Này Em, Làm Cô Dâu Của Anh Nhé! - Chap 49 → 60

Chọn chế độ đọc: Sáng - Tối
này em làm cô dâu của anh voz

Chap 49

Ra giêng trời trở nên ấm áp hẳn. Gọi là nóng thì đúng hơn. Mấy năm trở lại đây cứ toàn nghe đồn nào là khí hậu Trái Đất đang nóng lên vì cái này cái nọ. Chắc từ nay phải kêu gọi gia đình, bạn bè, đồng hương đồng chí phải tranh thủ bảo vệ môi trường để sống nốt kiếp này chứ mới ra xuân mà trời cứ hừng hực như này chắc sang hè phát nữa chỉ có ăn rồi ngồi trong phòng hít hà hơi thở của cái điều hòa cũng nên ấy chứ. Còn con cháu thì đời nó khoa học công nghệ phát triển hơn, khắc nó tìm ra cách giải quyết.
Nhẽ ra giờ này là đi tuần trăng mật về rồi cơ mà đến bây giờ vẫn chưa được đi. Sự cố ngoài ý muốn xảy ra nên phải đợi vợ phục hồi sức khỏe, cộng thêm áp lực từ hai phía gia đình nên chờ ra năm mới đi cho... Nó máu!!!
Mồng 1, 2, 3 tết năm nay ăn tết ở quê không ở thành phố. Lâu lắm rồi mới được về quê ăn tết. Cái tết gần đây nhất tôi đón ở quê cách đây chắc cũng tầm 16 17 năm rồi là ít. Bây giờ lại thấy nó là lạ làm sao đó. Không khí nó khác hẳn, vui vẻ, ấm cúng hơn nhiều so với tết ở thành phố. Ra đến mồng 4, mồng 5 còn thấy tết đến là vui.
Được cái sướng vợ đẹp, nên đi đâu cũng có người khen ngợi, trộm vía, phủi phui cái mồm khen nhiều mà không sợ kiêng cữ gì. Tôi cứ gọi là nở hết cả mũi. Cứ cái độ này dăm ba bận nữa mà lên thành phố ô tô xe máy thi nhau chui qua lỗ mũi thông hầm ấy chứ (._.") Em nó khéo léo, làm gì cũng đâu ra đấy, rồi lại nết na thùy mị, ngoan hiền, gọi dạ, bảo vâng... Người gì mà yêu thế không biết nữa. Đúng là vợ mình có khác. Mà ức nhất là cái tụi trai làng, cứ thấy em nó ra đường đi lễ với bà gì là lại xúm vào trêu này trêu nọ, gái đã có chồng rồi đấy, ngon ngon cái đầu tụi mày ấy. Thích thì về lấy vợ mà ngắm, đi ngắm vợ của ông, ông bực.
Nói không phải phép, có nhiều đứa con gái thành phố về quê lại hay sợ này sợ nọ. Chứ nông thôn làm gì có được sạch sẽ, tiện nghi nhiều như thành phố, gặp cái gì cũng eo eo... Thấy ghét. Nhưng mà vợ mình nó khác. Ngày ba bữa ăn uống, ngủ nghỉ ngon lành. Thế mới càng yêu, càng quý, càng tôn trọng vợ. Gì thì gì cũng gái thành phố, nhỏ giờ đâu biết đắng cay khổ cực. Biết con trâu đồng cỏ như nào đâu mà, về đây lại biết thêm nhiều cái lạ cái mới chứ không phải như nàng tưởng "con bọ ngựa với con bọ gậy nó là một". Rõ là khổ cơ mà.
Dẫu sao thì hôm nay cũng chuẩn bị lên Sapa đi hưởng tuần trăng mật. Tranh thủ vợ chưa phải đi học đi chơi cho nó mái thoải tâm hồn. Ra tết chắc giờ trời chỉ gọi là mát mẻ chứ không thể lạnh để mà có tuyết được nữa. Nhưng mà vợ tôi thích đến Sapa, vì nghe bảo ở đấy có nhiều cảnh đẹp, nhiều cái để chơi. Trước cả hội cũng đang tính đi phượt lên đấy vào mùa đông năm nay, nhưng đó là ý định khi tôi còn là zai tân cơ đấy, còn bây giờ có vợ rồi thì vợ là số một, vợ đi đâu, chồng theo đi đấy.
Không có máy bay lên thẳng trên đấy nên phải đi bằng ô tô khách. Cơ mà vợ cũng thích đi xe khách để tiện ngắm nghía dọc đường, đang mùa xuân hoa nở nhiều, cảnh đẹp, lãng mạn... Bla bla...
Đi đường dốc, ngoằn nghèo dễ sợ mà vợ tôi vẫn nhí nhảnh như gì ấy, hết chụp hình rồi cảm thán... Tôi ngồi một bên ngủ cũng không yên thân. Muốn cáu, ngồi dậy đạp cho một phát bay đi đâu thì bay luôn.
- Vy ơi...
- Dạ?
- Em có cho anh ngủ không hả?
- Cảnh đẹp như này mà anh nỡ ngủ hả? Ngồi dậy xem đi, lâu lâu mới có cơ hội xem một lần, đâu phải ngày nào cũng thấy đâu.
- Trời ơi, trên mạng thiếu gì hình đẹp cho vợ xem mà vợ cứ phải loi choi chui ra ngoài cửa sổ làm gì cho nguy hiểm hả vợ?
- Trời, nói như chồng thì trên thế giới này có chỗ nào em chưa đặt chân đến đâu, đồ con heo.
- Vậy vợ im lặng chụp đi, để yên anh ngủ. Cứ lâu lâu đánh vào người anh như thế anh chịu không nổi. Huhu
- Đồ con heo. Dậy đi, ngắm cảnh với em, tối để cho chồng ngủ không bắt chồng dẫn đi chơi đâu.
- Có bắt cũng không đi.
- Được lắm. Có dậy không hả?
- Hứ... Thích vậy kêu bố mẹ xây cho một cái nhà trên này ngày nào cũng đi đi về về cho vợ ngắm cảnh đã đời lun á.
- Chịu cho vợ đi hả? Vậy mai mốt ra trường vợ xin lên trên này dạy trẻ em dân tộc nhá.
- Mơ đi. Đừng có dọa anh. Đấm cho giờ.
- Vậy dậy đi.
- Ừ thì dậy. Nhất vợ đó.
- Tất nhiên. Anh biết Sapa ở độ cao bao nhiêu không?
- Ông nội anh có sống lại cũng không biết nói gì đến anh chứ. Anh học vẽ chứ có học đo đạc đâu hỏi anh mấy cái đó.
- Ngốc. Nó cao 1500m đến 1650m lận đó.
- Ờ, nó chả liên quan gì tới cuộc đời của anh cả.
- Vậy anh biết Sapa có những danh lam thắng cảnh nào nổi tiếng không?
- Chịu - Tôi nhún vai, ngày xưa đi học địa lý toàn trốn học đi chơi chứ học hành gì đâu biết.
- Thật là gà quá đi. Anh có biết đỉnh núi cao nhất nó nằm ở đâu không?
- Ở Sapa hả?
- Chứ còn sao nữa? - Đoán vậy mà đúng hehe thực ra hỏi thế thì chắc là thế rồi, hỏi bằng thừa.
- Anh ngốc thật đấy. Sa Pa có đỉnh Phan Si Păng trên dãy Hoàng Liên Sơn. Dãy Hoàng Liên Sơn có nhiều loài gỗ quý và chim thú như gà gô, gấu, khỉ, sơn dương. Trong khu rừng quốc gia Hoàng Liên Sơn còn có đến 136 loài chim, 56 loài thú và 553 loài côn trùng. Có 37 loài thú được ghi trong sách đỏ Việt Nam. Như là...
- Trời ơi, chóng mặt với vợ quá - Tôi chen ngang, mặt mày xây xẩm - Rồi, vợ giỏi, huhu tha cho chồng, chồng không thích nghe mấy cái đó. Chồng chỉ muốn... Ngủ thôi. Chồng mệt sắp chết rồi nè. Vợ không có chồng ngủ bây giờ chồng bệnh không có ai đi chơi với vợ thì đừng có trách nhá. Chồng say xe, chóng mặt quá đi. Buồn ói nữa. Chồng chết vợ coi này!!!
- Thôi được rồi, em thương chồng nà nà. Chồng ngủ đi chồng ngốc - Khổ thân quá. Lấy phải vợ giỏi, vợ thông minh cũng là một cái tội.
Nhưng mà ổn rồi, được tha bổng rồi. Tốt quá. Tôi thở phù nằm xuống. Mặc kệ cho em cứ bấm máy ảnh tách tách bên tai, lâu lâu lại reo lên khe khẽ "đẹp quá!" "thích quá!"... Thôi thì trời không phú cho cái tâm hồn nghệ sĩ để chiêm ngưỡng cái đẹp của tạo hóa thì đành chịu vậy. Biết chiêm ngưỡng gái đẹp thế là ổn rồi. Với một thằng đàn ông thì thiết nghĩ vậy là đủ, yêu nhiều thứ một lúc quá lại đâm ra nó lãng mạn, lãng mạn quá lại lãng xẹt.
Đến 5h chiều xe mới tới nơi. Cái cảm giác đầu tiên khi bước xuống xe là lạnh. Và rất yên bình. Yên bình nhưng không trần trụi và hoang vắng. Sương đang xuống lúc một nhiều hơn. Phải công nhận là Sapa đẹp quá! Tôi giục vợ bắt taxi về khách sạn để tắm rửa, thay đổi thời tiết lại dễ bệnh. Dù sao nó đẹp hôm nay, và ngày mai nó vẫn thế đâu có phải bức tranh đâu mà mang cất đi được. Vợ phụng phịu rồi cũng chịu leo lên taxi đi.
Một chặng đường dài ê hết cả mình mẩy. Tôi chỉ muốn ngâm mình trong cái bồn tắm ngập tràn nước ấm và dầu thơm nhưng vợ tranh tắm trước. Thôi thì nhường vậy.
Tự nhiên nảy ra ý định đen tối. Bật ra khỏi giường chạy lại phòng tắm cười nham nhở:
- Vy ơi... Nhanh đi... Lâu thế?
- Mới có chút xíu mà, đợi em chút đi - Em hét từ trong nhà tắm
- Nhưng anh không chịu được nữa. Nhanh đi cho anh nhờ.
- Anh bị cái gì?
- Đau chết mất, lẹ lẹ đi, anh hết chịu nổi rồi.
- Đợi em chút đi, ráng nhịn đi. Hứ... Em đang tắm.
- Cho anh vào đi.
- Không được.
- Nhưng anh hết chịu nổi - Tôi đập cửa ầm ầm
- Không là không. Nhịn đi.
- Anh chết cho em sống này. Huhu vợ ơi là vợ...
- Đau lắm hả?
- Đau chết đi sống lại được ấy.
- Ai kêu tham ăn cho lắm.
Vợ tôi mở cửa ra. Người choàng hờ chiếc khăn tắm lộ rõ mảng da thịt trắng ngần. Chưa kịp cho em nó nói gì tôi chạy vào đóng cửa cái rầm lại, cười nham hiểm.
- Anh làm cái gì đấy? - Em nó phùng mang trợn má kéo chiếc khăn ghì chặt hơn
- Tắm chung với vợ anh chứ làm gì - Tôi cười lột luôn cái áo đang mặc trên người
- Anh đi ra đi, ai cho tắm chung mà tắm - Vợ méo mặt, nhìn rõ là thương.
- Vợ chồng tắm chung có sao đâu chứ, làm như người ngoài không bằng ấy.
- Em không quennnnnnnnn, anh đi ra điiiiiiiiiiiiiii - Vợ hét lên, tôi cười lớn rồi lao về phía về vợ đang thu lu một góc phòng giống như con mèo con nhưng chụp hụt, vợ né qua một bên.
- Lại đây nào vợ bé nhỏ, tắm chung với chồng chứ phải với ai mà ngại.
- Không có được nha, anh dê, ra đi. Nhanh đi...
Hai vợ chồng tôi cứ vờn nhau i chang như mèo vờn chuột. Em nó chạy qua cái bồn tắm, tôi cũng chạy qua đó. Chủ yếu trêu vợ cho vui chứ tôi thừa biết là vợ tôi chả đời nào cho tôi tắm chung ấy. Từ hồi sẩy thai tới giờ cũng đã chịu cho tôi động vào người đâu chứ. Chắc vẫn đang ám ảnh chuyện cũ ấy... Lấy vợ về mà chẳng khác không có vợ là bao. Haizzz
Số đen đủi thế nào vợ té nước từ bồn tắm lên mặt, cay xè mắt không đề phòng. Trong lúc đang đưa tay dụi mắt thì em xô tôi ngã cái bùm vào bồn tắm, uống thêm ngụm nước xà phòng nữa mới ngoi được đầu lên. Vợ tôi đứng bên cạnh cười như được mùa, tôi đau muốn váng cái đầu ra.
Nhởn nhơ lè lưỡi một cái nữa mới đi vào.
- Thôi em tắm đủ rồi, nhường chồng tắm đó, chồng yêu!!!
Trời ơi, vợ ơi là vợ...
Tôi tắm nhanh rồi đi vào. Nghĩ kỹ rồi, ôm cái thân hình mềm mại của vợ còn sướng hơn so với việc ngâm mình trong đống bọt xà bông này. Vợ tôi đang nằm đọc sách, thấy tôi vào còn chả thèm ngước mặt lên nhìn một cái.
Tôi nhảy lên giường dúi đầu vào cổ vợ thở mạnh, cái này lúc nào cũng khiến em cười vì nhột. Vợ tôi hét lên rồi ngồi dậy lấy khăn tắm lau khô đầu cho tôi. Vừa làm vừa bĩu môi:
- Cái đầu óc này là đen tối lắm đó. Lần sau mà dám trêu vợ, vợ không cho ngủ chung nữa đâu, nhớ chưa?
- Vậy chứ chồng ngủ đâu bây giờ?
- Ngủ sàn nhà chứ ngủ đâu.
- Mơ đi, lạnh chết đi, đi chỗ khác ngủ chứ tội gì.
- Chỗ nào? - Em chu cái môi lên
- Chỗ này nè
Tôi ôm lấy khuân mặt bầu bĩnh của vợ rồi hôn lên đôi môi mềm mại đấy. Em đáp lại tôi một cách nồng nhiệt nhất rồi sau đó lại bẽn lẽn rúc vào ngực tôi thỏ thẻ:
- Ngủ đi chồng, mai dậy đi chơi nha.
- Ừ..vợ yêu ngủ ngoan!
Em quay lưng về phía tôi. Tôi vòng tay ôm trọn lấy cả thân hình bé bỏng đấy vào lòng. Lúc nào em cũng thích quay lưng để được tôi ôm từ đằng sau. Vì đơn giản như thế khiến em cảm thấy an toàn hơn bao giờ hết. Và tất nhiên tôi sẽ làm tất cả những gì để khiến cho em cảm thấy luôn được an toàn khi ở bên cạnh người đàn ông của em.[next]

Chap 50

Đang mộng mị mơ màng miên man thì bị cái gì đó nằng nặng nhưng rất thơm đè lên ngực. Đang tính vòng tay ôm vào lòng một cái thì hai cái má bầu bĩnh của tôi bị véo xệch hẳn sang hai bên rất ư là đau điếng:
- Chồng yêu, ngủ thể đủ rồi. Dậy nào.
Tôi hé mắt một chút nhìn ra ngoài cửa sổ, trời còn tối mù có rộng lượng tính toán lắm thì chắc cũng tầm 5h sáng chứ mấy. Dậy làm gì sớm thế không biết? Bà vợ mình có con nít thì cũng một vừa hai phải thôi, làm gì mà háo hức thấy ớn.
Tôi kéo chăn lên trùm ngang đầu ráng chiến đấu ngủ thêm chút nữa. Với tính cách của bà chằn nhà tôi thì chắc chắn sẽ bị lôi dậy trong chốc lát nếu không cứng rắn >.< Thân làm con trai cấm có ông nào được sợ vợ, chỉ có nể vợ. Mà vợ không nể mình thì đành phải nuông chiều theo ý vợ. Đúng là làm thằng đàn ông tốt không phải lúc nào cũng hay!
- Dậy nhanh đồ con heo lười...
À quên không báo cáo với các bác là từ ngày có vợ, hai cái tai em đều đặn mỗi sáng đều được luyện nghe và miễn dịch với âm thanh lớn hơn mức đề xi ben cần thiết. Mức độ tối đa tai người cảm nhận được là 85 dB thì chắc em gần tu luyện đến mức đấy rồi.
- Thôi cho chồng ngủ tí nữa đi. Mới có 5h sáng thức chồng dậy làm gì giờ này? Đi bắt ma hả?
- 5h sáng á? Gần 7h rồi đó. Dậy đánh răng rửa mặt, ăn sáng nữa là đi chơi được rồi. Đừng có ngủ nữa mà.
- Cái gì? Lừa anh hả? Làm gì tối đen kìn kịt vậy bảo 7h sáng.
- Nè - Vợ tôi dí cái đồng hồ vào sát cái mẹt đần thối của tôi.
Ủa ra là gần 7h sáng thật. Sao mà trời còn tối thế nhỉ? À quên mất là tôi đang ở một nơi có độ cao lớn hơn 1500m so với mực nước biển. Trời sáng sớm còn sương mù dày đặc, ra trời lại lạnh. Rùng mình một cái, tôi ôm vợ vào lòng thật chặt rồi lăn ra ngủ tiếp. Vợ tôi đấm thùm thụp vào người tôi, cố giảy nảy thoát khỏi vòng tay rắn chắc của tôi nhưng không ăn thua. Nghĩ sao nhe răng cắn vào bắp tay tôi đau điếng, tôi giãy nãy buông vợ ra. Em nó đứng dậy cười khà khà, tôi nằm ôm tay rên rỉ. Đã lắm trò. Mặc kệ đời, ngủ thêm miếng nữa. Ở đây còn cả tuần cơ mà, không đi hôm nay thì ngày mai đi. Không đi buổi sáng thì đi buổi chiều. Lo gì chứ, cứ từ từ sao phải xoắn? Đời còn dài chán, ta còn nhiều thời gian mà:D
Thấy vợ im lặng không nói năng gì nữa. Chắc là nghĩ sao thương nên để tôi ngủ, thế là an tâm rồi.
Hình như trời càng lúc càng lạnh hay sao đó, chứ càng nằm càng nổi hết cả da gà lên. Chăn mỏng có quấn chặt thế nào cũng không ấm lên được chút nào cả. Khí hậu Sapa thật hết chỗ nói. Tôi thò tay với cái điều khiển điều hòa tăng nhiệt độ phòng lên một chút. Rõ ràng là hôm qua để ở bàn trang điểm đầu giường mà giờ mò mẫm mãi chả thấy đâu.
- Vy ơi! - Tôi nằm trong chăn gọi với ra
- Dạ.
- Tìm dùm anh cái điều hòa tăng nhiệt độ phòng lên đi. Lạnh quá!
- Chồng mơ đi chồng.
Hừ... Tôi bật dậy tìm cái điều khiển máy điều hòa. Ngước mắt lên nhìn thì hỡi ôi, nhiệt độ điều hòa hạ xuống còn 5 độ C, vợ tôi ngồi trên ghế cười tủm tỉm. À vợ được lắm. Tôi méo mặt nhìn vợ, vợ tôi chun môi chỉ tay về nhà tắm. Thở dài ngao ngán, tôi lủi thủi bước vào đấy. Ai bảo có vợ là sướng chứ?
Ăn sáng xong hai vợ chồng tôi bắt xe đi chơi. Theo như chỉ dẫn của vợ thì là đi ngắm cảnh và tất tần tật những địa danh nổi tiếng của nơi này. Thì chiều vợ vậy. Đi tới bao giờ chán không đi nổi nữa thì cho về.
Trời càng trưa sương càng tan, có hửng chút nắng ấm. Đứng từ trên cao nhìn xuống Sapa đẹp hút hồn, cả thành phố ngập chìm trong sương trắng, mờ mờ ảo ảo. Đúng là lung linh chỉ có thể là đây.
Khách du lịch cũng nhiều, người mình cũng có, tây tàu ta gì đầy đủ hết. Vợ tôi nhí nhảnh cầm máy ảnh bấm nháy hết cái này đến cái khác. Cứ chạy lon ton, vạ cái gì là lạ cũng nhảy vào xem, trố mắt nhìn. I chang đứa con nít, nhìn yêu chết đi được. Hình như vợ không biết mệt hay sao đó, tôi chỉ có nhiệm vụ chạy theo canh chừng mà mệt muốn đứt hơi.
Ức nhất là cái vụ, nhìn thấy một thằng tây đẹp trai (vợ bảo đẹp chứ tôi thấy hắn cũng chẳng đẹp hơn tôi là bao ngoài việc cao hơn tôi cả cái đầu) một hai bắt tôi chạy lại kêu xin chụp ảnh.
- Anh không thích. Em thích thì em tự lại mà bảo, sao kêu anh? Anh có biết tiếng nước ngoài đâu.
- Tự nhiên em thân con gái lại bảo ngại chết đi. Chồng mang máy ảnh tới trước mặt họ là họ hiểu mà.
- Không thích đấy. Chồng em đẹp trai ngời ngời bên cạnh thì không chụp, tự nhiên một hai đòi đi chụp chung với người ta là sao?
- Chồng thì lúc nào chụp chẳng được, anh í đep trai thế chụp về vợ khoe với tụi bạn.
- Trời ơi, chồng ghen đấy nha.
- Ghen gì, người ta có cướp vợ đi đâu mất đâu? Chồng qua đó đi, năn nỉ chồng mà, đi mà chồng yêu.
Trời đất ạ, cứ cái kiểu bị dụ dỗ ngon lành như thế này thì đời tôi coi như sa vào bể khổ rồi. Tôi xịu mặt cầm máy ảnh đến trước thằng tây cao như cái sào. Hắn ta có vẻ thân thiện khi nhìn tôi. Tôi gãi đầu gãi tai cầm chiếc máy ảnh xòe ra nhìn hắn:
- Cái này... à... Photo... ồ no no... Pic... Pic... - Đến tôi còn không hiểu là tôi đang nói cái gì nữa thế mà hắn vui vẻ.
- Ok ok.
Rồi hắn cầm cái máy ảnh của tôi lên. Tính làm gì thế nhỉ?
Đang không hiểu chuyện gì thì vợ tôi chạy lại cười như hoa. Giật lại cái máy ảnh đưa cho tôi, xổ một tràng tiếng anh tôi nghe chả hiểu mô tê bánh mướt ram giò gì cả. Chỉ thấy anh ta cười cười, gật gật. Sau đó thì đứng chụm đầu vào vợ tôi để đòi... Chụp hình chung. Thề có trời có đất là nóng hết cả người, ức không chịu nổi.
Nhưng mà chiều vợ tôi vẫn bấm nháy lia lịa, nhưng chỉ chụp mỗi mình vợ, có sao thì cũng chỉ lọt được cái tay lông lá, hoặc bán thân của thằng cha nước ngoài đó. Ông ứ thích ai động vào người vợ ông hết đó. Chụp xong vợ tôi chào hỏi cái gì gì đó với hắn ta. Hai người có vẻ rất thân thiện. Chỉ nghe mỗi từ thanh kiu thanh kiu, rồi ok, rồi no no, ngoài ra thì mù tịt.
Đợi cho hắn đi khuất, tôi quay sang hỏi vợ nói gì với hắn. Chỉ thấy em cười tủm tỉm rồi bảo hắn ta khen em xinh, very xinh. Ức chế thật đấy. Tự nhiên lại bị cho ra rìa.
- Vợ thích cái ông tây đấy hả?
- Chứ còn không? Đẹp trai này, manly này, lại rất thân thiện nữa. Ai chả thích.
- Anh không thích.
- Sao không?
- Anh không thích đấy. Anh ghét rồi đấy.
- Sao ghét?
- Thì không thích thì ghét. Chúa ghét mấy cái thằng tây nói xì xì xầm xầm chả hiểu cái quỷ gì cả. Không thích.
- Thế sao anh không học tiếng cho giỏi - Lại còn cười nữa, trêu ngươi nhau thật mà
- Anh không thích. Anh yêu mỗi tiếng mẹ đẻ đấy.
- Toàn ngụy biện chống chế.
Vợ tôi nói đoạn rồi chạy trước để tôi đi sau một mình. Thề có trời có đất, sau vụ này nhất quyết phải về đi học tiếng anh... Cho nó máu. Không thể bị coi thường như vậy được.
Trả thù vợ, thế là vừa đi vừa ngắm gái đẹp. Vừa nhìn vừa khen luôn mồm. Nào là cô này xinh, cô này trắng, cô này dáng ngon, cô kia chân thon, eo nhỏ... Vợ tôi không những không tức mà còn cười toe toét, ngẫu hứng còn ngồi bàn luận với tôi nữa. Ôi chao là trời, vợ ơi là vợ!
Kết thúc một ngày rong chơi, về tới phòng người tôi mỏi nhừ như gãy từng khúc xương. May mà vợ nhường cho đi tắm trước, còn mình em nó ngồi xem lại ảnh chụp của ngày hôm nay. Tự nhiên vừa xem vừa cười nay lại im ru bà rù không thấy động tĩnh gì nữa. Đi ra thì thấy mặt vợ sa sầm xuống, chẳng nói chẳng cười gì.
- Này?
-... - Quay lại nhìn với ánh mắt dấu chấm hỏi
- Vợ sao mặt buồn thiu vậy? Chồng làm gì vợ giận à?
- Làm gì tự biết
Nói rồi đi thẳng. Ô làm sao thế nhỉ? Vợ đến tháng à? Tự nhiên lại giận vu vơ thế? Nghĩ đi nghĩ lại thì có làm gì đáng nên tội đâu? Hay là lúc chiều ngồi khen mấy em chân dài miên man nên vợ ghen nhỉ? Nhưng rõ ràng là còn hùa theo ăn thua với mình cơ mà? Tôi trèo lên giường nằm xem lại ảnh. Chờ vợ ra rồi giải quyết vấn đề. Máy đang dừng ở mấy tấm ảnh lúc sáng chụp với lão người tây, chả có bức nào có mặt lão, chỉ có mỗi mình vợ đứng cười tươi như hoa.
Ôi thôi chết, đừng có nói giận vì cái này nha? Không đến mức như thế chứ?
Vợ tôi tắm xong, ra sấy tóc vẫn im ru không nói gì. Tôi lấy tay khều nhẹ vào người cũng không phản ứng. Rõ là giận ghê gớm lắm mà.
- Này, sao giận chồng thế? Chồng có làm gì nên tội đâu?
- Nghĩ lại coi?
- Đừng nói mấy tấm hình đó nha.
- Quá đáng.
- Quá đáng gì?
- Không hiểu à?
- Chứ vợ để người ta ôm eo bá cổ vợ thế không thấy quá đáng à?
- Chồng ích kỷ nhỏ nhen vậy?
- Ừ, chồng vậy đó, không thích ai động tới vợ hết.
- Hừ... Đồ con nít.
- Cái gì?
- Con nít.
- Ai con nít?
- Anh đấy. Làm gì có ai ghen tuông vớ vẩn kiểu đấy không? Mỗi mình anh thôi đấy.
- Có ai như em đi với chồng một bên mà còn tơ tưởng trai đẹp không?
- Em không tơ tưởng, em chỉ muốn chụp một bức hình làm kỷ niệm thôi.
- Sao không chụp với con gái mà cứ đè cái thằng em khen đẹp trai chụp chung?
- Thôi em không muốn tranh luận với anh nữa, con nít quá đi. Đã thế còn lí sự cùn, chả ai ai phi lý như anh cả. Thật là không ra sao cả.
Nói đoạn vợ tôi kéo chăn nằm vào một góc. Tôi hậm hực nằm xuống. Đã thế thì tôi cũng không thèm làm lành nữa. Tự nhiên vừa bị nói con nít vừa bị nói nhỏ nhen. Không thích chút nào cả. Cái này tôi làm gì có lỗi đâu.
Nằm được độ một tiếng làm mặt lạnh thì rét run người lên. Với lại, nhớ hơi vợ. Nghĩ lại thì công nhận cũng thấy mình nhỏ nhen ích kỷ thật đấy, chuyện bé bằng con kiến, hạt tiêu, mà nghĩ gì lại hành động như con nít sợ bị cướp mắt kẹo. Nghĩ lại thấy hối hận quá chừng.
Tôi nhích người vào sát phía vợ. Vợ tôi im re chả nói gì, hay là ngủ rồi nhỉ? Tôi lấy tay khều khều lưng vợ, cũng chả thấy nói gì.
- Vợ ơi...
-...
- Vợ...
- Gì?
- Anh lạnh.
- Bật điều hòa cao lên.
- Thèm.
- Thèm gì tự đi mua mà ăn.
- Thèm hơi vợ ấy.
- Đồ thấy ghét.
- Thôi chồng xin lỗi, chồng sai rồi. Đừng zỗi chồng nữa. Mai chồng đi kiếm cho vợ một ông tây khác đẹp trai hơn để vợ chụp hình nhá? Vậy chịu không?
Tôi lần mò vào chăn ôm vợ vào lòng. Đúng là không có chăn đệm nào ấm áp bằng ôm vợ ngủ cả. Không biết vợ cười hay không chỉ biết hứ một cái rồi cũng chịu đan tay vào tay tôi ngủ ngon lành. Hạnh phúc đôi khi nó chỉ đơn giản như vậy thôi, nhưng không phải ai cũng có được nó! Phải vậy không nhỉ?[next]

Chap 51

Đang ngồi làm việc thì vợ tôi gọi, chả biết có việc gì, giờ này đáng lý đang đi chợ nấu cơm rồi chứ nhỉ?
- Anh nghe này Vy.
- Lát tan ca anh qua nhà bố mẹ luôn nhé?
- Có chuyện gì sao? - Hôm nay là ngày gì tự nhiên lại qua bố mẹ nhỉ?
- Mẹ gọi hai vợ chồng mình qua ăn tối, hôm nay mẹ đãi món ngon.
- Được rồi, tan giờ làm anh qua liền.
Chả là sau cái đợt đi tuần trăng mật về. Vào một buổi tối mùa xuân đẹp trời vừa cơm nước xong tự nhiên bố mẹ gọi cả hai vợ chồng lại nói chuyện nghiêm túc.
Cái chuyện nghiêm túc của bố mẹ là quyết định cho hai vợ chồng tôi ra ở riêng, vì theo như suy nghĩ của lớp trẻ hiện nay, cứ lấy vợ về là muốn ra ở riêng cho thoải mái. Quan hệ mẹ chồng nàng dâu cũng đỡ căng thẳng. Bố mẹ là lớp người cũ nhưng suy nghĩ thì của người mới, nên không nhất thiết là con cái cứ phải ở với bố mẹ mới được. Chỉ cần làm sao mà bên nào cũng cảm thấy thoải mái, vui vẻ và luôn hòa thuận là được. Nghĩ rằng bọn tôi cũng không muốn sống chung, nên mua cho bọn tôi một căn hộ chung cư rộng rãi, tiện nghi và lý tưởng, tuy rằng đến bản thân tôi cũng chưa từng nghĩ tới việc sẽ ra ở riêng khi cưới vợ. Sau này có điều kiện thì tự xây nhà riêng. Tuy rằng Vy là một cô gái biết cách đối nhân xử thế, rành việc nhà, bếp núc, biết ăn biết ở, bố mẹ tôi đều ưng ý chưa có ý kiến gì ra vào nhưng tránh đêm dài lắm mộng, ai biết sau này nó như thế nào? Đấy, như vợ tôi chưa lấy về thì cứ nghĩ ngoan hiền lắm, ai dè cũng dữ dằn lắm chứ bộ... Nên tôi mừng húm gật gù ngay tức khắc. Ủng hộ hai tay hai chân không chút đắn đo. Nói gì thì nói chứ không có gì quý hơn độc lập tự do. Dù bây giờ bố mẹ chưa có ý kiến gì về cuộc sống vợ chồng của bọn tôi, nhưng ai biết sau này như thế nào? Ăn đời ở kiếp với nhau chứ có phải ngày một ngày hai đâu. Vậy mà không biết trong cái đầu thông minh xinh đẹp của em nó nghĩ gì mà lắc đầu nguầy nguậy. Một hai không chịu riêng ra. Đến là tức. Lý do đơn giản chỉ là:
- Anh Khánh đi làm suốt ngày, con đi học một buổi, còn một buổi ở nhà có mình buồn lắm.
Phải thuyết phục vợ hai ngày hai đêm ròng rã, tối nào cũng ri rỉ vào tai vợ cái chuyện ra ở riêng, nào là ở với bố mẹ thì ngày nào cũng phải lo nội trợ bếp núc, nhà cửa lúc nào cũng phải gọn gàng sạch sẽ. Thức khuya dậy sớm không được ngủ nướng, rồi là đi chơi về khuya thì bị mắng, hôm nào lười nấu nướng mà muốn đi ăn ngoài cũng ngại... Còn ra ở riêng thì muốn ăn ăn, muốn ngủ thì ngủ, muốn đi chơi thì đi, muốn làm gì thì làm bởi vì đó là lãnh địa của mình. Nghĩ sao cuối cùng cũng gật đầu đồng ý chuyển ra ở riêng.
Đời đúng là đang đảo ngược rồi. Đúng theo như cái nguyên lý của nó thì vợ tôi mới là người năn nỉ chuyển ra ở riêng mới đúng chứ nhỉ? Làm gì có cái chuyện thằng con trai dứt ruột đẻ ra giờ lại đi năn nỉ vợ mình đừng có ở với bố mẹ mà... Khổ thân. Bất hiếu nó đè lên trên đầu rồi đấy!
Thế là hai vợ chồng dọn ra ngoài cũng được gần hai tháng rồi, vậy mà cứ xoen xoét hôm nào cũng chạy về nhà bố mẹ ăn cơm, vậy nên ông bà già càng ngày càng quý cô con dâu sống có tình có nghĩa. Thương yêu, quý trọng bố mẹ chồng như trời như biển. Âu cũng là cái phúc do mình ăn ở mà ra cả thôi.
Tôi về tới nhà trời nhá nhem tối. Mẹ với vợ đang cặm cụi nấu nướng trong nhà bếp. Bố tôi ngồi đọc báo ở nhà ngoài, thấy tôi ông giãn nét mặt, ngước lên nhìn tôi một chút rồi nhìn xuống tờ báo đang đọc dở. Tôi chạy vào bếp nghía qua một chút rồi đi tắm. Cả ngày làm việc mệt nhoài.
Bữa tối dọn ra, cả nhà quây quần bên mâm cơm. Hôm nay em khang khác thế nào đó, bình thường cứ ríu ra ríu rít với mẹ cả buổi như con chim chích vậy, nay chỉ cười tủm tỉm cả bữa cơm, hỏi gì cũng cười không nói, mẹ tôi cũng lâu lâu cứ nhìn tôi cười i như cái mặt tôi hài lắm mà cứ nhìn cái là cười được.
Chả hiểu có chuyện gì đang xảy ra nữa. Có nhất thiết là phải bí mật như thế không nhỉ? Khó hiểu dã man.
Trong lúc đợi vợ dọn chén bát, tôi trèo lên phòng nằm nghỉ ngơi chút. Hôm nay phải đi qua đi lại ngoài công trường nhiều nên mệt bơ phờ cả người. Cứ ước ao đi làm đi rồi mới thấm thía được cái quãng đời học sinh sinh viên nó tuyệt vời như thế nào. Áp lực công việc rồi bao nhiêu là thứ đổ dồn lên đầu, nếu mà không làm chủ tốt bản thân dễ bị khủng hoảng tinh thần như chơi. May mà mình giỏi!
Tính nằm chút đợi vợ lên rồi hỏi chuyện vậy mà nằm ngủ li bì chả biết trời ơi đất hỡi gì nữa.
Đang mộng mị, đến cái đoạn gay cấn nhất thì bị ai chọc vào lưng khều khều mãi. Mắt nhắm mắt mở ngóc đầu dậy thấy vợ đang ngồi bên cạnh nhìn mình. Tôi dụi mắt ngồi dậy ngáp dài ngáp ngắn:
- Về nhà hả vợ? Anh mệt quá ngủ lúc nào chẳng hay.
- Về gì giờ này nữa? Chồng ngủ hơn 6 tiếng đồng hồ rồi đó.
- Ớ - Tôi quay sang nhìn đồng hồ, gần 2h sáng rồi à? - Sao không thức anh dậy về?
- Thì ngủ lại đây cũng được mà, có làm sao đâu?
- Ừ, nhưng tự nhiên giờ thức chồng dậy làm cái gì vậy?
Tự nhiên vợ lại cười tủm tỉm. Ặc, đừng có nói là thức tôi dậy để mà ấy ấy nha! Hơ hơ... Nhìn cái mặt vợ tôi cứ cười thẹn thùng ứ chịu được. Tôi cười xoa đầu vợ:
- Thôi để tối mai chồng bù, nay chồng mệt quá ứ chiều nổi vợ đâu.
Dứt câu bị ăn nguyên một cái cốc vào đầu đau muốn lủng sọ.
- Cái gì vậy? Sao tự nhiên đánh anh?
- Ai bảo anh nghĩ đen tối.
- Chứ em muốn cái gì? Tự nhiên 2h sáng không ngủ lại dựng người ta dậy, chẳng nói chẳng rằng cứ cười cười thế ai biết gì đâu?
- Vợ, thèm dưa muối chua.
- Trời ơi! - Nghe vợ nói tôi muốn xỉu quá - Tự nhiên 2h sáng dựng anh dậy bảo thèm dưa muối chua, vợ ơi là vợ, có làm sao không vậy? Bộ em muốn trêu anh thì cũng phải có lúc có thì chứ, tự nhiên... Em làm anh muốn điên quá đi. Anh chết cho em sống đó.
- Nhưng mà em thèm.
- Thèm thì mai mua về mà ăn. Thật hết biết với em đó. Thôi nha, đừng có zỡn mặt với anh nha, anh ngủ à nha - Tôi hứ một tiếng rồi nằm xuống giường, chưa kịp để đầu chạm gối vợ tôi đã lôi dậy
- Không được.
- Trời ơi, em có làm sao không hả Vy?
- Có.
- Làm sao?
- Bị... Nghén rồi!
- Cái gì? What? What? - Mắt tôi tròn như hai hòn bi ve. Có phải là vừa nghe nhầm không nhỉ?
- Vợ nghén rồi?
- Vợ đùa à?
- Không đùa, lúc chiều vợ đi khám với mẹ rồi. Vợ có thai được tháng rồi.
- AAAAAAAAAAAAA
Tôi hét lên như vừa đào được cả mỏ kim cương. Volume lớn hơn mức bình thường khiến bố mẹ tôi phải lật đật chạy sang. Tôi ôm vợ nhảy cẩng lên, bố mẹ tôi hoảng hốt không biết đêm khuya thanh vắng tự nhiên nghe tiếng con trai mình la hét thất thanh khiến họ tim muốn đứng lên đứng xuống.
- Mày làm cái gì đấy hả con? - Mẹ tôi hét vào cái bản mặt đang phởn level cao của tôi. Thả vợ xuống giường một cách cẩn thận (vì do vợ cấu đau quá) tôi xoa xoa tay vào bụng vợ nghênh mặt lên thông báo với bố mẹ
- Bố mẹ sắp được lên chức rồi, vợ con có em bé rồi!
Mẹ tôi tát cho tôi một cái bốp lên đầu:
- Biết rồi ông tướng, 2h sáng rồi đấy! Thằng này đầu óc có vấn đề rồi mà.
- Không ra làm sao cả - Bố tôi mắng nhưng không nhăn nhó nét mặt như bình thường
Ờ nhỉ? Rõ ràng là lúc nãy vợ bảo lúc chiều đi khám với mẹ tôi rồi. Cả buổi tối ngồi ăn cơm chả phải cái thái độ rất lạ lùng hay sao? Mình chính là người biết muộn nhất chứ con gì?
- Thôi đừng có làm loạn nữa, đi ngủ đi mai còn phải đi làm nữa.
- Dạ vâng, chúc bố mẹ ngày mới vui vẻ.
Tôi cười toe toét, mẹ tôi nguýt dài tôi một phát rồi đi về phòng, cả bố tôi nữa.
- Sao vợ không nói cho anh sớm hơn, giờ mới nói hả? - Tôi quay sang âu yếm, ôm vợ vào lòng
- Chứ ăn xong anh đi ngủ, em nói vào thời gian nào?
- Thì biết tin liền gọi cho anh liền chứ sao nữa?
- Thích gây bất ngờ vậy mới hay đó.
- Bất ngờ quá! Anh vui quá! Trời ơi ta sắp được làm bố rồi
Đây mới gọi là hạnh phúc chứ. Một đứa bé, sản phẩm do chính mình tạo ra. Mang dòng máu của mình, và cả người mình yêu thương. Nó kỳ lạ lắm! Không giống như những niềm hạnh phúc mình đã từng trải qua, ừ thì có hạnh phúc nào giống nhau đâu. Nhưng đó là cảm giác rất thiêng liêng và thật nhiều hi vọng. Giống như cả tương lai đang bừng sáng ngay trước mắt mình. Phen này phải cảm ơn bọn Đức vẹm mới được. Chính tụi nó là người gián tiếp giúp đỡ tạo ra sinh linh bé bỏng này. Nhớ lại cái hôm lên trường làm mấy cái thủ tục để lên công ty nhận việc. Gặp lại hội thằng Đức vẹm, tụi nó hỏi thăm về chuyện hôn nhân, gia đình. Chả nhẽ lại bảo là đến bây giờ vẫn chưa động được vào người vợ? Ai chứ bọn này nó cười thối mặt, thối mũi. Dân chơi là thế! Đúng là có tiếng mà không có miếng.
Nhưng nhờ có bữa nhậu hôm đấy cộng thêm sự khiêu khích của lũ bạn chê yếu... Sinh lý, đến giờ mà vẫn chưa có thằng cu ẵm, về nhà nữa đêm thế nào nóng người lên một hai đòi vợ... Sinh em bé! Cái đêm kinh hoàng giữa hai vợ chồng chiến đấu để đòi bình quyền bình đẳng.
Vợ tôi nhất quyết đang đi học không thể có em bé, tôi nhất định một hai ngay bây giờ phải cùng nhau sinh thằng cu tí. Cuối cùng thì tình yêu của tôi chiến thắng! Sự nghiệp học hành của vợ thua. Long đong lận đận gần 2 tháng trời cuối cùng thì tình yêu cũng đến lúc đơm hoa kết trái rồi. Ten tèn tèn.
Đang hứng khởi nghĩ vu vơ lại những ngày tháng đã qua vợ đập vai kêu:
- Chồng ơi!
- Sao vợ?
- Thèm lắm í!
- Thèm gì cơ?
- Dưa muối chua.
- Vợ ráng nhịn tới mai đi, mai chồng mua cả chợ về cho vợ ăn, vợ thích ăn thịt voi chồng cũng mua vợ ăn luôn.
- Nhưng thèm lắm ấy. Không nhịn được đâu.
- Nhưng 2h sáng rồi, chồng chạy đi đâu kiếm dưa chua cho vợ bây giờ?
- Vợ không biết. Vợ thèm không ngủ nổi đâu. Chồng không biết đâu. Như bị nghiện hút mà không có thuốc ấy.
- Vợ làm khó chồng quá. Hic
- Làm sao giờ chồng?
Có cái thể loại gì mà tự nhiên nghén lại cứ đòi ăn vào nữa đêm thế này thì ai mà chiều nổi hả trời? 2h sáng biết tìm đâu ra cái món dưa chua vợ thích đây? Thích cái gì không thích lại đi thích mấy cái đồ trong nhà không có sẵn. Vợ ơi là vợ, con ơi là con!
Tôi lại chạy sang đập cửa phòng bố mẹ. Mẹ tôi ra mở cửa với một sự bực tức lên tới đỉnh điểm.
- Khánh ơi là Khánh!
- Xin lỗi bố mẹ, nhưng vợ con thèm dưa muối chua, làm thế nào bây giờ hả mẹ? Không có là không cho con ngủ.
- Haizzz - Mẹ tôi chậc lưỡi lắc đầu - Con đi đâu kiếm về cho nó chứ phụ nữ nghén nó như vậy đó, không trách được nó đâu.
- Nhưng con kiếm đâu bây giờ?
- Cái đó mẹ cũng không biết nữa. Thôi bảo nó ráng nhịn đi, sắp sáng rồi.
Tôi xịu mặt quay về phòng. Nhìn cái mặt vợ phụng phịu không chịu ngủ tôi muốn phát điên quá chừng.
Thôi thì thử vận mệnh hên xui của mình tôi dắt xe ra khỏi nhà với một hi vọng mong manh là có cái quán ăn khuya nào đấy còn mở. Vòng xe mấy vòng lượn quanh thành phố chả có cái quán nào mở chừng này nữa. Tìm kiếm trong vô vọng, nhìn đồng hồ đã hơn 3h sáng rồi, tôi lắc đầu chạy xe về nhà. Lang thang thêm chút nữa không khéo nghiện nó chặn đường nó xin cái xe, xin luôn cái mạng nữa thì thôi về với ông bà tổ tiên sớm.
Vợ tôi vẫn còn thức đợi tôi về. Tay không đi vào phòng nhìn nét mặt em thất vọng thấy rõ. Chả nhẽ đến mức như thế cơ à? Chẳng nói chẳng rằng tôi thở dài trèo lên giường ôm vợ vào lòng đi ngủ. Ôi đứa con bé bỏng của bố, vì con bố sẽ còn phải khổ dài dài. Ngày hôm nay chỉ mới là sự khởi đầu mà thôi! 9 tháng 10 ngày, đâu phải mỗi mình mẹ con mang nặng đẻ đau đâu? Sau này nhớ công của bố nữa đó. Giờ mới thấu phần nào cho cái vất vả của chính bố mẹ mình. Haizzz[next]

Chap 52

Tối qua không được ngủ, cộng thêm sáng nay phải dậy sớm nên ngồilàm việc mà mắt cứ híp lại, mồm miệng ngáp ngắn ngáp dài toang hoác cả ra. Đãthế còn bị ông nhóm trưởng quát vì cái tội không tập trung. Muốn đấm cho mộtphát vào mồm, cứ thử có vợ bị nghén 2h sáng đòi ăn cái này cái kia xem ông có tậptrung nổi không?
Trưa về nhà ghé vào siêu thị mua dưa muối chua cho vợ. Sáng sớm bảokhông thèm nữa, ai biết trưa nó như thế nào? Đi qua hàng bán cải, thấy xanh nonbắt mắt, tiện thể mua luôn một đống về muối cho vợ ăn dài dài. Cứ phải tính lâudài chứ không thể chỉ nhìn trước mắt như thế được. Mà mình tự làm nó sạch sẽhơn nhiều so với người ta làm một lần cả mấy ngàn ký lô. Cái này muối cũng đơngiản chứ đâu có phức tạp lắm đâu mà sợ không làm nổi? Phải cho vợ con biết ôngchồng này không những chỉ giỏi giang việc lớn ngoài xã hội mà nội trợ gia đìnhcũng không thua kém ai. Phải biết thể hiện sự quan tâm của một đức ông chồng tớigia đình nhỏ bé hạnh phúc này.
Vừa dắt xe được vào chung cư, mấy thằng cha bảo vệ nhìn tôi tủm tỉmcười khi tôi xách nguyên cả một đống toàn rau là rau. Mặt mày nhễ nhại mồ hôi mồkê.
- Tính tu thành chín quả hay sao mà cá thịtkhông ăn, toàn ăn rau thế anh Khánh? - Thằng bảo vệ giữ xe nháy mắt trêu tôi.
- Vợ anh đang nghén, thèm dưa muối chua, anh muavề muối cho vợ ăn - Tôi nghênh mặt cười toe toét. Bộ chú tưởng làm người đàn ôngtốt dễ lắm hay sao?
Hiên ngang bước lại thang máy chờ đợi cùng rất nhiều người khác. Gặpbà hàng xóm nhà bên cạnh, thấy tôi tay xách tay ôm, bà đỡ hộ cái cặp rồi hỏi:
- Làm gì mà mua nhiều rau cải xanh thế Khánh?
- Dạ con mua về muối dưa chua cho vợ ăn.
- Mua rau muối dưa mà mày mua rau này à? - Nhìncái mặt bà hàng xóm nó như này này: Hai mắt trợn tròn nhìn sững vào túi rauđang nằm yên ổn trên tay tôi, đôi lông mày vốn nó đã nằm cách xa mắt hàng chụckm rồi nay còn nhướn lên khiến cho cái trán bà ngắn lại một cách thảm hại
- Thì rau cải chứ rau gì nữa ạ? - Tôi cũng ngạcnhiên không kém phần long trọng
- Muối dưa chua thì có cải của nó, mày mua cảingọt về muối thế nào được?
- Cháu tưởng là muối cải nào nó cũng chua chứ - Hớrồi, bảo sao lúc thanh toán tiền mấy con bé bán hàng trong siêu thị nhìn mìnhgiống như gặp phải thằng hề. Cứ tưởng mấy nàng ta thấy mình đẹp trai mà đi chợmua rau thì nhìn nó... Giống như phim ấy chứ. Thảm hại quá!
Tôi nhún vai cười nhăn nhở. Lại làm trò cười cho mấy bà nội trợ!Thấy rẻ mua nguyên cả yến, rồi về ăn làm sao hết được nhỉ? Tham ô không bằnglãng phí. Haizzz
Về tới nhà còn không được yên ổn nữa. Thấy tôi tay nặng tay nhẹ vợtôi mắt tròn mắt dẹt nhìn tôi ngạc nhiên:
- Anh mua nhiều rau thế? Có việc gì à?
- Đâu có đâu. Mua về muối dưa chua cho vợ ănđó - Tôi ngồi xuống ghế tu ừng ực cốc nước
- CÁI GÌ CƠ?
- Anh biết rồi, em định bảo là cải này không muốiđược chứ gì?
- Vậy sao anh còn mua nhiều vậy? Nhà có hai người,anh tính nuôi heo hả? Ăn không hết rồi hỏng mà coi. Anh đúng là hoang phí quámà! - Vợ tôi cằn nhằn
- Ai bảo là không muối được - Khùng lên tôi cãi cố,mất hết cả sĩ diện, mang được nó về nhà đâu là cả một vấn đề. Mấy người làm nhưlà tôi không biết cái gì thế à?
- Anh muối cái gì bằng loại cải này? - Vợ tôigương mặt thách thức
- Cứ để đấy!
Nói đoạn tôi lẳng lặng vào phòng đóng cửa... Lên tham khảo ý kiến bácgoogle.
Có rất nhiều loại dưa muối chua, đọc mà chóng hết cả mặt. Nhưngkhông có cách nào muối dưa chua bằng loại cải tôi mới xách về cả. Thôi kệ! Cáigì cũng phải sáng tạo, kể cả trong việc nội trợ, người đầu bếp cũng là một nghệsĩ. Đừng đùa với dao mà đứt tay. Cứ thử theo phương pháp cũ nhưng dùng nguyênliệu mới xem như nào!
Cơm trưa xong tôi hăng hái ngồi cắt cắt tỉa tỉa mất cả tiếng đồnghồ.
Xong xuôi thì chỉ có theo từng bước như đã hướng dẫn. Xem nào.
Rửa sạch - Xong
Rưới nước sôi cho nó bớt cay,
Xong thì bỏ muối, thêm tí gừng, tí ớt, cho thêm chút tương cay chonó đẹp màu, trong hướng dẫn không thấy bảo bỏ tương vào, tại sẵn thấy hụ tươngđể đấy nên cứ cho vào, có khi lại giống kim chi Hàn xẻng cũng nên ấy chớ...
Mất hai tiếng đồng hồ ròng rã để tôi hoàn thành kiệt tác của mình.Đau lưng đau vai, mỏi nhừ tay. Thành quả đây!
Một hũ dưa lớn, màu mè bắt mắt gớm. Nhưng mà nhìn qua thì nó giốngnhư là rau luộc rồi thêm mắm thêm muối. Chắc tại nãy cho nước sôi vào nhiềuquá. Kệ, cho nó nhanh chín. Tôi cười nhếch môi nhìn thành quả lao động củamình. Hãy cứ đợi đấy cô vợ bé bỏng à! Chồng em không chỉ là một kiến trúc sưtài năng đâu. Rồi em còn phải bất ngờ dài dài về những tài năng hiếm có khó tìmở anh. Khà khà
Tôi đặt hũ dưa vào tủ kín rồi thay quần áo đi làm. Một buổi trưakhổ cực không được nghỉ ngơi. Tất cả vì tương lai con em chúng ta. Bù lại là nhữngbuổi tối ngủ ngon không bị vợ đập dậy đi mua cái này cái kia! Nghén hả? Ừ thìnghén này.
Tối.
Cơm nước xong xuôi, tôi không vào phòng nằm như mọi khi mà lượn lờquanh bàn học của vợ. Thấy hành động tôi lạ lùng vợ tôi hỏi:
- Anh làm sao thế? Có chuyện gì hả?
- À không, anh xem vợ học hành như thế nào. Vợchăm học đi, để sau này còn phải dạy dỗ những mầm non tài năng của đất nước. Giốngnhư thằng cu nhà mình nữa đó. Anh phải trông chừng vợ không vợ lại lười học.
- Xí - Vợ tôi bĩu môi - Đã đi khám đâu mà anh biếtthằng cu hay con bé?
- Ờ thì chồng đoán, nghe mấy bà kia bảo là khicó bầu mà thèm chua thì là thằng cu. He he
- Xí, không tin đâu. Mà chồng thích thằng cu hả?
- Chồng thì sao cũng được, con gì cũng được. Miễnlà nhiều thật nhiều. Vợ đẻ cho chồng 10 đứa. À không, như thế nhiều quá. 7 đứathôi, làm thành một đội bóng, để chồng huấn luyện sau này nó nổi tiếng như MU đó.
- Thôi đi ông dóc tổ. Để vợ học bài. Hứ
- Ờ... Mà vợ này...
- Dạ?
- Vợ... Thèm dưa muối chua chưa?
- Nay vợ có thèm đâu. Sao vậy ạ?
- À không có gì. Vợ học đi nha, có gì gọi chồng,chồng vào phòng nằm chút.
- Dạ. Chồng ngủ trước đi!
Tôi vào phòng nằm đọc sách đợi vợ. Hi vọng vợ nói thèm dưa muốicái là nhảy vào bếp lôi chiến lợi phẩm ra ngay tức thì. Đợi mãi chả thấy độngtĩnh gì, chỉ nghe tiếng bút xoẹt xoẹt trên giấy. Rồi ngủ lúc nào không biết.
Đang ngủ rất ngon và rất sâu. Lúc nào cũng thế. Đang mơ mộng đẹp nữa,hình như gặp hốt gơ thì phải. Vợ mà biết chắc vợ xé xác. Có cái ngón tay cứ khềukhều lưng tôi.
- Sao thế vợ? - Tôi dụi mắt cho tỉnh ngủ, liếc quađồng hồ, 2h sáng rồi. Đúng giờ quá cơ.
- Vợ thèm.
- Dưa muối chua hả? - Tôi cười đắc thắng
- Dạ.
- Ok đợi chồng chút.
Tôi tỉnh rụi, lon ton chạy vào bếp lôi hũ dưa lúc trưa muối ra.Hình như có mùi hơi là lạ thì phải. Không sao, chắc tại không phải đúng loại cảicần muối, mùi đặc trưng của loại cải này cũng nên. Tôi lấy ra một bát lớn mangvào cho vợ.
- Nè vợ, thử đi coi tài năng của chồng ra sao?
- Cái này là chồng hì hục làm cả trưa đó hả? - Ngạcnhiên
- Chứ còn sao? - Vênh mặt
- Này là chồng làm thật hả? - Vẫn chưa hết ngạcnhiên
- Chứ còn gì, cả trưa vợ ngủ chồng ngồi làm mìnhđó.
Vợ tôi cầm bát dưa muối chua lên. Màu nó vẫn xanh nhưng mà là xanhkiểu gì đấy không tả được, vì trộn lẫn với nhiều loại gia vị khác nhau. Tôi mímmôi quan sát hành động của vợ. Có gì đó không ổn, mặt vợ tôi nhăn như khỉ ăn ớt.
- Làm sao thế vợ?
- Cái mùi, hic, chồng bỏ gì mà mùi ghê vậy?
- Chồng bỏ hả? Muối này, gừng này, bột ngọt, hạtnêm, tương cay... Chồng chả nhớ nữa.
- Chồng hâm.
- Sao hâm?
- Thứ nhất, dưa này chồng không thể muối chua được.
- Sao không? Chồng vẫn muối đó kìa?
- Đừng cãi cùn nữa. Chồng không thấy nó mềm nhũnra như thế này à?
- Ờ chắc tại chồng bỏ nước sôi nhiều quá.
- Trời đất, thế thì khác nào chồng luộc chín nórồi. Có khác gì việc chồng trộn một mớ hỗn độn những gia vị bỏ vào một cái hũ đợinó hỏng đi đâu.
- Rõ ràng trên mạng nó bảo cho nước sôi đỡ cay mà?
- Đấy là loại cải cay kia. Chứ cải này nó có vịngọt mà chồng?
- Chồng có biết đâu. Thế là hỏng à?
- Chớ sao nữa? mà chả có ai muối dưa bỏ tươngvào đây cả. Mùi ghê quá đi mất!
- Chồng biết sao được chứ.
Tôi ngao ngán thở dài. Thế mà cả buổi chiều đi làm háo hức đấy, rồicả tối chỉ chờ đợi mỗi câu nói chồng ơi vợ thèm. Giờ thành ra thế này đây! Buồnquá! Hụt hẫng quá! Không phải cứ muốn làm thằng đàn ông tốt là làm được đâu?
- Thế giờ sao vợ?
- Vợ không biết. Tự nhiên vợ thèm quá! Hic hic
Nhớ lại cái cảnh tối qua vợ thèm mà không mua được cho vợ, vợ cứthao thức từ 3h sáng đến lúc bình minh lên. Nằm mà cứ hết cấu rồi cắn cánh tayphải của tôi. Đến giờ vẫn còn đau điếng. Tôi rùng mình! Hôm nay mà vợ còn hànhxác kiểu đấy nữa tôi chết chắc.
Nhìn vợ rũ mắt thở dài, tôi cũng thở dài. Lại dắt xe ra đi tìm muacho vợ. Trời ơi sao cái số tôi nó khổ như này? Khổ từ trong ra ngoài, từ ngoàivào trong. Bắc thang lên hỏi ông trời, tại sao vợ nghén lại thèm đồ chua?
Vừa đặt chân ra khỏi cửa thang máy, đụng mặt ngay thằng bảo vệ lúcsáng. Thấy tôi nó cười tí tởn:
- Anh Khánh, đi đâu thế?
- Hỏi làm gì? - Tôi bực bội gắt gỏng
- Bộ vợ đuổi ra khỏi nhà hả? có cần em cho mượngiường chiếu ngủ tạm không?
- Đuổi cái đầu mày đấy. Vợ nghén thèm dưa chua.Trong nhà không có phải chạy đi kiếm đây.
- Trời đất, 2h sáng rồi anh kiếm đâu ra giờ này?
- Chứ ở nhà cũng ngủ có yên đâu - Tôi thở dài kểkhổ - Nghén mà thèm như nghiện ấy!
- Em cũng có nghe mấy ông anh em kể qua chuyện vợnghén, nhưng mà vợ ông ấy nghén ghê lắm, không ăn uống được gì cả, cứ thấy mùithức ăn là buồn nôn, nôn cả dịch xanh dịch vàng. Thấy ớn! Còn có người lại thèmlinh tinh. Vợ anh thèm dưa chua còn đỡ, chứ có người thèm những cái mà kiếmkhông ra nữa ấy.
- Ờ ờ... Thôi anh đi à!
- Giờ này kiếm đâu ra nữa. Để em gọi cho cô chịdâu nhà em xem có còn nữa không? Bà ấy hay muối mấy cái đồ này lắm.
- Ờ ờ, gọi đi, giúp anh chút. Không có anh chếtmất.
Tôi hồi hộp đứng đợi nó gọi. 2h sáng còn làm phiền người khác nữa,đến là khổ mất thôi. Ngày mai phải mua cả hũ dưa muối chua về để trong nhà, chovợ ăn chừng nào vợ hết thèm, nhìn thấy là kinh tởm đến già mới được.
Phải gọi đến lần thứ 3 mới bốc máy. Nhìn mặt nó cười rạng rỡ khithông báo cho tôi là bà chị nó đang còn, tôi mừng muốn khóc thét. Cuối cùng thìcũng tìm ra được chỗ có rồi. Phóng xe đi theo cái địa chỉ nó cho. Chỉ hơn 5phút là tới nơi. Chị ấy đang đứng đợi cửa, thấy tôi không những không cáu màcòn cười tỏ vẻ thông cảm. Tôi cảm ơn rối rít thiếu đoạn ôm hôn thắm thiết nữathôi, rồi vội vàng phóng xe về nhà, vợ đang chờ.
Vợ ơi có cho vợ ăn rồi này. Hôm nay cánh tay của tôi sẽ được bìnhyên. Và giấc ngủ được bảo toàn đến lúc sáng.
Nhìn vợ ăn ngon lành, tôi lắc đầu cười trong niềm hạnh phúc hânhoan. Tự nhiên tạo hóa nó buồn cười thật đấy. Có khi nào vợ có bầu mà chồng ốmnghén không nhỉ? Tôi bật cười với ý nghĩ đó. Rồi chìm sâu vào giấc ngủ. Hôm naybố hoàn thành nhiệm vụ nhé thằng cu của bố.
Bố yêu mẹ con con nhiều lắm đấy![next]

Chap 53

Tranh thủ lúc thằng cha trưởng nhóm đang vắng mặt, tôi lên googlesớt qua coi mấy bà bầu thích ăn cái gì khi nghén, chứ cứ kiểu mà đêm đòi ăn dưamuối, ngày đòi ăn xoài xanh thì thánh có hiển linh may ra mới chiều nổi. Chứtôi thì tôi chịu thua rồi. Cứ như tối qua, nữa đêm dậy đòi ăn, cứ tưởng đòi ăndưa muối chua thì sáng đã mua cả hũ về để trong nhà rồi. Ai dè nghĩ sao lại đòiăn ô mai chua. Nhà đâu có con nít mà dự trữ sẵn mấy đồ ăn vặt đó. Điên hết muốnchịu nổi. Gì thì gì, cứ được nước là lấn tới. Vậy là cả tối hôm đó cái cánh taychưa lành vết cắn, vết cấu đã chịu thêm bao nhiêu là sự hành hạ nữa. Biết lấy vợvề mà khổ như này thôi thà ở giá làm trai tân cho gái nó thèm.
Đang lần mò vào web trẻ thơ thì thằng cha cùng nhóm ngó nghiêngsang, thấy cái nội dung tôi đang đọc dở, hắn cười ầm lên.
- Khánh ơi mày mò vào mấy cái đó làm cái gì thế?
Tôi nhăn mặt ra hiệu cho ông anh kia im lặng, mặt biến đủ bảy sắccầu vồng.
- Khe khẽ thôi, ông trưởng nhóm biết em khônglàm việc ông giết em à.
- Chứ mày mò vào mấy cái trang web dành cho phụnữ làm gì?
- Vợ em có bầu... Đang nghén, toàn thèm đồ linhtinh. Em xem mấy bà chị trên này khi nghén hay thích ăn cái gì em mua về dự trữ,chứ con vợ em toàn cứ nửa đêm dựng em dậy đòi ăn cái này cái kia, trong khi nhàchả bao giờ mua những thứ đấy.
- Vậy hả? Cái này tao cũng không rành lắm - Ông đãcó vợ đâu mà rành, biết cái gì chớ - Nhưng mà thường thì thích ăn đồ chua hoặc đồngọt. Vợ mày thích ăn đồ gì?
- Chua, toàn thèm đồ chua thôi.
- Vậy thì cứ mua một tổng đồ chua về bỏ đó. Có vợcũng mệt nghỉ nhớ? Bảo sao giờ anh mày vẫn chưa lấy vợ, đang còn xuân chán.
Tôi thở dài. Không ngờ cuộc đời huy hoàng tươi đẹp của mình nócũng có khi rơi vào hoàn cảnh trớ trêu như thế này.
Hết giờ làm, tôi rẽ vào siêu thị mua một đống đồ. Chua, ngọt, mặn,chát gì cũng có hết. Lần này thì đừng có hi vọng mà làm khổ được chồng nữa vợnhá. Hừ... Xem nào, bà bầu ba tháng đầu cần ăn những cái gì nữa. Nốt luôn cho vợnhanh béo, em bé nhanh lớn.
Phù... Thanh toán xong nhìn đống đồ muốn khóc thét lên quá. Đang kệ nệkhiêng lên xe chưa biết sắp xếp thế nào thì thằng Đức vẹm gọi. Có vụ gì nữachăng?
- Sao mày?
- Lâu không thấy mày nên xem mày sống chết nhưthế nào thôi.
- Vẫn sống nhăn, mà này, nói cho bọn mày một tinvui, vợ tao có em bé rồi đó. Đừng có mà nghĩ anh mày yếu sinh lý nha. Sắp lênchức rồi đó.
- Ồ ngon! Phải làm cái gì đó để chào đón tin vuichứ nhỉ? Mày làm tụi tao ghen tị quá đó thằng chó. Vụ này không thể bỏ qua được,đừng có chối.
- Thôi được rồi, nhưng mà thư thư cho tao ít thờigian, vợ đang mới mang thai, không có đi đâu được.
- Mày thờ vợ mày trên đầu thế à? Có ngày nó cưỡicổ mày đó con ạ.
- Đấy không phải là thờ, mà là yêu vợ, thương vợ... Màynghĩ tao là thằng cù lần hả?
- Cũng chưa biết được. Quyết định vậy đi, tốinay hẹn mày ở bar hôm trước tao bảo. Không đến thì đừng có coi thằng này là bạnnữa. Có tin hot cho mày đấy.
Nó tắt máy không kịp để tôi phản ứng. Như nào bây giờ? Đi bar màđi buổi tối cũng phải 9h hơn nó mới gọi là mở cửa. Mà đã chơi với hội này thì nửađêm mới về được tới nhà. Để vợ nhà một mình thế không giận mới lạ. Haizzz. Mànghĩ đi nghĩ lại thì trước giờ cưới về tự nhiên ngoan hẳn, không đi chơi khuya,không tụ tập, đàn đúm bạn bè. Đi làm, công việc, gia đình... Tất cả cứ xoay nhưchong chóng. Thôi thì tối nay nghỉ ngơi vậy, với cái mồm mép này lại sợ khôngcó chiêu làm lành với vợ sao?
Hmmm... Cơm tối xong xuôi, tôi nhảy vào phòng thay quần áo. Vơ cáinón bảo hiểm rồi mới thông báo với vợ:
- Vy này, anh đi ra đây tí.
- Anh đi đâu vậy? - Có bà vợ nào trên đời này màchồng ra khỏi nhà không hỏi chồng đi đâu, làm gì không nhỉ? Chắc là động vậtquý hiếm.
- Đi qua bọn Đức vẹm, nay nó hẹn có chuyện.
- Anh đi rồi về sớm nha? Cấm có về khuya đấy,anh nha?
- Ừ rồi. Nhớ khóa cửa cẩn thận rồi nghỉ sớm đinhé, lát anh về.
- Dạ, anh đi cẩn thận.
Tôi phóng xe vù vù ra đường. Cái cảm giác tự do một mình như thếnày lâu lắm rồi không có. Nhớ lại cái thời ngày xưa tự nhiên nhớ tới cái câuthơ của ông nào đấy viết về chúa sơn lâm bị giam cầm trong sở thú "một thờioanh liệt nay còn đâu?".
Tôi đến hơi sớm so với đám bạn. Thôi thì trong thời gian chờ đợingồi làm vài ly rượu cũng được. Bar này mới mở nhưng có vẻ cũng khá đình đám.Toàn em xinh, chân dài miên man. Giữa ngổn ngang những em xinh tươi đằm thắmđó, tôi chợt chú ý tới một con nhỏ phục vụ. Sở dĩ chú ý nó vì nó là đứa con gáiduy nhất bước vào đây mà ăn mặc rất kín đáo và để mặt mộc. Nhỏ khá xinh nhưngđôi mắt buồn rượi. Không hợp với những nơi như thế này, đây không phải là thếgiới dành cho nó, nhưng nó chạm chân vào thì ắt hẳn nó sẽ tự thích nghi và bảnchất biến đổi được. Mà tự nhiên hơi sức lại đi lo chuyện bao đồng của thiên hạ,rảnh rổi quá đây mà.
Được chừng 15 phút thì hội kia đến. Lâu không gặp nhau nên cứ rầmrộ hết cả lên. Mỗi thằng một câu nghe muốn đau hết cả não. Nhưng câu chuyện khiếntôi thực sự sốc nhất là khi thằng Đức ghé tai tôi thì thầm:
- Em Trinh đang làm gái nhảy ở bar này đó - Nó cườinhếch mép
- Cái gì? - Tôi sốc toàn tập, đưa mắt nhìn quanhtìm kiếm như muốn xác nhận điều thằng Đức vừa nói là sự thật.
- Chưa tới đâu, nửa đêm.
- Làm sao mày biết? Mà sao lại như thế? Tao khônghiểu.
- Có nhiều chuyện mày còn không ngờ tới đâu, khimày yên ấm với cái tổ ấm nhỏ bé của mày thì ngoài cuộc sống này lại xảy ra baonhiêu là chuyện.
- Mày nói rõ hơn đi.
- Bố nó phá sản.
- Sao cơ?
- Sao biết được. Hình như đầu tư vào cái quái gìđó, rồi bị lừa, công ty phá sản... Rồi không có tiền ăn chơi, nó vào đây làm gáinhảy. Gái nhảy kiêm gái bao.
- Mày nói có thật không đấy - Thực ra tôi hỏi câunày rất ngu, trước giờ thông tin nào của thằng Đức vẹm cũng rất chính xác,nhưng mà điều nó vừa nói khiến tôi không tin nổi vào tai mình, chẳng nhẽ lại cóluật nhân quả thật sao?
- Thằng điên này, mày bị cái gì đấy? Không tinthì lát mày cứ ở lại mà xem.
- Sao mày biết tin này?
- Thằng Long, trước nó cặp với thằng Long, nó điềutra ra.
- Đến mức như thế sao?
- Còn hơn cả thế ấy. Nói chung là rắc rối lắm, bọntao biết lâu rồi, nhưng mà cũng chả muốn nói với mày, dù sao mày với nó bây giờcũng chả liên quan gì với nhau nữa. Bận tâm làm gì? Đời ai người đấy lo thôi.Không phải nhùng nhằng.
Tôi thơ thẩn như người mất hồn. Bình yên quen rồi tự nhiên sónggió lại khiến tôi thấy hãi hùng lắm. Những việc mà Trinh đã làm, nếu như trướcđây thì tôi sẽ thực sự cảm thấy đó là quả báo. Nhưng bây giờ mọi chuyện đã thựcsự đi vào quỹ đạo của nó, tôi đã sống rất hạnh phúc rồi. Những gì tôi có hômnay, đã phải trải qua bao nhiêu đau khổ mới có được nên khiến tôi càng thêmtrân trọng nó hơn. Và thực sự thì quá khứ nó không còn động chạm vào cuộc sốngcủa tôi bây giờ nữa. Tôi không còn căm ghét Trinh như trước. Trong lòng có mộtchút gì đó thương hại dành cho cô ta, và cả sự coi thường. Có bao nhiêu công việclương thiện, khi cô ta có được tấm bằng đại học trong tay, với trí tuệ thôngminh và sự sắc sảo, tìm một công việc tốt không phải có. Cớ sao lại đi vào chốnăn chơi nhố nhăng này? Đúng là ngựa quen đường cũ. Ăn chơi ngấm vào máu rồi bâygiờ có muốn bỏ cũng khó.
Tôi ngồi yên lặng. Cầm gói thuốc vân vê một điếu trong tay. Tựnhiên lại muốn hút. Có khi say trong khói thuốc lại khiến người ta không phảisuy nghĩ nhiều, đầu óc được yên tĩnh hơn.
Con bé lúc nãy tôi chú ý, nó bưng rượu lại chỗ bàn bọn tôi ngồi.Thằng Tùng kéo tay nó lại trêu chọc:
- Cô em xinh tươi, ngồi đây chơi với bọn anh đi.
- Dạ... Em... - Con bé lắp bắp, đỏ mặt và rất hoảng hốt.
- Ngồi đây uống một chén với bọn anh nào.
- Dạ em không biết uống - Nó lung túng. Có lẽ ôngchủ của nó dặn nó không được từ chối khách hàng... Có lẽ là lần đầu tiên nó gặptrường hợp như thế này... Có lẽ... Có lẽ... Có lẽ nó cũng là một đứa con gái tốt.
Mỗi thằng một câu trêu chọc khiến cho nó càng hoảng sợ hơn, bàntay cầm chiếc khay run lên. Chắc là con bé mới vào làm, hoặc có lý do gì đó khiếnnó phải vào những chỗ như thế này. Khi con người ta tới bước đường cùng thì thườnglàm liều.
- Thôi, đừng trêu nó nữa - Tôi lên tiếng can ngăn.Mấy thằng cười lớn rồi bỏ tay con nhỏ ra cho nó đi. Được thoát, nó mừng húm chạybiến đi rất nhanh.
Vui vẻ cùng lũ bạn đến hơn 11h thì tôi xin phép về. Vợ gọi. Bảo đimột chút mà đi cả đêm rồi. Về mà không cằn nhằn thì không phải là vợ tôi.Haizzz. Biết ý nên lũ kia cũng để cho tôi đi về. Một mình tôi lại suy nghĩ tớinhững điều Đức vẹm nói. Không biết mình có nên quan tâm đến cuộc đời của cônàng kia nữa không nhỉ? Dù sao cũng đã từng một thời là đứa con gái tôi yêuthương. Không phải nghĩ tới chuyện tình cảm, chỉ là con người sống với nhau,đàn ông hết tình còn nghĩa. Biết đâu được sau chuyện này có uẩn khúc gì đấy, cầnđược thấu hiểu và sự giúp đỡ. Khó nghĩ quá, nhưng nếu như vợ biết thì làm saonhỉ? Thôi mặc kệ! Người vô tâm, đời bạc bẽo. Trách người, trách đời không bằngtrách ta. Đời đúng là không như mơ!
Tôi lượn xe về nhà cũng đã 12 giờ. Rón rén mở cửa đi vào, hi vọngvợ ngủ rồi. Đèn ngủ, đèn nhà tắt hết cả rồi. Tôi thậm thà thậm thụt như ăn trộm,lần mò trong bóng tối. Vừa cởi được chiếc giày cất lên kệ thì bóng đèn bật sángtrưng. Vợ đứng lù lù một đống ở đấy, tôi giật bắn cả mình. Hãi hùng:
- Vợ...
- Vâng ạ!
- Vợ chưa ngủ à?
- Có người chưa về, em ngủ không ngon.
- Anh xin lỗi... Tại...
- Ngụy biện - Vợ tôi cắt ngang lời, tiến gần tớingười tôi - Chồng uống rất nhiều rượu? và hút thuốc?
- Vui bạn thôi mà vợ!
- Chồng đi tắm đi. Rồi ngủ ngoài ghế nha, vợ nghe mùi thuốc lá vợ buồn nôn lắm.
Nói đoạn vợ tôi bước đi về phòng đóng cửa cái rầm. Nghiệm trọng rồiđấy. Tôi bước lai tính gõ cửa năn nỉ, chưa kịp chạm tay thì cửa mở ra. Tưởnggì, ai dè ném quần áo ra tôi tắm rồi đóng cửa cái rầm. Tôi đứng như trời trồngtrước cửa phòng.
- Vy ơi... Mở cửa anh bảo!
- Chúc anh ngủ ngon, em ngủ đây!
- Anh ngủ ngoài này cảm lạnh mà chết mất.
Dứt câu ném nguyên cái chăn vào người tôi nữa.
- Vy ơi... Chồng xin lỗi mà... Đừng có để chồng ngủ mộtmình, không quen đâu.
-...
- Vy à...
-...
- Vợ ơi...
-...
- Không cho chồng vào chồng phá cửa à nha?
-...
- Vợ ơiiiiiiiiiiiiiii
- Ồn quá đi, phạt chồng, ngủ ngoài đó đi, cho chừa.Không năn nỉ được vợ đâu.
- Anh làm cái gì chứ?
- Anh làm cái gì? Đi nguyên cả buổi tối, để ngườita ở nhà một mình thế, không thấy lương tâm cắn rứt hả?
- Anh biết lỗi rồi, từ nay anh không có như vậynữa đâu. Đừng có để chồng ngủ mình ngoài này tội nghiệp lắm.
- Cho anh chừa đi. Đừng có nói thêm nữa. Nói nữalà nguyên tuần không ngủ với chồng luôn đó. Nói rồi đó. Cấm có nói nữa.
Tôi xị mặt vứt chăn lên ghế rồi chui vào nhà tắm. Người nồng nặcmùi bia rượu, tắm cái tỉnh hết cả người. Chả nhẽ đêm nay phải ngủ ghế sopha thậtsao? Không nghĩ là lại có lúc mình như thế này. Trời đất, từ giờ tới cuối đờicòn có nhiều cái có lúc nữa. Phải biết chấp nhận thôi. Lại một đêm mất ngủ mà xem![next]

Chap 54

Sáng sớm tỉnh rụi cả người. Cả đêm nằm ghế sopha mệt muốn hànhxác. Kể ra cũng lạ, ngày xưa ăn rồi suốt ngày ngủ vờ ngủ vật chỗ này chỗ kiathì chả làm sao cả, từ lúc lấy vợ về, quen hơi vợ, cứ không có là mắt cứ thaoláo như lấy que chống lên vậy đó. Tôi dậy sớm mò vào bếp làm bữa sáng giúp vợ.Hôm nào cũng một tay em soạn sửa từng bữa ăn, giấc ngủ, cho đến bộ quần áo, cáicà vạt đi làm màu gì. Trưa về thì lột quần áo vứt đó cho vợ dẹp, thấy bẩn thì tựmang đi giặt. Thực ra thì mình vẫn sướng nhất trần đời rồi.
Nhưng chắc tối qua nàng ấy giận nên có khi sáng nay không thèmquan tâm tới cái sự sống còn của tôi luôn cũng nên, người gì đâu mà cứng như sắtthép thế không biết. Rõ là mảnh mai như cánh chuồn chuồn mà lại mang trong mìnhdòng máu lạnh. Phù... Đã 6h sáng rồi còn thấy phòng đóng im ỉm. Không thấy âmthanh gì phát ra từ trong đó. Hôm nay tính đình công thật rồi!
Xem được bữa sáng nay có gì nào? Mỗi sáng một kiểu nên tôi cũng chảrành lắm. Còn có trứng gà, một ít bánh mỳ, bơ, sữa... Ăn đại vậy.
Tôi rán trứng, chuẩn bị bánh mỳ với bơ, sữa đặt lên bàn. Tay nghềnấu ăn của tôi chẳng khá lên mấy dù là có vợ hay chưa, cái khoản nội trợ này mộtmình vợ lo hết nên nhìn vào cái đĩa trứng rán quá lửa của tôi thực sự chỉ muốn nghén.
Ngồi đợi một chút thì vợ dậy.
- Chào vợ yêu! - Tôi dơ hai ngón tay lên tạo dáng,cười toe toét bên bàn ăn
Vợ tôi nhìn tôi, nhìn cái bàn ăn "thịnh soạn" hơn hằng ngày của vợ,nàng lườm một cái xém lông mày rồi bước vào nhà tắm. Vẫn chưa hết giận, gì màgiận dai kinh khủng thế không biết nữa. Tôi xụi lơ, bỏ tay xuống rồi chống cằmchờ đợi.
15 phút sau vợ ra rồi... Đi thẳng vào phòng ngủ thay quần áo, khôngthèm chú ý tới tôi đang ngồi đợi dài cổ nãy giờ. Tôi chạy theo vào phòng ngủ vớivẻ mặt cáu kỉnh:
- Vy?
- Dạ? - Không thèm nhìn lấy tôi một cái.
- Thái độ gì vậy?
- Em làm sao?
- Giận thế đủ rồi, làm gì mà giận thấy ớn!
- Vâng ạ! - Mặt như đúc nguyên từ tảng đá lạnh lênvậy đó. Đâu phải là lỗi gì quá đáng lắm đâu mà giận dỗi đến kinh cả người.
- Nói đi, em giận cái gì chứ? Lâu lắm rồi anh mớiđi chơi chứ có phải ngày nào cũng thế đâu? Anh cũng cần phải có bạn bè chứ đâuphải cứ suốt ngày khư khư trong nhà thờ vợ trên tay là anh sống được ngoài cáixã hội kia đâu? Em cũng phải nghĩ cho anh chứ? Em đừng có cư xử như thế. Anhkhông thích chút nào hết.
Em quay mặt lại, nhìn tôi sững sờ.
- Vâng! - Em chỉ trả lời một câu như thế rồi cầmtúi xách bước đi.
- Vy.
- Em đi học.
Hôm nay đi học còn không để tôi đèo đi nữa cơ đấy. Tiếng đóng cửacái rầm, tiếng nện guốc lộp cộp xuống nền gạch im dần.
Tôi bực mình đổ hết bữa sáng vào sọt rác rồi mặc quần áo phóng xeđi làm. Thôi kệ, thích ra sao thì ra, tôi chả thèm bận tâm nữa, cứ đà này rồicoi vợ như trời, thờ vợ trên tay, có khi lại chẳng xem thằng chồng này ra cái củcà rốt gì nữa. Vợ với chả con, đến là khổ!
Cả buổi sáng làm việc không tập trung được. Cứ nghĩ tới cái cảnh vợgiận, con giận là muốn điên hết cả tiết lên được.
Chắc lúc sáng cũng có hơi nặng lời với vợ. Mẹ dặn rồi, phụ nữ lúcmang thai tính tình cau có thất thường nên phải biết chiều chuộng một chút chứđừng cái kiểu vợ một câu chồng một câu như thế thì gia đình sẽ mất hòa khí.Nhưng mà ức lắm, đâu phải cứ nhịn là nhịn được đâu. Nhưng mà thôi đàn ông contrai chấp gì, giận dỗi nhiều hành xác. Thôi thì nay làm lành với vợ bằng bữacơm trưa vậy. Ai sai ai đúng đâu quan trọng đâu, vợ chồng quan niệm mấy cái đóthì sống sao đến trọn đời được. Nghĩ vậy tôi xin sếp về sớm hơn một chút ghéqua siêu thị mua thức ăn. Chả biết nấu nướng nó ra làm sao nhưng có tinh thần vậylà được rồi. Nhận không ra bản thân mình nữa! Khánh ơi mày đang trưởng thành cóphải không?
Tôi vui vẻ phóng xe về nhà. Vừa đi vừa hát, vừa nghĩ ngợi xem hômnay nấu được món gì với cái đống đồ này đây. Gần tới khu chung cư mình ở, tựnhiên thấy ai quen quen... Hình như vợ mình thì phải. Nhưng mà đang bước xuống xecủa thằng nào mà cười toe toét vậy? Tôi vội vã phóng xe vèo vèo tới bên cạnh.Chuẩn xác là con vợ mình rồi.
- Vợ - Tôi gọi khi em nó đang cười hớn hở với thằngnào đó coi chừng rất baby cute, cái mặt non choẹt. Mà nhìn ánh mắt nó nhìn vợtôi như muốn ăn tươi nuốt sống vậy đó. Đàn ông con trai với nhau cả nhìn cái biếtliền à.
- Chào anh Khánh - Thằng nhỏ lên tiếng.
- Chào em...
- Thôi em về nha, cảm ơn anh nhé - Vy cười với thằngkia
- Ừ không có gì đâu. Chào bé Vy nhé! - Quay sangtôi - Chào anh nhé!
Cái gì? Bé á? Như nào được gọi là bé? Cái quái gì mà nghe có vẻthân thiết quá vậy. Vợ tôi đi thẳng lên nhà không thèm đoái hoài gì tới tôi, thằngkia cười ruồi rồi phóng xe về. À há, nghe có vẻ hay ho rồi đấy. Trước mặt chồngmà còn xí xa xí xớn với thằng khác, lại không có coi tôi ra cái hệ thống cốngrãnh gì hết á. Lần này thì ức lắm rồi đấy, không thể bỏ qua chuyện này được.
Tôi vứt mạnh túi đồ lên bàn, trái cây rơi xuống nhà tôi không thèmnhặt nhạnh nữa. Mở cửa phòng ngủ ra, vợtôi đang thay quần áo, giật mình cài nốt chiếc khuy áo rồi ngoảnh lại hét toánglên:
- Anh làm cái gì vậy? Vào không biết gõ cửa hả?
- Anh mới là người phải hỏi em câu đó đấy!
- Em làm sao?
- Thằng nào vừa đèo em về đấy!
- Bạn em, làm sao?
- Bé nữa? Xưng hô gì vậy? bạn như nào sao có vẻthân mật thế?
- Chẳng nhẽ anh có bạn mà em không có bạn đượcsao? Người ta có lòng tốt đưa em về thì có làm sao mà anh phải ý kiến nhỉ? Emcũng đâu có đi chơi mà quên không về nấu cơm cho anh ăn đâu?
- Em đừng có mà quá đáng như vậy. Có chút chuyệnđó cũng trách móc anh tối qua tới giờ là sao?
- Em có trách anh đâu? Tự anh vào kiếm chuyện đóchứ?
- Em từ chối không ngồi xe chồng, rồi kêu thằngnào đó đèo em về, rồi lại còn bé bỏng nữa. Em mặt nặng mày nhẹ với anh tối quatới giờ, bữa sáng không chịu ăn, rồi sao? Cười với người ta như hoa nở, còn vớithằng chồng em thì sao?
- Anh nói chuyện vô lý quá.
- Anh vô lý hay em vô lý? Em tự xem lại đi.
- Em chả thấy mình vô lý ở chỗ nào cả.
- Em không vô lý sao? Em là gái đã có chồng rồiđấy, em đừng có tưởng đang còn là con gái, thích qua lại với ai cũng được. Anhnói cho em biết, em đừng có cái kiểu trả đũa chồng như thế, thằng kia nó thíchem, em biết đúng không? Thế mà vẫn một hai để cho nó đèo về. Em nghĩ em làm nhưvậy mà được à?
- Em chả thấy có gì sai trái ở đây cả - Vẫn cãicùn, nói đến thế là cùng.
- Vậy làm sao em có cái thái độ đó với anh ởđây? Em nói đi.
- Cái đó anh tự hiểu.
- Anh điên với cái kiểu nói chuyện của em lắm rồiđó.
- Em làm sao? - Vẫn cái thái độ câng câng khó chịuđó
- Em bỏ cái mặt đó đi. Nói chuyện nghiêm túc đi.Anh đi chơi về muộn là anh sai, anh có lỗi, anh xin lỗi rồi. Em còn đòi hỏi gìnữa? đâu phải ngày nào anh cũng thế đâu?
- Vâng, em cũng không có ý kiến gì nữa. Em đi nấucơm đây.
- Khỏi cơm nước gì đi. Anh không ăn uống gì cả.Em thích thì tự đi mà ăn một mình.
Tôi vùng vằng bỏ đi. Chả muốn ở lại cãi nhau với em thêm câu nào nữa.Tự nhiên thấy rất buồn và hụt hẫng, cảm giác tức tối trong lòng nữa. Thì ra làvợ tôi vẫn có những mối quan hệ thân thiết ở bên ngoài nữa... Cũng đúng, dù là lấychồng nhưng em vẫn đẹp, vẫn duyên dáng và đằm thắm như một thiên thần vậy. Làmsao tránh khỏi không có đuôi bám. Vợ chồng thì cũng có lúc này lúc khác, cóchút xíu chuyện mà còn không thông cảm với nhau được. Lại còn cái kiểu ông ănchả bà ăn nem là như thế nào? Không thể chấp nhận được.
Tôi rẽ vào bar hôm trước đi cùng hội bạn, cũng chả rõ làm sao lạithích vào chỗ đó nữa. Gọi một ly rượu mạnh tôi ngồi một mình trong góc khuấtnhìn mọi người vui vẻ. Có ai có cùng tâm sự như mình không nhỉ? Tự hỏi rồi cườimột mình. Chắc giờ này ở nhà vợ tôi cũng đang lo lắng và giận tôi nhiều lắm đấy.
Tôi cạn hết ly rượu, đầu óc tỉnh táo hơn chút. Có lẽ tôi sai khigiận vợ rồi lại bỏ đi như thế. Nên về nhà với vợ thôi.
Đang định dợm bước đứng dậy, thì con bé hôm trước đến bên cạnh rồingồi xuống. Tôi quay sang nhìn nó cười khẩy. Hôm nay biết tiếp khách rồi cơ ạ!Môi trường đào tạo tốt quá! Nhưng nó vẫn ăn mặc rất kín đáo và ánh mắt vẫn buồnnhư vậy.
- Hôm nay... Anh tới đây một mình à? - Tôi phải vừaghe vừa đoán qua khẩu hình miệng của nó vì nó nói rất nhỏ mà tiếng nhạc lại rấtto
- Ừ... Nay anh tới một mình.
- Hôm qua... Em cảm ơn anh nhé!
- Ừ không có gì! - Thì ra là để cảm ơn chuyện tốiqua. Có gì đâu mà phải cảm ơn nhỉ? Con bé này lạ lùng quá, hay tính mồi chài gìnhau đây? Nhìn ngoan hiền vậy chứ mà ở chốn này thì gái nào cũng như nhau thôi,tin không nổi.
- Vậy anh ngồi chơi đi nhé, em đi làm việc đây.
- Ừm... Mà này... - Nó đứng dậy, tôi gọi giật.
- Sao vậy a?
- À thôi - Thực ra định hỏi chuyện nó nhưng lại cảmthấy mình vô duyên kiểu gì đó nên lại thôi - à, em biết ai tên Trinh làm ở đâykhông?
- Dạ? Chị Trinh... Em biết, nhưng...
- Nhưng sao?
- Chị ấy đang bị bắt về đồn công an tối qua rồi.Hình như là đang ở khách sạn thì bị bắt vì nghi ngờ là... ờm... Gái gọi a ạ. Em nghemấy chị kia nói thế!
- Thật vậy sao? Có chính xác không vậy?
- Dạ...
Tôi đứng dậy tìm gặp quản lý quán bar hỏi thăm tình hình sao. Nắmbắt được một số thông tin chi tiết cụ thể rồi tôi lại ngẩn ngơ cả người. Khôngbiết có nên qua đó xem tình hình thê nào hay không, chưa có ai bảo lãnh cho côta cả. Thực ra thì chuyện cũng chả liên quan gì tới mình cả. Lâu lắm rồi mà... Mọichuyện đã là quá khứ, cô ta có làm sao thì cũng không còn là gì của mình nữa rồi.Nhưng bỗng dưng cảm thấy áy náy. Mình không biết thì thôi, nhưng biết mà khônggiúp đỡ. Bây giờ liệu còn có mấy ai quan tâm tới sự sống chết của cô ta nữa?Đàn ông hết tình còn nghĩa, dù đã từng đối xử rất quá đáng, nhưng mà cũng là chỗquen biết, không nhẽ thấy chết không cứu. Nghĩ vậy tôi chạy xe tới đồn công an.Thật sự, không hiểu cái đầu mình đang nghĩ gì nữa.
Tôi làm thủ tục bảo lãnh cho Trinh. Rồi ra ngoài đứng đợi. Tầm 10phút sau thấy Trinh bước ra. Quần áo tả tơi, mặt mày nhem nhuốc phấn son, nhìnTrinh thảm hại như chưa từng được như thế. Trinh nhìn quanh quất, chắc là tìmngười bảo lãnh mình ra. Tôi dơ tay ra hiệu, thấy tôi, cô nàng đơ dây thần kinhđi 10s rồi quay mặt bỏ đi.[next]

Chap 55

Tôi làm thủ tục bảo lãnh cho Trinh. Rồi ra ngoài đứng đợi. Tầm 10phút sau thấy Trinh bước ra. Quần áo tả tơi, mặt mày nhem nhuốc phấn son, nhìnTrinh thảm hại như chưa từng được như thế. Trinh nhìn quanh quất, chắc là tìmngười bảo lãnh mình ra. Tôi dơ tay ra hiệu, thấy tôi, cô nàng đơ dây thần kinhđi 10s rồi quay mặt bỏ đi.
Tôi gọi giật.
- Này...
- Anh không cần phải sỉ nhục tôi nữa đâu, để chotôi yên đi - Cô nàng đay nghiến.
- Nói chuyện chút đã.
- Cảm ơn anh hôm nay... Chắc không có chuyện gì đểnói với nhau nữa đâu.
- Tốt thôi - Tôi lớn tiếng và quay lại xecủa mình.
- Khoan đã - Trinh quay lại gọi giật, chắcchắn rồi.
- Chuyện gì? - Tôi giữ thái độ bình thảnvà lạnh lùng nhất có thể.
- Tại sao... Biết tôi ở đây? - Trinh cúi gằmmặt xuống, sự nhục nhã ư? Hay là tự ti? Cảm giác của cô ta bây giờlà như thế nào nhỉ? Đường đường là một thiên kim tiểu thư, ăn ngonmặc đẹp, chỉ có đứng chỉ trỏ với người khác, bây giờ lại chịu cáicảnh này? Có đặt mình trong hoàn cảnh đó cũng không thể cảm nhậnđược một cách chính xác được.
- Lên xe đi, nói chuyện một lát. - Tôi đềnghị
- Chuyện gì?
- Đi được chứ?
Suy nghĩ một chút, Trinh tiến lại phía tôi rồi trèo lênxe. Tôi im lặng dẫn cô ta đến một shop thời trang gần nhất, lựa mộtbộ đồ đơn giản đưa cho Trinh trước con mắt tò mò của nhân viên cửahàng và bao nhiêu là người. Chả biết họ nghĩ về mình như thế nàonữa? Nếu trường hợp là tôi gặp một thằng con trai mặc đồ vest côngsở rất lịch sự nhưng đi với một đứa con gái tả tơi như vừa lôi từhố bom lên thì thế nào nhỉ? Trinh cầm lấy với ánh mắt kinh ngạcnhưng hiểu ý tôi nên không nói năng gì nhiều mà lẳng lặng đi vào trongthay đồ. Tôi ngồi đợi một lúc thì Trinh ra, có vẻ như sự đơn giảnkhông làm mất vẻ đẹp sắc sảo của cô nàng là bao. Một con điếm ngọtngào! Tôi thanh toán tiền rồi dẫn Trinh qua một quán cà phê gần nhấttrên con đường mà tôi đang đi. Tôi gọi cà phê còn Trinh tìm vào nhà vệsinh rửa mặt mũi.
Tôi yên lặng nhìn cà phê nhỏ giọt trong khi chờ đợi. Cônàng ngồi xuống đối diện, nhìn tôi. Tôi im lặng chờ Trinh lên tiếng.
- Anh nói đi.
- Điều gì? - Tôi hờ hững trả lời.
- Tại sao lại... Biết tôi ở đó.
- Nghe bảo thế. Sao phải làm thế?
- Cần phải thế. Đang khinh thường tôi lắmđúng không?
- Ừ.
- Đang hả hê lắm đúng không?
- Ừ...
- Sau tất cả những gì tôi đã làm thì hômnay như thế này đúng là quả báo rồi.
- Ừ.
- Sao? Đến đây chỉ để nhìn thấy bộ dạngđáng thương hại của tôi lúc này như thế nào đúng không? Thỏa mãnchưa? Vui rồi chứ? - Trinh nghiến răng nhìn tôi giận dữ
- Sao nhỉ? - Tôi cười khẩy - Thực ra tôi đãchả còn quan tâm đến sự sống cái chết của cô như thế nào rồi. Chỉlà thấy khó khăn, biết mà không giúp thì chả là một thằng đàn ông.Còn những gì cô gây ra cho vợ chồng tôi thì có chết tôi cũng chả quênđược. Cứ khắc cốt ghi tâm để biết hạnh phúc mình có được nó khókhăn đến mức nào, chứ cũng chả phải nhớ để trả thù hay làm chocuộc đời của cô trở nên khốn khổ như chính cô đã đối xử với cuộcđời của chúng tôi.
- Vậy... Tại sao còn giúp đỡ tôi?
- Cái đấy à? Chỉ tò mò muốn biết, tạisao một con người như cô lại có thể biến thành thảm hại như thế thôi.
- Vậy thì anh có thể về được rồi đó.Đừng động chạm vào cuộc đời của tôi nữa.
- Tôi động chạm vào cuộc đời của cô à?Có lẽ là chúng ta nên bàn bạc lại vấn đề này một chút - Tôi cườilớn - Tôi không hiểu tại sao cô có thể tìm cho mình một công việc tốtvà lương thiện với tấm bằng đại học trong tay mà lại không làm nhưthế? Đâm đầu vào chốn dơ dáy đấy làm gì?
- Anh cần phải hiểu điều đó sao? Xin lỗi,tôi bận, tôi đi trước.
Trinh đứng lên bước đi dứt khoát, tôi chả buồn ngăn cản,thực ra thì cũng chẳng để làm cái gì cả. Được vài bước chân, Trinhdừng lại nói vọng với tôi:
- Hôm nay, cảm ơn anh nhiều, nhưng từ lầnsau nếu như có chuyện tương tự xảy ra, hi vọng anh đừng thể hiện lòngtốt của mình nữa.
Nói rồi cô nàng bước đi dứt khoát không lưu luyến. Tôi bưngcốc cà phê lên uống thêm một ngụm, cười cái sự đời, vẫn còn nhâncách hay sao? Kể ra thì nó cũng cứ như một cái vòng luẩn quẩn củacuộc đời. Ác giả ác báo hay sao? Trước giờ tôi làm gì tin rằng cóluật nhân quả, nhưng giờ thì cứ thử tin đi cho cuộc đời nó tươi đẹp,cũng chả ảnh hường gì tới cuộc đời của mình cả. Đời đúng là khôngnhư mơ! Còn mình đang ngồi dây thơ thẩn cái gì nữa?
Tôi liếc qua đồng hồ, tới giờ đi làm rồi. Tính ghé qua cơquan luôn nhưng mà bỗng nhiên lại cảm thấy thương vợ nhớ con, không biếtgiờ này vợ mình đang làm gì nữa? Chắc là đang buồn và giận tôinhiều lắm. Gia đình nào chả có lúc này lúc khác? Thân làm đàn ôngmà chấp vặt mấy chuyện như vậy rồi đùng đùng nổi giận bỏ đi, thậtkhông đáng chút nào. Tôi có sai mười mươi thì cũng nên làm lành với vợtrước, bây giờ vợ tôi đang bụng mang dạ chửa, tâm lý không ổn định,rồi những ngày tháng vất vả sau này nữa, mình vợ chịu đựng... Sao lạicó thể vô tâm đến như thế? Nghĩ vậy nên tôi phóng xe đi về nhà chút,mắc công tối về lại ôm chăn gối ra ngủ ngoài ghế sopha nữa thì oảilắm. Nhà chiến tranh lạnh cũng chả có cái gì hay ho cả.
Tôi mở cửa ra, nhà yên ắng như tờ, chả thấy tiếng độnggì. Đống thức ăn vương vãi để trên bàn, trái cây rơi rớt xuống dướinhà vẫn để nguyên. Cửa phòng ngủ khép hờ không đóng chặt, tôi tiếnvề đó mở cửa ra. Vợ tôi đang nằm quay mặt vào tường. Tôi ngồi xuốnggiường chống hai tay vào đầu gối cúi mặt xuống:
- Vy...
Vợ tôi im lặng không nói gì, tiếng thở vẫn khe khẽ, đềuđều. Tôi biết vợ tôi chưa ngủ, với tính cách đó thì sau chuyện nhưthế này xảy ra, ngủ làm sao nổi?
- Nói chuyện với anh đi.
Nàng vẫn im lặng không nói gì.
Tôi quay người nằm xuống cạnh vợ, xoay cả người vợ để emnằm gọn trong lòng của tôi. Vợ tôi vùng vẫy cố thoát người ra khỏivòng tay tôi nhưng tôi giữ chặt để cho vợ cắn, vợ cấu xé. Khi nàomệt nghỉ thì thôi. Đợi khi im lặng yên ổn rồi tôi mới chịu lên tiếng.
- Anh xin lỗi, vợ đừng giận anh nữa. Làanh sai...
- Buông em ra.
- Thôi mà, đừng có giận hờn trẻ con nữa.Anh nhận lỗi, là anh sai tất cả được chưa? Có chút chuyện cỏn con màkhông thông cảm cho chồng được, lại còn bỏ ăn bỏ uống nữa. Em khôngthương con hả?
- Anh đi đi, có quan tâm mẹ con em sống chếtnhư thế nào đâu - Vợ tôi vùng vằng cắn mạnh vào vai tôi
- Trời ơi... Được rồi anh thua. Anh xin lỗi.Tại em cũng quá đáng với anh chứ đâu phải tại mình anh đâu? Vợ ơi anhsai rồi, anh xin lỗi mà.
- Sao không đi luôn đừng có về nữa - Vợ tôilại hành hạ bằng cách cắn vào bắp tay tôi, trời ơi đau muốn thấuxương luôn. Cái gì mà dã man vậy?
- A... Anh xin lỗi. Thôi đừng có hành hạ anhkiểu này nữa. Anh đau muốn chết rồi này.
- Cho anh biết cái mặt.
- Thôi đừng giận anh nữa vợ nha. Có ai tốtvới vợ như chồng đâu chứ.
Nàng hứ một tiếng rồi nép người sát vào lòng tôi. Vậylà hết giận. Con gái nó vậy đó, khi giận dỗi đừng có vùng vằng,đừng có vì một chút tự trọng mà cãi vã nhau làm gì. Cứ dùng tìnhyêu, dùng vòng tay chắc chắn, dùng nụ hôn ấm áp để sưởi ấm lại mộtchút hạnh phúc đang bị nguội lạnh đi, vậy là được rồi. Nhường nhịnđi một chút thì đã chết ai đâu. Vợ chồng ăn đời ở kiếp, đâu phải ngàymột ngày hai mà cứ phải trương gân cãi cố.
Chiều làm về ghé qua siêu thị mua ít bánh trái lát mangqua nhà ngoại, nãy mẹ gọi tối mang vợ về nhà ăn cơm tối. Lâu khôngvề nhà. Lâu cũng chỉ mới có 4 ngày thôi mà. Nhưng mà mỗi lần vềnhà ngoại cứ được ông bà chiều chuộng nên cũng có hứng lắm. Đâuphải ai cũng có được thằng rể quý hóa như vậy chứ, cưng là đúngrồi.
Vừa về tới nhà bố mẹ vợ xong. Bố đi làm chưa về, cònmẹ với ông anh trai quý hóa của vợ ở nhà. Mẹ vui mừng âu yếm cô congái yêu, vẫn không quên hỏi thăm thằng con rể quý. Từ hôm nghe tin Vycó bầu tới giờ, bây giờ mới gặp nên bà mừng thấy rõ.
- Sao rồi con? Có thấy khó chịu gì trongngười không?
- Vợ con thèm đủ thứ mẹ ạ - Không kịp đểvợ trả lời, tôi bô bô cái miệng. Tranh thủ kể công chút
- Sao? Thèm gì con?
- Vợ con toàn thèm thứ trời ơi đất hỡimẹ ạ, mà thèm vào giờ vàng nữa. Con tính kêu vợ con đẻ 10 đứa màtình hình như này thì chắc là 2 đứa con mệt nghỉ luôn rồi.
Bà cười rạng rỡ nhìn tôi với ánh mắt rất chi là thôngcảm:
- Cái gì mà sinh tới tận 10 đứa hả? Cáithằng này... Mà vợ con thèm cái gì?
- Dạ dưa muối chua mẹ ạ, cứ 2h sáng làdựng con dậy đi mua. Lượn lờ cả đêm ngoài đường đâu tìm được đâu. Cóhôm mua cho cả hũ trong nhà thì lại hết thèm dưa chua, quay sang thèm ômai. Mẹ thấy có ai như vợ con không?
- Đúng là... Chiều bà bầu khó lắm, tộinghiệp con quá.
- Đấy, thế mà cứ toàn hành hạ con khôngmẹ ạ!
- Hành hạ anh bao giờ? - Vợ tôi dẫu môi cãi
- Anh đi chơi có xí mà về em cắn anh muốnnát tan cả người luôn còn gì? - Tôi cãi cố
Mẹ tôi cười hiền hậu, lắc đầu.
- Ráng lên, chứ con khổ một vợ con cũngkhổ 10 rồi. Con cái là trời cho mà con.
- Dạ, thì con ráng hết sức mình mà mẹ.
- Nghe chú nói thế anh mày cũng chưa muốnlấy vợ rồi - Ông anh vợ đang ngồi nghịch máy tính nói vọng ra.
- Nhưng mà cũng có cái sướng anh ạ! - Tôicười toe toét
- Vậy hai đứa ngồi chơi đi, nghỉ ngơi đi,tối nay mẹ nấu món ngon đãi cả nhà - Mẹ tôi nói rồi bước xuống bếp.Tôi hào hứng xắn tay la í ới
- Để con phụ mẹ.
Chưa kịp đứng dậy thì cánh tay tôi gạt ngay cái bình đặttrên bàn, tiếng choảng vang lên xé tai. Cả nhà quay lại nhìn tôi, ônganh vợ quý hóa ngồi trong nhà cũng chạy ra. Hét lên thảng thốt:
- Mày chết rồi Khánh ơi, cái bình cổ bốquý nhất, khó lắm mới mua được.
- Cái gì cơ? - Tôi tròn mắt hoảng hốt
- Cái bình này độc nhất đấy, không cócái thứ hai đâu - Anh chép miệng - Mà bố quý cái bình này lắm, ông coinó như đứa con vậy đó. Trời ơi lần này thì mày chết chắc rồi Khánhơi...
Tôi chưa kịp trấn tĩnh tinh thần thì ông bố vợ quý hóa đivào. Nhìn cái mặt ông nghiêm nghị, uy nghi khiến tôi hết muốn rụngtim.
Thấy cả nhà đang ngơ ngác nhìn chưa hiểu chuyện gì xảyra. Ông lên tiếng, giọng nhẹ nhàng, ấm áp mà tôi thấy chẳng khác gìsúng nả đạn vào tim, đau muốn chết luôn. Trời ơi cái bình cổ quýgiá, có một không hai, thà có thể mua được chứ không mua được thìkiếm đâu ra nữa? Mà sao cái bình quý vậy lại để cái chỗ nguy hiểmnhư thế này không biết. Có khoe hàng thì cũng làm cái tủ kính lớnlớn mà đặt vào đó chứ.
- Bố về rồi ạ? - Vy đứng lên chào bố.
- Hai đứa mới tới à?
- Dạ vâng, con chào bố - Tôi đáp, chả muốnnhìn cái mặt ông thêm giờ phút nào nữa.
- Làm gì sao chai lọ bể tan tành thế kia?
- Ơ dạ... - Thấy rồi, tôi chột dạ
- Thằng Khánh nó lỡ tay làm vỡ - Mẹ cườitủm tỉm, còn cười nữa cơ đấy. Sắp động trời rồi
- Dọn sạch đi không để đấy lại dẫm phảichân đấy. Hai đứa ngồi chơi đi, bố lên nhà thay quần áo chút - Nói rồiông đi thẳng
Ô, thế là sao nhỉ? Sao mất cái bình quý mà ông thản nhiênnhư là đồ sứ hàng chợ vậy?
- Bố ơi... - Tôi gọi giật ông lại
- Sao?
- Cái bình quý... Con... Lỡ làm vỡ...
- Cái bình nào? - Ông ngẩn mặt nhìn tôi
- Dạ cái bình cổ này??? - Tôi chỉ vào mộtđống đổ nát ở dưới nhà.
Lần này đến lượt cả nhà tôi ôm bụng cười, còn tôi nghệtmặt ra. Thì ra là bị ông anh quý hóa lừa đảo, cái gì mà cổ vớichả kính, cái gì mà duy nhất 1 cái, cái gì mà đồ hiếm chứ. Naykhông phải cá tháng tư mà ăn được bữa thịt lừa đậm đà, hết muốn ănnổi cơm luôn.[next]

Chap 56

Bình minh lên. Không biết từ bao giờ nữa. Tôi vẫn vùingười vào chăn gối thưởng thức giấc mơ thêm một vài phút cho tới khicó tiếng mở cửa phòng ngủ. Vợ tôi kéo rèm che lên, ánh sáng lọtvào phòng khiến tôi chói mắt phải kéo chăn trùm kín lên đầu.
Nàng tiến lại giường, kéo chăn ra nhẹ nhàng gọi:
- Chồng ơi dậy đi...
- Cho anh nằm thêm chút nữa - Tôi nhõng nhẽo
- Anh không định dậy ăn sáng đi làm à? - Emáp hai bàn tay mát như kem vào má tôi lắc qua lắc lại cho tôi tỉnhngủ.
- 5 phút nữa thôi - Tôi kì kèo. Những ngày đầu mới cưới được vợ thức dậy âu yếm, nhẹ nhàng thì thích thậtđấy, đời ngỡ lên tiên rồi. Chỉ ước ao ngày ngày, tháng tháng, năm năm đều được như thế. Nhưng bây giờ cứ mỗi khi nghe tiếng vợ kéo rèm cửa sột soạt lại giật nẫy mình. Đi làm về mệt rũ muốn ngủ thêm chútnữa cũng không được. Cứ đúng giờ đúng giấc là lại túm cổ lôi dậy, đố có bao giờ nhõng nhẽo đượcthêm một phút giây nào.
- Thôi nào anh yêu, ngoan nào em thương... Dậynào... - Vợ tôi nắm tay kéo tôi ngồi dậy.
- 5 phút nữa vợ nhá? - Tôi choàng tay qua cổ, tựacằm vào vai nàng thủ thỉ.
- Không là không. Anh dậy đánh răng rửa mặtđi, 10 phút nữa em đợi bữa sáng ở bếp đấy. Nghe chưa chồng yêu? - Nàng quay lại hôn nhẹ lên môi tôi rồi bước ra đóng cửa phòng lại.
Tôi ngoác mồm ngáp dài ngáp ngắn đá chăn gối qua một bênlồm cồm bò dậy đi vào nhà tắm đánh răng rửa mặt. Bước ra thì vợ tôi đangchuẩn bị bữa sáng trong bếp, tôi rón rén bước lại ôm eo vợ, tựa đầu vào bờ vainhỏ nhắn âu yếm nàng một chút. Chợt nhận ra bụng vợ đang to dần lên theo từngngày, xoa tay nhè nhẹ lên bụng, nàng nghiêng đầu một chút lườm yêu tôi.
- Thằng cu của bố đang làm gì trong đó nhỉ?
- Sao lại thằng cu?
- Thì anh cứ thích gọi vậy đó!
- Hứ... - Vợ tôi nhăn mặt quay sang nhìn tôi
- Ờ ờ thì công chúa của bố làm gì trong đó thếnhỉ?
- Ai biết được là con trai hay con gái đâu mà gọithế?
- Kệ anh chứ!
Nàng cười tủm tỉm rồi kéo tay tôi ra cầm đĩa trứng tiến về bàn ăn.
- Hôm qua mẹ gọi cho em đó - Gắp thức ăn vào chéncủa tôi nàng nói
- Ờ, có chuyện gì không?
- Mẹ bảo vợ chồng mình về đó ở chung cho tới khinào em sinh em bé, rồi em bé cứng cáp hẳn thì lại ra ở riêng, cho tiện đường mẹchăm sóc cho cả hai mẹ con
- Ơ... Rồi em bảo sao? - Tôi ngóc đầu lên nhìn vợ
- Em bảo về bàn với anh đã...
- Rồi giờ em tính sao? - Tôi nhún vai cầm thêm một miếng bánh mỳ bỏ vào mồm nhai ngồm ngoàm
- Ô hay, em đang hỏi anh mà giờ anh lại hỏi em là sao?
- Thì em có thích về bên bố mẹ hay không?
- Tất nhiên là có rồi.
- Vậy thì mai chuyển luôn đi, em thích là được rồi,vợ thích anh chiều hết à - Tôi nhe răng cười, vợ tôi lườm yêu một cái.
Tưởng có chuyện gì chứ mỗi việc đó thì ý kiến của vợ mới là nhất chứ tôi thì sao chả được. Dù gì cũng là bố mẹ của mình, ở chung thì ở chung, đã làm sao? Lạ ở chỗ, con dâu thường không thích sống chung với mẹ chồng, nhưng vợ tôi lại rất thích đi ngược lại thời đại. Thế càng quý. Nay ở với bố mẹ vợ không thể hách dịch được, ít nhất vuốt mặt cũng phải nể mũi chứ. Ôi cái thời oanh liệt nay còn đâu?
Đang ngồi làm việc thì ông anh rể quý hóa gọi. Lại gì nữa đây, vụ cái bình cổ tôi vẫn còn thấy ấm ức lắm. Đường đường một dân chơi sành điệu thếmà bị một ông kỹ sư xây dựng cù lần 28 tuổi trên đầu chưa nổi một mảnh tình vắt vai chơi xỏ, ức chịu sao thấu? Hôm đó bị ăn thịt lừa đậm, cả nhà cười như được mùa, mình đứng đó quê không chịu nổi. Thế mà chưa qua cơn giận đã gọi. Lần này hả, có gọi ông về ăn thịt voi ông cũng ứ thèm về đấy.
- Anh Tuấn à?
- Khánh hả chú? Rảnh không? Qua cà phê anh nói chuyệnlát.
- Có nói qua điện thoại được không anh?
- Ờ... Không. Không đi được hả?
- Vậy anh đợi em chút, tầm 15 phút nữa em qua.
- Ok. Đối diện công ty chú có cái quán cà phêđó, anh ngồi ở đó rồi đấy.
- Rồi, em xuống liền.
Hờ... Có chuyện gì quan trọng mà mò tới tận công ty của mình chờ đợi không biết nhỉ? Thực ra thì cũng chả thân thiết nhưng mà vẫn tôn trọng nhau trước tới giờ. Vì là hai con người thuộc hai thế giới khác nhau nên cũng khó hòa hợp,khó để chén chú chén bác tâm sự. 1 thằng đàn ông sống rất nguyên tắc, thế nêntôi đoán là cuộc sống của anh ta rất khô khan và nhàm chán, đoán thôi, vì tôithấy nếu tôi mà là ổng thì tôi chết khô chết héo từ đời nào rồi. Cuộc sống tôi lại trái ngược hoàn toàn, nên chúng tôi dường như không có điểm chung để tâm sự. Nay lại gọi đi cà phê? Hay là đang thấy hối hận vụ cái bình cổ nhỉ? Thôi khỏi đoán già đoán non, xuống thì biết.
Tôi xin xếp rồi phi thẳng xuống quán cà phê ông anh rể đang ngồi. Vừa bước vào quán thấy ông ngồi lù lù một đống ở đó rồi.
Tôi ngồi xuống đối diện, thấy tôi ông cười toe:
- Chú xuống nhanh thế?
- Anh gọi em xuống liền mà. Có chuyện gì thếanh?
- Ờ, uống nước đi rồi anh nói chuyện.
Tôi gọi cà phê rồi ngồi yên lặng nhìn ông anh rể. Ông nhấp một ngụmnước khoan thai rồi dựa lưng vào ghế mới từ từ nói:
- Chú biết bố mẹ giục anh cưới vợ như thế nào rồi đấy - Ông thở dài
- Thì bây giờ anh tìm hiểu dần đi là vừa rồi còn gì, 28 tuổi đầu còn chưa chịu yêu đương tìm hiểu gì ai, bố mẹ lo cũng đúng.
- Vẫn còn sớm chán, lấy vợ về gì vội, đang tuổi bay nhảy mà kêu anh lấy vợ khác gì bảo anh đi tù chung thân.
- Lấy vợ về cũng có cái hay của nó, chứ anh nghĩ gì tiêu cực thế, hay anh không chuẩn men - Tôi cười lớn, ông anh rể cười méo miệng
- Chú cứ đùa anh, anh chú chuẩn men 100%, chỉ khổ nổi chả thấy có hứng thú với tụi con gái lắm. À thật ra thì chưa có hứng.
- Vậy chắc tới 80 tuổi anh mới có hứng ha anh?
- Thôi, chú đừng trêu anh nữa. Hôm nay anh tìmchú có việc nhờ chú đây.
- Việc gì anh nói xem em giúp được không nào?
- Bố mẹ đang ép anh đi xem mặt con gái đồng nghiệp của mẹ. Anh bảo anh có người yêu rồi, nhưng mà đang đi học nên chưa cưới được. Bốmẹ bắt anh mang về cho ông bà xem mặt, chú xem tình hình thế nào giúp anh tìm đại một cô được được chút anh mang về cho bố mẹ an tâm, cho họ để yên cho anh một thời gian cái. Ba cái vụ xem mặt anh ngán lắm rồi. Nghe cái Vy bảo ngày xưa chú cũng máu lửa lắm.
- Anh cứ đùa, ý anh là kêu em giới thiệu cho anhmột cô chị dâu hả?
- Không phải, ý anh là chú xem bạn chú có aikhông nhờ cuối tuần này tới nhà mình ăn bữa cơm, gọi là bạn gái anh cho ông bàyên tâm - Ông anh rể tôi gãi đầu gãi tai khổ sở.
- Nghĩa là một chị dâu che mắt bố mẹ thôi chứgì?
- Ờ, đại loại thế, nhưng mà coi chừng được đượcchút không lại...
- Rồi, anh yên tâm, vụ này để em lo, đơn giảnnhư bắt con gián đập ấy mà - Tôi ngắt lời anh - Nhưng mà 28 cái xuân xanh rồi, anhkhông chịu cưới vợ đi, rồi mai mốt lại tiếc đó, chứ em nói thật biết lấy vợ vềsướng như này thì em cưới lúc 18 tuổi rồi - Tôi nháy mắt trêu ông anh
- Ờ... Mà chuyện này bí mật dùm anh nhé, đừngcó bô bô với con Vy nữa, nó là chúa mách lẻo, nó mà biết thì cả thiên hạ biếtđó.
- Anh nói xấu vợ em hả?
- Ý anh là nó biết thì bố mẹ chắc chắn sẽ biết,làm gì chú phải bênh vợ chằm chằm thế?
- Rồi, em đùa anh đấy, chứ bây giờ kêu em đi tìmgái cho anh, vợ em mà biết em cũng chết luôn chứ đừng nói gì là anh.
Tôi ngồi nói chuyện thêm với anh Tuấn thêm một chút nữa thì xin phép đi làm việc. Cuộc đời này kể ra thì nó cũng chỉ là một cái vòng luẩn quẩn, Trái Đất tròn mà. Chả hiểu sao ông anh rể tôi lại kén chọn đến thế, chả nhẽ không có lấy một cô nàng nào lọt được vào tầm ngắm của anh ta hay sao? Điều kiện tốt, lại đẹp trai... Thiếu gì gái theo sao không chọn được một cô về cho bố mẹ vợ tôi yên lòng. Thà là mãi mê ăn chơi sợ quên đường nào đi lấy vợ, đằng này chỉcó đi làm, thể thao, gia đình, ngoài ra hiếm khi thấy ông ta chơi bời. Vậy chắc phải có lý do gì đó, một là xin lỗi, anh chỉ là một thằng gay (nhìn bề ngoài thì có vẻ rất chuẩn men, nhưng bản chất phía bên trong nó như nào không thể lường trước được) hai là do một tác động gì đấy từ cuộc sống khiến ông ta không còn niềm tin vào tình yêu nữa. Cả hai lý do nghe như đều hợp lý. Chắc phải về điều tra mới được. Không một thằng đàn ông nào 28 tuổi đầu còn chưa bao giờ yêu một ai hết. Có lý! Đáng nhẽ ra mình nên theo khoa tâm lý như thế thì sẽ giúp ích được cho đời hơn nhiều là làm một anh kiến trúc sư đấy (vênh mặt)
Cơm tối xong, vợ tôi phải soạn sửa đồ đạc để ngày mai chuyển qua bên nhà bố mẹ. Nghe chừng nàng rất hứng thú khi được chuyển qua bên đó, tôi phải nhận phần trách nhiệm rửa bát.
Chợt nhớ tới chuyện hồi sáng, tôi chạy lại trước phòng ngủ, dựa vai vào cửa hỏi vợ:
- Vy này?
- Dạ?
- Ưm... Anh Tuấn nhà mình đó...
- Sao vậy anh? - Nàng ngước mặt lên nhìn tôi
- Sao tới tuổi này anh còn chưa yêu ai thế?
- À - Em cúi xuống xếp nốt đống quần áo trên giườngcho vào vali một cách cẩn thận - Trước anh cũng có yêu một chị rồi đấy chứ.
- Ủa, vậy sao?
- Ừm... Cách đây 4 năm rồi, chị là hoa khôi của trường kinh tế. Hai người bằng tuổi nhau. Cùng ra trường... Mà sinh viên mới ra trường thì làm gì đã có gì trong tay đâu. Anh bảo chờ anh 2 năm, lúc mà sự nghiệp ổn định,có thể lo cho chị một cuộc sống đầy đủ rồi. Nhưng mà chị không chờ được. Chị ấy đi làm, gặp một người khác lớn tuổi hơn... Chia tay sau đó 2 tháng thì chị lên xe hoa, bây giờ đang định cư ở nước ngoài. Từ đấy chả bao giờ thấy anh nhắc gì tới chuyện yêu ai nữa. Mà cũng không bao giờ nhắc đến tên chị trước mặt anh, hễ nhắc tới là anh khùng lên. Hôm qua em nghe mẹ gọi bảo là anh hai có người yêu rồi,mà bảo là người yêu đang đi học, nhưng nghe đâu cuối tuần mang về ra mắt bố mẹ đó.
- Ờ vậy à - Tôi bất giác giật mình, lại lui về chốn hậu trường dẹp nốt đống chén bát. Ồ thì ra là như thế, đoán không có sai mà, có ai khùng khùng mà chừng đó còn chưa có nổi mối tình vắt vai chứ. Thì ra ông anh cũng chung tình phết nhỉ? Nhưng mà nghĩ sao vì một người con gái không xứng đáng mà khiến mình phải chịu thiệt thòi. Chỉ những người xứng với bản thân mới nên trân trọng, một khi những thứ không xứng đáng thì đừng nên tiếc, vì cuốicùng nó cũng chỉ là những thứ vứt đi mà thôi. Giữa hàng triệu con người, sợ không thể tìm thấy một nửa để yêu thương hay sao? Nghĩ thì nghĩ vậy thôi chứ tôi cũng chả có ý định sẽ tìm nửa còn lại cho ông anh rể quý hóa làm gì, mắc công lại nghỉ tôi lo chuyện bao đồng. Duyên phận do trời định, không nên ép buộc lẫn nhau làm gì cả. Khi nào ông thích ông tự kiếm ra. Lo liệu cho ông vụ cuốituần này coi như cũng tình nghĩa rồi.
Dẹp xong đồ đạc, vợ chồng tôi đưa nhau về bên nội. Bố tôi tới rước hai mẹ con nàng với đống đồ đạc, còn tôi đi xe máy theo sau. Nay phải xin xếp nghỉ một buổi để chuyển nhà. Chuyển qua chuyển lại, thật rắc rối hết biết.
Về tới nhà, mẹ tôi vui mừng chạy ra đón mỗi nàng dâu rồi dắt lên tầng lầu, còn tôi với bố hì hục xách đống đồ lên phòng. Thật là quá đáng mà, làm nhưtôi không phải là con trai của mẹ ấy, có mỗi cô con dâu thôi. Còn chả thèm hỏi tôi một tiếng nữa. Gato với vợ con nhà này quá đi mất. Mới tới chân cầu thang đã nghe tiếng vợ với mẹ nói ầm trên gác. Xách được cái va li lên phòng chưa kịp thở ra hơi thì đã bị vợ kéo sang phòng bên cạnh rồi reo ầm lên:
- Anh ơi anh coi này...
Tôi ngước mắt lên nhìn. Ờ... Mẹ mình đúng là teen như gì ấy. Ăn rồi suốt ngày đi làm kiếm đâu ra thời gian mà ngồi trang trí được cái phòng ra nó như này nhỉ? Tường sơn lại toàn một màu hồng phấn, có cái giường xinh như giường công chúa, ga trải giường, chăn gối đều màu hồng cả. Cái nôi đặt cạnh một bên cũng màu hồng, cái tủ nhỏ đựng quần áo cũng màu hồng, cạnh cái bàn học màu hồng có một cái tủ kính bên trong cũng toàn váy con nít màu hồng. Tôi choáng ngợp trước cái căn phòng rất chi là rực rỡ của mẹ.
- Anh thấy sao? - Vợ tôi hào hứng huých cùi chỏ vào hông tôi
- Ờ...
- Ờ là sao? Cái thái độ thờ ơ đó là sao hả? - Vợ tôi tức giận giương mắt nhìn tôi
- Mẹ làm hả?
- Chứ anh nghĩ bố nữa hả? hay nó tự chui dưới đất lên.
- Nhìn toàn màu hồng... Đâu cũng thấy màu hồng - Tôi nhăn nhở, chả biết nên cười hay khóc
- Vậy mới khiến người ta yêu đời. Hồi nào emcũng ước mơ sau này sẽ trang trí cho con gái mình một căn phòng như thế này đó... Bâygiờ mẹ thay em thực hiện ước mơ rồi, em hạnh phúc quá chừng - Vợ tôi chạy vào rồi ngồi lên chiếc giường xin xắn, mắt mơ màng như đang bay vào cõi thần tiên. Thấy vợ vui, tôi cũng vui. Mình thì sao cũng được, vợ con hạnh phúc là được rồi.
- Thế nào con trai? - Mẹ tôi vừa đi lên, nhìn tôi tươi cười
- Ủa, mẹ lấy đâu ra cái ý tưởng trang trí cái phòng mà choáng ngợp cái màu hồng vậy? Mẹ tính cho cháu mẹ ngộ độc màu hồng hở mẹ?
Chưa dứt lời bị mẹ tôi cốc cho một phát trên đầu.
- Cái gì mà ngộ độc hả? Mẹ thấy đẹp mà, Vy nhỉ?
- Dạ, quá đẹp đi mẹ ạ! Cảm ơn mẹ nhiều nhiều lắm! Mẹ tuyệt vời nhất - Vợ tôi chạy qua ôm lấy cổ mẹ, tình cảm gớm.
- Cơ mà, sao biết con gái hay con trai mà đã vội vàng thế chứ - Tôi nhún vai
- Dẫu sao thì cũng phải sinh con gái chứ - Mẹ tôi phán như thánh
- Anh đừng có mà ý kiến nhiều, không thích thì đi qua bên kia sắp xếp lại đồ đi, phòng này cấm không có cho anh vào nữa đó.
- Hờ...
Tôi nhún vai đi sang phòng bên cạnh sắp xếp lại đồ, mặc kệ cho haimẹ con nhà ấy tí tởn với nhau bên đấy. Tự nhiên lại cảm thấy ấm áp và hạnh phúcdữ dội, tự nhiên tưởng tượng bé con của mình mặc chiếc váy màu hồng chạy từ đâuvề sà vào lòng và gọi bố... Tôi sẽ vuốt tóc con nhẹ nhàng, ôm con vào lòng, chocon nhõng nhẽo, hôn vào đôi má phúng phính trắng muốt và thơm mùi sữa của con.Hạnh phúc thật giản đơn.
Đang xếp gọn mấy thứ đồ, nghĩ linh tinh rồi mỉm cười một mình thìcó chuông tin nhắn.
- Tối nay gặp Khánh có được không? (Trinh)
Tôi đọc đi đọc lại cái tin nhắn có mấy chữ đấy, nội dung in sâu vàđầu rồi cơ mà vẫn không tin được ai vừa nhắn tin cho mình xong. Có chuyện gì tự nhiên lại muốn gặp mình nhỉ? Tự nhiên lại một loạt những rắc rối đang dần hiệnra trước mắt mình, rùng mình tôi xóa vội cái tin nhắn không nàng biết nàng lại không để yên.
- Làm gì anh cầm điện thoại đứng ngơ ngẩn hết cả người vậy? - Vợ tôi vào phòng từ bao giờ tôi không chú ý, giật mình theo thói quen bỏ điện thoại vào túi quần, mặt mày lấm lét
- Đâu có gì đâu - Tự nhiên nói một câu ngu nhất quả đất. 10 thằng nói thế thì đến 11 thằng là có vấn đề rồi.
- Có không đó? - Em nhìn tôi dò xét
- Thật mà, không tin hả? - Tôi mạnh mồm, dẫu sao thì cũng có cái gì nữa? Mà tôi cũng đâu có làm gì có lỗi với vợ đâu mà sợ?
- Ừm, mang điện thoại đây em xem nào? - Nàng nheo mắt nhìn tôi
Tôi nhanh nhẹn móc tay vào tui quần lôi điện thoại ra đưa cho vợ,nàng mím môi, nhún vai rồi kéo chiếc vali sắp đồ vào tủ:
- Thôi khỏi cần.
- Ủa sao vậy?
- Nghi ngờ không có căn cứ, hại não lắm, với lạicó gì thì anh cũng xóa rồi. Có gì anh thành thật là được.
Tôi mỉm cười ôm vợ vào lòng thì thầm:
- Anh có làm gì không đàng hoàng đâu mà phải dấu vợ anh chứ. Đừng có mà nghi ngờ lung tung, làm sao mà anh không thật thà với vợanh chứ?
- Ờ... Thì em chỉ nói vậy thôi mà... Để cho em xếp đồnào.
Tôi buông tay ra rồi phụ vợ dọn dẹp lại phòng. Lâu không có ai ởnên hơi bụi và bẩn. Hai vợ chồng dọn mất cả buổi chiều mới sạch sẽ được. Vụ cáitin nhắn tôi cũng quên béng mất không để ý tới nữa. Dọn xong đống đồ thì chập tối,tôi tranh thủ đi tắm, em xuống nhà phụ giúp mẹ nấu cơm.
Đang mát tê cả người, sảng khoái đến từng thớ thịt, vừa ngồi vàobàn ăn thì vợ tôi mỉm cười nhắc khéo:
- Chồng có tin nhắn đấy!
Tôi nhận lấy chiếc điện thoại từ tay của vợ tự nhiên tim đập loạn xạ, chẳng khác nào đi ăn vụng bị bắt ngay tại trận. Tôi chỉ e ngại là tin nhắn của Trinh mà thôi, nhưng quan sát vẻ mặt của vợ có vẻ như không có chút gì gọilà tình hình rất chi là tình hình tới nơi nên tôi bớt hồi hộp mở tin nhắn ra đọc.
- Sao không trả lời vậy? - Đúng là của Trinh, maymắn là không có viết gì nghiêm trọng, số điện thoại lạ tôi không lưu nên chắc vợtôi cũng chả biết là ai. Tôi chém bừa
- Thằng bạn kêu anh đi nhậu...
- Em có hỏi gì đâu - Nàng mỉm cười, dọn nốt chénbát rồi ra ngoài mời bố mẹ tôi vào ăn cơm.
Thái độ mới kỳ lạ làm sao. Tôi bật điện thoại ở chế độ im lặng. Chỉrep lại bảo đang bận, gọi lại sau. Hi vọng cô ta không có âm ưu chém giết gì ởđây. Cuộc sống này chỉ mới bình yên được có một chút thôi, chẳng muốn bão tápmưa sa gì nữa. Già rồi, sức yếu rồi, chống chọi không có lại nữa. Giờ cứ thíchbình yên, tà tà vậy thôi đó.[next]

Chap 57

Tối nay Vy lên trường hội thảo cái gì gì về phương pháp dạy học. Bụng thì đang to dần lên từng ngày mà cứ ham hố hết đoàn đội này nọ, giờ lại đến hội thảo với chả hội thao. Không yên tâm để vợ bắt taxi đi, nên tôi quyết tâm đèo vợ lên trường. Nàng kêu tôi về trước lát nhờ bạn chở về, nhưng mà đã mất công đi thì mất công đợi, đằng nào giờ về nhà cũng có làm gì đâu.
Em vào hội trường ngồi, tôi tìm cái quán cà phê ngồi chờ. Đang nhong nhong chợt nhớ tới tin nhắn lúc tối Trinh gửi, tôi chậc lưỡi bấm máy gọi lại. Ham hố cái gì đâu? Chỉ là cái bản tính tò mò không biết ả gọi làm cái gì nên thắc mắc chút thôi mà.
- Alo - Tiếng nhạc đập ầm ầm trong điện thoại
- Có chuyện gì thế?
- Ưm... Rảnh không?
- Chuyện gì?
- Muốn gặp Khánh một lát, có chuyện muốn nói.
- Nói qua điện thoại luôn đi.
- Không tiện trình bày lắm, nếu Khánh không có thời gian thì thôi vậy!
Tôi hay bị xuôi xị theo mấy câu "thì thôi vậy" của tụi con gái lắm. Nghe nó cứ yếu đuối, sướt mướt kiểu gì đấy và cảm giác mình vừa làm chuyện gì đấy có lỗi xong. Haizzz... Trời sinh ra con gái đã có quyền nhõng nhẽo đấng mày râu rồi mà.
- Thôi được rồi... ở đâu?
- Trinh đang ở bar...
- Đợi lát.
Tôi tắt máy rồi phóng xe đi qua bar.
Mới 8h tối nên khách còn chưa đông lắm, chủ yếu là đám thanh niên ngồi quanh quất uống một vài ly rượu. Mùi thuốc lá, mùi cồn, mùi nước hoa và cả hơi người hòa quyện vào nhau khiến tôi cảm thấy ngột ngạt và khó chịu. Tìm một cái bàn trống tôi ngồi vào đấy rồi gọi cho Trinh. 2 phút sau cô nàng xuất hiện, lả lướt, quyến rũ và gợi cảm như vậy. Đợi cô ta ngồi xuống, tôi nhướn mày hỏi:
- Sao? Có chuyện gì?
- Mình tìm chỗ nào đó yên tĩnh nói chuyện có được không? - Cô nàng mím môi, nhìn tôi bằng ánh mắt rất là tha thiết
- Ok - Tôi gật đầu
Tôi với Trinh bước ra ngoài quán bar, một vài con mắt nhìn theo, đôi ba ánh mắt nhìn thiếu thiện cảm. Xời, tụi mày nghĩ gì kệ mẹ tụi mày, ông đứng đắn ông không thèm lăn tăn.
Trinh dẫn tôi tới một cái ghế đá ở một cái công viên đối diện quán bar. Một cái công viên nhỏ với đôi ba cái ghế đá và những cặp tình nhân đang hạnh phúc mơ mộng về một tương lai không xa và những viễn cảnh vô cùng tươi đẹp.
Tôi ngồi xuống ghế, vắt chéo chân, thả lỏng cơ thể tận hưởng chút không khí trong lành của đêm Hà Nội. Ánh đèn đường mờ ảo chiếu rọi xuống, không xuyên qua được tán cây nên thứ ánh sáng mờ ảo đó càng mờ ảo hơn. Gió thổi nhè nhẹ... Lâu lắm rồi không đưa vợ đi dạo, hôm nào đưa vợ đi công viên chơi cho thông tư tưởng, ăn rồi chỉ có học với lủi thủi trong nhà, đôi khi đâm ra mê tín.
Trinh ngồi xuống bên cạnh tôi, thỏ thẻ cất lời:
- Cảm ơn Khánh đã tới gặp Trinh
Đây đâu phải là tác phong của cô nàng mà tôi biết đâu. Dòng đời xô đẩy, thật khổ cho những chúng sinh không biết bơi. Tôi cười nhếch mép hỏi:
- Có chuyện gì mà tìm gặp tôi thế?
- Khánh có thể giúp Trinh một chuyện được không?
- Chuyện gì?
- Trinh muốn tìm một công việc để có thể ổn định cuộc sống, Khánh quen biết nhiều, ráng liên lạc giúp Trinh được không?
Tôi nhíu mày nhìn Trinh, một công việc để ổn định cuộc sống, chán làm gái rồi à? Một con đĩ không yêu nghề chăng? Tôi cười khẩy. Cũng tốt thôi, biển khổ vô biên, quay đầu là bờ. Đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại, ngày trước Chí Phèo nó đòi lương thiện không ai cho, nay xã hội nó khai sáng, văn minh rồi, chỉ cần mong muốn thì ắt có người chào đón thôi.
- Cái này để tôi liên lạc từ từ, có gì tôi gọi sau. Chắc phải chờ một thời gian dài đó. Tôi cũng không dám đảm bảo điều gì đâu.
- Cảm ơn Khánh nhiều nhé! Trinh sẽ chờ... Trinh thực sự chán cuộc sống như thế này làm rồi...
- Tại sao lại chán?
- Không có hạnh phúc, không có niềm vui... Ngày nào cũng chỉ chỉ quay đi quay lại ngần đấy... Tẻ nhạt, vô vị, không thấy mình đang sống - Trinh thở dài, ngước mặt nhìn lên bầu trời đen kịt. Có lẽ cô nàng đang mường tưởng về cái tương lai của mình giống như cái bầu trời đó, không trăng, không sao, không chút ánh sáng. Bước đi trong một vòng luẩn quẩn, như một đường mòn, biết là một vết xe đổ mà vẫn dẫm chân vào.
- Biết vậy sao không tự đứng bằng chân, bám víu vào người khác làm gì?
- Có những thứ trong cuộc sống của Trinh Khánh không hiểu được đâu. Khánh cứ coi thường Trinh đi, cuộc sống này, Trinh chả có gì để mất, cũng chả được cái gì nữa. Vậy sao phải cố gắng? Cố gắng vì điều gì?
- Buông xuôi nên luôn cảm thấy sự sống không tồn tại, sao không cố gắng vì điều gì? Vì bản thân mình đấy thôi.
- Bản thân ư? Có ai cần tới bản thân này nữa đâu?
- Mình không tự thương thân mình thì làm quái gì có bố con thằng đi dép lào nào thương lấy thân cô. Còn có gia đình đấy thôi... Mẹ cô... Không biết thương lấy bà ấy à?
Trinh thở dài, cúi mặt xuống. Lòng bỗng nhiên thấy thương cảm... Mình tự quyết định số phận của mình thôi, đời mình do mình nắm giữ, làm gì có ai đứng ra lo liệu cuộc sống của mình đâu mà ngồi than trách đời, than trách người. Trách người trách đời không bằng tự trách mình.
- Dù sao cũng cảm ơn Khánh nhiều nhé!
- Không có gì. Tôi về đây. Gọi sau.
Tôi đang tính đứng dậy lấy xe quay trở về trường vợ thì đúng lúc nhìn thấy con bé hôm trước làm ở quán bar đang dựng xe đạp để đi vào chỗ làm. Tự nhiên nảy ra cái ý định điên rồ trong não, tôi quay sang Trinh bảo:
- Gọi dùm tôi con bé kia được không?
- Có chuyện gì vậy?
- Gọi đi, tôi muốn nói chuyện với con bé đó.
- Được thôi, gặp lại Khánh sau nhé.
- Ok.
Trinh chào tôi rồi bước đi về phía con bé đó, hai người nói chuyện một lúc, con bé đó nhìn theo cánh tay Trinh chỉ về phía tôi, tôi hơi nheo mắt một chút để có thể nhìn rõ khuân mặt của nó. Vẫn thế, hình như không có sự thay đổi gì trên khuân mặt với ánh mắt rất buồn đó. Nó gật đầu rồi tiến về phía tôi trong khi Trinh đi vào bar làm việc. Nó bước cẩn trọng về phía tôi:
- Anh... Tìm em ạ?
- Ừ... Em ngồi đi, có vài chuyện muốn thỏa thuận với em.
Nó khép nép ngồi xuống bên cạnh tôi.
- Em bao nhiêu tuổi?
- Dạ, 21.
- Tên gì?
- Thu ạ.
- Nhìn em không phải gái làng chơi?
- Ý anh là sao ạ?
- Sao lại làm ở những chỗ phức tạp như thế này?
- Anh muốn nói chuyện gì? - Giọng cô bé dứt khoát, nó gương đôi mắt tròn xoe nhìn tôi chăm chú, tôi nhún vai cười trừ
- Thôi anh không muốn quan tâm chuyện cá nhân em, nay anh chỉ muốn nhờ em một việc.
- Việc gì thế ạ? Anh nói luôn đi.
Tôi kể chi tiết về ông anh rể và mối bận tâm của bậc phụ huynh. Tôi muốn thuê con bé này làm người yêu cho ông anh rể. Bạn bè thì chả thiếu, cơ mà nhờ vả mấy nàng ấy cứ sợ dây mơ rể má bạn bè nhằng nhịt một lúc lại lòi cả đuôi chuột ra đấy thì khổ. Nên cứ thế này cho nó chắc ăn, tiện cả đôi đường. Trông con bé cũng ngoan ngoãn, hiền lành nên bố mẹ vợ chắc cũng ưng. Ông anh thì chắc thế này cũng vừa tầm mắt thẩm mỹ rồi. Nó chả xinh bằng con vợ nhà mình nhưng đại loại cũng thuộc dạng mỹ nhân vừa phải.
Nghe xong mắt nó nhìn tôi mà bình thường có lấy tăm chống lên cũng không tròn được như thế. Rồi nó phán một câu như thánh làm tôi tiu nghỉu như mèo bị cắt tai, lợn bị chọc tiết.
- ủa, là sao anh? - Mất công sức nói nãy giờ chả được cái khỉ gì, đúng là nói nhiều đau điều.
- Em không hiểu ý anh à?
- Sao kỳ cục vậy anh?
- Kỳ cục cái gì chứ?
- Thì thuê người làm người yêu đó.
- Cái gì mà chẳng thể xảy ra... Em đồng ý không? Chi phí thì mình thỏa thuận, chi phí phát sinh thì bên nhà anh chịu.
- Em không biết...
- Sao không biết? - Tôi nói hơi to tiếng hơn mức bình thường một chút, cái con người này, óc bằng cỡ nào sao nói cái gì cũng không hiểu, không biết hết vậy?
- Chắc là em cần suy nghĩ thêm một chút.
- Nay là thứ 5 rồi đó, tối thứ 7 này anh ấy cần đưa bạn gái ra mắt với bố mẹ, không chần chứ được đâu. Em nghĩ rồi trả lời anh luôn được chứ? Anh ấy cũng muốn gặp qua em trước để thống nhất một số quan điểm nữa.
- Thực ra thì...
Cô bé chưa nói hết thì chuông điện thoại tôi đổ ầm ĩ, vợ gọi, tôi ra hiệu cho nhỏ Thu im lặng:
- Chồng nghe này...
- Anh đang ở đâu đấy?
- Anh hả? Ờ... Anh đang ở gần trường em.
- Là chỗ nào? - Giọng vợ nghe là lạ quá, có chút bực tức như đang cố gắng kiềm chế vậy đó.
- Ở quán cà phê, đang ngồi cà phê đợi vợ đó.
- Quán nào? - Nàng hỏi cộc lốc
- Sao vậy em?
- Em ra đó.
- Ờ. Anh cũng không nhớ rõ, để anh chạy xe qua trường em liền nha, đợi anh chút thôi.
Tôi nói rồi vội vàng cúp máy, có biến gì rồi đây, tự nhiên thấy cảm giác bất an trong lòng lắm. Quay sang Thu tôi bảo:
- Cho anh số điện thoại, anh liên lạc em sau, giờ anh có việc bận rồi, anh phải đi ngay.
Nhỏ mím môi một chút rồi đọc số điện thoại cho tôi, chào nó tôi phóng xe đi vội tới trường của vợ, nàng có gọi lại thêm 2 cuộc nữa nhưng tôi không dám bắt máy. Từ chỗ này tới trường em đường thênh thang mà vít ga phóng ầm ầm thì cũng mất tầm 15 phút, đằng này lại gặp ngay một vụ tai nạn ở cái ngã ba, người cứ bu lại như kiến thấy mật. Tôi khó khăn lắm mới lách được qua, cũng không dám nấn ná lại xem tình hình có nghiêm trọng hay không nữa. Amen!
Tôi chạy xe tấp vào lề đường, nhìn đồng hồ đã hơn 10h kém rồi. Mở máy gọi cho Vy, một hồi chuông dài mới thấy bắt máy.
- Anh ở cổng trường rồi, em ở đâu thế?
- Cái quán cà phê chỗ anh tới trường em dài mấy km mà anh chạy mất gần 30 phút vậy?
- Ờ thì... Hì hì... Em ở chỗ nào thế?
- Em đang ở nhà.
- Hả? Sao? Sao không đợi anh? Ai đèo em về thế?
- Bạn.
- Nay em làm sao đấy?
- Sao trăng gì? Về nhà rồi tính.
Tạt xong vài gáo nước lạnh vào mặt tôi thì nàng cúp máy. Rõ ràng là có cái chuyện gì đó mà tình hình đang rất là tình hình đang xảy ra xung quanh cuộc sống tươi đẹp của tôi. Tôi lại quay xe đi về, lòng cứ như lửa đốt, nóng khôn nguôi. Thực ra là có chuyện gì? Thực ra là nó làm sao? Thực ra là tôi vừa làm gì có lỗi xong? Thực ra là? Thực ra là... Phù phù... Mệt... Đau não quá, cứ về nhà rồi tính.
Tôi cất xe vào gara rồi đi vào nhà, bố mẹ tôi đang ngồi ở phòng khách, thấy tôi, mẹ hỏi:
- Làm gì đi thì hai đứa đi chung, về thì đứa trước đứa sau vậy Khánh?
- Ơ... Dạ... Con có chút việc bận đi chỗ này, Vy đợi đợi lâu quá nên em nó về trước mẹ ạ, bố mẹ chưa đi ngủ hả?
- Chưa, lát nữa.
- Vâng, bố mẹ ngủ ngon, con lên phòng trước đây ạ.
- Ừ.
Tôi mở cửa phòng, em chỉ bật mỗi đèn ngủ. Đang nằm quay mặt vào tường. Tôi nhẹ nhàng nằm xuống ôm vợ vào lòng thì thầm khe khẽ:
- Vợ ngủ rồi à?
Nàng cựa quậy một chút rồi thoát khỏi vòng tay của tôi để ngồi dậy. Nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh như que kem bỏ mấy năm trong tủ đá. Hơi lạnh bốc lên ngùn ngụt. Sắp có đại chiến xảy ra chăng?
- Em nghe mùi thuốc lá? - Giọng nàng lạnh tênh
- À ngồi cà phê chắc cái ông bàn bên cạnh hút thuốc nên ám mùi lên quần áo anh đó.
- Anh nói dối.
- Ơ... - Tôi giật mình - Sao em lại nói thế?
- Cho anh một cơ hội nói thật - Em nhìn sâu vào mắt tôi, sự thất vọng chán chường ngập tràn đôi mắt đó.
Không có lẽ em biết được hôm nay tôi đi đâu hay sao? Thái độ thế này là gì đây? Tôi ghét khi em nhìn tôi bằng ánh mắt đó, lâu lắm rồi em không có nhìn tôi như vậy.
- Vợ sao thế?
- Anh nói xem hôm nay anh đi đâu? Gặp ai?
- Anh có chút việc bận...
- Ở đâu?
- Bar...
- Gặp ai?
- Một người bạn.
- Có chuyện gì?
- Cô ấy nhờ anh hỏi giúp một công việc... Vừa ra trường mà chưa có việc làm nên...
- Tại sao phải hẹn gặp ở bar?
- Cô ấy làm ở đó...
- Anh có vẻ nhiều bạn gái làm ở quán bar nhỉ?
- Anh không có vậy... Lâu lắm rồi anh có tới những chỗ như vậy đâu. Nay đang rảnh nên tiện đường anh ghé qua thôi. Đang giờ làm của nó nên không tiện đi ra ngoài.
- Sao lại nói dối?
- Tại vì anh biết em sẽ không vui, và giận vì em không thích anh tới những chỗ như thế!
- Biết mà vẫn làm?
- Anh xin lỗi.
- Em làm gì có lỗi cho anh mà anh xin, nếu không có đứa bạn em tình cờ đi ngang qua đấy, thấy anh đang nói chuyện với một người nào đấy ở cái công viên nào đấy thì anh vẫn đinh ninh anh ngồi êm ấm trong cái quán cà phê nào đấy bên cạnh một ông nào đấy hút thuốc và gần ngay trường em mà có là con rùa thì nó bò từ cái quán đó tới trường em cũng không mất 30 phút đâu nhỉ?
- Anh thề là anh không có làm chuyện gì có lỗi với em hết. Em đừng có nghĩ anh như thế.
- Em nghĩ anh như thế nào?
- Trời ơi - Tôi vò đầu bứt tóc
- Anh kêu gì? Em không kêu anh còn kêu gì?
- Anh xin lỗi, nhưng thực sự anh có làm gì quá đáng đâu, sao cứ phải nói với anh bằng cái giọng đó, anh không muốn.
- Vậy thì đừng có làm.
- Sao em cứ phải quan trọng hóa những chuyện không có gì lên thế nhỉ? - Tôi bắt đầu thấy hơi cáu
- Em quan trọng? Vậy từ nay mặc kệ anh thích làm gì thì làm, em không quan tâm anh nữa. Vậy anh hài lòng rồi chứ?
- Anh không có ý đó, chỉ là, anh nghĩ những chuyện anh đi gặp một người bạn thì đâu có gì quá đáng đâu sao em phải thái độ như thế?
- Thái độ, vâng, em thái độ. Anh cứ thử là em, bỗng nhiên có ai thông báo em đang ngồi một mình với một thằng con trai nào đấy, anh thấy sao? Anh không sao cả chứ gì? Đó là việc của em chứ gì?
- Ý anh không phải thế... Anh xin lỗi... Thôi đừng giận anh nữa...
- Dừng lại, em mệt, em đi ngủ.
Vợ tôi nằm xuống, quấn chăn lên người lại quay mặt vào tường. Tôi thở hắt ra, cảm giác rất khó chịu trong lòng. Suy cho cùng thì tôi có làm điều gì quá đáng hay có lỗi đâu? Tôi bỏ vào nhà tắm, xả nước lạnh cho nó len lỏi trong từng thớ thịt. Tâm trạng có khá hơn chút. Tôi cũng không buồn nói thêm hay làm điều gì tương tự nữa. Dù có là vợ chồng thì cũng nên hiểu và thông cảm cho nhau, đâu có thể làm gì, đi đâu cũng phải báo cáo. Đâu phải có vợ là không cần bạn bè. Bản thân thấy mình không làm gì có lỗi, và tôi thấy thực ra thì tôi cũng cần có một chút riêng tư... Đả đảo chính quyền bác bỏ sự tự do của các đức ông chồng. Hừ[next]

Chap 58

Tôi nằm quay lưng về phía vợ, chật vật mãi chả ngủ được lại cứ quậy tưng tửng. Nếu như cái giường này gắn lò xo thì chắc chắn vợ tôi sẽ nghĩ rằng mình đang nằm trên thuyền và lênh đênh giữa biển trong một ngày biển động rất ghê gớm. Chứ không phải đang nằm trên cái giường thân yêu và trong căn phòng quen thuộc. Cảm giác khó chịu đến kinh khủng cả người. Nhưng chắc chắn sẽ không thể có chuyện tôi quay lại vào ôm lấy thân hình bé nhỏ ấy từ đằng sau nữa. Xin lỗi con yêu nhưng hôm nay mẹ con làm như vậy là quá đáng với bố, bố phải cho mẹ biết thực ra thì cái gì cũng phải có giới hạn của nó. Tức nước thì vỡ bờ, bờ vỡ thì tràn đê. Để coi thử lần này ai thắng. Thế mà em nó nằm ngủ ngon lành. Tiếng thở đều đều, nằm yên một chỗ như con mèo con không ư hử gì hết. Nàng ghê gớm lắm, không có hơi chồng mà vẫn cứ tưng tửng như vậy đấy, chắc đang bận bịu mơ mộng về một gã hoàng tử đẹp trai khốn nạn nào đấy chứ gì.
Tôi bật dậy ra ban công nằm hóng gió... Không khí đêm khuya mát mẻ dễ chịu hơn nhiều, gió thổi nhè nhẹ như đang xoa dịu sự ấm ức trong lòng, tôi ngước mắt nhìn bầu trời đen kịt không lấy một ngôi sao, nghĩ vu vơ. Sao cuộc sống này nó cứ thích phức tạp hóa mọi chuyện lên thế nhỉ? Cứ đơn giản mọi chuyện có phải tốt hơn không? Nếu thực sự biết làm điều đó làm bản thân sẽ khó chịu, tại sao vẫn cứ làm nhỉ? Ờ, thì nó vốn phức tạp như thế mà, nếu không phải là nó quá nhiều trò lố lăng thì xã hội này nó không phải gọi là xã hội, cuộc sống nó không phải là cuộc sống rồi. Vậy mạn phép cười đểu vào đời một cái. Nằm đếm cừu... 1 con... 2 con... 3 con... 4... 5... 10... 20... 100... Loạn hết cả đầu, chỗ nào cũng thấy màu trắng của lông cừu... Chả biết đếm đến con thứ bao nhiêu nữa...
Tia nắng le lói đầu tiên của ngày mới chiếu dọi và mặt tôi, tôi dụi mặt tỉnh giấc. Hôm qua mình ngủ quên ở ban công từ lúc nào không biết nữa. Vươn vai cho đỡ mỏi, tôi bước vào nhà. Vợ tôi ngủ dậy rồi, chăn chiếu gập gọn gàng còn chả thấy người đâu. Tôi đánh răng rửa mặt xong rồi mặc quần áo đi làm luôn, không ăn sáng ở nhà nữa, hi vọng thấy chồng bỏ bữa sáng, xót thân xác chồng mà biết đường xin lỗi. Tôi xuống nhà dưới, chỉ có mỗi bố mẹ tôi ngồi bên bàn ăn, không thấy vợ đâu, tôi tò mò hỏi:
- Vy đâu hả mẹ?
- Nó đi tập thể dục từ sáng sớm với mấy bà bầu trong tổ dân phố rồi. Con qua ăn sáng mà còn đi làm.
- Tự nhiên nay đùa đòi với ai đi tập thể dục nữa - Tôi xuôi xị, thôi kế hoạch hỏng bét, kiếm miếng gì bỏ vào bụng trước cái đã
- Đi vậy cho dễ sinh em bé, tập thể dục thì càng tốt chứ sao nữa.
- Vâng...
Ăn qua loa vài miếng rồi tôi xin phép bố mẹ đi làm.
Ngồi làm mà đầu óc cứ vất vưởng xó xỉnh nào đấy, 2, 3 lần bị ông đồng nghiệp gõ tong tong trên đầu bực cả mình. Giận vợ, vợ giận cũng giống như giận người yêu hay bị đối đãi ngược lại vậy đó. Hay là trưa nay cai cơm, làm bát phở rồi lang thang cà phê đợi giờ làm buổi chiều khỏi phải về nhà nhỉ? Một ý tưởng táo bạo lóe lên trong đầu. Đang tự cười đắc thắng, cái mặt thì phởn không có chỗ nào để nói thì ông anh rể quý hóa gọi ầm lên, chết cha, lại cái vụ cô bồ hờ cho ông, qua giờ chưa kịp gọi cho nàng ấy. Tôi im lặng không nghe điện thoại, chờ ông tắt máy lại vội vàng gọi cho nhỏ Thu.
Chờ một hồi chuông dài cô nàng mới bắt máy, sốt hết cả ruột gan, phèo phổi:
- Ai vậy ạ?
- Anh Khánh đây, nhớ không?
- Là...
- Hôm qua đó.
- À... Vâng, em nhớ rồi.
- Em suy nghĩ chuyện anh nhờ chưa?
- Dạ... Có rồi, nhưng mà...
- Mà sao em?
- Em thấy hơi sợ.
- Thôi anh xin em, gấp rồi, đừng có nhưng nhị gì nữa... Em sợ anh lừa em bán mất hả?
- Ý em không phải vậy?
- Chứ ý em là gì?
- Thì em thấy sao sao đó.
- Sao là sao? Anh nói hết lý hết lẽ với em rồi đó. Giờ anh tìm không ra cái lời nào mà nói nữa. Anh nghèo ngôn ngữ lắm. Nên bây giờ anh cứ nói thẳng nói thật nhé. Em làm cái quán bar đó cũng cần tiền, việc anh nhờ anh cũng trả tiền cho em, mà việc này nó có mất mát cái gì của em đâu? Sao mà không đồng ý, cho có lợi 2 bên? - Tôi đang cáu sẵn, lại gặp cái việc này mà không được trót lọt nữa tôi bực thật sự đó. Gái quán bar mà còn bày đặt tự trọng.
- Em sợ em không làm được.
- Không thử sao biết?
- Nhưng mà...
- Lại nhưng nữa rồi, thôi như này, anh cho anh ấy số của em, hai người bàn bạc với nhau rõ hơn nhé? Em cứ suy nghĩ cho kỹ đi... Vậy ha.
Nói đoạn tôi cúp máy, thôi kệ ông, làm tới vậy, nhì nhằng vậy rồi lại hỏng hết việc. Tôi gọi cho ông Tuấn tóm lược sơ qua tình hình, xong lại gọi cho mẹ thông báo trưa nay không về ăn cơm. Cho con vợ nó biết cái mặt, đấy là vấn đề đang rất chi là vấn đề, hình sự rồi đấy. Mẹ chỉ hỏi qua loa vài ba câu chiếu lệ, bảo công việc bận không về được rồi thôi.
Trưa nay thênh thang rồi!
Hết giờ làm, tôi gọi cạ đi nhậu, lâu lơ lâu lắc chả biết mặt mũi của mấy thằng bạn thân rã xương rã cốt ở đâu ra. Bố mấy thằng hâm, ra trường rồi vẫn còn suốt ngày lông bông đầu đường xó chợ chứ chả có ý định ổn định cái gì cả. Cứ thích tận hưởng hết mình, tận hưởng nhiệt tình cái thành quả lao động của ông bà già nó làm ra mới đã, chừng nào ông bà già không thể lo lắng nổi cho cái thân to xác nhiều mỡ vậy nữa chắc mới quyết tâm... Lên chùa đi tu.
Mới ngồi vào cái bàn chưa kịp chạm môi vào cốc thì mẹ tôi gọi ầm lên, lại không biết chuyện gì nữa đây:
- Con đây mẹ!
- Con đang ở đâu thế?
- Con hả? Ờ... Con đang ở...
- Đang đi nhậu hả? - Mẹ tôi ngắt lời
- Con đang có công việc mà mẹ, mẹ gọi có chuyện gì thế?
- Mày về đây cho mẹ, ngay lập tức. Người đang bệnh tật thế mà còn đi nhậu nhẹt nữa hả? Cái thân còn không biết lo nữa hả? Cái thân xác của mày là bố mẹ mày cho đó, đừng có mà không biết chăm sóc giữ gìn nó, rõ chưa? VỀ NHÀ NGAY CHO MẸ!
- Ơ mẹ...
Mẹ tôi nói xong thì cúp máy, tôi không kịp ú ớ thêm một lời giải thích hay thắc mắc thêm một câu hỏi nào. Cái mặt thì rõ đến là ngu, ứ hiểu mẹ vừa nói cái gì nữa. Trước giờ có bao giờ ý kiến tới chuyện tôi làm gì, đi đâu, tụ tập với ai đâu? Mà lôi đâu ra cái gì mà bệnh với chả tật ở đây?? Mặt mũi thì lúc nào cũng bảnh chóe, bo văn đì thì lúc nào cũng ngời ngời... Kiếm đâu ra bệnh thế? Tự nhiên mẹ tôi nói cái gì mà tôi chả hiểu cái củ cả rốt gì cả. Ứ hiểu. Mà cũng ứ thèm hiểu nữa. Tôi nhún vai ngồi xuống, chậc, mặc kệ.
Thực ra nói thì nói vậy chứ mà bỗng nhiên mẹ ầm ầm lên thế chắc cũng có nguyên nhân của nó cả. Ngồi mà nhấp nha nhấp nhổm như kiến đốt vào mông. Đó chính là tâm sự của một thằng đàn ông sau khi có gia đình, có nói thì chắc cũng chả mấy ai mà hiểu được, chỉ có người trong cuộc mới hiểu được sâu sắc nổi lòng của người tri kỷ.
Thôi vậy! Đi về nhà cái đã, xem có chuyện gì đang diễn biến ở đấy!
Cáo lỗi với đám bạn, tôi vội vàng phóng xe về nhà. Thật không dễ dàng khi từ chối những người bạn nhiệt tình và nhiệt huyết đang sôi sục trong từng nếp nhăn của ngần ấy bộ não ngồi ở đó.
Trưa nắng nồng nàn, tôi nghe được cả mùi da thịt cháy khét lẹt trên người mình. Hà Nội có cái nóng đến kinh khủng cả người, đi ngoài đường vào giờ này thực sự là một cực hình kinh khủng khiếp nhất mà tôi nghĩ tới bây giờ.
Cất xe vào gara, tôi đi vào nhà. Cả nhà tôi đang ngồi ở bàn ăn, chờ tôi chăng? Thấy tôi bước vào, mẹ tôi gọi:
- Khánh...
- Dạ!
- Ngồi vào ăn cơm đi con.
Tôi ngồi vào bàn ăn, liếc qua cái mặt vợ xem sắc thái biểu hiện nó như thế nào. Cơ mà chỉ thấy phảng phất nét đẹp dịu dàng khi đứng dậy đi vào bếp lấy thức ăn. Chả chào tôi lấy một tiếng, có vẻ bữa ăn trưa nay khá căng thẳng rồi đây.
Nàng đặt trước mặt tôi một đĩa rau luộc xanh ngút ngàn trời đất và một bát nước chấm không chanh, không tỏi, không ớt... Đại loại là không có cái gì ngoài nước mắm.
- Mời chồng dùng cơm - Em nhẹ nhàng
Tôi liếc mắt lên nhìn vợ với ánh mắt khó hiểu. Mẹ tôi thúc dục.
- Thôi cả nhà ăn cơm đi nào. Chờ đợi mãi, mất cả ngon.
Tôi cầm đũa gắp thức ăn, đang tính hỏi mẹ cho rõ đầu cua tai nheo thực hư cái chuyện lúc nay là gì, chưa kịp chạm đầu đũa thì mẹ tôi chắn ngang miếng ăn. Tôi sửng sốt ngước mắt lên nhìn mẹ.
- Con ăn rau đi... Đừng có hòng động đũa tới mấy đồ này trong thời gian tới - Mẹ tôi xe dịch cái đĩa rau vốn nó đã nằm chình ình trước mặt tôi rồi, giờ còn sát sàn sạt vào mép bàn để khẳng định lại chủ quyền của nó chỉ thuộc về mình tôi mà thôi.
- Ủa - Tôi trợn tròn mắt nhìn - Gì vậy mẹ?
- Bệnh thì phải ăn kiêng chứ sao nữa? - Mẹ tôi trợn mắt quát tháo
- Bệnh gì cơ ạ? - Tôi giống như người trên trời vừa rơi xuống, rớt nhầm vào mâm cơm nhà ải nhà ai ấy
- Mày còn định giấu bố mẹ nữa hả? Cái Vy nó nói hết rồi đó.
- Hả - Tôi quay qua nhìn vợ, vợ tôi nghênh mặt lên thách thức, tôi nhíu mày khó hiểu - Vy?
- Thì chả phải hôm qua vợ chồng mình đi khám về, bác sỹ bảo anh máu nhiễm mỡ do uống nhiều bia rượu và ăn nhiều đồ mỡ à? Em nói với mẹ rồi, từ nay anh ăn kiêng theo chế độ dinh dưỡng do em đặt ra... Anh đừng có mà ý kiến nhiều - Vợ tôi nở một nụ cười tinh quái trên môi
- Vợ con nói đúng đó - Bố tôi thêm vào - Không thể coi thường bệnh tật của mình được.
Trời ơi! Nhà này loạn hết cả rồi sao? Cái gì mà máu nhiễm mỡ? Cái gì mà đi khám? Cái gì mà ăn kiêng? Cái gì thế này?
- Nhưng mà...
- Không nhưng nhị gì nữa hết... - Vợ tôi cắt lời trước sự phản biện yếu ớt của tôi - Em chỉ lo cho sức khỏe của anh thôi, anh ăn cơm đi, từ nay bệnh của anh em lo lắng, lớn rồi, bố mẹ không thể cứ lo mãi cho anh được.
- Trời ơi, đất hỡi, có ai nói cho con nghe đang có cái chuyện gì đang xảy ra ở cái nhà này không vậy?
- Cái thằng này, mày bị cái gì đấy hả con?
Tôi trợn mắt nhìn vợ, sốc nặng! Có phải không vậy? Đấy chính là cái chuyện mà mẹ tôi gọi tôi về gấp, là cái bệnh mà mẹ tôi nhắc tới, là nguyên nhân của tất cả những sự khó hiểu hôm nay. Và đấy hính là cách vợ tôi trả thù tôi à? Làm quái gì có cô vợ nào đối xử trắng trợn với chồng con như thế đâu? Làm gì được giờ? Chẳng nhẽ quát ầm lên trước mặt bố mẹ thằng con của hai người chả bệnh tật gì cả, vì đắc tội với cô vợ nên bây giờ phải nhận hình phạt như vậy. Rồi vợ chồng lôi nhau lên nhà đấm boxing à?
- Em tính cho anh ăn rau xanh ngày 3 bữa như vậy đó hả? - Tôi xụi lơ chống cằm nhìn đĩa rau luộc xanh ngập tràn đôi mắt.
- Ăn rau tốt cho sức khỏe, cho tim mạch mà anh.
- Anh không thể sống chỉ với một nguồn năng lượng như thế này được. Em đừng có mà quá đáng! Anh không chấp nhận!
- Cái thằng này - Mẹ tôi gõ một phát vào đầu tôi - Ăn cơm đi, nói nhiều quá. Vấn đề này dừng ở đây, không bàn luận thêm nữa. Tất cả vợ con cũng chỉ vì lo cho sức khỏe của con thôi, còn ý kiến nữa mẹ nhốt con vào nhà ngày 3 bữa cho ăn cháo luôn đấy.
- Em được lắm - Tôi tức giận nhìn vợ, bỏ bát cơm dằn mạnh xuống bàn ăn - Không thể chấp nhận được.
Tôi rời ghế bỏ đi lên phòng
- Khánh - Bố tôi lớn tiếng gọi trước hành động bất lịch sự của tôi.
- Vâng? - Tôi ngoảnh lại
- Con cư xử như một đứa trẻ vậy? Hành động ngu ngốc không khách gì một đứa vô giáo dục.
- Con xin lỗi, hôm nay con không muốn ăn cơm.
- Tất cả cũng chỉ vì mọi người lo lắng cho sức khỏe của con, không vì thế mà con lại có những hành động như thế. Bây giờ con đã sắp là bố của những đứa trẻ, con cần phải dạy dỗ chúng chứ không phải để bố dạy dỗ lại tư cách của con như thế này được.
Tôi nhìn khuân mặt vợ, nàng không nhìn tôi, sự tức giận trào dâng trong lòng, em đang nghĩ điều gì sau khuân mặt xinh đẹp ấy?
- Vâng, xin lỗi vì để cả nhà lo lắng và QUAN TÂM, hôm nay thực sự con không có tâm trạng ăn cơm, con lên phòng nghỉ tí.
Nói đoạn tôi bước lên cầu thang, mọi người im lặng. Thật chẳng coi ai ra cái gì nữa mà, ít nhất cũng phải nghĩ tới cảm giác của chồng mình chứ? Trước mặt bố mẹ biết tôi không thể cư xử khác lại làm như thế. Máu uất tức đến nghẹn ngào. Bộ quần áo lót lúc sáng đi làm thay vứt ở giường vẫn không dẹp cho chồng. Kiểu này là tính làm loạn đây mà, được rồi, cần có một cuộc cải cách, không thể sống mãi trong tình trạng này được. Em nên hiểu trong nhà này ai mới là chồng, và ai là vợ, ai chính là nền móng, là trụ cột! Nhà có xây đẹp, gạch đá có tốt tới đâu, sơn có đắt tiền tới mấy mà cái móng nhà không vững, không chắc chắn thì rồi thời gian cũng sẽ sập mà thôi.
Tôi bật máy tính chờ vợ tôi ăn cơm xong lên phòng. Tầm 30 phút sau nghe bước chân em nhẹ nhàng đi lên, cửa phòng mở. Tôi không nhìn lại. Vợ tôi cũng không nói năng gì.
- Em đang bày ra trò gì thế? - Tôi quay ghế lại nói chuyện với vợ.
- Chả có trò gì cả - Vy nói nước đôi
- Máu nhiễm mỡ? Không ăn được đồ ăn, chỉ ăn rau? Kiếm đâu ra đấy? - Em út gì quay qua đạp cho một phát bay vào tường nằm rồi đấy.
Em quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt thờ ờ sau đó dợm chân bước ra khỏi phòng. Tôi vùng đứng dậy nắm tay em kéo lại:
- Em coi chồng em là cái gì thế? Thằng bù nhìn à? Hay là thứ đồ chơi của em thích điều khiển thế nào cũng được. Anh hỏi em còn chưa trả lời anh, em thái độ với anh như thế à? Anh cưng chiều em vì em là vợ anh, anh muốn em được hạnh phúc và luôn vui vẻ. Anh nhường nhịn không phải vì anh nhu nhược không nói mà là vì anh nghĩ cho cảm giác của em, đừng có nghĩ vì thế mà cứ được nước lấn tới. Anh nói một lần, em nghe cho rõ đi, suy nghĩ tới cảm giác của anh, và hãy xin lỗi anh ngay khi em nhận ra lỗi lầm, đừng để anh cáu lên. Còn em, không phải đi đâu cả, để anh đi. Lúc nào cảm thấy được mình đã sai thì hãy gọi cho anh...
Tôi buông tay em rồi bước ra khỏi phòng, em im lặng. Ừ... Cứ im lặng đi. Giới hạn nào cho sự chịu đựng? Anh giận thật rồi đấy, tốt nhất là em hãy nên biết điều mà gọi xin lỗi anh sớm. Không thì anh sẽ lại là chính anh đấy!
Thấy tôi mặt mũi giận dỗi phừng phừng bước ra khỏi nhà, mẹ tôi ngạc nhiên gọi giật:
- Này Khánh, con đi đâu thế?
- Con đi làm đây ạ!
Nói đoạn tôi bước đi, mẹ tôi gọi tôi không thèm ngoái đầu lại. Đấy, cứ ngồi mà bênh cô con dâu quý hóa của mẹ đi rồi có khi mất thằng con trai từ bao giờ không biết đâu.
Đang sớm, chưa tới giờ làm, trời thì nắng nóng cứ lượn lờ ngoài đường như thế này cũng không phải là ý hay. Thôi tìm quán cà phê nào đấy ngồi tạm nhờ vả cái điều hòa vậy.
Tôi ghé vào một quán cà phê sang trọng dành cho những ai muốn khẳng định đẳng cấp của bản thân, nó nằm thênh thang một góc phố, những ngày trước tôi vẫn thường hay lui tới những nơi như vậy. Gái phục vụ rất xinh và chân dài, lại chiều chuộng khách. Không gian cũng khá lý tưởng. Gọi một ly cà phê, con nhỏ phục vụ rạng rỡ trong chiếc zíp ngắn khoe cái chân thon thả nhìn tôi cười. Tôi thờ ơ cảm ơn rồi ngồi tựa lưng gặm nhấm ly cà phê một mình. Tâm trạng đang không vui nên gái xinh cũng không buồn nhìn nữa. Đang thiết nghĩ không biết nên đi về chốn nào đây.
Điện thoại rung bần bật trong túi quần, tự nhiên hồi hộp đến lạ, có khi nào vợ gọi không nhỉ? Nghĩ thông rồi nên hối lỗi cũng nên? Nhưng mà ê chề thất vọng. Làm gì có cái chuyện não thông nhanh thế, làm gì có ai làm công tác tinh thần đâu? Với cái bản tính bướng bỉnh to đùng như ông trời đấy, cũng phải để cho thằng chồng này bơ vơ đầu đường xó chợ mất mấy ngày là ít rồi. Ông anh rể quý hóa gọi. Nếu không phải nói về cái chuyện mà ai cũng biết là chuyện gì rồi đấy thì tôi xin nguyện nhảy sông Hoàng Hà.
- Em nghe đây anh Tuấn?
- À, cảm ơn chú nhé, cô ấy đồng ý gặp anh rồi - Đoán cứ như thánh hiển linh ấy nhợ
- Nói gì mà người ta chịu gặp thế - Cũng đâu có cù lần lắm đâu nhỉ?
- Thì anh trình bày hoàn cảnh vậy thôi, nhỏ đồng ý chiều nay gặp mặt bàn bạc chuyện. Không biết có trót lọt không.
- Ôi zời, đã chịu đồng ý gặp rồi thì sao mà chả xong hả anh? Cơ bản là ở anh thấy nó như thế nào, có dẫn được về cho bố mẹ gặp không thôi.
- Anh thì anh tin vào mắt thẩm mỹ của chú rồi. Hehe... Xong vụ này anh sẽ đãi chú một bữa ra trò.
- Rồi rồi, em cũng đâu có ham hố đâu. Biết đâu được thì quất luôn đi anh, già rồi, yêu thử cho nó biết, cũng hay lắm chứ bộ.
- Anh biết hay rồi nhưng mà anh không ham - Ông cười khà khà - Mà bố mẹ nhắc hai đứa mày sao lâu không thấy ghé nhà ăn cơm đó.
- Vâng, em biết rồi, để hôm nào rảnh vợ chồng em qua, dạo này nhiều công trình nên bận bịu lắm anh ạ!
- Nhưng thứ 7 này nhớ về đấy.
- Em biết mà, anh cứ yên tâm.
- Rồi, bí mật nhé. Anh cúp máy đây.
Tôi bỏ máy vào túi, lại ngồi thẩn thờ ra. Mà khoan đã, tại sao lại không về bên ngoại ít ngày nhỉ? Mẹ vợ rất tâm lý, lại rất thương tôi nữa, tại sao lại không thể sang đó tá túc ít ngày? Tự nhiên lại ý tưởng lớn gặp nhau. Tôi búng tay, thanh toán tiền cà phê, rộng rãi bo nốt số tiền thừa cho cô em xinh đẹp rồi phóng xe về, đường rộng thênh thang, thật là thoải mái.[next]

Chap 59

Tan giờ làm tôi không vội vã phóng xe về nhà như mọi khi nữa mà bây giờ vội vã chuyển hướng về phía ngược lại. Tất nhiên là mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của tôi, tức là bỏ qua nhà ngoại (không biết thằng nào là chồng, con nào là vợ nữa, trước giờ nghe như rằng chỉ có vợ giận chồng bỏ về nhà bố mẹ, đằng này chồng giận vợ bỏ về nhà ngoại, như chuyện lạ mà có thật ấy)
Mẹ đón tôi bằng một nụ cười rạng rỡ nhưng cũng không kém phần bất ngờ, thường ngày hai vợ chồng lúc nào cũng về ngoại cùng nhau, nay một mình đơn phương độc mã tới nên không thể tránh khỏi sự thắc mắc quá đỗi bình thường.
- Khánh hả con?
- Dạ, con chào mẹ.
- Con đi làm mới về hả?
- Dạ, ủa sao mẹ biết hay vậy? - Hỏi rất ngớ ngẩn
Bà lườm tôi một cái, kiểu lườm yêu như mẹ vẫn hay làm vậy với con gái mẹ đó. Tôi theo mẹ vào nhà. Bà đi xuống bếp, tôi ngồi tựa lưng vào thành ghế nói vọng xuống:
- Bố với anh Tuấn đi làm chưa về hả mẹ?
- Ừ... Chắc tầm mươi, mười lăm phút nữa thì về tới ấy mà.
- Tối nay mẹ nấu cơm con ăn với mẹ nhé!
Đặt cốc nước cam mới vắt xuống bàn cho tôi, bà cười hiền hậu:
- Ừ, nhưng sao nay con tới một mình? Vy đâu?
- Vy đuổi con ra khỏi nhà rồi mẹ ơi - Tôi cầm cốc nước lên tu một hơi hết sạch
- Làm sao? Vợ chồng con lại có chuyện gì à?
- Vâng - Tôi thở dài não ruột
- Có chuyện gì? Nói mẹ nghe, mẹ giải quyết cho nào, vợ chồng mới cưới lục đục là chuyện thường tình ấy mà, đừng vội nóng nảy mà cãi nhau mất hòa khí - Bà nhìn tôi nhẹ nhàng - Sao nào? Con làm chuyện gì mà vợ con lại nỡ đối xử với con như thế?
- Chuyện là thế này mẹ ạ!
Tôi bắt đầu ba hoa lá cành, giở cái giọng lẻo mép ra kể chuyện, thêm bỏ không ít những tình tiết để câu chuyện thêm phần li kỳ hấp dẫn hơn. Bà ngồi tròn xoe mắt nhìn tôi một cách chăm chú, lâu lâu lại chép miệng, lắc đầu.
- Đó, mẹ thấy chưa? - Tôi kết thúc bằng một cái giọng hết sức não nề. Tôi nghe giọng mình phản lại mà còn nhão nhoét hết cả ruột gan rồi, huống chi là người nghe.
- Đúng là cái Vy nó không nên làm như thế. Ai đời lại đối xử với chồng như thế chứ. Được rồi, để mẹ nói với nó, lấy chồng rồi mà tính tình còn ương ngạnh, bướng bỉnh như thế nữa thì làm sao mà giữ hạnh phúc gia đình được chứ.
- Thế nên lần này mẹ phải đứng ra đòi lại công bằng cho con, chứ bây giờ không ai thương xót gì con nữa hết đó. - Ôi chao bây giờ lại cứ thích được bé lại, nhõng nhẽo mẹ một cách vô tư mà không sợ hay lo lắng tới bất cứ điều gì. Đấy, cứ muốn lớn lên làm gì nào, có phải cứ mãi bé bỏng ngây thơ thì thật là thích không.
- Làm gì tới mức đó, tại bố mẹ cũng chỉ vì quan tâm và lo lắng cho con quá thôi mà. Thôi được rồi để tối nay mẹ nấu thật nhiều món ngon đền bù cho con nhé.
- Chỉ có mẹ là tốt với con nhất mà thôi. Mẹ là số 1 - Tôi giở giọng nịnh nọt, bà cười hiền hậu. Sao con gái chả giống mẹ chút nào hết vậy hả trời?
Hai mẹ con ngồi ba hoa một lúc nữa thì ông anh rể quý hóa đi về, thấy tôi, tự nhiên ông mừng rỡ như vớ được phải vàng ròng nguyên chất 4 số 9.
- Chú về chơi đó hả? Con bé Vy đâu nay không cặp nách xách theo?
- Ăn với chả nói - Mẹ bước lại đập cho ông một phát vào vai - Mẹ đi nấu cơm đây.
- Dạ.
Ông cười toe toét rồi ngồi xuống vỗ vai tôi đôm đốp muốn sụn xương sống:
- Sao?
- Sao gì anh?
- Sao về có một mình?
- À, vợ em bận nên không về được, em tranh thủ ghé qua xem tình hình anh thế nào rồi.
- Anh vẫn thế thôi chứ có thế nào đâu? - Làm ngơ giỏi quá ha
- Bé Thu đó đó, anh với nhỏ đó sao rồi.
- Thì vẫn... Thường thôi. Hehe
- Nghi anh quá, thái độ gì vậy chứ?
- Thái độ gì? Chú ý kiến hả?
- Đâu có dám đâu - Tôi nhún vai
- Cơ bản là... Con bé đó... Cũng được, chú cũng có mắt nhìn người ghê. Anh nói vậy thôi, không có gì đâu, ngồi đấy chơi, anh đi tắm cái.
Chả có nhẽ? Tôi nhìn theo ông anh nheo mắt cười nụ. Khỏi chờ đợi mất công, tôi leo lên sân thượng hóng chút gió thiên nhiên trong lúc đợi mẹ làm cơm chín. Sẵn có dụng cụ tập thể dục của ông ta, tôi tranh thủ vận động cơ thể chút. Lâu lắm rồi chả có thời gian mà đi tập tành gì cả. Suốt ngày đi làm căng thẳng đầu óc, về tới nhà chả có chút tinh thần thể dục thể thao nào nữa. Chẳng bao lâu nữa những cơ bụng tuyệt vời này sẽ nhanh chóng biến thành một cái bụng tròn vo, xập xệ và chứa chất toàn mỡ và mỡ mà khó nhọc lắm tôi mới khiến nó trở thành như hôm nay.
Rồi tôi chợt nhận ra rằng khi mà cái thể xác bị hành hạ một cách liên tục thì cái đầu óc trở nên rỗng tuếch, chả suy nghĩ gì nhiều cả. Tôi chả còn thèm bận tâm tới xem bây giờ vợ tôi đang làm gì, đang nghĩ gì? Có nhớ tới thằng chồng này không? Có thấy hối hận vì đã làm những việc như thế hay không? Có ý định gọi và nì nèo níu kéo tôi về hay không? Hay tính cho tôi đi bụi tới bao giờ?... Có quá nhiều thứ phải suy nghĩ khi thân xác tôi không hoạt động, điều đó đồng nghĩa với việc bộ não tôi phải họat động. Không có lý gì khi cả hai đều quyết định đình công cả. Hì hục cả tiếng đồng hồ, cho tới khi mồ hôi chảy ướt nhẹp như con chuột lột thì bị gọi xuống ăn cơm. Tôi mượn tạm ít quần áo của ông anh tắm cho mát, sau đó mới ngồi vào bàn.
Hôm nay mẹ vợ tôi nấu toàn món ngon, lại nấu nhiều. 3 bố con ngồi vừa ăn vừa nhậu thỏa thê, nay không có vợ ngồi bên cạnh lâu lâu thúc cùi chỏ vào người nhăn mặt khó chịu nên tôi cứ thế mà thỏa sức vùng vẫy. Tôi đang tự ví mình như chúa sơn lâm bị nhốt trong một cái cũi sắt cũ kỹ lâu ngày, nay được thả về rừng lại tha hồ vùng vẫy, gào rống. Ôi cuộc đời tự do thật là hạnh phúc và đáng trân trọng. Uống cho giây phút được thoát khỏi ách kìm kẹp, uống cho quên hết sầu muộn, uống cho bất tỉnh nhân sự... Và cái chân lý Bác nói "không có gì quý hơn độc lập tự do" luôn đúng!
Chả biết 3 người ngồi tới mấy giờ, hàn huyên tâm sự chuyện trên trời dưới đất, chuyện thế giới, chuyện chính sự, chuyện các đức ông chồng... Đều được đưa ra bàn luận sôi nổi. Hơi men vào rồi còn chả rõ mình nói cái gì nữa... Cũng chặt chém như đúng rồi, chứ cho ngồi nhớ lại xem mình đã nói những cái gì thì thánh có hiển linh cũng chịu.
Cho đến khi ngấm hơi men, bụng dạ tự nhiên lại khó chịu, mặt mày xây xẩm, chỉ kịp nhớ là mình nôn thốc nôn tháo cái bữa tối ngon lành của mẹ vào nhà vệ sinh và lịm luôn trong đó không biết bố con thằng nào lôi ra ngoài thì coi như buổi tối của các đấng mày râu kết thúc ở đó.
Tôi tỉnh dậy vào lúc mặt trời đã lên quá cao so với quy định của một buổi sáng sớm. Toàn thân tôi mỏi nhừ, đầu đau như búa bổ. Cố gắng mở to đôi mắt quan sát mọi thứ xung quanh nhưng giống như có ai đó cứ kéo mắt lại và bịt chặt nó một cách mạnh mẽ. Có mùi thơm dìu dịu quen thuộc bên cạnh, tôi hé mắt nhìn sang... Ô... Vợ... Tự nhiên tỉnh rụi, tôi ngó nghiêng xung quanh. Một căn phòng lạ lẫm, màu trắng xóa... Bệnh viên ư? Tay tôi còn dính kim tiêm chuyền nước một đống dây nhợ nhùng nhằng. Thế này là thế nào nhỉ?
Nàng khẽ trở mình cựa quậy, tôi nhắm mắt vờ ngủ tiếp, nhưng lòng vẫn không thôi thắc mắc.
Vợ tôi ngồi dậy bên cạnh đặt bàn tay mát như kem lên trán tôi, sau đó, có lẽ là ngồi nhìn tôi rất lâu, nàng lại dùng tay vuốt ve nhẹ nhàng khuân mặt tôi. Cảm giác đê mê trong sự quan tâm dịu dàng mà cảm thấy như thiếu vắng từ lâu lắm rồi.
Có tiếng mở cửa, bước chân nhẹ nhàng đi vào.
- Khánh chưa tỉnh hả con? - Tiếng mẹ tôi
- Dạ chưa mẹ ạ! Chắc anh còn ngấm thuốc ngủ.
- Thằng này đúng là biết cách hành hạ người khác mà. Con về nhà nghỉ ngơi đi, đã ở đây cả tối rồi còn gì. Người thì đang có bầu mà còn bướng bỉnh nữa - Mẹ tôi đắp thêm chiếc khăn lên trán tôi, giọng lo lắng
- Con không sao mà mẹ - Giọng em hiện rõ sự mệt mỏi, chắc nụ cười của em cũng không tươi tắn. Nhưng mà mình đã làm gì nhỉ?
- Không sao gì chứ. Con về nhà nghỉ đi, để mẹ chăm nó cho, cái này nó bị mấy lần rồi mẹ biết mà, không sao đâu, con đừng lo.
- Đợi anh tỉnh rồi con về mẹ.
- Thôi, biết chừng nào nó mới tỉnh. Bình thường mà khỏe để cho nó ngủ nó cũng ngủ được nguyên ngày chứ nói gì cho thuốc ngủ vào người. Con cứ về đi... Mẹ trông nó cho - Haizzz thì ra là vẫn còn quan tâm tới cái sự sống của mình đấy chứ.
- Vậy con về nhà tắm giặt qua tí mẹ nhé. Lát con quay lại.
- Thôi con về rồi chiều qua cũng được, đang bụng mang dạ chửa đi lại khó khăn. Lúc nào tỉnh thì mẹ gọi... Con về nhớ ăn sáng cho đầy đủ đó nhé, mẹ để bữa sáng ở bàn đó, đừng có bỏ bữa nghe con.
- Dạ vâng, con biết rồi ạ! Con chào mẹ!
- Ừ, con về cẩn thận nha. Bắt taxi về, xe để đấy chiều mẹ mang về cho, mẹ đi xe với bố con tới đây.
- Dạ, con biết rồi ạ!
Nàng đặt bàn tay lên má tôi một chút rồi nhẹ nhàng bước về. Tôi vẫn cứ nhắm mắt nằm suy nghĩ vẩn vơ, bỗng nhiên thấy lòng chùng xuống, nỗi buồn lan nhẹ. Mình lại khốn nạn nữa rồi, lại làm cho những người yêu thương mình lo lắng. Tôi thở dài khe khẽ, mở mắt ra, thứ ánh sáng mát mẻ lại tràn ngập trong mắt. Mẹ đang lúi húi dọn lại mấy thứ đồ bày trên bàn. Tôi cất giọng gọi:
- Mẹ...
- Con tỉnh rồi à? - Mẹ quay lại, nét mặt giãn ra.
- Vâng.
- Con thấy sao trong người rồi.
- Thấy hơi mệt một chút... Ưm... Con sao vậy mẹ? sao lại nằm ở đây?
- Anh đó, hôm qua làm cả nhà được một phen hồn vía lên mây. Cái tội là người đang mồ hôi mồ kê nhễ nhại lại chạy đi tắm, xong lại vào nhậu nhẹt cho say bí tỉ, người biết là không ăn được sò rồi còn ăn bao nhiêu là canh sò biển, bị ngộ độc thức ăn với dị ứng. Nôn thốc nôn tháo xong lại lăn ra ngất xỉu. Người thì phì nộn lên như cái bánh bao, làm cả nhà bên ấy lo lắng nửa đêm nửa hôm lật đật mang đi cấp cứu. Thấy chưa? Hay không? Mày đúng là biết làm người khác phải hãi mà con.
Tôi bật ngửa người. Đúng là hôm qua mẹ vợ tôi có nấu canh sò, tôi đã chẳng động đũa vào, say nên cũng chả nhớ rõ mình ăn cái quái gì nữa. Tiền sử tôi không ăn được sò và một vài thứ hải sản biển khác nữa. Cứ ăn vào thể nào tôi cũng bị dị ứng, người sưng phù lên như quả bong bóng ai đấy thổi hơi vào, rồi còn nôn mửa rất ư là tởm nữa. Đúng là cái mồm làm tội cái thân mà.
- Thế... Sao bố mẹ biết mà vào?
- Thì nhà bên đó gọi cho con Vy. Nó chạy sang khóc toáng lên làm bố mẹ hoảng hồn cứ tưởng mày gặp phải chuyện gì. Đêm hôm 3 người lật đật chạy vào bệnh viện, cái Vy thì cứ khóc lóc không ngớt. Mày thấy mày hành hạ vợ con mày giỏi không? Đúng là có lớn mà không có khôn mà.
- Ơ kìa mẹ... Con có làm gì đâu?
- Không làm gì hả? - Mẹ tôi đổi bề chiếc khăn mặt đắp trên trán cho tôi rồi lườm tôi một cái - Đêm qua nó cứ nhất quyết phải ở lại trông mày không chịu về đấy. Nó đang có bầu, con có đi đâu làm gì thì cũng phải nghĩ tới vợ con ở nhà chứ.
- Vâng, con xin lỗi...
Tôi thở hắt ra rồi quay mặt nhìn ra khung cửa sổ.
- Con đỡ rồi, mẹ gọi điện bảo Vy đừng lo, chuyền xong chai nước này cho con về nhà nghỉ ngơi.
- Ít thì cũng phải nằm đây tới chiều, con vừa mất nước xong, người đang ốm yếu lắm. Nay cuối tuần nghỉ không đi làm thì ở lại đây nghỉ cho khỏe đã cũng được, lo cái gì mà cứ đòi về - Mẹ tôi nạt
- Thôi, ở đây bí bách lắm, con muốn về nhà nghỉ ngơi.
- Thì tùy con vậy.
Mẹ tôi nói xuôi xị rồi ra ngoài gọi điện, làm thủ tục xuất viện cho tôi.
Cô y tá rút cái kim tiêm ra khỏi tay, tôi vươn vai cho đỡ mỏi. Cả một đêm dài chỉ nằm nguyên một bề bây giờ toàn thân bệ rạc mỏi không chịu nổi. Dù mặt mày đang còn xây xẩm nhưng vẫn rất hào hứng vác mẹt lên taxi về nhà vì... Nhớ vợ.
Tranh thủ trong thời gian ngồi taxi gọi điện xin lỗi bố mẹ vợ vì sự cố ngoài ý muốn lúc tối. Đúng là không biết chui mặt vào đâu cho đỡ ngượng ngùng nữa. Một thân một mình mò mặt về nhà ngoại rồi đâm đầu vào nhà vệ sinh tự kỷ để cả nhà hoảng hốt, lo lắng hộ tống đi bệnh viện. Mặc dù nghe mẹ an ủi rằng con không sao thì tốt, mẹ lo cho con, mẹ thương con lắm... Nhưng mà vẫn thấy rất chi là áy náy. Đã thế buổi trưa hôm nay ông anh rể mang con dâu về ra mắt bố mẹ nữa mà lại không thể đến hỗ trợ đắc lực vì bộ dạng như thế này nên quyết định dời sang ngày hôm sau. Dẫu sao hôm nay là thứ 7, ngày mai vẫn là ngày cuối tuần. Tốt thôi, mọi chuyện rồi sẽ ổn.
Tôi xuống xe, vợ tôi đón ở cổng, nhìn tôi với gương mặt lo lắng, cứ kiểu như chỉ cần một cú chạm nhẹ vào đâu đó thì nàng sẽ khóc òa lên mà không thương tiếc. Đôi mắt thâm cuồng vì cả đêm qua mất ngủ, tự nhiên tôi thấy xót vợ quá.
- Anh mệt lắm nữa không? - Em hỏi nhẹ nhàng
- Anh đỡ rồi.
Nàng im lặng dìu tôi lên gác, tôi liếc qua bếp, bữa sáng vẫn còn nguyên trên bàn chưa đụng tới. Tôi liếc qua nàng một chút nhưng không nói gì.
Nàng để cho tôi ngồi xuống giường, vừa thả tay tôi ra khỏi tay nàng, chuẩn bị bước ra làm gì đó, tôi dứng dậy kéo nàng lại ôm vào lòng. Một cái ôm vừa đủ ấm áp và vững vàng, tôi cảm nhận rõ ràng bụng nàng đang to thêm. Tôi vuốt ve mái tóc rồi dụi đầu vào đó thì thầm khe khẽ:
- Vợ à...
- Dạ
- Anh xin lỗi...
Đôi vai em run lên khe khẽ, nước mắt nàng đang rơi ấm bờ vai tôi.
- Anh sai rồi... Là lỗi của anh... Xin lỗi vợ yêu của anh nhé?
- Anh có biết anh làm em lo lắng đến thế nào không hả?
Tôi cầm lấy vai nàng đẩy nhẹ ra, đứng đối diện và nhìn thật sâu vào đôi mắt ấy. Đã lâu rồi tôi không nhìn thẳng vào đó, cái cửa sổ tâm hồn của nàng, đã từng rất long lanh, hồn nhiên và ngây thơ. Nhưng bây giờ sau đôi mắt đó có thêm những lo lắng, muộn phiền cho cuộc sống của chúng tôi. Cho gia đình nhỏ bé này... Tôi chỉ là một thằng con trai, tôi không thể tâm lý, không thể sâu sắc dù đôi lúc tôi vẫn cố gắng để có thể hiểu được tâm lý của một người phụ nữ. Nhưng bản chất của đàn ông là thế, vô tâm và đôi lúc hời hợt. Nếu như nàng nói nàng cần gì, nàng muốn gì... Thì tất cả sẽ dễ dàng hơn nhiều so với việc để tôi đoán tâm lý xem nàng đang thể hiện điều gì sau những hành động đó. Thực sự, dù có yêu nhiều đến bao nhiêu thì cũng không bao giờ có thể hiểu nổi. Ẩn dụ hoán dụ chỉ khiến cho mọi việc trở nên rắc rối hơn mà thôi. Có phải lúc nào giận hờn cũng giúp ta hiểu nhau hơn đâu? Sau mỗi lần như thế có thể kéo ta ra xa nhau và vô tình tạo nên những khoảng cách đáng tiếc.
Tôi nhẹ nhàng đưa tay lau nốt những giọt nước mắt còn lại của vợ.
- Xin lỗi vợ... Đừng khóc nữa. Anh hứa từ nay sẽ không bao giờ tái phạm nữa đâu.
Vợ tôi đấm nhẹ vào người tôi, tôi mỉm cười, vậy là đã được tha thứ. Đưa tay vòng qua eo, kéo vợ sát vào người, tôi đặt lên môi vợ một nụ hôn ngọt ngào. Bàn tay vuốt ve vòng 2 bây giờ đã không còn thon thả như xưa. Vợ tôi đáp trả lại một cách nhiệt tình khiến cho mọi mệt mỏi trong cơ thể tan biến, cảm xúc thăng hoa. Đôi môi vợ luôn ngọt ngào và là thứ thuốc kỳ diệu nhất mà.
Nàng e thẹn nép vào vai tôi khi nụ hôn kết thúc, những lúc như vậy nàng đáng yêu kinh khủng. Vân vê cổ áo tôi nàng nói khẽ:
- Để em làm bữa sáng cho anh nhé?
- Anh đang hơi mệt, không muốn ăn lắm.
- Dù sao cũng phải ăn một chút chứ, cả đêm qua anh nôn hết rồi, lại mất nước rất nhiều nữa.
- Em mới là người phải tự lo cho bản thân mình đấy. Đêm qua đã thức không ngủ, nay sáng em còn chưa ăn gì, em không sợ con trách em hả?
- Tại em lo anh quá - Nàng ngước lên hôn nhẹ vào má tôi - Bây giờ vợ chồng mình đi ăn chút gì nhé?
- Ừ - Tôi gật đầu
Cuộc sống hôn nhân của tôi vốn dĩ vẫn luôn tràn ngập hoa hồng đấy chứ, chỉ là đôi khi tôi hời hợt với nó còn lại mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn như những ngày đầu tiên. Tất cả đều phụ thuộc vào bản thân và suy nghĩ của mỗi người. Có những chuyện chẳng đáng mà cứ thích làm quá lên, giống như một cuộn len rối vài đường nhưng không gỡ một cách cẩn thận thì nó cứ rối mù lên và nhặng xị. Cứ bình tĩnh, thấu đáo, nếu cần suy nghĩ, hay bực bội, hãy tìm một nơi nào đấy bình yên và ngồi hàng giờ nhìn vào sự sống đang diễn ra, ắt tự tìm ra hướng đi thôi, đôi khi vội vàng quá không phải là một điều hay ho và sự lựa chọn tốt nhất mà ta cần.[next]

Chap 60

Tối nay qua bên nhà ngoại ăn cơm, cơ sự là ông anh đưa con dâu về ra mắt bố mẹ. Cứ như đúng rồi ấy. Toàn lừa dân dối Đảng.
Vợ chồng tôi về tới nhà thì hai người đấy đã có mặt ở nhà trước rồi. Hôm nay không ai đi làm nên nhà đông vui lắm, mấy người đang ngồi nói chuyện ở phòng khách, mẹ ra đón khi vợ chồng tôi vừa xuống xe. Bà nhìn tôi lo lắng:
- Hai đứa mới về đó hả? - Quay sang tôi mẹ sốt sắng - Con khỏe chưa Khánh? Nhìn con xanh xao quá.
- Dạ rồi mẹ - Tôi gãi đầu cười xuề xòa - Con có làm sao đâu ạ.
- Không làm sao gì chứ, làm cả nhà được một phen hú hồn rồi, sau này giận vợ mà bỏ về ngoại không ăn được cái gì thì bảo mẹ để mẹ còn biết đường nấu đấy nha - Mẹ cười, xoa đầu trêu tôi. Cảm giác mình đang được bé lại như những ngày còn thơ ấu. Vui vui làm sao đấy!
Tôi cười toe nhìn sang vợ, nàng lườm cho tôi một phát sém lông mày.
- Nay mẹ chỉ biết có con rể thôi, con gái đứng nãy giờ mẹ chả thèm hỏi một câu đâu - Nàng phụng phịu
- Rồi rồi - Bà cầm tay Vy bước vào nhà - Để mẹ xem nào, con đang mập lên đôi chút rồi đấy, cháu bà cũng đang lớn từng ngày rồi đấy, coi cái bụng bắt đầu thấy rõ ràng rồi. Con có đi khám định kỳ thai nhi thường xuyên không đấy.
- Dạ, có ạ!
Tôi bất giác giật mình, ừ nhỉ... Từ lúc vợ có bầu tới giờ, đâu có lần nào đưa vợ đi khám sức khỏe được một chút đâu. Việc đó toàn phó thác cho mẹ, suốt ngày công việc bù lu ngập đầu ngập cổ, tối về ăn xong lại chỉ muốn nghỉ ngơi. Vợ tôi lại chẳng bao giờ nhắc tới chuyện đó nên tôi cũng vô tâm không để ý. Thế mà lúc nào cũng khoe khoang mình là thằng chồng tốt, thằng đàn ông giỏi giang, những điều cơ bản như vậy mà cũng không thể làm cho vợ. Chắc là vợ tôi tủi thân lắm. Chắp tay xin lỗi vợ, anh hứa lần tiếp theo anh sẽ đưa vợ đi khám và đền bù cho vợ thật nhiều.
- A vợ chồng cô chú về rồi đó hả? - Ông anh vợ hét toáng lên khi vừa thấy mặt tôi ló dạng vào
- Dạ, bố ạ - Tôi gãi đầu, nhớ lại cái vụ tối hôm kia vẫn còn thấy nóng hết cả mặt.
- Em chào anh chị - Thu đứng dậy lễ phép
- Chào em - Vợ tôi tươi cười. Tôi gật đầu đáp lễ rồi ngồi xuống ghế.
- Em qua lâu chưa? - Vy hỏi Thu với giọng điệu rất ư là tình cảm
- Dạ cũng mới thôi ạ!
- Sao rồi Khánh? - Bố vợ tôi cười vỗ vai tôi độp độp
- Dạ, con khỏe rồi bố.
- Cái thằng yếu còn bày đặt thích ra gió - Ông Tuấn cười lớn tiếng, tức muốn nổ đom đóm mắt lên được.
- Ê em không có à nha - Tôi cãi cố
- Vậy chứ thằng nào mới uống được vài cốc bia đã úp mặt vào nhà vệ sinh rồi khóc ầm lên một hai đòi mẹ vậy?
- Ơ thôi nha, em không có? - Tôi tròn mắt ngạc nhiên, có cái vụ khóc ầm lên đòi mẹ nữa cơ à? Làm gì tới mức đấy, rõ ràng ông đang tạo bão mà.
- Thôi đừng có trêu anh nữa - Vợ tôi dẫu môi nói với ông Tuấn.
- Bảo vệ chồng ghê quá ha.
- Ừ đấy, làm sao? Mai mốt anh có vợ rồi vợ anh không thế hả? - Nàng cười vu vơ
- Cái đấy... Ai biết - Rõ ràng là có liếc qua nhỏ Thu một chút, cái ánh mắt đó, có tình rồi, cấm có chối cãi. Có khi nào phim giả tình thật không nhỉ?
- Ngấm ngầm vậy mà đấm chết voi chứ chả đùa nhỉ? Mãi tới hôm nay mới chịu đưa bạn gái về giới thiệu, anh thật biết làm người khác lo lắng mà.
- Lo lắng cái gì chứ.
- Ờ, thì tưởng tim anh bị đóng băng rồi.
- Nắng 40 độ thế này thì đóng băng bằng niềm tin hả cô em?
Cả nhà cười vui vẻ sau mỗi câu pha trò. Mỗi người nói một câu ầm ĩ hết cả lên. Ông anh vợ đôi khi lại lớn tiếng cãi cố, đôi khi lại ngồi im thin thít ra chiều ngượng ngùng với cô bạn gái.
- Bầu bì vậy có ăn được cơm không con? - Bố hỏi Vy
- Dạ, ăn được bố ạ.
- Dạo này thấy bắt đầu có chút thịt bám vào xương rồi đó, có bầu thì cố gắng ăn cho nhiều vào còn có chất mà nuôi con nữa.
- Chồng con chăm vợ mát tay lắm bố ơi - Nàng nói đoạn lại ôm lấy cánh tay tôi rồi dựa vào đấy một cách âu yếm. Mát hết cả ruột gan. Dù chẳng làm được cái gì cho nên hồn cơ mà trước mặt bố mẹ vợ được vợ khen thế thằng nào chả sướng lên tiên. Tôi vênh mặt trước ánh mắt đầy ghen tị của ông anh.
- Vợ chồng nhà này tính về đây làm loạn hả?
- Thì sao? Em đi lấy chồng nhưng vẫn còn có cổ phần trong nhà đó.
- Xin lỗi đi, đi lấy chồng thì theo chồng, chỗ này cắt hộ khẩu rồi.
Nãy giờ tôi chỉ để ý thấy nhỏ Thu ngồi im lặng lắng nghe câu chuyện, lâu lâu lại mỉm cười hiền từ. Chỉ nói vào những lúc được hỏi đến. Đúng là hành động chỉ thấy ở những đứa con gái về ra mắt nhà chồng lần đầu tiên. Diễn hay lắm! Đúng là đời người chỉ một vở kịch, và chúng ta là những diễn viên. Em Thu là một diễn viên xuất sắc trong vở kịch này.
- Thôi mấy đứa ngồi chơi, mẹ đi nấu bữa tối đây - Mẹ tôi lên tiếng
Bà rời ghế bước đi, nhỏ Thu cũng đứng dậy ngay sau:
- Cháu xin phép xuống nhà giúp bác một tay.
- Con cứ ngồi đấy mà chơi - Bố tôi nói xã giao - Xuống dưới làm gì.
- Thôi ngồi đấy chơi với mọi người đi em - Vợ tôi nói thêm vào
- Dạ, không sao đâu ạ - Nhỏ cười tươi như hoa rồi bước nhẹ nhàng xuống bếp.
Đợi nhỏ đi khuất, vợ tôi cười toe toét trêu anh Tuấn:
- Nay có người phụ bếp giúp mẹ rồi, mình lại được ngồi thảnh thơi
- Còn không đi xuống bếp phụ mẹ một tay, còn ngồi đấy mà cười toe toét, con gái con đứa gì mà làm biếng.
- Hứ... Chị dâu em còn đi học hay đi làm rồi hả anh?
- Năm thứ 2 đại học y.
- Ố ồ... Nhất anh rồi còn gì, nhất y nhì dược...
Không biết ông có chém gió không nhỉ? Nhỏ đó học y thật à? Hay là nói cho được lòng bố mẹ? Nhìn nhỏ thì không có gì thuộc dạng gái chơi bời cả, chỉ có cái nghề nhỏ làm hằng đêm không được người ta nghĩ tốt cho lắm. Biết đâu sau con người đó là một cuộc đời, một câu chuyện dài đầy những đau khổ và bất hạnh. Nghĩ linh tinh nữa rồi. Từ bao giờ cái đầu này lại nghĩ những vấn đề luyên thuyên thế nhỉ?
- Bố, bố thấy sao bố - Nàng chạy qua ngồi cạnh bố rồi thì thầm khe khẽ
- Con bé này... - Ông xoa đầu cô con gái cưng một cách âu yếm - Hỏi chả ý tứ gì cả.
- Thì con hỏi bố xem bố thấy cô con dâu tương lai thế nào thôi mà. Nhưng mà anh Tuấn này, anh tính chờ người ta học xong hả?
- Chứ sao nữa? hay là muốn giống như cô?
Nàng bĩu môi:
- Cưới vợ cười liền tay, chồng nhỉ?
- Ừ, tránh đêm dài lắm mộng - Tôi hùa theo.
- Tôi xin anh chị.
Mấy bố con ngồi trêu chọc nhau đàm đạo chuyện thế sự trong lúc ngồi chờ cơm tối. Bà bầu nhà mình hôm nay hư hỏng không xuống bếp nữa mà ngồi vênh váo uống trà, có đôi chút giống tác phong của một bà cô rồi đấy vợ ạ.
Cơm tối dọn ra vào lúc 7h hơn, tất yếu là không tránh khỏi chén chú chén bác, nhưng vì vừa mới bệnh tật ốm đau xong nên vợ tôi, mẹ tôi và cả bố tôi can ngan tốt nhất là không nên động vào những chất cay hơn nước ngọt có ga. Cú thật đấy, không biết làm gì, cứ ngồi hếch mỏ lên đấy nghe ông anh quý hóa của tôi mang ra châm biếm. Đàn em đàn út gì đạp cho một phát giắt đầu vào tường, cho cả năm ăn cháo rồi đó. Rõ là quá đáng mà, trước mắt người khác mà ăn nói như vậy đó.
Thôi được rồi, kiêng thì kiêng. Sống khỏe sống vui mỗi ngày vậy.
Bữa cơm rôm rả... Chuyện trò không ngớt lời. Ai cũng tranh nhau nói tíu tít. Cơm mẹ nấu giờ nào cũng ngon, hôm nay lại được làm dũng sĩ diệt mồi nên ngồi chén từ đầu mâm tới cuối mâm, cho tới lúc nào cái bụng căng tròn không còn thấy cơ ngang cơ dọc nào nữa thì tôi mới buông đũa.
Nhỏ Thu vào vai khá chuẩn. Chẳng có ai nghi ngờ gì đôi bạn trẻ này đang giả vờ yêu nhau. Cái hành động gắp thức ăn bỏ vào chén người yêu, rồi thúc dục em ăn nhiều vào, anh uống ít thôi, nhìn thì có vẻ sến cơ mà lấy được lòng bố mẹ phết. Ông bà cứ ngồi ngoác miệng mà cười hạnh phúc... Haizzz... Thật là tội lỗi quá đi mà.
Cơm tối no say tới hơn 9h mới dẹp xong chén bát. Mọi người ngồi uống nước, tôi với vợ xin phép lên sân thượng hóng gió chút cho mát, đỡ ngột ngạt.
Chậu hoa gì đấy vợ trồng hồi nào đang độ nở hoa thơm ngát, tôi ngồi dựa lưng vào ghế, gác chân lên bàn để cho vợ tựa vào vai thoải mái. Nàng vân vê ngón tay tôi một lúc rồi phán:
- Tay chồng mềm như tay con gái ấy.
- Con tay vợ thô ráp như tay đàn ông đấy - Tôi véo nhẹ má vợ trêu chọc, nàng đấm một phát vào bụng tôi đau điếng.
- Ui da, ăn được bát cơm mà đấm cho như thế muốn ói ra luôn rồi đó, vợ với chả con.
- Ai kêu chê người ta.
- Ôi giời, chê thì cũng là vợ của mình, xấu đẹp gì cũng là của mình rồi, có thay đổi được nữa đâu, vợ giữ như bà chằn í.
- Ừ, kệ vợ. Mà anh thấy Thu sao?
- Ờ... Cũng được.
- Cũng được là sao? Hờ hững vậy hả?
- Chứ anh nói sao giờ.
- Chứ ít ra anh cũng phải nói được chỗ nào chứ.
- Anh đâu có quan tâm nhiều đâu, có phải của anh đâu mà anh quan tâm, anh có vợ con rồi này, thế em thấy sao?
- Ưm... Dễ thương, học hành đến nơi đến chốn, tính cách mới tiếp xúc lần đầu chưa biết sao nhưng mà có ý thức vậy cũng coi như có điểm, nói chung là em ưng rồi, làm chị dâu em cũng được. Nhưng mà anh Tuấn còn chờ Thu học 4 năm nữa, lúc đó anh 32 tuổi rồi, già lụ khụ... Chả chắc chắn gì. Cưới bây giờ luôn thì được. Chờ 4 năm dài cổ, nhỡ đâu em ra trường em lại hốt được một đại gia nào đấy nữa thì thôi coi như xong.
- Nãy giờ ai nói xấu tôi đấy? Hắt xì hơi miết - Giọng ông Tuấn oang oảng phía sau, tôi với vợ quay lại thì thấy hai người kia đang tiến về phía mình.
- Vợ chồng nhà này tình cảm mặn nồng quá ha.
- Chả mặn, ngọt thôi, nhưng mà chắc cũng không thua kém mấy đôi đang yêu nhau đâu, chồng nhợ - Vợ tôi cười tủm tỉm
- Vâng, chả thế, làm gì mà hai anh chị mò lên đây đầu ấp tay gối trò chuyện thế? Bộ ở nhà mẹ bắt ngủ riêng à?
Hình như 2 anh em nhà vợ tôi cứ chạm mặt nhau là lại sinh sự với nhau hay sao đó.Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười. Thôi thì cãi nhau cho nó vui cửa vui nhà vậy.
Đang ngồi chuyện trò trăng sao thì kiểu gì vợ tôi huơ tay huơ chân đạp trúng ngay cái gương nhỏ đặt trên chiếc bàn uống nước khiến nó rơi xuống đất vỡ làm tư. Phù phù... May mà hôm nay không phải đầu tháng, nghe thánh nào đó phán vỡ gương xui thấy ớn, tôi thì chả mê tín nhưng mà nói nhiều lại đâm ra mê tín. Mà không dưng kiểu gì lại đặt gương chỗ này làm cái gì không biết nữa. Tôi cúi xuống lượm mảnh vỡ lên, ông Tuấn phán như thánh:
- Thôi chết rồi Vy ơi. Tháng này cố gắng ăn chay niệm phật đi, số cô xui rồi đó.
- Gì mà xui chứ? - Vợ tôi nghênh mặt, ra là bà bầu nhà mình còn ngây ngô không biết sự tích mấy cái chuyện này.
- Mày không biết làm vỡ gương, ma gương được giải phóng nó bám theo mày tới cả tháng hả?
- Anh đang nghĩ em mới 3 tuổi hả?
- Không, tôi biết cô mới 23 mà giống như 30 rồi đó. Nhưng mà anh nói thật, cô không tin thì thôi - Ông Tuấn nhún vai thở hắt ra. Nhỏ Thu ngồi bên cạnh cười cười.
- Thôi anh đừng có trêu bà bầu nhà em nữa, đang mùa khó tính lắm đó.
- Thì anh nói thật mà, cảnh báo trước à nha.
- Cảnh báo cái gì?
- Thế cô chưa nghe câu chuyện về ma gương hả?
- Chưa.
- Em nghe chưa Thu? - Ông quay sang hỏi nhẹ nhàng
- Dạ, em chưa - Nàng ta đáp lời một cách duyên dáng
- Vậy em có sợ ma không?
- Dạ không.
- Ô, gan dạ thế! Vậy anh kể cho mấy đứa nghe ha.
- Chưa nghe bao giờ. Mà ứ thèm tin mấy cái anh nói đâu - Vợ tôi chống đối
- Vậy yên lặng anh kể cho mà nghe - Ông e hèm một tiếng lấy giọng, lấy cái vẻ mặt nghiêm túc nhất, khoanh hai tay người tựa vào ghế bắt đầu kể với cái giọng đều đều -... Theo truyền thuyết kể lại thì có những vong hồn khi chết đi không thể siêu thoát được cứ lang thang vô định trên dương gian, có những vong hồn tồn tại quá lâu mà không thể siêu thoát lại biến thành quỷ lửa, bọn chúng gây tai họa cho những người yếu bóng yếu vía. Sau đó có một nhà ngoại cảm có thể nhìn xuyên thấu được cõi âm và làm phép được. Ông ta đã đứng ra làm lễ triệu tập tất cả những oan hồn vương vất trên thế gian và chế ngự chúng vào những chiếc gương, còn tại sao lại nhốt chúng vào gương thì anh cũng không biết, cũng chưa tìm hiểu. Nhưng mà vì sức mạnh không đủ nên lời nguyền không thực sự phát huy một cách tối đa nhất, những người làm vỡ gương thì sẽ mang vận xui bởi vì có oan hồn bám theo, cho đến đầu tháng sau thì chúng sẽ tự dưng sẽ bị sức mạnh từ những chiếc gương triệu hồi lại và giam cầm vào đó. Nhưng đừng tưởng rằng khi chúng bị nhốt vào đấy thì vô hại. Theo như anh được biết thì vào lúc 12h đêm giờ hoàng đạo, khi chỉ có một mình, tắt đèn và nhìn vào gương thì sẽ thấy... Ma...
- Thôi đi - Vợ tôi nói hơi lớn tiếng - Anh đừng có mà dọa em!
- Ô - Anh Tuấn tròn mắt ngạc nhiên - Anh chỉ kể lại truyền thuyết theo như anh được kể lại chứ anh có dọa gì cô đâu.
- Ngồi mà tin mấy cái đó chứ - Nàng vẫn lớn giọng cương quyết thể hiện sự can đảm của mình nhưng nãy giờ 10 cái móng tay của vợ tôi đã bấm vào da tôi hơi bị sâu rồi đó.
- Theo như anh nghe kể thì có một người sau khi nghe kể câu chuyện này đã không tin vào chuyện đó. Và vào lúc 12h đêm ông ta tắt hết đèn rồi đứng trước gương, chỉ thấy bóng mình phản chiếu trong gương ngoài ra không thấy cái gì khác nữa... Nhưng mà... Một lúc sau, hắn ta thấy cái bóng của mình trong gương động đậy, dù hắn đứng im không làm gì cả. Hơi giật mình một chút, hắn nghiêng đầu, cái bóng trong gương cũng nghiêng đầu, hắn thở phào, chắc là nhìn nhầm. Bỗng nghe tiếng lạch cạch phía sau, hắn quay ra sau, tất cả vẫn ở nguyên vị trí không có gì thay đổi, ngoảnh mặt lại nhìn vào gương, hắn giật mình, trong gương là hình ảnh của một đứa con nít không có hốc mắt, khuân mặt bị kiến bò nham nhở, đứa bé đang cười và giơ cánh tay về phía mặt hắn, hắn giật mình hét lên AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA...
Tiếng hét của hắn vang lên trong câu chuyện cũng chính là tiếng hét kinh thiên động địa của ông anh tôi, sau tiếng hét kinh thiên động địa của anh là tiếng hét của vợ tôi, kèm theo tiếng hét của vợ là chiêu thức cào cấu loạn của vợ nữa.
- Thôi nào Vy, anh Tuấn hù em đấy, không có thật đâu.
Tôi vỗ vai vợ an ủi, vợ tôi không ngừng la hét, nước mắt nước mũi bắt đầu chảy tèm nhem, vẫn không thôi đấm thùm thụp vào người tôi. Ông anh được nước ngồi cười hả hê sảng khoái, cười đến độ muốn chảy cả nước mắt ra, nhỏ Thu lại chỉ mỉm cười chả có phản ứng gì là sợ cả. Mỗi vợ tôi, bản chất vốn dĩ yếu bóng yếu vía mà vẫn cứ ngồi cố mà nghe cho hết cơ, anh hùng quá nữa. Bây giờ dỗ không nín đây.
- Không sao đâu em, nín đi, ngoan anh thương nào...
- Chuyện gì thế con?
Bố mẹ tôi lật đật chạy lên từ bao giờ, thấy Vy ngồi thu lu nép chặt vào người tôi khóc tu tu, họ lo lắng không biết có chuyện gì xảy ra. Đứa ngồi khóc, đứa ngồi cười.
- Chuyện gì thế Vy? Cái gì thế hả Khánh? Sao cái Vy nó khóc thế? - Mẹ tôi lo lắng
- Anh Tuấn dọa ma đó mẹ - Tôi lên tiếng tố cáo
- Cái thằng này - Mẹ tôi đứng lên đánh cái đét vào người ông anh - Lớn rồi còn chơi mấy cái trò con nít vậy đó hả?
- Cái đồ chết nhát - Vẫn không thôi cười - Có con nít mới sợ, sắp làm mẹ trẻ em rồi còn bị dọa cho ngồi khóc tưng tửng thế. Hahaha chết cười mất thôi.
- Đúng thật là... Khua khoắt rồi còn ngồi trêu nhau hét ầm lên như thế, cứ tưởng có cháy nhà tới nơi rồi - Bố tôi nạt ông Tuấn.
Ông ta vẫn nhe răng cười một cách duyên dáng, bà bầu nhà tôi thôi khóc, chỉ có sụt sà sụt sịt, một hai đòi về nhà. Cánh tay tôi bị móng tay bấm vào bị xước da đang chảy máu ri rỉ, vừa rát vừa đau. Đúng là biết cách hành hạ người khác thật mà.
- Nín đi rồi anh đưa về nhà nào, không lại mắc công về bố mẹ nói anh bắt nạt em nữa.
Tôi đưa tay lau hết những giọt nước mắt còn sót lại trên má vợ. Đúng là nhát chết mà, trẻ con quá, ngồi tin mấy cái chuyện nhảm nhí đấy nữa. Rồi giờ lại hành hạ chồng mình khổ thế này đây.
Ngồi thêm một chút nữa thì tôi xin phép đưa vợ con về, anh Tuấn cũng đưa Thu về nốt. Buổi ra mắt thành công một cách mĩ mãn rồi... Còn sau này thế nào thì chưa ai biết được... Cứ tới đâu rồi hay tới đó vậy. Mình tôi hứng chịu mọi hậu quả tối nay do ông anh tôi bày biện ta.
Cả chặng đường về vợ tôi cứ ôm lấy tôi như cứ sợ chỉ cần nới lỏng tay một chút là tôi biến đi đằng nào ấy. Về tới nhà cũng bám theo tôi vào tận gara chứ không chịu vào nhà một mình trước. Làm cái gì mà như đứa con nít quấn chân mẹ thế này không biết.
Nghe tiếng mở cửa mẹ tôi bước xuống nhà. Vừa chạm mặt chưa kịp chào hỏi mẹ thì mẹ đã hốt hoảng chạy lại bên cạnh cô con dâu quý hóa sốt sắng:
- Con khóc hả Vy? Làm sao mà mặt mũi sưng húp như cái bánh bao thế này? Ai làm gì con hả? Thằng Khánh với con lại cãi nhau hả? Hay nó lớn tiếng với con? Có chuyện gì nói mẹ nghe nào?
- Ơ mẹ, con có làm gì đâu? Sao lúc nào cũng nghi oan cho con thế chứ? - Tôi bất bình lên tiếng, rõ ràng trước giờ toàn vợ sinh chuyện, mình có bao giờ làm gì nên tội đâu mà cứ con dâu mẹ làm sao là lại đổ lỗi cho mình vậy chứ? Thật không công bằng.
- Chứ làm sao mà cái Vy nó khóc cho sưng sỉa mặt mũi thế này hả? Về bên ngoại với anh, không anh thì ai? Hả?
- Không có nha, anh trai vợ con kể chuyện ma, vợ con nghe sợ quá nên khóc huhu đó chứ mắc mớ chi con?
- Vậy hả? Tội nghiệp con quá - Mẹ tôi vuốt tóc em - Ai lại nỡ đối xử với người khác như vậy chứ - Rồi lại sờ xuống cái bụng của vợ - Cháu bà có giật mình không!
- Dạ con không sao mẹ. Hic... Hic
- Rồi rồi, chả có gì đáng sợ cả, mình sống hiền lành chả ai bắt nạt mình được đâu. Các con lên phòng tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi. Khuya rồi đó.
- Dạ, bọn con lên phòng đây ạ!
Tôi với vợ đi lên phòng. Ngày hôm nay không làm gì mà cũng cảm thấy thấm mệt rồi. Cái nắng khiến cho người ta không thoải mái chút nào cả. Tôi gieo người xuống giường nằm nghỉ chút trong lúc chờ vợ đi tắm. Lúc nào vợ tôi cũng thích là người tắm trước cả.
- Anh đi tắm trước đi - Nàng lên tiếng
- Ủa, nay không giành giật phần tắm với anh hả? - Tôi ngạc nhiên
- Tắm nhanh đó, 2 phút thôi... Quá 2 phút em giận đó.
- Ủa, cái gì thế? Em tắm mất cả tiếng đồng hồ mà cho anh tắm có 2 phút là sao?
- Em không biết, anh tắm 2 phút thôi, cấm không được đóng cửa phòng tắm lại nữa.
- Vy ơi em làm sao thế hả? Đâu phải chuyện có thật mà em sợ thế hả? - Tôi than thở
- Em không biết, không là anh khỏi tắm rửa gì luôn đó.
- Hay là vào tắm chung với chồng luôn nè - Tôi trêu vợ
- Xí... Còn trêu người ta nữa. Nhanh dùm đi.
Tôi xuôi xị, vơ đại cái quần cộc vợ chuẩn bị cho trước chui vào nhà tắm, tắm lấy tắm để, chả biết có tới 2 phút không nữa. Tắm qua cho nó mát ngủ cho ngon vậy là được rồi, mai tắm bù. Hehe
- Tới lượt vợ đó.
Vợ tôi phụng phịu ôm lấy cổ tôi
- Chồng lại đứng ở cửa phòng tắm chờ vợ tắm.
- Hả? Cái gì?
- Đi mà - Vợ tôi nhõng nhẽo
- Làm gì chứ!
- Vợ sợ tắm một mình lắm.
- Anh hết hiểu nổi luôn, không biết có cái gì mà cứ tin lấy tin để mà sợ thế nữa.
- Tại vợ cứ tưởng tưởng có cái gì theo vợ... Hic hic
- Thôi được rồi, vợ đi tắm đi, chồng canh cho.
- Đứng quay mặt phía ngoài, với lại phải hát bài này qua bài khác cho tới chừng nào vợ tắm xong mới thôi, chồng nha?
- Nhất vợ rồi đấy.
Tôi méo mặt, kéo cái ghế ở bàn trang điểm của vợ lại ngồi ở cửa phòng tắm. Vợ bật vòi nước lên thì tôi bắt đầu hát rống lên, hết hai con thằn lằn con lại tới con heo đất, hết chú voi con lại sang chú ếch con. Ngồi hát thế tự nhiên lại phát hiện ra mình có năng khiếu hát nhạc thiếu nhi gớm, sau này có giọng ca vàng ngọc vậy vợ lo gì không có ai ru con ngủ chứ. Tự vui tự cười.
Hát chán hát chê, hát méo cả miệng vợ mới tắm xong. Tôi mừng húm leo thẳng lên giường để đi ngủ. Sợ vợ thật đấy, buồn ngủ híp cả mắt rồi. Vợ tôi cũng lên ngay sau đó. Nàng vòng tay ôm lấy cổ tôi, hôn cái chụt lên má rồi rúc đầu vào cổ tôi thì thầm:
- Chồng yêu ngủ ngon nha.
Tôi mỉm cười hạnh phúc... Cứ như đang làm bảo mẫu cho một đứa trẻ con vậy đó.
- Ừ, vợ yêu ngủ ngoan nha.
Tôi nhắm mắt ôm vợ vào lòng, cảm nhận hơi thở đều đều của vợ đang phả vào cổ. Hạnh phúc cuối ngày!

BÌNH LUẬN VỀ TRUYỆN

Truyện đọc nhiều nhất!
Bạn đang đọc truyện trên website DocTruyenVoz.Com
Các bạn đang đọc truyện trên DocTruyenVoz.Com, website đọc truyện voz nhanh, đẹp, không quảng cáo khó chịu... Hãy LIKE Facebook DocTruyenVoz dưới đây để cập nhật những truyện mới nhất!
Tên

#BạnLoằn,1,#BạnThânYêu,1,#BiênGiớiNgàyThángNăm,13,#BíMậtKinhHoàngTrongQuánNet,1,#CáChépMùaDịch,1,#CasinoKýSự,60,#CănNhàKho,1,#ChịQuảnLýDễThương,6,#ChuyệnBựaThờiĐiHọc,1,#ChuyệnCủaBun,1,#ChuyệnLinhTinhTạiHạ,1,#ChuyệnLoạnXịNgậu,1,#CóLẽAnhQuáNgốc,1,#ConChủTịch,1,#CóNênYêuCôBạnThânĐểBảoVệCôẤy,1,#ConGáiSếpTổngVàOsinCấpCao,19,#CôBéHàNội,7,#CôGiáoChủNhiệmCủaTôi,1,#CưaChịHàngXóm,1,#DầuKhí,1,#DòngĐờiNổiTrôi,5,#DuyênTrời,1,#ĐãNhớMộtCuộcĐời,11,#ĐứngDậyTừVấpNgã,4,#ĐừngLàCảThếGiớiCủaNhau,13,#GáiĐếnỞCùngNhà,37,#GấuEmCóVõ,1,#GấuEmLàHotGirl,1,#GópTiềnChơiCave,1,#HaiChịEmTinder,1,#HậuHóaĐơn,14,#HậuHóaĐơnPhiênBảnThực,24,#HóaĐơn,140,#KhépLạiQuáKhứ,7,#KhôngPhảiTruyệnKinhDị,1,#KýSựChuyểnMộ,21,#LàmNghệThuậtPhảiCóĐamMê,1,#LàmViệcTrongQuánMassage,21,#LàngQuêThànhPhốTôiVàEm,85,#LờiTrầnTìnhCủaMộtẢĐiếm,1,#LỡTaySờGấu,1,#LỡYêuNgườiTình,29,#MyMemory,39,#NayCãiNhauVớiVợVuiQuáMấyBácẠ,34,#Nga,4,#NgàyHômQuaĐãTừng,6,#NgheCaveKểChuyện,39,#NgườiConGáiÁoTrắngTrênQuánBar,3,#NhậtKýBuồnChuyệnTù2013,26,#NhữngChuyệnBựaThờiSinhViên,1,#NiềmHạnhPhúcCủaMộtThằngNghèo,13,#NữTiếpViên,33,#ÔiCáiCuộcĐờiCủaTôi,9,#ỞTrọVùngCao,7,#PhảiLòngAnh,1,#QueEmĐấtĐộc,1,#QuêNgoại,1,#RanhGiới,8,#Sau5NămGấuĐãDốiEm2Lần,1,#TánCôGiáo,1,#TánGái10kSub,16,#TánGáiTâyTrênMeowchat,6,#ThờiSinhViên,1,#TiềnHóaĐơn,51,#TìnhYêuHọcTrò,74,#TôiĐangChănRauLàVợCũ,1,#TôiLàGáiDịchVụ,1,#TộiLỗi,48,#TruyệnKỳBíỞBerlin,1,#VozNgoạiTruyện,1,#VôTìnhHônGáiEmPhảiLàmSao,10,#XinLỗiAnhYêuEm,5,#YêuCaveCaoCấp,12,#YêuGáiDịchVụVàCáiKết,1,#YêuThầmChịHọ,157,#YêuThầmVợBạn,1,100 ngày cố yêu,1,1730.365.2.1,13,7 ngày làm gia sư,1,Anh có thể tặng em một nụ hôn không,1,Anh ơi em không phải là rau,1,Bạn gái cũ làm thư ký,33,Bạn gái tôi là lớp trưởng,1,Bản lĩnh ếch cụ,1,Bắt gặp gấu ôm eo thằng khác,1,Bị con bạn thân nhìn thấy chết em rồi,1,Bị đâm khi đi chơi cùng Gấu,1,Bị ép đi xem mặt gái,21,Bị gái ở bể bơi vô ảnh cước vào bụng,1,Boys Già,4,Bố vợ tôi,1,Bỗng dưng anh yêu em thiên thần bé nhỏ,4,Cách chinh phục gái hơn tuổi,72,Cai sữa,1,Cảm nắng chị cùng dãy trọ,13,Cảm ơn em con cave đã thay đổi cuộc đời anh,1,Cát tặc,14,Câu chuyện về 1 checker,9,Chàng lớp trưởng và cô nàng đanh đá,11,Chàng trai năm ấy tôi từng theo đuổi,1,Chăn rau,1,Chăn rau ai dè yêu thật,1,Chị ơi anh yêu em,1,Chuyện của một thằng bị bệnh tim,1,Chuyện của tôi,22,Chuyện em xả hơi,1,Chuyện FA kinh niên và có vợ như nào,1,Chuyện Q4,1,Chuyện tình buồn của tôi,53,Chuyện tình của anh nhân viên văn phòng và con gái cảnh sát,24,Chuyện tình của mình với gấu người Đài Loan,31,Chuyện tình của tôi nàng và con chó,1,Chuyện tình với em hàng xóm,1,Chuyện tình zồng,5,Chuyện tù,3,Chuyện về người phụ nữ,26,Chuyện xưa và nay,6,Có gấu là người Hàn,1,Con bạn thân,26,Con đường mang tên em,29,Con Thầy - Vợ Bạn - Gái Cơ Quan,2,Cô bạn gái người Mỹ của tôi,29,Cô gái của sếp,19,Cô gái thích coffee đen,1,Cô giáo chủ nhiệm của tôi,11,Cô giáo Em sẽ mãi ở trong trái tim anh,39,Cô giáo và học sinh,2,Cô trợ lý và nàng gia sư,51,Cơn mưa ngang qua,1,Cuộc chiến giữa Nhíp xinh và Quần đùi hoa thủng đũng,26,Cuộc đời một giấc mơ,1,Cuộc đời tôi và những mối tình đi qua,54,Cuối cùng mình cũng lấy được vợ,1,Cưới em gái tiếp viên quán cà phê,1,Cười lên cô bé của tôi,129,Cứu gái đụng xe và câu chuyện tình buồn,1,Cứu net một em sinh viên hot girl,1,Danh Sách Truyện,311,dauphongver01,3,Dầu khí,28,Dì ơi có phải là tình yêu,2,Dì tôi là một teen girl,7,doithayxx,8,Drop,53,Du học Liên Xô,73,Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt,1,Đã nói lời tạm biệt,1,Đang viết,39,Định mệnh của tình yêu,1,Đôi mắt người xưa,1,Đừng đùa với gái hư,1,Đừng đùa với teen,1,Em đã bỏ nghề làm nông nghiệp như thế đó,1,Em đã là thiên thần,23,Em đã lỡ một tình yêu,1,Em đã nuôi con của người em yêu như thế nào,7,Em hàng xóm đối diện nhà tôi,4,Em hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà,51,Em hàng xóm xa lạ,1,Em KTV Massage,1,Em là cô bé của anh,7,Em nhân viên của mama,4,Em sinh ra là để hạnh phúc,78,Gái net,19,Gái trọ cạnh phòng,8,Game Online Chuyện tình 5 năm trước,1,Gấu đã tán em như thế nào,1,Gấu hơn mình 6 tuổi,1,Gấu kute và cực kỳ bá đạo,4,Gấu mình ngủ với 1 gã đã có vợ,1,Gấu mới cao tay trả thù gấu cũ,1,Gấu phản bội sau 7 năm yêu nhau mặn nồng,1,ghost,2,Gia đình hắt hủi say nắng cô nàng lớp 12,51,Giá như dừng yêu,3,Giảng Viên lái xe bất đắc dĩ,33,Gio_Vo_Tinh2710,2,Giới hạn tình bạn hay vượt rào,4,Hành trình cưa đổ MC,1,Hành trình tìm lại,25,Happy Ending,34,Hãy hiểu anh người anh yêu,14,Hẹn ước Bồ Công Anh,4,Hoàn thành,203,Học sinh,33,Hối hận vì lấy vợ sớm,1,Hồi ức của một linh hồn,8,Khi vozer đưa gái đi chơi,1,Khiêu vũ giữa bầy gõ,30,Khiêu vũ giữa bầy les,18,khovigaitheo,2,Không lẽ nói cho cả thế giới rằng mình đang yêu,7,Không phải truyện kinh dị,12,Kỷ niệm ngu nhất trong cuộc đời,1,Ký ức xưa,3,Là duyên hay là nợ là chăn hay bị chăn,7,Làm thằng đàn ông tốt không phải lúc nào cũng hay,1,Làm việc cùng EX,1,Lắng nghe nước mắt My memoirs,3,Lần đầu hút cần,1,Lỡ ngủ với chị,1,Lời trần tình của một ả điếm,25,Minh Hoàng và Hoàng Vi,3,Mối tình đầu,1,Một đêm trăng lạnh trai lông bông cảm nắng gái lạnh lùng,1,mrxau,3,Mùa gấu chó,1,Mưa hay nước mắt,31,Này điếm em yêu chị,1,Này em làm cô dâu của anh nhé,9,Nên là chúng mình lấy nhau đi,1,Ngày không Phây,1,Ngẫm,52,Nghề bồi bàn,20,Nghề Vệ Sĩ,4,Nghi vấn cao thêm sau 4 năm tu luyện,32,Ngỡ quên và ngàn ngày nhớ,43,Người con gái nghiền chữ nạ,1,Người yêu cũ của gấu dọa giết em,1,Người yêu tôi là gái hạng sang,15,Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,41,Nhập viện xa nhà Gái thành phố thương,4,Nhật ký anh yêu em,9,Nhật ký chăn rau,7,Nhật ký gã tồi và cô cave bé nhỏ,1,Nhật ký Hoàng Vy,22,Nhật ký làm bố,1,Nhật ký những ngày đầu làm vợ,1,Nhật ký những ngày mưa,17,Nhỏ bạn thân bị less,21,Những đứa em gái và bà xã hiện tại,16,Nó lại nhớ anh như một thói quen khó bỏ,1,Nocturne 1 kí ức đẹp,1,Nợ duyên nợ tình,28,Nửa đêm gấu cầm dao,1,Ở chung với gái,23,Phải lòng anh,3,Phụ nữ không hề khó hiểu,1,Ra mắt gia đình ex,13,Sad Ending,16,Sau 10 năm gặp lại em đã có gấu là bạn thời lớp 1,5,Say nắng cô em tán cô chị,5,Say nắng gia sư của em trai,9,Săn nã,40,Sống chung với gái,8,Tạ Trùng Linh hồi ký,1,Tại Hạ,14,Tán cô giáo,39,Tán gái bên Hàn,1,Tán gái cùng cơ quan,1,Tán gái dễ ợt,1,Tán gái hơn tuổi và những bài học,2,Tán gái khó thế sao,1,Tán gái ở nhà,31,Tán gái Tây,15,Tâm sự,8,Tâm sự của chàng trai 18 tuổi sắp làm bố,12,Tâm sự của một thằng con trai tỉnh lẻ say nắng gái thành phố,1,Tâm sự hồi ký về trại Sa La Điên,1,The day you went away,43,The Khải Huyền,18,Thời trẻ trâu và chuyện tình tù,4,Tiền nhiều thì có nên mua nô lệ về chơi,1,Tín dụng đen,18,Tình đầu sau 1 đêm trắng và phát hiện ra sự phũ phàng,1,Tình yêu và tình dục,1,Tôi đã tiêu 10k như thế nào,1,Tôi đi tán gái,1,Tôi Em 2 thế giới,1,Tớ có thể yêu cậu cũng có thể quên cậu ngay lập tức,1,Trả thù gấu chó,16,Trai ngoan dính phải gái hư,1,Trót yêu,1,Trớ trêu,1,Truyện 18,27,Truyện cười,17,Truyện cười Vôva,47,Truyện ma,8,Truyện ngắn,98,Truyện tâm linh Bố em,1,Từ gặp ma đến gặp gấu,25,Tưởng nhầm gái hư đc nhầm gái ngoan,22,Vẽ em bằng màu nỗi nhớ,47,Vì cuộc đời là những luống rau,8,Vị tình đầu,12,Videos,12,Vo_Tonq_Danh_Meo,12,Vợ chồng hàng xóm,1,Vợ ơi anh biết lỗi rồi,27,Vợ xăm hình hổ báo nhưng rất chung tình,44,Vợ yêu,8,Vợ yêu ơi anh yêu em nhiều lắm,1,Xin lỗi em bởi vì anh nghèo,1,Yêu bé Dừa,2,Yêu chị cùng công ty,1,Yêu cô bạn học cùng cấp 1,4,Yêu em là hạnh phúc đời anh,1,Yêu em nhanh thế,1,Yêu em quá nhanh và nguy hiểm,8,Yêu gái dịch vụ và cái kết,11,Yêu gái matxa và kết cục,1,Yêu người cùng tên,70,Yêu người IQ cao,26,Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái,16,Yêu thầm em gái bạn thân,1,
ltr
item
DocTruyenVoz.Com: Này Em, Làm Cô Dâu Của Anh Nhé! - Chap 49 → 60
Này Em, Làm Cô Dâu Của Anh Nhé! - Chap 49 → 60
Đọc Truyện Voz - Này Em, Làm Cô Dâu Của Anh Nhé! - Truyện Tình Yêu Voz - Chuyện tình cảm động - Chap 49 - 50 - 51 - 52 - 53 - 54 - 55 - 56 - 57 - 58 - 59 - 60
https://lh4.ggpht.com/-vl1AeH3n_Gw/VREwHUtAKHI/AAAAAAAACdU/7tkGzXOReWY/s1600/nayemlamcodaucuaanhnhe.jpg
https://lh4.ggpht.com/-vl1AeH3n_Gw/VREwHUtAKHI/AAAAAAAACdU/7tkGzXOReWY/s72-c/nayemlamcodaucuaanhnhe.jpg
DocTruyenVoz.Com
https://www.doctruyenvoz.com/2016/09/nay-em-lam-co-dau-cua-anh-nhe-chap-49-60.html
https://www.doctruyenvoz.com/
https://www.doctruyenvoz.com/
https://www.doctruyenvoz.com/2016/09/nay-em-lam-co-dau-cua-anh-nhe-chap-49-60.html
true
3715675415566788023
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts XEM TẤT CẢ Đọc tiếp Reply Cancel reply Delete Đăng bởi Home TRANG TRUYỆN Xem tất cả CÓ THỂ BẠN THÍCH TAG ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Không có truyện nào! Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April Thg 5 June July August September October November December Thg 1 Thg 2 Thg 3 Thg 4 Thg 5 Thg 6 Thg 7 Thg 8 Thg 9 Thg 10 Thg 11 Thg 12 just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow NỘI DUNG NÀY ĐANG BỊ KHÓA BƯỚC 1: Chia sẻ lên Facebook Bước 2: Bấm vào link bạn vừa chia sẻ trên Facebook Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy Table of Content
A+ A-