Vị tình đầu - Chap 51 → 60

Chọn chế độ đọc: Sáng - Tối
vị tình đầu voz

Chap 51 - Món quà bất ngờ

Cả tuần nay tôi không thấy QC lên mạng. Tự nhiên tôi đâm lo. Không biết có chuyện gì xảy ra với cô bé hay không. Tôi đã định hỏi thăm em qua Sophia, nghĩ đi nghĩ lại tôi lại thôi. QC có là gì của tôi đâu... Hỏi xong mất công Sophia lại nghĩ lung tung nữa thì mệt lắm, nên tôi quyết định thôi.
Ngồi được một lúc, dòng suy nghĩ của tôi lại bị bẻ sang phía QC. "Không hiểu cô bé này định giở trò gì đây...", tôi thở dài đánh thượt. Tôi thấy mình suy nghĩ linh tinh hơi nhiều và lại khá nhạy cảm với cuộc sống, thành thử cuộc đời tôi không ít lần xuất hiện những cơn say nắng. Chúng đến và đi rất nhanh. Nhưng cuộc tình sâu đậm thì chỉ có 2...
*
**
***
Sáng thứ hai, chào cờ xong sớm 15 phút, nên tụi bạn và tôi ngồi lại dưới sân trường tán phét.
- "Sao con gái lớp Lý tụi mình xấu thế tụi mày?", thằng Long mặt thẫn thờ.
- "Vì cái đẹp, con trai lớp mình lấy hết rồi chứ sao", thằng Tùng vỗ ngực.
- "Ý thằng Tùng là nó rơi hết vào tao đây này", thằng Long một tay vuốt tóc, một tay để trước mặt như đang soi gương.
- "Con lạy bố. Bố leo xuống cho con nhờ. Gió độc nó vào mồm, bố ngất ra thì không ai khiêng bố đi được đâu", thằng Khánh hắt thau nước lạnh vào mặt thằng cưa bom. Cả đám nghe xong cười rần rần.
- "Tại sao lớp Hóa, lớp Anh năm nào con gái cũng xinh như mộng mà cái lớp mình con nào con nấy cứ như chưa tiến hóa hết thế nhỉ?", thằng Nam mặt mày đăm chiêu.
Nghe đến đây, mặt thằng nào cũng xụ xuống lòng buồn như Bác mất.
- "Hoài Anh của mày sao rồi M", thằng Khánh nghiêng đầu hỏi tôi.
- "Cũng bình thường, chưa có gì đặc sắc", tôi nhún vai.
- "Đã đổ chưa?", nó nháy mắt.
- "Đang có chuyện. Chán chẳng muốn tán nữa", tôi phẩy tay.
- "Không được thì nói cha nó ra, bày đặt "con cáo và chùm nho" hả mày", thằng Tùng nham nhở.
- "Tùy chúng mày. Muốn nghĩ sao cũng được", tôi cười giả lả.
Sau đó, cả đám ngồi nghe thằng Tùng chém gió về em của nó. Qua lời kể của nó thì em này thuộc con gái nhà lành, yêu màu tím, ghét hòa bình, à nhầm, chiến tranh và cực kì lãng mạn. Sáng chủ nhật tuần rồi, khi thằng dở hơi đang ngủ ngon lành thì có điện thoại.
- "A lô"
- "A... lô... ai đấy", giọng thằng Tùng ngái ngủ.
- "Em đây. Sáng hôm nay trời đẹp anh sang đón em rồi chúng mình đi dạo biển nhé. Hí hí"
Thằng Tùng nhìn đồng hồ... mới 5h sáng...
- "Tiên sư con điên. Mày có để yên cho bố mày ngủ không hảaaaaaaa?", nó gầm lên, tắt máy cái rụp.
Cả đám ôm bụng cười.
- "Đàn ông là phải mạnh mẽ như thế. Mày làm vậy là đúng rồi Tùng ạ", thằng Duy cười nhăn nhở.
- "Lần đầu tiên con trai của bố đàn ông như thế này", thằng Khánh tay thì vỗ vai, miệng thì cười vẫn chưa khép lại được.
Còn tôi. Tôi chỉ lắc đầu không đưa ra bình luận gì. "Thằng này nhìn bóng mà khá thật", tôi nói thầm trong bụng.
Thằng Tùng bùi ngùi, tiếp.
- "Thế là chia tay chúng mày ạ. Cả tuần có mỗi ngày ngủ mà nó nỡ lòng nào..."
Nó đưa ánh mắt hướng theo những cánh chim đang lững lờ bay về phía chân trời xa và tôi thấy tâm hồn nó như muốn phiêu dạt cùng. Nhìn ánh mắt buồn thăm thẳm của nó, tôi biết nó đang tiếc nuối cho một mối tình. Cũng phải thôi, chia tay ai mà không buồn cho được. Chạnh lòng, tôi tìm thấy hình ảnh của mình ở trong nó...
- "Mà chia tay là đúng rồi. Con này dở người bm ra. Suốt ngày thơ thẩn ộp pa, ộp má nghe mà buốt hết cả óc", nó nhẹ nhàng rút chốt rồi thảy quả lựu đạn vào khuôn mặt đầy tâm trạng của tôi...
*
**
***
Cả đám sau đó đang xôn xao bình luận về trận bóng hôm qua thì bất ngờ nghe tiếng hú ầm ĩ từ phía cổng chính. Đám bạn nhiều chuyện của tôi chạy đi, tôi ngồi lại một mình, vì nói thật tính tôi cũng không tò mò cho lắm. Không phải chuyện của mình thì tôi cũng không quan tâm. Lúc sau tụi kia về thì tôi được nghe kể là hình như trường có thêm học sinh mới. Một cô bé nhìn rất dễ thương với gương mặt kiêu kiêu. Tôi chỉ biết vậy chứ không hỏi gì thêm.
Không phải là tôi không thích gái xinh, mà vì nghĩ thấy gái mà cứ sấn sấn lại tụi nó khinh cho thì mất nét hết, nên phải nhịn. Xin lỗi các bạn chứ, chú tôi gần 50 đi ra ngoài đường với tôi mà thấy gái đẹp còn xuýt xoa. Tôi mà không thích hóa ra tôi thua chú tôi à!? Thích nhưng phải để trong lòng, phải giả bộ thật lạnh lùng thì con gái nó mới sướng, hiểu không? Nói thì mạnh miệng vậy chứ, nhìn thấy một em xinh như mộng đi ngoài đường, mặt tôi quay đi một cách bất cần nhưng thật ra trong lòng đang thèm muốn chết...
*
**
***
Tiết thứ 2 là tiết Anh văn. Cô giáo bước vào cùng một nhỏ con gái. Theo tôi đoán chắc là con nhỏ hồi sáng này vào trường. Nhìn con nhỏ này quen lắm, hình như tôi thấy ở đâu rồi...
Tụi con trai trong lớp bắt đầu hò reo ầm ĩ như kiểu lâu nay sống trên hoang đảo một mình, nay tự nhiên có một em gái xinh tươi nằm bất tỉnh trên một cái ván đang từ từ, từ từ dạt vào. Tôi ví lớp tôi giống hoang đảo, vì lớp tôi là chuyên lý có 8 cháu gái. 2 cháu là bạn thân của tôi nhìn được nhất [người ta có câu "chọn bạn mà chơi" còn gì]. 4 cháu tiếp theo nghe giang hồ đồn là có khả năng lấy chồng. 2 cháu còn lại... mình xin phép được chuyển qua câu mới để đỡ mất thời gian của các bạn. [To 2 bạn: mình thật lòng mong 2 bạn hạnh phúc nơi xa xôi ấy... p/s: đùa chứ một bạn sắp lấy chồng rồi]. Lớp mà không có gái xinh nó "khó ở" lắm các bạn ạ. Đời nó bạc thế đấy.
- "Đây là học sinh mới, cô bé này có nguyện vọng học ở lớp mình hai tuần. Thầy hiệu trưởng đã thông qua. Cô mong các em giúp đỡ". Cô Mai dạy tiếng Anh chỉ tay về đứa con gái lên tiếng. "Em giới thiệu qua về mình đi".
- "Dạ vâng", con nhỏ lễ phép thưa rồi quay mặt xuống phía lớp.
- "Em tên là QC. Gia đình em ở bên Pháp. Trường em đang nghỉ đông nên em tranh thủ về VN chơi với anh họ em. Em về được ít ngày nên em lên lớp chơi với anh ấy luôn chứ buổi sáng hai bác em cũng đi làm hết".
Mặt tôi bắt đầu biến sắc. Gương mặt lúc đầu đỏ ửng vì ngại, sau đó xám dần vì sợ. Tôi không thể ngờ QC dám một mình về VN gặp tôi thế này. Em dám làm điều mà ngay cả với một thằng con trai như tôi cũng chưa chắc dám nghĩ đến. Mắt tôi hoa lên, người nhũn ra, tay chân thì bủn rủn. Tôi để lỏng cho cơ thể từ từ trườn xuống gầm bàn, nhẹ nhàng và uyển chuyển như một chú rắn... sắp chết.
- "Anh ấy là anh nào hả em?". Thằng Tùng cất cái giọng "anh râu xiêu" của nó lên, không quên khuyến mãi thêm nụ cười "lớp này anh đẹp trai nhất em nhé".
- "Anh M ạ", QC nói rồi chỉ tay về phía tôi ngồi.
Cả lớp quay xuống, nhưng chẳng thấy tôi đâu. Thằng Khánh ngồi cạnh, thấy tôi đang lui cui ở dưới gầm bàn liền vỗ vỗ.
- "Dậy! Dậy! Em họ đến thăm kìa. Sướng quá ngất à?". Cả lớp cười ầm ầm.
"Sướng cái đeo sắc. Tao mà ngất được thì tao cũng làm rồi". Tôi rủa thằng bạn. Biết là không thể trốn, tôi ngóc đầu dậy, đứng lên, nhìn toàn lớp và đưa tay vẫy vẫy như kiểu Fidel Castro đang chào toàn dân Cuba. Nhìn vào mặt QC chỉ dám dừng một giây, tôi quay sang phía cô Mai.
- "Em thưa cô. Chắc là có sự nhầm lẫn nào ở đây ạ. Em không có đứa em họ nào bên Pháp hết". Với ánh mắt van nài, tôi hy vọng cô Mai sẽ tin tôi mà không cho QC vào lớp.
- "Anh quên à? Ba anh là bác ruột của chị dâu của dì út của ông nội em". QC trân trân nhìn tôi, mắt bắt đầu rưng rưng như người bị đổ tội oan.
Thấy vậy cả lũ con trai quay xuống lườm tôi tóe lửa. Tôi cá bây giờ mà đầu tôi có tẩm ít xăng thì nó sẽ phừng phừng như Johnny Blaze trong Ghost Rider ngay. "Tụi này hay thật, chưa hiểu đầu cua tai nheo thế nào, mới nghe lời gái nói đã tin sái cổ. Ở hoang đảo lâu quá, điên hết rồi à?".
- "Xí xí. Cô ơi cô. Quan hệ lằng nhằng quá, em chưa nghe bố em nói gì về trường hợp này hết". Tôi giơ tay lên cao như đại biểu xin phát biểu ý kiến trong quốc hội.
- "Anh quên rồi sao? Hồi nhỏ anh còn rủ em chơi đồ hàng còn gì. [Ôi cái đ – tôi há hốc mồm]. Nếu anh không nhận, em sẽ bước đi ngay và không bao giờ quay lại nữa". QC giở cái giọng Hàn Xẻng ra. Sau đó, em chạy, hai tay bưng mặt. Chắc để đó cho màu thôi, chứ khóc nỗi gì.
- "Đuổi theo đi, thằng dẩm này", cả đám con trai hét về phía tôi như một đám nhân vật phụ hét vào mặt nhân vật chính nam để đuổi theo nhân vật nữ đang chạy đi.
Đúng là cái tụi dại gái. Tụi này mà gặp mĩ nhân kế chắc đầu hàng hết. Con trai gì mà... Cực chẳng đã, tôi đành phải chạy theo. Trong đầu lùng bùng một nỗi lo "không biết chuyện này sẽ đi đến đâu..."
[next]

Chap 52

Tôi đuổi theo QC. Tưởng chạy xa lắm ai dè cô bé nấp ngay sau cửa. Thấy tôi hớt ha hớt hải chạy qua, QC hù một cái rõ to. Tôi hơi nhạy cảm với mấy kiểu hù này, nên nghe tiếng em tôi giật bắn người. QC thấy vậy cười như được mùa. Hai tay khép hờ che mặt để lộ đôi mắt đang tít lên, trong khi người thì rung lên từng cơn. Nhìn ghét không để đâu cho hết. Tôi quê gần chết, nhưng vẫn ráng tỏ ra lạnh lùng.
- "Sao lại về đây?", tôi lườm.
- "Không phải em đã nói cho anh bất ngờ còn gì", cô bé vẫn chưa thôi cười.
- "Chịu em thật đấy..."
- "Hihi, em mà", QC nháy mắt với tôi.
- "Chút nữa anh sẽ nói chuyện với em. Thôi vào đi. Đàng hoàng không là cho ra khỏi lớp đấy", tôi dọa.
- "Biết rồi. Anh dễ thương quá đi", em nhe răng cười hihi.
- "Không phải nịnh", tôi hừ mũi.
Tôi vào trước, QC líu ríu bước theo sau. Đám con trai mặt đang đưa đám thấy vậy liền đứng dậy vỗ tay rồi đập tay đập chân như đến trường thì nghe được tin "hôm nay được nghỉ vì trường cháy". Cô Mai dạy anh văn chẳng bày tỏ thái độ gì. Cô chỉ quay xuống nhìn thằng Khánh ngồi cạnh tôi và ra lệnh.
- "Khánh sang bên bàn bạn Hùng ngồi. Để chỗ đó cho QC".
- "Vâng". Thằng nhóc lóc cóc thu dọn đồ đạc.
- "Em cảm ơn anh", QC nhìn thằng Khánh nở nụ cười thật hiền. Cả tôi và thằng Khánh như dính chiêu cuối của Tidehunter, choáng váng mất mất giây. Thật sự, QC cười xinh kinh khủng...
- "Không có gì đâu em. Tính anh nó ga lăng sẵn rồi. Chút em mời nước anh là được", thằng bạn tôi dở trò sau khi kịp định thần bởi nụ cười sáng quá cỡ của QC.
- "Vâng. Giờ ra chơi em mời cả lớp anh". QC đồng ý, giọng ngọt như mía lùi...
Tôi tin không chỉ riêng tôi mà thằng Khánh cũng bị ấn tượng bởi giọng nói của QC. Đó là giọng con gái Hà Nội nhưng bị lơ lớ vì do ở sống nước ngoài từ nhỏ. Tôi giật mình... mình đã từng gặp cô bé này ở đâu rồi!?
*
**
***
Tôi chưa bao giờ tưởng tượng có ngày tôi phải rơi vào hoàn cảnh éo le như thế này, thậm chí trong cả giấc mơ. Một cô bé từ trên trời rơi xuống, nhận làm em họ từ nước ngoài về chơi, và giờ đang ngồi ngay cạnh tôi. Ngồi cạnh con gái, tính từ nhỏ đến giờ, cũng nhiều. Nhưng ngồi cạnh một cô gái xinh xắn như QC thì chưa bao giờ. Tôi không biết đời tôi có nhọ hay không!? Không được ngồi cạnh hót gơn, nhưng bù lại tôi học hành khá ổn, chắc tại vì không bị phân tâm bởi nữ sắc. Dù sao ông trời cũng công bằng. Mất cái này, tôi được cái khác. Chứ còn mất hết thì chết mịa nó đi cho rồi chứ sống làm gì cho khổ nhau thêm.
QC ngồi cạnh tôi, hai tay dựng lên chống cắm, mắt thì hướng thẳng lên bảng, ngoan ngoãn và hiền lành như một chú mèo con. Em bây giờ nhìn lạnh lùng khác hẳn một QC trẻ con vừa nãy mới trêu tôi. Hai sắc thái tính cách đối lập trong cùng một con người. Còn bao nhiều điều tôi chưa biết về em nữa đây, hả cô bé!?
Miêu tả một chút về bàn học trường tôi. Đó là bàn dành cho 2 người ngồi, chứ không phải loại bàn gỗ 4 người truyền thống. Tôi miêu tả để cho các bạn hiểu tại sao thằng Khánh phải dọn đồ ra chỗ khác ngồi để nhường chỗ lại cho cô bé. Tôi là lớp trưởng nên được cô chỉ định ngồi cuối lớp, vì vậy mọi động tĩnh của lớp tôi biết hết. Bình thường thì mấy thằng con trai lớp tôi ngồi trong lớp hiếu động lắm, không động tay động chân là không chịu được, nhưng hôm nay có "em họ" tôi nên thằng nào thằng ấy ngồi im như bụt, chắc là để lấy le với người đẹp. Tôi suy từ bụng tôi ra bụng chúng nó thôi.
Thi thoảng, có mấy thằng còn quay xuống cười tình với QC. Tim tiếc cứ gọi là bay tung tóe cả, nhưng cô bé không thấy hoặc thấy mà không thèm để ý, nên làm cho mấy ông giời con đâm nản. Cười mãi chẳng thấy em đáp lại, mà liếc sang bên cạnh chỉ thấy tôi đang che miệng cố nén cười, mấy thằng hò nhau ra chơi cho tôi một trận. Đáp lại, tôi vênh mặt thách thức.
*
**
***
Ngồi cạnh QC, tôi thấy lạ một điều, em không bao giờ thèm liếc tôi lấy một cái mà mắt chỉ nhìn chăm chăm lên bảng. Theo tôi hiểu tại thời điểm bây giờ, con gái ở cái tuổi đó ngồi cạnh người mình thích mà không xao xuyến, với lại không nhìn trộm thì hơi bất bình thường. Cô bé làm tôi tò mò quá sức... Em không nhìn thì... tôi nhìn. Cứ mấy phút lại giả bộ ngả người ra phía sau vươn vai ra vẻ mệt mỏi, tôi đánh con ngươi một cách điệu nghệ sang phía em, liếc trộm cái, xem thái độ của em thế nào...
QC xinh theo kiểu cá tính và đầy sức sống. Theo quan điểm của tôi, cô bé không có gương mặt rất xinh như HN hay Hoài Anh, nhưng ở em lại toát lên một sức hút mãnh liệt, có lẽ đến từ đôi mắt hơi lạnh và cái mũi cao lai tây. Phải nhìn từ một bên mới thấy sự khác biệt từ cái mũi của em với cái mũi tẹt của tôi. Nhìn hay hay và là lạ. Phàm cái, ở đời cái gì lạ cũng đều kích thích sự tò mò của con người. Nhìn hình ảnh kiêu kì của QC bây giờ, tôi thấy em thật xa vời chứ không còn là một cô gái đang dành tình cảm cho tôi...
- "Nhìn gì em đấy", QC nói nhỏ vừa đủ nghe, mắt vẫn hướng lên bảng.
- "Anh... anh... có nhìn gì đâu", tôi nuốt nước bọt đánh ực.
- "Nhìn lên bảng đi. Cô đang nhìn anh kìa", em nhắc.
Tôi vừa quay lên thì đã nghe tiếng cô Mai gọi đứng dậy.
- "M! Từ inception nghĩa là gì?"
- "Thưa cô, inception có nghĩa là...". "Sự khởi đầu", em nhắc đủ cho tôi nghe. "... sự khởi đầu ạ", tôi trả lời mà giọng có vẻ hoài nghi.
- "Perception?", cô tiếp.
- "Nhận thức", em nhắc, mặt không thèm nhìn tôi. "Nhận thức", tôi tự tin hơn.
- "Thế còn interpretation?", cô không tha.
- "Sự sáng tỏ", nhờ QC tôi trả lời đúng tiếp.
- "Civilization?"
- "Nền văn minh", tôi đáp như cái máy sau lời nhắc của cô bé.
- "Từ cuối... isolation?"
- "Em thích anh", QC nói, giọng lạnh băng. "Em thích...", tôi liến thoắng chẳng thèm suy nghĩ.
Nói hết chữ "thích", tôi mới nhận ra mình bị hớ. Tôi trợn tròn mắt quay sang nhìn QC. Cô bé không biểu lộ cảm xúc, mặt vẫn quay lên bảng như không có chuyện gì xảy ra. Nhìn ghét không để đâu cho hết. Cả lớp và cô Mai nhìn tôi như người hành tinh khác. Sau vài giây im lặng, cả lớp phá lên cười rồi vỗ tay "tán thưởng" tôi. Mặt tôi đỏ như gấc. Tôi cúi mặt xuống cho đỡ xấu hổ. "Bực thật, chưa gì đã trêu mình", tôi rủa trong bụng.
Không biết phải phản ứng tiếp thế nào cho đúng, tôi chỉ đứng chôn chân chịu trận. Lúc này, liếc sang bên QC, cô bé đang mím chặt môi. Đôi mắt hơi nheo nheo như thể muốn cười thành tiếng nhưng phải cố nhịn. Dù đang tức, nhưng thấy hình ảnh đáng yêu đó, tôi thấy lòng mình se lại. Bao nhiêu cảm xúc hỗn độn trôi đi nhường chỗ cho cảm giác vui vui len lỏi. Tôi bật cười thành tiếng...
Nghĩ lại, tôi mới nhận ra một chân lí "anh hùng khó qua ải mĩ nhân". Đến cái anh gì nổi tiếng tên Hùng còn đầu hàng thì tôi, một thằng nhãi nhép, đã là cái gì. Phải thế mà đấng mày râu có câu "chết vì gái là cái chết êm ái". Mà phải công nhận lâu rồi lớp tôi chưa có trận cười ra trò như hôm đó. Nghĩ lại giờ vẫn thấy lâng lâng.
- "Bệnh tật gì thì nói cho cả lớp biết để tránh xa nha mày", thằng Hưng giở giọng chọc quê, miệng vẫn chưa thôi cười.
- "Lỡ mồm chú", tôi chống chế.
- "Yêu anh nào thế em?". Thằng Luân chớp chớp mắt.
- "Yêu ccc". Ấy là tôi nghĩ, chứ ai lại nói thế, bậy chết, các bạn nhể. Tôi bình thường hay chọc tụi nó, nên có dịp là thằng nào thằng nấy cũng sài sể tôi, md kinh lên được.
- "Cô thấy em ngồi không tập trung, nên cô gọi đứng dậy để cảnh cáo. Ai dè, QC nhắc em". Quay sang bên phía em, cô hỏi "QC, em kể về Pháp bằng tiếng anh cho cả lớp nghe được không?".
- "Dạ vâng", cô bé đứng dậy, không một chút rụt rè.
QC nói tiếng Anh giọng Mỹ, trôi chảy và lưu loát như người bản địa. Em kể về Paris hoa lệ và xa hoa, về Toulouse năng động nhưng đầy cổ kính, về Grasse thị trấn ngàn hoa và về Sault xứ sở hoa oải hương. Em nói say mê và đầy cảm xúc. Cả lớp tôi há hốc mồm kinh ngạc. Vài thằng con trai trình độ "this is a car, that is an umbrella", nghe như vịt nghe sấm, chữ được chữ mất, mồ hôi tuôn ra như tắm.
Lúc sau, còn nghe cô Mai và QC đối thoại bằng tiếng anh liền tù tì trong vòng mấy phút. Khi hai người kết thúc, đám con trai đứng dậy nhìn em vỗ tay lắc đầu, tán thưởng. Mấy đứa con gái ngồi im thin thít không nói câu gì. Còn về phần tôi, tôi cũng chỉ ngồi im hai tay khoanh trước ngực xem rằng đó là chuyện bình thương ở huyện. Nhưng thật sự trong lòng, tôi hơi bất ngờ vì không tưởng tượng trình độ tiếng Anh của QC lại khá thế. Khi cô bé ngồi xuống, tôi nói với giọng bất cần nhất có thể:
- "Cũng được..."
Đáp lại, QC chỉ le lưỡi, hai mắt nhắm tịt, má thì đỏ ửng lên. Tôi không muốn khen đâu, nhưng quả thật sẽ không ít thằng con trai liêu xiêu vì hình ảnh quá đáng yêu đấy...
Tiết học đầu tiên kết thúc cũng là lúc tôi kéo QC ra một góc nói chuyện...
[next]

Chap 53 - Ngày thứ nhất

Tiết học đầu tiên QC học chung với tôi kết thúc. Em để lại ấn tượng sâu sắc với tất cả mọi thành viên, đặc biệt là vài đứa "cây đa cây đề" về anh văn, trong đó có tôi. Tôi học khá toán và lý, nhưng ngu hóa. Anh văn thì được bố mẹ đầu tư cho đi học từ bé nên không khá cũng không được. Trong tất cả các môn còn lại, tôi thích môn... thể dục. Hồi tôi học, thể dục còn là môn tính điểm chứ phải như bây giờ, chỉ cần qua là được.
Thể dục luôn là môn được xem là "ngôi sao hy vọng" để tôi kéo các môn xã hội khác. Hồi cấp 2, tôi học hành cũng thuộc hàng có hạng trong lớp [hạng 49/50 cũng là hạng vậy]. Tôi nói riêng và con trai nói chung hơi lười nên mấy môn học thuộc điểm tôi không được cao cho lắm. Tôi không buồn mấy vì công sức mình bỏ ra bao nhiêu thì mình lấy bấy nhiêu chứ cũng không nên tham lam làm gì. Bù lại, đại đa số đám con trai như tôi tìm được niềm vui trong những giờ thể dục.
Trong khi thấy mấy đứa con gái bết xê lết, vật vã thì cứ mỗi khi đến giờ thể dục, tôi lại xem đó như một giờ nghỉ ngơi đúng nghĩa. Từ cấp 2, chưa bao giờ môn thể dục tôi dưới 9.6 [Amen!]. Cái 0.4 còn lại chắc là do bài thể dục dụng cụ nào đấy kéo xuống. Cho nên nếu tôi có nói tôi chơi thể thao ngon lành thì các bạn cứ tin. Cái này tôi không bốc phét. Còn mấy thứ khác có chém gió hay không thì chỉ có trời biết, đất biết, tôi biết và chắc chắn các bạn không biết.
*
**
***
Vừa hết tiết, đám con trai lớp tôi bắt đầu bu lại xung quanh bàn tôi nhao nhao hỏi han QC. Tôi thở dài "đến giờ rồi đây".
- "Em ơi! Em là em họ của thằng M à?", thằng Long bắn phát súng đầu tiên.
- "Cũng gần giống thế ạ". QC trả lời.
- "Sao mày không nói cho anh em biết là mày có cô em họ xinh như hoa thế này thằng kia?", thằng Long quay sang nhìn tôi trách móc.
- "Nói để chúng mày ăn thịt à?", tôi trả lời tinh queo.
- "Em học tiếng anh ở đâu mà siêu thế?" thằng Luân mập vừa nói vừa cười, mắt thì híp lại, nhìn như tham quan.
- "Mẹ em dạy..." cô bé trả lời có vẻ xã giao.
- "Em học có mệt không?"...
- "Anh mua nước cho em uống nhé"...
- "Em đừng nghe thằng này, nó có người yêu rồi"...
- "Làm gì có, mày đừng có bốc phét"...
Cả đám lau nhau thi nhau hỏi. Ai cũng ra vẻ ta đây là người quan tâm đến QC nhất. Nhưng, cô bé chỉ trả lời có lệ. Hình như em đang dành mối quan tâm cho người khác nhiều hơn. Bằng chứng là mỗi lần không biết trả lời thế nào, QC đều quay sang nhìn tôi chờ sự trợ giúp. Được tầm 1 phút, tôi đứng phắt dậy, cầm tay QC kéo ra ngoài hành lang, không chờ cho em kịp đồng ý.
- "Xin lỗi các bạn trẻ, cho mình nói chuyện với em mình một chút", mặt tôi lạnh tanh trước ánh mắt ngơ ngác của đám bạn.
Tôi đi trước, QC đi sau, không ai nói với ai một câu gì. QC chỉ líu ríu bước theo tôi. Có vẻ cô bé đang tưởng tượng đến những điều tôi chuẩn bị nói với em nhiều hơn. Tôi kéo tay em đi ra cuối dãy và chọn một chỗ khuất nhất. Khi quay lại, tôi thấy QC mặt cúi xuống thẹn thùng và hai má ửng đỏ. Đang chưa hiểu thái độ của QC là như thế nào thì tôi ngớ người nhận ra là mình đang cầm tay em. Tôi buông ra ngay. Mặt sững sờ. Tôi quay mặt đi, không muốn cho QC thấy tôi cũng đang ngại thế nào...
Tôi đã từng bảo là tôi rất nhát gái chưa nhỉ, nhất là gái lạ. Đứng gần nói chuyện, tông giọng tôi sẽ phản ứng bằng cách chuyển từ bình thường sang lập cập ngay lập tức. Không đến nỗi tay chân run lẩy bẩy, nhưng gái lạ sẽ dễ dàng cảm nhận được sự mất bình tĩnh từ phía tôi. Giờ thì hết rồi. Công lớn là nhờ mẹ tôi. Mẹ tôi dạy thêm Văn ở nhà cấp 3. Học sinh đi học khá đông, con gái là chủ yếu. Biết tính tôi, nên mỗi khi nghỉ hè về là Mẹ bắt tôi thay Mẹ đọc bài cho tụi nhỏ chép. Các bạn không tưởng tượng được đâu. Lần đầu tiên tôi vừa xuất hiện là tụi nhỏ lớp 11 hú ầm lên. Cả chục đứa thay phiên nhau chọc quê tôi. Mặt tôi đỏ như gấc mà không biết phản ứng lại thế nào. Tôi im lặng chịu trận. Lũ trẻ thấy thế thì cười ầm lên. Kinh khủng cực kì! Nhưng sau này khi tôi nỏ miệng hơn, đầu lạnh hơn, thì được đọc bài lại sướng. Các em cứ phải gọi là... cười tít cả mắt. Số tôi sướng từ bé, ai cũng bảo thế...
Quay lại câu chuyện. Đứng được một lúc, QC là người lên tiếng trước phá vỡ sự im lặng.
- "Anh gọi em ra đây để làm gì?", em hỏi nhẹ tựa như gió thoảng.
- "Em nghĩ anh gọi em ra dây để làm gì?" tôi ngạc nhiên hỏi lại.
Hiểu được thái độ của tôi, QC lại hỏi, giọng lo lắng.
- "Anh không thích em về đây à?"
- "Em đi, ba mẹ có biết không?", tôi tránh câu trả lời.
- "Mẹ em biết, ba thì không. Ba nghĩ em về VN thăm ông bà".
- "Mẹ em biết mà không nói gì?"
Tôi quay sang nhìn QC, thái độ hơi bất bình với mẹ của em...
- "Mẹ em biết mọi chuyện. Không ủng hộ cũng không phản đối chuyện em xin về. Nhưng khi thấy quyết tâm của em, mẹ em chỉ dặn là đi về phải cẩn thận" cô bé phân trần một cách chậm rãi và rành mạch.
- "Nếu anh là mẹ em, anh sẽ không để em về một mình như này đâu. Nguy hiểm lắm", tôi nhăn mặt.
- "Em 17, 18 rồi. Cũng chẳng còn con nít nữa. Vả lại, em được dạy tự lập từ nhỏ nên chuyện em đi đi lại lại là chuyện bình thường"
QC nói chữ "bình thường" mà nghe nhẹ tênh. Thật sự lúc đó tôi không tin những điều em vưa nói, bởi vì suy nghĩ của tôi vẫn bị bó hẹp trong văn hóa phương Đông, cụ thể ở đây là Việt Nam. Tôi lấy góc nhìn của tôi để suy xét QC. Ở tuổi tôi thời đó, nhiệm vụ ăn học luôn được đặt lên hàng đầu, nhưng phương Tây lại khác. Ở đấy, trẻ con được dạy tự lập từ khi còn bé. Lớn hơn chút, cấp 2 hay cấp 3 vào kì nghỉ hè, học sinh đi làm thêm kiếm tiền tiêu vặt là chuyện bình thường. Vì vậy tôi đã từng nói rằng cùng nhìn nhận về một vấn đề, có người bảo đúng có người bảo sai, vì cách suy nghĩ và hoàn cảnh của mỗi người là khác nhau là vậy. Trong trường hợp này, QC dám một mình đi về là điều không khó hiểu. Nhưng, tôi lại không nghĩ thế...
- "Em lấy tiền đâu mà về?"
- "Tiền em dành dụm cộng thêm tiền xin mẹ". [nhà QC thuộc loại rất dư giả]
- "Em đến đây hôm nào?"
- "Tối hôm qua"
- "Đã gọi điện cho mẹ chưa?", nhà tôi có thói quen là ai đi đâu cũng phải gọi điện về nhà báo tin để mọi người hết lo.
- "Dạ rồi". em ngoan ngoãn trả lời.
- "Em đi một mình mà không sợ à?", tôi bắt đầu to giọng. Hình như tôi đang lo cho sự an toàn của em.
- "Anh lo cho em à?", cô bé cúi mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, hỏi một điều như thể em vừa nhìn thấu tâm can tôi.
- "Không. Anh không muốn em vì anh mà làm chuyện gì dại dột hết", tôi lảng tránh.
- "Sao anh bảo em muốn làm gì thì làm", QC hỏi dồn.
- "Vì anh không nghĩ em dám làm những điều như vậy"
- "Anh không muốn em về à", giọng QC bắt đầu gấp gáp.
- "Em đừng hỏi anh câu đấy..."
- "Anh trả lời đi, anh không muốn thấy em à?"
- "Không...", tôi quay mặt đi, giọng lạnh tanh.
(Các bạn đang đọc truyện trên DocTruyenVoz.Com)
Bất chợt, tôi nghe tiếng thút thít. Khi quay lại, tôi mới tá hỏa, QC đã ngồi thụp xuống ôm gối, khóc tu tu ngon lành. Những người nghe thấy thế đều quay lại nhìn em, sau đó nhìn... tôi. Con gái thì nhìn theo kiểu "đàn ông gì mà không ga lăng, đi làm con gái khóc", còn mấy thằng con trai thì nhìn với ánh mắt hình viên đạn, thiếu điều chúng nó nhảy đến, lột da, lóc thịt, chặt xương, rồi nhai ngấu nghiến. Tôi giơ hai tay lắc lắc "tui có làm gì đâu".
- "Ê! Làm gì vậy", tôi vỗ nhẹ lên lưng em.
- "...", QC không trả lời, nói đúng hơn là không thèm trả lời.
- "Ê đừng khóc, người ta nhìn kìa", tôi lay nhẹ vai em nài. Tôi không sợ em khóc mà có lẽ tôi sợ người khác nghĩ tôi làm cho em khóc nhiều hơn.
- "...", cô bé vẫn cúi mặt, nấc lên từng chặp.
- "Thôi, anh xin lỗi, cho anh rút lại lời", tôi xuống nước, mặt mày đau khổ.
- "...", em vẫn nức nở.
- "Thật lòng đấy", tôi nhìn em.
- "..."
- "Thật lòng mà", giọng tôi đâm lo vì càng lúc càng nhiều người nhìn, chỉ trỏ.
Thời gian trôi thật chậm như thể muốn dày vò tôi. Đột nhiên, tôi không còn cảm giác xấu hổ khi có nhiều người đang dành ánh mắt không thiện cảm. Tim tôi nhói lên vì biết rằng có một người con gái đang nức nở vì mình. Nghe tiếng QC thút thít, cõi lòng tôi muốn tan nát. Nếu có thể làm được gì khiến QC thôi khóc, tôi không ngần ngại đâu...
- "Đừng khóc nữa. Em ở đây, anh không đuổi đi đâu mà lo", tôi nói nhỏ xíu vừa muốn QC nghe vừa muốn QC không nghe.
Em vẫn không chịu đáp lời tôi. Đang bối rối không biết phải làm gì tiếp thì bất ngờ em ngẩng đầu lên.
- "Anh nói thật không?", em hỏi như kiểu tôi cuối cùng cũng đồng ý đưa kẹo, sau một hồi em vật vã ăn vạ mà không thành.
- "Thật", mặt tôi khổ sở.
- "Ngoắc tay nào", em đưa ngón tay, ra lệnh.
- "Vụ gì?", tôi nhăn mặt.
- "..."
- "Thôi thôi... đây. Khổ quá". Tôi vội vàng ngoắc ngón tay của mình vào ngón tay em, khi nhìn thấy em định đưa tay lên bưng mặt tiếp.
Thấy điệu bộ hớt hải, vụng về của tôi, em bật cười, trong khi nước mắt, nước mũi tùm lum. Ngộ thật, vừa khóc ngon lành giờ đã cười được rồi. Tôi định trêu "vừa khóc vừa cười ăn mười...", nhưng lại thôi, vì nghĩ lại em mà khóc tiếp chắc tôi lãnh đủ. QC lấy tay quẹt nước mắt và không quên dứ dứ nắm đấm về phía tôi cảnh cáo "anh còn làm vậy đừng trách em ác".
Em không dọa, tôi cũng muốn đang muốn chết đây... Thấy con gái khóc người tôi cứ nhũn hết cả ra, người ta bảo gì tôi cũng đồng ý thế này thì còn làm ăn được gì. Tôi thở dài đánh thượt...
[next]

Chap 54 - Ngày thứ nhất

Tôi đưa tay đỡ QC đứng dậy. Mắt vẫn còn hoe hoe đỏ, nhưng nhìn em đã tươi hơn trước nhiều. Tôi vừa sợ vừa thích khi nhìn con gái khóc. Sở thích hơi quái thai thì phải! Sợ vì khi nhìn, tôi không biết phải làm gì để dỗ cô ấy. Nhất là gặp mấy em khóc dai thì đừng hỏi. Muốn bỏ đi nhưng lại không đành, mà ở lại thì luống cuống như gà mắc tóc. Còn thích, chắc là một chút, vì những lúc đấy tôi lại thấy con gái thật yếu đuối và đáng yêu. Phải có những lúc đó, tôi mới cảm nhận hết một điều "đàn ông sinh ra là để làm chỗ dựa cho phụ nữ".
Có người khóc đẹp cũng có người khóc xấu. QC thuộc loại 2, khóc xấu òm. Nước mắt nước mũi tè le lá me. Nhìn buồn cười kinh khủng. Nhưng có cho tiền tôi cũng chẳng dám cười. Tôi không nhịn được mà khiến QC khóc tiếp chắc tôi ngồi đến tối dỗ em mất. Biết thân biết phận, tôi làm cái mặt lo lắng, nhưng trong lòng thì buồn cười muốn chết.
Tôi dặn QC đứng yên ở đó rồi chạy vào lớp xin khăn giấy của nhỏ bạn thân và quay lại đưa cho em.
- "Lau nước mắt, nước mũi đi kìa. Khóc như em bé, nhìn xấu hoắc à", tôi gây chuyện.
- "Kệ em...", QC vừa giở giọng hờn dỗi vừa lấy khăn giấy lau nước mắt. Nhìn vừa buồn cười vừa tội nghiệp.
- "Lớn rồi còn mít ướt", tôi cà khịa tiếp.
- "Tại anh đấy", em bặm môi.
- "Anh làm gì?", tôi ngơ ngác.
Vừa nói xong, tôi lấy một tay bụm miệng, tay còn lại thì xua xua như thể chưa nói gì. QC quay sang lườm tôi rồi giả bộ đưa hai tay lên ôm mặt... Tôi lật đật kéo tay em ra, tim như muốn nhảy ra ngoài.
- "Thôi... lạy hồn. Như con nít"
Cô bé cười giòn tan... Tiếng cười ngấm vào hồn tôi ngọt lịm...
Trời! Tôi rụng rời tay chân. Có cả núm đồng tiền bên má trái nữa... Thật lòng mà nói, con gái có núm đồng tiền nhìn duyên không để đâu cho hết. Không quá khi bạn em, Sophia, từng nói với tôi rằng con trai thích QC không ít. Tôi hơi chếnh choáng với nét duyên con gái từ cô bé. Không phủ nhận rằng tôi nói riêng và con trai nói chung rất thích con gái có một nụ cười đẹp và má núm đồng tiền duyên dáng. Vậy mà... QC sở hữu cả hai...
*
**
***
Trống vào học điểm, tôi cùng QC quay vào lớp. Thấy QC mắt vẫn còn hoe đỏ, nhỏ H bạn thân của tôi hỏi thăm.
- "Anh M làm gì khiến em khóc thế?"
- "Anh ấy hư lắm chị ạ. Toàn trêu em thôi", QC liếc xéo tôi. Tôi liền quay mặt đi hướng khác, xem như không nghe thấy gì.
- "Để bữa nào chị em mình xử nó", nhỏ bạn nhìn tôi cười cười.
- "Dạ vâng. Em cảm ơn chị".
- "Em ơi! Thằng M nó dám chọc em hả", thằng Tùng lo lắng.
QC không trả lời mà chỉ khẽ lắc đầu. Biết hỏi em cũng chẳng moi được thông tin gì, thằng Tùng quay sang tôi hăm dọa.
- "Ê! Đàn ông đàn ang không được làm con gái khóc nha mày"
- "Tao có làm gì đâu. Tại nhỏ em tao mít ướt quá", tôi chép miệng.
Nghe thế, QC lấy tay nhéo tôi cái đau điếng. Trong khi tôi mặt mày nhăn nhó, nhìn như thể muốn ăn tươi nuốt sống, cô bé chỉ đứng im, nghênh mặt thách thức. Biết là không làm được gì, tôi đành ôm cục tức, hậm hực quay về chỗ, rồi nói một câu chẳng liên quan.
- "Về chỗ mau đi! Thầy sắp vào lớp rồi"
Có lẽ nhiều người đang phân vân tại sao một thằng nhát gái như tôi từ lúc gặp QC lại cư xử rất tự nhiên, khác hẳn với bình thường. Câu trả lời là, tôi và QC đã nói chuyện với nhau rất nhiều lần, nên tạo cho tôi cảm thấy tự tin hơn. Thêm một cái rất hay ở QC, em tuy khó gần với đại đa số, đặc biệt là con trai, nhưng đối với tôi, em khiến cho tôi có cảm giác tôi và em đã gặp nhau từ lâu lắm. Đó là cái hay của một cô gái Việt sống ở phương tây từ bé. Nói chuyện, hành động rất tự nhiên, em tạo cho tôi có cảm giác thật dễ gần. Lí do cuối cùng, tình cảm tôi dành cho QC lúc này chỉ như một người anh dành cho một đứa em gái, cực kì trong sáng.
*
**
***
Thầy Viên dạy Toán bước vào. Cả lớp đứng dậy chào. Sau khi ngồi xuống, thầy nhìn quanh lớp và dừng lại ở QC.
- "Lớp mình có học sinh mới hả các em?", vừa hỏi thầy vừa cho tay vào trong cặp rút quyển giáo án ra.
Khi tôi đang định đứng lên trả lời thì đã thấy QC bật dậy trước.
- "Em thưa thầy. Em được thầy hiệu trưởng cho phép học ở lớp này trong vòng 2 tuần ạ"
- "Vậy à. Em tên gì?" thầy tiếp.
- "Em tên C, QC"
- "Tôi thấy em giống con lai", thầy Viên thắc mắc.
- "Hihi, dạ không, bố mẹ em là người Việt. Em sinh ra ở Pháp", tôi thấy cô bé cười mà giọng không vui. Em từng kể với tôi, em không thích người khác nghĩ em là con lai vì cái mũi cao của em... Nhưng tôi lại không nghĩ thế. Chính cái mũi mới là điểm khiến QC trở thành duy nhất...
Tiết toán diễn ra đều đều. Tiết này thầy Viên dạy về tích phân. QC ngồi nghe cho có chứ tôi đoán em cũng chả hiểu gì. Được cái, cô bé ngồi nghe rất chăm chú như học sinh gương mẫu chứ không có kiểu hơi tí là động chân, động tay, quay bên này, quay bên kia như tôi.
15 phút cuối giờ, thầy bảo lớp lấy giấy ra làm bài kiểm tra. Toán là môn sở trường, nên chưa bao giờ tôi sợ mấy bài kiểm tra kiểu này. Tôi làm rất nhanh, không khó khăn mấy. Khi vừa điền xong cái đáp số cuối cùng xuống tờ giấy kiểm tra, tôi ngó sang thì thấy QC đang chăm chú nhìn tôi từ khi nào. Thấy tôi, không những em không ngại mà vẫn tiếp tục và không quên nheo đôi mắt thay cho nụ cười. Tôi bất ngờ một lúc. Chẳng lẽ em nhìn tôi như thế này từ lúc bắt đầu kiểm tra!? Tôi cúi xuống, nói giọng đủ nghe vì hầu như trong lớp đứa nào cũng đang tập trung làm dở.
- "Nhìn anh kinh thế?"
- "Thích thì nhìn. Anh cấm em hả?", QC giở giọng cà khịa.
- "Chán chưa?", tôi nháy mắt.
- "Xấu trai hơn em tưởng", QC khúc khích cười nhỏ xíu.
- "Ồ! Thế mà gái nó cứ bám đầy ra đấy", tôi hừ mũi.
- "Đấy là chưa nhìn kĩ mặt anh như bây giờ", QC nhe răng cười.
- "Xấu nó cũng hớp hồn lắm chứ tưởng hả", tôi bĩu môi.
- "Gió vi vu mẹ ru mà con ngủ, gió ào ào là mẹ gục con ơi", em vừa hát líu lo vừa nhe răng cười. QC cười xinh thật, hàm răng trắng, đều như bắp...
- "M yên lặng cho các bạn làm bài", tiếng thầy Viên vang lên.
- "Dạ vâng..."
Tôi trả lời và không quên ném về em ánh nhìn trách móc. Đáp lại, cô bé lè lưỡi, mặt vênh lên. Sợ em thật, tôi lắc đầu ngán ngẩm... Nhưng trong lòng đang reo vui một niềm vui không tên, vì biết được trong thời gian tới, tôi sẽ được ngồi cạnh một cô bé vừa trẻ con vừa dễ thương như em. Tôi thắc mắc một điều "không biết ai QC cũng có những hành động dễ thương như vậy, hay em chỉ dành điều đó cho một người đặc biệt!?". Tiếp xúc với tôi nhiều có khi nào em chán tôi không? Tôi nửa muốn, nửa không, bởi một lẽ tôi chưa muốn ai nặng lòng với mình sau những chuyện vừa xảy ra...
*
**
***
QC nằm dài ra bàn. Cô bé không còn quay mặt về phía tôi nữa, mà hướng ánh mắt của mình ra phía ngoài cửa sổ. Em mơ màng để tầm hồn mình bay bổng cùng những cánh bướm đang chập chờn trên những ô cửa. Một cơn gió nhẹ lướt qua, rắc lên trên tóc QC một vài cánh hoa dại khiến tôi ngẩn ngơ đứng nhìn... Hạnh phúc thật đơn sơ...
Cũng chính cơn gió đấy tiếp tục làm khổ tôi...
Không biết QC gội đầu bằng thứ gì mà tóc thơm ghê. Tôi len lén quay đầu nhìn hết bên này rồi bên kia như thằng ăn trộm gà. Khi chắc chắn không có ai nhìn, tôi đưa mũi hít lấy hít để như người ta hút thuốc phiện. Tôi không dám thở mạnh. QC mà biết chắc tôi nhục chết... Cảm giác "ăn vụng sợ bị bắt" lúc nào cũng sướng hơn thì phải!?
Mà phải công nhận đi tây đi tàu có khác, dầu gội đầu cũng xịn nữa, thơm vãi. Chẳng bù cho tôi hồi bé có cục xà bông vừa dùng để bôi người vừa dùng để gội đầu, nên tóc lúc nào cũng cứng như rễ tre. Lớn lên thì khá hơn chút, thay vì xà bông cục, tôi dùng dầu gội đầu Head&Shoulder trị gàu cho cả hai việc...
Không biết QC đang nghĩ gì? Vửa mới đây khóc cười ngon lành, còn bây giờ thì im như thóc. Em khó hiểu thật hay vì tôi quá hời hợt, không nhận ra?
Tôi thấy mình mâu thuẫn kinh khủng, rất thiếu tính kiên định của một thằng đàn ông. Chỉ mấy hôm trước tôi còn một mực từ chối tình cảm QC dành cho tôi. Thế mà bây giờ, mới chỉ gặp em chưa đầy 3 tiếng tôi lại ao ước mình có một đứa em gái như em, một cô gái có vẻ ngoài thật đáng yêu cùng một tính cách đỏng đảnh như thời tiết ở Singapore, thích mưa là mưa, thích nắng là nắng...
Tôi muốn tôi và cô bé sẽ mãi như thế này, không hơn cũng không kém. Hình như tôi đang nghĩ cho bản thân của mình nhiều quá...
[next]

Chap 55

Trống hết giờ điểm, tôi vẫn thấy QC nằm dài trên bàn. Nhìn cái gì mà nhìn kinh thế không biết? Tôi lay nhẹ vai em.
- "Này! Đến giờ ra chơi rồi"
Vẫn không thấy em đáp trả. Lẽ nào đang tập trung suy nghĩ thứ gì mà quên sự đời luôn không? Tôi bước ra khỏi ghế, đi vòng ra đằng sau rồi đến trước mặt em... Tôi mỉm cười. Ra là cô bé đang ngủ ngon lành. Chắc là do chưa quen múi giờ đây mà. Chưa quen thì ở nhà chứ ai bắt lên đây cho khổ không biết...
Nhìn em ngủ đáng yêu thật. Một vài sợi tóc bết vào một bên má đang ửng hồng. Da QC trắng hồng tự nhiên. Đôi mắt lạnh lùng đã khép lại nhường chỗ cho hàng lông mi cong vút. Chỉ còn thiếu đôi cánh trắng ở sau lưng và một cái vòng sáng trên đầu, cô bé sẽ chẳng khác gì một thiên thần đang ngủ.
Thời gian như dừng lại. Tôi đứng chôn chân và nghệt mặt nhìn như một đứa trẻ lần đầu tiên định nghĩa được mặt trăng qua lời dạy của mẹ...
"Con trai! Nhìn kìa! Kia là mặt trăng! Nếu như mặt trời mang đến sự sống cho muôn loài thì mặt trăng sẽ mang đến yên bình bằng sự dịu dàng vốn có. Ba giống như mặt trời mạnh mẽ để dạy con trở thành một nam tử hán, còn mẹ sẽ là mặt trăng nhân hậu sẽ dạy cho con biết yêu thương con người..."
Nhìn QC ngủ, tôi liên tưởng đến mặt trăng vì cả hai cùng mang lại cho tôi cảm giác yên bình...
Hiếm khi tôi có dịp được ngắm con gái ngủ ngon lành thế này. Ước gì tôi có một đứa em gái giống QC để tôi tha hồ được cưng chiều và bắt nạt nó. Đó là ước mơ của tôi từ hồi cấp 3 khi tôi ra một điều vì là con út nên tôi nhận được quá nhiều yêu thương từ gia đình và người thân. Vì quen được nhận, nên tôi chưa học cách cho ai. Do đó tôi vẫn luôn khao khát có một đứa em để tôi có thể san sẻ tình thương của mình cho nó, đặc biệt là một đứa con gái.
Nhìn thế này đến mai cũng không dứt. Tôi đành phải gọi cô bé dậy. Tôi bóp mũi QC.
- "Dậy đi! Giờ ra chơi rồi"
Chắc mới ngủ nên ngủ chưa sâu, nên nghe tiếng tôi em đã ngẩng mặt lên, ngó trước ngó sau.
- "Em ngủ lâu chưa?", QC lấy hai tay dụi dụi mắt rồi hỏi với giọng ngái ngủ. Giọng con gái ngái ngủ nghe nũng nịu, hiền khô.
- "Chưa. Mới được có 10 phút thôi"
- "Để em đi rửa mặt cái nha"
- "Ừ đi đi..."
-
Tôi chỉ chỗ nhà vệ sinh cho QC. Theo hướng tay tôi, em lật đật chạy đi. Được khoảng 2- 3 phút đã thấy em quay lại, mặt mày xám ngoét.
- "Làm gì mà nhanh dữ vậy", tôi xoa cằm.
- "Nhà vệ sinh ở đây thấy mà ghê. Em vào quờ quờ mấy cái rồi phải bịt mũi chạy ra liền", nhìn QC mặt mũi hoảng loạn, tôi phì cười.
- "Chỉ có nhà vệ sinh nam là dơ thôi. Hay là vào nhầm rồi?", tôi gập bụng cười.
- "Chứ nhà vệ sinh nữ chỗ nào?", QC hoảng loạn, mặt như muốn khóc.
- "Ở ngay cạnh. Mà ở đây không có bảng thông báo nam hay nữ nên dễ nhầm lắm. Anh quên dặn em là cái phía trong mới là của nữ", tôi cười ha hả.
- "Trời ơi! May mà không có ai vào... không phải đào cái lỗ mà chui xuống mất", em ngửa mặt lên trời than vãn, mặt mày nhăn nhó tùm lum, nhìn buồn cười không thể tả...
*
**
***
Thấy tôi với QC đang ngồi nói chuyện, thằng Khánh nhìn tình.
- "Xuống căng tin uống nước đi em".
- "Bình thường mày có mới em gái nào lớp mình đâu, sao hôm nay ga lăng vậy?", tôi hỏi đểu.
- "Tao mời mà tao phải thông báo cho mày à", thằng khỉ vừa nhìn QC cười, vừa lấy tay nhéo tôi vào mạn sườn, đau kinh hồn.
- "Phải không M? Hả?", nó quay cái đầu sang phía tôi nhìn đe dọa, trong khi tay vẫn nhay nhay miếng thịt đáng thương trên hông tôi.
- "Ờ đúng rồi, mày là người tốt nhất thế giới", tôi nhăn nhó, thiếu điều muốn khóc.
-...
- "Định ăn mảnh hả mày", mấy thằng khác nghe thấy sợ mất phần lục đục kéo đến. Thằng thì xắn tay áo, thằng thì kéo ống quần, thằng thì xoay xoay cổ tay khởi động...
-
Nhìn thấy cảnh đó, QC toe toét cười. Lần đầu thấy cô bé cười, thằng Tùng đưa tay lên ngực, làm cái giọng thổn thức:
- "Em ơi! Em làm trái tim của anh lỗi nhịp rồi này. Bắt đền em đấy"
Đám con trai ngửi thấy mùi "dê sổng" liền nháy mắt nhau. Thằng Nam trầm giọng lịch sự.
- "Em chờ tí nhé QC. Tụi anh làm việc với đồng chí Tùng một chút rồi chúng ta đi nhé"
QC khẽ gật đầu, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thằng Tùng được khoảng chục đứa hò nhau lôi ra ngoài hành lang. Biết là sắp đổ máu, tay nó vẫn cố bám vào chân bàn la bai bải.
- "Em ơi! Cứu anh. Tụi nó giết anh!... Các anh ơi! Em xin lỗi, em lỡ mồm"
Mặc cho thằng "dê sồm" la oai oái, cả đám vẫn quyết tâm kéo ra ngoài hành lang để "dạy cho một bài học". Lúc quay lại thì thấy mặt thằng cu bơ phờ, giọng sợ sệt:
- "Mình thề là từ nay mình sẽ không "thả dê" linh tinh trước mặt các bạn nữa. Các bạn trẻ giờ manh động quá"
Cả đám cười phá lên... Tôi khua tay.
- "Đi tụi bay, không hết giờ".
Xuống căng tin, tôi bị giao nhiệm vụ đứng xếp hàng, trong khi QC thì bị bao vây bởi một "đàn chó sói". Em như một con cừu non tôi nghiệp, không có tôi bảo vệ không biết em phải chống đỡ tụi kia thế nào đây... Mà chẳng hiểu cừu non kiểu khỉ gì mà cứ một lúc tôi lại thấy cô bé cười tít cả lên. Tự nhiên thấy bực, chả hiểu sao...
- "Tiền này anh", QC dúi vào tay tôi tờ 50 nghìn. Hồi đó 50 nghìn lớn lắm, ăn tô bún ở căng tin cũng chỉ có 5000 thôi, chứ không như bây giờ.
- "Cầm đi, để anh trả", tôi rụt tay lại.
- "Thôi..."
- "Cầm đi...", tôi gằn giọng.
- "Dạ...", cô bé thu tay lại, khép nép.
- "Anh là con trai, để anh trả cho", thấy mình bực vô cớ tôi hạ giọng.
- "Em không có... đâu. Tại mấy anh ấy là bạn của anh, nên...", QC như nhìn rõ tâm can tôi, em giải thích.
- "Anh có gì đâu...", tôi nhún vai. "Thôi đi nào"
QC cầm giúp tôi cả chục bịch nước đưa ra cho mấy ông tướng. Thằng Long vỗ vai tôi.
- "Nhận tao làm em rể nhé. À nhầm! Nhận em chứ"
- "Giờ anh là anh của em. Thằng nào đụng đến anh, em đồ sáttttttttt", nó nói mà tay chỉ từng thằng. Thằng này khá ghê!!!
- "E hèm! Lại có một thằng muốn được tổ quốc ghi công đây mà. Anh em! Khởi động!", thằng Khánh bẻ tay răng rắc.
*
**
***
Không khí thật thoải mái. Đám bạn vẫn thi nhau trêu QC. Có điều... tôi thấy QC ít cười hơn và chỉ đứng nép phía sau tôi... Tôi biết, nhưng làm ngơ...
Ăn uống phủ phê cả đám kéo nhau lên lớp, tôi là người đi sau cùng. Được một lúc, QC cố tình đi chậm lại, song song cùng tôi.
- "Lớp anh vui quá".
- "Ừa. Chuyên Lý mà. Học thì không biết chứ quậy là số 1".
- "..."
- "Ở bên đó, lớp học có như thế này không?", tôi hỏi.
- "Không ạ. Phương Tây chơi không có vô tư như Việt Nam đâu anh. Cũng có thể em hơi khép mình... Em chỉ thân với vài ba đứa con gái thôi", cô bé trả lời.
- "Sao em không hòa đồng hơn", tôi thắc mắc.
- "Bất đồng văn hóa. Với lại đa số con trai phương Tây tư tưởng thoáng chứ không như châu Á".
- "Thoáng như thế nào?"
- "Thoáng trong suy nghĩ và lối sống. Nhất là mấy chuyện tình cảm. Em không thích thế", QC đáp, không nhìn tôi.
- "Thế à...", tôi gật gù trong bụng.
- "Em không phải là người dễ dãi trong tình cảm đâu..."
- "Em nói với anh để làm gì?"
- "Em nghĩ là anh ghen"
QC "thảy lựu đạn" vào mặt tôi mà mặt tỉnh queo. Tôi giật mình đánh thót. Tôi nhớ là tôi đâu có bày tỏ thái độ gì đâu, mà sao... Tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh.
- "Haha", tôi bật cười thành tiếng. "Không đâu, anh chỉ xem em như em gái thôi", tôi nói thật những gì tôi đang nghĩ trong lòng.
- "Em nghĩ thế thôi... Anh biết không...", cô bé ngập ngừng.
- "Sao?"
- "Em tin là anh sẽ thích em"
Đang bước đi, tôi bất ngờ dừng lại, quay sang nhìn em và chờ đợi câu tiếp. Em vẫn bước đi, không quay đầu lại.
- "Hãy cho em thời gian... không lâu đâu... ", giọng QC nhẹ như gió nhưng đầy tự tin.
- "Rồi em sẽ thất vọng. Anh không hoàn hảo như em nghĩ đâu...", tôi cười buồn...
- "Em cũng mong là vậy..."
QC nheo mắt cười và lại để lộ má núm đồng tiền. Wow, con gái có núm đồng tiền nhìn duyên không để đâu cho hết. Dù không thích QC, nhưng tôi phải công nhận một điều nụ cười của cô bé dễ khiến con trai "hồn xiêu phách lạc".
Nếu phải cho điểm, tôi cho QC 8.5/10, Hoài Anh cũng 8.5/10. Hoài Anh mặt xinh, cao ráo, nhưng vì nhà có điều kiện nên mua thẳng Plasma chứ không chơi CRT. Nhà đẹp mấy thì đẹp mà điện đóm cứ chập chà chập chờn thì cũng vất vả ra phết chứ chẳng đùa!? Còn HN thì... 100/10. Không mặc cả, không thêm bớt, bán đúng giá!!! Nếu không tin... sau này gặp HN, tôi tả cho nghe...
[next]

Chap 56

Hết tiết 4, tôi đang ngồi hỏi han QC thì nhỏ L và nhỏ H khều tôi. Tôi ra dáng người lớn, dặn dò QC "ngồi im một chỗ không được đi lung tung, mất công lạc" rồi bước ra ngoài hành lang với hai nhỏ bạn.
- "Ai vậy M? Tao nhớ mày đâu có người thân nào ở nước ngoài đâu", con L đăm chiêu.
- "Ừm...", tôi ngập ngừng. "QC, em họ của HN đấy", tôi bất giác thở dài.
- "Sao lại về đây?", nhỏ H trợn tròn mắt ngạc nhiên.
- "Mày hỏi tao thì tao hỏi ai bây giờ..."
Nhỏ H nhìn chăm chăm vào tôi. Con nhỏ này thuộc loại nhạy cảm và rất giỏi đọc suy nghĩ của người khác. Được mấy giây là nó đã hiểu chuyện...
- "Con bé này thích mày phải không?", con H nhíu mày như không muốn tin lời mình vừa nói ra.
- "Chẳng biết nữa...", tôi cố gắng che giấu sự thật một cách vụng về.
- "Không phải giấu đâu. Nhìn thái độ của nó là tao đoán được rồi", nhỏ H từ tốn.
- "Tao không nghĩ là con bé dám về đây một mình... Tao đang lo muốn chết đây này. Nó mà có chuyện gì chắc tao ăn không ngon ngủ không yên", tôi khổ sở.
- "Mày định thế nào?", nhỏ L nãy giờ im lặng, giờ mới lên tiếng hỏi.
- "Tao không biết. Mẹ tao dạy trong trường, trước sau gì cũng biết, nên cũng chẳng giải quyết được gì. Tao lo cho nó hơn. Không biết ở đây thì ăn uống, đi lại thế nào", tôi trả lời mà lòng rối như tơ vò.
- "Thôi sắp trống rồi. Vào lớp đi. Để tao với con L tìm cách với mày", nhỏ H an ủi tôi. Nghe câu nói của nó, lòng tôi nhẹ đi nhiều. Đúng là bằng tuổi con gái bao giờ cũng có những suy nghĩ và lời nói chững chạc hơn so với con trai.
Cả ba chúng tôi bước vào lớp. QC đang ngồi một mình, thấy tôi, em nhoẻn miệng cười. Tôi cũng cười đáp lại. Có lẽ QC biết tôi ra ngoài nói chuyện với 2 đứa bạn là về chuyện của em, nhưng em không bày tỏ thái độ gì. Ngược lại với tôi, trong khi tôi xem chuyện em một mình về đây là chuyện động trời thì em xem đó là chuyện bình thường. Tôi tự hỏi "liệu có chuyện gì em không dám làm nữa không?". Ẩn giấu đằng sau thân hình mảnh mai của em là một tính cách khi thì mạnh mẽ, khi thì yếu đuối dễ bị tổn thương, lúc lại trẻ con. QC không phức tạp mà chỉ là tôi không biết với hoàn cảnh nào thì em để lộ cái khi nào của em ra. Tôi chỉ không hiểu tại sao cô bé lại thích tôi, một thằng con trai có phần vụng về trong chuyện tình cảm và có cái tôi quá lớn... Lẽ nào tình yêu lại sử dụng ngôn ngữ riêng mà chúng ta không thể kiểm soát!?
*
**
***
Tiết học cuối trôi qua không có gì đáng nói. QC đã được mọi người trong lớp tôi đón nhận... đặc biệt là mấy thằng con trai sống trên hoang đảo lâu ngày. Có QC, con trai lớp tôi ngoan lên trông thấy. Thay vì thái độ lôm côm, nhí nhố thường ngày thì bây giờ thằng nào thằng nấy cũng đi nhẹ, nói khẽ, thanh lịch như người Tràng An. Nhìn như hài. Sức mạnh của đàn bà con gái ác liệt thật...
Vừa thu xếp sách vở vào cặp, tôi vừa quay sang hỏi QC.
- "Em ở đâu?"
- "Em ở khách sạn"
- "Ở một mình vậy à?"
- "Chẳng lẽ hai mình?"
- "Ý là, ở một mình nguy hiểm lắm"
- "Anh lo cho em đấy hả?", QC mắt long lanh ra vẻ cảm động.
- "Anh lo cho nhiều người, không phải mình em", tôi nói nghe rất người lớn, nhưng thật ra lúc đó thì tôi chỉ là một thằng ăn chưa no, lo chưa tới.
- "Không sao đâu, em đi một mình cũng nhiều rồi", em trấn an tôi.
- "Trưa nay em ăn ở đâu?"
- "Thiếu gì chỗ hả anh. Em có phải là con nít nữa đâu mà anh lo", cô bé trả lời, nhưng tôi đọc được trong ánh mắt của em như đang chờ đợi sự quan tâm từ tôi...
Nhìn em một lúc, tôi lắc đầu, thở dài rồi chạy đến chỗ nhỏ L.
- "Trưa nay, QC sang nhà mày ăn nhé. Để nó ăn ngoài, tao không yên tâm", tôi nói đủ nhỏ để chỉ tôi và L nghe được.
- "Được. không sao đâu, bố mẹ tao dễ mà"
Nhỏ L biết chuyện của tôi nên nó không thắc mắc gì nhiều. Nó luôn là đứa tôi nghĩ đến đầu tiên khi gặp hoạn nạn. Hơn nữa bố mẹ nó cũng dễ hơn so với nhỏ H. Tôi không thể để QC về nhà tôi, vì thứ nhất là bất tiện, thứ hai là bố mẹ tôi rất khó.
- "Mày chở nó về rồi chiều đi học thêm xong, tao sẽ xử lí, ok?"
- "Được rồi. Yên tâm"
Tôi quay lại chỗ QC rồi dặn em.
- "Em về nhà chị L ăn cơm rồi nghỉ trưa ở đấy. Chiều đi học thêm về anh sẽ gặp em"
- "Không cần đâu anh. Em tự lo được mà...", cô bé trả lời giọng nhỏ xíu.
- "Có nghe lời anh không?", tôi nhìn thẳng vào mắt cô bé, mặt không biểu lộ cảm xúc.
- "... vâng...", QC cụp mí mắt xuống, lí nhí trả lời.
- "Chiều anh đi học thêm gì? Cho em đi theo với. Chứ ăn cơm rồi ở nhà người lạ em không quen lắm"
- "Anh học thêm Hóa. Đông với nóng lắm, em ở nhà đi. Trưa ăn xong anh sang đón rồi chở em về khách sạn, chịu chưa?"
- "Chiều cho em đi với..."
QC nài nỉ. Giọng em nhỏ xíu mà tôi tưởng như cục tạ ngàn cân. Tôi chao đảo, chuếnh choáng vì câu rót mật của em. May mà kiếp trước tôi cầm tinh Đường tăng được cài bản ultimate anti- gái đẹp, chứ không chắc khó qua kiếp nạn này.
- "Em vẫn còn đang mệt, nghỉ ngơi đi... Nhé!", giọng tôi chân thành nhất có thể.
- "... vâng, vậy cũng được. Học xong anh ra chỗ em nhé"
- "Ừ, anh biết rồi. Về đi. Chút ăn xong, anh sang đón"
Chờ cho đứa bạn và QC đi khuất, tôi cũng tất tả vào lấy xe rồi chờ mẹ.
*
**
***
Ăn trưa xong, tôi phụ mẹ dọn dẹp chén đĩa vào bồn rồi nói.
- "Con đi mua tờ báo chút mẹ"
- "Về sớm ngủ rồi chiều còn đi học nữa nhé con", mẹ tôi nói với.
- "Vâng"
Mẹ tôi chưa hỏi về QC vậy chắc là vẫn chưa biết chuyện. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi dắt xe máy ra cửa rồi phóng xe sang nhà nhỏ L. Trước khi đi, tôi đã gọi điện báo với nó trước. Khi sang đến nơi thì đã thấy nhỏ bạn và QC đang nói chuyện chờ tôi ở ngoài cửa. Hai người đang nói chuyện gì mà nhìn vui vẻ lắm. Thấy tôi, nhỏ L khoe.
- "Bố mẹ tao cứ khen "em họ" mày ngoan với dễ thương"
- "Chắc bố mẹ mày khen lấy lòng thôi", rồi quay sang QC "nhở em nhở"
- "Lấy lòng cái đầu mày! Toàn trêu con gái nhà người ta. Sau này ế chỏng ế chơ nghe con"
- "Mình thế nào mình biết", tôi tự tin.
- "Thôi đi đi, trưa nắng muốn chết. Đi cẩn thận đấy", nhỏ L giục tôi.
Hết câu nói của nhỏ bạn, tôi bảo QC trèo lên xe.
- "Giàu quá hen, ở khách sạn luôn"
- "Ở nhà nghỉ ghê muốn chết. Mẹ dặn em là phải ở chỗ cho đàng hoàng", cô bé cự lại tôi.
- "Ở nhớ phải khóa cửa cho cẩn thận đấy. Ở đây không có an toàn như bên em đâu", tôi dặn dò.
- "Anh có hay lo lắng cho người khác như thế này không?"
- "Thi thoảng thôi"
- "Những người quan trọng thôi đúng không anh?", em cắc cớ.
- "Đừng có mà tài lanh...", tôi đọc được những gì em nghĩ.
Em lại cười. Tiếng cười giòn tan vào trong nắng và cả tâm hồn đang khô cằn của tôi. Có lẽ, tôi thích nụ cười ở QC nhất. Nụ cười của em khiến người khác cảm thấy yêu đời và quên hết mọi ưu phiền trong cuộc sống. Bạn đã bao giờ nghe thấy tiếng cười của ai khiến cho nỗi buồn của mình trôi sạch chưa? Là nụ cười của QC đấy...
Tôi thả em xuống trước cửa khách sạn.
- "Đưa anh số điện thoại, chiều xong anh gọi"
- "Đây ạ 09... ", QC từ từ đọc từng số để tôi ghi vào 1 tờ giấy.
- "Vào đi, anh về đây", tôi xua tay giục QC vào.
- "Anh về đi rồi em vào"
- "Ừm..."
Tôi lên xe, nổ máy và phóng đi. Nhìn qua gương chiếu hậu, tôi thấy bóng em nhỏ dần và chỉ biến mất khi tôi rẽ ở một góc phố. Thì ra, QC chờ tôi đi khuất mới quay trở vào trong... Một cô nàng sâu sắc hơn tôi nghĩ...
*
**
***
Buổi chiều học thêm, tôi không tập trung được. Tôi ngồi mà bồn chồn không biết QC đang làm gì. Em lạ nước lạ cái, một thân một mình, nếu có chuyện gì chắc tôi ân hận mất...
Học xong, tôi rút điện thoại bấm số của QC ngay.
- "... A lô..."
- "Đang làm gì đó em? Anh sang nhé"
- "Ai đấy ạ?", em trả lời với cái giọng ngái ngủ. Giọng con gái lúc ngái ngủ dễ thương cực. Tôi từng nghe vài đứa con gái ngái ngủ nói chuyện rồi. Em nào em nấy giọng cũng nũng nịu, nhỏ nhẹ, nghe như rót mật vào tai. Nhưng, đâu ai biết lúc bình thường thì sẵn sàng lao vào xé xác tôi ngay. Nghĩ đến ghê hết cả người...
- "Anh đây! Quên rồi à?"
- "Em biết nhiều anh lắm, anh nào cơ ạ?", tôi nghe tiếng khúc khích cười bên kia.
- "Anh nào mà đẹp trai nhất thì là anh đấy", tôi trêu lại.
- "Haha. Sang đi, em đang ngủ dở. Phòng 504 nha anh"
- "Ờ", tôi đáp cụt lủn.
Lên đến nơi. Tôi gõ cửa thì nghe tiếng em nói vọng từ trong.
- "Vào đi, em không khóa cửa đâu"
Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa vào... "Trời ơi! Em mặc quần áo kiểu gì thế này", tôi hét ầm trong bụng...
[next]

Chap 57 - 18-

Tôi đứng sững lại, tim như muốn rớt ra ngoài. QC không mặc... áo khoác, mặc dù cô bé bật điều hòa lạnh run người.
[Gửi đến những ai thay từ "áo khoác" bằng từ "gì cả" hoặc "quần áo". Tôi thất về các bạn quá các bạn ạ:khoanh tay, lắc đầu:]
Tôi nhìn lướt qua căn phòng "con nhà khá giả có khác, ở cái phòng sang thấy ớn". Em mặc áo thun với quần lửng đang nằm trên giường ôm gối ôm, mặt thì quay vào phía tường trong. Quần áo tôi chịu, chả biết miêu tả thế nào. Các bạn thông cảm, tôi chỉ biết mấy thứ bao gồm quần jeans, quần kaki, áo thun, áo sơ mi, quần đùi, quần lửng, hết. Chứ mấy thứ áo kiểu, áo kiếc của con gái thì bó tay toàn tập. Nghe nhức đầu lắm. Nhiều khi đi mua quần áo tặng cho đứa bạn thân toàn phải mang theo ảnh chụp lấy từ trên mạng. Hài không thể tả.
Tôi nhìn đồng hồ thì đã là 4 rưỡi chiều.
- "Ngủ như chết vậy mà đòi theo anh học à", tôi vừa nói vừa kéo hết rèm cửa ra cho ánh sáng vào phòng.
- "Á! Chói em", QC vừa hét lên be bé vừa chui vào chăn trốn.
- "Dậy mau. Định làm nũng hả", tôi ráng kéo cái chăn ra khỏi người em.
- "Khônggggg! Đi ra", QC kháng cự mạnh mẽ. Tay thì giữ chặt cái chăn, miệng thì la oai oái.
Tôi kéo mãi mà chẳng thế nào ra được. Em ôm chặt quá. Với lại tôi cũng ngại đụng chạm nên nắm mấy chỗ chả có điểm tựa gì. Mẹ tôi có dặn là nam nữ mà ở gần nhau nhiều quá dễ bị nghiện và con gái sẽ bị sưng bụng nên tôi đâm lo. Cứ phải giữ mình trước cho nó lành.
- "Khỏe thế!? Có dậy không thì bảo", tôi dừng lại thở, không co kéo nữa mà đứng thẳng lưng, hai tay khoanh trước ngực.
Chờ mãi, chẳng nghe thấy tiếng trả lời mà chỉ thấy cái chăn thi thoảng lại rung lên. Tá hỏa. Tưởng có chuyện gì, tôi lật đật lật chăn ra thì thấy QC đang úp mặt xuống gối cười rũ cả lên, người rung bần bật. Thấy mình bị ăn quả lừa, tôi điên lên lấy hai ngón tay cù vào gan bàn chân của em... Bị bất ngờ với cả chắc cũng có máu buồn trong người nên em giật nảy người. Hai chân thu lại ngay tắp lự.
- "Giỡn mặt hả...", cô bé la lên rồi lao về phía tôi như mấy anh lính chạy tiên phong có nhiệm vụ làm bia, ăn đạn của địch.
Thấy QC phi đến mà tôi hoảng hồn. Tôi xua tay đình chiến.
- "Ê ê! Anh đùa. Anh nghỉ rồi, không chơi nữa..."
Bề ngoài nhìn cũng có vẻ đàn ông, nhưng tôi tự biết mình có điểm yếu là có máu buồn trong người, miền nam gọi là nhột đấy ạ. Nhất là vùng cổ với lòng bàn chân. Tôi tự cù mà tôi còn tự buồn thì các bạn biết là nó kinh khủng cỡ nào...
Biết là QC sẽ trả thù bằng cách cù lại và tôi tự hiểu nếu mà em làm được chắc chắn tôi sẽ cười như điên, rất mất nét, nên tôi đang cố gắng nói những lời ngon ngọt nhất để QC bớt giận mà tha cho. Nhưng công nhận "con gái là cái giống thù dai", tôi đã xuống nước như thế không những em không bỏ qua mà hình như lời nói của tôi càng kích thích em hơn...
QC lao đến như một con hổ vồ mồi. Còn tôi co rúm người như một con gà chuẩn bị khỏa thân. Tôi đưa hai tay thủ trước mặt, nhưng những đòn tấn công của quân địch là vô cùng khôn lường. QC lấy hai tay hết chọc vào eo rồi vào cổ của tôi. Người tôi bủn hết cả ra, không thể chống cự được gì, cười ré lên như ma nhập.
Thấy tôi cười như điên, chống cự yếu ớt là QC đã hiểu chuyện. Em ra sức cù cổ. Khi tôi rụt cổ lại để che đằng sau, thì em lại chọc tay ra đằng trước và ngược lại... Không thể chịu đựng thêm, tôi dùng hết sức đẩy em ra... Với bản năng, tay QC vòng ra sau cổ tôi. Theo quán tính, người tôi bị lôi theo và... nằm đè lên người cô bé... Và chuyện gì cần đến nó cũng đến...
...
...
thình thịch
...
...
...
...
...
...
...
...
thình thịch
...
...
...
...
...
...
...
...
...
...
...
thình thịch
...
...
...
...
...
...
...
...
...
...
...
thình thịch
...
...
...
...
...
...
...
...
...
...
...
...
Một lúc trước cả hai còn đang cười đùa vui vẻ vậy mà bây giờ ai nấy đều im bặt khi phải rơi vào tình huống khó xử này. Mọi chuyện xoay chuyển 180 độ theo chiều hướng mà tôi dù có nằm mơ cũng không thể tưởng tượng ra.
Đây là lần đầu tiên tôi gần một người con gái như vậy. Xung quanh mọi thứ trở nên yên lặng. Tôi chỉ còn cảm nhận được tiếng trống ngực thình thịch của cả tôi và cả QC...
QC nhìn sâu vào mắt tôi thật lâu, sau đó em nhắm mắt lại... Đôi má ửng hồng... Bờ môi mọng nước khẽ mấp máy... Cái mũi cao cao đầy kiêu hãnh... Nhìn em đáng yêu quá! Dù ngờ nghệch đến mấy tôi cũng hiểu rằng cô bé đang chờ đợi điều gì...
...
...
thình thịch
...
...
...
...
...
...
...
...
thình thịch
...
...
...
...
...
...
...
...
...
...
...
thình thịch
...
...
...
...
...
...
...
...
...
...
...
thình thịch
...
...
...
...
...
...
...
...
...
...
...
...
Trong một khoảnh khắc, tôi bừng tỉnh... lăn người sang một bên và nằm song song với em. Tôi cố gắng kéo hồn mình xuống mặt đất và lên tiếng như chưa có chuyện gì xảy ra.
- "Khiếp. Con gái gì mà khỏe ghê. Mệt muốn chết"
Tôi vừa nói vừa giả bộ thở thành tiếng, mắt không quên liếc về phía QC. Em vẫn nằm đấy, hai mắt nhắm nghiền. Tôi thấy em nhếch môi mỉm cười, nhưng không trả lời...
Sự im lặng lại bao phủ. Tôi không biết mình nên làm gì tiếp. Tôi ước gì mình đủ dũng cảm đứng dậy và bước ra khỏi căn phòng ngột ngạt này. Nhưng có một thứ gì vô hình kéo tôi ở lại và nhắc cho tôi hiểu "tôi nên chờ phản ứng của em trước khi quyết định làm điều khác"...
- "Anh ngốc quá... nhưng đáng yêu thật... ", vừa nói, QC vừa bật dậy và bỏ chạy vào trong nhà tắm.
Trên má em là một giọt nước mắt đang lăn tròn... Tôi không hiểu tại sao em lại khóc. Có phải tôi ngốc thật...
*
**
***
Vừa ăn cơm tối xong, đang chuẩn bị lên phòng thì tôi nghe tiếng mẹ gọi lại.
- "Con trai, ngồi xuống đây. Mẹ có chuyện muốn hỏi", mẹ tôi chỉ tay xuống ghế.
- "Dạ. Có chuyện gì hả mẹ?", tôi hỏi nhưng cũng đoán ra là mẹ tôi định hỏi chuyện gì.
- "Mẹ nghe mấy thầy cô bảo rằng có học sinh mới nào nói là em họ con là thế nào?", nhìn mặt mẹ tôi khá nghiêm trọng.
- "Là em họ của đứa bạn con", tôi bình tĩnh trả lời.
- "Bạn nào?"
- "HN...", mẹ tôi biết lờ mờ về chuyện của HN.
- "..."
- "..."
- "Tại sao lại phải vào lớp con học?"
- "Con đang đau đầu đây!"
- "..."
- "..."
- "... chắc mẹ đoán được... bạn con giờ ở đâu?"
- "Em ấy ở khách sạn một mình"
- "Trời ơi! Con đàn ông đàn ang mà thế à? Con gái người ta có chuyện gì thì sao", mẹ tôi giận dữ.
- "Con không hiểu...", tôi ngơ ngác hỏi lại.
- "Bảo em ấy về nhà mình mà ở. Chứ sao lại để một mình ngoài khách sạn như vậy?"
- "Con sang đó rồi. Thấy cũng ổn..."
- "Con trẻ người non dạ không hiểu gì cả. Ở một mình bao nhiêu phức tạp, lại còn ăn uống nữa thì làm sao?"
- "Con thấy không tiện đâu...", tôi lừng khừng.
Nhìn mẹ, tôi biết bà biết tôi đang nghĩ gì. Mẹ tôi tiếp.
- "Để em ấy ngủ với mẹ, chắc không sao đâu". Rồi mẹ tôi ra lệnh.
- "Giờ thì chở mẹ ra đó xem thế nào"
- "Vâng", tôi đáp như một cái máy. Trong lòng lẫn lộn cảm giác vui buồn.
*
**
***
Trước khi đi, tôi đã lén nhắn tin cho QC báo trước tình hình để chuẩn bị... Đến nơi, tôi gõ cửa. Em chạy ra mở. Hôm nay, em mặc váy, nhìn cực kì nữ tính. Chắc mẹ tôi cũng bất ngờ vì cô bé xinh xắn hơn nhiều so với lời kể của tôi.
- "Con chào bác. Em chào anh"
- "Bác chào con... M, con ra ngoài. Mẹ nói chuyện với em một chút"
- "Vâng. Khi nào xong mẹ nhắn tin cho con"
- "Ừ"
Cánh cửa dần khép lại cũng là lúc gương mặt của QC hiện lên sau cùng. Gương mặt lộ rõ sự lo lắng. Tôi nhìn em trấn an. Đáp lại, tôi thấy em vững tin hơn nhiều.
Để hai người nói chuyện, tôi đi thang máy xuống tầng 1 và bước ra ngoài. Khách sạn em ở cách biển một con đường. Đây là con đường được mệnh danh hút tiền hút của nhất nơi tôi đang sống. Vì đường đẹp, sát biển, nên hầu như tối nào dân tình cũng vác xe đi qua đi lại để đốt xăng giải sầu. Cộng thêm con đê được xây cao lên có thể ngồi thay ghế, nên cũng dễ hiểu tại sao buổi tối nơi đây lại đông đúc như vậy.
Tôi không phải sinh ra từ nơi này, nhưng đó lại là nơi tôi gắn bó cả tuổi thơ và cả thời cắp sách đến trường. Đấy chắc chắn là quê hương thứ hai mà tôi luôn hướng về... Sau này mỗi lần đi làm ở xa về, việc đầu tiên tôi làm là vác xe máy chạy một vòng để mà thỏa thích hít hà cái vị mặn chát tinh khiết của muối biển. Một hương vị rất riêng như chính con người ở thành phố biển nơi đây vậy... Chỉ trừ mỗi việc dịp lễ tết, vì thương con thương cháu, dân tình có "bóp cổ" khách du lịch hơi quá tay, và đôi khi xảy ra mấy vụ cướp của giết người, rếp riếc này nọ, còn lại nói chung con người ở đây tốt đẹp, không có gì phải phàn nàn...
Đang ngắm trời ngắm đất, tôi thấy mẹ và QC cùng đi xuống. Em kéo theo cái va li cỡ ba người ôm không xuể... Tôi sẽ nói về vấn nạn đi du lịch mà như chuyển nhà của các bạn nữ này sau...
Thấy tôi, QC cười rõ tươi.
- "Mẹ nói chuyện với QC rồi. QC sẽ ngủ với mẹ trong thời gian ở đây", mẹ tôi mở lời.
- "Vâng...", tôi đáp gọn lỏn.
- "Con đi xe về đi. Mẹ với em sẽ đi taxi"
- "Vâng"
Tôi vẫy một cái taxi rồi phụ em khiêng cái va li ra sau cốp. Khi mẹ với QC vừa đi cũng là lúc tôi leo lên xe thất thểu phóng về. Gió biển mát lộng, nhưng tôi chẳng còn tâm trí nào để thưởng thức. Trong đầu tôi là hàng trăm câu hỏi chưa được giải đáp...
Vậy là QC sẽ ở nhà tôi trong thời gian em ở đây. Liệu có chuyện gì xảy ra nữa không đây??? Tôi phát điên mất.
[next]

Chap 58 - Ngày thứ 2

Nhà tôi khá rộng rãi, còn dư 2 phòng trống, nên chuyện QC đến cũng không phải là vấn đề gì quá to tát. Bố mẹ tôi chú định xây như vậy để khi tết đến, gia đình hai anh trai tôi về đây sum vầy thì mỗi gia đình đều có không gian riêng.
Khi tôi còn đang lăn tăn câu hỏi "mẹ tôi không sợ câu lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy" hay sao thì tôi tìm được câu trả lời từ chính bà...
Tôi đang ở trong phòng đọc bài môn sử, mẹ tôi đẩy cửa bước vào.
- "Đang học bài hả con?", mẹ đi lại phía tôi, thơm một cái lên trán, rồi ngồi xuống đầu giường.
- "Vâng", tôi đáp và đặt quyển vở xuống mặt bàn.
- "Có hiểu tại sao mẹ phải lôi QC về nhà mình không?", me tôi là người đề cập đến nỗi hoài nghi trong tôi trước.
- "Thì... mẹ bảo với con rồi. Để em ấy ở một mình nguy hiểm", tôi bê nguyên xi câu nói của mẹ tôi vào.
- "Còn gì nữa?", mẹ nhìn tôi cười cười.
- "Ờm...con chịu thôi, không đoán ra...", tôi ngập ngừng.
- "Thứ nhất, mẹ không đành lòng để con gái ở một thân một mình. Thứ hai, sau khi nói chuyện mẹ thấy con bé cũng ngoan nên ở nhà mình chắc không vấn đề gì. Thứ 3, đó là một cách để quản lí cả 2"
- "Mẹ không sợ em ấy ở đây rồi xảy ra chuyện gì à?", tôi thật thà.
- "Vậy mẹ để QC ngủ với mẹ để làm gì? Vả lại, con mẹ thế nào mẹ biết"
Mẹ tôi nói một câu vừa đấm vừa xoa, vừa khen mà vừa dằn mặt. Tôi nghe mà chỉ biết á khẩu. Thật sự, từ nhỏ đến giờ, tôi luôn là niềm tự hào của bà. Mẹ nghiêm khắc uốn nắn cho tôi từ quan điểm sống cho đến cách ứng nhân xử thế. Tôi bị ảnh hưởng từ mẹ rất nhiều. Sự khó tính và cầu toàn của tôi ít nhiều được thừa hưởng từ mẹ. Tôi vẫn biết cái gì cũng có mặt trái của nó, nhưng có một câu nói từ mẹ mà tôi muốn suốt đời này mình mang theo đó là "sống trên đời sống cần có một tấm lòng". Sau này, tôi sẽ rèn con như cách mà mẹ đã rèn tôi: rất nghiêm khắc nhưng lại đầy yêu thương.
Tôi nhìn mẹ ái ngại.
- "Lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy đó mẹ. Nếu QC xấu xí thì không sao, đằng này...", mặt tôi đau khổ như bộ đội cụ Hồ bị giặc bắt hỏi cung.
- "QC ở ngoài cũng vậy thôi. Nếu muốn cũng không tránh được. Điều quan trọng bây giờ là do con. Hãy xem con bé như em gái là được"
Mẹ tôi nói mà cứ như không. Ngay cả Đường Tăng trước khi đi thỉnh kinh đã được tiêm vắc xin chống gái xinh cực mạnh, nếu mà không có yêu tinh rết bắt đi thì chắc chắn sẽ bỏ mạng lại Tây Lương Nữ Quốc, thì bản lĩnh của tôi đã là cái gì??? Nhưng mẹ tôi nói không phải không có cơ sở. Cấm em đi học cùng tôi là điều không thể vì sự thật tôi không nhẫn tâm làm chuyện đấy. Nếu em còn ở đây mà ở một mình, chắc chắn tôi không thể thờ ơ mặc kệ được. Thà rằng cứ để QC thật gần tôi nhưng trong "khuôn khổ" như bây giờ còn dễ quản lí hơn. Tôi tự trấn an bản thân "cô bé là em gái tôi, và em chỉ ở đây khoảng chục ngày thôi". Hy vọng mọi chuyện đều êm xuôi...
*
**
***
Sáng 6h nghe tiếng chuông đồng hồ, tôi bật dậy. Đánh răng rửa mặt xong xuôi, tôi xuống cầu thang ra ngoài hít khí trời một chút thì thấy mẹ tôi đang quét sân. Thấy tôi, mẹ lên tiếng.
- "M! Con lên gọi em dậy rồi còn đi học"
- "Dạ vâng. Để con lên", tôi vừa quay mặt tính bước đi thì nghe tiếng mẹ tôi nói vọng lại.
- "Con bé hay thật. Lúc đầu còn ngại ngùng, rụt rè. Thế mà lúc sau đã ôm mẹ ngủ tì tì rồi", mẹ tôi vừa cười vừa nói.
- "Trời ơi! Sao mà bạo quá vậy mẹ", tôi bất ngờ vì bình thường mẹ tôi là người rất khó tính. Mấy cái chuyện này rất ít xảy ra.
- "Con bé ngoan đó. Cá tính nhưng lại rất dễ thương"
- "Sao mà mẹ biết", tôi nhíu mày,
- "Con quên mẹ nhìn người rất tài à?"
- "..."
- "Thôi lên đi".
- "Vâng"
Tôi lên cầu thang và mở cửa đi vào phòng mẹ. QC vẫn còn đang ngủ. Lần thứ hai tôi thấy cô bé ngủ. Cảm xúc chẳng khác lần đầu là mấy. Em ngủ nhìn đáng yêu thật... Trông hiền lành và ngoan ngoãn như một cô công chúa đang chờ một nụ hôn của hoàng tử để tỉnh dậy. Mà hoàng tử là ai? Chắc không phải tôi.... "Có trò vui rồi", tôi cười gian. Tôi giựt một sợi tóc trên đầu, xoắn lại, rồi định sẽ ngoáy vào tai cô bé. Ai bị thì biết cảm giác đó rồi. Nhột kinh khủng...
Tôi bụm miệng chỉ sợ cười ra tiếng. Tôi mon men, nhẹ nhàng bước đến gần QC. Khi tôi vừa định chọc chọc sợi tóc vào tai em thì...
- "Hùuuuuuuuuuuuu"
Tôi ngã ngửa ra đằng sau... QC cười như điên còn tôi thì một lúc sau vẫn chưa hoàn hồn, tay đặt lên ngực mà nghe trống đánh thình thịch như muốn tung ra ngoài.
- "Dậy đánh răng rửa mặt rồi còn đi học", tôi nói với giọng khó chịu sau khi đã hoàn hồn.
- "Đã nhát mà còn thích trêu người khác. Cho chết", em nói, hai tay vẫn ôm bụng cười.
- "Ai làm gì đâu... Định gọi em dậy thôi", tôi chống chế.
- "Đừng có điêu. Em tỉnh từ trước lúc anh đầy cửa vào phòng rồi. Định nằm xem anh giở trò gì", QC đưa hai tay quẹt khóe mắt. "Cười chảy cả nước mắt, láo lếu thật".
- "Dậy mau! Trễ rồi", tôi đánh trống lảng.
- "Anh xuống trước đi. Em xong ngay đây"
- "Ờ", tôi quay mặt bước ra phía cửa.
-...
-...
- "Này!", em nói với.
- "Gì", tôi quay mặt lại.
- "Anh xấu trai... nhưng lại dễ thương hơn em tưởng tượng...", QC nháy mắt trêu ngươi và không quên tặng kèm một nụ cười tươi rói cùng với cái má núm đồng tiền. Tôi không dám nhìn lâu. Tôi sợ tim của mình đập mạnh quá mà nhảy ra ngoài bỏ tôi đi mất.
- "... Em cứ hù vậy có ngày anh vỡ tim chết thì ở đó mà chơi một mình... Thôi nhanh đi, bạn anh sắp đến đón rồi!!!", tôi giục.
*
**
***
Hôm nay mẹ tôi cũng có tiết. Bình thường thì hai mẹ con đi chung với nhau, nhưng vì nay có thêm em, nên tôi phải đi nhờ bạn. Tôi gọi 2 thằng bạn từ tối hôm qua. Hớn hở ra mặt khi biết sẽ được chở QC, đúng là mấy thằng cô hồn. Tôi và QC đợi ngoài cổng, chừng 5 phút sau thằng Khánh với thằng Nhật phóng xe đến.
- "Tối qua ngủ ngon không em?", thằng Nhật lên tiếng hỏi thăm.
- "Dạ ngon anh ạ. Khí hậu ở đây trong lành và mát mẻ. Thích thật đấy"
- "Đi đi, không muộn giờ rồi". Tôi nói và nhảy lên xe của thằng Nhật.
Chờ một lúc không thấy QC leo lên xe thằng Khánh tôi mới hỏi.
- "Lên xe đi! Còn chờ gì nữa"
- "Em... Anh... sang chở em đi", QC nhìn tôi ngập ngừng...
- "Còn thế nữa", tôi leo xuống và nói với thằng Khánh.
- "Mày sang xe với thằng Nhật đi, tao chở QC cho"
- "Ừ, thế cũng được", nhìn nó mặt cam chịu mà tôi buồn cười.
-...
- "Rồi... Rước tiểu thư lên xe..."
Tôi thấy QC cười tươi rói, chắc là em vui... Đôi khi chỉ cần những hành động rất nhỏ như vậy khiến tôi hiểu QC hơn. Cô bé tuy nhiều lúc bốc đồng, trẻ con thật, nhưng đôi khi lại sâu sắc và tinh tế khiến tôi phải kinh ngạc. Một cô gái cá tính rất thú vị... Nhưng để thích thì chắc là chưa. Sau này thế nào thì tôi không rõ chứ tôi không hiểu tại sao lúc đó tôi lại chưa có cảm giác gì khi ở bên cạnh em. Và tình cảm đôi lứa thường xuất phát từ những rung động đấy...
Tôi không mong QC sẽ thích tôi hoài. Điều đó chỉ làm em buồn mà thôi, vì tôi chưa sẵn sàng mở lòng mình ra thêm một lần nữa. Chuyện của chị em, HN, rồi chuyện của Hoài Anh khiến tôi cần thêm thời gian để nhìn và chỉnh đốn lại mình. Mong QC sẽ hiểu cho tôi...
Gửi xe xong, nhìn đồng hồ vẫn còn đang sớm, thằng Khánh rủ.
- "Vào căng tin ăn sáng luôn mày, sớm chán"
- "Ờ. Để lên cất cặp cái rồi xuống", tôi nhìn QC tiếp "Đi ăn luôn đi, em đã ăn gì đâu"
- "Em không ăn sáng, em sợ béo..."
Tôi trợn tròn mắt, ra lệnh.
- "Quay một vòng anh xem nào". QC quay sang nhìn thằng Khánh hơi ngài ngại, nhưng cũng làm theo lời tôi. Mà em làm cho xong chuyện, quay nhanh quá làm tôi chẳng thấy cái gì.
- "Từ từ. Đã thấy gì đâu", tôi bắt bẻ
- "Chứ anh đòi thấy cái gì?", lần này đến lượt QC trợn tròn mắt và lấy hai tay che trước ngực.
- "... Xem em có mập không! Nhưng, nhìn này là ngờ on ngon rồi. Ăn đi! Không ngất ra không ai đỡ được đâu", tôi trả lời mà phì cười vì hành động đáng yêu của cô bé.
- "Không khiến anh...", QC chu môi dài cả thước.
- "Lên cất cặp rồi đi, không mấy anh chờ", tôi chỉ sang thằng Khánh với thằng Nhật.
Bốn đứa cất cặp xong đi xuống căng tin. Tôi với em ra bàn ngồi chờ, còn hai thằng bạn tôi đứng xếp hàng để mang đồ ăn ra. Tôi với QC ngồi cùng một bên. Đang đưa mắt ngắm trời ngắm đất, tôi vô tình thấy em lấy 4 đôi đũa, 4 cái thìa từ trong ống đựng. Sau đó, cô bé cẩn thận lấy chanh lau từng thứ một, rồi đặt gác lên đĩa cho từng người...
Chương tới, QC quay bài cho tôi chép =))
[next]

Chap 59

Tiết đầu tiên là tiết Địa. Vừa bước vào lớp, cô Nga đã làm chúng tôi rụng rời.
- "Các em! Lấy giấy ra kiểm tra 15 phút"
Nghe cô nói mà tôi bủn hết cả chân tay. Hôm qua đi với mẹ ra chỗ QC tôi làm gì còn thời gian để học. Thật ra đó là lí do phụ. Lí do chính là hôm qua tôi lười...
Bình thường có thằng Khánh ngồi cạnh quay bài rồi đọc cho tôi chép, chứ nói thẳng ra tôi cũng nhát chết không dám ho he gì. Hôm nay, nhìn sang bên cạnh tôi chỉ thấy một QC mặt đang... đần đũn. Tự nhiên thấy ghét kinh khủng. Quay tiếp sang bên trái tôi thấy thằng Khánh đang nhe răng cười nhìn tôi vẫy tay "tạm biệt". Đúng là bạn bè như cái bẹn bà...
"Chẳng lẽ hôm nay tôi bỏ mạng nơi xứ người như thế này sao", tôi khóc thút thít trong lòng. Hay là mình tự quay? Dù gì tôi cũng đã từng có kinh nghiệm giở phao 3- 4 lần năm cấp 2. Lâu lắm chưa sử dụng lại chắc chắn sẽ bị lụt nghề. Mà nếu chẳng may bị bắt thì sẽ chẳng còn mặt mũi nào vì dù gì tôi cũng là con em giáo viên trong trường. Thằng Khánh chịu quay bài rồi đọc cho tôi vì chúng tôi hợp tác song phương, đôi bên cùng có lợi. Trong khi tôi không phải lo mấy môn học thuộc thì nó cũng chẳng phải lo mấy môn tự nhiên với anh văn. Ngày hôm nay, nó bỏ tôi lại một mình bơ vơ giữa nỗi lo mang tên "nên quay để bị bắt rồi nhục mà chết hay không nên quay để ăn trứng ngỗng rồi cũng nhục mà chết". Đúng là tiến thoái lưỡng nan...
Bỗng, đầu tôi lóe lên một ý tưởng "sao không nhờ QC đọc cho mình chép nhỉ!? Méo mó có vẫn hơn không". Thêm nữa em là học sinh "dự bị", nên nếu cô bắt được thì QC sẽ trả lời là "em đang đọc chơi chơi", và cô sẽ tha. Nghĩ đến đó lòng tôi mừng như bắt được vàng. "Sao mày thông minh thế này hả M ơi", tôi sướng rên.
- "QC! QC", tôi thều thào.
- "Sao anh?", cô bé quay sang nhìn tôi... đôi mắt, cái mũi, mái tóc đẹp ghê. Đúng là người cần nhờ cái gì nhìn cũng đẹp.
- "Trong cặp anh có quyển sách Địa. Em lấy ra đọc cho anh!", tôi nói nhanh như gió.
- "Nói gì? Đàn ông nói to lên xem nào", em nhíu mày.
Nhìn thái độ của QC là tôi bắt đầu nổi điên rồi. Tôi vò đầu "không biết mình có đang giao trứng cho ác không trời?". Tối nói lại câu vừa rồi bằng cách nói từng từ một cách mạch lạc.
- "TRONG... CẶP... ANH... CÓ... QUYỂN... SÁCH... ĐỊA... EM... LẤY... RA... ĐỌC... CHO... ANH!", tôi nói xong mà mắt long lanh chờ đợi.
- "Quay bài hả?", QC ngây thơ hỏi to.
Em hỏi tỉnh queo mà đâu có biết ruột tôi đang đứt ra từng khúc...
- "Nói nhỏ thôi!!! Anh lạy em...", tôi che miệng QC lại. "Lấy ra đọc không là anh bị 0 điểm đó"
Hình như đã hình dung được công việc phải làm, QC nhìn tôi sợ sệt, đáp với cái giọng run run.
- "...em sợ lắm... "
- "Em có phải học sinh trường này đâu mà lo. Nếu bị bắt em bảo là em đang đọc sách là được", tôi dỗ ngọt.
Chống cằm suy nghĩ mấy giây, QC rạng rỡ ngay.
- "Ừ hén. Nghe cũng có lí"
- "Lấy mau đi, cô chép xong đề rồi", tôi giục.
- "Bình tĩnh", vừa nói em vừa lục cặp tôi. "A! Đây rồi! Địa lớp 12. Họ và tên: không có". Con H với thằng Long ngồi trên dường như cũng hiểu chuyện, bấm bụng cười hích hích.
- "Nói nhỏ dùm cái. Em giết anh đó!!!", tôi bực nhưng cũng phải nói rất nhẹ nhàng vì tự biết tính mạng của mình bây giờ là do QC giữ.
- "Rồi. Trang nào?", QC vừa cười vừa hỏi.
- "Đô thị hóa... trang... nhìn mục lục xem!!!"
Nhìn QC khoan thoai, nhẹ nhàng lật từng trang sách như sợ chúng đau mà tim tôi như bị ai đó bóp đi bóp lại vài cái.
- "Anh van em. Không có ai đánh giá nữ tính khi quay bài đâu. Nhanh nhanh dùm cái", mặt tôi đau khổ như người vừa bị giật của.
Đáp lại, QC càng làm chậm hơn để trêu ngươi tôi. Quay sang nhìn mặt tôi như muốn khóc, em mới "đàng hoàng" lại.
- "... trang 73. Rồi... phần nào?", cô bé che miệng cười.
- "Đặc điểm... em để quyển sách lên đùi rồi đọc đi. Bỏ thêm quyển sách khác trên bàn giả bộ làm tri thức cho cô khỏi nghi!", tôi hối.
QC làm theo lời tôi chỉ và em bắt đầu đọc những dòng đầu tiên. Tôi thở phào nhẹ nhõm và chép theo như cái máy. Nghe giọng cô bé đọc bài cho tôi sao mà dễ thương đến thế không biết...
Nhưng sự dễ thương đó chỉ kéo dài được 3 câu... Sau câu thứ 3, tôi bật ngửa.
- "Chết! Hình như em đọc nhầm phần rồi. Phần 2 mà em đọc nhầm sang phần 1. Nãy giờ mất tập trung thế không biết".
Nghe em nói mà tôi có cảm giác như sét đánh ngang tai. Giọng oanh vàng đáng yêu lúc nãy bây giờ chỉ còn lại tiếng gà đang tập gáy, nghe chỉ muốn đun sẵn nồi nước sôi rồi nhúng đầu vào cho bõ ghét.
Tôi hít một hơi thật sâu và lấy lại bình tĩnh. Tôi cố gắng nhấc môi, nhoẻn miệng cười chiếu lệ và cất giọng với em như thể đó là một sai lầm không "đáng trách".
- "Không sao đâu. Em đọc lại đi. Lần này đọc ĐÚNG nhé". Tôi thề tôi chỉ nhấn mạnh mỗi chứ "đúng", mấy chữ còn lại tôi nói rất ngọt.
- "Vâng, em hiểu mà", QC long lanh nhìn tôi ra điều rất hối lỗi.
Tôi lấy bút gạch ngang mấy dòng tôi vừa viết, rồi quay sang em giục.
- "Đọc đi..."
-...
- "Anh ơi...", QC chớp chớp mắt.
- "Gì nữa? Đọc đi còn chờ gì???", tôi hoảng.
- "Mấy dòng rồi anh xóa chưa?"
- "Anh xóa rồi", tôi trả lời mà nhói trong tim chờ đợi...
- "Hình như mấy cái em vừa đọc phải ghi vào đó. Nãy em nhìn nhầm"
QC quay sang nhe răng cười hi hi với tôi, không quên đi kèm với cái má núm đồng tiền. Nói thật, bình thường thấy hình ảnh này là tôi gục rồi, nhưng lúc này tôi chỉ muốn khóc lên được...
Tôi như người vừa bị sét đánh cho bất tỉnh, giờ mới được dội gáo nước cho tỉnh lại thì bị sét đánh ngất tiếp. Tôi vò đầu, dứt tóc, tự cào cấu lên chân tay để hành hạ mình. Nếu giờ mà đứng lên để phi đầu vào tường khiến cho QC hối hận mà khóc lên khóc xuống chắc tôi cũng làm rồi. "Người gì đâu mà đần thế không biết!", tôi rủa em um sùm. Tôi năn nỉ em mà nước mắt chỉ trực trào ra.
- "Em đọc tiếp đi... Đừng đọc sai là anh hạnh phúc lắm rồi... "
Mấy dòng gạch ngang định bỏ tôi để tất cả trong dấu ngoặc ôm kèm với chú thích "không bỏ". Nhìn chẳng ra thể thống gì...
*
**
***
Lần này cô bé không còn hành tôi nữa. Em đọc trôi chảy cho đến khi chỉ còn một câu nữa là kết thúc thì tôi giật mình khi nghe giọng cô Nga.
- "M! Con đang nói chuyện gì đấy?"
Cô Nga lạnh lùng đi xuống chỗ tôi. Đoán có chuyện không lành, tôi nhắc.
- "Giấu quyển sách đi QC, cô xuống kìa"
Chả hiểu lóng ngóng kiểu gì, em để quyển sách rơi bộp xuống đất. Tôi điếng người... Đang không biết xử lí thế nào thì QC "nhanh trí" co chân đá phăng quyển sách lên phía trên. Quyển sách dừng ngay chân thằng Tùng, một chuyên gia quay cóp, và đang tập trung làm bài. Thằng này không hay biết gì...
- "Con có làm gì đâu cô...", tôi chối đây đẩy.
Cô Nga đi vòng vòng bàn tôi không thấy tang chứng vật chứng. Nhìn lên bàn QC thì là quyển sách Sử. Cô gật gù như vừa trách lầm "người tốt".
- "Cô tưởng QC đọc bài cho con. Thôi làm tiếp đi"
- "Dạ vâng"
Mọi chuyện chưa hết khi quyển sách vẫn đang nằm dưới chân thằng Tùng. Đến lúc này, tôi và QC chỉ cầu cho cô lên bảng về chỗ ngồi càng nhanh càng tốt... Nhưng đời nó éo le thật...
- "A! Anh Tùng! Quyển sách gì dưới chân thế kia? Đưa tôi xem", cô "reo" lên như vớ được cọc tiền.
- "Sách gì cô?", thằng này vừa nói vừa nhìn xuống chân. Nhìn nó tá hỏa mà tôi cũng muốn ngất theo...
Nó cầm lên thì chết lặng vì quyển sách Địa được dở đúng trang cần mở. Nó quay quyển sách lại để nhìn nhãn thì không thấy gì...
- "Cô ơi! Em không biết gì cả. Hôm nay em có học bài cô ơi...", giọng nó thảm thiết lắm.
- "Anh đừng có già mồm! Anh mà học thì tôi thành con kiến. Anh về viết bản kiểm điểm rồi đưa phụ huynh kí cho tôi"
- "Cô ơi! Huhu"
Thằng Tùng không dám chối vì... nó cũng đang quay bài. Quyển sách của nó đang giấu ở trong hộc bàn. Tôi đoán là nó nghĩ "chẳng lẽ giờ bảo, quyển sách em đang quay ở đây, còn quyển này em không biết à. Thôi thì cứ nhận cho rồi". Tôi với QC ngồi dưới buồn cười quá mà phải bặm môi, nhắm mắt và bịt chặt tai lại. Đề phòng thêm, tôi còn tự nhéo mình để cơn đau lấn át cơn buồn cười. Cả hai chỉ sợ cười phá lên thì xong phim. Lần đó, thằng Tùng phải về viết bản kiểm điểm cái tội quay bài trong lớp. Số của nó, một thằng chuyên quay bài rồi, hề hề.
Gửi Tùng: tớ xin lỗi vì tớ đã làm trái tim nhỏ bé và yếu đuối của cậu tổn thương. Cậu đừng giận tớ nhé...
[Chết mịa mày đi, thằng phù thủy độc ác!!! Nó là cái thằng bày trò bê tôi xuống lớp tặng quà Hoài Anh nhân dịp Va- linh- tinh làm tôi muối mặt đấy! Thằng md!]
Hết tiết, sau khi QC xin lỗi nó rối rít, thằng Tùng không những hết buồn mà còn hớn hở ra mặt. Bó chiếu!
*
**
***
Tiết 2, tiết 3 không có gì đặc sắc... tua cái.
Hết tiết 3, đến giờ ra chơi, QC nhìn tôi.
- "Em muốn anh dẫn em đi gặp Hoài Anh"
- "Ừm... có cần thiết không?", tôi ngập ngừng.
- "Anh đừng lo. Em chỉ muốn xem Hoài Anh nhìn như thế nào thôi"
- "...", tôi lưỡng lự.
- "Đi nào anh", QC ra lệnh và nhìn tôi mặt không biểu lộ cảm xúc. Đó là gương mặt khiến người khác không thể từ chối...
- "... được rồi. Để anh dẫn đi. Đừng làm điều gì linh tinh đấy. Anh không tha đâu", tôi nói với giọng đe dọa.
- "Em lớn rồi mà..."
Tôi dắt QC xuống lớp Hoài Anh. Chỉ định nhìn từ đằng xa thôi, vì nghĩ giờ ra chơi nào Hoài Anh cũng ra lan can đứng với đám bạn. Chẳng hiểu sao hôm nay không thấy đâu.
- "Đâu anh", cô bé chớp mắt.
- "Chắc là đang ngồi trong lớp rồi...", tôi trả lời.
- "Thôi để em vào nói chuyện xem thế nào. Vì dù gì em cũng muốn vậy mà"
- "Nhưng..."
- "Anh đừng lo", QC trấn an tôi.
- "Vậy cũng được. Em đi đi. Nhớ lời anh dặn đấy!!!".
- "Biết rồi, như ông cụ non", QC lè lưỡi.
Lòng tôi như lửa đốt. Không biết tôi để QC gặp Hoài Anh có sai lầm không? Chẳng hiểu có chuyện gì nữa không đây? QC hay làm mấy cái chuyện không giống ai lắm...
[next]

Chap 60

Lòng tôi như lửa đốt. Không biết tôi để QC gặp Hoài Anh có sai lầm không? Chẳng hiểu có chuyện gì nữa không đây? QC hay làm mấy cái chuyện không giống ai lắm...
Tôi đứng khuất sau cái cột ở đằng xa để nhìn theo QC. Nhìn phong thái của em chẳng có gì là muốn gây sự. Điều đó khiến tôi yên tâm hơn. Đi được một đoạn, QC quay lại, thấy tôi đứng một chỗ nhìn theo, em chỉ nhoẻn miệng cười. Nụ cười hiền khô khiến tôi có cảm giác an lòng chứ không phải nụ cười rạng rỡ làm người thấy rối ren như lạc vào mê hồn trận...
Hai thái cực đối lập cùng tồn tại trong một tâm hồn. Vừa là sự mạnh mẽ, quyết đoán, muốn làm gì phải làm cho bằng được, vừa là sự đằm thắm ẩn giấu đằng sau. QC khiến tôi tò mò, càng ngày cành muốn hiểu thêm về em. Tôi sợ rồi tim mình sẽ lỗi nhịp nếu cứ phải ở bên cô bé thế này...
Tôi nắm chặt tay lại, tự đấm thùm thụp vào ngực. Tôi lắc đầu thật mạnh như muốn rũ tung mọi suy nghĩ không hay ra khỏi đầu. Tôi gằn giọng dặn lòng "QC là em gái của mày, nhớ không M..."
QC đến trước cửa lớp, nhờ ai đó gọi Hoài Anh rồi tựa người vào lan can. Một lúc sau, Hoài Anh đi ra, gương mặt có vẻ bất ngờ vì bị một người lạ gọi. Tôi thấy thái độ cô bé trả lời QC có vẻ gượng gạo. QC quay lưng lại nên tôi không đoán được em đang nói gì. Hai người nói chuyện với nhau được tầm 5 phút thì QC chào Hoài Anh và bước đi. Tôi thở phào nhẹ nhõm, bởi vì tất cả những lo lắng của tôi chỉ là vô nghĩa...
QC lẳng lặng bước về phía tôi đang chờ với vẻ mặt trầm ngâm. Tôi dựa cả người vào tường, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt khép hờ.
- "Xinh thật đấy", QC thảng thốt.
- "Ờ...", tôi mở mắt ra rồi lại nhắm mắt lại.
- "Anh tốt số thật. Được bao nhiêu em thích..."
- "... chắc Hoài Anh không thích anh đâu", tôi đổi chân. Nãy giờ đứng một chân mỏi quá.
- "Không thích nhưng ít nhất là có ấn tượng rất mạnh. Con gái tụi em thường nhạy cảm hơn so với con trai"
- "Anh không quan tâm lắm...", tôi khẽ thở dài.
- "... nhìn xấu trai thế này mà cũng lắm cô theo. Không hiểu anh cho con người ta ăn bùa mê thuốc lú gì!?", cô bé không chịu tha.
-...
- "... ngoài đời HN có xinh bằng Hoài Anh không... ", tôi đột ngột đổi chủ đề.
- "... anh đoán thử xem...", QC nghiêng đầu nhìn tôi.
- "Bề ngoài thì một 9 một 10, nhưng tính cách thú vị hơn hẳn"
- "Anh đúng cái thứ 2 và sai cái thứ nhất", QC nháy mắt.
- "Sai chỗ nào?", tôi thắc mắc.
- "Chị em... xinh hơn..."
Giọng QC nhẹ bâng tựa như cơn gió, vô tình mang theo nỗi buồn nhuộm hồn tôi mênh mang...
Mặt tôi lộ rõ vẻ buồn bã. Tôi đang nuối tiếc khi chưa một lần được gặp HN trước khi em bỏ tôi lại. Cuộc sống là vô số sự bất công. Và tôi đang phải đối mặt với một trong số đấy. Tôi đã nghe nhiều câu nói "tình đầu đẹp nhưng buồn", vậy mà tôi vẫn không thể hình dung tình yêu của tôi lại phải trải qua nhiều sóng gió đến vậy. Những tưởng sau cơn bão, bầu trời sẽ lại sáng, thế mà tất cả còn lại chỉ là một màn đêm u tối không một tia sáng hy vọng, không một khoảnh khắc gặp nhau ngoài đời...
- "Em chưa thấy ai hoàn hảo như HN, chị của em... Xinh, thông minh, chân thành và nhân hậu", QC cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
- "Sao em gom hết tính tốt cho chị em vậy. Chị em có tính xấu gì không?"
- "Chị em cầu toàn, nhạy cảm và lòng tự trọng cao quá, nên nhiều khi chị ấy chới với vì những điều nhỏ nhặt mà người khác có thể dễ dàng bỏ qua..."
- "... Anh là người may mắn phải không QC?", tôi hỏi, nhìn em và chờ đợi...
QC không trả lời, em chỉ nhìn sâu vào mắt tôi... rất lâu. Ánh mắt cô bé hiền và ấm áp lắm. Tôi đọc được sự đồng cảm nơi em. Một ánh mắt giá trị hơn ngàn lần câu trả lời tôi đang mong chờ...
- "... mình đi thôi anh...", em quay mặt đi và khẽ quẹt mắt...
QC không bao giờ che đậy cảm xúc của mình. Em khác với HN của tôi ở chỗ đấy. Trong khi HN nhẹ nhàng và kín đáo thì QC bộc trực, yêu ghét rạch ròi và không sợ làm mất lòng ai. Thú vị thật... Cảm ơn em, cô bé đáng yêu ạ.
*
**
***
Tiết 4 là tiết thể dục, tiết học tôi xem như giờ "giải lao". Hôm nay học về chạy bền. Do được nhỏ H nhắc từ hôm qua, nên tôi lấy bộ đồ sơ cua của tôi đưa cho em, chứ mặc áo dài mà còn chạy nữa thì đúng là... hết xảy. Con trai xuề xòa mặc quần áo hơi bẩn, hơi nhàu tí cũng chả sao, chứ con gái lại khác. Mặc đồ phải thơm phưng phức mới chịu. Biết thế cho nên trước khi tôi đưa bộ đồng phục của mình cho QC, tôi phải lấy trộm nước hoa của mẹ xịt lấy xịt để.
Thế mà lúc đưa cho em, cô bé nhìn tôi với ánh mắt ái ngại, rồi từ từ, từ từ đưa lên mũi hít hít. Tôi nhìn theo, nuốt nước miếng ừng ực như bị cáo đang chờ đợi phán quyết cuối cùng từ thẩm phán.
- "Thơm thế. Anh dùng Bvlgari Eau Fraiche à?"
- "Là cái vẹo gì?", tôi đổ mồ hôi hột.
- "Nước hoa ấy"
- "Sợ em chê không thơm, nên anh lấy nước hoa của mẹ..."
- "Hay ghê. Đúng mùi em thích. Mà lần sau xịt vừa vừa thôi nhen. Nước hoa mà cứ làm như nước lau nhà ấy", em gập bụng cười...
Vào tiết, khi tụi con trai chạy xong hết thì đến lượt đám con gái. QC tham gia luôn chứ không ngồi một chỗ như tôi nghĩ. Em chạy khỏe thật chứ không có yếu đuối và tiểu thư như vài đứa con gái lớp tôi. "Đúng là dân thể thao. Chắc là cũng hay chạy bộ đây", tôi nghĩ thầm.
Không hiểu sao lúc đám con gái chạy, trong đó có QC, đa số con trai lớp tôi ngồi xếp hàng, mặt đứa nào đứa đó đờ đẫn hết cả ra. Thấy lạ, tôi hỏi.
- "Tụi mày làm sao thế?"
- "Không thấy gì à", thằng Tùng giữ mặt tôi quay về hướng đám con gái "không thấy bóng đang nẩy và người đang nhẩy à... Em họ của mày bá cháy thiệt đó", nó cười hề hề, nước dãi chảy tong tong...
Tự nhiên tôi nóng mặt, đứng phắt dậy. Tôi ra chỗ đám con gái đang đứng chờ chạy và gọi QC ra một góc.
- "Không chạy chọt gì nữa", tôi khó chịu.
- "Tại sao?", em hoảng hốt.
- "Tụi con trai đang nhìn em. Anh không thích"
- "Nhìn em thì có làm sao?", QC cắc cớ hỏi lại.
- "Nhìn bình thường không sao, tụi nó nhìn... mấy chỗ...bậy bạ lắm", tôi quay mặt nhìn sang chỗ mấy cái cây, không dám nói thẳng.
- "Anh bờm quá đi...", QC phì cười. "Rồi, không thích thì thôi..."
- "Vì em là em của anh, nên anh có trách nhiệm bảo vệ em...", tôi ra sức bảo vệ hành động của mình là hoàn toàn trong sáng.
- "Không phải lí do đâu", QC nháy mắt rồi che miệng cười. Cái núm đồng tiền của cô bé lại hớp hồn tôi... Duyên quá thể!
Tôi chỉ muốn bảo vệ em khỏi những kẻ "độc ác, xấu xa" chứ không có ý gì khác đâu. Đừng có hiểu linh tinh, nghe không cô bé...
Khi vừa định quay lại chỗ đám bạn đang ngồi, bất chợt tôi nghe giọng QC.
- "Anh không nhớ gì hay sao?"
- "Nhớ gì cơ?"
Tôi quay lại nhìn em hỏi. Em vẫn chăm chú nhìn theo một hướng, có vẻ chưa nghe thấy lời tôi. Đứng chờ mãi vẫn không thấy em phản ứng, tôi nhắc.
- "Em hỏi anh nhớ cái gì?"
Giật mình, em quay sang xua xua tay trước mặt. Khó hiểu quá!
*
**
***
Hôm nay, lớp tôi chỉ có 4 tiết, nên hết giờ 2 đứa bạn thân rủ tôi với QC đi ăn chè ở quán dì Sáu rồi mới về. Nói quán thì không phải bởi vì dì Sáu kiếm sống chỉ bằng một cái xe đẩy, to cỡ cái xe bán hủ tíu. Trên xe, dì đặt một cái tủ gương to vừa phải và đặt tất cả nguyên liệu vào đấy. Nào là đậu đen, đậu trắng, đậu đỏ, sương sáo, nước cốt dừa, thạch dừa, bánh lọt, hạt lựu, rau câu, dừa nạo, nước lọc, khoai lang dẻo, hạt đười ươi [đ biết là cái vẹo gì nhưng thấy trên trang dạy nấu ăn có ghi, nên ghi], rau câu và vân vân. Mít, đúng rồi, có cả mít nữa [mít ăn ngon mà nóng bm].
Tụi tôi hay ăn chỗ dì Sáu vì chè dì làm vừa ngon mà bán vừa rẻ. Nghe dì bảo ăn chè dì làm bổ lắm. Thật hay không không biết, mà kệ, không bổ ngang thì cũng bổ dọc, cùng lắm là bổ ngửa. Điều quan trọng khiến chúng tôi thích quán chè của dì là do dì nhớ mặt và nhớ tên hầu như hết mấy đứa tôi. Nói nhớ tên thì không khó, nhưng để ghi nó vào trong trái tim thì không phải đơn giản. Chỉ có thứ tình cảm xem chúng tôi như những đứa con của mình dì mới làm được thế. Mà lẽ đời cái gì đi từ tấm lòng chân thành thì mới dễ dàng đi đến trái tim người khác...
Sau này, mỗi lần đi xa về tôi lại đến thăm và ăn chè dì làm. Ngồi nói chuyện với dì mà bao nhiêu kỉ niệm thời cấp 3 lại tràn về. Có lẽ đó là thói quen của tôi. Mà thói quen thì không dễ dàng bỏ được...
- "Nay lại đến ăn hả tụi con?", dì Sáu hồ hởi khi thấy chúng tôi đến.
-...
Tình yêu bóng đá
Khi nhỏ, được đi đá bóng vào mỗi buổi chiều cùng đám bạn trong xóm là cả một phần thưởng hấp dẫn mẹ dành cho, mỗi khi tôi hoàn thành bài tập cho ngày mai. Vì phần thưởng đó mà có nhiều hôm tôi trốn bố mẹ không ngủ trưa chỉ để mau chóng làm cho xong. Nghĩ đến đám bán láu nháu, hả hê cười tranh nhau quả bóng là động lực làm bài trong tôi được đẩy lên ầm ầm. Lần đầu tôi trốn, dậy quờ quờ cái tay không thấy tôi đâu bố tôi bật dậy hoảng hốt. Tôi dám cá lúc đó ông suy diễn đến chuyện tôi bị bắt cóc cũng nên. Tôi nghe tiếng thất thanh:
- Thằng M đâu?
Bằng âm lượng của còi một chiếc ô tô, ông làm tôi giật mình. May mà lúc đó lúc đó tôi nhanh trí cộng thêm việc ông chưa thấy, tôi mếu máo giọng buồn như Bác mất:
- Con mới đi giải quyết nỗi buồn mà.
Có ai đời đi trách một người vì đi giải quyết nỗi buồn mà không ngủ trưa bao giờ. Bố tôi tin là điều dễ hiểu thôi. Nhớ lại chuyện đi giải quyết, có lần tôi lớp 1, vì nghe lời mẹ "làm gì cũng phải xin phép mới được làm". Trưa đó, tôi buồn quá mà mẹ thì đang ngủ say, tôi chẳng biết làm gì cả. Đến lúc không chịu được nữa, tôi mới lay mẹ dậy:
- Mẹ cho con đi...
- Đi đâu vào giờ này?
- Đi ấy ấy.
Ngó tôi cùng điệu bộ nhăn nhó, bà giục trong hốt hoảng:
- Nhanh lên! Đi vệ sinh mà cũng phải xin phép là sao? Giọng mẹ tôi hờn trách ghê lắm chắc tôi vừa phá giấc ngủ của bà với một lí do hết sứcTại mẹ dặn tôi phải xin phép chứ bộ. Có phải lỗi của tôi đâu. Sau lần ấy tôi rút ra được bài học xương máu "Dù đang làm gì, nếu mà buồn là cứ thoải mái, không cần phải chờ đợi làm gì cho nó khổ người ra".
Quay lại vấn đề đá bóng. Hồi ấy, đối với tụi tôi là cả một kỉ niệm thật đẹp. Tôi yêu bóng đá vì nó là một môn thể thao lành mạnh, giúp tôi khỏe khoắn. Hơn hết bóng đá là cả một khoảng thơ ấu đầy màu sắc. Vui khi thắng. Buồn khi thua nhưng sau đó lại toe toét ngay. Và cả đánh nhau khi bên kia chơi xấu nữa. Sẹo tay chân tôi do ngã xe thì ít mà do bóng đá thì nhiều.
Thích đá bóng nên tôi thích lây sang xem bóng đá. Tôi yêu Brazil vì vũ điệu Samba trên sân cỏ. Yêu Manchester United vì mùa giải năm 1998- 1999 với cú ăn ba lịch sử. Nhưng hồi đó, tôi có một tình yêu lớn hơn cả thảy. Tôi yêu đội tuyển Việt Nam bằng phần lớn trong trái tim, phần còn lại tôi dành cho hai đội bóng kia, gia đình, và một xíu cho cô bạn nhỏ xinh xinh hồi cấp 1.
Để tôi nói về Brazil và MU của tôi trước đã...
Tôi yêu Brazil vì...Tôi yêu Brazil vì lối đá hoa mĩ làm mê hồn người hâm mộ. Tôi yêu Brazil vì phòng thủ là một từ không bao giờ có trong từ điển của họ.Tôi yêu Brazil vì mỗi cầu thủ của họ đều là một nghệ sĩ thực thụ trên sân cỏ. Tôi yêu Brazil vì Rô béo, vì cái cách anh tả xung hữu đột xuyên nát cả hàng phòng thủ của đối phương rồi ghi một bàn thắng dễ dàng đến thế nào. Nhìn ánh mắt bất lực của hậu vệ lúc ấy, tôi sung sướng vô cùng. Tôi yêu Brazil vì Rivaldo với những cú lật bàn đèn siêu hạng - sau này chúng tôi hay gọi đùa là "lật bàn thờ". Tôi yêu Brazil vì Denilson, vì mỗi khi anh có bóng là hậu vệ đối phương phải quay cuồng vì anh. Tôi yêu Brazil ở bất cứ thời điểm nào họ cũng đều có tài năng kiệt xuất cả.Tôi còn yêu Brazil bởi vì nữ cổ động viên bốc lửa của họ - đùa thôi.Nhưng tôi cực ghét Kaka, vì tụi con gái thích ổng chỉ vì ổng đẹp trai – đá bóng thì cần gì đẹp trai, rất vô duyên.
(Các bạn đang đọc truyện trên DocTruyenVoz.Com)
Tôi yêu Quỷ Đỏ bởi vì...Tôi yêu MU vì người thuyền trưởng vĩ đại. Thử hỏi rằng có huấn luyện viên nào giàu tài năng, giàu đam mê và nhiệt huyết như ông?Tôi yêu MU vì lứa tài năng của Ryan Giggs, Paul Scholes, Beckham, Nicky Butt và anh em nhà Neville. Một thế hệ vàng mang đến biết bao nhiêu danh hiệu cùng với nỗi khiếp sợ mang tên Quỷ Đỏ thời kì ấy.Tôi thêm yêu Quỷ Đỏ vì cá tính của Roy Keane và Rooney. Cả hai cùng có chung một bầu nhiệt huyết vô tận và một cái đầu bốc lửa trên sân. Không bao giờ chấp nhận thất bại. Không bao giờ ngừng chiến đấu. Không bao giờ ngừng hy vọng. Họ luôn chiến đấu với tất cả khả năng. Nhưng nhìn họ chạy và thi đấu, tôi biết họ con mang trên lưng niềm tin của cả đội và cả những người yêu Quỷ Đỏ nữa. Tôi còn yêu MU bởi vì tinh thần chiến đấu của toàn đội cùng với lối phối hợp đa dạng đẹp mắt.Nhưng, tôi lại ghét Beckham cùng với lí do của Kaka. Cứ đẹp trai mà đá bóng là tôi ghét hết. Đẹp trai thì về làm tài tử chứ đi đá bóng chi. Sự căm ghét càng có cơ sở khi một lần xem MU đá ở quán café. Lúc tranh bóng ổng ngã. Tôi nghe một nhỏ xuýt xoa "Anh ơi! Anh có làm sao thì chết em.". Tôi quở "Dở người à! Nó ngã thì chết vợ nó chứ mắc mớ gì đến bà". Nhưng tôi chỉ dám quở thầm thôi, vì nhỏ đi cùng với một đám nữ mà. Tôi mà tăng âm lượng một chút tôi không chắc mặt tôi có khác gì con mèo không. Nói gì thì nói, tôi thích con gái yêu bóng đá. Sau này tìm vợ, thích bóng đá là một điểm cộng to đùng dành cho người yêu tôi. Quan trọng hơn cả thảy, tôi yêu Quỷ Đỏ vì màu áo đỏ cũng là màu áo của đội tuyển Việt Nam chúng tôi.
Tôi đã và sẽ yêu đội tuyển VN nhiều hơn cả MU và Brazil cộng lại...Tôi bắt đầu xem Việt Nam đá từ thế hệ vàng. Tôi nhớ, thời đó VN với Lê Huỳnh Đức, Nguyễn Hồng Sơn, Đỗ Khải, Võ Hoàng Bửu... thật sự là một tập thể rất đáng gờm. Chỉ không may thời đó, Thái Lan với Natapong và Kiatisak quá đỗi xuất sắc nên chưa một lần Việt Nam vô địch. Cái dớp cộng thêm cái bóng qúa lớn của Thái Lan làm lu mờ tất cả những đội bóng trong khu vực. Nhưng tôi yêu bóng đá Việt Nam lúc ấy.
Tôi nhớ, năm lớp 3 buổi tối tôi phải đi học thêm Toán. Đúng tối đó lại là trận Việt Nam gặp Thái Lan ở vòng loại. Năm đó tin tưởng lắm vì VN lúc đó đang rất mạnh thêm vào Thái Lan năm đó yếu đi nhiều. Nhà nhà đều tin tưởng vào chiến thắng của Việt Nam. Tôi ngồi học mà cứ như có ổ kiến ở dưới ghế. Thầy tôi dễ ghét lắm, ông cho tụi tôi 10 bài thay vì 5 bài như thường lệ. Ông thủng thẳng "Các con ráng nhé! Khi nào xong thì gọi thầy. Thầy vào trong nhà có khách chút." Tôi thừa biết "khách" của ổng là cái tivi với trận cầu nảy lửa đang diễn ra. Chẳng để tôi chờ lâu, tôi nghe ổng hét "Về nhà mà mặc váy đi. Thế mà chuyền cũng hỏng được". Ổng chửi nghe đanh đá dễ sợ. Nhưng tôi tin chắc là lúc đó hai cầu thủ mà bị ổng chửi đứng ở hai đầu sân cũng nên, vì rất nhiều lần xem bóng đá với bố tôi, tôi nghe bố tôi la "Chuyền! Chuyền! Chuyền đi chứ" mặc dầu tôi thấy trong tình huống đó chuyền được cũng là cả một vấn đề to như cái đình. Tôi đá bóng tôi biết mà...
Rồi, tôi cũng là người làm nhanh nhất, tôi đường hoàng bước vào chỗ ổng đang ngồi tiếp khách khoe
- "Thầy! Con làm xong rồi! Thầy xem dùm con đi". Ông xem qua đáp số tôi làm bằng tốc độ của ánh sáng, ổng đáp gỏn lọn:
- Đúng hết rồi đó con! Chút thầy cho 10 sau. Ra ngoài kia chơi đi con!.
- Thầy! Con muốn tiếp khách cùng thầy. Bằng một giọng không thể to hơn.
Mắt đưa tay lên miệng suỵt suỵt:
- Nói khẽ thôi con! Không các bạn biết.
hưa bao giờ tôi thấy ổng dễ thương vậy mặc dù ổng nổi tiếng là hắc ám. Hai thầy trò ngồi xem nhiệt tình, bình luận rôm rả. Tôi yêu bóng đá cũng vì vậy. Bóng đá kéo hai con người tưởng chừng như xa lạ lại gần nhau hơn, đặc biệt khi hai người đó thích chung một đội. Khi đi du học, tôi ghét cay ghét đắng tụi Ấn Độ ở chung kí túc xá, tôi cũng biết là tụi nó ghét VN bọn tôi lắm. Nhưng khi MU vô địch sau khi hạ Chelsea trên chấm phạt đền chung kết C1 năm 2008, cả hai bên nhảy cẫng lên ăn mừng, ôm nhau thắm thiết. Tụi tôi cười, bắt đầu nói chuyện với nhau sau hôm định mệnh ấy. Chiến thắng của Quỷ Đỏ còn làm tôi cười cả tuần sau đó. Nhiều người nhìn tôi cứ nghĩ rằng thằng này có vấn đề, tôi mặc kệ. Tôi điên thật mà, nhưng mà điên vì hạnh phúc. Bóng đá thật kì diệu, phải không?
Tụi nhóc bạn một lúc sau cũng thấy lục đục kéo ra, tụi nó nhìn tôi và thầy bằng ánh mắt hình viên đạn. Thầy phân trần:
- Thầy đang ngồi phân tích cho bạn M về vấn đề toán học hóc búa này.
Thấy mặt tụi nhỏ vẫn còn hằm hằm, ổng tiếp:
- Thôi! Cả lớp vào đây xem. Chịu không?
- Dạ chịuuuuuuuuuu.
Tôi chưa bao giờ nghe từ chịu được đồng thanh mà kéo dài như vậy. Thầy lấy bánh kẹo cho tụi con nít chúng tôi ăn, lấy nước cho tụi tôi uống. Chưa bao giờ tôi thấy ông cười nhiều như vậy. Lúc sau, có một vài bác đi đón con thấy tiếng reo hò cổ vũ cũng nhảy vào xem chung luôn. Trận đó, VN thắng 3- 0. Một tỉ số như mơ cho buổi tối đẹp trời. Tôi vui cả buổi tối đó. Hình như, bóng đá với đại đa số người dân VN chúng tôi là một tôn giáo thì phải. Và tôi là một con chiên ngoan đạo.
Tôi rấm rứt như đứa trẻ bị giành đồ chơi khi Brazil của tôi trượt ngã trước Pháp tại France 98. Trận đó, "người ngoài hành tinh" chấn thương không thể có mặt nhưng những người hâm mộ Brazil lúc ấy vẫn đặt trọn niềm tin, vì tất cả ngôi sao còn lại đều có mặt. Brazil thua vì sự tỏa sáng bằng hai bàn thắng sớm của Zidane. Sau đó, Petit đã đập nát hy vọng nhỏ nhoi còn lại của người Brazil bằng nhát dao định mệnh ở phút cuối cùng của trận đấu. Tôi thương Brazil vì vũ điệu Samba mê hồn không chứng minh được một chân lí mà tất cả những người hâm mộ túc cầu chúng tôi hướng đến "Bóng đá đẹp luôn chiến thắng". May thay, Pháp không phải là đội chơi tử thủ trong trận đấu đó. Có điều lối đá của họ không đẹp bằng Brazil của tôi thôi. Tôi tự an ủi mình bằng một lí do rất đỗi trẻ con như thế.
Sau này tôi còn thất thần mấy ngày khi MU của tôi hai lần thua ở chung kết C1 trước người khổng lồ đến từ Catalan, Barcelona. Đứa bạn thân là con gái của tôi lúc đó không biết chọc chọc gì đó, đang có lửa trong người tôi sạc cho nó một trận. Nhỏ im re, sợ hãi. Mấy hôm sau, thấy ân hận tôi lại lục đục chạy đi xin lỗi. Tôi có cảm tình với con gái thích và biết bóng đá là do thế. Vì lẽ nếu người ta biết, tôi sẽ được thông cảm khi tâm lí đang bất bình thường sau mỗi trận đội bóng tôi thích bị thua. Biết đâu người ta buồn dùm tôi luôn thì sao. Người ta ơi, em ở đâu? Mà chưa thích thì cũng chẳng sao, về tôi dạy cho thích sau.
Tôi cá mình chỉ là một trong số rất rất nhiều người yêu bóng đá ở VN. Việt Nam của chúng tôi là như vậy đấy. Yêu đội tuyển đến cháy lòng. Như đất nước Brazil xa xôi kia, bóng đá là một chất gây nghiện len lỏi đến từng ngóc ngách của cuộc sống. Ở đâu tôi cũng thấy người ta xôn xao về một trận bóng mới diễn ra. Tôi dám chắc chắn không đâu yêu bóng đá như đất nước của chúng tôi. Không đâu người hâm mộ lại dành tình cảm nhiều đến như vậy cho đội tuyển con cưng của mình. Họ mở hội khi VN chiến thắng. Họ trách móc và nức nở khi đứa con cưng của mình chẳng may trượt ngã. Nhưng, tôi tin chỉ với một tình yêu mãnh liệt thì người ta mới thất vọng như vậy. Thật buồn cười, cứ mỗi giải VN đá không như mong đợi, bác tôi lại bảo với tôi rằng:"Xem hết giải này thôi. Đá đấm thế thì làm cổ vũ làm gì cho mệt". Thế rồi những giải sau đó, tôi vẫn thấy bác len lén sát cánh cùng đội tuyển. Lạ thật! Câu nói của bác tôi chỉ là một câu trách hờn như đám nít nhỏ tụi tôi ngày xưa hay ba ba bắt xít nhau nghỉ chơi. Nhưng một lúc sau lại thấy rối rít tít mù như chưa có chuyện gì xảy ra. Vì còn yêu tức là còn tin, phải không Việt Nam?
Tình cảm của người hâm mộ dành cho đội tuyển Việt Nam nhiều như vậy đấy. Một thứ tình cảm khiến con người ta nao lòng, để rồi dòng dòng người đổ xô xuống đường hòa chung niềm vui với mỗi khi Việt Nam chiến thắng. Tôi yêu cái cách bày tỏ tình cảm của người hâm mộ với đội tuyển nước nhà. Yêu cái cách họ thất vọng, hồi hộp và hạnh phúc. Yêu cái tình yêu họ dành cho bóng đá, sao mà nồng nàn và sâu sắc đến thế. Và yêu cả cái cách họ bày tỏ nỗi đau, sự tê tái của mình. Tôi tự định nghĩa với mình rằng tình yêu của chúng tôi dành cho đội tuyển cũng chính là tình yêu quê hương và dân tộc. Yêu lắm đất nước này!
Tôi chẳng bao giờ quên được hình ảnh các cầu thủ VN trong trận chung kết Sea Games 25 khi Việt Nam đang bị dẫn một bàn. Tôi thương nỗ lực của các cầu thủ. Thương sự quyết tâm trong bất lực và những giọt nước mắt của Thành Lương. Tôi xót xa khi thấy hình ảnh Vũ Phong khẩn trương kéo Phước Tứ, lúc anh đang bị thương, ra ngoài sân để tiếp tục niềm hy vọng. Tôi thương hình ảnh Vũ Phong trượt chân ngã đau khi cố gắng cứu một đường bóng ra biên. Tôi hiểu sự cố gắng trong bất lực của họ vì đội bóng của tôi đã từng trải qua những giây phút đó.
Nhưng bây giờ, ngay tại thời điểm này tôi biết tình yêu mình dành cho tuyển đã sứt một miếng không nhỏ sau vụ bán độ của Văn Quyến, Quốc Vượng tại Sea Games 23. Các anh không biết rằng mình đã bán luôn đi tình yêu và niềm tin của rất nhiều những cổ động viên VN luôn sẵn sàng sát cánh cùng các anh trên con đường vinh quang. Tiền quan trọng thật đấy. Nhưng tiền có quan trọng bằng niềm tự hào dân tộc và tình cảm của những người hâm mộ chúng tôi hay không? Lúc đó, tôi nói riêng và người hâm mộ nói chung thất vọng thật sự, vì niềm tin của chúng tôi bị chà đạp một cách không thương tiếc. Ngày hôm ấy, nỗi đau bị phản bội đã vượt ra khỏi giới hạn chịu đựng, nó đã chạm vào cực hạn dành cho một tình yêu, một niềm đam mê.
Dành tình yêu cho bóng đá cũng giống như dành tình yêu cho một đứa con tinh thần vậy. Sẽ có lúc tình yêu ấy làm cho người ta thăng hoa, nhưng cũng có lúc tình yêu ấy lại làm cho con người ta cảm thấy trống trải và chán chường. Hãy vun đắp lại niềm tin nơi chúng tôi nhé, bóng đá Việt Nam. Chúng tôi sẵn sàng tha thứ, nhưng chỉ một lần và chắc chắn rằng một lần cũng là quá đủ đối với các anh rồi, phải không!?
Mẹ tôi
"Trên thế giới có rất nhiều kỳ quan
Nhưng kỳ quan tuyệt vời nhất chính là trái tim của người mẹ."
Điều đó ít nhất là đúng với tôi...
Trái tim dũng cảm
Nhớ một lần tôi bị 7 điểm khi học cấp 2. Ngày ấy, bị 7 điểm đối với tôi là một cơn ác mộng thật sự bởi mẹ tôi đe:
- Học hành đàng hoàng. 7đ trở xuống là mẹ bắt cởi truồng, đánh một trận trước mặt mấy bạn nữ. Sau đó, thì đuổi ra khỏi nhà.
Tôi sợ đánh và đuổi thì ít mà sợ cởi truồng trước mặt các bạn nữ thì nhiều, nên tôi lo học lắm. Chẳng may, lần ấy tôi mệt làm bài không có tốt, nên điểm 7 trời đánh nó ám tôi. Tôi lo lắng, quả này là xong phim rồi. Chiều hôm ấy biết mình mang trọng tội, tôi cầm chổi quét nhà, nấu cơm và còn cả không đi đá bóng nữa. Tôi làm tất cả những gì có thể chỉ với một mong ước nhỏ nhoi rằng mẹ sẽ giảm nhẹ tội cho tôi như tù nhân được ân xá để ra tù sớm vậy. Tôi không cần ra tù sớm, tôi chỉ mong rằng bà không bắt tôi phải làm cái điều kì cục kia. Còn nhỏ nhít gì nữa đâu. Mà bà nói là làm, đàn ông mà được như mẹ tôi chắc sẽ thành công lắm.
Dạy xong, mẹ nhẹ nhàng hỏi:
- Hôm nay ngoan thế con?
Tôi thề, tôi chưa bao giờ nghe thấy một giọng nhỏ nhẹ mà có sức nặng lại khủng khiếp như vậy. Tôi cũng nhẹ nhàng khai "tội" của mình sau khi đã khoe thành tích để phủ đầu. Mẹ tôi chẳng nói gì, tôi biết bà giận ghê lắm. Bà hỏi:
- Giờ sao con. Y án hay là mẹ ra khỏi nhà, con chọn đi.
Ơ! Tự nhiên không bị gì mà còn được mẹ ra khỏi nhà nữa. Chẳng phải suy nghĩ lâu, tôi chọn phương án 2. Tôi tưởng bà đùa, ai dè bà làm thật. Mẹ tôi không nói không rằng, ra cửa, đi dép và bước đi. Lúc sau thấy mình hớ, tôi hoảng quá lẽo đẽo chạy theo Mẹ để xin chọn lại phương án thứ nhất, mặc dầu tôi biết bà mà đồng ý là tôi khóc ầm lên ăn vạ liền. Chịu thôi, tôi sợ mọi người giận tôi mà. Mẹ chẳng trả lời gì cả, cứ thế mà bước. Đã thế lại còn chọn những đường vắng và tối mà đi nữa chứ, trời ơi. Những gì tôi linh cảm đã thành sự thật, từ đằng xa tôi đã thấy 2 thằng cô hồn đứng giữa đường nói chuyện với nhau. Chắc mẹ tôi không để ý vì mắt bà kém với lại đang giả bộ giận quay đầu lại mất uy với con thì sao – sau này tôi mới biết, mẹ tôi ác thiệt. Còn 20m, rồi 10m nữa là đến chỗ 2 thằng ôn kia rồi mà Mẹ tôi vẫn không dừng. Bà cứ băng băng đi mặc kệ "nguy hiểm" đằng trước và tiếng tôi gào thảm thiết sau lưng. Còn 5m, tôi tuyệt vọng với ý nghĩ rằng quả này đi sẽ không bao giờ quay trở lại rồi. Nhưng không, không những không sợ, bà đi hiên ngang giữa bọn ác. Đã thế thấy mẹ tôi đi ngang qua, bọn chúng con im thin thít mới sợ chứ. Chắc chúng nghĩ gặp thứ dữ rồi cũng nên. Nói thật, lúc đó tôi nhỏ nên hoảng thôi, chứ giờ có mà tôi vác cả 2 thằng trên vai chạy cũng nên, tất nhiên cùng với điều kiện chúng nó không lớn hơn bao nhiêu. Mẹ tôi dũng cảm thật. Tôi nể bà lắm.
Sau này, khi đi học ở xa, tôi còn nghe chuyện một mình mẹ tôi chống trộm thế nào. Chống trộm nghe cho oai chứ thật ra bà thấy hai thằng đang lúi húi ở hành lang liền chạy một mạch vào nhà tắm đóng cửa lại, im thin thít một giờ đồng hồ liền mới dám ra. Nói vậy, chứ như vậy là dũng cảm rồi. Gặp người khác chắc ngất rồi. Không dũng cảm sao mà chạy nhanh dữ vậy. Nghe người ta đồn rằng tốc độ mẹ tôi lúc đó chạy không chừng phá kỉ lục thế giới về chạy ngắn cũng nên.
Trái tim biết lẽ phải và biết hy sinh
Hồi nhỏ, tôi có tật là thích sờ tay mẹ. Chẳng hiểu có gì hay ho mà hồi đó tôi mê đến thế. Miền Bắc mùa đông rét cắt da cắt thịt, thế mà khi tôi đòi "Trả tay con đây" là mẹ lại cắn răng vén ống tay lên. Con nít mà biết gì đâu. Sau này, mỗi khi kể lại tôi xấu hổ phủ nhận hết "làm gì có chuyện đó" mặc dù tôi biết bà chẳng nói dối bao giờ.
Hồi tôi vào cấp 2, hay 3 gì đó, bướng bỉnh luôn làm theo ý mình và luôn tâm niệm mẹ quá khắt khe và chẳng tâm lí gì cả nên tôi ít nói chuyện với mẹ lắm. Bà không quan tâm đến chuyện ấy, chắc bà nghĩ vào tuổi tôi lúc ấy như vậy là bình thường. Mẹ lo cho tôi theo cách riêng của bà. Thương thì thương thật đấy nhưng đã làm sai là chết ngay. Lúc đó, tôi sợ mẹ lắm. Anh trai tôi đến đại học mà vẫn còn bị đánh thì tôi đã là cái đinh nhỏ gì. Rất nhiều lần, tranh luận với mẹ vì một vấn đề chẳng giống ai với cục tức to đùng, tôi điên máu lao xuống bếp định cầm dao làm một phát để kết thúc cuộc đời đầy đau khổ này. Lại thôi, vì tôi nghĩ chắc sẽ đau lắm. Lúc đó với bà chỉ có 2 nguyên tắc.
1. Mẹ không sai bao giờ.
2. Nếu mẹ sai hãy xem lại điều 1.
Dần dà tôi cũng quen với quân luật của mẹ. Lo học, không ham chơi. Đau khổ nhất là nguyên tắc "không đi chơi quá 10h" vẫn được áp dụng khi tôi vẫn còn trong đại học. Nhưng đó là về nhà thôi, chứ ở trên kia thì ai quản được tôi. Có lần, đang ngồi café với đám bạn cấp 3, tôi nhận được tin nhắn của mẹ. Chỉ 2 chữ thôi mà nó ám ảnh tôi đến bây giờ. "Về ngay" cả đám bạn đồng thanh rồi cười ồ lên mỗi khi tôi nhận được tin nhắn sau 10h ngay cả sau này tôi đã đi làm rồi. Sầu ơi là buồn. Đám bạn mắc dịch mỗi khi đi chơi với tôi đều thỏ thẻ "Hôm nay cục cưng của mẹ có về sớm không con?" rồi khúc khích cười. Tôi vênh mặt "Giờ anh mày là trụ cột trong gia đình rồi, thích lúc nào về thì về. Nghe chưa!?". Nói vậy thôi, chứ cũng chẳng bao giờ tôi đi chơi quá muộn cả. Ngoan đã ăn vào trong máu của anh em tôi rồi cũng nên.
Chuyện nhường nhịn những gì tốt nhất cho chồng con là một điều hiển nhiên mà bà mẹ nào cũng làm được. Ở mẹ tôi sự hy sinh vĩ đại hơn nhiều. Ngày ấy mang thai tôi ở tuần thứ 10, mẹ tôi bị sốt xuất huyết. Bác sĩ khuyên mẹ tôi nên phá đi không may gặp quái thai thì sau này sẽ khổ lắm. Mẹ tôi dứt khoát không nghe, mà vừa khóc vừa trả lời "Dù nó có thế nào thì nó vẫn là con em". Khi sinh tôi ra, nói không lo thì hơi điêu, bà nhỏm dậy hỏi mọi người "Con em thế nào các anh chị ơi?". Một bác trêu mẹ tôi "chẳng thiếu gì cả, đã thế lại còn thừa cái củ gì nữa cơ". Cả phòng hộ sinh phá lên cười. Tôi dám chắc lúc đó bà đã khóc vì niềm tin và sự hy sinh của mình là không uổng. Ông trời công bằng với tất cả mọi người mà, huống chi là một người tốt như mẹ.
Cấp 3, một lần mẹ nói với tôi "Con trai mới biết yêu mẹ chứ chưa biết thương mẹ". Khi ấy tôi chưa hiểu hết được ý nghĩa trong câu nói của mẹ. Nhưng đến bây giờ tôi tin là mình đủ khôn để cắt nghĩa được hai từ đẹp đẽ ấy. Tôi yêu mẹ vì mẹ mang đến cho tôi những gì đẹp đẽ nhất. Nhưng, tôi thương mẹ khi tôi hiểu được sự hy sinh và nhọc nhằn mẹ chịu để mang lại cho tôi những điều đẹp đẽ kia...
Trái tim biết yêu thương
Nếu ai đã từng tiếp xúc với Mẹ tôi, họ sẽ bị ấn tượng bởi lòng nhân hậu của bà.
Ngày xưa, học trò mẹ tặng nhà tôi một con Cún Nhật. Nó xinh lắm. Lông trắng muốt. Mẹ tôi thương nó lắm. Bà chảy nước mắt mỗi khi Cún nhớ mẹ của nó những ngày đầu về. Rồi nó cũng lớn, khôn, đẹp và lì lợm kinh khủng. Nhưng những ai cứng đầu tôi gặp lại thường là những người sống tình cảm nhất. Họ chỉ tìm cách che giấu điều ấy qua vỏ bọc mạnh mẽ của mình. Cún nhà tôi cũng thế. Không vừa ý nó là nó bày tỏ thái độ không ưng ý ngay, nhưng mỗi khi nịnh mẹ tôi là nó lại ngoan, hiền một cách đáng sợ. Nằm cuộn tròn, thu lu quanh chân bà như một cuộn bông khổng lồ vậy. Hễ có khách, nó là người đầu tiên ra đón. Ăn mặc lịch sự thì không sao. Mặc áo mưa, hay nhìn không đàng hoàng là chết với nó ngay. Đặc biệt mấy chị nữ xinh xắn thì nó quí lắm, xem như người nhà ấy. Chó mà cũng thích gái đẹp, con này khôn như ma.
Rồi một ngày Giôn đến. Một con chó lai Phú Quốc điềm đạm và tình cảm hiếm thấy. Cả nhà tôi chia đều tình cảm cho cả hai cục cưng trong nhà. Nhưng, Cún thì khác, nó không chịu san sẻ tình cảm của với bất kì ai. Nó gây sự với Giôn khi mẹ tôi cho Giôn ăn. Nó cắn chân khi thấy tôi vuốt ve Giôn trước mặt nó. Có điều, nó bé hơn Giôn nhiều lắm. Một, hai lần thì có thể bỏ qua nhưng đến lần thứ ba thì con Giôn cắn trả với tất cả dồn nén bấy lâu. Tôi chưa bao giờ thấy con Giôn giận đến như vậy. Con Cún bị thương, nặng lắm. Mẹ tôi vừa khóc vừa lau vết thương cho nó. Vết thương chưa lành hẳn, nó lại gây sự với Giôn mặc dù biết rằng người chịu thiệt sẽ vẫn là mình. Nó không sợ. Nó chiến đấu cho những yêu thương đã từng thuộc về nó. Nó không muốn một nửa, nó muốn tất cả. Tôi thấy nó ích kỉ trong tình yêu. Nhưng tôi phục nó thật sự vì nó dám làm những gì nó cho là đúng mặc dù nó biết trước hậu quả mà mình sẽ nhận có kinh khủng đến cỡ nào. Vết thương cũ của nó tái phát. Toàn thân nó nham nhở những vết thương. Mẹ tôi thương nó đứt ruột.
Và một lần, nó lại là người đầu tiên ra đón khách. Nhưng không giống những lần trước, lon ton chạy trước dẫn khách vào nhà, lần này nó chạy đi mất. Tôi biết, nó đã nghĩ nơi này đã không còn thuộc về mình. Mẹ tôi hét tên nó. Được một quãng đường, đủ xa để mẹ tôi không còn đuổi kịp, nó quay đầu lại nhìn mẹ tôi lần cuối, tôi nghĩ là nó đã khóc. Có lẽ, nó sợ rằng nếu bà ôm được nó, nó sẽ thay đổi quyết định của mình mất. Đó là lần cuối mẹ tôi còn nhìn thấy nó. Phải mất 3 tháng, mẹ tôi mới hết buồn vì chuyện này. Nhớ nó ư, bà nghĩ về nó như một đứa con bà dành tình cảm nhiều nhất. Một con người cá tính, cứng đầu bao giờ cũng để lại trong lòng tôi nhiều cảm xúc như vậy, vì tôi biết rằng trong sâu thẳm người ta bao giờ cũng sẵn sàng làm tất cả cho những gì mình yêu thương qua hình ảnh của nó. Tôi nhớ nó. Mẹ tôi còn nhớ nó gấp bội lần.
Sau này Giôn mất, mẹ tôi buồn thêm mất 2 tháng nữa. Mẹ là người đầu tiên tôi thấy làm giỗ cho một con vật. Tôi không cười dù tôi biết là có nhiều người nghe xong sẽ cười vào hành động của bà. Tôi tin tình yêu thì không cần lí do, mà bản thân đã có lí lẽ riêng của mình. Tôi yêu Mẹ cũng vì lẽ đó. Đối với con vật mà bà còn yêu thương đến như vậy, thì không lí nào bà không yêu thương con người và đặc biệt là những người thân yêu, ruột thịt.
Đi qua hàng phở ế, Mẹ tôi thương quá liền bảo với tôi: "Con trai! Hai mẹ con mình vào ăn giúp người ta đi." Mặc dù, phở ở chỗ này ăn chẳng ngon lành gì, nhưng cà hai mẹ con đều cảm thấy vui vì tôi tin mẹ tôi đã mang đến một ngày đẹp trời cho quán phở ấy. Sau này, quán dẹp, Mẹ con tôi chẳng còn được ăn tô phở hạnh phúc – như cách mà tôi hay thường đùa với mẹ như vậy. Tôi học được từ mẹ một điều "đôi khi một việc làm tưởng chừng như nhỏ nhặt của mình cũng mang lại một niềm hạnh phúc vô tận cho người khác". Đôi lần, tôi biết bà buồn vì lòng tốt của mình bị lợi dụng. Nhưng, không vì thế mà tôi thấy bà ngừng giúp đỡ người khác, bởi vì những gì đã thuộc về bản năng thì sẽ là bất biến. Bản năng của bà là mang đến yêu thương cho người khác kia mà.

BÌNH LUẬN VỀ TRUYỆN

Truyện đọc nhiều nhất!
Bạn đang đọc truyện trên website DocTruyenVoz.Com
Các bạn đang đọc truyện trên DocTruyenVoz.Com, website đọc truyện voz nhanh, đẹp, không quảng cáo khó chịu... Hãy LIKE Facebook DocTruyenVoz dưới đây để cập nhật những truyện mới nhất!
Tên

#BạnLoằn,1,#BạnThânYêu,1,#BiênGiớiNgàyThángNăm,13,#BíMậtKinhHoàngTrongQuánNet,1,#CáChépMùaDịch,1,#ChịQuảnLýDễThương,6,#ChuyệnBựaThờiĐiHọc,1,#ChuyệnCủaBun,1,#ChuyệnLinhTinhTạiHạ,1,#ChuyệnLoạnXịNgậu,1,#CóLẽAnhQuáNgốc,1,#CóNênYêuCôBạnThânĐểBảoVệCôẤy,1,#ConGáiSếpTổngVàOsinCấpCao,19,#CôBéHàNội,7,#CôGiáoChủNhiệmCủaTôi,1,#CưaChịHàngXóm,1,#DầuKhí,1,#DòngĐờiNổiTrôi,5,#DuyênTrời,1,#ĐãNhớMộtCuộcĐời,11,#ĐứngDậyTừVấpNgã,4,#ĐừngLàCảThếGiớiCủaNhau,13,#GáiĐếnỞCùngNhà,37,#GấuEmCóVõ,1,#GấuEmLàHotGirl,1,#HậuHóaĐơn,14,#HậuHóaĐơnPhiênBảnThực,23,#HóaĐơn,140,#KhépLạiQuáKhứ,7,#KhôngPhảiTruyệnKinhDị,1,#KýSựChuyểnMộ,21,#LàmNghệThuậtPhảiCóĐamMê,1,#LàmViệcTrongQuánMassage,21,#LàngQuêThànhPhốTôiVàEm,85,#LờiTrầnTìnhCủaMộtẢĐiếm,1,#LỡTaySờGấu,1,#LỡYêuNgườiTình,29,#NgàyHômQuaĐãTừng,6,#NgheCaveKểChuyện,36,#NhậtKýBuồnChuyệnTù2013,26,#NhữngChuyệnBựaThờiSinhViên,1,#NiềmHạnhPhúcCủaMộtThằngNghèo,13,#ÔiCáiCuộcĐờiCủaTôi,9,#PhảiLòngAnh,1,#QueEmĐấtĐộc,1,#QuêNgoại,1,#RanhGiới,8,#Sau5NămGấuĐãDốiEm2Lần,1,#TánCôGiáo,1,#TánGái10kSub,16,#TiềnHóaĐơn,51,#TìnhYêuHọcTrò,74,#TôiĐangChănRauLàVợCũ,1,#TôiLàGáiDịchVụ,1,#TộiLỗi,48,#VozNgoạiTruyện,1,#VôTìnhHônGáiEmPhảiLàmSao,10,#XinLỗiAnhYêuEm,5,#YêuCaveCaoCấp,12,#YêuGáiDịchVụVàCáiKết,1,#YêuThầmChịHọ,157,#YêuThầmVợBạn,1,100 ngày cố yêu,1,1730.365.2.1,13,7 ngày làm gia sư,1,Anh có thể tặng em một nụ hôn không,1,Anh ơi em không phải là rau,1,Bạn gái cũ làm thư ký,33,Bạn gái tôi là lớp trưởng,1,Bản lĩnh ếch cụ,1,Bắt gặp gấu ôm eo thằng khác,1,Bị con bạn thân nhìn thấy chết em rồi,1,Bị đâm khi đi chơi cùng Gấu,1,Bị ép đi xem mặt gái,21,Bị gái ở bể bơi vô ảnh cước vào bụng,1,Boys Già,4,Bố vợ tôi,1,Bỗng dưng anh yêu em thiên thần bé nhỏ,4,Cách chinh phục gái hơn tuổi,72,Cai sữa,1,Cảm nắng chị cùng dãy trọ,13,Cảm ơn em con cave đã thay đổi cuộc đời anh,1,Cát tặc,14,Câu chuyện về 1 checker,9,Chàng lớp trưởng và cô nàng đanh đá,11,Chàng trai năm ấy tôi từng theo đuổi,1,Chăn rau,1,Chăn rau ai dè yêu thật,1,Chị ơi anh yêu em,1,Chuyện của một thằng bị bệnh tim,1,Chuyện của tôi,22,Chuyện em xả hơi,1,Chuyện FA kinh niên và có vợ như nào,1,Chuyện Q4,1,Chuyện tình buồn của tôi,53,Chuyện tình của anh nhân viên văn phòng và con gái cảnh sát,24,Chuyện tình của mình với gấu người Đài Loan,31,Chuyện tình của tôi nàng và con chó,1,Chuyện tình với em hàng xóm,1,Chuyện tình zồng,5,Chuyện tù,3,Chuyện về người phụ nữ,26,Chuyện xưa và nay,6,Có gấu là người Hàn,1,Con bạn thân,26,Con đường mang tên em,29,Con Thầy - Vợ Bạn - Gái Cơ Quan,2,Cô bạn gái người Mỹ của tôi,29,Cô gái của sếp,19,Cô gái thích coffee đen,1,Cô giáo chủ nhiệm của tôi,11,Cô giáo Em sẽ mãi ở trong trái tim anh,39,Cô giáo và học sinh,2,Cô trợ lý và nàng gia sư,51,Cơn mưa ngang qua,1,Cuộc chiến giữa Nhíp xinh và Quần đùi hoa thủng đũng,26,Cuộc đời một giấc mơ,1,Cuộc đời tôi và những mối tình đi qua,54,Cuối cùng mình cũng lấy được vợ,1,Cưới em gái tiếp viên quán cà phê,1,Cười lên cô bé của tôi,129,Cứu gái đụng xe và câu chuyện tình buồn,1,Cứu net một em sinh viên hot girl,1,Danh Sách Truyện,302,dauphongver01,3,Dầu khí,28,Dì ơi có phải là tình yêu,2,Dì tôi là một teen girl,7,doithayxx,8,Drop,51,Du học Liên Xô,73,Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt,1,Đã nói lời tạm biệt,1,Đang viết,37,Định mệnh của tình yêu,1,Đôi mắt người xưa,1,Đừng đùa với gái hư,1,Đừng đùa với teen,1,Em đã bỏ nghề làm nông nghiệp như thế đó,1,Em đã là thiên thần,23,Em đã lỡ một tình yêu,1,Em đã nuôi con của người em yêu như thế nào,7,Em hàng xóm đối diện nhà tôi,4,Em hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà,51,Em hàng xóm xa lạ,1,Em KTV Massage,1,Em là cô bé của anh,7,Em nhân viên của mama,4,Em sinh ra là để hạnh phúc,78,Gái net,19,Gái trọ cạnh phòng,8,Game Online Chuyện tình 5 năm trước,1,Gấu đã tán em như thế nào,1,Gấu hơn mình 6 tuổi,1,Gấu kute và cực kỳ bá đạo,4,Gấu mình ngủ với 1 gã đã có vợ,1,Gấu mới cao tay trả thù gấu cũ,1,Gấu phản bội sau 7 năm yêu nhau mặn nồng,1,ghost,2,Gia đình hắt hủi say nắng cô nàng lớp 12,51,Giá như dừng yêu,3,Giảng Viên lái xe bất đắc dĩ,33,Gio_Vo_Tinh2710,2,Giới hạn tình bạn hay vượt rào,4,Góp tiền chơi cave,1,Hành trình cưa đổ MC,1,Hành trình tìm lại,25,Happy Ending,33,Hãy hiểu anh người anh yêu,14,Hẹn ước Bồ Công Anh,4,Hoàn thành,198,Học sinh,33,Hối hận vì lấy vợ sớm,1,Hồi ức của một linh hồn,8,Khi vozer đưa gái đi chơi,1,Khiêu vũ giữa bầy gõ,30,Khiêu vũ giữa bầy les,18,khovigaitheo,2,Không lẽ nói cho cả thế giới rằng mình đang yêu,7,Không phải truyện kinh dị,12,Kỷ niệm ngu nhất trong cuộc đời,1,Ký ức xưa,3,Là duyên hay là nợ là chăn hay bị chăn,7,Làm thằng đàn ông tốt không phải lúc nào cũng hay,1,Làm việc cùng EX,1,Lắng nghe nước mắt My memoirs,3,Lần đầu hút cần,1,Lỡ ngủ với chị,1,Lời trần tình của một ả điếm,25,Minh Hoàng và Hoàng Vi,3,Mối tình đầu,1,Một đêm trăng lạnh trai lông bông cảm nắng gái lạnh lùng,1,mrxau,3,Mùa gấu chó,1,Mưa hay nước mắt,31,My Memory,39,Này điếm em yêu chị,1,Này em làm cô dâu của anh nhé,9,Nên là chúng mình lấy nhau đi,1,Ngày không Phây,1,Ngẫm,52,Nghề bồi bàn,20,Nghề Vệ Sĩ,4,Nghi vấn cao thêm sau 4 năm tu luyện,32,Ngỡ quên và ngàn ngày nhớ,43,Người con gái áo trắng trên quán bar,3,Người con gái nghiền chữ nạ,1,Người yêu cũ của gấu dọa giết em,1,Người yêu tôi là gái hạng sang,15,Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,41,Nhập viện xa nhà Gái thành phố thương,4,Nhật ký anh yêu em,9,Nhật ký chăn rau,7,Nhật ký gã tồi và cô cave bé nhỏ,1,Nhật ký Hoàng Vy,22,Nhật ký làm bố,1,Nhật ký những ngày đầu làm vợ,1,Nhật ký những ngày mưa,17,Nhỏ bạn thân bị less,21,Những đứa em gái và bà xã hiện tại,16,Nó lại nhớ anh như một thói quen khó bỏ,1,Nocturne 1 kí ức đẹp,1,Nợ duyên nợ tình,28,Nửa đêm gấu cầm dao,1,Ở chung với gái,23,Phải lòng anh,3,Phụ nữ không hề khó hiểu,1,Ra mắt gia đình ex,13,Sad Ending,14,Sau 10 năm gặp lại em đã có gấu là bạn thời lớp 1,5,Say nắng cô em tán cô chị,5,Say nắng gia sư của em trai,9,Săn nã,40,Sống chung với gái,8,Tạ Trùng Linh hồi ký,1,Tại Hạ,9,Tán cô giáo,39,Tán gái bên Hàn,1,Tán gái cùng cơ quan,1,Tán gái dễ ợt,1,Tán gái hơn tuổi và những bài học,2,Tán gái khó thế sao,1,Tán gái ở nhà,31,Tán gái Tây,15,Tán gái Tây trên Meowchat,6,Tâm sự,8,Tâm sự của chàng trai 18 tuổi sắp làm bố,12,Tâm sự của một thằng con trai tỉnh lẻ say nắng gái thành phố,1,Tâm sự hồi ký về trại Sa La Điên,1,The day you went away,43,The Khải Huyền,18,Thời trẻ trâu và chuyện tình tù,4,Tiền nhiều thì có nên mua nô lệ về chơi,1,Tín dụng đen,18,Tình đầu sau 1 đêm trắng và phát hiện ra sự phũ phàng,1,Tình yêu và tình dục,1,Tôi đã tiêu 10k như thế nào,1,Tôi đi tán gái,1,Tôi Em 2 thế giới,1,Tớ có thể yêu cậu cũng có thể quên cậu ngay lập tức,1,Trả thù gấu chó,16,Trai ngoan dính phải gái hư,1,Trót yêu,1,Trớ trêu,1,Truyện 18,27,Truyện cười,17,Truyện cười Vôva,47,Truyện ma,7,Truyện ngắn,95,Truyện tâm linh Bố em,1,Từ gặp ma đến gặp gấu,25,Tưởng nhầm gái hư đc nhầm gái ngoan,22,Vẽ em bằng màu nỗi nhớ,47,Vì cuộc đời là những luống rau,8,Vị tình đầu,12,Videos,12,Vo_Tonq_Danh_Meo,12,Vợ chồng hàng xóm,1,Vợ ơi anh biết lỗi rồi,27,Vợ xăm hình hổ báo nhưng rất chung tình,44,Vợ yêu,8,Vợ yêu ơi anh yêu em nhiều lắm,1,Xin lỗi em bởi vì anh nghèo,1,Yêu bé Dừa,2,Yêu chị cùng công ty,1,Yêu cô bạn học cùng cấp 1,4,Yêu em là hạnh phúc đời anh,1,Yêu em nhanh thế,1,Yêu em quá nhanh và nguy hiểm,8,Yêu gái dịch vụ và cái kết,11,Yêu gái matxa và kết cục,1,Yêu người cùng tên,70,Yêu người IQ cao,26,Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái,16,Yêu thầm em gái bạn thân,1,
ltr
item
DocTruyenVoz.Com: Vị tình đầu - Chap 51 → 60
Vị tình đầu - Chap 51 → 60
Đọc Truyện Voz - Truyện Voz - Truyện Dài Voz - Vị Tình Đầu - Chap 51 - 52 - 53 - 54 - 55 - 56 - 57 - 58 - 59 - 60
http://lh4.ggpht.com/-e6cYxohBP-k/VSzHyk7VBkI/AAAAAAAADJM/vlU9o8mBMAI/s1600/vitinhdau.jpg
http://lh4.ggpht.com/-e6cYxohBP-k/VSzHyk7VBkI/AAAAAAAADJM/vlU9o8mBMAI/s72-c/vitinhdau.jpg
DocTruyenVoz.Com
https://www.doctruyenvoz.com/2015/04/vi-tinh-dau-chap-51-60.html
https://www.doctruyenvoz.com/
https://www.doctruyenvoz.com/
https://www.doctruyenvoz.com/2015/04/vi-tinh-dau-chap-51-60.html
true
3715675415566788023
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts XEM TẤT CẢ Đọc tiếp Reply Cancel reply Delete Đăng bởi Home TRANG TRUYỆN Xem tất cả CÓ THỂ BẠN THÍCH TAG ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Không có truyện nào! Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April Thg 5 June July August September October November December Thg 1 Thg 2 Thg 3 Thg 4 Thg 5 Thg 6 Thg 7 Thg 8 Thg 9 Thg 10 Thg 11 Thg 12 just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow NỘI DUNG NÀY ĐANG BỊ KHÓA BƯỚC 1: Chia sẻ lên Facebook Bước 2: Bấm vào link bạn vừa chia sẻ trên Facebook Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy Table of Content
A+ A-