa a về được nên gọi cho chị em nhờ chị ấy đưa a về giúp
- Thế à, thế mấy thằng bạn a thì sao
- E không biết, e ra đến nơi thì thấy anh đang nằm ngủ trên bàn rồi hi
- Ơ, sao e nói là Uyên ra đưa a về cơ mà
- à e quên chưa nói, Tú Anh ra đến quán nhưng một mình e ý không đưa a về được nên e ý gọi điện cho chị Uyên nhờ chị e chở a về giúp, vì còn vướng xe đạp điện của Tú Anh nên e cũng đi theo để mang xe về
- ừ, nhưng sao không chở a về nhà a luôn ở đây a thấy...
- Vì quán đấy gần phòng e hơn mà nên chị Uyên bảo cho a về đây luôn cho tiện hi
- Thế à, vậy Uyên với Tú Anh đâu e – tôi nhìn quanh phòng 1 lượt
- Tú Anh về ngay tối hôm qua rồi anh, còn chị Uyên đang ngủ phòng chị bên cạnh ạ hi
- Thế... Thế... Thế à, mà e tối qua ngủ... Ngủ ở đâu – tôi bối rối 2 tay cảm thấy thừa thãi cứ nắm lấy nhau thật chặt
- Dạ, em ngủ phòng bên cạnh cùng chị Uyên – má Nhi ửng hồng
- Thôi e sang gọi chị Uyên đây ạ - Nhi đứng dậy đi nhanh ra cửa để lại tôi đằng sau với khuôn mặt đần thối
Say đã đành đây lại còn để đến 3 cô gái đưa về thế này, mai ra đường chắc tôi bịt kín khẩu trang mất. Mà tại sao con e nó không nhờ Nhung hay 2 nhóc cùng dãy cho dễ sao phải nhờ đến chị em Uyên làm gì, bắt tội người ta. Con e tôi lắm lúc hành động rất kì quặc chẳng thế hiểu được nó. Lồm cồm bò dậy, tôi men theo mép giường vào nhà vệ sinh. Mất hơn 20p trong toilet để hoàn tất khâu thủ tục vệ sinh cá nhân, tôi bước ra với tâm trạng thoải mái hơn. Đây là lần đầu tiên tôi được chiêm ngưỡng nơi ăn chốn ở của chị em Uyên, cảm nhận đầu tiên về nó là:sạch, gọn gàng thơm tho. Vì là phòng con gái nên có đồ đạc thường nhiều và đầy đủ hơn:kệ để giầy dép, kệ để bát đũa, bàn trang điểm tủ quần áo, bàn học... Chả bù cho phòng tôi ngày xưa đồ đạc thì ít rác rưởi thì nhiều. Từ hồi con e nó lên học mới sáng sủa, gọn gàng hơn.
Đang ở phòng người khác tôi chả biết làm gì ngoài việc ngồi im 1 chỗ nhìn ngắm xung quanh, suy nghĩ mung lung đủ thứ chuyện. Lát sau Uyên và Nhi về, thấy tôi đờ đẫn nhìn hướng ra cửa sổ Uyên lại gần hích vai tôi
- Ê, vẫn say à
- ờ... Không, cảnh đẹp nên ngắm tí - Tôi giật giọng
- Nói phét không biết ngượng mồm, mà ông đánh răng rửa mặt chưa đấy
- ờ... ờ
- à quên ông không có bàn chải nhỉ, thôi súc miệng qua cũng được tí về đánh răng sau ha ha - Uyên cười lớn vang cả căn phòng nhỏ
Tôi nóng bừng cả mặt chả biết nói gì, trong khi Uyên vẫn nhếch mép cười chọc quê tôi còn Nhi thì đã vào toilet từ lúc nào.
- Tối qua làm gì mà uống say thế hả? - Uyên nhìn tôi chằm chằm
- à, vui thì uống ấy mà có gì đâu - Tôi lấp liếm
- Con trai các ông kể cũng lạ, vớ được là uống chả biết nghĩ cho bản thân gì cả đến lúc say khướt lại hành hạ con gái bọn tôi, may cho ông là tối qua có chị em tôi ra giúp đấy không thì giờ chắc đang nằm ở cái xó xỉnh nào rồi
- Ôi giời đàn bà con gái làm sao mà hiểu được, thôi có gì ăn không nấu cho tôi ăn với đói quá
- Có mì tôm đấy ăn thì ăn, đêm qua nôn hết vào toilet rồi còn gì giờ chả đói
- Mì tôm cũng được, bà nấu cho tôi bát bụng réo nãy giờ - Tôi xoa xoa bụng ra hiệu đói
- Tí nữa đã tôi chưa đánh răng rửa mặt gì, mà ông đã...
- Rồi, tôi xong từ nãy rồi nhìn mặt tôi mà không biết à
- Cái mặt ông lúc nào chả đần đần biết sao được, mà hình như nay Tú Anh thi môn tiếp theo à
- Nay thứ mấy - Tôi chột dạ
- Thứ năm
- Thế mai nó mới thi
- ừ à này trưa nay ở đây ăn cơm với chị em tôi nhá, chả mấy khi
- Ok thôi, gì chứ ăn tôi chiều hết hehe
- Rau luộc chấm mắm với ông chỉ thế thôi nhá, ăn nhiều tốn cơm tốn gạo
Đúng lúc này Nhi bước ra, nhìn tôi cười nhẹ rồi đi nhanh đến bàn học ngồi ngang với tôi. Thấy Nhi Uyên nháy mắt
- Thôi 2 người nói chuyện đi nhé, tôi vào toilet cái
Bắt đầu giở trò ghép đôi cho tôi và Nhi đây, cái mụ này chuyên báo hại tôi vật lên vật xuống không biết bao nhiêu lần. Từ đi học đến đi chơi giờ là tình cảm nam nữ, bạn thân với nhau cả 20 năm mà cũng chẳng thèm nói với tôi 1 tiếng về Nhi. Hay là do Nhi muốn giấu, không đúng lắm tại sao Nhi phải giấu tôi làm gì khi tôi là bạn thân của Uyên cơ mà. Cơ hội để Nhi cưa đổ tôi khá cao, vậy thì tại sao, hay do tận bây giờ Uyên mới biết? Mấy câu hỏi này liên tục xuất hiện trong tâm trí tôi mấy ngày qua, nó khiến tôi rối bời khó xử. Giờ Nhi đang đối diện mặt đối mặt với tôi đây, có nên hỏi thằng e không nhỉ có nên nói thẳng với e là tôi đã có người yêu?. Ánh mắt tôi run run, 2 bờ vai xo lại miệng ấp úng nửa muốn nói nửa không. Như nhận ra điều bất thường nơi tôi, Nhi hỏi
- Anh làm sao vậy? - Đôi mắt Nhi mở to vầng trán giãn ra nhìn thẳng vào tôi[next]

Chap 38

- à... Anh không sao - Tôi định thần
- Thật không, vừa rồi em thấy anh lạ lắm mà, hay anh bị cảm - Nhi dơ bàn tay nhỏ ra trước mặt tôi
Dù hơi bất ngờ nhưng tôi vẫn kịp phản ứng, nghiêng đầu sang 1 bên tôi nhìn Nhi cười
- Anh không sao mà, chắc tại đói thôi - Tôi buột miệng nhưng hết lí do rồi
- Thế ạ, làm em cứ tưởng...
- Anh ngồi chơi nhé, để em rang cơm cho a ăn
Chẳng biết tôi đồng ý hay không, Nhi nhanh nhẹn đi vào khu bếp cắm nồi cơm. Tôi bần thần ngồi ngoài nhìn hướng cửa sổ xa xăm, cứ ở một mình là tôi hay thế lắm. Thích ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, thích được thả tâm hồn mình theo mẹ tự nhiên. Lúc trước khi còn Hạnh ở bên, những lần đi dạo bên em tôi đều hướng ánh nhìn của mình xa thật xa không có điểm dừng. Cả bầu trời, cả cánh đồng xanh rì rào nơi thôn quê như ngập tràn trong mắt tôi. Mỗi lần như vậy Hạnh lại đánh nhẹ lên ngực tôi mắng "lúc nào cũng vậy, chả thấy nhìn em gì cả toàn nhìn đâu đâu" Hạnh giận dỗi bỏ lên đi trước, tôi lắc đầu chạy theo ôm em từ sau thật chặt. Chỉ cần như vậy thôi là mọi giận hờn tan biến hết, còn lại hình ảnh 2 con người nhỏ bé đi sát bên nhau trên con đường đất dài xa tận chân trời. Trở lại với thực tại, sáng hôm ấy tôi ở lại phòng Uyên đến tận chiều mới về. Bữa cơm đơn giản đậm chất sinh viên:thịt rán, mồng tơi nấu ngao, mực xào hành tây, tất cả đều do tay Nhi nấu. Tôi và Uyên làm chân phụ bếp hết nhặt rau đến làm gia vị, tuy làm không nhiều nhưng mồ hôi tôi nhễ nhại. Không biết cái cảnh nóng nực, nắng cháy da cháy mặt này còn tiếp diễn đến bao giờ. Mong mưa một trận thật to thật lâu để rũ hết buồn bực, khó chịu suốt tuần qua. Trong bữa cơm, vì có 3 người nên sắp xếp kiểu gì thì tôi vẫn ngồi giữa Nhi với Uyên, 3 đứa quây tròn lại với nhau ở giữa là mâm thức ăn. Mới ăn sáng lúc gần 8h bụng tôi vẫn còn ngang, cố nuốt 3 bát cơm cho xong bữa tôi đặt đũa khệ nệ đứng dậy. Thấy ăn ít hơn mọi lần cả Nhi và Uyên đều bất giác ngước lên nhìn tôi
- Ăn ít thế ông ngại à hay thức ăn không ngon – Uyên cười lém lỉnh
Tôi xua tay lắc đầu quầy quậy vì sợ Nhi hiểu lầm thì dở
- Sáng nay tôi ăn no quá nên vẫn ngang bụng giờ ăn hơi khó vào
- Tưởng ngại – Uyên liếc nhanh qua Nhi rồi nhìn tôi đầy ẩn ý
- Vớ vẩn, bà nghĩ tôi là ai – tôi nhấn giọng ra vẻ đắc thắng
- Vâng, thôi ông vào bếp mang rổ xoài ra đây đi đằng nào cũng đang ngồi rỗi
- Rồi, ok – tôi vác cái bụng căng phình chậm chạp đi vào bếp
- à, nhớ mang lọ bột canh ra để chấm đấy
- Khỏi dặn
Một tay cầm rổ xoài 1 tay cầm lọ bột canh tôi toan mang ra thì Nhi đã đứng ngay trước mặt miệng nở nụ cười hiền lành
- Anh để e cầm giúp cho
- à ừ có gì đâu e cứ để a cầm ra cũng được có mỗi rổ xoài thôi mà – tôi tặc lưỡi
- Dạ thôi anh là khách mà anh để em làm cho hi
- Khách khứa gì đâu, hôm nọ e đến phòng a e cũng phải nấu cơm còn gì để anh...
Chưa kịp nói dứt câu bàn tay nhỏ nhắn của Nhi đưa lên cầm rổ xoài, khẽ cầm vào tay tôi, tôi nhìn Nhi và em cũng đang nhìn tôi. Bất giác Nhi giật mình rụt tay lại, đôi chân e lóng ngóng nửa muốn quay đi nửa muốn ở lại, ánh mắt rời khỏi khuôn mặt tôi cúi xuống đôi bàn tay đan chặt lấy nhau. Tôi không bất ngờ lắm ở hoàn cảnh này, với tính cách nhút nhát của Nhi đụng chạm cơ thể với người mình thích chắc chắn sẽ mất bình tĩnh, hồi hộp đặc biệt khi chưa biết người ta có tình cảm với mình không.
- Em... Em – Nhi ngại ngùng, bờ má em đã đỏ lên từ lúc nào
- Thôi, em lại bàn ngồi đi a đem ra rồi mọi người cùng ăn
Tôi rảo bước lướt qua em tiến lại bàn ăn, ngồi ngay ngắn xuống ghế đặt rổ xoài lên bàn,
- Gọt đi bà ơi – tôi hất hàm
Nhi lúc này cũng lại ghế ngồi nhưng chẳng dám nhìn tôi lấy 1 cái
- 2 người làm gì trong đấy mà mãi mới ra thế - Uyên liếc khéo
- Vớ vẩn, lấy xoài chứ làm gì thôi gọt đi lâu lâu tôi chưa được ăn – mắt tôi dán chặt vào quả xoài trên tay Uyên
Cả bữa tráng miệng tôi với Nhi không nói với nhau câu nào mà chỉ có tôi và uyên vừa ăn vừa tám. Hết kể về chuyện thời còn học cấp 3 đến đại học hay những lần đi phượt của nhóm. Nói thế chứ hồi trước tụi tôi có khá nhiều kỉ niệm đẹp mỗi lần đi chơi với nhau. Tôi còn nhớ như in cái lần nhóm bạn tôi rủ nhau đi Hòa Bình năm lớp 12 lúc đó Hạnh vẫn còn ở bên. Ai từng đến bản Lác chắc biết tối tối là có đốt lửa trại, chiều hôm đấy cả nhóm hò nhau ăn cơm tắm rửa sớm để đi vì chưa chiêm ngưỡng lần nào. Hạnh thích lắm, cứ nắm tay tôi kéo đi hết đống củi này đến đống củi khác chỉ chỏ cười nói, mặc kệ tụi bạn đang quây quần bên nhau hát hò. Thấy vắng 2 chúng tôi cái Uyên lù đù chạy lại quát
- 2 ông bà làm cái gì đấy hả, định ăn lẻ à
2 đứa không nói gì cười cười rồi lẽo đẽo theo sau Uyên. Hạnh vẫn khoác chặt cánh tay tôi người nép vào tôi như không muốn rời. Lần đầu tiên được đi chơi xa cùng nhau mà nên Hạnh vui lắm, chỗ nào đẹp là lôi tôi lại chụp ảnh cùng, làm cái thẻ nhớ 2Gb của tôi đầy ắp ảnh tôi và cô ấy, tôi thì mệt lử vì đi nhiều còn em thì tươi như hoa.
- Anh ơi
- ừ anh đây
- Chân em mỏi rồi, đau nữa hic
- Thế à, vậy e đứng đây chờ để a về nhà sàn mượn xe kéo ra chở em về nhé
- Không thích
- Không thích à thế xe thồ nhé
- Thôi e ngồi đây nghỉ vậy
- Hì a đùa thôi lên đây a cõng về nào
Hôm ấy, dưới ánh nắng nhẹ của chiều tà có 1 đôi trai gái hạnh phúc bên nhau, chàng trai cõng cô gái trên lưng nhìn nhau cười ấm áp. Đấy là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng 2 người ấy đi xa với nhau.
Hơn 2h tôi từ phòng Uyên về mặc cái nắng gay gắt đang hoành hành ngoài kia. Vì mặc mỗi quần ngố áo cộc tay từ hôm qua, Nhi sợ bị ốm cứ cầm áo chống nắng đưa tôi bảo tôi mặc. Mà cái áo thì quá bé so với cơ thể tôi mặc vào chắc chỉ chùm đến rốn hơn nữa có thể nó sẽ rách.
- Anh không mặc đâu con trai ai lại mặc cái này ra đường bao giờ - Tôi cầm cái áo lên soi
- Nhưng nắng lắm anh, đường thì xa anh như thế này đi về nhỡ ốm thì sao
- ốm sao được, sức thanh niên bọn a chịu được hết với lại cái áo này nhỏ quá a sao mà mặc nó được rách ngay
- áo con gái mà, anh thông cảm
- Thôi lấy tạm cái áo này mà mặc chắc vừa với ông đấy – Uyên từ sau đi ra tay cầm chiếc áo sơ mi xanh
- Của ai đấy bà
- Thằng người yêu tôi hôm nọ sang chơi nó để quên này cầm lấy mà mặc cho khỏi nắng – Uyên đưa tôi áo vẻ mặt hơi khó chịu
- Thank nhá, nao trả sau hì
- Khỏi, tôi cho ông luôn đấy
- Ơ thế nhỡ nó...
- Chia tay rồi – Uyên dửng dung
- ừ
Tôi mặc tạm cái áo Uyên đưa cho, nó hơi chật chút nhưng không sao còn hơn là đội nắng về.
- Anh về cẩn thận nhé – Nhi vẫy tay cười
- ừ, hôm nào rảnh đến chỗ a chơi
- Vâng, đợi e thi xong đã hi
- Thế không mời tôi à – Uyên lườm
- Thì cả 2 chị em bà được chưa thôi tôi về đây
- Vâng, anh về nhé
Tối ăn cơm rửa bát xong xuôi, tôi tiếp tục với công trình đánh máy hoàn thành nốt phần 1 bản báo cáo. Tính tôi vốn tập trung nên khi học chả bao giờ động đến facebook hay điện thoại, kể cả Ngọc Anh có nhắn tin đi chăng nữa tôi cũng kệ. Bao giờ làm xong tôi mới nhắn lại, may cho tôi Ngọc Anh có biết nên không lần nào trách móc hay giận tôi cả. Nhưng hôm nay là ngoại lệ, tab facebook vẫn đang được bật và để chế độ online. Chẳng biết do quá tập trung vào luận án hay không mà tôi quên bénh mất, thường thường tôi toàn để off thôi chứ ít khi bật ol. Căn bản lớn rồi chat chit, bình luận hay dò các em xinh xinh trên mạng để kết bạn tán tỉnh nó đã hết hứng thú và lại tôi đang yêu.
Tay gõ bàn phím, mắt nhìn tài liệu tôi hoạt động hết công suất để làm. Dù còn 1 đoạn ngắn nữa thôi là xong nhưng tôi muốn kết thúc cho nhanh, dành thời gian còn lại đó nói chuyện với Ngọc Anh. Mấy ngày không gặp em rồi tôi nhớ lắm, gọi điện nhắn tin với tôi là không đủ. Có người nói rằng quãng thời gian mới yêu mới là sâu đậm nhất nhớ nhau nhất. Có lẽ với tôi nó khá đúng cho đến lúc này ngày nào cũng muốn gặp em ôm mem vào lòng cho thỏa nỗi nhớ nhung. Chợt facebook có tiếng báo tin nhắn mới, tôi di chuột đến tab chrome mở lên đập vào mắt tôi là dòng chữ
- Anh mình nói chuyện chút được không?
1 đoạn Review ngắn về buổi gặp gỡ tối nay 21/6/2015
Rỗi ngồi review 1 đoạn ngắn lúc mình đến nhà NA tối nay cái nhỉ (nhờ cu e trên face chỉ a cám ơn chú nhá)
Tình hình là, khoảng 2 tiếng hơn 2 tiếng trước mình có chạy qua nhà NA mua cho e ấy 1 suất kfc với 1 bịch sữa tính làm cô bé bất ngờ chút. Vì hơn 2 tuần nay bỏ lơ rồi. Lúc chạy xe mua đồ cho NA mà tâm trạng vui lắm mọi người ạ, như kiểu mình vừa tán được cô bé hôm qua, hôm nay rủ đi hẹn hò buổi đầu tiên ấy. Chạy xe hơn nửa tiếng thì đến cổng nhà, mình chỉ đứng ngoài để gọi nhắn tin cho NA thôi chứ không dám bấm chuông. Bố mẹ cô bé chưa biết tụi mình yêu nhau mà. Tầm chiều tối mình có rào trước là nay a bận làm báo cáo lắm chắc tận khuya anh mới nhắn tin cho e được. NA cười rồi đồng ý thôi, nhưng biết mình biết e buồn.
Đứng dưới cổng mình nhắn tin thế này
- Em đang làm gì đấy?
- Dạ, em đang học ạ, anh không làm báo cáo à?
- ừ, e xuống nhà đi:)
- Sao lại bảo e xuống nhà ạ?
- Em cứ xuống đi, nhanh nhé!
- Dạ, em xuống ngay đây
Chờ hơn 5p thì thấy NA xuống, NA mặc bộ đồ ngủ ở nhà màu hồng, tóc búi lệch 1 bên. Thật sự lúc đấy mình chỉ muốn lao vào mà ôm luôn ấy, nhớ e kinh khủng. Thấy mình ngồi 1 xó ở góc ngõ, NA đi ra mặt rất ngạc nhiên, lúng túng
- Anh... Anh... Sao anh lại ở đây, anh...
- Anh nhớ em
Mình đứng cười, vừa nói dứt câu NA chạy nhanh lại phía mình ôm chặt
- Em cũng nhớ anh lắm, hu... Hu... Hu
Minh đơ luôn, không phải đơ vì em ấy ôm mình mà là e ấy khóc ngon lành trên ngực mình.
- Ngốc à, đừng khóc, mọi người nhìn thấy bây giờ
Minh ôm lại, tay vuốt mái tóc lâu rồi mình chưa chạm lấy
- Mặc kệ, em chỉ muốn ôm anh thôi... Hu... Hu
- ừ, em ôm đi
Ôm 1 lúc lâu, mình đặt tay lên má cô bé lau nước mắt, rồi thơm lên trán
- Hết nhớ anh chưa?
- Chưa, ngày nào, giờ nào e cũng nhớ a luôn, ghét anh toàn làm e nhớ anh không à, chẳng chịu đến thăm a gì cả
- Ơ, a rủ e đi chơi mấy lần e có chịu đi đâu
- Hứ, ghét, tại e muốn a tập trung học chứ
Cô bé lại ôm chầm lấy mình, đáng yêu lắm
- Thôi nào, a có thứ này cho e đây
- Thứ gì vậy a
Mình với tay lấy túi đựng đồ ăn cho cô bé, cơ mà NA vẫn ôm a cứng ngắc, mặt ngước lên nhìn mình
- Có muốn lấy quà không mà ôm anh suốt vậy - Mình nhéo má cô bé
- Tại e thích mà, người anh ấm lắm hihi
- Ngốc, này cầm lấy tí nữa mang lên phòng ăn cho để lấy sức còn học
- Gà kfc ạ
- ừ, a vừa mua đấy, thích không
- Dạ có, e thích lắm - Tay cầm đồ mà vẫn còn tay ôm mình haizzz
- Thôi em cầm lên phòng ăn đi, a về đây
- Dạ
NA buông ra, đứng nhìn mình ánh mắt chan chứa yêu thương, mình thì muốn được ôm được hôn e nhưng sợ vì cách đấy có 15 20m là cửa nhà cô bé nên không dám
Vừa lên xe, định nổ máy chạy về thì
- Anh ơi anh
- Ơi, anh...
"Chụt" NA chạy lại hôn lên môi mình thật nhanh, thì thầm vào tai mình "em yêu anh lắm" rồi chạy biến vào nhà. Mình đơ lần 2. Đi đường tâm trí toàn để đâu đâu ấy, tí nữa vượt đèn đỏ nữa à!
Về đến nhà đt có tin nhắn của NA
- Anh ngốc, lần sau đừng như thế nữa nha, em yêu anh lắm *trái tim*
Vậy đấy tình yêu đôi khi chỉ cần đơn giản thế thôi cũng đủ ấm áp lắm rồi. Ai đang yêu cũng cố gắng quan tâm đến người mình yêu nhé, họ dành cả trái tim họ cho mình cơ mà. Đến lúc mất rồi mới thấy tiếc nuối.[next]

Chap 39

Chào mọi người tôi quay lại rồi đây, hình như khoảng hơn 1 tháng tôi thất hứa chap mới với mn rồi nhỉ? Thật ra cũng có lí do cả đấy, vì cuộc sống sinh viên thực chất nó không có quá nhiều điều để đưa lên thành 1 chap hay trong vài ngày hay 1 tuần lắm. Thế nên tôi quyết định dừng viết hẳn 1 thời gian để tổng hợp những chi tiết mà tôi thấy ưng ý nhất để ghép lại, và có thêm lí do nữa là tôi thích ngồi hổi tưởng lại quá khứ để viết hơn là ngày nào cũng ngồi ôm máy tính để type. Cái cảm giác nghĩ lại nhấm nháp từng hình ảnh từng câu thoại nó thú vị lắm, nó thôi thúc trí não tôi hoạt động hiệu quả hơn trong từng câu chữ. Giờ thì quay lại thời điểm hơn 1 tháng trước nhé.
Sau hôm từ nhà Nhi về, Nhi bắt đầu có những hành động, tin nhắn quan tâm tôi hơn. Những đêm cố mở mắt để chat từng dòng chữ, từng suy nghĩ của tôi với em ngày một nhiều, mặc dù tôi không hề muốn một chút nào. Nhưng vì sợ e hụt hẫng, e buồn nên tôi không còn cách nào khác. Tôi cố gắng trả lời e một cách đơn giản nhất, không cầu kì không quá bộc lộ bản thân cho e biết, chỉ mong sao e hiểu rằng đối với tôi e chỉ là 1 đứa bạn, 1 đứa e không hơn không kém. Và tất nhiên những lần đó đều không qua mắt được đứa e tôi, nó tò mò vài lần gặng hỏi tôi nói chuyện với ai mà khuya vậy. Tôi cố biện bừa là chat với đứa bạn ở lớp. Nỗi lo sợ trong tôi dần lớn lên, sợ rằng cô bé của tôi sẽ biết chuyện, sợ rằng Nhi biết tôi đã có người yêu và việc nói chuyện với e đơn giản nó là nghĩa vụ.
Quay đi quẩn lại không biết nhờ ai tôi đành tặc lưỡi kể mọi chuyện cho con e năn nỉ nó bày cách. Dù gì cùng là con gái với nhau nên chắc nó sẽ hiểu tâm lí cô bé và Nhi hơn tôi. Tối hôm đấy thấy nó ngồi nghịch điện thoại tôi lò dò bá vai bá cổ nó bắt chuyện
- Đang làm gì đấy e gái hề hề
Nó không giấu được vẻ ngơ ngác, ngước mắt lên nhìn tôi như đứa dở mới ra trại
- A bữa nay chưa uống thuốc à?
- Hề hề a có chuyện muốn nhờ mày tí, chuyện này chỉ có mày mới giúp được a
- E á
- ừ
- Chuyện gì mà chỉ có e mới giúp được thế, đừng bảo e là làm cái tạ cho a tập đấy nhá - Nó lườm nguýt
- Không không chuyện khác để yên a kể cho mày nghe
Thế là tôi ngồi nói hết tất cả mọi chuyện cho nó nghe. Không ngoài dự đoán của tôi, nó đã biết từ trước.
- Tưởng chuyện gì chứ chuyện của a với chị Nhi e biết tỏng rồi e không muốn nói thôi
- Mày biết bao giờ, ai nói cho m hả? Uyên à?
- Không e tự biết đấy chứ, nhìn thái độ của chị ý với a là e biết ngay nhưng chị ý yêu a bao giờ thế? lâu lâu mới gặp nhau mà?
- Cũng lâu lâu rồi, mà a cũng mới biết thôi giờ a muốn m bày cách cho a cái không nhỡ NA biết thì xong đời a
- Haizzz, cũng khó nhỉ chị Nhi dù gì cũng là e chị Uyên mà chị Uyên lại là bạn thân a, a phũ với chị ý quá thì không hay mà lằng nhằng kéo dài lâu thì cũng không ổn hừm... Hừm...
- Anh biết thế anh mới nhờ m, m cố gắng giúp a phát rồi thích gì a cũng chiều
- Thật nhé he he - Nó hớn hở nhìn tôi không chớp
- ừ... Thì thật, bây giờ m nghĩ cách giúp a đi
- Từ từ để e nghĩ đã
- Nhanh lên đấy không kéo dài gần tuần nay rồi
- Rồi e biết rồi, a yên tâm vào tay e là xong hết he he
- ờ, đến lúc mất cả chì lẫn chài thì tao bảo nhá
- Ok luôn, mà a hứa đi
- Hứa gì?
- Ơ thế thôi nhé
- ờ rồi được rồi a hứa được chưa hì hì
- Nhớ đấy, xong việc là phải thực hiện ngay ok
- Ok
Cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm vì ít nhất đã có đứa e chống lưng giúp. Chỉ có điều thời gian nói chuyện, tiếp xúc giữa tôi và Ngọc Anh cứ ít dần ít dần theo từng ngày. Tôi thì bận hoàn thành bản báo cáo tốt nghiệp còn cô bé thì bận ôn thi cho mấy môn cuối. Lẽ dĩ nhiên 2 đứa đã thống nhất với nhau trước là cố gắng thi và học cho tốt rồi sau đó sẽ dành thời gian cho nhau nhiều hơn. Nhưng vài lần gọi điện cho em lúc khuya giọng e đều buồn buồn, thi thoảng không nén được cảm xúc em lại thút thít bảo "em nhớ anh lắm". Mỗi lần như vậy tim tôi lại thắt lại đau nhói, bất lực cố gắng gượng cười để động viên e ôn cho tốt, khi nào xong sẽ cùng e đi chơi đi ăn kem bù. Thời gian thấm thoắt trôi nhanh, ngày tôi hoàn thành bảo vệ tốt nghiệp đã tới. Tôi vừa buồn vừa vui nghĩ về khung cảnh phía trước. Ra trường tôi được ở cạnh e nhiều hơn, cười nói với trêu đùa với e dưới những ngày hè nóng nực, được thư thái đầu óc sau mấy tháng trời đánh máy bù đầu bứt tai nhưng sau đó là viễn cảnh mãi mãi rời ghế khỏi nhà trường, xa bạn xa bè xa thầy cô.
Bài bảo vệ của tôi khá tốt, hầu hết các câu hỏi thầy đưa ra tôi đều trả lời được, cũng may hôm trước tôi có đọc kĩ lại bài cho nhớ không thì đi toi hơn tháng trời ngồi làm. Mấy thằng bạn chí cốt cũng vui không kém, mồm đứa nào cũng toe toét khoe chiến tích vỗ vai tôi đùm đụp. Thế đấy, vài ngày trước thằng nào thằng nấy đều lo ngay ngáy sợ bảo vệ lại đêm không ăn ngày không ngủ. Giờ thì vênh mặt bước hiên ngang dưới sân trường rồi. Và em là người tôi thông báo đầu tiên, em vui lắm cứ cười suốt bắt tôi phải hứa sẽ khao e 1 ngày đi chơi cho thỏa thích. Vậy đấy. Cơ mà trước đó tôi phải liên hoan ăn mừng với lớp với thầy cô trước đã. Sau khi lên kế hoạch lớp tôi đồng ý sẽ đập phá ra trò vào nguyên ngày hôm sau. Tự lượng sức mình từ hôm say bí tí phải về phòng Uyên ngủ, lần này tôi giữ mình hơn chủ yêu ngồi chiến mồi còn uống thì nhấp ngụm. Thằng nào ý kiến ý cò là tôi kêu đang đạu dạ dầy không uống được nhiều. May mà chúng nó tin không thì...
Quay lại với kế hoạch cắt đuôi Nhi của con e tôi, nó bảo tôi nên nói hết chuyện này cho Ngọc Anh biết trước để lỡ sau này có chuyện gì còn có lí mà nói. Còn về Nhi nó khuyên tôi hẹn Nhi một buổi để nói chuyện đàng hoàng nhưng nói từ từ không quá sỗ sàng tránh làm e ấy buồn nhiều. Thêm nữa tôi cần phải nói chuyện với cả Uyên để nó hiểu cho tôi dù gì Nhi cũng là e gái nó. Thu xếp ổn thỏa, tôi quyết định kết thúc chuyện này sau khi Ngọc Anh và Nhi thi xong, làm thế để cả 2 tập trung thi cử hơn.
Về Nhung, dạo đấy Nhung thi xong trước nên dành luôn thời gian nghỉ hè để đi làm thêm. Vì thế nên tôi ít gặp e hơn, may ra thì có chút buổi sáng hay buổi tối e được về sớm, hay thi thoảng con e nó hứng lên rủ Nhung sang ăn cơm cùng. Tôi thì đồng ý vô điều kiện, thêm người thêm vui chả mất gì vả lại cả dãy trọ giờ còn mỗi 2 phòng chả lẽ lại lủi thủi nhà nào biết nhà nấy lại không hay. Cao hơn chút là tôi muốn mỗi quan hệ giữa tôi và Nhung được ổn định không nhìn nhau như người dưng nước lã. Lỗi của tôi gây ra với em đã quá nhiều rồi, tôi muốn những khoảng thời gian ngắn ngủi này để bù đắp cho e, coi e như một đứa e gái chính cống. Chỉ vậy thôi
Vài hôm sau, Ngọc Anh và con e tôi cũng thi nốt môn cuối cùng. Thôi thì là môn cuối, sáng hôm đấy tôi dậy sớm để làm đồng hồ báo thức cho cả 2 cô gái. Ngọc Anh thì đơn giản hơn, chỉ một hai cuộc điện thoại là cái giọng ngái ngủ vang lên phía đầu dây
- A..l..o, ạ
- Dậy đi nhóc, dậy mà đi thi môn cuối nào
- Dạ... E..m biết rồi... Ghét cái mặt
- Ơ, a gọi dậy đi thi mà còn ghét a à, thế thôi a không dẫn đi chơi nữa nhá
- Xí, người ta đang ngủ ngon, a không dẫn e đi e sang tận phòng bắt cóc a luôn hứ
- A giỏi nhỉ
- Chứ sao ple
- Thôi dậy đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng đi không muộn, chúc cô bé của a thi tốt nhé MOA
- Ai cho thơm mà đòi thơm hả?
- A đấy làm gì nhau
- Xí không nói chuyện với a nữa kệ a
Tút... Tút... Tút
Xong phần NA giờ đến lượt con e, nó vẫn đang ngủ không biết trời trăng gì chết cái tội dậy muộn. Ngó đồng hồ thấy vẫn còn sớm không thể dùng cách đập xoong chảo được, tôi lại gần lấy tay bịt mũi nó lại cho nó nghẹt mũi mà phải dậy. Cơ mà không như mong muốn, nắm mũi nó được 5s 10s thì thấy nó phì phò thở bằng mồm, tay phẩy phẩy đập vào tay tôi. Hết cách tôi đành lắc manh người nó mà gọi, chỉ sau vài phút ngái ngủ nó cũng mở mắt ngồi dậy nhìn lơ đãng.
- Dậy đê, nhanh tao rang cơm cho ăn mà đi thi
...
- Ơ hay, còn ngồi đây à, vào đánh răng rửa mặt đi không muộn
- Tí nữa - Nó vò tóc mặt nhăn nhó
- Nhanh lên, không tao rang xong rồi đây này
- Vâng
Nó lủi thủi từng bước vào nhà vệ sinh, tội cái tôi gọi dậy sớm quá nên cơn buồn ngủ vẫn còn làm nó xiêu vẹo mãi mới bước đến cửa. Đứng phi hành khô mà phát cười với điệu bộ của nó làm tí nữa thì cháy chảo mỡ.[next]

Chap 40

Con e lết về phòng sau hơn 2 tiếng ngồi thi, chẳng biết nó làm bài thế nào nhưng nhìn mặt có vẻ hớn hở lắm. Ngọc Anh cũng vừa nhắn tin báo cho tôi biết là có làm được bài, thấy bảo thầy giám thị coi dễ nên cô bé với con e tôi hỏi han trao đổi bài với nhau khá nhiều. Thế cũng mừng vì mấy hôm trước tôi ít thấy nó ôn thi lắm, chỉ toàn chúi mắt vào cái điện thoại mà đọc truyện. Chẳng bù cho Ngọc Anh của tôi chăm chỉ từng giờ từng phút. Kì thi hết năm nhất kết thúc đồng nghĩa với việc tôi bắt tay vào nghĩa vụ giải cứu tình yêu. Nghe thì có vẻ hoàng tráng lắm nhưng kì thực tôi vẫn thấy khá khó khăn với tình hình hiện tại. Tôi không biết nên mở lời thế nào với Nhi cho thỏa lòng, tính tôi vốn dễ mủi lòng trước giọt nước mắt của con gái, tôi sợ tôi không vượt qua được Nhi mất. Ngày hôm đấy trôi qua nhanh chóng với vài lời hẹn ước là tôi sẽ phải dẫn NA đi chơi, đi xem phim... Ừ thôi thì nhân lúc đấy tôi sẽ kể hết mọi chuyện cho e biết vậy rồi sau đó đến lượt Nhi và Uyên sau. Nhưng người tính vẫn không bằng trời tính, kế hoạch tưởng như hoàn hảo của con e và dự tính của tôi đều đổ xuống sông xuống biển ngay ngày hôm sau mà không ai dự tính trước. Như mọi lần, con e tôi hay đi mua đồ lặt vặt mỗi lúc tối bình thường thì có 2 đứa phòng đầu đi cùng, nhưng hôm đấy thì đã về quê nghỉ hè hết nên nó đi một mình. Tôi cũng không để tâm đến việc này lắm, nó đi một mình hay mấy mình thì cũng vậy, với tôi nó đơn giản chỉ là mua đồ. Thế mà cái đơn giản ấy lại đánh tôi một đòn thật đau và thấm. Con e tôi bị tai nạn trong lúc đi về với lí do rất vớ vẩn:trêu gái. Khỏi phải nói lúc đấy tôi điên tôi lo đến mức nào, đến nỗi lúc đỡ đầu con e dậy mà chân tay luống cuống, giương mắt nhìn một đám người tụ tập xung quanh không nói được câu nào. Máu nó thì chảy nhiều thấm đẫm cả cái áo sơ mi, chân tay xước sát nhiều chỗ mặt tái xanh ngất lịm do choáng. May có Nhung chấn an, gọi taxi giúp không thì không biết mọi chuyện sẽ thế nào. Đến bệnh viện con e tôi được đưa vào phòng cấp cứu ngay lập tức, bởi vùng đầu chảy nhiều máu nên không thể chủ quan. Ngồi ngoài hành lang với Nhung mà lòng tôi nặng trĩu, hết nhìn cánh cửa bệnh viện rồi nhìn khoảng trống trước mặt, một màu tối mênh mông bao phủ toàn bộ, từ từ len lỏi ôm lấy thân thể tôi. Từ trước đến giờ, chưa bao giờ tôi trải qua chuyện này cả tâm trí cứ loạn hết lên khiến đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến tê dại. Khoảng 10 phút sau Uyên và Nhi tới, vẫn mặc trên người bộ quần áo ở nhà chưa kịp thay, có lẽ 2 người cũng lo lắng cho nó lắm.
- Yên tâm đi Tú Anh nó không sao đâu ông đừng lo lắng quá – Uyên nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh tôi an ủi
- Ừ
- Mà làm sao nó bị tai nạn vậy, tính nó vốn cẩn thận lắm mà
- Bị một thằng điên nó đâm vào thôi, mẹ thằng chó đó – tôi gằn giọng, đấm mạnh xuống ghế bao nhiêu nỗi bực tức của tôi như sắp bùng nổ vậy
- Ông bình tĩnh đi, chuyện cũng xảy ra rồi. Gây tai nạn rồi bỏ chạy thì nó cũng chẳng phải hạng tốt lành gì đâu. Giờ ông nên tập trung mà chăm sóc cho Tú Anh chứ đừng suy nghĩ nhiều mệt mỏi lắm
- Mẹ nó, nó đâm con e tôi rồi bỏ chạy bà thấy thế mà để yên được à. Bà thử là tôi xem bà có điên không hả? – mắt tôi đỏ ngầu nhìn chằm chằm làm Uyên khẽ rụt người lại
- 2 anh chị đừng cãi nhau nữa bác sĩ ra rồi này – Nhung quay sang hối chúng tôi
Cánh cửa phòng cấp cứu bật mở, một chị y tá mặc áo trắng tiến lại phía tôi hỏi
- Em là người nhà cô bé trong kia đúng không?
- Vâng, em là anh trai nó, nó sao rồi chị có bị làm sao không chị - Tôi run run
- Cô bé ổn rồi, chỉ bị xây xát chân tay, vùng đầu va đập mạnh nên ngất thôi. Sáng mai chị sẽ chụp x-quang 1 lượt để kiểm tra, giờ e vào trông cô bé đi chắc lúc nữa là tỉnh đấy
- Vâng, e cám ơn chị
Khỏi phải nói tôi mừng run lên khi nghe tin đó, bao nhiêu nỗi căm hận về thằng kia dường như tan biến hết. Chân tay và đầu con e được băng trắng, vài vết máu khô vẫn còn in sâu lên vạt áo nó. Chắc là nó sốc lắm, từ nhỏ nó vốn là đứa ít nghịch ngợm ít để bị thương, mà giờ thì nằm đây với những vết băng, vết thương in lên người. Dù đã lớn, đã có thể sống tự lập đã có thể bắt nạt tôi lúc nó muốn nhưng trong suy nghĩ của tôi nó mãi mãi chỉ là một đứa e gái bé bỏng ngày nào: Ngây ngô, dễ khóc dễ cười. Vậy mà...
Thật sự nhiều lúc tôi thấy mình vô tâm thật, chẳng mấy khi để ý đến cảm xúc hay suy nghĩ của nó. Cứ vô tư làm theo ý mình, chọc giận nó theo ý mình để nó tức điên lên, còn giờ thì "Đức à, mày là thằng a trai tồi, ngu ngốc toàn để bị đánh, bị ngã xe rồi về bắt nó mua thuốc, lo lắng cho mày thôi". Đúng là "làm anh thật khó, chẳng phải đùa đâu" có lẽ từ giờ về sau tôi phải học lại cách làm anh thôi.
- Tú Anh tỉnh rồi kìa – Nhi kéo tôi về với thực tại
- Ơ... Em... Em đang... ở đâu vậy anh – nó ngơ ngác tay nắm chặt tay tôi sợ hãi
- Bệnh viện, giờ có thấy đau chỗ nào không?
Nó mím môi cố gắng gượng người dậy sau cơn mê dài
- Sao chân tay e băng kín hết vậy, mà mọi người tụ tập ở đây đông thế?
- Em bị ngã xe chị với anh Đức phải đưa e vào đây đấy, giờ e thấy đỡ chưa? – Nhung dò hỏi
- Ơ... Thế ạ, em không nhớ lắm chỉ nhớ là bị 1 đứa con trai nó va vào xe rồi e ngã ra thôi, mà e ngủ lâu chưa ạ?
- Cũng được 2 tiếng rồi, đầu e có thấy đau không? - Uyên xoa nhẹ đầu con e
- Cũng hơi hơi thôi chị, lúc đấy e lấy tay che đầu mà
- Thôi 2 chị em với Nhung về đi để anh ở lại trông nó cũng được, muộn rồi
Tôi quay ra nhắc 3 cô gái vẫn ngồi thu lu bên mép giường bệnh với đôi mắt mệt mỏi, nửa muốn về nửa muốn ở lại.
- Nhưng mà... - Nhi ngập ngừng
- Mọi người cứ về đi, em không sao đâu với lại có a Đức ở đây trông e rồi mà
- ừ vậy chị với Nhi về nhé, mai chị vào sau, đói thì bảo đức mua gì cho mà ăn nhé hì hì
- Bà làm như tôi gà lắm không bằng, thôi 2 chị e về đi không muộn, à cả Nhung nữa e cũng về cùng đi
- Thôi để e ở lại đây cũng được, không sao đâu mai e cũng được nghỉ mà – Nhung ấp úng ngồi cạnh con e tay vân vê mép chăn
- A ở lại rồi mà, e cứ về nghỉ đi mai rồi vào cũng được chứ giờ ở lại cũng không có chỗ ngủ đâu
- Nhưng... E có đi xe đến đây đâu, với lại giờ...
- à...
Tôi quên béng mất là cả tôi lẫn e đều đến bệnh viện bằng taxi, giờ thì đã quá 12h đêm thân con gái một mình bắt xe ôm về không ổn. Mải lo cho con e nên tôi chẳng để ý thời gian mà nhắc mọi người về. Vò đầu bứt tai một hồi tôi cũng đưa ra được sáng kiến, đấy là nhờ chị y tá trông con e để tôi bắt taxi về cùng Nhung, rồi sau đó phóng xe lên bệnh viện. Cơ mà e vẫn không đồng ý, vậy là cả 2 chúng tôi ở lại trông, nhưng biết ngủ đâu đây khi cái giường bệnh chỉ vừa cho 2 người. Lấy lí do ra ngoài mua cho con e với Nhung hộp sữa, tôi lững thững cuốc bộ xuống lòng đường vắng ngắt. Một mình một khoảng trời, một mình một đường tôi đút tay vào túi thả mình theo ánh đèn cao áp của đêm đen. Tuy là mùa hè nhưng trời về khuya khá lạnh, thi thoảng có vài cơn gió heo hắt kéo tới đập vào áo, vào tóc làm vai tôi khẽ se lại. Hình như lâu rồi tôi chưa đi bộ một mình thế này thì phải, từ cái ngày xa xưa ấy. Cái cảm giác đơn độc trong màn đêm nó làm cho ta suy nghĩ nhiều hơn về mọi thứ đã qua, những kỉ niệm những đau thương tưởng chừng như đã mất. Chẳng hiểu sao khi tôi đã có em trong tim nhưng vẫn thích được hồi tưởng về chúng. Nhất là khoảnh khắc này. Tối nay e vẫn nhắn tin vẫn vui đùa với tôi như mọi lần, vẫn chưa biết cô bạn thân của e đang nằm viện. Đơn giản tôi không muốn e như tôi: Sốt sắng, bồn chồn... Tôi sợ e sẽ chạy ngay tới đây mất. Em của tôi vốn thế mà, bạn bè hay người thân mà làm sao là cuống lên ngay hì. Anh không thích e như vậy cô bé ạ.
"Hà Nội hoạt động cả về đêm" câu nói này tôi thấy khá đúng, bằng chứng là chỉ đi được một đoạn ngắn đã thấy thấp thoáng phía cuối con đường có ánh đèn từ quán tạp hóa hắt ra. Mặc dù ngay bên cạnh tôi đây cũng có đèn đấy nhưng là "đèn mờ".

BÌNH LUẬN VỀ TRUYỆN

Truyện đọc nhiều nhất!
Bạn đang đọc truyện trên website DocTruyenVoz.Com
Các bạn đang đọc truyện trên DocTruyenVoz.Com, website đọc truyện voz nhanh, đẹp, không quảng cáo khó chịu... Hãy LIKE Facebook DocTruyenVoz dưới đây để cập nhật những truyện mới nhất!
Tên

#AnhChàngBéCon,29,#BạnLoằn,1,#BạnThânYêu,1,#BiênGiớiNgàyThángNăm,13,#BíMậtKinhHoàngTrongQuánNet,1,#CáChépMùaDịch,1,#CasinoKýSự,60,#CănNhàKho,1,#ChạyÁn,40,#ChịQuảnLýDễThương,6,#ChuyệnBựaThờiĐiHọc,1,#ChuyệnCủaBun,1,#ChuyệnLinhTinhTạiHạ,1,#ChuyệnLoạnXịNgậu,1,#ChuyệnVềNữSaleBĐS,1,#CóLẽAnhQuáNgốc,1,#ConChủTịch,1,#CóNênYêuCôBạnThânĐểBảoVệCôẤy,1,#ConGáiSếpTổngVàOsinCấpCao,19,#CôBéHàNội,7,#CôGiáoChủNhiệmCủaTôi,1,#CưaChịHàngXóm,1,#DầuKhí,28,#DòngĐờiNổiTrôi,5,#DuyênTrời,1,#ĐãNhớMộtCuộcĐời,11,#ĐơnPhương,28,#ĐứngDậyTừVấpNgã,4,#ĐừngĐùaVớiTeen,1,#ĐừngLàCảThếGiớiCủaNhau,13,#GáiĐếnỞCùngNhà,37,#GấuEmCóVõ,1,#GấuEmLàHotGirl,1,#GópTiềnChơiCave,1,#HaiChịEmTinder,1,#HậuHóaĐơn,14,#HậuHóaĐơnPhiênBảnThực,24,#HóaĐơn,140,#KhépLạiQuáKhứ,7,#KhôngPhảiTruyệnKinhDị,1,#KýSựChuyểnMộ,21,#LàmNghệThuậtPhảiCóĐamMê,1,#LàmViệcTrongQuánMassage,21,#LàngQuêThànhPhốTôiVàEm,85,#LờiTrầnTìnhCủaMộtẢĐiếm,1,#LỡTaySờGấu,1,#LỡYêuNgườiTình,29,#MyMemory,39,#NayCãiNhauVớiVợVuiQuáMấyBácẠ,34,#Nga,7,#NgàyHômQuaĐãTừng,6,#NgheCaveKểChuyện,39,#NgườiConGáiÁoTrắngTrênQuánBar,3,#NhậtKýBuồnChuyệnTù2013,26,#NhữngBóngMaTrênĐườngHoàngHoaThám,22,#NhữngChuyệnBựaThờiSinhViên,1,#NiềmHạnhPhúcCủaMộtThằngNghèo,13,#NữTiếpViên,33,#OanGiaNgõHẹp,78,#ÔiCáiCuộcĐờiCủaTôi,9,#ỞTrọVùngCao,7,#PhảiLòngAnh,1,#QueEmĐấtĐộc,1,#QuêNgoại,1,#RanhGiới,8,#Sau5NămGấuĐãDốiEm2Lần,1,#TạiHạ,5,#TánCôGiáo,1,#TánGái10kSub,16,#TánGáiCùngCơQuan,1,#TánGáiTâyTrênMeowchat,6,#ThờiSinhViên,1,#TiềnHóaĐơn,51,#TìnhYêuHọcTrò,74,#TôiĐangChănRauLàVợCũ,1,#TôiLàGáiDịchVụ,1,#TộiLỗi,48,#TruyệnKỳBíỞBerlin,1,#VẽEmBằngMàuNỗiNhớ,47,#VozNgoạiTruyện,1,#VôTìnhHônGáiEmPhảiLàmSao,10,#XinLỗiAnhYêuEm,5,#YêuCaveCaoCấp,12,#YêuGáiDịchVụVàCáiKết,1,#YêuThầmChịHọ,157,#YêuThầmVợBạn,1,100 ngày cố yêu,1,1730.365.2.1,13,7 ngày làm gia sư,1,Anh có thể tặng em một nụ hôn không,1,Anh ơi em không phải là rau,1,Bạn gái cũ làm thư ký,33,Bạn gái tôi là lớp trưởng,1,Bản lĩnh ếch cụ,1,Bắt gặp gấu ôm eo thằng khác,1,Bị con bạn thân nhìn thấy chết em rồi,1,Bị đâm khi đi chơi cùng Gấu,1,Bị ép đi xem mặt gái,21,Bị gái ở bể bơi vô ảnh cước vào bụng,1,Boys Già,4,Bố vợ tôi,1,Bỗng dưng anh yêu em thiên thần bé nhỏ,4,Cách chinh phục gái hơn tuổi,72,Cai sữa,1,Cảm nắng chị cùng dãy trọ,13,Cảm ơn em con cave đã thay đổi cuộc đời anh,1,Cát tặc,14,Câu chuyện về 1 checker,9,Chàng lớp trưởng và cô nàng đanh đá,11,Chàng trai năm ấy tôi từng theo đuổi,1,Chăn rau,1,Chăn rau ai dè yêu thật,1,Chị ơi anh yêu em,1,Chuyện của một thằng bị bệnh tim,1,Chuyện của tôi,22,Chuyện em xả hơi,1,Chuyện FA kinh niên và có vợ như nào,1,Chuyện Q4,1,Chuyện tình buồn của tôi,53,Chuyện tình của anh nhân viên văn phòng và con gái cảnh sát,24,Chuyện tình của mình với gấu người Đài Loan,31,Chuyện tình của tôi nàng và con chó,1,Chuyện tình với em hàng xóm,1,Chuyện tình zồng,5,Chuyện tù,3,Chuyện về người phụ nữ,26,Chuyện xưa và nay,6,Có gấu là người Hàn,1,Con bạn thân,26,Con đường mang tên em,29,Con Thầy - Vợ Bạn - Gái Cơ Quan,2,Cô bạn gái người Mỹ của tôi,29,Cô gái của sếp,19,Cô gái thích coffee đen,1,Cô giáo chủ nhiệm của tôi,11,Cô giáo Em sẽ mãi ở trong trái tim anh,39,Cô giáo và học sinh,2,Cô trợ lý và nàng gia sư,51,Cơn mưa ngang qua,1,Cuộc chiến giữa Nhíp xinh và Quần đùi hoa thủng đũng,26,Cuộc đời một giấc mơ,1,Cuộc đời tôi và những mối tình đi qua,54,Cuối cùng mình cũng lấy được vợ,1,Cưới em gái tiếp viên quán cà phê,1,Cười lên cô bé của tôi,129,Cứu gái đụng xe và câu chuyện tình buồn,1,Cứu net một em sinh viên hot girl,1,Danh Sách Truyện,318,dauphongver01,3,Dì ơi có phải là tình yêu,2,Dì tôi là một teen girl,7,doithayxx,8,Drop,54,Du học Liên Xô,73,Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt,1,Đã nói lời tạm biệt,1,Đang viết,41,Định mệnh của tình yêu,1,Đôi mắt người xưa,1,Đừng đùa với gái hư,1,Em đã bỏ nghề làm nông nghiệp như thế đó,1,Em đã là thiên thần,23,Em đã lỡ một tình yêu,1,Em đã nuôi con của người em yêu như thế nào,7,Em hàng xóm đối diện nhà tôi,4,Em hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà,51,Em hàng xóm xa lạ,1,Em KTV Massage,1,Em là cô bé của anh,7,Em nhân viên của mama,4,Em sinh ra là để hạnh phúc,78,Gái net,19,Gái trọ cạnh phòng,8,Game Online Chuyện tình 5 năm trước,1,Gấu đã tán em như thế nào,1,Gấu hơn mình 6 tuổi,1,Gấu kute và cực kỳ bá đạo,4,Gấu mình ngủ với 1 gã đã có vợ,1,Gấu mới cao tay trả thù gấu cũ,1,Gấu phản bội sau 7 năm yêu nhau mặn nồng,1,ghost,2,Gia đình hắt hủi say nắng cô nàng lớp 12,51,Giá như dừng yêu,3,Giảng Viên lái xe bất đắc dĩ,33,Gio_Vo_Tinh2710,2,Giới hạn tình bạn hay vượt rào,4,Hành trình cưa đổ MC,1,Hành trình tìm lại,25,Happy Ending,34,Hãy hiểu anh người anh yêu,14,Hẹn ước Bồ Công Anh,4,Hoàn thành,209,Học sinh,33,Hối hận vì lấy vợ sớm,1,Hồi ức của một linh hồn,8,Khi vozer đưa gái đi chơi,1,Khiêu vũ giữa bầy gõ,30,Khiêu vũ giữa bầy les,18,khovigaitheo,2,Không lẽ nói cho cả thế giới rằng mình đang yêu,7,Không phải truyện kinh dị,12,Kỷ niệm ngu nhất trong cuộc đời,1,Ký ức xưa,3,Là duyên hay là nợ là chăn hay bị chăn,7,Làm thằng đàn ông tốt không phải lúc nào cũng hay,1,Làm việc cùng EX,1,Lắng nghe nước mắt My memoirs,3,Lần đầu hút cần,1,Lỡ ngủ với chị,1,Lời trần tình của một ả điếm,25,Minh Hoàng và Hoàng Vi,3,Mối tình đầu,1,Một đêm trăng lạnh trai lông bông cảm nắng gái lạnh lùng,1,mrxau,3,Mùa gấu chó,1,Mưa hay nước mắt,31,Này điếm em yêu chị,1,Này em làm cô dâu của anh nhé,9,Nên là chúng mình lấy nhau đi,1,Ngày không Phây,1,Ngẫm,52,Nghề bồi bàn,20,Nghề Vệ Sĩ,4,Nghi vấn cao thêm sau 4 năm tu luyện,32,Ngỡ quên và ngàn ngày nhớ,43,Người con gái nghiền chữ nạ,1,Người yêu cũ của gấu dọa giết em,1,Người yêu tôi là gái hạng sang,15,Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,41,Nhập viện xa nhà Gái thành phố thương,4,Nhật ký anh yêu em,9,Nhật ký chăn rau,7,Nhật ký gã tồi và cô cave bé nhỏ,1,Nhật ký Hoàng Vy,22,Nhật ký làm bố,1,Nhật ký những ngày đầu làm vợ,1,Nhật ký những ngày mưa,17,Nhỏ bạn thân bị less,22,Những đứa em gái và bà xã hiện tại,16,Nó lại nhớ anh như một thói quen khó bỏ,1,Nocturne 1 kí ức đẹp,1,Nợ duyên nợ tình,28,Nửa đêm gấu cầm dao,1,Ở chung với gái,23,Phải lòng anh,3,Phụ nữ không hề khó hiểu,1,Ra mắt gia đình ex,13,Sad Ending,16,Sau 10 năm gặp lại em đã có gấu là bạn thời lớp 1,5,Say nắng cô em tán cô chị,5,Say nắng gia sư của em trai,9,Săn nã,40,Sống chung với gái,8,Tạ Trùng Linh hồi ký,1,Tác giả Tại Hạ,15,Tán cô giáo,39,Tán gái bên Hàn,1,Tán gái dễ ợt,1,Tán gái hơn tuổi và những bài học,2,Tán gái khó thế sao,1,Tán gái ở nhà,31,Tán gái Tây,15,Tâm sự,8,Tâm sự của chàng trai 18 tuổi sắp làm bố,12,Tâm sự của một thằng con trai tỉnh lẻ say nắng gái thành phố,1,Tâm sự hồi ký về trại Sa La Điên,1,The day you went away,43,The Khải Huyền,18,Thời trẻ trâu và chuyện tình tù,4,Tiền nhiều thì có nên mua nô lệ về chơi,1,Tín dụng đen,18,Tình đầu sau 1 đêm trắng và phát hiện ra sự phũ phàng,1,Tình yêu và tình dục,1,Tôi đã tiêu 10k như thế nào,1,Tôi đi tán gái,1,Tôi Em 2 thế giới,1,Tớ có thể yêu cậu cũng có thể quên cậu ngay lập tức,1,Trả thù gấu chó,16,Trai ngoan dính phải gái hư,1,Trót yêu,1,Trớ trêu,1,Truyện 18,28,Truyện cười,17,Truyện cười Vôva,47,Truyện ma,9,Truyện ngắn,98,Truyện tâm linh Bố em,1,Từ gặp ma đến gặp gấu,25,Tưởng nhầm gái hư đc nhầm gái ngoan,22,Vì cuộc đời là những luống rau,8,Vị tình đầu,12,Videos,12,Vo_Tonq_Danh_Meo,12,Vợ chồng hàng xóm,1,Vợ ơi anh biết lỗi rồi,27,Vợ xăm hình hổ báo nhưng rất chung tình,44,Vợ yêu,8,Vợ yêu ơi anh yêu em nhiều lắm,1,Xin lỗi em bởi vì anh nghèo,1,Yêu bé Dừa,2,Yêu chị cùng công ty,1,Yêu cô bạn học cùng cấp 1,4,Yêu em là hạnh phúc đời anh,1,Yêu em nhanh thế,1,Yêu em quá nhanh và nguy hiểm,8,Yêu gái dịch vụ và cái kết,11,Yêu gái matxa và kết cục,1,Yêu người cùng tên,70,Yêu người IQ cao,26,Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái,16,Yêu thầm em gái bạn thân,1,
ltr
item
DocTruyenVoz.Com: Cô bé Hà Nội - Chap 31 → 40
Cô bé Hà Nội - Chap 31 → 40
Đọc Truyện Voz - Truyện Dài Voz - Tình Yêu Voz - Review Voz - Cô bé Hà Nội - Chap 31 - 32 - 33 - 34 - 35 - 36 - 37 - 38 - 39 - 40
https://lh4.ggpht.com/-1_OPrRi4wfE/VX6xNuFtbCI/AAAAAAAADQQ/RiqzkD1gjQI/s1600/cobehanoi.jpg
https://lh4.ggpht.com/-1_OPrRi4wfE/VX6xNuFtbCI/AAAAAAAADQQ/RiqzkD1gjQI/s72-c/cobehanoi.jpg
DocTruyenVoz.Com
https://www.doctruyenvoz.com/2015/06/co-be-ha-noi-chap-31-40.html
https://www.doctruyenvoz.com/
https://www.doctruyenvoz.com/
https://www.doctruyenvoz.com/2015/06/co-be-ha-noi-chap-31-40.html
true
3715675415566788023
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts XEM TẤT CẢ Đọc tiếp Reply Cancel reply Delete Đăng bởi Home TRANG TRUYỆN Xem tất cả CÓ THỂ BẠN THÍCH TAG ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Không có truyện nào! Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April Thg 5 June July August September October November December Thg 1 Thg 2 Thg 3 Thg 4 Thg 5 Thg 6 Thg 7 Thg 8 Thg 9 Thg 10 Thg 11 Thg 12 just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow NỘI DUNG NÀY ĐANG BỊ KHÓA BƯỚC 1: Chia sẻ lên Facebook Bước 2: Bấm vào link bạn vừa chia sẻ trên Facebook Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy Table of Content
A+ A-