Full - Em đã lỡ một tình yêu! - 7 chap

Chọn chế độ đọc: Sáng - Tối
Em đã lỡ một tình yêu voz

Chap 1

Em đang ngồi ở nhà buồn thối ruột các bác ạ. Mặc dù tháng sau là ngày cưới của em. Lúc e đang viết những dòng này đây thì cô ấy đang share ảnh áo cưới cho em xem. Mà em thì.... Cũng đã nhiều lần e định viết lên đây tâm sự của em chia sẻ với các thím gọi là nói ra cho nhẹ lòng nhưng cứ viết vài dòng e lại xóa đi. Vì e chẳng biết bắt đầu làm sao, chẳng biết viết như nào cho các thím hiểu. Rồi tới gần đây... mọi thứ quá đà e càng chán. Nên lại lên quyết viết ra cho nhẹ lòng :(.
Chuyện của em với N (tên ng e iu) không phải là tình yêu sét đánh, cũng không phải lung linh mà nó diễn ra nhanh lắm, nhanh đến nỗi mà đến bây giờ e vẫn không quên đc. Phải gọi là có duyên nhưng không phận các bác ạ.
Hồi đó em học lớp 12, cái thời mà các opa Hàn quốc trong phim Vườn sao băng ấy làm điên đảo các em gái cấp 3. Nhất là cái anh gì tóc vàng vàng trưởng nhóm ss501 ấy. E quên mất tên rồi. Nhìn em lại hao hao giống thằng ấy tóc lại cũng lai lai vàng bẩm sinh nên các e gái phải gọi là tự động đến mà e chẳng tốn hơi sức tý nào. Nhưng mà e thì lại chỉ thích võ lâm thôi nên 3 năm cấp 3 chẳng yêu ai cả. Cứ tưởng là sẽ đợi lên DH rồi sẽ gặp đc ng mình yêu rồi cưới luôn, thì cuối năm N xuất hiện.
Cũng như bao cặp đôi thời đầu 9x khác, bọn e quen nhau qua Audition. Rồi hẹn hò gặp nhau sau 15p nói chuyện. Đó là hôm trời mưa phùn, e đứng trước cửa 1 cửa hàng nhỏ đợi N tới. Đang ngó nghiêng thì bị thằng bảo vệ ra đuổi vì can cái tội e đái bậy vào gốc cây trước cửa nhà nó. E đang gân cổ cãi nhau thì thấy đằng xa xa có 2 em đạp xe tới. E đoán chắc là e ấy rồi. Thế là chịu khó đứng lùi thêm 1 đoạn lên chỗ dầu ve để bảo toàn mặt mũi còn gặp gái. Chứ cỡ e nó đám 1 phát chắc là tan 1 đời hoa mà tan ba đời bướm mất.
Đây rồi, từ xa tiến tới đang đạp xe và đèo thêm 1 e nữa. Nhìn dáng người e ý cao mảnh khảnh, tóc dài và chiếc áo hoa bó sát người nhìn rất thời thượng. Lúc e ấy tới gần e nhìn thẳng vào mặt e đang đèo ấy, và không thể nào mà kiềm chế nổi. Xấu ! DM Xấu k thể nào mà tả nổi. E giả vờ nhìn lơ đãng Để e ấy đi qua Thì thằng bạn e nó đi theo từ lúc nào gọi to rõ
- Chip Love hả em ơi !
Uây em ấy quay xe lại ngay và đi thẳng về phía e. Thế là thằng bạn chạy ra còn e đứng như trời chồng " Thôi ăn quả tịt rồi ". Thằng bạn nhanh nhảu giới thiệu các kiểu chém gió loạn cả lên. Thế rồi e ấy cũng giới thiệu là chip love là em ngồi đằng sau tên là N. Lúc này N mới quay ra chào em.
Ồ, 1 cô gái mà... phải nói thế nào nhỉ. 1 nét đẹp dịu dàng, cuốn hút e ngay từ cái nhìn đầu tiên. N có khuôn mặt phúc hậu và làn da trắng hồng, N cười nhìn rất dịu dàng đúng nét đẹp của ng con gái Việt ấy các bác ạ. Giọng nói nhẹ nhàng và thanh nghe cứ ngọt ngào lắm ấy. Nhưng lúc đó thế nào e lại lạnh lùng vô cùng vì nói chuyện nhanh còn phải về vì sắp tới giờ săn boss Liễu Thanh Thanh ở Thành Đô rồi. Bang chủ nó gọi quá trời luôn. Sau khi lấy sdt xong xuôi e mới hỏi tuổi, thì 2 cô e ấy bảo là mới học lớp 8. E tính dứt khoát luôn khỏi yêu. Nhưng thế nào không hiểu, e lại vẫn đồng ý yêu nhau. Lúc đó gọi N là vợ chip. Còn N gọi e là ck.
Vợ chồng 1 thời gian e mới tìm hiểu thì biết vợ chip của em suốt ngày dính líu tới đánh nhau, bỏ học, mời phụ huynh,.... Bất hảo, bất hảo. E tính chia tay luôn khỏi yêu cái loại gái như vậy. Thì cái ngày e nói chia tay N ấy. Mới học lớp 8 thôi mà e thấy N khóc. E nghĩ " Má ! Diễn tốt ghê " nên e cũng chẳng quan tâm. Sáng e đèo N tới trường rồi nói ct N ở cổng trường N. Lúc đèo đi học e thấy N cứ ấp úng như có điều gì muốn nói với e ấy. Nhưng do e phóng nhanh cho kịp giờ học vả lại cũng k muốn dây dưa nữa nên N cũng chẳng kịp nói với em. Lúc nói xong, thấy cô bé ấy khóc... nước mắt cứ ứa ra xong lẳng lặng đi vào trường chỉ " Vâng " với em thôi.
1 lúc sau e đang ngủ trong lớp thấy thằng bạn tát bốp phát vào đàu. Nói rõ to.
- Người yêu mày bị đánh ở trường này. Ae bỏ học thôi.
Dm xấu hổ tý ngất lai còn đau ơi là đau. Đang định chửi lại nó. Thì cô giáo tống cổ 4 thằng bàn cuối ra ngoài. Mạc dù 2 thằng bạn bên cạnh đang ngủ không làm gì ( E vốn học dốt, nghịch ngợm, nên là cho xuống ngồi bàn cuối với 3 thanh niên bất hủ. Bọn e thì cô giáo k thể đuổi học đc rồi, vì toàn con cháu cô hiệu trưởng ).
E thấy cái thằng này còn hốt hoảng hơn cả em. Giục túi bụi, sau khoảng 5p trèo tường, thế là bọn e hộc tốc đạp xe tới trường N.
Lúc đấy e nhớ là cổng trường N đông nghịt người toàn bọn học sinh cấp 2, khăn đỏ khăn đít cứ gọi là. Thấy có đám đông e đoán đáy là vụ của N rồi. E chạy tới thì...... Dm !
Lần đầu tiên e thấy cái vụ đánh nhau xé quần áo. Mấy con mất dạy xe đứt hết cúc áo của N, đứa thì túm tóc đứa thì giữ tay tính xé áo N ra. Mặc dù lúc đấy chưa yêu, nhưng trên danh nghĩa là ck au, với cả e thấy trong lòng cũng rất bực. Nên phi vào vả cho mấy con kia mỗi đứa 1 phát. Thế là chúng nó toác cái mồm ra chửi, mấy a chị đằng sau phi lên kiểu có hội sẵn mà. Nhưng cũng may e đi với 3 thằng kia, toàn thanh thiếu niên hư có tiếng ở chỗ em. Nên cũng từ đó k ai dám động đến N.
E quay lại thấy N tay bịt áo, đầu tóc rũ rượi, tay ôm mặt khóc nưc nở. Thương quá :(. E mới đưa N sang nhà bạn N để thay áo. N cứ ở trong phòng bạn thôi, nhất định không mở cửa, rồi khóc nức nở, khóc nưc nở ấy các bác ạ. N k kìm đc. Thế e mới ra ngoài hỏi chuyện thì hóa ra.
N là học sinh mới chuyển về trường, nhưng N xinh nên được các anh cứng ở trường rồi ở trường khác, nói chung là nhiều người tán tỉnh, thế là k chịu được, các chị đầu gấu kiếm cớ đánh N liên tục, N đã phải chịu như thế gần nửa năm học rồi. Mà cứ đánh nhau các cô giáo thầy giáo lại gọi N lên, gọi phụ huynh rồi N về nhà lại bị đánh bị mắng. Nghe đến đây e thấy thương N vô cùng. Mấy thằng bạn ngồi nghe thì sôi máu, nhất cái thằng tát vào đầu em, cứ như con chó điên ( giờ vẫn là bạn thân em ) đòi đi đánh nhau báo thù các kiểu.
Sau chuyện đó e thấy thương N và có cảm tình với N hơn. Nói chuyện với N nhiều hơn, e thấy cách nói chuyện nhí nhảnh, ngây thơ của cô bé lớp 8 này làm e cười một mình suốt ngày. Rồi tần suất nói chuyện nhiều hơn, e càng thấy dần dần trong em N hơn là 1 cô bé nữa rồi. Có lần e nhớ đang chat với N, mà e tắt máy chạy bộ từ nhà e ra quán net gần nhà N chỉ để dành cho N điều bất ngờ khi nick Y!H đang bật mà e thì đã có mặt đằng sau N rồi. N bất ngờ rồi cười khúc khích đáng yêu lắm. Ngày tháng cứ thế thôi, sáng sáng e lại đèo N đi học, trưa đón N về, tất nhiên đi quả xe đạp @ xanh của N rồi( e hồi ấy cắm xe cùng mấy thằng bạn hút cỏ viết nhạc hết bố nó rồi còn đâu). Có lần e mạo muội rủ N trốn học trèo tường ra ngoài bảo vệ bắt được. E sợ đái ra quần. Lúc đấy e đứng trên tường kéo tay N lên, thì thằng bảo vệ nó hô to xong chạy ra e cuống quá, tuột tay N ra nhảy mẹ ra ngoài, xong quên mất còn N lại trèo vào đẩy N lên cho N ra ngoài trước. Thế là e bị bắt. Nhưng mà cái thằng bao vệ ấy là cái a đầu phố nhà em =)). Ae ngồi hút... vs nhau suốt. Sau 1 hồi hứa hẹn nó giữ bí mật thế là e với N trốn ra ngoài đi chơi. Hôm đó đúng là 1 ngày tuyệt vời với cả 2.
N thích nấu ăn, N thích màu trắng với màu hồng, N thích e ôm N từ đằng sau, N có thể ngồi chờ e chơi điện tử từ sáng tới trưa mà vẫn vui vẻ còn đòi cho N thử đi Tống Kim với nữa chứ, những lúc e điên lên, N k nói năng gì cả chỉ hơi xị mặt xuống, rồi lúc sau nói nhẹ nhàng với e, giọng nói của N làm e không thể nào mà giận nổi. E yêu N, yêu rất nhiều. Chưa bao giờ e có cảm giác nhớ nhung ai đến thế. Chỉ là ct để đi về nhà thôi, tối muộn rồi mà, nhưng em lại thấy quyến luyến đến thế. Đoạn đường về e cứ tung tăng. Rồi mong sao tới ngày mai để được gặp N. Mái tóc N nữa chứ e rất thích luồn tay vào tóc N và đưa ra sau gáy. Cái cảm giác được ôm N vào lòng xong bật cho N nghe những bài hát mà e viết, mà e thích... E nhớ N quá các bác ạ ! Cái tình yêu đầu tiên ấy, Nó mãnh liệt vô cùng luôn. Rồi nụ hôn đầu tiên.... ! Lúc đó e ngu ngu hỏi N là cho a hôn em nhé. N k nói năng gì mặt N đỏ ửng lên xong gúi gằm xuống e lại tưởng N sợ cứ gặng hỏi mãi. Mẹ sao mà ngu quá thể >"<. N hẹn buổi tối đi chơi. Cả buổi chiều hôm ấy e k hút điếu thuốc nào, an kẹo cao su các kiểu. Đợi tận tối mới gặp N. Cũng như bao ng khác thôi. E đèo N ra bờ đê nơi có rất nhiều đôi ở đó. ( cũng do thằng bạn e nó xui em ra đấy ). E cứ nghĩ ra đấy thì sẽ lãng mạn lắm đấy. Ai ngờ, ra đáy đông người vãi, chúng nó hôn nhau cứ chèm chẹp tìm mãi mới có 1 chỗ êm đẹp. E dừng xe lại. Tim e nó cứ đập phình phịch ấy các bác ạ. Khung cảnh im lặng chỉ nghe mỗi tiếng gió với tiếng tim e đập phình phịch thôi. E dựng xe xuống. Rồi lấy tay vuốt tóc xong đưa nhẹ cằm N lên. Lần đầu tiên em hôn. Ngọt Ngào ! Phải nói là rất ngọt ngào. Không phải là kiểu ngọt của đường hay của gì gì đấy mà nó là ngọt ngào ấy các bác ạ. E với N hôn nhau lâu, rất lâu, cảm giác ngọt ngào ấy mà có lẽ chỉ có N thôi. Chỉ N e mới có thể cảm nhận được. Bọn e cứ thế yêu nhau tới gần ngày e thi tốt nghiệp thì N báo tin cho em :(. N phải theo bố mẹ về quê bố, nới N tới có bãi biển đẹp nhất Việt Nam, có khung cảnh đẹp nhất Việt Nam, có cây cầu bắc ngang qua biển nơi mà e đưa N đi dạo lần cuối cùng trước khi chia tay. Đó cũng là nơi buồn nhất cái đất nước này tính tới thời điêm bây giờ đối với em. Hôm đó N chỉ kịp nói với em N phải theo bố mẹ về quê, vài hôm nữa là đi rồi. Trời ơi ! E bàng hoàng lặng cả người đi khi nghe N nói câu đó. Cái ngày cuối cùng bên nhau ấy. E đưa N đi chơi cùng với đám bạn, đưa N tới quán cafe sang trọng nhất, quán hát đẹp nhất, rồi tới những nơi lãng mạn nhất nhưng khung cảnh đẹp đến mấy, lãng mạn đến mấy thì cả em và N đều không dấu được cảm giác buồn. Cả ngày hôm đó 2 đứa k rời xa nhau dù chỉ là nửa bước, lúc nào cũng tay trong tay nhau kể cả là lúc đạp xe đạp lên dốc luôn ấy. 10 tối hôm ấy cũng là ngày đầu tiên N đi chơi muộn đến thế. e đưa N về tới gần đầu ngõ, thì e dừng lại N cũng thế vì bố mẹ N đã đứng đầu ngõ từ lúc nào. E chỉ kịp bảo với N - E đừng quên anh nhé. Nhớ chờ anh đấy. - Vâng. A cũng đừng quên em đấy. E sẽ chờ anh. N lững thững bước đi. Còn em thì... lần đầu tiên em khoc nước mắt nó cứ dòng dòng ấy, không thể nào mà ngăn lại được. Bất chợt e nhớ ra cái khăn mà e đang đeo e gọi N. N quay lại ngay, lúc này mắt N đỏ hoe và giàn dụa nước mắt trên khuôn mặt của N. E chạy theo quàng cho N cái khăn. rồi bảo N - A sẽ chờ em, 4 năm sau mình sẽ gặp nhau trên Hà Nội nhé, lúc đó em sẽ học Đại Học năm đầu mà. N gục vào ngực em, còn em thì ôm chặt N, N khóc nưc nở : - Vâng nhất định a phải chờ em đấy. Lúc đó bố mẹ N cũng đứng sững rồi vội vàng chạy ra dắt N về. Nhìn em với anh mắt hình viên đạn. Nhưng mà e mặc kệ. Lúc đấy e đang buồn lắm rồi. Chán lắm rồi, muốn ra sao thì ra. Hôm đó e đi chơi điện tử đêm, đợi N từ lúc 5h sáng, vì N nói nhà N sẽ đi vào lúc 6h sáng mà. Nhưng ôi thôi :(. Ngay đêm đó thấy cảnh đó thì bố mẹ N đã đi luôn rồi. Lúc em đi qua nhà N chỉ thấy nhà khóa cửa và vài mảnh rác trước cửa thôi. E buồn rầu. Ngồi mãi ngoài cửa hút thuốc, mãi tới lúc trời sáng hẳn thì mấy thằng bạn mới lôi được em về... [next]

Chap 2

Ngày tháng cứ thế trôi qua chỉ thỉnh thoảng e với N chat được với nhau trên Y!H những lúc N tranh thủ ra quán net. E còn nhớ, cứ buổi chiều nào đi học về, e cũng đi thật nhanh về nhà, để bật máy tính lên đợi N ol, những chỉ thi thoảng thôi e mới N mới chat đc với nhau. Những dòng tin chóng vánh, những câu chuyện thường ngày. Hay những tin nhắn dt mà N mượn dc dt của bạn cũng làm em vui sướng, mừng rơn lên cả ngày.
Có lần đang đá bóng với lớp thấy có điện thoại của N, bạn e nó gọi vào. E kệ mẹ lớp luôn phi luôn quả xe đạp thằng bạn về nhà chat với N tới tận tối muộn làm thằng bạn em phải ngồi nhà e đợi đến tối. Nhưng nó cũng thông cảm cho em vì chưa bao giờ nó thấy em như thế cả.
Rồi em cũng thi xong tốt nghiệp vào mấy cái ngày hè nắng chói chang ấy. E hứa với N sẽ lên thăm N. Nhưng tiền trong túi không có mà kinh phí lên đấy thì đắt đỏ, vả lại e không quen ai. Làm sao bây giờ !!! Bạn bè e nó bảo cho e mượn xe đạp rồi cho e vay mỗi đứa 1 ít, góp vào cũng chưa đc 1tr. Thế là lần đầu tiên trong đời, e móc két của bố mẹ. Vừa sợ vừa run các bác ạ. Nhưng vì tình yêu em sẵn sàng làm tất cả
Hè thì các bác biết rồi đấy, nóng thì thôi rồi. Sau nhiều hôm rình mò chui vào gầm giường để rình mã khóa két. Nóng toát hết mồ hôi, cuối cùng e cũng phát hiện ra... két nhà e chỉ cần cắm chìa khóa vào là mở được, khỏi phải vặn làm gì cho mệt.. Lúc mà e mở được két ra lần đầu tiên e thấy nhiều tiền như thế. Mẹ ơi 1 rừng tiền luôn đấy Nhưng e sợ chỉ dám lấy có 3tr thôi. Rồi vội vàng ra ngoài sắp balo quần áo. Không tắm rửa gì và ra luôn bến xe bắt xe lên.... nơi mà tình yêu của em đang đợi em. Tuy biết là làm thế có lỗi nhưng trong lòng e vẫn vui lắm.
E ở trên đấy 3 ngày, cũng là lần đầu tiên e đi xa. Nhưng mà e cũng có sự chuẩn bị đôi chút nên e lên mạng thi vào web rap ở nơi ấy rồi. Gọi là tạo mối quan hệ đề phòng bất trắc. Lỡ đâu bị móc trộm hết tiền còn biết lối mà nhờ vả.
Lên đây cái gì cũng đẹp và lãng mạn lắm các bác ạ, biển mà. Con gái ở đây sao mà da trắng quá trời vậy. E vừa đi bộ tìm n2 vừa ngắm các e ấy mà suýt quên cả ng yêu ấy. E lên lúc đó cũng vào tầm chiều chiều, các e ý ra biển tắm nên là ăn mặc mát mẻ lắm. Da trắng chân dài môi đỏ.
Rồi e cũng tìm được một n2 cũng đối diện ra biển. E đi qua 1 cái sân rộng, trước cổng còn có mấy cây cau hay dừa gì dấy cao vãi. Đi vào đại sảnh thì thôi rồi đẹp mê ly luôn, ở cái n2 đấy còn có cả quầy bar để uống rượu nữa, thấy e vào các a chị ở trong niềm nở lắm. E cũng vui vẻ thôi :
- E muốn thuê 1 phòng chị ạ
Chị lễ tân cũng lịch sự :
- Thưa quí khách ở đây có nhiều loại phòng quí khách muốn ở phòng ntn ạ
- Phòng nào cũng được chị ạ.
Chị lễ tân niềm nở lạ thường rồi đọc giá phòng cho em 1tr 2tr... 5tr...
E tý nữa thì ngất. Dcm ngủ thôi mà có cần phải căng thế không. E vội vã chào chị rồi đi ra ngoài luôn. Đang chán trường thì gặp bác xe ôm nhan hậu. E cũng hiền lành kể rõ sự tình. Thấy vậy bác xe ôm tốt bụng liền giúp đỡ e ngay rồi bảo e lên xe bác đèo đi. Yên tâm giá phòng mềm, tiền xe ôm k đáng bao nhiêu đâu mà.
Quá may mắn, e thuê phòng ở tận sâu trong hẻm. Nơi mà cách bãi biển có tầm vài km. Giá phòng chỉ có 500 thôi chưa tính 300 tiền xe ôm mà bác giúp đỡ, cứ thế này có khi bỏ mạng ở đây cũng nên.
Thuê phòng xong, e ra quán net đợi N onl. Nhưng hôm đấy thật quá đen đủi N không onl được, thế là e lại lang thang ra biển 1m. Cứ ngồi nghĩ luyên thuyên rồi tưởng tượng ra bao nhiêu cái lãng mạn để hôm sau được gặp N e sẽ làm cho N vừa bất ngờ vừa hp. Nghĩ tới thôi mà e cứ cười suốt cả buổi tối. Hôm đó tận khuya em mới về n2, 1 phần vì nhớ N, 1 phần vì hồi hộp còn phần lớn là vì e phải về Giang Tân Thôn vì hôm đó bang em đánh nhau to.
Sáng hôm sau, tận gần trưa e mới ngủ dạy, vệ sinh vội vàng rồi e chạy luôn ra quán net. Thấy nick N onl e mừng run lên, cảm giác nó vui mừng không tả nổi, rồi e nhanh chóng hỏi địa chỉ để ra chỗ N luôn và ngay. Rồi bọn e hẹn địa điểm, sau bao nhiêu thời gian xa cách. Hôm nay gặp N e biết N thế nào, chỉ muốn gặp N hôn N và ôm N thôi. E nhớ N lắm rồi ! Chân em không đi bộ được ấy cứ bước thật nhanh nhanh để gặp N. E đoán N cũng vậy.
Đến chỗ hẹn e đã thấy N đứng đó rồi. Nhìn thấy N e ko thể nào kiếm chế đc cảm xúc, nhớ N, yêu N bao nhiêu ngày k đc gặp, e chạy ngay đến ôm N thật chặt mặc kệ cho xung quanh mọi người nhìn e. Cảm giác đấy thật hạnh phúc. Hạnh phúc nhất mà e có được. Hôm đó, bọn e đi chơi khắp nơi, N chỉ cho e những nơi đẹp nhất chỗ N, cầu này, chợ đêm này, rồi bãi biển nữa. Đẹp thôi rồi. 2 đứa còn đặt vé để đi tàu ra biển nữa. E với N cứ quấn lấy nhau mãi. Rồi còn ra biển hét lên YÊU EMMMMM. Haha giờ nghĩ lại vẫn thấy buon cười, trẻ trâu vãi.
Đêm ở đấy đẹp thật các bác ạ. Sóng biển vỗ rì rào, E thì ôm chặt N cùng nhau nghe đi nghe lại bài Suy nghĩ trong anh - Khắc Viêt, lúc đó chỉ có 1 đoạn thôi, vẫn chưa ra bản full ấy. Rồi e và N hôn nhau lúc đó không gian chỉ có 2 đứa, không gian lãng mạn lắm, rồi N đưa cho e 1 đôi nhẫn có chữ L O V E. E thì đeo nhẫn có chữ L O còn N thì chữ V E. N bảo, khi nào mà mình ở bên nhau thì chữ này mới thành tình yêu được, còn nếu không thì mãi mãi chỉ là 1 nửa thôi. Lúc đó trong em ngập tràn hạnh phúc. Tình yêu, biển rộng, gió thổi, không gian lãng mạn, những kí ức tình yêu hạnh phúc ấy với em sao nó ngắn ngủi thế, E chỉ muốn ở bên N suốt cuộc đời này thôi. Hôm đó e đeo nhẫn cho N rồi cầu hôn N luôn... Đêm đó cũng là lần đầu tiên của em và N. 2 đứa ở bên nhau trao cho nhau những ngây dại, vụng về đầu tiên của cuộc đời. Đó cũng là khoảng thời gian đẹp nhất đời em mà e có thể cảm nhận được. Ngay lúc này khi nghĩ lại e vẫn thấy nó còn in rõ như mới vừa xảy ra thôi. Nhưng nó không còn nguyên vẹn hp nữa mà kèm theo là những tiếc nuối và xót xa.... !
Rồi cũng đến lúc e phải về. E và N lại chia tay nhau trong nước mắt. N khóc xưng húp cả mắt lên, N lại gục vào ngực em như cách đây mấy tháng, nhưng lần này là những giọt nước mắt hạnh phúc và quyến luyến, chất chứa đầy những hy vọng rằng tình yêu trong 2 đứa đủ lớn để đưa 2 đứa đến cuối cuộc đời này. Và N sẽ cực xinh xứn và đáng yêu khi mặc 1 chiếc váy màu trắng tinh khôi và e sẽ đón N về với em mãi mãi. Những hy vọng ngập tràn hạnh phúc.
Lúc xe lăn bánh, e còn ngoái đầu lại và hét to : N ơi anh yêu em !!!!
N bật khóc, e vẫn nhớ như in khoảng khắc đó tới tận bây giờ. Rồi tháng 6 tháng 7, tháng 8..... Đúng là cuộc đời không như ý người. E nhận đc giấy báo nhập học, nhưng bố mẹ e giấu đi. Hóa ra bố mẹ e đã biết từ lâu chuyện em lấy trộm tiền, rồi hơn nữa, bỗng nhiên thằng con trai quí tử giả vờ về quê rồi bỏ đi 3 ngày liền. Bố mẹ e quyết định đưa cho e tờ giấy nhập ngũ thay vì giấy báo nhập học. E đấu tranh quyết liệt, nhưng mẹ e khóc và khuyên em đi. Nhưng e vẫn chưa quyết định. Rồi gần ngày nhập ngũ tự nhiên họ hàng ae kéo đến ăn liên hoan các kiểu phong bì phong bao cho em làm e thấy rất khó hiểu. Sau đó mọi ngươi nói e biết là đây là bữa liên hoan cho em đi bộ đội. Hôm đó là ngày 5/9/2010, còn ngày e nhập ngũ là ngày 9/9/2010.
E báo tin cho N. E ngỡ N sẽ buồn lắm, nhưng N lại động viên em nhập ngũ đi cho trưởng thành hơn rồi sau này ra ngoài lại đi học tiếp, lúc đó N mới lên HN mà. E thấy N khuyên nhiều và cũng hợp lý, nên e quyết định nghe N e đi bộ đội. Và tin tưởng rằng ngoài kia N đang đợi em trưởng thành hơn, chín chắn hơn để mang đến hp cho N. E đi bộ đội mà như mình mang 1 trọng trách lớn lắm, nen e hạ quyết tâm mình phải cố gắng.
e xin trích 1 đoạn mà e ở trong tân binh bộ đội cho các bác nghe :
Tháng 12/2010 3h sáng...
Toét toét toét..... Trung đội báo động.....
- Đơn vị chúng ta bị mất 3 khẩu súng và 2 quả lựu đạn, khi tháo chạy tên trộm đã vứt xuống ao. Tất cả trung đội xuống tìm.
Đù má, trời thì mùa đông. Đêm 3h sáng mặc cả áo bông nó bắt nhảy xuống ao thằng này nó điên cmnr. E nghĩ trong đầu thế.
- Nhưng mà e không biết bơi anh Toàn ơi (trung đội trưởng e tên Toàn)
Hự ! Này thì không biết bơi.
Đm nó đạp luôn thằng bạn trong trung đội em xuống ao, xong bắt thằng đấy đứng vệ ao, chỗ nước sâu phải ngập đến cổ. Còn bọn e biết bơi thì nó bắt ngụp lặn các kiểu thằng nào k lặn nó phát hiện ra thì ốm đòn, xong nó còn hành cho thì chắc chết cmnl. Nó còn bảo không tìm thấy lựu đạn thì cả đêm nay ở đây. Đm cái ao này bọn e đào từ khi nó còn là 1 cái đống đất cao như quả đồi, lấy đéo đâu ra lựu đạn ở dưới này cơ chứ. Gần 1 tiếng đồng hồ thằng nào thằng đấy lạnh tìm tái mặt mày, mãi tới khi có 1 đồng chí ở quê Hà Nam, do thể lực yếu không chịu được nên mặt tái đi, mắt lờ đờ, thì nó mới cho bọn e lên rồi chạy về đơn vị. Đêm thì lạnh gió thì thổi, sương thì xuống, lạnh sun cả vòi vào. Về tới đơn vị tập trung điểm danh xong, nó bảo cho 5 phút cả tắm rửa và thay quần áo lên giường nếu hêt 5p mà vẫn còn người chưa nằm lên giường thì lại báo động tiếp. Thế là thôi cả lũ trần như nhộng với nhau tay thì cầm xô dội lên đầu chân thì đạp đạp quần áo cho đỡ bùn thôi rồi chạy ra dây phơi vứt bừa lên dây, trần chuồng 30 thằng chạy, cái cảnh đáy nó buồn cười lắm các bác ạ. 30 ae k mảnh vải lông nhông chạy giữa sân đại đội, mấy thằng gác ở trung đội khác thấy bọn e nó cười ầm hết cả lên. Xong bọn e chạy vào dây phơi rút bừa quần đùi áo lót chẳng biết của thằng nào, chẳng biet khô hay ướt mặc tạm rồi lên giường luôn. E nhớ có thằng còn k kịp tháo giày phải đi cả giày lên giường nằm im. Cũng kể từ tối hôm đó mà trung đội em không thằng nào là không bị căn bệnh "ghẻ" ở háng... :( Mà nó ngứa chứ. Mấy lần đứng im điểm danh mà các cháu cho tay vào quần gãi cứ sồn sột ấy =))). Lúc k gãi được thì thôi rồi Cảm giác nó tan cmn nát bộ phận sinh dục luôn hix
[next]

Chap 3

Thế đấy các bác ạ. E vốn là học sinh từ bé tới lớn cũng như bao chàng trai khác ở chỗ em, k phải làm gì nặng. Đùng 1 cái em đi bộ đội, vào bộ đội nghỉ đc 2 ngày, ngày thứ 3 nó bắt bọn em cởi trần quần đùi thằng cầm quốc, thằng cầm xẻng, còn cầm cả bao tải nữa chứ. Thế là theo chân nhau nó dẫn bọn em ra khu " vườn tăng gia ". Mà ra tới nơi có thấy vươn tược đéo nào đâu. Toàn thấy đất đá lởm chởm, nhìn như quả đồi. Xong nó vào chỗ râm đứng còn bắt bọn e đứng ngoài nắng chừng 15 20p gì đó, thì thấy 1 ông già già người mảnh khảnh, mặt đỏ lựng, mồm toàn mùi rượu chân đi kiểu hình sô 8 ra.
- Thằng T đâu.
Giọng nói của mấy ông trong bộ đội này uy lực thật, nghe giật cả mình. Sau đó ông ấy và trung đội trưởng (tdt) em nói to nhỏ với nhau chuyện gì đó rồi ông ấy xòe bàn tay 5 ngón ra chỉ thẳng về hưởng " mấy quả đồi " kia và dũng mãnh nói
- SAN BẰNG !!!
Đùa à đm san bằng cái dmm. Mấy thằng bọn em há hốc mồm. Chưa kịp hoàn hồn thì bị tdt dẫn ra chỉ đạo vài điều cho mấy a tiểu đội trưởng. Xong đi vào bóng râm ngồi buôn điện thoại.
Mấy a tiểu trưởng thì cũng vui vẻ phân công việc thôi. Thằng nào to thì vác đất, tầm trung thì quốc, bé hơn thì xúc đất. E bị phân công vác đất các bác ạ. Dm từ bé toi gio e moi phai vác dat lan dau tien nen e bảo thang ban cho it dat thoi. Thấy thế tiểu trưởng e nó phi vào tự tay xúc đất cho em bao tải dầy luôn đặt bao tải lên vai mà e ngã đập mặt xuống đất luôn. Thế là nó lạnh lùng quay đi bảo khi nào nó tỉnh cho vác tiếp.....
Làm việc hùng hục là thế bữa trưa về e đéo thể nào mà tin nổi. Chắc các bác cũng nghe qua về cơm tân binh rồi đấy. Thịt đc 3 miếng toàn mỡ mỏng tới nỗi mà nhìn xuyên thấy mặt thằng bên kia luôn đấy. Trứng luộc e thề e còn thấy dấu vân tay đen xì của thằng bóc trứng in hằn trên đấy. Rau thì thôi rồi, cuộc đời em ăn thịt không biết bao nhiêu là con sâu rồi nữa. K đếm nổi. Rau nó dài chứ, đã thé lại còn zai. Rau muống e nhấc lên thấy mỗi cuộng, k thấy lá đâu =)))) nghĩ nó cũng nhục. Cơm thì các bác ạ, nó vón cục, em chan nước vào mà k thấy nó lở ra tý nào cả nước rau thì chuyển sang màu nâu nâu của đất. Nên e quyết định dùng đũa cắm phập phát vào cục cơm sắn ăn như giò.
Có lần e đi xin phân bò ở ngoài dân về, đi qua nuôi quân, lúc đi thì thấy thằng nuôi quân nó cầm chổi quét cái cống nước đen xì thôi um hết cả lên. Lúc e kéo xe về thì e thấy, cũng dáng người ấy, cũng chiếc áo ấy khuôn mặt ấy, và nhất là cây chổi ấy, nó đang rửa cái chảo để rán cá cho bọn e các bác ạ. Đm nước trong chảo đen xì. xong nó quét qua quét lại. E nhìn mà đéo thể nào mà đỡ được. E với mấy thằng bạn phi vào đấm cho thằng đấy 1 trận gần chết. ( lúc này thì bọn em là lính cũ rồi, mấy thằng nuôi quân là lính mới nên sợ bọn em lắm )
Đấy cả chuyện múc phân nữa. Đm lúc còn tân binh bọn e phải đi xin phân của mấy a trực thuộc, phân người ấy nha. Mỗi thằng 2 can lên, gặp ngay mấy a sắp ra quân. Mỗi 1 can phân là 1 cái tát, tới nỗi mà cái thằng tát nó tát nhiều quá nó đau tay nên cho bọn em múc free luôn. Bọn e oanh xì, số e nhọ nhảy xuống cái bể phân đấy =)), đùa sao mà hồi đấy mình cũng can đảm, phân nó ngập tới bắp chân em ấy nó thối chứ =)). Lúc lên người em toàn cái mùi tanh tanh ghê ghê, xong chân thì vàng vào tận kẽ móng chân. Trong đáy thì khổ thật nhưng được cái lúc e đi là 1m75 - 52kg sau 3 tháng tân binh e lên 67 kg. người to như con voi. Cảm giác lúc ấy mình bá đạo
Thôi miên man thế thui, giờ e quay lại chuyện của em nha.
18 tháng nhập ngũ... ngày nào e cũng nhớ tới N, chỉ thỉnh thoảng e mới xin đc lên căng tin gọi điện cho N thôi. Nghe giọng nói của N, nghe những lời N động viên thì bao nhiêu khổ nhọc tan biến hết thấy hạnh phúc vô cùng các bác ạ. N còn bảo lên thăm em, nhưng e không cho vì N còn nhỏ mà đường xa xôi, lỡ có chuyện gì thì em chết mất. E bảo N chụp cho e cái ảnh rồi gửi vào. E thì nằm giường dưới ( giường 2 tầng ý các bác ). Nên e dính ảnh N lên phản của thằng giường trên để cứ mỗi khi em nằm xuống là e lại nhìn thấy N cười với em. Đi đâu e cũng mang theo kể cả lúc hành quân thì e cho ảnh N vào vành mũ cối. Lúc đó ảnh N cứ như vật bất ly thân ấy, khi nào chán nản mệt mỏi e lại lôi ra ngắm N. Ngày e về phép, e cb tất cả đồ đạc rồi thăm gia đình xong thì e sẽ lên chơi với N, N cũng vui lắm. Nhưng ai ngờ, đợt đấy e lên vệ binh rồi ( tức là đơn vị bảo vệ của sư đoàn ấy, e đóng ở Thái Nguyên ) thì mấy cái thằng chó nào nó làm ầm lên nghe nói là phản động bạo động gì đấy ở cái vụ fesival chè Thái nguyên ấy, e bị gọi lên đơn vị sớm, nên không lên thăm đc N 1 hôm nào cả. Ngày ấy e buồn, như thằng mất hồn, lên tới đơn vị thì nó cho nghỉ vì giải quyết xong rồi. E chán dcm nó bắt e đi gác e chôn mẹ súng xuống đất xong trèo lên cây ngủ luôn kệ cm chúng mày.
Bao nhiêu dự định khi 2 đứa gặp nhau thế nào, rồi N muốn nhìn thấy e mặc quân phục ntn đều tan biến hết. Lúc e báo tin nghe giọng N qua điện thoại e cũng biết N cố gắng không khóc để cho e không buồn, nhưng e biết N buồn và thương e lắm. E tính đảo ngũ luôn và ngay để về với N, thì N bảo với em thôi ck cứ ở trong bộ đội đi mình ít liên lạc thoi, N lo cho em vì biết e yêu N nhiều mà cứ vướng vào chuyện tình cảm thế này thì chắc em ko đi hết bộ đội được mất. N cứ khuyên mãi, thôi thì e nghe theo N e k liên lạc gì ra ngoài nữa chờ ngày ra quân sẽ gặp N và giữ đúng lời hứa với N.
.... Ngày định mệnh.
Ngày e ra quân, tất cả mọi người hồi hộp, lúc đó e mượn ngay dt để gọi báo tin cho N biết nhưng nghĩ sao lại thôi e sẽ dành cho N điều bất ngờ. E chỉ nghĩ tới thôi mà đã thấy hạnh phúc lắm rồi.
Về tới nhà tất cả mọi người đều mừng rỡ họ hàng bạn bè đều tập trung lại chung vui với em nhưng sao lòng em cứ bồn chồn khó chịu, vì tâm trí của em chỉ hướng tới N thôi nghĩ tới N thôi. K thể nào mà nhịn được, e nhấc điện thoại gọi cho N nhưng..... " Thuê bao quí khách.... ". Chắc mình nghe nhầm rồi, e gọi đi gọi lại k biết bao nhiêu lần. Sao thế nhỉ hay hôm nay N gặp chuyện gì, e gọi vào sdt chị của N cũng thuê bao. E lo quá k biết làm sao. Thấy em vậy, thằng bạn nó mới hỏi, thì thằng bạn e bảo hay tìm N trên FB. E hỏi FB là cái gì. Vì lúc e đi mọi người vẫn còn đang chơi blog 360. Ăn uống xong e giục thằng bạn sang ngay nhà nó để lên FB tìm N, nó bảo hình như nó có FB N thì phải.
Đây rồi.... FB N.... Đúng gương mặt N rồi, N dạo này xinh quá, so với cái ảnh N gửi cho em thì N đã lớn hơn rồi, mà càng ngày càng xinh nữa chứ. ảnh đại diện N mặc áo dài trắng, cười rất tươi lại còn biết trang điểm rồi, trời ạ ! N xinh thật. e bấm xem từng cái ảnh của N, rồi thằng bạn kéo xuống cho e xem ảnh ở dòng thời gian thì.... WTF ???? Thằng nào đây, sao lại ôm N thế này. Bức ảnh làm e giật mình, k có dòng stt nào cả chỉ có ảnh thôi." Hay là anh họ N " e nghĩ trong đầu thế. Nhưng sao càng bấm xem ảnh e lại càng thấy tình cảm hơn thế này, rồi đến bức ảnh.... N và nó hôn nhau......
E xựng lại 1 lúc, dường như e không thể tin vào mắt mình được nữa. Bức ảnh thể hiện rằng N của em, đang rất hạnh phúc. Cô ấy cười rất tươi và ngập tràn niềm vui. Giống với nụ cười mà cách đây 2 năm cô ấy là cười với em. Những gì e đang nhìn thấy đang lừa dối em, hay thằng bạn nó vào nhầm người. KHÔNG. Không thể nhầm được nụ cười ấy gương mặt ấy đúng là N rồi. Tất cả mọi thứ như sụp đổ, e chết lặng dường như lúc ấy chỉ có em và bức ảnh trước mặt mọi thứ xung quanh dường như vô hình. Đầu óc e trống rỗng. Tại sao? Tại sao lại như thế này. Tại sao tất cả mọi thứ lại như vậy được. N yêu em lắm mà. E không tin chắc chắn phải có uẩn khúc gì.
Những ngày sau đó e lên ngay chỗ N, nhưng tìm N ở đâu giữa dòng người vô định. Nhà N e cũng chưa biết nữa. E trách mình sao lại vô tâm đến thế, để bây giờ cứ lạc lõng ở đáy thôi. Lên đó 1 ngày rồi sáng hôm sau e về, hy vọng nhìn thấy N ngoài đường và e sẽ gọi N vào để hỏi cho ra nhẽ, hỏi xem N có khổ tâm gì mà phải làm thế. Nhưng vô vọng. Hôm sau e ra về. lên nick Y!H để tìm N. Nhưng lúc này nick Y!H cũng vậy, k còn nhiều người như trước nữa, chỉ còn vài người thế hệ 8x onl thôi. còn nick N vẫn thế. Im lìm ! E tuyệt vọng thực sự !
E pm cho N bằng nick hằng bạn xem, rồi nick FB của e mới lập nhưng không ai trả lời. Tất cả đều im lặng. e tìm FB chị N nhưng cũng vậy thôi. Ngày tháng cứ dần trôi đi, em vô vọng. Từ ngày ra quân e suốt ngày ở trong phòng luẩn quẩn với mấy cái suy nghĩ lúc thì tích cực lắm, rồi lúc thì tiêu cực chán nản, ngập tràn phòng em lúc ấy chỉ toàn rượu với khói thuốc.
Rồi e nghĩ có lẽ N đã có ng yêu mới ròi, chắc nó đã làm N yêu nó hoặc nó đã chiếm đoạt N. Thằng khốn nạn. Nhưng.... lỡ đâu không phải vậy là do N yêu nó trước thì sao.... Cứ thế thời gian trôi đi. E chán nản, rồi sẵn tiền trong tay e lao đầu vào gái gú, cờ bạc, rượu chè, chất kích thích. Tất cả ! 2 năm trời sau khi em ra quân xung quanh em chỉ toàn những thứ như vậy thôi.
Đó cũng là thời gian em đánh bóng các bác ạ. Ma lực của đồng tiền ! Sự lôi cuốn của những cuộc ăn chơi ! E không cưỡng được gì hết. Cũng đúng thôi. Làm sao mà 1 thằng như em cưỡng được cơ chứ. Có những trận bóng mà e đánh 500tr xong em đi bar với thằng bạn. Chẳng cần xem luôn. Tiền ảo mà, cứ báo tẹt mồm. Tiền có, cứ thế ăn chơi vung vãi. Rồi báo nhà, bố mẹ trả, dần dần 1 thằng con ngoan ngoãn đi bộ đội về trưởng thành trong mắt mọi người đã trở thành 1 thằng gầy nhom ốm yếu, ăn chơi sa đọa. Cứ thế em lụi tàn đi... Và đó cũng là khoảng thời gian mà em gặp T ( người mà e sắp cưới ).
Khi những cuộc ăn chơi lên tới đỉnh điểm, e chơi tất cả các chất kích thích ( tất nhiên trừ hàng trắng nha ) rồi gái. Rồi Bar bủng. Lúc này vì quá bận rộn với những thứ sa hoa bên mình nên có lẽ e tưởng mình quên được N rồi, hơn nữa e nghĩ rằng em bây giờ thích yêu ai chẳng được. Tiền có, nhìn cũng k đến nỗi, rồi lại có 1 đám bạn số má sau lưng nữa. Có lẽ lúc này e ở trên mây rồi. Thì thời gian này e gặp T. Cũng giống như bao cô gái khác mà e tán tỉnh thôi, e làm quen T trên fb sau đó rủ T đi chơi, tạo ấn tượng bằng cách vung tiền, rồi đi đâu cũng e ún chào hỏi này nọ. Như thế chỉ vài hôm thôi, chỉ càn thể hiện mình thật lòng 1 tý là e có thể qua đêm ngay rồi..... ! Nhưng T khác !!!
Khác thật sự các bác ạ. T là 1 cô gái có cá tính mạnh, cực mạnh luôn đấy. T có 1 khuôn mặt ưa nhìn, hoặc phải nói là xinh. Bao nhiêu các a đi oto nay nọ tán tỉnh, nhưng chỉ T thích nc với ai thì mới đi gặp mặt người đó thôi. Kiểu như hợp gu ấy. T có dáng người cao, 1 đôi mắt đẹp, 1 thân hình nóng bỏng.... và hơn tất cả. Tính nết đáng yêu của T là cái e ấn tượng nhất. Cá tính mạnh, nhưng lại rất đáng yêu, vô tư. Và nói chuyện rất thông mình nhaaa. 5 lần 7 lượt e bị T cho hớ vì tưởng bở, nửa đêm phi ra đường rồi lại phải đi về. À không tất nhiên e không về rồi, e lại rủ đám bạn ra và..... các bác biết rồi đấy. CHẤT KÍCH THÍCH !
Nhưng rồi ban đầu với ý định tán tỉnh T để chơi bời, nhưng rồi nói chuyện với T nhiều e thấy T rất vui tính và hợp với em, cứ thế bọn e nói chuyện nói chuyện với nhau ngày càng nhiều, càng hợp, rồi có những buổi hẹn hò đầu tiên, thứ 2, thứ 3,..... và cứ thế tình cảm tăng dần lên với cương vị của 1 đôi tình nhân đang tìm hiểu nhau.
T hát hay lắm các bác ạ, ai nghe T hát cũng bảo T hát hay, đã thế mỗi lần đi hát T toàn nói to vào mic là hát tặng em, làm e cũng ngượng chín mặt. T cũng uống rượu đc nữa, thỉnh thoảng 2 đứa toàn cùng nhau uống rượu xong tâm sự. Rồi phóng xe máy tốc độ cao nữa. Vừa đi vừa hét cho nó lạc giọng đi ấy buồn cười lắm. Thỉnh thoảng e và T còn lên đê hay ra bờ sông, chỗ có bãi cỏ đẹp lắm, ra đấy nằm nhìn trời mây, hoặc đi đâu đó xa xa về quê là nhiều nhất, ra chỗ mấy cánh đồng T thích lắm. Vì nhà T ở tp mà, còn e ở quê, ngày xưa đi chăn trâu chăn bò suốt, ngắm chán rồi
Thế là tình cảm của bọn e cứ ngày một đi lên, qua những chuyến đi chơi, qua những câu chuyện, và..... qua cả những đêm e uống rượu 1 mình và hận N tới xương tủy.... !
[next]

Chap 4

N à, em cho a những nỗi buồn mà a chưa từng được cảm nhận, nhưng em cũng lại cho a những hy vọng mà dường như nó sức tỉnh a lúc nào không hay....
Thời gian trôi đi, e và T cứ thế tiến gần tới nhau hơn. Có những lúc tưởng chừng như 2 đứa sẵn sàng là của nhau rồi, nhưng rồi T ngượng ngùng, còn e.... e lại cảm thấy những lúc như thế.. e bối rối và lạc phương hướng lắm. E vẫn chưa sẵn sàng thì phải. E và T tâm sự với nhau nhiều chuyện lắm. T biết em có ng yêu tên N, T biết e hay đi chơi về khuya, T biết e hay uống rượu buổi tối... nhưng T k biết e yêu N như thế nào, k biết e hay đi chơi những gì tới tận khuya và T cũng k biết e uống ruou buổi tối là uống 1 mình !
Nhưng sao, sao lúc đó e lại cảm thấy e k phải là đang giấu T gì cả. Chỉ là e k nói sâu xa cho T biết thôi, e cảm thấy mình vô tội. M làm thế là đúng. Nhưng có ngờ đâu những cái suy nghĩ đó của em là sai. Sai hoàn toàn. Và rồi trong lòng T e đã trở thành ng yêu của T lúc nào T cũng k hay. Còn e, e cũng nghĩ vậy.
E và T yêu nhau.
Đó là vào một buổi tối ngày đông, lúc đó T đang thực tập ở dưới huyện, còn e, e thì học trên HN. Nhưng hôm đó e phi xe từ HN về chỗ T và k cho T biết rằng e đang về. E hí hửng lắm, vì lúc chiều e mua dc 1 cái dồng hồ rất đẹp, màu vàng, và nhỏ nhắn. E nghĩ, sẽ hợp với T lắm đây, vì T có nước da trắng, cổ tay nhỏ nhắn, khi đeo chiếc đồng hồ này vào, chắc T sẽ rất xinh đây. Hơn nữa T là cô giáo nữa ( lúc này T đang thực tập ) nên nó sẽ phần nào giúp T về giờ giấc. Nghĩ vậy e phi thật nhanh về gặp T. Về tới nơi, e gọi điện cho bạn T bảo giữ bí mật nha. E thuê 1 phòng hát, e tự tay vào trang trí và mua sẵn 1 bó hoa to, e để quà lên trên. Mọi thứ đã sẵn sàng !
Một lúc sau, đám bạn T lôi T vào,( toàn là giáo viên thực tập thui ). T đang ngơ ngác không hiểu gì cả, thì mở cửa thấy e đứng đó, trên tay cầm 1 bó hoa. E chậm rãi tiến tới, không gian cảnh lãng mạn. Bạn T cũng nhanh trí chạy vào bật ngay 1 bài hát. T mặt đỏ dần lên vì xấu hổ còn đám bạn T thì đứng ngoài vỗ tay, e tiến tới gần :
- A tặng e món quà này, nhân ngày..... ( xin cho phép e đc dấu )
- Vâng,.. E.. Em cảm ơn anh
- E đồng ý làm người yêu anh nhé !
Dường như quá bất ngờ, T bất giác ngẩng đầu lên nhìn e, với ánh mắt đầy bất ngờ rồi chuyển dần ra e thẹn - hạnh phúc. Giữa những tiếng hò reo của đám đông. T đã dồng ý làm ng yêu em. Mọi ng lúc đó cứ hô
Hôn đi. Hôn đi,..... !
T cúi mặt xuống. 2 má đỏ ửng lên. E biết đó là T đã đồng ý. E hôn T, giữa những sự trầm trồ khen ngợi, và những chàng pháo tay.
...Cứ qua thêm 1 ngày mới biết thế nào là yêu... Một ngày trôi qua lặng lẽ nhưng trong anh rất nhiều điều... Những suy nghĩ trong anh...
Sao?!? Bài hát gì thế này. Sao lại là bài này. E xựng lại 1 giây, rồi cùng T và các bạn T ngồi xuống. bạn T chạy lại đưa em cầm micro, và bảo e hát bài hát đó. E có thể từ chối mà, nhưng sao e lại không làm thế. E cũng k hiểu nữa. Cầm micro lên, tất cả mọi người im lặng.
Những suy nghĩ trong anh... giờ đang chia làm hai... một nửa trong a từng nghĩ chúng ta sẽ bên nhau trọn đời... nhưng nếu lỡ 1 ngày... e nói lời chia tay....
Buổi tối hôm đó không gian thật vui vẻ. Mọi người cười nói với nhau, rồi uống bia, gào thét. Đó cũng là ngày gần cuối cùng mà các cô giáo thực tập đáng yêu đó thực tập ở trường. Nên là... e k cản được các bác ạ. Nhảy cả lên ghế lên bàn. E thấy thế này vui hơn nhiều so với lúc bọn e đi hát, toàn là... haizz.
Thời gian trôi đi, cũng đã nửa năm e và T yêu nhau. E cũng thôi không vào FB N nữa, thôi k quan tâm N nữa. T giúp e rất nhiều, dần dần T biết e chơi cá độ, biết e dùng chất kích thích, nhưng vẫn k biết cô bạn cái cũ tên N với em vẫn còn... !
Nhưng lạ thật, T vẫn yêu em, thậm chí T còn yêu em say đắm, T khuyên nhủ e, rồi giúp e dần dần dừng việc chơi bóng lại, dừng việc chơi chất kích thích lại. Có khi T dịu dàng khuyên nhủ em, nhưng có khi " con sư tử " ấy gầm lên thì thôi rồi. " Cả làng này sợ vợ em chứ không phải mình em. E thề ". T cá tính mạnh mà. Nghe lời T, e quyết tâm 1 lần nữa thi lại DH.
Khi đó e lên voz này, rồi tìm hiểu xem có ae nào cùng thi DH với em không. Thì đọc được 1 bài viết hành trình thi DH sau 8 năm dang dở của 1 bác nào ấy. Đầu tiên là DJ sau đó đi thi DH,... và còn nhiều tấm gương khác nữa. Vậy là e lại càng thêm quyết tâm. E dừng lại việc chơi cá độ và kích thích tập trung ôn thi. Và cuối cùng em đỗ DH, em 1991 đỗ DH cùng với 1995. Ở nhà em biết tin em đỗ DH, mọi người đều mừng rỡ, chú e còn bảo e.
- Đây có phải là động lực của cháu không, cô bé này xinh gái đấy. Cháu cưới đi. ( rồi nhìn T cười )
Cả nhà em cười ầm lên, mọi người quí T lắm. Thế đấy các bác ạ, 1 lần nữa e thoát ra khỏi cái mớ bòng bong và vươn lên đc. Bạn bè e cũng vui, chúng nó rủ e đi nghỉ mát. và nhất định là bí mật k cho e biết địa điểm đi đâu. E đồng ý đi cùng, và chỉ đi có con trai thôi nha. Chỉ toàn ae thôi. K chơi chất kích thích, chúng nó thề. E đồng ý ngay.
Đêm trước khi đi, bọn e đánh bài, tới gần sáng với 1 vài thằng bạn, nên sáng ra e mệt quá, lên xe là ngủ thiếp đi chẳng biết gì. Tới nơi, e bước xuống, vươn vai. Chà, ở đây nắng quá. Nắng chói chang, nhưng gió ở đây mát thật, dễ chịu hẳn cả người.
Nhưng sao..... cảnh vật ở đây quen thế nhỉ, rất quen. Biển, bờ cát, hàng dừa, khách sạn. Đúng rồi, đây chính là cái khách sạn mà lần đầu tiên e lên chỗ N, cái khách sạn mà e không đủ tiền thuê. Sân rộng, đại sảnh, phòng 2tr. Mọi thứ đã chuẩn bị xong. E đứng lặng người. Rồi sách balo đi theo lũ bạn lên phòng. Sao có thể thế đc nhỉ. Mọi thứ là do ai sắp đặt, hay là tại ông trời... Lên phòng nghỉ ngơi 1 lát, bọn e đi ăn trưa. Và ngày hôm đó, e cứ bâng khuâng 1 mình chân e cứ tự bước qua những địa điểm quen thuộc, cả chợ đêm nữa. Chính ở chợ đêm này e mua cho N cái vòng tay màu tím bằng đá. Một tâm trạng buồn giữa dòng người đông đúc.
Sáng hôm sau, bọn e rủ nhau đi ăn sáng, nghe nói ở đây có bún bề bề gì đó. E k nhớ nữa. Ngon lắm đây, e chắc mẩm. Vào quán, bọn e ngồi xuống bàn, e liền đi xin 1 cốc nước trắng. Sáng ra e quên mất chưa uống.
- Chị ơi cốc ở đâu ạ. Cho e xin 1 cốc nước trắng
- A đi thẳng vào trong....
- Vâng cảm ơn chị.
- Anh uống gì ạ. Một cô nhân viên khác hỏi khi e bước vào trong
Cái gì thế nhỉ. Giọng nói quen, rất quen đấy. E quay ra.
Ông trời đúng là luôn biết trêu ngươi người ta. Đứng trước mặt em, là hình dáng quen thuộc, khuôn mặt nhân hậu, mái tóc thướt ta xõa dài xuống ngang vai, đôi mắt người ấy to và đen láy, sống mũi cao toát lên vẻ đẹp dịu dàng mà ai nhìn thấy cũng phải khen ngợi.
N dang đứng trước mặt em. E và N nhìn nhau, không gian dường như dừng lại. Tất cả mọi thứ yên ắng giữa quán ăn sáng đông người. Có phải không? Hay là do tai em ù đi. E đoán N cũng vậy. E và N sững lại nhìn nhau 1 lúc lâu. Rồi N chạy ra ngoài. Ngay lập tức e chạy theo ngay. 1 cô nhân viên chạy ra, rồi 1 thanh niên đuổi theo sau gọi với.
- N ơi, đợi anh đã.
Đám bạn e quay ra trêu e ngay được.
- Thôi thằng kia, con gái nhà người ta, vừa quen mà mày đã làm người ta sợ rồi.
Rồi cười hề hề với nhau, mọi người trong quán thấy vậy cũng quay lại với bữa sáng của mình, chắc là tán tỉnh nhau thôi.
E đưa N tới 1 quán cafe ven đường, bọn e ngồi trên tầng 2. Nơi mà cả 2 đều có thể nhìn ra biển, nhìn ra hàng dừa đang đung đưa đón gió, và cả khu chợ... mà đêm tới ng ta mới thấy đông vui tấp nập.
Những câu hỏi xã giao, những ánh mắt ngại ngùng và nền nhạc thật là êm ái.
Không ai dám hỏi về cái " Tại sao " ấy. Trước mắt chỉ cần nhìn nhau thôi, và nghe giọng nói ấm áp thân thuộc mà đã mấy năm nay chưa đc gặp rồi.
- E có gì muốn nói với anh không, N ?
-.....
- E đã có ng yêu chưa? E còn yêu anh không ?
- Em.... N ấp úng ngẩng lên nhìn trộm e rồi lại cúi xuống
- Tại sao em lại..... E chưa kịp nói hết câu thì N cát lời
- E không biết, a đừng nói nữa.
N chạy ra ngoài, e vội đuổi theo, thì cô ấy quay lại bảo :
- Đợi em ở đây.
E sựng lại, định đuổi theo tiếp. Không thể để mất N đc. Thì chị N ở đâu đi ra, chặn e lại. Cô ấy đưa e 1 mảnh giấy trong đấy ghi sdt của N. Và bảo e nên nt cho N vào tối nay.
E vội kéo ay chị N vào( cô ấy tên là H). và gặng hỏi.
Hiện giờ H đã học xong rồi, ( H sinh năm 93 bằng tuổi T ) cô ấy đã có ng yêu đã 2 năm. Và giờ cô ấy chuẩn bị đi Anh ( xin cho e đc thay đổi địa danh ). Cô ấy mải mê giới thiệu, nhưng e đâu có quan tâm lắm. Cái e quan tâm ngay lúc này là tại sao?. Tại sao !?! người mà tôi yêu lại đối xử với tôi như thế. Rồi biết không thể kiềm chân e lâu hơn đc nữa. H bắt đầu kể.
Sau khi e đi bộ đội 1 thơi gian, không hiểu từ đâu bố mẹ N biết chuyện e và N quan hệ với nhau. Và với 1 gia đình gia giáo, và giàu có ( giàu có ở đây cũng gọi là khá giả thôi. Chứ không phải giàu có lắm đâu các bác nha ) như nhà N, thì đó là chuyện tày trời. Và e phải bị trừng phạt. Hôm bố mẹ N biết e và N đã quan hệ với nhau, thậm trí là ở ngay tại....( địa danh ) này. Thì bố mẹ N đã làm đơn, và nhờ vả các mối quan hệ. Sau đó đưa N đi khám.... ( khám gì thì các bác biết rồi đấy ). N khóc ròng rã, đau khổ, và tuyệt vọng. Chỉ cần 1 lá đơn thôi, thì e sẽ bị ra quân ngay lập tức và đi tù mọt gông vì tội danh.... Và với quan hệ nhà N, rồi tuổi của N. Thì có lẽ e phải đi khoảng 15 năm. ( Vớ vẩn còn trung thu và đập chết ). Trong tình cảnh đó, chị N cũng không biết làm thế nào cả. Vì chỉ hơn N có 3 tuổi thôi. ( N sinh năm 96 ). N đã cắt tay, các bác ạ. N cầm dao tem và cắt ở cổ tay, rồi khóa trái phòng lại. Và thề sẽ chết nếu bố mẹ N k ngừng lại việc làm đơn tố cáo em. Bố mẹ N đành phải chịu cô con gái xinh xắn đáng yêu, nhưng dũng cảm của ông bà. Nhưng bố mẹ N nói N phải cắt đứt liên lạc với em, nếu còn liên lạc thì sẽ làm đơn tố cáo. Và N đã,... khi đó e vừa chuyển lên đơn vị vệ binh, và có lẽ cuộc điện thoại mà e gọi về cho N, rồi N dặn e cố gắng đi hết bộ đội, đừng liên lạc nhiều ra ngoài. Là cuộc gọi cuối, khó khăn lắm cô ấy mới giữ được dt để nghe đc cuộc gọi đó của em.
Vậy đáy các bác ạ. E đã từng đau khổ tuyệt vọng, và thậm trí hận N. Nhưng nghe xong chuyện H kể, e lặng người đi. Buông thõng 1 tay xuống ghế. Tâm trạng e lúc đấy không hiểu là gì nữa. E rối bời. H cố gắng hỏi han em, để tâm trạng e khá lên, nhưng cô ấy biết lúc này, e cần 1 mình. H chào e rồi ra về, lúc đi cô ấy còn ngoái lại bảo. Tối nay N rảnh đấy. E hãy nt hẹn N ra nói chuyện. E gật đầu, rồi chào cô ấy.
E ngồi lại quán cafe, nghe những giai điệu buồn. Và nghe cả bài hát mà khi đau khổ nhất e hay bật lên để nghe. Xa em - Noo Phước Thịnh. E cứ ngồi suy nghĩ miên man. Nghĩ về những kỉ niệm đẹp, những gì mà N phải trải qua thời gian đó. Chắc N khóc nhiều lắm, cô ấy thật dũng cảm, khi làm được như thế. Liệu là em, e có dũng cảm làm thế cho ng em yêu không. E không biết nữa. Cứ chìm trong suy nghĩ, càng nghĩ lời bài hát càng như con dao sắc, cứa vào tim em vậy. Cảnh vật ở đây thật buồn. Tất cả mọi thứ. Buồn thật!
[next]

Chap 5

E mới ngủ dạy, trưa nay e sẽ đi lên HN với T, e lên học còn T lên đi làm. Nên e sẽ tranh thủ viết thêm 1 đoạn, kể cho các bác nghe.
Bác junlee nói đúng, cảm xúc khó diễn tả lắm.
E càng kể, thì câu chuyện càng gần với hiện tại của em, và nó càng hiện rõ hơn. Những cử chỉ, hành động, rồi những tình huống mà ông trời đã sắp đặt cho em. Nó như chỉ vừa mới hôm qua đây thôi. Cảm xúc vẫn còn rất thật, và in sâu vào trong tâm trí em...
Rời khỏi quán cafe, em lững thững bước ra đường. Suốt cả dọc đường về, e cứ như người mất hồn, lạc lõng, thật sự lạc lõng. E chìm đắm vào những suy nghĩ, những suy nghĩ mà chẳng đi đến đâu cả. Đầu óc em rối tung lên, thực sự e không biết mình phải làm gì tiếp theo nữa. Có lẽ cái đầu của e đã bất lực hoàn toàn rồi. Giờ chỉ biết làm theo con tim thôi. Mà theo con tim thì những mất mát sẽ lớn lắm... !
Chuông điện thoại reo lên. Thì ra đám bạn e gọi e về.
- Mày đi đéo đâu mà bỏ ae ở đây thế hả. Về chưa, bọn tao ngồi quán trà đá gần quán ăn sáng đợi mày lâu lắm rồi đấy.
- Uh, tao về đây. Về thẳng khách sạn luôn nha, đợi ở sảnh.
- Ok. Thế nào lấy sdt em ấy chưa.
-.....
E dập máy. Rồi đi bộ về, quãng đường hơi xa. Nhưng e muốn đi bộ 1 mình.
Em bước vô định dọc theo hành lang, và nhìn xuống biển, nơi mà những con sóng cứ vỗ dạt dào vào vách đá bên dưới chân em. Bên trái là những hàng dừa hơi nghiêng mình để đón những cơn gió mát mẻ mà biển gửi vào. E cứ thế đi bộ, e đưa tay lướt vào hàng lan can sát bên cạnh em, doạn đường này cũng là đoạn đường e tiễn N, lúc e ra về. E đang đi ngược hướng nó.
Thoáng chốc, e đã đi tới bãi cát, và những con sóng biển cũng xa ra. Nhưng tiếng rì rào, vẫn thế, vẫn mạnh mẽ và du dương len lỏi vào những suy nghĩ phút chốc đã mệt nhoài của em. Xung quanh, những đôi tình nhân tình tứ với nhau, họ ngồi ở ghế, ngắm biển buổi sáng, nắm tay nhau. Người con gái thì gục vào ngực người con trai và cảm nhận những hạnh phúc ấm áp và cảm nhận không gian lãng mạn mà biển mang tới. Đâu đâu e cũng thấy những hạnh phúc xa xỉ đó.
Bước vào đại sảnh. Ngồi xuống ghế chờ, cô nhân viên khách sạn đon đả chạy ra hỏi em dùng đồ uống gì không. Thấy e im lặng, cô nhân viên liền giới thiệu các đồ uống, nước dừa, nước ngọt,....
- Cho tôi 1 cốc nước lọc.
- Vâng, xin a chờ 1 lát. Cô nhân viên trả lời, rồi nhanh chóng bước đi. Trả lại không gian nặng nề cho em.
E lấy tờ giấy ra, lưu sdt N lại. Cô nhân viên mang nước lọc ra. Lúc đó, đám bạn e cũng về tới. E nhấp 1 ngụm nước lớn, định thần lại mình cố tỏ ra vui vẻ.
- Thằng chó, thế nào. E ấy đâu rồi. Cả lũ cười ầm lên, vài thằng nhao vào hỏi.
- Tao thấy em ấy được đấy. Xinh xắn đáng yêu. Thế có định triển luôn không, bọn tao giữ bí mật cho, k kể với con T đâu. Ha ha ha
- Người quen thôi, lâu không gặp. Chúng mày đừng có tưởng bở.
Cả ngày hôm đó. Cả lũ bọn e tổ chức đi chơi, thăm quan các dịa danh, rồi đi tắm biển. E cố gắng làm ra vẻ như không có chuyện gì. Nhưng chỉ cần để ý 1 chút cũng biết ngay là e đang có chuyện không vui. Có lẽ trên trán e khắc rõ chữ " buồn " lên trên đó rồi. Có 1 2 thằng hỏi, nhưng e chỉ bảo là hơi mệt rồi cố lảng tránh.
Tối hôm đó, e nt cho N sớm hơn dự định. E hẹn N tối đi chơi, chỉ là đi chơi và nói chuyện thôi. E sẽ k hỏi N điều gì làm N khó xử đâu. N yên lặng 1 lúc rồi cũng đồng ý. N hỏi e có biết chỗ này chỗ kia không để hẹn e ra đó. E trả lời
- A chỉ biết duy nhất 1 chỗ, đó là nơi mình gặp nhau lần đầu tiên ở đây thôi.
-.... Vâng, vậy hẹn a tối nay 8h nhé.
N vội vã cúp máy, dường như cô ấy sợ phải nghe e nói, sợ phải đối diện với những câu hỏi của em. Và chính e cũng sợ hệt như cô ấy vậy. Sợ vì mình là người có lỗi. Nhưng ai? Ai là người có lỗi trong chuyện này đây. Em không trả lời được.
Ăn tối xong, e bảo với đám bạn đau bụng và về phòng trước.
- Đau bụng cái đéo gì, chắc lại đi chơi với gái. Ae làm chứng khi nào về t báo với con T. Ha ha
E không nói gì cả, chỉ dứng dạy bước đi, mặc kệ những tiếng nói với đằng sau lưng của chúng nó.
E mặc 1 chiếc áo sơ mi trắng. Chiếc quần vải đen, và 1 đôi giày giản dị. Những e k mang theo chiếc nhẫn có khắc chữ L.O bên mình. Vì trong lần diễn tập cuối khóa, e đeo chiếc nhẫn vào cổ để lấy may mắn. Trong lúc diễn tập nó đã rơi ra lúc nào không hay. Không mang theo chiếc nhẫn kỉ niêm, hay đúng hơn là đính ước ấy. E sợ N nhận ra. Nhưng không để suy nghĩ ngăn e lại. E mặc kệ rồi bước nhanh ra chiếc taxi ngoài sảnh. Và tới điểm hẹn sớm hơn khoảng 15 20 gì đó.
Bước xuống xe, e nhận ra ngay địa điểm quen thuộc ấy. E vội bước tới, nhưng N đã ở đó rồi. N đứng đó, như cái lần mà N chờ đợi e lần đầu tiên vậy. N mặc 1 chiếc váy màu trắng tinh khôi, 1 chiếc khăn xoan nhẹ choàng qua vai. Tóc cô ấy đễ xõa, 2 lọn tóc 2 bên mái tết vào nhau, rồi vòng ra đằng sau gáy. Cùng với làn da trắng hồng, đôi môi đỏ mọng, trang điểm nhẹ, còn đôi hàng mi cong nữa chứ. N của em, cô ấy nhìn như thiên thần vậy. E vội vã bước tới. Tim e đập rộn ràng, tất cả mọi thứ cứ như ngày đầu tiên ở đây vậy, thuần khiết và chưa vấn vương 1 chút ưu tư nào của cuộc đời, của thời gian.
Thấy e đến sớm, N quay ra, nhìn e cười. 1 nụ cười ấp áp, xóa tan hết những suy nghĩ nặng nề của e. Trong e lúc này chỉ còn lại tình yêu thôi. E chắc N cũng vậy. Đôi mắt N ánh lên những hy vọng và tình yêu. E bước tới sát N, dường như tim e đập nhanh quá, cả N cũng vậy, khiến nhưng hơi thở dồn dập hơn lúc bt`. Cả 2 nhìn nhau cười hạnh phúc. E cầm tay N lên, đan từng ngón tay vào nhau, N lúc này nghiêng sát vào vai em.
Mọi thứ vẫn dịu dàng và nồng nàn như tình yêu của ngày đầu tiên, tình yêu của cái tuổi mộng mơ. Dường như những âu lo và sầu tư không thể chạm vào bọn e lúc này đc. Chỉ có e, có N và tình yêu say đắm ở đây thôi
Thôi T gọi e phải đi đã tối e viết tiếp!
[next]

Chap 6

E xin bắt đầu tiếp những cảm xúc của em. Từ khi e viết chap 2, cứ mỗi lần e viết về N, là mọi thứ lại hiện về. Rõ từng chi tiết
N nghiêng sát vào vai em, và nở nụ cười hạnh phúc, e cũng vậy. Tay trong tay nhau, vai sát vai nhau. E cùng N lên taxi. Anh taxi quay lại nở nụ cười thân thiện và hỏi bọn e đi đâu ?
- Mình ra biển đi anh, ra biển trước !
N nhanh nhảu trả lời, cô ấy đang rất vui, vui như 1 đứa trẻ con được cho đi chơi xa vậy. Điều đó thể hiện rõ trên khuôn mặt, non nớt và đáng yêu ấy. Chẳng lẽ em..., e lại.... có thể lừa dối được cô ấy ư. Lừa dối đc tình yêu của chính em ư. E nghĩ mình không làm đc. Rồi vui vẻ, cười đùa với N. N dựa vào vai e suốt cả đoạn đường đi. Cửa kính oto mở, gió lùa vào mang theo cái mát lạnh đặc trưng của vùng đất biển thơ mộng này.
Thoáng chốc, chiếc xe đã đưa bọn e tới bãi biển. Trả tiền xe xong, N nhanh chóng kéo tay e xuống xe. Cô ấy đang rất vội vàng, vội vàng để cảm nhận được hạnh phúc mà tình yêu đang mang tới. Cô ấy đang tràn đầy hy vọng rằng tình yêu đang quay trở lại, hạnh phúc đang ở ngay đây rồi... ngay bên cô ấy.
Ở đây buổi tối lung linh và đẹp thật, vừa đi cô ấy vừa hỏi chuyện em, vừa kể những câu chuyện thường ngày. Hôm trước, hôm kia, rồi hôm qua nữa, cứ thế cuộc sống đơn giản, đáng yêu của N đc phác họa qua lời kể đáng yêu của 1 cô nhóc cấp 3 ra. Vô tư thật. Cứ thế bên N, mọi ưu tư sầu lắng của e đều biến mất. E quên hết nỗi buồn rồi, quên mất rằng ở nhà e đang có.... E không biết nữa. E quên rồi.
Hay đúng hơn e không muốn nhớ tới nữa. E không muốn nó ảnh hưởng tới không gian này.
Cô ấy cứ chạy đằng trước, rồi chỉ cho em.
- Cái vòng này đẹp không anh.
- Có, cái này đẹp đấy.
E xưa kịp xem cho kĩ, N lại kéo e ra chỗ khác. Rồi tiếp, tiếp nữa. Chỉ thoáng qua thôi, ai nhìn thấy cũng biết ngay. Bọn e là 1 đôi. Một đôi thật đẹp, giữa miền đất lãng mạn vốn sinh ra để dành cho các cặp đôi chưa cưới, các cặp đôi đang yêu nhau say đắm, nồng nàn.
Bọn e tới 1 quán cafe được mở bên ngoài bãi biển, với sân khấu ngoài trời. N kéo e ngồi xuống.
- Mình ngồi đây nghe hát 1 lúc đi anh.
- Ừ, chiều ý e luôn. Rồi e hôn nhẹ vào má N 1 cái.
N cười thẹn 1 cái rồi gọi 2 cốc nước dừa. N bảo với cô nhân viên... bài hát tiếp theo sẽ là bài trót yêu trung quân Idol. N kéo ghế vào sát em, rồi tựa vào vai e. Âm nhạc vang lên, nghe thật du dương, những giai điệu nhẹ nhàng hòa vào với tiếng sóng biển vỗ rì rào ngoài kia. E chỉ muốn ở lại đây, bên N, và cảm nhận những ấm áp hạnh phúc này mãi mãi thôi. Nhưng cuộc sống nào có phải thế. Ông trời đã sắp đặt hết rồi. Muốn hay không thì e cũng phải chịu.
Có chút bối rối, chạm tay anh rồi... Lời bài hát vang lên, trong lòng e xao xuyến khó tả. E nắm chặt tay N, dôi bàn tay nhỏ nhắn, cực kì đáng yêu ấy. Rồi mùi hương quyến rũ từ tóc nàng, từ cơ thể nàng tỏa ra. Nàng đã mê hoặc e, mê hoặc con tim em từ lâu rồi. E thoáng nghĩ, có phải kiếp trước e và nàng đã yêu nhau rất say đắm không. Có phải kiếp trước nàng là 1 cô vợ duyên dáng, dịu dàng chờ e ở nơi quê nhà bình yên, còn e là 1 tướng sĩ đi đánh trận và cố gắng làm tốt nhiệm vụ để có thể quay về bên nàng ngay lập tức không. Nhưng sao phải đợi tới kiếp này, hay là e đã đi mãi không về, để mặc nàng phải chờ đợi trong những hy vọng mỏng manh. Vậy thì nàng đã phải buồn lắm, nàng đã phải chịu đựng nhiều đau khổ lắm. Rồi e chợt nghĩ tới câu chuyện H ( chị N ) đã kể cho em. Cô ấy đã phải chịu bao nhiêu là khổ đau, phải nén chịu 1 mình và dường như đã tuyệt vọng thì e lại tới. Lại vô tình thắp lên những hy vọng. Và thế là tình yêu lại bùng cháy trong cô ấy... và cả em cũng thế, lửa tình yêu đang bùng cháy trong em. E miên man trong những tưởng tượng và suy đoán mộng mơ của mình mà không biết bài hát đã kết thúc. N quay sang :
- Bài hát hay anh nhỉ, e thích nghe bài này lắm. Mỗi khi nghe bài hát này, e lại nhớ anh lắm, nhớ hơn tất cả những bài hát khác ấy. E cứ nghĩ là không được gặp a nữa đấy. Haha
E đang bối rối không biết trả lời thế nào, N đã nhanh nhảu gọi thanh toán rồi. Haha, đúng là trẻ con. Cái đồ đáng yêu này. N lại kéo e đi tiếp, rồi giới thiệu cho e, những nơi tuyệt đẹp ở đây. Từ những cái giản dị như cô bán hàng này vui tính lắm cho tới những nơi sành điệu như quán này đắt này, chỗ này ăn ngon này nhưng mà hơi đắt này.... Nhiều lắm cô ấy cứ nói liên tục, còn em, e chỉ nhìn cô ấy thôi, với e chỉ cần nhìn thấy N mỗi sáng, chỉ cần được yêu N thế là đủ. Đủ thật sự rồi. Anh yêu em, N ạ !
- Mình ra biển đi anh. Ra biển 1 lúc rồi tý vào chợ đêm nhé
- Ok, tình yêu. A sẽ đi theo em tới hết quả đất này luôn.
Cô ấy bẹo e cái :
- Nhớ đấy nhé. Thế thì e cũng theo anh hết đời luôn. Haha. Rồi lại cười tinh nghịch và kéo e ra biển.
Bỗng nhiên có tin nhắn tới. " A dlgt? Cho a đi chơi với bạn mà a quên luôn em rồi hả " T nt đến. E chợt sững người lại 1 lúc. Bối rối e nt lại cho T " a đang uống rượu với bạn, tý nữa a nt cho nhé ". Bất chợt N đứng bên cạnh, ánh mắt lườm nguýt đáng yêu. :
- A làm gì thế, lên đây nhanh. Hay lại đang nt với con nào đấy.
- Không, làm gì có, thằng bạn a nt ấy mà.
E vội nhanh tay xóa tin nhắn đi. Mồm thì lắp bắp. Nhưng có lẽ vì mải mê với hạnh phúc nên N k để ý.
- Cầm giày cho e này. E cầm giày cho N, rồi N chạy luôn ra biên. Cô ấy cứ như con sóc vậy, chạy lăng xăng trước mặt em. Chắc tại cuộc sống ở đây của N cũng khá hơn, nên N càng ngày càng đáng yêu và vô tư hơn ngày trước. Những ngày tồi tệ mà cô ấy phải trải qua trong thời gian học ở chỗ em.
- Nhanh lên, a làm gì mà lâu thế. Đồ rùa chậm chạp. Haha
Lời nói của N như thức tỉnh e khỏi những suy nghĩ miên man mà suýt chút nữa phá vỡ khung cảnh hạnh phúc này. E chạy ra với N.
- A cởi giày ra đi, phải đi chân đất mới cảm nhận được biển. Đúng là đồ không biết biển là gì. Rồi lại kệ e, và nhảy chân sáo tinh nghịch bên ngoài biển.
E vội cởi giày ra, và đi ra chỗ N. N bắt xắn quần lên, rồi đứng im với cô ấy, để cảm nhận những cón sóng biển ập qua chân. Cát biển bên dưới chân e cứ thế lún xuống, cảm giác hay lắm các bác ạ. Rồi N lấy bàn chân nhỏ bé của cô ấy, chí chí sang chân em. Rồi ấn e 1 cái đau điếng và chạy biến
- Á, e được lắm. E đuổi theo N, mặc kệ cảm giác mà cát đang " mát xa " cho em. E đuổi theo N. Đằng sau, những con sóng biển cũng như đang ghen tỵ muốn đuổi theo bọn e.
- Đây rồi chạy à, trả giá ngay. Ha ha. E bắt lấy tay N, rồi kéo cô ấy lại. N giống như đợi giây phút này lâu lắm rồi. E ôm N vào lòng, cô ấy áp mặt vào cổ em và đứng im cảm nhận. E cũng ôm N, cảm nhận hạnh phúc. Ơ, nhưng sao cổ e nóng nóng, nước... nước mắt. Cô ấy đang khóc. Tại sao thế? Cô ấy đang hạnh phúc. Những giọt nước mắt hạnh phúc. E không nói gì, chỉ ôm cô ấy chặt hơn.
- E cứ tưởng sẽ không bao giờ được gặp lại anh nữa. E nhớ a lắm, a biết không !?!
- Anh... A cũng thế. A cứ tưởng sau ngần ấy chuyện, a sẽ....
- Thôi a đừng nói. Cô ấy lấy ngón tay ngăn miệng e lại. N ngẩng mặt lên, 2 hàng nước mắt làm ướt đãm đôi mắt trong sáng ấy. E thật sự hoang mang, khi nhìn thấy đôi mắt vui tươi ấy thoáng chốc đã đượm buồn, hạnh phúc. KHÔNG ! E không muốn nhìn thấy N khóc, e không muốn N buồn, e không muốn đôi mắt của N phải thêm lần nào như thế này nữa. Càng nhìn sâu vào đôi mắt ấy, e càng bị cuốn hút. Càng lúc e càng gần gương mặt của cô ấy, tim e đạp nhanh, khiến hơi thở càng dồn dập, N nhắm mắt lại, gương mặt thiên thần ấy... Và e đã hôn cô ấy. Giữa tiếng biển rì rào, giữa buổi trời đêm đầy sao và giữa không gian tuyệt vời mà tình yêu đã mang đến. Bờ môi N vẫn thế, mềm mại, ươn ướt và ngọt ngào như lần đầu tiên e hôn N ấy. Rồi khi mở mắt ra, bọn e lại nhìn nhau đắm đuối, N lại gục vào vai em, còn e luồn những ngón tay mà đã bao lâu cô ấy không được cảm nhận. E luồn tay vào sau gáy N rồi ôm chặt N, như không muốn buông ra vậy. Nhưng bỗng có tiếng gọi :
- B T ( tên húy của em ). E và N giật mình, e quay ra.
- Đúng thằng chó rồi. Mày đi dâu thế hả?. Chết cha đám bạn của em. Sao chúng nó ra đây làm gì k biết.
- Ơ, chào em ! Cả lũ chúng nó tiến nhanh tới chỗ em và N. Bọn e vội buông nhau ra. Chúng nó nhìn e xogn nháy nháy.
- Được đấy thằng bạn. Mày giỏi đấy. Nhưng mà đưa chìa khóa đây. Mặt nhăn nhó. E quên mất lúc nãy cầm chìa khóa phòng.
- Sao làm gì mà căng thẳng thế.
- Căng nặng ấy chứ, bọn tao đi ăn đồ ngoài kia, tự nhiên đau bụng quá, đang đi về thì gặp mày. Đưa chìa khóa đây nhanh lên.
E móc trong túi ra chùm chìa khóa rồi đưa cho nó. Bảo thế biến về đi nhanh không lại tung tóe ra bây giờ. Ha haaaa. Nó với lấy chìa khóa của e rồi chạy biến nhưng vẫn cố ngoái lại nói với :
- Mày đợi đấy, tý bọn tao ra xử mày. Chào em nhá. Thế là mấy thằng chạy biến về phía khách sạn. Bỏ lại, à không trả lại không gian cho bọn em. Cũng từ đây. Mọi chuyện bắt đầu mất kiểm soát.
E và N tối hôm đó còn đi chợ đêm rất vui vẻ. Và đêm đó,.... e không về phòng và tắt cả điện thoại..
Mọi chuyện bắt đầu tư đây các bác ạ. Mọi rắc rối, sụp đổ và biến cố liên tục tới với em... E sẽ kể với các bác ở phần sau nhé. Giờ e phải về đã
[next]

Chap Cuối

Sr các bác, mấy hôm e bận vả lại e ở trong kí túc xá, k có máy tính nên hôm nay mới viết được cho các bác. Hôm nay e sẽ tóm tắt lại chuyện của e cho các bác nghe :(
E và N hôm đó đã có... phải nói là tuyệt vời. Nhưng mọi chuyện không hay cũng từ đây mà ra.
Sáng hôm sau, e và N quyến luyến, bịn rịn. Rồi cũng đành phải để N về nhà sớm, nếu không bố mẹ N phát hiện ra thì nguy hiểm cho cả 2 đứa. Hôm đó cũng là hôm bọn e trả phòng khách sạn để về quê.
Trước khi e về, e và N đã thống nhất với nhau, đã hứa chờ 4 năm thì sẽ đủ 4 năm. Vì lúc này N còn 1 năm nữa là học hết lớp 12. Nên e bảo N cố gắng học, chuyện tình yêu cứ tạm để đó, mình vẫn chờ nhau. Còn e phải cố gắng học để lên HN với anh. Đầu tiên N hơi băn khoăn nhưng e động viên nên N cũng đồng ý. Bọn e quyết định liên lạc với nhau ít. Khi nào nhớ lắm thì nt. Sau đó e ra về
Trên xe, mấy thằng bạn cứ vặn e, hỏi em này nọ. E chỉ bảo là nhân viên thôi không có gì đâu. Và cố gắng từ chối mọi câu hỏi của chúng nó... Nhưng e đâu ngờ, trong đám bạn của e. Có đứa biết N, và hơn nữa còn biết chuyện e và N yêu nhau say đắm như thế nào khi ở chỗ em. Chuyện sẽ không có gì đâu cho tới khi....
Sau chuyến đi chơi đó 1 thời gian, gia đình e làm ăn lụi bại, công ty phá sản. Toàn bộ gia đình phải lao đao vì nợ nần. Hầu như nhà e tháng nào cũng ko dc yên thân. Bố e suy nghĩ mà bạc cả tóc đi. E nhìn mà thương bố mẹ và cô e gái nhỏ của e.
Từ sau chuyến đi, e lạnh nhạt với T hẳn. Mọi thứ e chỉ giữ ở mức độ vừa phải, nhưng T lại khác, biết e chuyện gia đình như thế. T lại càng quan tâm em hơn, thấy e lạnh nhạt, chắc T nghĩ do e suy nghĩ chuyện gia đình nên T cứ gần gũi quan tâm e suốt. Làm e càng ngày càng khó nghĩ. Mà tại sao qua thời gian tình cảm của e với T rồi với N nó cứ tăng dần đều lên. Nhưng e biết trái tim e đang hướng về N nhiều hơn. Còn T, càng ngày bố mẹ e càng quí T vì những lúc gia đình e như thế mà T vẫn bên cạnh em.
Cũng lúc này, chỉ trước ngày bố mẹ e nói với e là gia đình phá sản vài hôm thôi. Thì các bác ạ. E gánh thêm số nợ 300tr nữa... vì thua cờ bạc. Tâm trí e ngày càng suy nghĩ nặng nề. Vừa chuyện tình yêu, chuyện gia đình, nợ nần.... à lại còn cả chuyện bạn bè nưa. Giữa bao nhiêu khó khăn chồng chất như vậy. E k giả đc nợ, cuối cùng chúng nó cũng đến nhà em. Bố mẹ e biết chuyện và nói cho e biết.... Nếu phải giả cho chúng nó ngay lập tức 300tr thì gia đình mình chỉ còn cách bán nhà đi thôi con ạ. E thật sự bàng hoàng lúc đó.
Nhưng rồi e cũng giải quyết được. E xin chúng nó cho e trả dần dần, cuối cùng chúng nó cũng phải đồng ý. T thì vẫn vậy, vẫn bên cạnh e, vẫn lo cho e. Tính T thẳng thắn lắm. Lúc e suy sụp nhất về rất nhiêu vấn đề, e thường tìm đến cần sa, và vài thằng bạn thân nhất của em. Nhưng e không hiểu sao các bác ạ. Lúc chưa biết chuyện nhà e phá sản. Buổi tiệc nào cũng gọi em, lần nào e lên chơi cũng thấy các bạn vui vẻ cười đùa. Ây thế mà sau khi e tâm sự cho những thằng " bạn thân " e nghe câu chuyện của em. E cứ ngỡ rằng chúng nó sẽ giúp đỡ, san sẻ và cảm thông cho em. Nhưng KHÔNG !!!!!
Thật sự đến bây giờ e vẫn còn bất ngờ về thái độ đó. Thời gian đầu e k nhận ra sự thay đổi của chúng nó đâu, vì đã chơi thân với nhau cả chục năm trời rồi, nên e suy nghĩ vô tư và ngu dốt lắm. Mãi đến đợt tết vừa rồi. Chúng nó thể hiện ra mặt luôn.
Đêm 30 tết e vẫn còn trên HN lận đận kiếm tiền sao cho đủ 10tr về để đưa cho chủ nợ. Vậy mà k ai đoái hoài gì đén e cả. K hỏi han. Rồi lúc 8h e vẫn nhớ, thằng bạn thân chục năm trời của e gọi. Rủ e ra uống rượu, nhưng e vẫn ở HN k về đc. Thế là nó bảo e ko hết mình nay nọ, rồi nt cho e : " CÚT ". Cả mấy ngày tết cả đám chúng nó chỉ gọi cho e 1 cuộc duy nhất và hỏi : Còn.... không lấy cho tao 1 ít ". Rồi hôm kia chúng nó vừa tổ chức sn với nhau, đủ cả. Nhưng dcm thiếu em.
Vậy đấy, lúc e có tiền chỉ là đủ tiên để góp vào vui chơi cung nhau thôi, chứ k phải là tiền để bao hết chúng nó. Cứ nghĩ rằng a e vui buồn có nhau. Ai ngờ đâu, lúc e lâm vào hoàn cành này mà chúng nó lại quay ngoắt ngay như thế. 10 năm trời chơi với nhau. Nhục thật. Lúc này e chỉ nghĩ tai sao ngày trước vì chúng nó mà e lại chửi T, rồi mắng T ko ra gì trước mặt mọi người đẻ bảo vệ chúng nó. T biết e hay hút cỏ, nên có lần T đã nói với chúng nó là dừng rủ rê e, rồi chúng nó nói với e, e lại mắng T. Giờ e thấy thương T thật. Bọn chó má.
Và cũng từ mồm chúng nó mà ra cả. Dcm bọn chó chết.
Sau khoảng thời gian, cả e và cả gia đình lâm vào khủng hoảng, và nợ nần. E vẫn thấy T bên cạnh e, cô ấy càng quan tâm hơn, càng yêu e hơn thì phải. Cô ấy đi làm, biết e không có tiền, nên thỉnh thoảng bỏ tiền vào ví e rồi rủ e đi chơi, đi xem phim. Mà T k hề hay biết rằng e vẫn thỉnh thoảng lén lút nt với N. Cứ như thế, ngày qua ngày, suy nghĩ của e ngày càng nặng nề. Rồi đến ngày N đỗ DH, N mừng rõ báo tin cho em biết. Trong lòng cô ấy vui sướng lắm. Vì cảm giác đỗ DH, và còn mơ mộng tới 1 tương lai sẽ được lên HN cùng với em. N còn bảo, e và N sẽ ở chỗ trọ gần nhau rồi e phải đưa N đi xem phim. E phải thuộc nhiều đường HN vào để còn đưa N đi chơi,.... Nhưng N có biết đâu... Mọi chuyện đã ra ngoài tầm kiểm soát của e rồi.
Gần ngày N lên HN, N xin bố mẹ về chỗ e chơi. E vội vàng nói dối T và về ngay với N. Tối hôm đó, e đưa N đi chơi khắp chỗ em, đi qua những con đường đầy kỉ niệm, qua trường của N, qua cả phố của N. Con phố mà nơi cuối cùng e với N chia tay nhau. Rồi e đưa N lên phố kem ở chỗ e. Thời gian N ở đây mà N chưa bao giờ đc ăn cả. 2 đứa cứ thế dắt nhau đi hết những nơi đẹp nhất ở đây. E thường vuốt mái tóc của N mỗi lần như thế N lại nhắm mắt lại và thế là không gian lại lặng im chỉ còn nghe thấy tiếng đập của trái tim thôi. Nhưng rồi, không hiểu sao T biết chuyện N về chơi với em. E thật sự không hiểu tại sao T biết. T gọi điện cho e, lúc đó T đang đi làm, còn e đang đưa N đi ăn kem. T gọi điện cho e và khóc nức nở, thì ra có đứa còn chụp cả anh của e và N gửi lên cho T. Sau này, nghe bạn T kể e mới biết, lúc đó T cứ khóc và gào lên hỏi tại sao. Tại sao? T yêu e như thế, vì e như thế mà e lại đối xử với T như vậy. Kể cả lúc e khó khăn nhất, T vẫn yêu và bên e, con e tại sao e lại như vậy với T, bạn bè T xúm lại an ủi T. E nghe dt mà trong lòng cứ dằn vặt, cũng chẳng biết làm sao cả. Rồi e cũng phải trả lời T.
- Xin lỗi em. A vẫn còn yêu N rất nhiều. Rồi e cúp máy.
E lại quay lại chỗ N, N vẫn ngồi đó, xinh xắn như thiên thần vậy. E và N tiếp tục buổi tối với nhau. Nhưng thật không ngờ, khi e dẫn N đi được 1 đoạn, thì có 1 cuộc điện thoại tới máy N. Sdt của T. Sao cô ấy có thể biết đc sdt của N. Thì ra lúc ở trên xe oto đi về, e có lấy máy thằng bạn thân " chục năm " của e để gọi cho N. Chắc nó biết đấy là N, nên lưu lại cho chắc. ( Sau này e còn biết chuyện thằng chó đáy còn nt tán của N của em, N kể cho e biết ). N nghe dt, e dịnh ngăn lại nhưng không kịp. Từ lúc nghe cuộc điện thoại, mặt N chuyển dần từ vui vẻ sang thất vọng. Lúc dập máy cô ấy như người mất hồn, và mắt nhìn vô định. Cô ấy quay sang nhìn e với ánh mắt thất vọng, ánh mắt mà chưa bao giờ e nhìn thấy ở cô ấy :
- Chị T có phải vợ sắp cưới của anh không?
- Anh...
- Không phải nói nữa. Sao a lại làm thế với em? Sao a còn gặp lại em làm gì. N hét lên rồi chạy thằng ra chiếc taxi và đóng cửa lại, mặc cho e chạy đuổi theo và cố gắng giải thích. Nhìn chiếc taxi cứ thế lăn bánh đi cho đến khi khuất bóng, e ngồi sụp xuống bên lề đường. Cảm giác tuyệt vọng, và 1 tâm trạng hỗn độn. Chỉ trong vòng chưa đầy nửa tiếng mà e đã làm 2 cô gái yêu em phải tuyệt vọng. E cố rút điện thoại ra bật lên. E gọi cho T, E gọi cho N. Đều không được tất cả đều thuê bao. E lo quá, k biết T giờ đang thế nào, cô ấy đã đi làm về chưa. Còn N, cô ấy có nhớ đường vè không?. E vội lấy xe, rôi đi qua nhà cô N. E dựng xe từ đằng xa, rồi ngó vào cửa nhà cô N.
- A đến đây làm gì? Anh về đi !!!. A là đồ tồi.
N ở ngay đằng sau e, N đang đi với thằng e họ. N đẩy mạnh e ra, rồi chạy vào cửa. E lại lủi thủi ra xe. Tay châm thuốc, còn tay kia lại bấm số T. Tâm trí e lúc đó cứ làm mặc định theo phản xạ ấy, chẳng nghĩ được gì. Rồi e gọi cho bạn T. Mãi tới lúc muộn, bạn T mới nt lại cho e rằng cô ấy khóc mệt quá nên ngủ rồi. Tận lúc đó e mới cảm thấy yên tâm phần nào.
E ngồi thụp xuống bên lề đường cạnh nhà e. Chắc bây giờ T đang khóc nhiều lắm, hy sinh cho e nhiều như thế vậy mà đùng 1 cai e lại làm chuyện như vậy. Chắc T buồn lắm. Còn N nữa, sau ngần ấy thời gian tuyệt vong, rồi e lại tới thắp lên hy vọng cho N. Thời gian chưa đc bao lâu, thì cô ấy lại phải chịu đựng chuyện này. Chắc N đang suy sụp lắm. E k dám nghĩ nữa. Rồi không biết ngày mai sẽ như thế nào đây
Sáng hôm sau, e ngủ dạy đã là buổi trưa. Đt ko tin nhắn, không cuộc goi nhỡ nào. Bỗng nhiên lúc đó e cảm thấy sợ, e nhấc máy gọi cho N. Sau 1 hồi chuông dài cuối cùng e cũng nghe đc giọng N :
- Alo,N hả e đang ở đâu. E phải nghe a giải thích đã chứ.
- Không cần nói gì hết anh ạ. Đêm qua e và chị T đã nói chuyện với nhau rồi. E và a đáng nhẽ k nên gặp lại nhau. E đi về.... rồi a đừng gọi cho em nữa.
E vội gọi lại. Lại thuê bao. E vội vệ sinh cá nhân rồi phi ngay xe tới nhà cô N. Nhưng N đã đi thật rồi. N đi từ sáng nay, rất vội vã. E không hiểu N và T đã nói chuyện gì với nhau nữa. E bắt đầu thấy T thật rắc rối. E nhấc điện thoại gọi cho T.
- Alo. T hả.
-....
- E nói gì với N vậy?
- A còn dám hỏi em à. E nói tất cả những gì N hỏi, e nói hết.
- Sao....? E k biết hôm qua a nói gì với em à. Hả?
- Có, nhưng thế thì sao? E không cần biết. Tút tút.
Lại thuê bao tiếp. E thật sự cáu thật đấy. E về nhà tìm đủ mọi cách liên lạc với N, nhưng không được. Mọi thứ lại im lặng như cách đây 4 năm vậy. E lại chìm trong căn phòng, lại cảm giác tuyệt vọng ấy. Nhưng lần này thì mọi thứ nặng nề theo 1 cách gì đó khiến căn phòng trở nên vừa căng thẳng, mệt mỏi, lại vừa tuyệt vọng.
Chiều tối hôm đó T về, cô ấy vào nhà e nấu cơm với mẹ e, trò chuyện vui vẻ với gia đình e. Như chưa có chuyện gì xảy ra cả. Rồi bố mẹ e lên phòng, hóa ra bố mẹ e đã biết chuyện. Cứ thế bố mẹ e nói e, E mệt mỏi, căng thẳng, rồi T lại mang đồ ăn lên và mang đồ ăn xuống, vẫn còn nguyên. E chẳng buồn ăn gì cả. Khó khăn lắm e mới gặp lại đc N. Vậy mà giờ.... Rồi thời gian lại trôi đi, nặng có nhẹ có, bố mẹ e cứ thế khuyên em. Rồi bọn đòi nợ lại đến. T lại đứng ra đưa cho bố mẹ e 1 ít góp vào cùng trả cho e. E còn nhớ thời gian đó, e suốt ngày ở trong phòng, cùng lắm chỉ đi ra ngoài mua chai nước bao thuốc, rồi lại đi về. Cứ thế thời gian kéo dài, e dường như chấp nhận an bài số phận vậy. Cuộc sống dường như lại trở lại bình thường, trở lại những ngày đầu tiên không có N nhưng chỉ thâm tâm e biết vậy thôi. E lại tiếp tục lên trường đi học, T lại đi làm. Mọi thứ như chưa có gì đảo lộn. Nhưng e biết e đang sống vô hồn.
Rồi thời gian sau lúc đó là gần tết rồi :
- A dlgt ? Tin nhắn của N. Trời ơi. Cô ấy vua nt cho mình. E vội vã gọi điện lại ngay, e k thể kiềm chế để nt đc. Nghe giọng N, e mừng quá, nhưng sao giọng N có vẻ khác khác. Sau vài câu hỏi thăm, N nói với em. Có lẽ duyên của e với N đã hết. N cũng biết chuyện của e và T nữa. Hóa ra thời gian vừa qua, T và N vẫn nt với nhau. Thậm trí N còn biết việc, T đã có thai với em trước khi e biết nữa.
- Ra tết e bay rồi.
- Sao em....
- E quyết định rồi? E học xong sẽ ở lại bên này luôn không về nữa.
................
Từ lúc đó thì e cũng chẳng còn biết N hỏi gì nữa, chẳng biết N hỏi thăm ai nữa. N k cho e biết ngày N đi. Chỉ biết N sẽ sang với chị N. Rồi điện thoại của N lại thuê bao. Những tháng gần cuối năm là những tháng tồi tệ nhất của em. Chưa bao giờ e lại cảm thấy tồi tệ như vậy. Nợ nần, gia đình, bạn bè, tình yêu. Tất cả mọi thứ, e chẳng còn gì cả. Lúc này T cũng đã có thai với em. Mọi thứ giữa e với T cũng đã khá hơn, vì cô ấy chẳng làm gì cả, chẳng có lí do gì e giận cô ấy cả. E chỉ thấy mình,.... Có nhiều lí do khiến e phải chán nản thế này mà. Đâu phải do cô ấy. E định vài ngày nữa sẽ nói với bố mẹ em rằng T đã có thai với e. Và bọn e sẽ tổ chức đám cưới. Mà cũng chẳng biết có tổ chức nổi không nữa. Vì bây giờ, bố mẹ e đang phải rất khó khăn mới kiếm đủ tiền sống hàng tháng. Còn e, hiện nay tiền đi làm thêm của e, chỉ đủ e chi trả hàng tháng. Giờ còn phải lo cho T cho con nữa. Cứ tất bật với cả ngày công việc, rồi đi học. Tối đến e nằm ở kí túc xá, lại nằm giường 2 tầng, e lại nhìn lên phản của thằng e giường trên, lại bức ảnh mà e đã giấu đi từ rất lâu rồi, e lại ngắm ảnh N trước khi đi ngủ. Cũng như cách đây 4 năm e làm vậy. Nhưng lần này thì mọi thứ khác thật rồi....
Câu chuyện của e cho tới ngày hôm nay là vậy đấy các bác ạ. Ở cương vị của e bây giờ, e chỉ muốn nói vài điêu với các bác nếu lỡ có rơi vào tình cảnh giống hoặc gần giống e. Nếu chưa quên được ng con gái cũ thì đừng bao giờ yêu người mới. Đừng lầm tưởng nỗi đau và sự cô đơn thành yêu thương. Nếu đã hứa đợi ai thì phải đợi và thêm nữa hãy tìm hiểu lý do thật kĩ rằng tại sao khi đang yêu nhau như thế mà bất chợt.... Thôi e không nói nữa, giờ các bác có khuyên em gì, hay chia sẻ gì với e, các bác cứ nói ra đi....
Vì bây giờ e muốn tìm được N cũng không khó nhưng tìm cô ấy thì còn T. Còn T thì sao ? E thật sự khó nghĩ lắm các bác ạ.
Có bác khuyên em, ngày N đi, e và T nên ra tiễn N. và khuyên em hãy chọn T.
Nhưng e cũng sợ sau vài năm nữa, e chắc rằng lúc đấy nỗi đau vẫn chưa nguôi ngoai đâu. Ông trời lại cho e gặp N 1 lần nữa thì.... Không biết sẽ như thế nào nữa. Càng nghĩ càng buồn :(

 Hoàn Thành  - Em đã lỡ một tình yêu! -  7 chap 

BÌNH LUẬN VỀ TRUYỆN

Bạn đang đọc truyện trên website DocTruyenVoz.Com
Các bạn đang đọc truyện trên DocTruyenVoz.Com, website đọc truyện voz nhanh, đẹp, không quảng cáo khó chịu... Hãy LIKE Facebook DocTruyenVoz dưới đây để cập nhật những truyện mới nhất!
Tên

#AnhChàngBéCon,29,#BạnLoằn,1,#BạnThânYêu,1,#BiênGiớiNgàyThángNăm,13,#BíMậtKinhHoàngTrongQuánNet,1,#CáChépMùaDịch,1,#CasinoKýSự,60,#CănNhàKho,1,#ChạyÁn,40,#ChịQuảnLýDễThương,6,#ChuyệnBựaThờiĐiHọc,1,#ChuyệnCủaBun,1,#ChuyệnLinhTinhTạiHạ,1,#ChuyệnLoạnXịNgậu,1,#ChuyệnVềNữSaleBĐS,1,#CóLẽAnhQuáNgốc,1,#ConChủTịch,1,#CóNênYêuCôBạnThânĐểBảoVệCôẤy,1,#ConGáiSếpTổngVàOsinCấpCao,19,#CôBéHàNội,7,#CôGiáoChủNhiệmCủaTôi,1,#CưaChịHàngXóm,1,#DầuKhí,28,#DòngĐờiNổiTrôi,5,#DuyênTrời,1,#ĐãNhớMộtCuộcĐời,11,#ĐơnPhương,28,#ĐứngDậyTừVấpNgã,4,#ĐừngĐùaVớiTeen,1,#ĐừngLàCảThếGiớiCủaNhau,13,#GáiĐếnỞCùngNhà,37,#GấuEmCóVõ,1,#GấuEmLàHotGirl,1,#GópTiềnChơiCave,1,#HaiChịEmTinder,1,#HậuHóaĐơn,14,#HậuHóaĐơnPhiênBảnThực,24,#HóaĐơn,140,#KhépLạiQuáKhứ,7,#KhôngPhảiTruyệnKinhDị,1,#KýSựChuyểnMộ,21,#LàmNghệThuậtPhảiCóĐamMê,1,#LàmViệcTrongQuánMassage,21,#LàngQuêThànhPhốTôiVàEm,85,#LờiTrầnTìnhCủaMộtẢĐiếm,1,#LỡTaySờGấu,1,#LỡYêuNgườiTình,29,#MyMemory,39,#NayCãiNhauVớiVợVuiQuáMấyBácẠ,34,#Nga,7,#NgàyHômQuaĐãTừng,6,#NgheCaveKểChuyện,39,#NgườiConGáiÁoTrắngTrênQuánBar,3,#NhậtKýBuồnChuyệnTù2013,26,#NhữngBóngMaTrênĐườngHoàngHoaThám,22,#NhữngChuyệnBựaThờiSinhViên,1,#NiềmHạnhPhúcCủaMộtThằngNghèo,13,#NữTiếpViên,33,#OanGiaNgõHẹp,78,#ÔiCáiCuộcĐờiCủaTôi,9,#ỞTrọVùngCao,7,#PhảiLòngAnh,1,#QueEmĐấtĐộc,1,#QuêNgoại,1,#RanhGiới,8,#Sau5NămGấuĐãDốiEm2Lần,1,#TạiHạ,17,#TánCôGiáo,1,#TánGái10kSub,16,#TánGáiCùngCơQuan,1,#TánGáiTâyTrênMeowchat,6,#ThờiSinhViên,1,#TiềnHóaĐơn,51,#TìnhYêuHọcTrò,74,#TôiĐangChănRauLàVợCũ,1,#TôiLàGáiDịchVụ,1,#TộiLỗi,48,#TruyệnKỳBíỞBerlin,1,#VẽEmBằngMàuNỗiNhớ,47,#VozNgoạiTruyện,1,#VôTìnhHônGáiEmPhảiLàmSao,10,#XinLỗiAnhYêuEm,5,#YêuCaveCaoCấp,12,#YêuGáiDịchVụVàCáiKết,1,#YêuThầmChịHọ,157,#YêuThầmVợBạn,1,100 ngày cố yêu,1,1730.365.2.1,13,7 ngày làm gia sư,1,Anh có thể tặng em một nụ hôn không,1,Anh ơi em không phải là rau,1,Bạn gái cũ làm thư ký,33,Bạn gái tôi là lớp trưởng,1,Bản lĩnh ếch cụ,1,Bắt gặp gấu ôm eo thằng khác,1,Bị con bạn thân nhìn thấy chết em rồi,1,Bị đâm khi đi chơi cùng Gấu,1,Bị ép đi xem mặt gái,21,Bị gái ở bể bơi vô ảnh cước vào bụng,1,Boys Già,4,Bố vợ tôi,1,Bỗng dưng anh yêu em thiên thần bé nhỏ,4,Cách chinh phục gái hơn tuổi,72,Cai sữa,1,Cảm nắng chị cùng dãy trọ,13,Cảm ơn em con cave đã thay đổi cuộc đời anh,1,Cát tặc,14,Câu chuyện về 1 checker,9,Chàng lớp trưởng và cô nàng đanh đá,11,Chàng trai năm ấy tôi từng theo đuổi,1,Chăn rau,1,Chăn rau ai dè yêu thật,1,Chị ơi anh yêu em,1,Chuyện của một thằng bị bệnh tim,1,Chuyện của tôi,22,Chuyện em xả hơi,1,Chuyện FA kinh niên và có vợ như nào,1,Chuyện Q4,1,Chuyện tình buồn của tôi,53,Chuyện tình của anh nhân viên văn phòng và con gái cảnh sát,24,Chuyện tình của mình với gấu người Đài Loan,31,Chuyện tình của tôi nàng và con chó,1,Chuyện tình với em hàng xóm,1,Chuyện tình zồng,5,Chuyện tù,3,Chuyện về người phụ nữ,26,Chuyện xưa và nay,6,Có gấu là người Hàn,1,Con bạn thân,26,Con đường mang tên em,29,Con Thầy - Vợ Bạn - Gái Cơ Quan,2,Cô bạn gái người Mỹ của tôi,29,Cô gái của sếp,19,Cô gái thích coffee đen,1,Cô giáo chủ nhiệm của tôi,11,Cô giáo Em sẽ mãi ở trong trái tim anh,39,Cô giáo và học sinh,2,Cô trợ lý và nàng gia sư,51,Cơn mưa ngang qua,1,Cuộc chiến giữa Nhíp xinh và Quần đùi hoa thủng đũng,26,Cuộc đời một giấc mơ,1,Cuộc đời tôi và những mối tình đi qua,54,Cuối cùng mình cũng lấy được vợ,1,Cưới em gái tiếp viên quán cà phê,1,Cười lên cô bé của tôi,129,Cứu gái đụng xe và câu chuyện tình buồn,1,Cứu net một em sinh viên hot girl,1,Danh Sách Truyện,318,dauphongver01,3,Dì ơi có phải là tình yêu,2,Dì tôi là một teen girl,7,doithayxx,8,Drop,54,Du học Liên Xô,73,Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt,1,Đã nói lời tạm biệt,1,Đang viết,41,Định mệnh của tình yêu,1,Đôi mắt người xưa,1,Đừng đùa với gái hư,1,Em đã bỏ nghề làm nông nghiệp như thế đó,1,Em đã là thiên thần,23,Em đã lỡ một tình yêu,1,Em đã nuôi con của người em yêu như thế nào,7,Em hàng xóm đối diện nhà tôi,4,Em hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà,51,Em hàng xóm xa lạ,1,Em KTV Massage,1,Em là cô bé của anh,7,Em nhân viên của mama,4,Em sinh ra là để hạnh phúc,78,Gái net,19,Gái trọ cạnh phòng,8,Game Online Chuyện tình 5 năm trước,1,Gấu đã tán em như thế nào,1,Gấu hơn mình 6 tuổi,1,Gấu kute và cực kỳ bá đạo,4,Gấu mình ngủ với 1 gã đã có vợ,1,Gấu mới cao tay trả thù gấu cũ,1,Gấu phản bội sau 7 năm yêu nhau mặn nồng,1,ghost,2,Gia đình hắt hủi say nắng cô nàng lớp 12,51,Giá như dừng yêu,3,Giảng Viên lái xe bất đắc dĩ,33,Gio_Vo_Tinh2710,2,Giới hạn tình bạn hay vượt rào,4,Hành trình cưa đổ MC,1,Hành trình tìm lại,25,Happy Ending,34,Hãy hiểu anh người anh yêu,14,Hẹn ước Bồ Công Anh,4,Hoàn thành,209,Học sinh,33,Hối hận vì lấy vợ sớm,1,Hồi ức của một linh hồn,8,Khi vozer đưa gái đi chơi,1,Khiêu vũ giữa bầy gõ,30,Khiêu vũ giữa bầy les,18,khovigaitheo,2,Không lẽ nói cho cả thế giới rằng mình đang yêu,7,Không phải truyện kinh dị,12,Kỷ niệm ngu nhất trong cuộc đời,1,Ký ức xưa,3,Là duyên hay là nợ là chăn hay bị chăn,7,Làm thằng đàn ông tốt không phải lúc nào cũng hay,1,Làm việc cùng EX,1,Lắng nghe nước mắt My memoirs,3,Lần đầu hút cần,1,Lỡ ngủ với chị,1,Lời trần tình của một ả điếm,25,Minh Hoàng và Hoàng Vi,3,Mối tình đầu,1,Một đêm trăng lạnh trai lông bông cảm nắng gái lạnh lùng,1,mrxau,3,Mùa gấu chó,1,Mưa hay nước mắt,31,Này điếm em yêu chị,1,Này em làm cô dâu của anh nhé,9,Nên là chúng mình lấy nhau đi,1,Ngày không Phây,1,Ngẫm,52,Nghề bồi bàn,20,Nghề Vệ Sĩ,4,Nghi vấn cao thêm sau 4 năm tu luyện,32,Ngỡ quên và ngàn ngày nhớ,43,Người con gái nghiền chữ nạ,1,Người yêu cũ của gấu dọa giết em,1,Người yêu tôi là gái hạng sang,15,Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,41,Nhập viện xa nhà Gái thành phố thương,4,Nhật ký anh yêu em,9,Nhật ký chăn rau,7,Nhật ký gã tồi và cô cave bé nhỏ,1,Nhật ký Hoàng Vy,22,Nhật ký làm bố,1,Nhật ký những ngày đầu làm vợ,1,Nhật ký những ngày mưa,17,Nhỏ bạn thân bị less,22,Những đứa em gái và bà xã hiện tại,16,Nó lại nhớ anh như một thói quen khó bỏ,1,Nocturne 1 kí ức đẹp,1,Nợ duyên nợ tình,28,Nửa đêm gấu cầm dao,1,Ở chung với gái,23,Phải lòng anh,3,Phụ nữ không hề khó hiểu,1,Ra mắt gia đình ex,13,Sad Ending,16,Sau 10 năm gặp lại em đã có gấu là bạn thời lớp 1,5,Say nắng cô em tán cô chị,5,Say nắng gia sư của em trai,9,Săn nã,40,Sống chung với gái,8,Tạ Trùng Linh hồi ký,1,Tác giả Tại Hạ,15,Tán cô giáo,39,Tán gái bên Hàn,1,Tán gái dễ ợt,1,Tán gái hơn tuổi và những bài học,2,Tán gái khó thế sao,1,Tán gái ở nhà,31,Tán gái Tây,15,Tâm sự,8,Tâm sự của chàng trai 18 tuổi sắp làm bố,12,Tâm sự của một thằng con trai tỉnh lẻ say nắng gái thành phố,1,Tâm sự hồi ký về trại Sa La Điên,1,The day you went away,43,The Khải Huyền,18,Thời trẻ trâu và chuyện tình tù,4,Tiền nhiều thì có nên mua nô lệ về chơi,1,Tín dụng đen,18,Tình đầu sau 1 đêm trắng và phát hiện ra sự phũ phàng,1,Tình yêu và tình dục,1,Tôi đã tiêu 10k như thế nào,1,Tôi đi tán gái,1,Tôi Em 2 thế giới,1,Tớ có thể yêu cậu cũng có thể quên cậu ngay lập tức,1,Trả thù gấu chó,16,Trai ngoan dính phải gái hư,1,Trót yêu,1,Trớ trêu,1,Truyện 18,28,Truyện cười,17,Truyện cười Vôva,47,Truyện ma,9,Truyện ngắn,98,Truyện tâm linh Bố em,1,Từ gặp ma đến gặp gấu,25,Tưởng nhầm gái hư đc nhầm gái ngoan,22,Vì cuộc đời là những luống rau,8,Vị tình đầu,12,Videos,12,Vo_Tonq_Danh_Meo,12,Vợ chồng hàng xóm,1,Vợ ơi anh biết lỗi rồi,27,Vợ xăm hình hổ báo nhưng rất chung tình,44,Vợ yêu,8,Vợ yêu ơi anh yêu em nhiều lắm,1,Xin lỗi em bởi vì anh nghèo,1,Yêu bé Dừa,2,Yêu chị cùng công ty,1,Yêu cô bạn học cùng cấp 1,4,Yêu em là hạnh phúc đời anh,1,Yêu em nhanh thế,1,Yêu em quá nhanh và nguy hiểm,8,Yêu gái dịch vụ và cái kết,11,Yêu gái matxa và kết cục,1,Yêu người cùng tên,70,Yêu người IQ cao,26,Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái,16,Yêu thầm em gái bạn thân,1,
ltr
item
DocTruyenVoz.Com: Full - Em đã lỡ một tình yêu! - 7 chap
Full - Em đã lỡ một tình yêu! - 7 chap
Đọc Truyện Voz - Truyện ngắn Voz - Truyện tình yêu Voz - Truyện hay Voz - Em đã lỡ một tình yêu full
http://lh4.ggpht.com/-XpbSsbwcthg/VcwAihw0FjI/AAAAAAAADWI/X3LX163xRC4/s1600/emdalomottinhyeu.jpg
http://lh4.ggpht.com/-XpbSsbwcthg/VcwAihw0FjI/AAAAAAAADWI/X3LX163xRC4/s72-c/emdalomottinhyeu.jpg
DocTruyenVoz.Com
https://www.doctruyenvoz.com/2015/08/em-da-lo-mot-tinh-yeu.html
https://www.doctruyenvoz.com/
https://www.doctruyenvoz.com/
https://www.doctruyenvoz.com/2015/08/em-da-lo-mot-tinh-yeu.html
true
3715675415566788023
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts XEM TẤT CẢ Đọc tiếp Reply Cancel reply Delete Đăng bởi Home TRANG TRUYỆN Xem tất cả CÓ THỂ BẠN THÍCH TAG ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Không có truyện nào! Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April Thg 5 June July August September October November December Thg 1 Thg 2 Thg 3 Thg 4 Thg 5 Thg 6 Thg 7 Thg 8 Thg 9 Thg 10 Thg 11 Thg 12 just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow NỘI DUNG NÀY ĐANG BỊ KHÓA BƯỚC 1: Chia sẻ lên Facebook Bước 2: Bấm vào link bạn vừa chia sẻ trên Facebook Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy Table of Content
A+ A-