Nhập viện xa nhà - Gái thành phố thương - Chap 11 → 20

Chọn chế độ đọc: Sáng - Tối
Nhập viện xa nhà, gái thành phố thương

Chap 11

Đêm hôm đó tình trạng sức khỏe của tôi khá khẩm hơn. Dù chân vẫn khá đau nhưng sau 1 liều giảm đau, tôi lăn quay ra ngủ, cũng có thể là do tôi thiếu ngủ quá rồi.
Một tia nắng sớn len lói qua khung cửa kính rọi vào mắt tôi làm tôi tỉnh giức. Bình minh lại đến với cái bệnh viện này, lại một ngày nữa tôi không có Trang, hi vọng nỗi nhớ sẽ giảm dần theo thời gian.
Chẳng biết bố dậy từ khi nào nữa. Thấy tôi dậy bố đã chạy đến hỏi han rồi đi chuẩn bị đồ vệ sinh cá nhân và bữa ăn sáng cho tôi. Hôm nay bố còn xung phong bón cháo cho tôi nữa, tuy rằng hơi vụng về nhưng tôi thấy rất vui nên cố nuốt cho bằng sạch tô cháo. Cái cảnh 2 người đàn ông chăm sóc nhau dễ làm người khác cảm động lắm. Bằng chứng là 2 bố con được cả phòng chú ý. Người thì nói 2 bố con tình cảm, người thì cười tôi lớn tướng rồi còn làm nững bố.
Buổi sáng trong bệnh viện trôi qua tẻ nhạt, tôi chỉ nằm nhìn ra ngoài hành lang xem có gái không ngắm cho đỡ buồn con mắt. Gái đâu chẳng thấy, chỉ thấy người nhà bệnh nhân ra tám chuyện, mấy ông bệnh nhân vẫn đi lại ra ngoài hóng và bắn thuốc lào. Tự nhiên tôi thèm được gãy tay như chúng nó quá, tôi không được phiêu diêu tự tại như chúng nó. Trước giờ tôi rất tâm đắc câu:" Họ hơn mình cái giàu sang, mình hơn họ cái lang thang ngoài đường." Nhưng giờ tôi còn chẳng lang thang được nữa, thua thiệt đủ đường.
Hôm nay chị Phượng có ca trực, chị vào tiêm cho tôi 2 mũi chống phù nề và kháng viêm rồi đi luôn, chẳng buôn dưa lê bán dưa chuột được tí nào. Cũng may là trưa bọn thằng Tùng vào chơi, không tôi buồn héo người mất.Vừa vào bọn nó đã làm um cái phòng tôi lên:
- Ngày qua không gặp bạn có nhớ tôi không?- Thằng Tùng lẻo mép, xách cái quạt đặt lên giường tôi rồi làm trò.
- Nhớ chứ, nhớ lắm, lại gần đây tao hôn một cái được nào.- Tôi bật luôn, gì chứ chém gió với làm trò tôi chả ngán thằng nào.
- Đây, hôn đi.- Thằng Tùng quay mông về phía mặt tôi làm cả bọn cười sặc sụa, còn tôi thì nằm chửi thề, chân tôi mà lành thì tôi đạp nó bay ra ngoài cửa rồi.
Thấy tôi có vẻ cáu, nó nịnh hót:
- Giận à, thôi đừng giận tôi mà, tôi có quà cho bạn này.- Nó cố làm cái giọng ẽo ọt, điệu chảy nước, nghe mà không nhịn được cười.
Nói rồi, nó rút trong túi nilon một đôi quần đùi mới cứng ra, ướm thử vào nó.
- Tôi biết bạn không coi trọng tiết hạnh, nhưng cởi chuồng 3 ngày thì trơ trẽn quá. Người làm bạn như tôi không thể chấp nhận được.- Nó lại giở cái giọng mất dậy ra.
- Trơ cái đầu mày, tao đã mặc được đâu.
- Được rồi, mà tôi chỉ là người vận chuyển thôi, người khác mua cho bạn đấy.
- Ai thế- Tôi tò mò
- Hỏi nhiều quá, mặc đi.
Nói rồi nó ra đóng cửa ra vào lại, nó với thằng Cường giúp tôi mặc quần. Một thằng nhẹ nhàng nâng chân tôi lên, thằng kia xắn ống quần phải rồi từ từ luồn vào, cẩn thận đến mức quần không vào chân đau của tôi.
- Thế nào, bỏ được cái chăn ra thỏa mái chứ- Thằng cường cười tươi roi rói ngắm nhìn thành quả của nó.
- Ờ, nhưng thế này đi vệ sinh khó thấy mẹ.
- Tưởng bạn thông minh thế nào hóa ra bạn ngu đ' tả nổi, cái ống quần to thế kia để làm gì.- Thằng tùng nói chen vào.
Thấy mình ngu thật, tôi vội vàng đánh trống lảng sang chuyện khác:
- Ờ, mà quần này là người khác mua thế quà tao đâu. Đệch, chúng mày thăm bệnh mà tay không bắt giặc hả.
- Quà á, mai nhé.- Thằng Cường nói tỉnh bơ.
- Đêch, mai dài hơn thuổng.
- Thật đó, mai có quà chọ bạn, quà đặc biệt luôn.- Thằng Tùng nói có vẻ nghiêm túc lắm.
- Đặc biệt cực, nhưng anh có thích không thì em cũng không biết- Thằng thiện im ỉm từ nãy, bây giờ mới phọt ra 1 câu, 1 câu làm tôi tò mò đến tột độ.
- Là cái gì thế, thuốc lào à?
- À đệch, tí em quên mất, em có mang thuốc lào cho anh đây, để em đi mồi.- Nó nói rồi lục túi ra gói thuốc lào, định ra cửa mồi thì tôi ngăn nó lại:
- Thôi khỏi, lát nữa, thế không phải thuốc lào là cái gì, úp úp mở mở, khó chịu thấy mẹ.
Ba thằng nhìn nhau nhưng chẳng thằng nào nói câu gì, im như thóc.
- Giả vờ điếc à.- Tôi hỏi gặng.
- Điếc cc, đặc biệt là đặc biệt, đ' thích nói đấy, sao không.
Nghe thằng Cường nói song câu ý, tôi chán hẳn, làm mặt giận không nói năng gì nữa. Tôi đã nói bao nhiêu lần rằng tôi ghét nhất cái kiểu úp úp mở mở, đã thế lại còn thái độ với cán bộ, bực cả mình.
Thế nhưng cũng chỉ được một lúc, sau vài câu trêu đùa của thằng Tùng, tôi lại vui vẻ như chưa có gì xảy ra. Tính tôi là thế, chẳng giận ai được lâu cả.
Bốn thằng lại ngồi chuyện trò rôm rả. 3 thằng trổ tài bổ hoa quả, thằng Thiện bưng một chút ra ngoài mời bố tôi tiện thể mồi cho tôi điếu thuốc luôn. Chúng nó vô tư ngồi đánh chén hoa quả của bệnh nhân rồi say sưa tán chuyện. Hết chuyện điện tử rồi đến chuyện gái gú, chuyện xóm trọ. Cứ thế tới tận chiều tối chúng nó mới về. Bao nhiêu là chuyện, làm tôi quên béng đi cái vụ quà cáp khi nãy chúng nó nói.
Bọn nó về thì bố vào với tôi ngay, nhìn tôi mặc quần không phải quấn chăn nữa, bố thắc mắc:
- Ơ, bọn nó mua quần đùi cho đấy à?
- Vâng, sao hả bố.
- Thôi không sao, tại bố cũng nhờ cái Trang mua cho mày một đôi rồi.
- Trang á? Bố nhờ làm gì, phiền phức ra.
- Thì hôm qua nó gọi cho bố, bố định mua nhưng chẳng biết mua ở đâu, cũng chẳng biết nhờ ai, nhờ nó luôn, có gì đâu mà phiền.
- Gọi cho bố? Lúc nào? Có việc gì? - Tôi hỏi một tràng dài.
- Hôm qua lúc bố đi xin truyền đạm cho mày, hỏi thăm mày thôi chứ có việc gì đâu.
- Haizz, thôi từ sau Trang gọi bố đừng có nghe nhe.
- Mày buồn cười nhờ, bố thấy nó quá là chu đáo, nhiệt tình với mày đấy. Sao mày thế được.
- Bố không hiểu được đâu.
Tôi như muốn gào lên. Hiếm khi tôi dám nổi nóng trước mặt bố. Tôi hiểu, bố cũng dành cho Trang nhiều thiện cảm. Trong gia đình tôi, có lẽ bố là người tiếp xúc với Trang nhiều nhất, bố là người hiểu Trang đã từng tốt với tôi, chăm sóc, thậm chí là giúp bố quản lí tôi như thế nào. Bằng chứng là khi trước, mỗi khi tôi đi học về, bố thường hỏi han tôi dạo này tôi với Trang thế nào, Trang có hay lên chỗ tôi không. Và mỗi lần Trang gọi điện cho bố, bố thường vui ra mặt, kể với tôi.
Nhưng tôi biết nói thể nào cho bố hiểu bây giờ, chẳng lẽ tôi nói toẹt ra rằng" Trang không vào đây nữa đâu, Trang bỏ con để đến với người khác đấy bố ạ."
Không được, nói thế bố sẽ thương hại tôi mất, tôi cũng không muốn Trang trở nên xấu xa trong mắt bất ai. Có lẽ tôi nên im lặng, im lặng là cách tốt nhất.
Ngày cứ thế trôi qua, màn đêm lại ập đến. Bao nhiêu chuyện đau đầu. Tôi cứ áy náy chuyện bố rất quý Trang, chắc bố vẫn đinh ninh chuyện Trang đang về quê có việc thật, sớm muộn cũng vào đây cùng bố chăm sóc tôi. Tội thật, chờ đợi đã là một cực hình, còn đây là chờ đợi trong vô vọng, sự chờ đợi không bao giờ có kết quả.
Còn nhiều chuyện nữa, tối nay mẹ gọi cho bố nói rằng chị gái tôi có biểu hiện vỡ ối, nhập viện lúc tối rồi. Còn anh Thanh gọi điện về báo sắp mãn hạn tù, gửi tiền cho anh để anh chuẩn bị làm một bữa liên hoan nho nhỏ chia tay anh em bạn tù, sắm chút quần áo và bắt xe về quê, chứ trong tình trạng thế này, nhà tôi không thể lên tận Thanh Hóa mà đón anh được, vả lại đây là đi cải tạo lần 2, nên tình cảm và sự tin tưởng của mọi người dành cho anh chẳng còn là bao. Nhưng nếu tôi không bị thế này, chắc chắn là tôi sẽ đi, như thế anh sỡ bớt mặc cảm và tủi thân.
Tôi cầu trời khấn phật cho mẹ con chị được mẹ tròn con vuông. Anh tôi tu tâm đổi tính, chịu khó làm ăn, xây dựng gia đình., chứ vẫn chứng nào tật ấy thì tôi cũng chẳng biết anh sẽ lại đem tới bao nhiêu rắc rối cho nhà tôi nữa, mẹ chịu khổ vì anh nhiều lắm rồi.
Bị lạc vào những lo lắng ấy, tôi quên béng đi món quà đặc biệt mà bọn thằng Tùng đề cập lúc chiều. Thiếp đi lúc nào không hay.
Trưa hôm sau, khi tôi và bố vừa ăn cơm song, tôi đang ngồi đánh bài trên mạng. Thua bao nhiêu tiền rồi, mãi mới được ván liêng thì thằng Thiện gọi đến :
- Anh đang làm gì đấy.
- Đang nằm viện chứ đang làm gì, trêu anh à.
- Hề Hề, bọn em vào chơi nha.
- Hôm nay nắng quá mày bị điên rồi à. Vào thì vào lại còn bày đặt xin phép.
Bị tôi chửi điên mà thằng này vẫn cứ cười hề hề, đúng là điên thật:
- Thế anh đã chuẩn bị tinh thần nhận quà đặc biệt chưa.
Lúc này tôi mới sực nhớ ra, nhưng vẫn thản nhiên đáp:
- Có cái đ' gì mà phải chuẩn bị tinh thần.
- Tí rồi biết, thôi em chuẩn bị vào đây.
Nói rồi nó tắt máy luôn làm tôi không kịp moi móc được 1 tí thông tin về cái mà bọn nó gọi là" quà đặc biệt". Bình thường, tôi chẳng hám gì quà cáp cho lắm, kể cả là ngày sinh nhật, cái tôi theo đuổi chỉ là những cuộc vui. Nhưng lần này thì khác, bọn nó làm tôi tò mò quá, tôi cũng chưa bao giờ nghe đến" quà đặc biệt" cho một thằng bệnh nhân nằm viện. Sẽ là cái gì nhỉ, hôm qua có quần đùi chả nhẽ hôm nay" quà đặc biệt" sẽ là quần sịp chăng. Ai chứ mấy thằng bạn trời đánh của tôi thì dám thế lắm.
[next]

Chap 12

Tôi thấp thỏm chờ, không biết mấy thằng bạn trời đánh chuẩn bị đem đến cho tôi cái gì thì chị Phượng vào, tay xách theo mấy cuốn truyện, miệng cười tươi roi rói:
- Nằm vậy buồn không ku, chị có quà nè.
- Chị thiêng vậy, em cũng đang chờ quà nè.
- Gì, chờ quà của chị hả, biết đâu mà chờ.
- Nhận vơ, quà của bạn e mà.
- Vậy hả? - Mặt chị buồn tiu ngỉu.
- Vâng, nhưng mà em thích cái này lắm, em vốn thích đọc truyện, lại đang ăn không ngồi rồi thế này nữa chứ.
Tôi nói mà chẳng thèm nhìn mặt chị, cứ cắm mặt lật đi lật lại mấy cuốn truyẹn. Chị đem cho tôi cuốn" quán gò đi lên" và " mùa hoa cải" của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, cộng thêm 3 cuốn Doremon nữa, đúng thể loại mà tôi thích. Thấy tôi xum xoe vào mấy cuốn truyện, gương mặt chị rạng rỡ trở lại ngay tức thì:
- Thật chứ? - Chị đưa ánh mắt dò xét kiểm tra xem tôi có trả vờ thích không.
- Khổ quá, thật, hoàn toàn là thật, được chưa, có cần phải thề không?
- Thôi khỏi, thề là nghề của đàn ông rồi, mà có quà gì mà chờ ác dữ vậy ta?
- Em chịu, bọn nó bảo là quà đặc biệt, thấy nghi quá.
- Của trai hay gái vậy? - Chị lại đưa ánh mắt dò xét.
- Thì mấy thằng bạn em hay vào đó.
- Con trai giờ cũng bày đặt quá nhỉ, cho chị chờ cùng nữa được không, tò mò quá.
- Oke luôn.
Chị ngồi luyên thuyên với tôi chuyện hôm qua chị đi tiêm bị mấy thằng thanh niên ghẹo. Nghe chị chửi sau lưng chúng nó mà tôi buồn cười đau cả bụng. Dễ hiểu thôi, tại chị cũng xinh quá mà. Chị không phải xinh theo kiểu nhỏ nhắn đáng yêu giống như Trang, không phải kiểu xinh theo kiểu xôi thịt nhìn là chỉ muốn chiếm hữu cái thân xác ấy, càng không phải kiểu cá tính tomboy. Chị xinh theo cách của chị, rất lạ.
Ngồi nói chuyện với chị thời gian trôi nhanh thật, thoáng cái đã hơn 20 phút trôi qua, chị đang phàn nàn là mấy thằng bạn tôi cao su, không khéo tôi bị chúng nó cho leo cây thì bọn nó rục rịch kéo tới.
Khác hẳn thường lệ, mọi hôm chúng nó đi tới đâu là nơi đó biến thành cái chợ, lao vào phòng làm loạn ngay. Hôm nay khác hoàn toàn, đứng gọn hết bên mi cửa như đợi ai đó vào cùng.
Khi bọn nó dừng hẳn lại, vẫn còn tiếng dép. Không, đúng hơn là tiếng guốc lộc cộc vẫn đang bước tới, rất gần.
Tiếng động đó khiến tôi không thể rời mắt khỏi cái cửa ra vào. Và khi Trang đứng giữa trong tầm mắt của tôi, tôi đã hiểu món quà đặc biệt đó là gì.
Trang cười, tôi không hiểu vì sao Trang lại cười nữa. Nhưng nó thật rạng rỡ, nụ cười như mùa thu tỏa nắng. Nụ cười có thể đánh sập lòng sĩ diện của tôi, khiến tôi u mê và quên đi hiện thực. Từ ngày nhập viện, lần đầu tiên tôi nhìn thấy mặt trời, mặt trời đang mọc ở trên gương mặt, trên đôi môi của em, nó làm lu mờ tất cả mọi thứ xung quanh tôi hiện tại. Tròn mắt tôi hiện giờ chỉ có Trang.
Tôi như đứng hình mất vài dây, hồn như lìa ra khỏi xác, chỉ khi Trang nhè nhẹ bước đến bên cạnh tôi, tôi mới hoàn hồn.
Trang lễ phép chào bố tôi và chị Phượng rồi mới quay ra nhìn tôi, cái nhìn trìu mến tràn đầy tình cảm.
- Anh ổn chứ.
Giọng Trang thỏ thẻ, tôi không nghĩ là mình được nghe cái giọng nói này một lần nữa, thật ấm áp, tôi có thể nghe cái giọng nói này cả đời mà không biết chán. Nhưng tôi đâu phải là cái công trình công cộng, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, từ khi cái nụ cười trên môi em tắt đi, là tôi đã lấy lại được cái lòng sĩ diện của mình rồi.
- Em nghĩ không có em là anh chết ngay à- Tôi cười nửa miệng, buông lời chua chát.
- Anh đừng như thế nữa có được không?
- Được thôi, nhưng mà e về đi có được không?
Trang im lặng nhìn tôi, nhìn không chớp mắt. Đôi mắt mọng lên, rồi những giọt buồn lại hoen mi em. Chỉ trong ít ngày, đây là lần thứ 3 tôi nhìn thấy em khóc, nước mắt phụ nữ có sức mạnh vô hình nào đó làm giảm bớt ý chí, đánh nhụt nhuệ khí của đàn ông. Nhưng bấy nhiêu đó chưa đủ để tôi lung lay, tôi tiếp lời:
- Em thấy chưa, a chỉ toàn làm e đau khổ, toàn làm e phải khóc, sao em còn chưa về?
Trang vẫn không nói gì, chỉ khóc, khóc thành tiếng, hai tay đưa lên dụi mắt liên tục, thi thoảng lại nấc lên như 1 đứa trẻ con. Có lẽ vì thế mà tôi bị mấy người đàn ông của cuộc đời tôi phản bác mạnh mẽ, đầu tiên là bố:
- Này, mày ăn nói cho đàng hoàng, bạn đến thăm mà mày cứ đuổi nguầy nguậy thế hả.
- Thế bây giờ cái Trang nó thăm mày với tư cách bạn bè, sao mày phải thế nhờ, tưởng mày biết đối nhân xử thế lắm cơ.- Được bố tôi mở lối, thằng Cường nhảy vào ngay.
- Tao không rõ chuyện bọn mày thế nào, nhưng cái Trang nó muốn tốt cho mày nó mới vào đây, mày nghĩ lại đi.- Thằng Vỹ a dua theo.
Chị Phượng thấy tình hình có vẻ căng thẳng nên xin phép bố tôi và chào mọi người đi làm việc, có lẽ chị thấy ở đây không tiện. Còn tôi, mấy lời cảnh tỉnh như que củi chắn ngang miệng tôi, không cho tôi nói thêm câu gì. Tôi đã tự dặn lòng mình rằng cho dù thế nào đi nữa, bất kỳ trường hợp nào xảy ra tôi cũng sẽ cư xử cho đáng mặt một đấng nam nhi. Cho dù có xa nhau đi nữa, người ta cũng nhớ đến mình, nuối tiếc mình chứ không phải là hối hận vì đã yêu phải thằng như mình. Ấy thế mà giờ tôi đang cố tình làm Trang phải đau, phải xấu hổ. Nếu vì Trang làm mình đau mà giờ mình phải trả thù thì tôi thật sự hèn quá, nghĩ vậy, tôi liền dịu xuống, nhưng vẫn giọng lạnh lùng:
- Em ngồi đi.
Rõ ràng tôi nói rất to vậy mà Trang vẫn đứng trơ trơ ra đó,thấy vậy bố tôi liền giục:
- Ngồi đi cháu, kệ nó, không phải ngại đâu.
- Đúng đó, tính thằng này nó thế, Trang còn lạ gì.- Thằng Vỹ động viên.
Bấy giờ Trang mới chịu ngồi, nhưng không chịu ngồi xuống giường tôi mà ngôi nhờ giường bác Chiến.
Mọi người vẫn trò chuyện rôm rả để xua đi cầu bầu không khí giữa tôi và Trang. Đương nhiên là tôi không tham gia, tôi bị bơ luôn cả buổi đó, chủ yếu là xoay quanh hỏi chuyện Trang cho Trang bớt ngại.
Hôm đó, bọn nó cũng về sớm, Trang ở lại chiều tối về sau. Chúng nó về, bố tôi cũng ra hành lang ngồi uống nước với anh Hào( anh bị gãy tay cùng phòng tôi), để lại tôi cho Trang, có lẽ bố muốn giành một chút gì đó riêng tư cho 2 đứa.
Trang ngồi sang giường tôi, vẻ mặt hiện rõ sự rụt rè, và e ngại. Trang ngồi rất sát, sát đến mức hông Trang đang chạm vào hông tôi, nhưng tôi cảm nhận được một khoảng cách không tên vô cùng to lớn khiến chúng tôi trở nên vô cùng xa cách, khoảng cách một vòng trái đất, tên bài hát mà tôi và Trang đã từng song ca rất nhiều lần.
Tôi không làm sao có thể xoay ngược được cái khoảmg cách đó, nhưng Trang thì làm được, lại một lần nữa, Trang chủ động:
- Anh không nhớ e à.- Trang rụt rè
- Em ở đây mà không nhớ a Thịnh đó à.- Tôi hỏi ngược lại, vẫn giọng điệu chua chát.
- Em chưa từng nhớ- Đôi mắt Trang long lanh như cầu khẩn một sự tin tưởng.
- Anh nhớ chưa từng.....
- Là sao?
- Anh nói nghĩa đen đấy thôi, có gì khó hiểu đâu.
- Ngĩa là... là anh nhớ em chưa từng thấy, Anh cũng rất nhớ em.
Trang nói rồi đưa cả hai bàn tay đặt lên tay tôi, tôi vội vàng rụt lại.Tôi im lặng như kiểu thừa nhận rằng" em nói đúng rồi đấy". Trang từ từ thu đôi bàn bàn tay lại, cắn nhẹ vào môi, nét mặt hụt hẫng nhưng vẫn tiếp lời:
- Nhớ mà như vậy, rõ ràng a đâu có muốn gặp em.
- Ừ, a nhớ nhưng a không hề muốn gặp e.
- Tại sao? - Trang như muốn hét lên.
- Vì anh sợ gặp anh sẽ lại phải nhớ hơn nữa
- Vì em bây giờ là của người khác rồi, a không có quyền tơ tưởng đến em nữa.
- Em không hiểu cái cảm giác, một người cứ đến rồi lại đi nó trống rỗng và hụt hẫng thế nào đâu, a thiên về tình cảm lắm không coi nhẹ nó như người khác được.
- Em nên tự hỏi em ý, sao em quay lại đây làm gì?
Tôi nói một tràng dài, bao nhiêu dồn nén tôi đều nói ra hết, may mắn rằng tôi vẫn giữ lại được một thứ mà nó cũng đang tực trào rất muốn tuôn ra, đó là nước mắt. Thấy thái độ của tôi, Trang có vẻ rất sợ sệt, thu người lại, bình thường Trang đã rất nhỏ bé, lúc này tôi thấy Trang nhỏ bé và mong manh hơn rất nhiều, tôi hạ giọng:
- Anh xin lỗi, anh hơi to tiếng với em.
- Anh không cần xin lỗi, là em có lỗi khi đã đến đây.
Tôi thở dài, cứ nghĩ rằng ngay sau câu nói đó Trang sẽ quay gót và biến mất hẳn khỏi cuộc đời tôi, nhưng không, những việc Trang làm tôi không bao giờ đoán trước được, Trang không về mà nhìn thẳng vào mắt tôi và nói, đôi mắt đã hơi ngấn lệ:
- Nhưng anh có biết không, lúc bố bảo anh rất yếu phải truyền đạm, em đã muốn chạy vào ngay lúc đó. Chỉ 2 ngày thôi mà em soạn đến cả gần 3 chục tin nhắn muốn gửi cho anh rồi xóa đi, em chẳng làm việc gì được ra hồn cả, lo lắng cho a làm e trở thành một con hậu đậu mất rồi.
- Thì sao?
bao nhiêu lời lẽ thiết tha của Trang được tôi đáp lại bằng một câu hỏi cộc lốc và lạnh tanh, khiến cho đôi mắt Trang không còn là ngấn lệ nữa, những giọt nước mắt đang lăn dài xuống má:
- Em biết những điều đó chẳng có nghĩa lí gì với anh cả, từ trước đến nay em chưa hề cầu xin a điều gì. Nhưng bây giờ em cầu xin anh có thể cho em chăm sóc a đến khi a ra viện được không, cầu xin anh đấy.
- Em còn người yêu đấy - Tôi cười nhếch mép, những lời tha thiết với tôi bây giờ cũng chỉ nhạt như nước ốc.
- Em không quan tâm, em bất chấp tất cả.
Trang nói to hơn, nước mắt chảy dòng dòng, nhìn Trang, tôi không nỡ lòng nào từ chối, nhưng tôi cũng chẳng dễ dàng chấp nhận như thế được:
- Thôi được, em cho anh thời gian suy nghĩ nhé.
- Thời gian? là bao nhiêu lâu?
- Hết đêm nay?
- Lâu vậy, nhanh hơn được không, mọi khi a đâu có phải suy nghĩ gì đâu.
- Ừ đúng, ngay bây giờ anh cũng trả lời em được, nhưng câu trả lời sẽ là không.
Trang im lặng một lúc, suy nghĩ gì đó, rồi rụt rè nói:
- Vâng, anh cứ suy nghĩ đi, nhưng bây giờ để em chăm sóc" tạm" anh 1 lát nhé, một lát thôi rồi e về ngay.
Câu mặc cả của Trang tí nữa thì làm tôi phì cười, cũng may mà tôi vẫn giữ được vẻ lạnh lùng boy, gật đầu một cái, mặt lạnh tanh.
Trang hiểu ý, gương mặt rạng rỡ trở lại, chẳng ai sai mà đi lấy chậu và khăn mặt rửa ráy cho tôi, bổ hoa quả ép tôi ăn.
Ngồi một lúc rất lâu nữa, Trang chỉ hỏi và tôi chỉ trả lời cho đến sẩm tối Trang mới về.
" Có hay không" Yes or lâu". Câu hỏi đó cứ đeo đẳng theo tôi suốt từ lúc Trang về.Trang có gửi vài tin nhắn hỏi thăm nhưng tôi cũng chẳng buồn trả lời.
Buổi tối trong bệnh viện ồn ào không kém cái quán trà đá đối diện cổng trường mà tôi hay ngồi trà đá ngắm gái cùng đám bạn. Bệnh nhân và người thăm nom ra ra vào vào nườm nượp, đến bố tôi cũng làm một ấm trà, ra ngồi hút thuốc lào cùng anh Hào và vài người khác. Riêng tôi một góc giường mải mê chạy theo những suy nghĩ của riêng mình. Nếu chị Phượng không vào thì chẳng biết đến khi nào tôi mới thoát khỏi dòng suy nghĩ ấy nữa:
- Nghĩ gì mà ngẩn tò te vậy ku?
Chị đánh tiếng làm tôi giật cả mình:
- Sao lúc nào chị cũng im ỉm như ma vậy?
- Hehe, im ỉm hồi nào, vào là nói luôn đấy thôi, nhỏ Trang về rồi hả.
- Vâng, em đang đau cả đầu đây.
- Sao thế? Kể chị nghe đi.
Chả hiểu sao cái gì tôi cũng có thể kể hết cho chị Phượng, tôi kể thật tường tận cuộc đối thoạicuar tôi và Trang lúc chiều, nghe song, chị nghiêm mặt hỏi tôi:
- Ku còn tin Trang không?
- Trước thì tuyệt đối, nhưng giờ em không biết nữa, nhưng cũng chỉ là bạn bè thôi mà chị.
- Ừ, thế thì đồng ý đi, bạn bè thì ksao, dù sao có người con gái thường trực bên cạnh ku thì vẫn tốt hơn, để một mình bác chị thấy bác vất vả lắm, nhưng e phải chuẩn bị tâm lý Trang sẽ ra đi bất cứ lúc nào.
Tôi gật gật như hiểu ý chị, nhưng chưa kịp nói câu gì thì bố tôi chạy vào, gương mặt hơn hở:
- Trung.. Trung ơi... Chị Loan sinh rồi.
[next]

Chap 13

Tôi gật gật như hiểu ý chị, nhưng chưa kịp nói câu gì thì bố tôi chạy vào, gương mặt hơn hở:
- Trung.. Trung ơi... Chị Loan sinh rồi.
Bố nói không ra hơi nữa, cứ ấp a ấp úng, có lẽ là do mừng quá. Tôi cũng mừng không kém, vội vã hỏi:
- Thế nào hả bố, để con gọi về nhà.
- Đẻ rồi, con gái, mày gọi về luôn đi.
Tôi vội vàng quay trái quay trái quờ cái điện thoại rồi bấm thẳng vào số mẹ, mẹ bắt máy, chưa kịp nói gì thì tôi đã nhảy vào họng:
- Mẹ ơi, chị đẻ rồi à, thế nào hả mẹ.
- Ừ, cháu gái 3 cân rưỡi, mẹ con nó khỏe, cái Loan nó đẻ chứ không mổ nên không mê man gì.
- Vâng, vâng, thế là mừng rồi, thôi mẹ chăm chị đi nha, biết vậy con yên tâm rồi.
- Ừ, chóng khỏe mà ra viện chơi với cháu con nha.
Tôi dạ dạ vâng vâng rồi tắt máy luôn, sung sướng kể lể với bố. Tôi yên tâm hẳn đi, chị chưa được mẹ tròn con vuông tôi lo ngay ngay, người ta bảo người chửa là cửa mả mà, không lo sao được. Giờ nhận được tin này, tôi như trút bớt đi được một gánh nặng. Bố cũng mừng ra mặt, con đầu cháu sớm mà, bố tôi lại 60 tuổi đầu rồi, mong có một mụn cháu để bế lắm chứ.
Chị phượng cũng cười cười nói nói chung vui với bố con tôi cả tối, đêm hôm đó bố không ngủ được sớm, cứ cầm cái điện thoại ra ra vào vào.
Còn tôi sau khi nói chuyện với chị Phượng, tôi như đả thông tư tưởng được phần nào. Phải đến tận 2h đêm, cái giờ mà tôi chắc chắn mà trang đang say giấc ngủ, tôi mới nhắn tin cho Trang, gọn gàng và dễ hiểu:
- Anh đồng ý...................
Sáng hôm sau, giấc ngủ của tôi bị phá rất sớm bởi chị Phượng:
- Dậy, dậy mau.
- Gì thế, em đang ngủ mà.
- Hôm nay bác sĩ đi thăm buồng, dậy đi người ta đến bây giờ.
- Lại còn có cả vụ này nữa hả- Tôi nhăn nhó.
Chẳng nói chẳng rằng chị dựng tôi ngồi dậy rồi cắt băng ở chân tôi ra, để lộ vết mổ còn sưng tấy, như một con rết ngoại cỡ đang bám từ đầu gối xuống tới hết cẳng chân. Chị dựng tôi dựa vào tường rồi đi làm tương tự với các bệnh nhân khác ở cùng phòng.
Sau vụ thăm phòng đó, tôi mới biết là chân tôi không duỗi thẳng ra được, chỉ có thể để ở góc 90 độ. Và tiếp đến là vụ bẻ chân tôi cho nó thẳng, đau thấu trời xanh, tôi phải nài nỉ mải là để tôi tự tập dần ổng mới tha cho.
Thế là cả sáng hôm đó tôi ngồi duỗi duỗi gập gập cái chân mà không biết chán. Đến khoảng 10h thì Trang gọi đến:
- Alo.
- Anh à, bảo bố lát đừng mua cơm nha.
- Sao thế?
- Em nấu rồi đem vào, anh k thick ăn cơm quán mà.
- Thôi, thế lỉnh kỉnh lắm- Thèm thấy mẹ nhưng tôi vẫn làm cao.
- Kệ anh đó, ăn cơm quán em vẫn bắt anh cho hết cơm em nấu đó.
- Này, đừng có được đằng chân lân đằng đầu nha.
- Không biết, không biết, không biết... Chờ em nha.
Trang lại để tôi không kịp trở tay đã tắt máy, cứ thích cái gì là làm cái đó và bắt người khác phải nghe theo, làm như mình là bà chúa không bằng. Lẩm bẩm thế nhưng tôi vẫn đang sướng thầm trong bụng, lâu quá rồi tôi khong được ăn cơm nấu. Thèm quá.
Mà kể ra Trang tự nhiên thật, cứ tự nhiên như chưa từng xa cách. Người con gái này thật khó hiểu, có lẽ cả đời này tôi chẳng thể nào mà hiể hết được.
Chờ đợi gần một tiếng, bụng tôi bắt đầu réo như lũ lợn đói thì Trang mới mò tới, khệ nệ xách theo đồ ăn bát đữa, nhìn thấy tôi, Trang chạy vào, nở nụ cười tươi rói:
- Tèn ten- Trang giở mấy khay thức ăn ra.
- Gì thế, anh quen em hả.- Tôi bất ngờ trước sự nhí nhảnh của Trang.
- Chứ sao, em biết ngay kiểu gì anh cũng đồng ý.
- Tự tin ghê..
- Haha, em mà lị... A chờ em có lâu không.
- Có, nhưng mà là chờ cơm chứ không phải chờ em.
- Điêuuuuuu.. Thấy em đến có mừng không- Trang kéo dài chữ điêu ra, đáng yêu kinh khủng.
- Ừ mừng.. mừng lắm được chưa.
Tôi nói kiểu ỡm ờ cho song, nhưng thực ra cũng mừng lắm, tôi mà có đuôi chắc cũng quẫy nhặng lên rồi.
- Ngoan thế chứ, để em gọi bố vào ăn cơm.
Nói rồi Trang chạy tót ra ngoài, tôi thì lục lọi túi đồ xem Trang mang đến cái gì, ăn vụng vài miếng chứ đói sắp ngất rồi.
Trang nấu toàn món mà tôi thích, có khoai tây chiên, chả cá rán, rau cải luộc và 1 lọ ruốc. Sinh viên chỉ thế thôi là sang choảnh lắm rồi, tôi bày biện sẵn ra tiện tay nhúp vài miếng chả có, thơm ngon kinh khủng, lâu rồi đâu có được ăn.
Bữa cơm 3 người rất vui vẻ, như một gia đình nhỏ vậy, tôi mường tượng đó là bố cùng với con trai và con dâu. Lâu rồi tôi không được một bữa ngon miệng như thế,đang bệnh bệnh mà đả hết tận 3 bát cơm.
Bố thì cứ tấm tắc khen Trang từ đầu đến cuối bữa, chẳng biết bố bồ kết Trang thật hay là khen cho Trang sướng, mải cười không ăn được cơm để tôi ăn được nhiều hơn nữa.
Xong bữa lại một người một việc, tôi ngồi xỉa răng rung đùi, bố lại ra hiên nước thuốc, còn Trang đương nhiên phải dọn dẹp tất tần tật. Nhìn Trang thu vén dọn dẹp, tôi lại tưởng tượng Trang là vợ tôi, người vợ bít yêu thương chồng, đảm đang thu vén công việc gia đình, suy nghĩ ấy làm tôi sung sướng và cười trong vô thức, thấy vậy, Trang đặt tay lên trán tôi, giở giọng trêu ghẹo:
- Không ấm đầu, anh bị sao mà cười mình thế? - mặt Trang cũng tỏ vẻ quan ngại.
- Nhớ người yêu ở quê nên điên chút thôi.- Tôi chữa thẹn
- Bày đặt, anh thì làm chó gì có ai yêu.- Trang bĩu môi.
- Cũng từng có vài con chó nó yêu rồi mà.
- Á à, nói xấu người yêu cũ này.
Trang bặm mồm, bặm miệng giở trù cù nách tôi, tôi dùng tay chống cự cũng không ăn thua, phải dùng tới khổ nhục kế. Tôi cố tình hơi giê chân nhẹ một cái rồi la lên ăn vạ
Dùng khổ nhục kế với con gái luôn là một thượng sách, tưởng tôi đau thật, Trang vội vàng đỡ lấy tôi, đặt tôi ngồi dựa vào người Trang.
Một cảnh tượng ngược đời hiện ra giữa bệnh viện, tôi tựa gọn vào lòng Trang, khiến cho cả năm giác quan của tôi phải hoạt động cật lực.
Tôi ngửi mùi hương thoang thoảng từ mái tóc đang lòa xòa trên mặt, sau mái tóc ấy là đôi mắt đang rất sợ sệt và lo lắng. Tôi cảm nhận đầu tôi đang gối vào vật gì đó, hơi gồ ghề nhưng vô cùng mềm mại, tất cả đều rất quen thuộc, tôi muốn nhắm mắt lại và tận hưởng cái cảm giác ấy, nhưng tôi cứ nghĩ một đằng tôi lại làm một nẻo, tôi cố gắng gượng dậy để thoát khỏi vòng tay và mái tóc ấy.
Tôi nhăn nhó cố gượng, nhưng tôi chẳng tài nào mà tự ngồi dậy được nếu không có sự giúp đỡ từ Trang, nhìn tôi thở mệt nhọc, Trang lo âu hỏi:
- Anh sao thế?
- A ksao, a hết đau rồi.
- Anh ngại với em đúng không.
Bị Trang nói trúng tim đen khiến tôi im lặng như một cách để thừa nhận.
- Anh này- Trang thỏ thẻ
- E cứ nói đi.
- E ctay với a Thịnh rồi?
- Gì cơ? Sao lại thế? - Tôi nhìn thẳng vào mắt Trang để chờ đợi một lời thẳng thắn.
- E không biết, e muốn có thể toàn tâm toàm ý chăm sóc cho anh.- Trang vội vàng né tránh ánh nhìn của tôi, cúi gầm mặt xuống.
- Lý do đơn giản thế thôi sao?
- Vâng, là em không tốt đúng không?
Tôi chẳng biết phải trả lời câu hỏi ấy thế nào nữa. Tôi cũng không biết nghe song tin này tôi nên vui hay nên buồn nữa, tôi như người đang ngồi trên cây chuối lênh đênh giữa biển, thực sự mất phương hướng.
- Anh này
Tôi quay ra nhìn Trang:
- Anh đừng suy nghĩ gì cả, e không bao giờ hối hận đâu, nếu đã đồng ý để em chăm sóc, thì anh phải vui vẻ và đón nhận nhé.
Đôi mắt Trang long lanh nhìn tôi, đó là đôi mắt ngây thơ của một nàng công chúa chứ không phải đôi mắt của một mụ phù thủy, nhưng nó thực sự biết thôi miên, đôi mắt như đang thôi thúc tôi nghe theo lời chủ nhân của nó và nó đã làm được. Chỉ chờ Trang giục thêm câu " Được không anh" là tôi gật đầu cái rụp. Trang lại cười tươi như hoa hướng dương:
- Cười một cái em xem đi.
Tôi nhoẻn miệng cười gượng, thấy thế Trang nghiêm mặt:
- Thế mà là cười à, cười thành tiếng xem nào?
- Hề hề- Tôi đọc hai từ đó.
- Vẫn không được nhưng thấy răng rồi nên tạm chấp nhận
Trang nhoẻn cười tinh quái, tự nhiên tôi thấy mình ngu, sao Trang bảo gì tôi phải làm lấy nhỉ, gãi đầu gãi tai thôi đằng nào cũng ngu rồi, cho qua vậy.
Chị Phượng hôm đó có vào tiêm như thường lệ nhưng thấy Trang chị chả nói gì, tôi cố trêu nhưng vô ích, chị chị nhoẻn cười rồi đáp vài câu cho phải phép. Chiều hôm đó Trang về, không về trường mà về quê luôn, nói rằng nhà mai có giỗ, có khi chiều mai mới vào với tôi được, hứa hẹn ăn cỗ sẽ đem phần về cho tôi nữa.
Về phần bố, tôi thấy bố có vẻ kết Trang ra mặt. Không phải là tôi ế đến mức chưa có bóng hồng theo tôi tận về nhà. Thận chí là tôi dẫn mối tình đầu của tôi về nhà từ lớp 11, nhưng chưa bao giờ tôi thấy bố xum xoe hỏi han đủ điều về bạn gái tôi như thế. Tôi không lấy đó làm mừng mà tôi thấy lo vì tôi biết mối quan hệ này chỉ là tạm thời.
5 ngày trôi qua trong bệnh viện, chỉ 5 ngày thôi mà có bao nhiêu chuyện diễn ra, mọi thứ thay đổi liên tục, vui ít buồn nhiều, đau thì không lúc nào không có, chỉ có một thứ không thay đổi đó là khung cảnh căn phòng này.
Tôi thật thực sự nhàm chán với chiếc giường bệnh và bốn bức tường vôi ve màu vàng cũ rích này.
Nhưng tôi đâu biết rằng, khi khung cảnh này rời ra tôi, dù đỡ đi phần nào nhàm chán, nhưng đánh đổi lại là những thử thách, những cảm xúc mà cả cuộc đời tôi chưa bao giờ nếm trải, và đó không phải là 5 ngày mà là cả một chuỗi ngày dài sau đó.
[next]

Chap 14

Ngày hôm sau khi ông bác sĩ thay băng cho tôi, ông nói vết mổ của tôi có nhiều tiến triển tốt, vết mổ đã khô miệng và không có nguy cơ bị nhiễm trùng, có thể xem xét đến việc ra viện, nhưng phải tiếp tục điều trị tại nhà vì bàn tôi vẫn sưng, dấu hiệu của phù nề nhẹ.
Tôi truyền đạt vấn đề ra viện với bố, bố hưởng ứng ngay, bố cũng đang lo lắng chuyện nhà cửa hàng quán, lại nóng lòng nhìn mặt đứa cháu ngoại, vả lại tôi về nhà còn có người này người kia, chăm sóc tiện hơn rất nhiều.
Bố tới gặp ông trưởng khoa ngoại để xin cho tôi ra viện. Lát sau tôi thấy cả bố cả ổng quay lại, ông tự tay tháo băng xem xét vết mổ của tôi. Ông nói trường hợp này lẽ ra phải một tuần nữa mới được ra viện, nhưng hoàn cảnh nhà tôi ở xa xôi, chỉ có mỗi bố tôi lên chăm sóc, nên ông đặc cách cho 2 ngày nữa ra viện.
Tôi xem nhiều chương trình truyền hình, nhiều mặt báo phê phán lối làm việc của ngành y. Nhưng ở cái bệnh viện đa khoa Phúc Yên này, tôi thấy bác sĩ cũng như các nhân viên y tá rất nhiệt tình tận tụy trong công việc, cởi mở trong giao tiếp.
Tôi sắp được ra viện, bố hào hứng lắm, ra ngoài hiên uống nước và khoe về chuyện của tôi. Tôi thì tưng tửng, ngồi mở điện thoại lên và hát theo:
" Giá như ngày nào anh cũng được bên em
Thế thôi cuộc đời anh sẽ thật nhiều niềm vui
Lắng nghe nhịp đập ngay từ tim này em nhé
Để thấy tình yêu, để biết rằng phút giây bên nhau quý đến nhường nào...
Miệng tôi thì hát, đầu tưởng tượng ra tôi đang đứng trước một sân khấu lớn, Trang ngồi dưới hòa mình vào đám đông khán giả đang vỗ tay hò hét inh ỏi, thỉnh thoảng tôi vẫn hay mơ mộng như thế.
Tôi đang bay cao với cái sân khấu hoành tráng trong trí tưởng tượng thì chị Phượng vào, kéo tôi trở về với cái giường bệnh :
- Có tí tình yêu vào có khác, yêu đời thấy rõ.- Chị tay xách nách mang đống đồ nghề bước tới.
- Bậy, tình yêu đâu ra, em lúc nào mà chẳng hát, chẳng qua mấy hôm trước đau quá mồm bận rên nên không hát được thôi- tôi chống chế.
-Thôiii, hqua thấy rồi, tình củm thế kia mà.
- Haha, chị ghen hả, bảo sao trêu cũng không thèm bắt mồi.- Tôi cười khoái trá.
- Ku nghĩ ra à, chẳng qua là không muốn bị hiểu nhầm. đưa tay đây chị tiêm, hôm nay lại đau tiếp đó.
- Chị càng hành hạ e càng chứng tỏ chị ghen đó- Tôi cười gian xảo.
- Đã què còn ảo tưởng.
Chị buông lời phũ phàng, hạ nhục tôi rồi hí hoáy tiêm chọc, tôi chẳng giận, những ngày ở đây, chị giúp tôi nhiều lắm, cả về mặt y tế và tinh thần, không có chị, chắc tôi buồn rũ xác lúc không có bọn thằng Tùng đến thăm, nghĩ đến ra viện, rất có thể chẳng bao giờ được gặp lại chị nữa, tôi thoang thoáng buồn:
- Chị này....
- Gì ku?
- Ngày kia e được ra viện rồi...
- Gì, sao chóng vậy?
- Hoàn cảnh xa nhà nên em được ưu tiên.
-......................
- Em còn chưa bít chị sinh năm bao nhiêu nữa, nhìn chị chắc gì hơn tuổi em, em cứ lịch sự gọi là chị thôi- Tôi nói giọng rầu rầu.
- Nằm mơ đi, chị 91, ku sinh năm bao nhiêu?
- Hề, em 93, gái hơn hai trai hơn 1 là có duyên lắm đó.
- Ăn nói tầm bậy- Chị lườm tôi, tôi nghĩ đó là lườm yêu.
- Mà chị cho em sdt đi, có vấn đề gì về sức khỏe em hỏi chị.
- Hỏi vấn đề sức khỏe thật chứ?- Chị đưa mắt tỏ vẻ nghi ngờ.
- Lại chả thật, chứ chị nghĩ là cái gì nữa.
- Ai mà biết được, đọc sdt ku đi chị nháy qua.- Chị nói rồi giở điện thoại trong giỏ đồ nghề ra.
- 01664534xxx.
Chị hí hoáy bấm, chuông điện thoại tôi vang lên, vậy là đã nhận hàng rồi. Chị cắm mặt vào điện thoại, cười cười một mình rồi nói:
- Chị lưu là Ku què nha, hehe.
- Gì? e què chân chứ đâu có què cái đó đâu.- Tôi cố làm vẻ mặt nghiêm túc và ngạc nhiên nhất có thể.
- Người đâu vô duyên vô dạng, không thèm nói chuyện nữa.
Nói song chị ngúng nguẩy quay mông đi, bỏ lại tôi với cái đt. Chả bít lưu tên chị là gì bây giờ nhỉ, kể ra với tôi chị cũng khá đặc biệt, phải nghĩ ra cái tên gì đặc biệt một chút. Chị cũng lưu tôi là Ku què, chả nhẽ lại lưu chị là bướm cụt. Thôi không được, cái tên đó nghe lỗ mãng quá.
Vò đầu bứt tai một hồi lâu, tôi chẳng nghĩ ra được một cái tên nào ra hồn, tôi lưu đại là "Chị". 1 từ vỏn vẹn thế thôi, chẳng biết có đặc biệt không nữa.
Bữa trưa hôm nay tôi lại phải cơm quán, cái món và tôi ngán nhất trên đời. Thôi cố nuốt vài miếng chứ nhịn đói thì thân tàn ma dại mất. Chiều nay Trang ăn cỗ lấy phần về ta sẽ ăn bù. Mường tưởng ra cảnh trâu chó lợn gà bù khú, tự nhiên tôi nhớ Trang quá.
Hơn 4h chiều, tôi nằm trong phòng bệnh, mưa không đến mặt, nắng không đến đầu nhưng tôi cảm nhận được ngoài kia nắng vẫn chưa hề dịu bớt, vẫn gay gắt và chói chang như cái lúc mặt trời lên thiên đỉnh.
Trang hớt hải bước vào phòng, mặc dù quần tây, áo chống nắng, khẩu trang, kính dâm kín mít, chẳng hở một cái gì nhưng tôi vẫn nhận ra Trang, dù Trang có hóa thành tro bụi thì tôi vẫn cứ nhận ra( gở mồm quá), chẳng thể nào mà lẫn đi đâu được.
Trang để đồ lên tủ, cởi ngoại trang phụ tùng các kiểu rồi ngồi xuống cạnh tôi thở hổn hển, hôm nay Trang mặc quần tây, diện áo thun cổ rộng, chân đi tông lùn. Mái tóc vàng vẫn buông hờ hững ngang lưng, dù có nắng nóng hơn nữa thì gặp tôi Trang cũng chẳng búi tóc hay buộc bổng, có lẽ vì Trang biết tôi thích con gái xõa tóc đến nhường nào.
Nhìn Trang mặt đỏ gay gắt lên vì nắng, tôi thấy xót, một chút gì đó cảm động nữa:
- Sao em không để chiều mát rồi hãy vào- Tôi ngỏ lời.
- Em từ quê vào đây luôn không vào trường mà, cả ngày không vào rồi, vào sớm với anh được tí nào hay tí ấy chứ.- Trang vừa nói vừa thở.
- Hâm quá, em ra ngoài rửa ráy đi cho mát mẻ.
- Vâng, em lấy nước rửa ráy cho anh luôn, vắng em có một buổi mà nhìn a nhem nhuốc quá.
Nói rồi Trang thất thểu ôm chậu đi ra, nhìn Trang lúc này tôi vừa thấy thương vừa buồn cười, Trang chu đáo với tôi quá, lại đúng cái lúc tôi đang hoạn nạn thế này, tôi phải làm gì để cảm ơn Trang đây, nợ tiền nợ bạc thì dễ trả chứ nợ tình nợ nghĩa mấy ai trả sòng phẳng được đâu.
Một lúc không lâu sau đó Trang quay vào, mặt vẫn đỏ gay gắt nhưng nét mặt có vẻ tươi tỉnh hơn:
- Hề, nóng không, đưa em rửa mặt mủi chân tay cho, mát lắm.
Trang không chờ tôi đồng ý đã dựng tôi ngồi dậy, thõng chân trái xuống giường còn Trang ngồi ghế nhựa ở dưới lau rữa cho tiện, nhìn cảnh này mà không thấy mặt hai đứa có lẽ người mẹ đang chăm sóc cho con Trai.
Hôm nay Trang lại mặc áo thun cổ rộng, ban đầu Trang rửa mặt thì cái khăn bịt kín luôn cả mặt tôi nên tôi chẳng nhìn thấy gì hết, nhưng khi Trang lau đến tay, chân, Trang khom khom cúi người xuống, đôi mắt tập trung theo hành động của đôi bàn tay.
Còn tôi, dù không muốn nhưng có một sức hút lạ kì buộc ánh mắt tôi dán vào sâu bên trong cái cổ áo đang trễ xuống ấy.
Bên dưới cái chữ Trang đính vào vòng bạc đang lủng lẳng trên cổ Trang là một sức hút ma mị. Một bờ ngực mịn mà và trắng nõn đang hơi ửng đỏ nên vì cái nóng mùa hè. Một mảnh vải màu mận chín vắt ngang, ôm chặt lấy phần dưới như một chiếc thảm đỏ quấn ngang sườn đồi phủ đầy tuyết trắng. Cái kiểu nửa kín nửa hở đó càng làm cho cái tính hiếu thắng, tính chinh phục của thằng trai trẻ trở nên sôi sục hơn.
Khá lâu rồi tôi mới cảm nhận được dòng máu của thằng đàn ông đang chảy trong người mình. Bị đặt vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, không thể không nhìn, mà nhìn tiếp bị em phát hiện thì có tắm nước sông Hoàng Hà 100 lần cũng không rửa trôi mối nhục này.
Nhưng cái khó lại ló cái khôn, tôi chọn cách làm một thằng đàn ông bãn lĩnh, đàng hoàng thẳng thắn, dám nhìn thẳng vào sự thật, mặc dù trước khi nhìn thẳng vào sự thật tôi cũng đã nhìn vào cái cổ áo đó thiếu điều chảy máu mũi rồi. Tôi lay lay nhẹ vai áo Trang, thủ thỉ:
- Em....
- Sao vậy anh? - Trang ngước lên nhìn tôi, đôi mắt ngây thơ vô số tội.
- Từ giờ e đừng mặc áo cỗ trễ nha, thiệt thòi lắm.
Trang cúi xuống nhìn cổ áo của mình, hiểu ý tôi nói, Trang kéo cao cổ áo lên, tì sát cổ vào thành giường nhưng miệng vẫn thản nhiên nói:
- Có gì đâu mà thiệt thòi, cho mấy thằng dâm dê nó nhìn, nhìn mà không làm gì được mới tức chứ, tức ói máu ấy.
Trang cười khúc khích rồi lại tiếp tục cặm cụi giúp tôi vệ sinh cá nhân. Lúc ấy tôi ước có một cái gương để xem cái mặt mình lúc ấy trông ngu đến mức nào. Tôi lẩm bẩm trong bụng" Chắc Trang nói những thằng dâm dê nhưng trừ mình ra". Mà chết thật, tôi thấy nghèn nghẹn ở cổ nữa chứ, nhắm mắt nhắm mắt nhắm mũi nuốt ngược vào trong thôi, chứ ói ra chẳng may mà là máu thì khác gì " Lạy Trang, thằng dâm dê ở bụi này".
Một lúc sau, cái cổ áo Trang được thành giường giữ hộ khiến cho cơ thể tôi cũng dần được thả lỏng xuống. Cái bụng cũng lỏng lẻo vì trưa cố nuốt được có mấy miếng cơm, tôi máu ăn lắm rồi nhưng mà lại ngại ngùng không dám ngỏ ý, tôi với Trang bây giờ khác rồi, làm sao mà tự nhiên như lúc còn yêu nhau được, tôi đành nhắc khéo:
- Nhà mình hôm nay làm giỗ to không em?
- Cũng như mọi năm thôi a.
- Là có những món gì ý nhỉ, anh quên mất rồi.
- Thì bà vẫn nuôi một con lợn mán để mổ giỗ, mổ vài con gà nữa, say giò, làm chả, thế thôi.
Đến đoạn này thì tôi thèm lắm rồi, đành phải thô thiển và lộ liễu hơn:
- Uầy, lợn mán chắc ngon lắm em nhỉ, lâu rồi không ăn, chẳng nhớ mùi vị thế nào nữa...
Nghe đến đây Trang cười phá lên, cười thành tiếng, đặt ngón trỏ lên trán tôi rồi ấn nhẹ một cái :
- Ông tướng, đói rồi phải không?
Tôi bị bắt bài xấu hổ lắm nên chẳng dám nói gì, ngồi đần ra đấy. Trang lại chỗ tủ đồ, bỏ ra một cái hộp xốp, nhúp một miếng thịt tiến tới chỗ tôi:
- Này tạm ứng cho một miếng, đợi em gọi bố vào rồi ăn cơm.
Trang đưa miếng thịt vào tận miệng tôi, tôi nhai ngấu nghiến chẳng ngại ngần, mùi thơm vị cay cay của giềng hòa quyện với mùi vị ngọt ngậy, dai dai của thịt làm cho vị giác tôi bị kích thích lạ lùng, giá mà chân tôi lành kiểu gì tôi cũng chạy ra nhúp vài miếng nữa ăn cho sướng đời.
Mà người ta nói đúng thật, khi hai người bằng tuổi, con trai lúc nào cũng tỏ ra trẻ con, còn con gái thì chín chắn hơn. Khi yêu con gái luôn cần một điểm tựa, một sự che chở, một bờ vai vững chắc của người đàn ông để làm nền móng cho tình yêu, chỉ có thế thì con gái mới cảm thấy an toàn, muốn gắn bó. Thật đáng tiếc, tất cả những điều ấy không có ở một thằng con trai bằng tuổi......
Bữa cơm tối đó rất vui vẻ và thịnh soạn, ngoài thịt gà, chả giềng, thịt luộc, Trang còn đem cả xôi lên nữa, mà bố tôi thuộc hạng thiên hạ để nhất của nếp, đến mức đợt tết có bữa mình bố ăn hết cả một cái bánh trưng, tôi nghĩ có lẽ bố đang ước ao Trang là con dâu bố cũng nên. Thử đặt Trang vào địa vị con dâu của bố tôi, nào là xinh gái, ngoan ngoãn, ăn học đàng hoàng, tháo vát đảm đang, thương chồng, tâm lí với bố chồng. Thôi thôi, cứ phải gọi là một người con dâu trên cả mỹ mãn.
Bữa cơm song xuôi, no cái bụng tôi mới chợt nhỡ ra chưa thông báo cho Trang việc tôi sắp được ra viện, Trang đang gọt táo, tôi gọi làm Trang hơi giật mình chút nữa thì cứa vào tay:
- À này.. Ngày kia a được ra viện rồi đấy
- Thật hả anh?
- Chứ sao, bố lên nói với ông trưởng khoa rồi.
- Bất ngờ nhỉ- Mặt trang rầu rầu.
- Sao thế? Em muốn anh bệnh tiếp hả.
- Không.... A này....
- E cứ nói đi.
- Lát em phải về, sáng mai e có bài kiểm tra A2, mai e qua e ở lại trông anh 1 đêm nữa nhé.
[next]

Chap 15

Tôi trố mắt lên nhìn Trang:
- E đang nói thật à?
- Thật chứ sao, bộ a không thích hả?
Suy nghĩ 1 thoáng, tôi gãi đầu gãi tai rồi ấp úng
-Ờ... thích... thích, nhưng bây giờ a khỏe rồi mà.
- Càng tốt chứ sao, thế còn được nói chuyện tâm sự với anh, chứ cứ như đêm hôm trước a chỉ nằm kêu đau, chán chết, lại còn sốt ruột nữa chứ.
Trang nói tỉnh bơ, cư như kiểu chúng tôi chưa hề có một khoảng cách nào cả. Tôi "ờ ờ" đồng ý. Kể ra, Trang giỏi trong việc tái thiết lập một mối quan hệ thật.
Tối hôm đó 9h Trang mới về trường, tôi lo ngay ngáy vì đường từ viện về trường tôi nào có sáng sủa gì, Trang lại có nhan sắc, phận liễu yếu đào tơ một thân một mình thế này. Rủi có chuyện gì xảy ra với Trang, tôi áy náy cả đời quá.
Mãi đến khi Trang về tới phòng trọ và nhắn tin cho tôi tôi mới thấy yên tâm, hôm đó hai đứa nói chuyện rất nhiều, nhưng chủ yếu là bàn về chuyện học hành tiếp theo của tôi. Mãi khuya hôm đó, tôi giục Trang ngủ sớm mai còn đi làm bài kiểm tra Trang mới chịu ngủ, còn nhõng nhẽo bắt tôi hát để chúc ngủ ngon nữa.
" Có biết bao con đường
Mà sao ta vẫn đi con đường ấy
Có biết bao con đường
Mà sao anh vẫn yêu em
Có biết bao cuộc tình
Rời bỏ tôi nhưng chỉ buồn thoáng qua
Nhưng với em không vậy
Càng bên em anh càng thấy yêu em."
Một giọng hát nhẹ nhàng khe khẽ vang lên trong cái không gian tĩnh mịch lúc nửa đêm của bệnh viện. Một chàng bệnh nhân trẻ đang dồn hết tâm tư tình cảm của mình vào lời hát.
mở đầu một lời cảm ơn cho sư quan tâm lo lắng của cô gái.
Nhẹ nhàng
Thầm lặng.....
Một ngày kế ra viện, bận bịu hơn tất cả các ngày đã qua trong viện. Mấy thằng bạn giời đánh của tôi đến thăm từ khá sớm, nghe đâu bọn nó bỏ cả học để vào đây với tôi. Hôm nay bọn nó đến rất đông đủ, ngồi chật kín cả giường, có thằng còn phải đứng, chắc là Trang báo cho chúng nó ngày mai tôi xuất viện.
Thằng Vỹ và thằng Cường hứa hẹn sẽ về quê thăm tôi vào một ngày gần nhất. Vì sợ ồn ào quá làm ảnh hưởng đến các bệnh nhân khác nên bọn nó cũng xin phép về sớm.
Bọn nó về thì chị Phượng lại vào, chị xách theo túi thuốc to đùng, toàn thuốc tiêm, đầy đủ cả xi lanh các kiểu, chị đặt túi thuốc lên bàn và nói:
- Cái này là thuốc để ku đem về, có đơn trong đó rồi, toàn thuốc tiêm thôi, về thuê người đến tiêm cho ku hàng ngày nhé.
- Sao không cho thuốc uống cho tiện hả chị, lại phải thuê mướn nhờ vả phiền phức.
- Cái này chị không kê đơn nhé, mà tiêm mới nhanh khỏi được chứ, hay là sợ đau- Chị cười gian gian.
- Nằm mơ đi, y tá quê em hiền mà dễ thương lắm, đâu có như chị.
- Xí, được như chị thì ku đã có phước.
Tôi cười hề hề, chị nói đúng, chị y tá này trở nên quen thuộc với quá rồi, chị chăm sóc cả về mặt y tế lẫn tinh thần, rời xa căn phòng này, tôi cũng quyến luyến chị lắm.
Thật ra tôi cũng chả lo gì về vụ tiêm chọc, ở quê tôi có thằng bạn thân hồi cấp 3, nó học trung cấp Y thôi nhưng nhà nó cơ cánh to đùng, ra trường cái xin được ngay vào bệnh viện đa khoa ở chỗ tôi. Mà có bí quá thì đi nhờ mấy thằng nghiện quanh đó, có khi chúng nó bắt ven còn chuẩn hơn cả y tá chứ chẳng chơi.Đang mải mê nghĩ quẩn, chị Phượng giật giật tay áo tôi:
- Nè.. nè, nghĩ gì đó.
- Không e đang lo về quê không ai tiêm cho, chị về quê em đi, em nuôi ăn nuôi ở.- Tôi trêu chị mà mặt nghiêm túc như đếm tiền.
- Nuôi ăn nuổi ở thôi á, 1 triệu 1 ngày, oke? - Biết tôi trêu, chị vênh mặt lên.
- Được, thế kiêm luôn cả tắm rửa cho em nha/
- Ghê quá!!- Chị nhăn mặt rồi đấm thụp thụp vào lưng tôi mấy cái, chả đau tí nào, tôi trả vờ nhắm mắt nhắm mũi nhưng miệng thì cười hả hê.
Tôi và chị lại ngồi hàn huyên, cười đùa vui vẻ, nói chuyện với chị tôi thấy vô cùng thoải mái, không hề phải giữ ý, như là đang nói chuyện với một thằng bạn cực kỳ thân vậy, tôi thực sự quý chị.
Trò chuyện một lát, chị tiêm mấy mũi sáng cho tôi, tôi nhắm mắt nghiến răng trả vờ đau để trêu chị, miệng lẫm bẩm:
- Ui zaa, mạnh tay vậy, kiểu này là k muốn ng.ta ra viện đây mà.
Chị cười khúc khích:
- Ng.ta với ai chứ, hư thân mất nết.
Tôi mở mắt ra định suýt xoa ăn vạ tiếp thì đập vào mắt tôi là Trang, cái con người này mọi hôm léo nhéo lắm cơ mà, hôm nay cứ lặng lẽ như ma, đi mà không báo trước gì cả.
Trang nở một nụ cười tươi rói, lễ phép chào chị Phượng, chị cúi đầu gật gật đáp lễ.
Từ khi Trang vào, tôi thấy Trang vẫn vô tư vui vẻ bình thường, còn thái độ của chị Phượng thì khác hoàn toàn, vô cùng dè dặt và ý tứ. Chẳng mấy chốc mà chị cáo lui để trả lại không gian riêng cho tôi và Trang, có vẽ Trang không nhận ra điều gì, bằng chứng là khuôn mặt vẫn tươi tắn lắm và cũng chẳng thẵ mắc điều gì. Kể cũng phải, Trang có tiếp xúc chị Phượng nhiều đâu mà biết bình thường chị thán thiện và dễ gần như thế nào.
Chị Phượng đi hẳn, tôi mới đánh tiếng hỏi Trang:
- Này, e làm được bài không mà cứ vui như tết thế.
- Hỏi thừa, em mà lại không làm được.
Trang vênh mặt lên, nhìn đáng yêu kinh khủng, không phải đang ở bệnh viện có lẽ tôi đã cắn cho Trang một cái rồi.
- Mà hôm nay lạ ghê, vào mà không thèm gọi bảo anh một câu.
- Hề hề, thế mới bắt quả tang anh đang trêu gái được chứ.
Trang vừa nói vừa cười nên tôi biết Trang chỉ trêu thôi, nhưng tôi vẫn chống chế:
- Bậy bạ nào, chị lớn hơn tuổi đấy.
Trang bĩu dài môi ra, ngâm luôn 1 câu thơ:
Chị chị em em nghĩ lại thèm
Tôi đáp lại luôn:
Thèm thèm cái đạp vào miệng em.
Trang chu chu cái mỏ căng mọng, màu son hồng còn bóng nhẫy ra trước mặt tôi chành chọe:
- Đây... đây, đạp đi, thách đấy....
Bộ dạng đanh đá khiêu khích của Trang làm tôi khoái chí cười khà khà. Tôi đâu phải là thằng vùi hoa dập liễu chứ, nếu có thể, tôi sẽ đặt lên bờ môi đó một nụ hôn thật sâu chứ không phải là một cái đạp toàn đất cát.
Cứ ở bên cạnh Trang là thời gian lại trôi nhanh một cách khó hiểu, cứ như là cái đồng hồ nó ghen với tôi vậy. Thấm thoắt đã hết ngày, tàn tối. Màn đêm xua đi cái nóng gay gắt của mùa hè. Thở vào đó làn không khí, mát mẻ dễ chịu hơn rất nhiều.
Hơn 11h đêm, chẳng còn ai là chưa ngủ, bố cũng ra ngoài ngủ từ khá lâu rồi, chỉ còn tôi và Trang giờ mới xoay ổ, nhưng chưa phải là ngủ ngay, 2 đứa nằm chơi cờ caro trên điện thoại. Gì chứ khoản này tôi luôn là một cao thủ, vừa đánh vừa nhả Trang cũng chẳng tài nào thắng nổi 1 ván.
Thua 5 ván liên tục, Trang chán nản vùng vằng:
- Trò này chán phèo, không chơi nữa đâu.
- Con gà công nghiệp, haha.- Tôi cười chế nhạo.
- Tinh viiiii, anh thi nhảy dây với em đi, thi chạy với em đi. Thắng e e cho 1 tỉ, a thua e chỉ búng mũi a 1 cái thôi.
Cái đệch, người đâu mà ngang như cua, đang gãy chân đứng còn chả song, nhảy dây với chạy được thì khác nào tôn ngộ không, bị chém đứt đầu nhặt lên đi tiếp. Lại còn ra cái kèo 1 tỉ ăn 1 cái búng mũi, đúng kiểu thua xong cãi cùn, thiệt là muốn làm người ta tức chết đây mà.
Tôi bực tức nằm quay đi, úp mặt vào tường, lòng hậm hực, tính cứ quay đi thế này rồi ngủ luôn tới sáng cho bõ ghét thì một bàn tay luồn qua nách, ôm chặt ngang ngực tôi, lưng tôi cảm nhận được bộ ngực một cô gái đang ôm sát, và cả hơi thở ai đó nóng ran đằng sau gáy, Trang thủ thỉ vào tai tôi:
- Ai cho anh quay đi.........
Toàn bộ phần cơ thể phía sau của tôi đang đụng chạn với một làn da mịn màng và mát lạnh. Tim tôi dần trở nên lỗi nhịp, hơi thở gấp gáp hơn.
- Anh quay ra với em được không?
Giọng nói nhẹ nhàng của Trang lại thì thầm bên tai, vòng tay và lời nói ấy thúc giục tôi phải quay ra, tôi vặn mình khó nhọc để quay lại.
Màn đêm tĩnh lặng, hai khuôn mặt ấy lâu rồi mới gần gũi như vậy, gần đến mức có thể nghe rõ từng hơi thở của nhau, tôi vẫn im lặng, trống ngực ngày càng rộn rã.
Bất chợt, Trang mỉm cười, tôi không biết rằng nụ cười đó xuất phát từ đâu, chỉ biết nụ cười ấy rất đẹp, đẹp mê hồn người. Nếu thiên thần bóng đêm mà có thật, thì đây chứ đâu nữa, đang nằm cạnh bên tôi, mỉm cười với tôi và nhìn tôi say đắm.
- Anh.....- Trang bất chợt lấy ngón tay ấn nhẹ vào mũi tôi thì thầm.
- Sao e? Tôi định thần lại.
- Anh ngoan lắm, e thưởng cho anh này.
Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, cũng chẳng kịp ú ớ gì thì miệng tôi đã bị khóa chặt bởi một nụ hôn. Nụ hôn chứa đựng sự khao khát mãnh liệt của tháng ngày dài xa cách.Hai đôi môi quấn lấy nhau, hai chiếc lưỡi tìm được lại nhau, dính lấy nhau chẳng muốn rời.
Tay tôi vòng qua eo Trang, kéo Trang lại thật sát với tôi. Nụ hôn đã đánh thức con quỷ dục vọng đang ngủ say trong tôi cả tuần trời, tôi không thể chống lại được nó. Tôi rời khỏi môi Trang, giọng run run:
- Anh ngoan vì điều gì mà lại thưởng?
- Vì a nghe e, quay ra với em- Trang ấp úng, có phần hơi e thẹn.
- Vậy thưởng thêm đi.
Vừa dứt lời, tay tôi như con sóc nhanh nhẹn luồn qua các lớp áo, nhanh chóng dừng lại trên một ngọn đồi cao nhất.
Trang có vẻ sợ sệt, định nói gì đó thì bị tôi bịt miệng bằng một nụ hôn, nụ hôn của dục vọng.
Trang nhắm nghiền mắt, thả lỏng cơ thể. Được nước lấn tới, bàn tay hư hỏng của tôi di chuyển dần xuống dưới.
Ngay lập tức, Trang mở tròn mắt, buông môi khỏi tôi, thì thào:
- Không được đâu anh..
- Mọi người ngủ hết rồi, e nói thưởng anh mà..
Trang nhìn tôi, ánh nhìn ướt át như chính những gì những ngón tay của tôi đang cảm nhận được.
Một chiếc chăn mỏng che ngang ngực xuống đến gót chân hai đứa. Nếu có ai bất chợt tỉnh dậy, có lẽ họ cũng chỉ nghĩ rằng tôi đang ôm người con gái tôi yêu từ phía sau.
Cứ thế, giữa cái buồng bệnh 4 giường với 3 bệnh nhân khác, tôi và Trang vẫn bất chấp hòa vào nhau, nhẹ nhàng đầy say đắm.
Khi đến cái ngưỡng của thằng đàn ông, tôi vẫn ôm Trang như thế, miệng thủ thỉ:
- Anh xin lỗi.....
- Ksao đâu.
- A.....
- Đừng nói gì cả, e k tiếc gì a mà.
-..........
- Chân a k đau chứ...
- Không đau e à.
- Tốt rồi, mình ngủ đi a
Tôi chẳng nói gì nữa, chỉnh lại tư trang, Trang quay sang ôm tôi rồi tôi cũng thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Sáng hôm sau mở mắt đã thấy Trang dậy đi đâu rồi. Việc đầu tiên tôi làm là vớ ngay lấy cái điện thoại vào mạng seachr từ khóa:" quan hệ trong lúc gãy xương có làm sao không"
Đập vào mắt tôi ngay ở kết quả tìm kiếm đầu tiên là dòng chữ: " Quan hệ sớm khi bị gãy xương sẽ phải tháo khớp". đọc song mồ hôi vã ra như tắm cho dù sáng sớm có nắng nóng lắm đâu, vừa ngủ dậy mà chả hiểu sao mắt tôi cứ mờ mờ đi, không thấy gái xinh mà tim cũng đạp loạn xì ngậu. Tôi run run click vào dòng chữ đó, nắn nót đánh vần từng chữ.
May sao, đọc hết bài viết mới biết các cụ ngày xưa không có dụng cụ cố định xương hiện đại như bây giờ mới thế, còn như tôi nẹp vít rồi, không cử động mạnh thì chẳng sao.
Tôi khoái trí vỗ đét cái vào đùi, miệng lẫm bẩm chửi thầm ông nào giật cái title hù người ta sợ thấy bà nội luôn.
Đang ngồi cười sướng một mình thì Trang vào, vẫn cái kiểu đặt tay lên trán tôi rồi chọc ngoáy:
- Ấm đầu à, sao phởn thế?
Đang vui nên tôi không thèm chấp, miệng vẫn cười, tay vẫn ôm khư khư cái điện thoại, thấy thế, Trang bắt đầu nghi ngờ, vừa nói vừa giằng cái điện thoại từ tay tôi:
- Á à, xem cái gì bây bạ đúng không, đưa em xem nào.
Trang lao vào cướp, tôi chống cự quyết liệt, có chết tôi cũng không để tài liệu này rơi vào tay giặc. Trang mà đọc được những dòng này thì tôi chỉ có nước bôi kem chống nhục, tiếng xấu " thằng gãy chân ăn vụng rồi sợ chết" có khi được viết thành truyện tiếu lâm, lưu truyền vạn kiếp, đời đời đem ra để bôi bác.
Nhưng thấy Trang có vẻ rất quýêt tâm, tôi đành phải dùng, kế sách mà tôi tâm đắc nhất:
- Thôi, vào chân đau anh bây giờ..
Đơn giản mà hiệu quả thế thôi, Trang bỏ cuộc ngay, mặt ỉu xìu phụng phịu:
- A nhớ em đấy.
- Hề hề, lúc nào mà chẳng nhớ, xa 5' là nhớ rồi.
- Được cái mồm.... Thôi ăn gì để em đi mua nào.
- Trứng vịt lộn, mua anh 2 quả, gừng dăm đầy đủ nha.
- Vâng, bún nữa nhé kẻo đói.
- Thôi khỏi, a k nuốt nổi bún cháo nữa đâu.
Trang gật đầu rồi lững thững đi mua. Ăn sáng xong xuôi, Trang thu dọn đồ đạc cho tôi hoàn chỉnh chỉ chờ anh Huy đến đón về nhưng hôm đó anh Huy mãi trưa mới đến nơi nên lại ăn cơm trưa ở viện.
Tôi chào mọi người cùng phòng rồi anh Huy bế tôi ra xe, một mình tôi một ghế dưới để còn kê chân, Trang đi xe máy nên không thể ngồi cùng tôi được. lịch trình là vào trường tôi để bố viết giấy xin phép nghỉ học rồi gửi lên khoa rồi mới về.
Trong lúc anh Huy dọn đồ lên xe, tôi tranh thủ nhìn ngắm lại căn phòng mà tôi đã nằm cả tuần trời. Nhưng hơn cả, tôi chờ đợi một người ra tiễn chân.
Khi xe bắt đầu chuyển bánh, bóng dáng ấy vẫn chẳng thấy đâu, tôi muốn được nhìn, được trò chuyện với người ấy một lát nữa, biết khi nào mới có duyên gặp lại. Tôi cứ ngoái đầu về phía sau để tìm kiếm, cho đến khi ra khỏi cổng viện, nhìn lại hàng hàng chữ: BỆNH VIỆN ĐA KHOA PHÚC YÊN. Tôi nhận ra rằng, nếu không phải người trong nghề thì chỉ có điên rồ mới không muốn rời viện.
Nhưng..
Có 1 người làm tôi quyến luyến cái bệnh viện này quá.
Anh Huy lái xe rất từ từ và cẩn thận, hễ đến đoạn nào đường gồ ghề xe sóc anh lại nhắc trước để tôi nhấc chân lên. Vì thế mà mãi mới vào đến trường, dừng xe ở cổng trường, Trang đã đứng đó chờ từ khi nào rồi. Tôi gọi thằng Vỹ để nó đưa bố vào nộp đơn và giấy viện xin nghỉ học cho tôi.
Trang tranh thủ nghé đầu vào dặn dò tôi đủ thứ, nói luôn mồm cho đến khi bố ra. Đến lúc tôi phải tạm biệt cái nơi này rồi,thầm cảm ơn tất cả những người đến bên tôi, nhất là Trang. Nhưng sao lúc này tôi lại yếu đuối đến thế, không thể mở mồm ra mà nói được câu gì cả, tôi rút điện thoại và nhắn tin cho Trang:
- Cảm ơn nhé, cảm ơn e vì tất cả những gì em đã dành cho anh trong thời gian qua.- Tôi đưa mắt qua cửa kính oto nhìn Trang.
Trang bắt gặp ánh nhìn ấy, điện thoại rung lên, như đoán được là tin nhắn từ đâu, Trang rút điện thoại ra vội vàng nhắn lại.
- Đừng cảm ơn e, đó là việc mà em phải làm.
- A k quan tâm, a cảm ơn em nhiều lắm.
- Hâm, muốn cảm ơn em thật không?
- Thật chứ.
2 đôi mắt hết nhìn vào điện thoại rồi lại nhìn nhau không chớp mắt, oto từ từ chuyển bánh, tôi vẫn ngoái lại nhìn Trang, Trang đang cắm cúi nhắn một tin nhắn thật vội vàng, bất chợt chuông tin nhắn reo, tôi vội vàng đọc thật nhanh dòng chữ:
- Vậy hãy để em tiếp tục được ở bên cạnh anh nhé.
Như có luồng điện chạy ngang đầu, tôi không cần một tích tắc nào để suy nghĩ, dùng tôi đa tốc độ và sực lực đang có kéo cửa kính, thò đầu ra và hét thật to:
- Thật khôngggggggggg?
- Thậtttttt.
Ngay lập tức tôi bị anh Huy quát cho một trận, anh bảo thò đầu ra như thế mà có oto đi sát là tôi chỉ có nước nhặt xác.
Tôi bỏ ngoài tai, quay ngược lại nhìn ra kính đằng sau, Trang và thằng Vỹ giơ hai tay lên vẫy chào.
Từng giọt nắng cố len lỏi qua tán lá phượng, tô điểm thêm cho bức tranh ly biệt đó.
Tôi chỉ quay lên khi oto rẽ phải, không còn nhìn thấy hai người nữa. Lòng bỗng trào lên những thứ cảm lẫn lộn, vui mừng, bâng khuâng, lưu luyến.
Giá mà chị đến thì có lẽ cái cảm xúc bâng khuâng sẽ không tồn lại trong tôi lúc này.
Tin nhắn lại rung lên:
- A nghỉ đi nhé, e sẽ thu xếp về thăm a sớm thôi, không được nhắn lại đâu đấy.....
[next]

Chap 16

Tôi mỉm cười đồng ý với tin nhắn đó. Nhưng chỉ một nửa là không nhắn lại thôi. Chứ bắt tôi nghỉ ngơi làm sao được, hơn một tuần lễ tôi chỉ nhìn thấy người, thuốc và bốn bức tường, tôi muốn được ngắm nhìn cảnh vật.
Trời mưa lất phất, bố đã ngủ còn anh Huy tập trung lái xe, tôi hé cửa kính, ghé sát mặt vào để gió trời tạt vào mặt.
Cảm giác khoan khoái lắm, tôi say mê ngắm nhìn đồng ruộng xanh mơn mởn, lúa đang trổ đòng. Những người nông dân cần cù chịu khó đang lom khom chăm sóc thửa ruộng của mình vì một mùa màng bội thu. Rồi băng qua những con phố nhộn nhịp, những tà áo trắng giờ tan tầm ùa ra như một đàn cò vỡ tổ. Ánh mắt tôi cứ dán lại vào mấy khuôn mặt khả ái, cười nói tíu tít trên chiếc xe đạp điện.
Băng qua cây cầu Đuống quen thuộc, bất chợt nhìn xa xa, nấng lại hẩng nhẹ, tôi tìm kiếm cầu vồng trong cái khung trời vừa mưa vừa nắng... Nhưng chẳng thấy đâu.
Tôi về tới nhà trời đã sâm sẩm tối, thấy xe về, thằng em tôi đang ghi lô đề ở cuối ngõ vội vàng chạy lại bế tôi vào.
Vào đến đầu sân, tôi nghe thấy tiếng khóc oe oe, lòng lại bâng khuâng,cảm giác trở về của một thằng con vừa mắc sai lầm nó là như thế, có cái gì đó trực trào nơi khóe mắt.
Chị tôi gượng ngồi dậy ngó ra nhưng chị cũng vẫn chưa đi lại được, tôi nghe loáng thoáng câu:
- Cậu gầy lắm con ạ.
Lòng như quặn lại......
Buổi tối hôm đó, người ra người vào tấp nập khiến tôi chẳng có thời gian nhắn tin cho Trang cũng như trả lời những tin nhắn đến. Cho đến khi hết người, tôi được bế cháu gái tôi một lát, nó tên Bảo Yến, kháu khỉnh lắm. Nhưng chỉ một lát tôi bị đòi ngay vì sợ làm rơi nó.
Lại một mình một giường,màn đêm bao phủ, tôi mò lấy chiếc điện thoại.
Một loạt tin nhắn đến, của mấy thằng bạn hỏi thăm đã về đến nhà chưa, của thằng bạn thân ở quê nó hẹn mai đến tiêm cho, tin nhắn của Trang trách móc" chẳng biết anh về đến nhà chưa mà cũng chẳng thèm nhắn tin cho em". Và cả một tin nhắn của chị nữa" Ku về đến nhà chưa, có ổn không"
Tôi lần lượt trả lời từng tin nhắn, phân bua với Trang, Trang không trách mà thông cảm, bằ tôi ngủ sớm đi. Tôi ngoan ngoãn nói anh ngủ ngay đây nhưng lại lôi điện thoại ra nhắn tin cho chị, tin nhắn đầy giận hờn trách móc.
- E chưa về, e phải đợi chị ra tiễn mới về được.
- Xin lỗi ku nhé...
- Vì điều gì hả chị?
- Vì đến một câu chào chị cũng chẳng nói được, ku có ghét chị không?
- Sao lại ghét chứ? Y tá đâu có nghĩa vụ phải ra chào bệnh nhân khi xuất viện.- Tôi vẫn giọng cay nghiệt.
- Ku đừng như thế.....
- E không gì thật mà, không ghét, chỉ thấy hơi buồn chút thôi.
- Chị xin lỗi, chị không dám ra chào Ku lúc đó.
- Lý do gì vậy.
- Chị không biết nữa..
- Haizz, thôi cho qua đi chị, phụ nữ lúc nào cũng không biết, cái gì cũng không biết, em không muốn ép cung người khác.
- Hihi, thật nha, chị có mua cho Ku một đôi quần ngố đó, chị kẹp để luôn cùng túi thuốc ý. Bao giờ đi học lại Ku vẫn chưa mặc quần dài được đâu. Mặc quần ngố mà đi học. Nhớ phải mặc đó. Đừng uổng công chị đó.
Lúc đó tôi muốn ra lục túi thuốc để xem 2 cái quần ngay nhưng không thể, mọi trách móc vu vơ với chị tan biến hết, thay vào đó là chút gì đó xao động trong tâm hồn, không phải vì vật chất, mà vì tấm lòng của chị:
- Sao chị chu đáo với em quá vậy.
- Chu đáo gì, chị nhận tiền của bác phải vậy chứ.
Bất chợt lòng tôi lại trống rỗng, chẳng chút cảm xúc, buông câu xáo rỗng:
- Ừ nhỉ.....
Một hồi lâu sau chị mới rep:
- Hì, thì cũng gần đủ tiền để mua hai cái quần, thế nên cứ coi như là bố mua cho ku đi nha, chị chỉ chọn hộ thôi.
" Gần đủ tiền mua hai cái quần" Tôi nghe không nhầm đó chứ, vậy còn tiền băng chống dính, công chị chăm sóc? Tôi muốn hỏi bố xem thực hư vụ này là thế nào quá. Cảm xúc của tôi hiện giờ cứ như trái bóng vậy, chị cứ tâng lên rồi lại tâng xuống, phụ nữ đúng là môn học mà bạn học cả đời cũng chẳng giỏi được, quá khó để nắm bắt.
Tôi như cứng họng chẳng biết nói gì cả, đành đánh trống lảng sang chuyện khác:
- Chả biết em với chị có duyên gặp lại nhau nữa không nhỉ?
- Ku nghĩ là ku trốn được hả, bao giờ ku lên trg đi học tiếp.
- E được nghỉ một tháng thôi, chắc phải chống nạng đi học.
- Ừ, vất lắm đó, khi đó sẽ gặp lại nha, giờ thì ngủ đi nha, bệnh mà thức khuya vầy chịu sao nổi, mai nói chuyện sau.
Tôi dạ vâng chào chị, chúc chị ngủ ngon. Đêm hôm đó tôi bị một cơn sốt cao hành hạ, lúc nóng vã mồ hôi như tắm, lúc rét run bần bật, đắp chăn bông vẫn rét. Chẳng dám kêu ai vì đêm rồi, nhà có cháu nhỏ nữa. Tôi oằn mình hứng chịu cơn sốt vần vò, chờ đợi một giấc ngủ trong mỏi mệt. Có lẽ là trong lúc đi xe hứng gió phải chịu cả nước mưa nữa. Giận mình đã yếu còn ra gió, để bây giờ phải chịu khổ sở thế này đây.
Ở nhà thoải mái hơn nhiều, sáng dậy mẹ giúp tôi đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng theo ý thích của tôi. Xong xuôi đâu đó tôi lại vịn vai mẹ nhảy lò cò ra ghế đánh liên minh. Đã nhất là nước ngọt lúc nào cũng ướt mồm và cái điếu cày lúc nào cũng ở dưới chân.
Thằng khánh rất đúng hẹn, đầu giờ trưa nó cưỡi con SH dựng thẳng sân nhà tôi, nó bảo nó ăn trộm thuốc thuốc rửa với bông băng trong bệnh viện cho tôi nên tôi không cần phải mua. Mỗi tội cứ lần nào nó vào tiêm xong là nó nán lại làm 2 trận Liên Minh. Mà nó nhất quyết đánh xếp hạng bằng nick của tôi, tôi bảo nó đánh thường nó không chịu. Thôi thì nó giúp mình thế này chẳng lẽ mình lại tiếc nó cái lặt vặt ấy. Thế là cứ 1 ngày 2 lần 1 lần hên trận. Hôm nào hên thì nó thắng được 2 trận, có nhiều hôm còn thua cả 4. Thằng làm thằng phá nên tôi vẫn cứ mãi lẹt đẹt ở bậc Vàng.
Cuộc sống nhàm chán cứ xoay đều như thế, ăn, ngủ, chơi game, tiêm và nhắn tin với Trang, tối nhắn với cả chị Phượng.
Được hai hôm thì thằng Cường và thằng Vỹ về tận quê thăm tôi, nói là thăm tôi nhưng tôi thấy chúng nó thăm mấy em gái ở trọ nhà tôi thì đúng hơn, cứ xum xoe ve vãn như muốn ăn tươi nuốt sống con gái nhà người ta. Nói vậy chứ tôi thấy vui và biết ơn chúng nó lắm, đường xá xa xôi về thăm tôi được một ngày rồi lại phải về ngay. Thế mới biết tình cảm anh em bạn bè đáng trân trọng đến nhường nào.
Và cái ngày mà tôi mong đợi hơn cả cũng tới, đó là một ngày thứ 5 đẹp trời, tối hôm trước Trang hẹn hôm nay sẽ lên thăm tôi. Bấy nhiêu đó thôi cũng đủ làm tôi khó ngủ, đêm đó tôi thức khuya hơn chó, dậy sớm hơn gà. Thế mà khi ngủ dậy vẫn tỉnh hơn sáo.
8h sáng, thấy cuộc gọi đến từ Trang, tôi mừng như vớ được vàng, vội vã bắt máy:
- Alo e à, e đã chuẩn bị đi chưa vậy.?
- Em đang sắp đồ rồi, mà đi xe gì ấy anh nhỉ, e quên mất rồi.
- E cứ ra bến xe Phúc Yên bắt 58 xuống cuối bến, đi xe 10, 17, 54 đến Cầu Chui, song sang đường bên kia bắt 202 hoặc 205 đều được, đến xxx thì xuống, anh bảo a Huy ra đón.
- Vâng mà a có cần gì không em mua.
- Không, cần e thôi, nhanh nhaaaaaaaa.
- Được mỗi cái mồm dẻo thôi, e đi đây nha.
Trang khúc khích cười rồi tắt máy. Tôi thì ngồi lẫm bẩm tính toán, bây giờ là 8h hơn, xe bus thì phải gần 11h mới về đến đây, biết làm gì đốt thời gian bây giờ, lại ngồi chơi game vậy.
Đến gần 10 rưỡi thì tôi không chơi nữa, chốc chốc lại gọi điện hỏi xem Trang đến đâu rồi. Gần đến nơi, tôi nhờ anh Huy ra đón.
Nhà tôi gần điểm xe buýt nên chỉ chốc lát anh Huy đã đón Trang về đến sân. Hôm nay Trang mặc quần Tây, giày búp bê quen thuộc, áo ren đen dài tay, cao cổ. Nhìn kín đáo và quý phái lạ thường.
Trang ngó vào vẫy tay chào tôi, cười tình một cái rồi đi chào mọi người trước. Tôi thấy hơi hụt hẫng nhưng Trang làm vậy mới phải phép chứ.
Trang mua cho con cún cháu tôi một cái chăn hồng, vào ngồi chơi với chị và cháu một lúc rồi ra, mặt lấm lét nhìn xung quanh rồi thơm trộm tôi một cái vào má, ngồi ghế bên cạnh, cầm tay tôi, miệng vẫn cười xinh như bông hoa mới nở:
- Nhớ anh quá!
Tôi mỉm cười xoa xoa đầu Trang:
- Anh còn nhớ gấp vạn lần e mà chả dám kêu đây.
- Nói phét là tài.- Trang bĩu dài môi.
- Phét á? Chứng minh nhớ- Tôi đưa tay, níu cổ làm bộ sắp hôn Trang đến nơi.
Trang vùng tay ra, đứng dậy, mặt nghiêm nghiêm nhưng vẫn tủm tỉm cười:
- Vớ vẩn, đồ hư thân mất nết, em ra nấu cơm đỡ mẹ đây.
[next]

Chap 17

Do nhà có người đẻ, bữa cơm nhà tôi mặc định có canh rau ngót và thịt rang gừng. Thêm vào đó vài món đơn giản.
Bữa nào cũng như bữa nào nên tôi cũng ngớn lắm, nhưng Trang cứ gắp cho tôi liên tục như thể tôi là khách vậy. Đành phải cố gắng mà nhai vậy.
Bữa cơm xong xuôi, Trang nhanh nhảu dọn dẹp mâm bát rửa ráy sạch sẽ tinh tươm. Mẹ tôi nhìn theo gật gù, ra vẻ hài lòng lắm.
Trưa 2 đứa ngồi cày anime, xem Great Teacher( Thầy Giáo Tốt), phim này hài nên chốc lát trang lại cười tươi rói, khoát tay qua tay tôi, gục vào vai tôi cười.
Tôi cũng mỉm cười, không phải cười vì tình tiết của phim, đó là nụ cười của hạnh phúc. Chợt nghĩ, duyên số là có thật phải không? Vụ tai nạn ấy là để Trang với tôi, hai con người yêu nhau tìm về với nhau phải không nhỉ. Nếu thực sự là như vậy, tôi có lí do để mỉm cười mỗi lần nhìn vết sẹo dài ở chân.
Đang xem vào thì Trang thụi thụi cùi chỏ vào sườn tôi, tôi quay ra thấy Trang đang dụi dụi mắt, môi trề ra làm bộ làm tịch:
- A ơiiii.
- Ơi e.
- E buồn ngủ quá.
- Sặc, tưởng gì, em ngủ đi.
- Nhưng e sợ a chán.- Trang vẫn phụng phịu.
- Khéo lo, thế mọi hôm không có e ở đây a chán chết được chắc.
- Nhưng hôm nay e về thì khác chứ.
- Nhưng e đi xe mệt mà, ngủ đi, a thương, cái mặt xinh thế kia mà thiếu ngủ thì trông khó coi lắm.
Tôi phải nịnh đầm để Trang ngủ, gãi đúng chỗ ngứa, Trang có vẻ xuôi xuôi:
- Xinh thật không.
- Thật, xinh nhất nhất nhất nhất nhất trên đời luônnnnn.
Trang cười típ mắt, ngó nghiêng xung quanh rồi thơm trộm tôi một cái vào má, chạy tót lên giường. Cái vẻ mặt đáng yêu của Trang lúc đó làm tôi chỉ muốn đuổi theo cắn cho cái vào má trả thù, nhưng không được, đành ngồi mỉm cười mãn nguyện với cô gái lúc nhõng nhẽo, nũng nịu như một đứa trẻ con, lúc lại tự chủ và quýêt đoán, bướng như thủ tướng của tôi.
Tôi ngồi ghế chơi game, Trang nằm giường ngay đó thỉnh thoảng lại í ới vài câu cho đến lúc lịm hẳn.
Có lẽ vì ở nhà tôi nẻn Trang ngại chẳng dám ngủ nhiều, cũng có thể là muốn được thức để có thêm thời gian ở bên cạnh tôi, tôi cũng không rõ nữa. Nhưng chỉ chợp mắt một lát Trang đã dậy tắm rửa giặt giũ, dọn nhà rồi giúp tôi vệ sinh cá nhân. Tôi thấy Trang giống vợ tôi hơn là một cô bạn gái đến chơi nhà, xắn tay áo lên và làm tất cả các việc. Bù lại, Trang xứng đáng nhận được phần thưởng của một người vợ đảm đang.
Tôi hôm đó, khi khách khứa về hết, đóng quán, hàng xóm cũng đã tắt đèn đi ngủ, tôi và Trang vẫn đang dán mắt vào cái laptop xem hoạt hình, bố tôi bước vào trịnh trọng tuyên bố:
- Đêm nay Trang lại phải trông thằng Trung giúp bác đấy nhé.
Tôi và Trang trố mắt nhìn nhau, Trang định nói gì đó nhưng tôi nhanh miệng hơn:
- Thế sao được hả bố? Để Trang ngủ với mẹ đi.
Vừa dứt lời Trang véo mạnh cái vào hông tôi, đau thấu trời xanh mà không dám kêu, kêu lúc đó thì cả hai đứa mất mặt lắm. Cũng may mẹ tôi nói đỡ:
- Thôi, ngủ với mẹ bạn còn ngại hơn ý, mẹ lại ngủ sớm bạn tâm sự với ai.
- Nhưng mà....- Trang ấp úng.
- Không phải nhưng gì cả, bạn đang gãy chân, có làm gì đc đâu mà phải ngại
Tôi đang nhồm nhoàm miếng dưa hấu, tí nữa thì phụt đỏ luôn cái Laptop vì câu nói của mẹ, Trang cũng bụm miệng không dám cười. Mẹ tôi là như thế đấy, lông tông bỗ bã nhưng rất tình cảm, hết lòng thương con thương cháu. Tần tảo chịu thương chịu khó. Nếu như có kiếp sau, tôi vẫn muốn được làm con của mẹ chứ không phải một người đàn bà sang trong quý phái nào khác.
Thế là 2 đứa tôi lại được ngủ chung một giường, miệng thì cứ chối đây đẩy thế thôi chứ thực ra mừng húm lên ấy chứ.
Nhà tôi xây từ năm 1997, 2 tầng nhưng thời đó chưa có kiểu nhà ống như bây giờ, vẫn kiểu như nhà 3 gian, có hiên, cầu thang ngoài. Tôi với Trang ngủ ở giường gian chính, rộng rãi nhất, bố ngủ trong buồng thông luôn với gian đó, không có cửa đóng khép, chỉ ngăn nhau bằng một tấm rèm.
Tôi tỉ mỉ chỉ cho Trang chỗ mắc màn, kéo rèm, bật đèn ngủ. Đang mắc màn, bỗng trang chạy ập vào chỗ tôi, thủ thỉ:
- Mà anh ơi, em mặc váy ngủ được không, thế này nóng quá.
- Được, nhưng mai dậy sớm chút mặc quần áo chỉnh tề vào nha.
Trang nhoẻn miệng cười tinh nghịch, giơ tay biểu thị kiểu"oke" rồi nhanh nhảu chạy đi thay thay quần áo.
Lát sau Trang trở vào với chiếc váy màu xanh nước biển chấm bi trắng, đôi chân trần nhún nhún, hai tay nhón hai bên tà váy làm điệu.
Chiếc váy hững hờ để lộ ra khoảng giữa đùi và bờ ngực trắng ngần, mịn màng. Trong khung cảnh 11h đêm mùa hè, không còn cái nắng gay gắt, cộng hưởng với khung màu tươi mát của ánh đèn ngủ và màu sắc chiếc váy của Trang, tất cả đều tạo ra cảm giác mát mẻ dễ chịu. Ấy thế mà tôi lại thấy nóng hừng hừng, như là nham thạch đang chảy trong người chứ không phải là máu nữa.
Khoảnh khắc Trang vén mèn bước đến bên cạnh tôi như được quay chậm trong ánh đèn ngủ mờ mờ ảo ảo.. Mùi hương từ mái tóc mềm ấy phảng phất qua mũi, một mùi thơm thoang thoảng nhưng đầy gợi cảm khiến tôi như hồn siêu phách lạc.
Trống ngực lại rộn rã từng hồi, tôi đờ đẫn nhìn vẻ đẹp hờ hững ấy đến không dám chớp mắt, chân tay chẳng còn chút sức lực..
- Anh
Bất chợt Trang ghé sát vào tai tôi thì thầm, sát đến mức tôi thấy hơi nhột nhột vì hơi gió thổi nhẹ vào tai, tôi cố gắng tỏ ra lạnh lùng boy, nhưng chẳng thể nào che giấu nổi sự bối rối của tôi lúc này qua giọng nói run run:
- Sao.. e..?
- Em mặc thế này có đẹp không?
Trang nháy mắt nở một nụ cười tinh nghịch, nụ cười khiến tôi trở nên ngờ nghệch, mồm mép tép nhảy hàng ngày của tôi như bị nụ cười ấy lấp liếm mất, tôi ấp úng đáp:
- Ờ... đẹp... đẹp..
Trang phụng phịu:
- Đẹp mà khen thế thôi à.
- Thì đẹp lắm, đẹp quá nên a đang không biết phải khen thế nào.
Tôi trấn tĩnh trở lại, uốn 3 tấc lưỡi, Trang cười khúc khích ra chừng thích thú lắm, ngả lưng nằm xuống nhân tiện lôi tay tôi ra để gối đầu.
- Anh thích em mặc thế này lắm hả.- Trang thủ thỉ.
- Ừ nhưng chỉ với anh thôi đó nhé.
- Hì, ở nhà đi ngủ với Diễm em cũng toàn mặc thế này.
- A k chịu đâu, một mình a thôi mà.- Tôi giả bộ nũng nịu.
- Kệ anh chứ, chị em em mà anh cũng ghen thì anh ghen chết luôn đi, hề hề.
- Được, đã thế hôm nào anh cũng mặc quần đùi cởi trần thế này rồi ngủ với Diễm, thế là hòa cả làng.
Vừa dứt lời, tôi lãnh ngay cú cốc đầu đau điếng từ Trang, sao hôm sao mai sao chổi bay đầy đầu. Trang quay ngoắt lưng về phía tôi, giọng bực tức.
- A quá chớn rồi đó.
Chờ sao bay hết, tôi quay ra ôm Trang từ phía sau, nịnh đầm:
- A xin lỗi, anh đùa thôi mà, người yêu xinh đẹp của anh ơi đừng giận a mà.
- Biết là a đùa, nhưng từ sau đừng đùa kiểu đó.- Giọng Trang vẫn bực tức.
- Rồi rồi, từ sau a k dám nữa, a thề lần sau mà còn như thế nữa thì a ra đường ô tô.....
Chưa nói hết câu, Trang quay ngoắt ra bịt mồm tôi lại, giọng nhẹ nhàng hơn:
- E cấm a thề độc như thế, e tin rồi, cứ khen, cứ nịnh e là đủ, đừng thề độc.
Trang bỏ tay ra khỏi miệng tôi, mắt long lanh như trà xanh không độ, đôi mắt tràn đầy niềm tin và tình yêu thương tuyệt đối. Tôi nghé miệng định hôn lên đôi mắt ấy thì bị Trang chặn lại.
- Làm gì đó? Nãy nghe mẹ bảo gì không, bạn chân đau có làm gì đâu mà sợ. Đấy, cấm a manh động.
- Cấm thật á?
- Chứ sao nữa...
- Cấm này....
Tôi gì cổ Trang hôn ngấu nghiến, Trang không hề chống cự mà đáp trả nhiệt tình bằng những động tác mềm mại của lưỡi.
Rồi trao cho tôi những trước hôn ở tai
Xuống cổ
Xuống ngực.
Cứ thế, cứ thế.. vẫn tư thế ấy
Hai con người lại quyện vào nhau, trao cho nhau những yêu thương qua từng hơi thở gấp gáp.
Lần nào tôi cũng là người dừng cuộc chơi trước, ôm chặt lấy Trang, tôi thì thầm:
- Anh yêu em nhiều lắm, tình yêu ấy chưa bao giờ ngừng lại, kể cả lúc e rời ra anh.
- Vì thế này hả?
- Bậy, anh không biết vì gì nữa, chỉ biết là rất yêu thôi.
-................
- Bỏ đi, e về với a đc lâu k?
- Cùng lắm là sáng T7, không thì chiều mai e phải về rồi.
- Sao gấp thế e, ở lâu xíu cho bõ công đi lại chứ.
- E phải về quê,bạn mẹ e bảo là tối t7 dắt con trai qua nhà e chơi, kiểu muốn mai mối cho e ý, thế mà mẹ e cũng đồng ý rồi nhận lời, chả hiểu.
- Sặc, thời này mà vẫn còn người để mẹ làm mai cho nữa hả.
- Thế mới chán, không nghe cũng chẳng đc, mẹ lại bảo t7 chủ nhật đc nghỉ mày ở lại trường làm gì, khó lắm, thôi cứ gặp cho xong chuyện.
- Hề hề, chắc mẹ sợ e ế.
- Còn lâu đi, có con chó nào đang cứ rúc vào đây.
- Á à, dám bảo anh là con chó, đã thế a phải cắn cho vài cái để đánh dấu lãnh thổ mới được.
Dứt lời, tôi lại ghì lấy Trang, cắn nhẹ vào tay, vào cổ, cắn nhẹ vào môi, rồi đặt lên môi Trang một nụ hôn nồng cháy.
Sau những phút nghỉ giải lao, bóng lại lăn, anh vận động viên què vẫn đá đủ hai hiệp trên sân vận động Hàng Chiếu.
Để rồi lại thua trận, ngủ thiếp đi trong vòng tay đối thủ. Mặc sự đời.
Sáng hôm sau phải có người đánh thức tôi mới chịu dậy. Mở mắt ra đã thấy Trang đứng trước mặt tôi trong bộ quần tây, áo thun chỉnh tề. Tay cầm khăn mặt vẫn còn đang nhỏ nước, gấp gọn vàng vuông vắn.
Ngày hôm đó Trang hết xem anime với tôi lại chạy vào buồng chị Loan chơi với con cún rồi ra phụ mẹ tôi nấu cơm.
Thỉnh thoảng tôi lại trêu Trang về cái vụ mai mối khiến Trang ngại đỏ cả mặt. Tôi xem đó là hẹn hò, nhưng cuộc hẹn hò đó vô hại đến tình cảm của hiện giờ của chúng tôi.
Rồi cuối cùng Trang quyết định chiều nay không về mà sáng mai sẽ về sớm. Vậy là tôi lại thêm một đêm nữa được bên cạnh người con gái mình yêu.
Đêm đó, chúng tôi vẫn lao vào nhau say đắm như để bù cho những ngày tháng phải xa nhau tiếp đó rồi đi ngủ sớm để sáng mai Trang về.
Trước khi ngủ, tôi lấy điện thoại tôi đặt báo thức cho Trang, thấy hộp thư đến có một tin nhắn của " Chị". Tôi không trả lời, lặng lẽ quay ra ôm Trang rồi chìm vào giấc ngủ.
[next]

Chap 18

... Rengggg.... Renggggg.
Tiếng chuông báo thức inh ỏi vang lên từ điện thoại làm tôi giật mình tỉnh giấc.
Dụi dụi mắt, quay sang thấy Trang vẫn đang ôm tôi ngủ ngon lành. Tôi nhẹ nhàng gỡ bàn tay nhỏ bé ấy xuống khỏi ngực. Đặt lên trán Trang một nụ hôn, tôi lay lay Trang:
- Em... dậy... dậy còn về quê cho sớm sủa.
Lay một hồi, Trang mở mắt ra, thấy tôi, Trang nhắm mắt lại ngay tắp lự, giọng phụng phịu:
- Không dậy dâu, phải hôn một cái mới dậy được cơ.
Tôi phì cười vì Trang làm điệu.
- Thật nhá.. Nhưng đây chưa có đánh răng đâu.
- Kệ chứ, yêu mà lại sợ bẩn sao, hôn đi, à mà ra hút điếu thuốc lào đi song vào hôn. Mùi đó mới làm em dậy đc.- Trang mỉm một điệu cười đểu cáng, mắt vẫn nhắm nghiền.
- Thế em cứ ngủ tiếp đi, đến trưa luôn cũng được, anh có muốn em về đâu, càng đc ngồi ngắm em cả buổi.
Trang gượng ngồi dậy, việc đầu tiên Trang làm là nhéo má tôi một cái rõ đau, giọng ngái ngủ:
- Xạo quá, anh mà chịu ngồi ngắm em cả buổi, ngắm cái màn hình Laptop, mấy con tướng của anh chạy ngược chạy xuôi cả buổi thì còn nghe được.
Bị Trang nói trúng tâm can, tôi không nói gì nữa gãi đầu cười trừ. Còn Trang thì dậy vén vàn gấp chăn gọn gàng mới đi vệ sinh cá nhân.
Sau bữa ăn sáng cùng gia đình, ngồi lại cùng tôi chốc lát, Trang xin phép ra về, không quên hẹn một ngày gần nhất sẽ về thăm tôi và gia đình.
Trang nói Trang nhớ đường ra điểm xe bus rồi, nhưng bố tôi nhất quyết thay tôi tiễn chân Trang một đoạn. Một đoạn thôi, chẳng xá gì so với công Trang lặn lội đường xá xa xôi về thăm tôi cả, tôi thấy thực sự cảm động trước tấm lòng của Trang và sự tâm lí của bố.
Sáng sớm mùa hè, mặt trời còn chưa nhô qua khỏi ngọn cây sấu. Tiếng chim hót ríu rít trên những nhành cây hòa cùng tiếng rao của bà bán bánh mì khiến không khí trở nên náo nhiệt và Tràn đầy sức sống.
Đưa mắt nhìn ra xa, những cây sấu vừa qua vụ bẻ cành thu hoạch xơ xác đi rất nhiều so với ngày thường, đâu đó còn sót lại một vài quả đã chín vàng ruộm, lắng nghe tiếng dép của 2 người ngày một nhỏ dần, tôi bỗng thấy lòng mình lặng trĩu.
Bố đợi Trang lên xe mới quay về, sau đó thì nhà tôi lại mỗi người một việc, mẹ đi chợ, bố đi mượn cho tôi một đôi nạng, anh Huy đi làm, chị Loan với Cún thì còn chưa ngủ dậy, tôi lại tiếp tục giết thời gian bằng cách vùi đầu vào những trận liên minh huyền thoại.
Hơn hai tiếng sau, tôi đang lạch cạch tập sử dụng đôi inox bố mới mượn cho thì Trang nhắn tin báo rằng đã về đến nhà, nhưng say xe mệt quá, tôi động viên quan tâm Trang một lát rồi bắt Trang đi nghỉ luôn.
Tôi lại loay hoay với đôi nạng với sự trợ giúp của bố, bố quảng cáo rằng cái nạng này chống tới khuỷu tay chứ không chống nách như nạng gỗ nên hơi khó sử dụng, bù lại sau này đi đứng được bình thường dáng dấp vẫn chuẩn chứ không bị sai lệch gì như tập nạng gỗ.
Gì chứ nói đến dáng dấp vẫn chuẩn là tôi khoái lắm, nghĩ đến cảnh sóng đôi với Trang trên đường phố với cái dáng chuẩn men, tôi lại sung sướng mà lò cò chống qua chống lại tới tận giờ ăn cơm mới chịu nghỉ.
Bữa cơm trưa nhà tôi chỉ có 3 người do anh Huy đi làm không về còn chị Loan đã được mẹ đơm cơm cho ăn trước.
Khác với lúc Trang chưa về thăm, tôi thấy bữa trống vắng đến lạ. Chỉ 2 ngày thôi mà Trang đã vô tình tạo cho tôi một thói quen. Thói quen về một bữa cơm gia đình có Trang.
Bố mẹ vẫn liên tục gắp thức ăn cho tôi, tôi vẫn cố ăn nhưng có điều gì khác biệt thấy rõ, rõ đến mức mà tôi không thể che đậy được để mẹ nhận ra điều đó, mẹ tôi ân cần hỏi:
- Ăn đi chứ con, bạn về buồn hả?
Tôi thấy ngường ngượng vì tâm tư rối bời của mình bị mẹ phát hiện, nhưng tôi vẫn cố gắng che đậy:
- Đâu có, con vẫn đang ăn đây mà.
- Mẹ thấy mày ăn cứ ỏn à ỏn ẻn cư như mèo ý, hay cơm không ngon.
Được mẹ gợi ý, tôi đỗ lỗi ngay sang cho mẹ:
- Vâng, cơm hơi nát nên ngán quá mẹ ạ.
- Thế Trang nấu cơm ngon không? Để bố nhận làm con dâu.
Bố tôi chêm ngay vào rồi nhìn tôi cười sung sướng. Tôi biết là bố nói đùa nhưng thế thôi cũng khiến tôi ngượng đến nóng ran cả mặt. Tôi biết bố mẹ rất tâm lý nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn rất ngại mỗi khi bố mẹ nhắc đến chuyện tình cảm của tôi. Như kiểu tôi còn bé bỏng lắm và yêu đương là chuyện của người lớn. Tôi im lặng, hi vọng sẽ không ai nói gì nữa, nhưng hi vọng đó nhanh chóng bị dập tắt, hết bố đến mẹ:
- Này, mẹ thấy con bé được đó, đẹp người đẹp nết, thế bọn mày có xác định gì không?
- Con chả xác định gì, đến đâu thì đến.
Tôi trả lời trong tâm thái mất bình tĩnh, mặt có phần cau có. Thấy vậy mẹ liền chuyển chủ đề:
- Ờ thì mẹ cứ hỏi thế, mày lấy ai cũng đc, không cần đẹp, miễn sao thương mày và ngoan ngoãn chịu khó làm ăn. Mà mày lấy vợ càng sớm càng tốt, bố mẹ cũng có tuổi rồi, mày yên bề gia thất bao giờ là bố mẹ yên trí bấy giờ.
Tôi chỉ nghe và không nói gì, im lặng. Phần còn lại của bữa cơm cũng cứ thế trôi qua trong im lặng. Tôi biết mẹ nói thế thôi, chứ thực ra trong bụng mẹ cũng đã chấm Trang rồi. Tôi cũng kết trang nổ đĩa, nhưng mà tôi không muốn hứa hẹn trước điều gì cả. Càng không muốn bố mẹ đặt kỳ vọng, như thế chỉ tổ rước thêm áp lực vào thân. Đôi khi cứ mập mờ lại dễ sống.
Tôi không có thói quen ngủ trưa nên cơm nước xong tôi lại ngồi cắm đầu cắm cổ vào cái màn hình Laptop, hết đánh Liên Minh lại quay ra xem anime, Trang nói đúng, tôi có thể ngồi như thế này cả ngày, không vẫn đề.
Đến chiều Trang chủ động nhắn tin, đương nhiên là tôi vui vẻ đáp lại, nhưng cũng chỉ được một lát Trang lại bận dọn dẹp nhà cửa, lại còn khất tối nay tiếp khách, vì giữ phép lịch sự nên không nhắn tin với tôi được. Nghe mà buồn thiu, không phải là vì Trang bận tiếp thằng khác, mà vì tôi cảm thấy nghiện nói chuyện với Trang rồi, không có cứ sao sao đó. Tôi dễ nghiện thật.
Buổi tối là thời gian rảnh rỗi, nghỉ ngơi thư giãn của các gia đình, nhưng riêng nhà tôi lại khác, nhà tôi bán hàng và cho thuê phòng trọ, thời gian đấy là công nhân đi làm về, mua hàng và sinh hoạt náo nhiệt như cái chợ, tiếng trai gái trêu đùa nhau, cười rúc rích làm tôi không khỏi chạnh lòng.
Chơi điện tử cả ngày cũng mỏi mắt, tôi ngồi thu lu 1 góc giường, co đi co lại cái chân tập duỗi. Tôi muốn nhắn tin cho Trang quá nhưng mà không thể, nhắn tin giờ này Trang nghĩ tôi ghen tuông vớ vẫn có mà cười tôi thối mũi. Tôi đành vơ lấy cái điện thoại, đọc lại những tin nhắn của Trang rồi khúc khích cười một mình.
Tình yêu thật kỳ diệu, những câu nói yêu thương đơn giản thôi cũng là một liều thuốc tinh thần hữu hiệu, tác dụng gây cười còn hơn tất cả những bộ phim hài mà tôi từng xem.
Bất giác nghĩ đến tin nhắn tối qua của chị Phượng đến bây giờ tôi còn chưa đọc, cốc nhẹ vào trán mình, người ta quan tâm mình vậy mà mình hờ hững quá,vậy mà cứ luôn tự nhủ rằng ai đối tốt với mình thế nào mình đáp lại thế đó, tệ quá.
Tôi cầm điện thoại lên và mở cuộc hội thoại của tôi và "Chị", không phải là một tin mà có tận 2 tin:"Ku đang làm gì đó";" Chắc ku ngủ mất rồi, ku ngủ thật ngon nhé"
Tôi nhắn lại, bỏ qua nội dung 2 tin nhắn tối qua, tôi hỏi ngược lại chị:
- Chị đang làm gì đó, đi làm về chưa?
1 phút... 2 phút... rồi 10 phút trôi qua. Cái điện thoại của tôi vẫn nằm im không chịu động dậy, tôi cầm điện thoại lên tay xoay xoay, trong bụng nghĩ hay là chị giận mình nghỉ chơi với mình luôn rồi.... Không... không... dù tôi mới quen chị ít ngày nhưng tôi biết chị không phải người nhỏ nhen vậy đâu.
Tôi đoán trúng phóc, cái điện thoại đang quay tít trên đầu ngón tay tôi, rung mạnh một cái rồi rơi tọt xuống gas giường. Biết được tin nhắn của ai, tôi vội vàng nhặt điện thoại lên, đọc tin nhắn từ chị/
- Chị về rồi, hôm nay chị về sớm, vừa đi xe máy song nên không biết ku nhắn tin, hì.
- Thế ạ, chị đi đâu đó, có bận không, bận thì về nói chuyện sau cũng đc.
- Không có bận đâu, chị đi uống cafe ý mà.
- Hay ghê, đi cafe với người yêu hả, thế chị đừng nhắn tin, mất tự nhiên lắm.
- Hề, cái đó Ku còn phải dạy chị hả, nhưng chị ngồi 1 mình mà.
- Hì, chị cứ ngồi một mình lát mà trai bu đầy ý mà, có khi không có ghế ngồi cả lên bàn ấy chứ.
- Bậy, ai cho mà bu, chị đạp ra hết, mà hôm qua ngủ sớm vậy hả, ngoan lắm, thế mới chóng khỏe được.
Đọc song tin nhắn ấy tôi thấy hơi chột dạ, chẳng lẽ khai thật là em đang nằm với Trang nên không nhắn lại được thì sỗ sàng quá, tôi đành nói khéo:
- Vâng, hì, Trang về đây chơi nên bắt em ngủ sớm, hì.
- Hì, Trang giỏi ghê, mà Trang về tận quê thăm Ku luôn hả, nhiệt tình ghê.
- Vâng, mà bọn em quay lại rồi chị ạ......
- Thế à, chúc mừng Ku nhé
Vì là nhắn tin nên tôi chẳng biết là giọng điệu của chị đang vui hay buồn nữa, mà nội dung tin nhắn đó cũng khiến tôi chẳng biết phải nhắn lại thế nào, đang trầm tư suy nghĩ, chưa kịp nhắn gì lại thì chị đã tiếp lời:
- Thế người yêu của Trang thì sao???
Tôi trầm tư một lát mới nhắn lại:
- Trang chia tay với người đó rồi chị ạ....Em làm như thế đúng hay sai hả chị?
- Chị không biết nữa, gương vỡ thì khó lành, nhưng Ku hãy làm những gì mà bản thân thực sự muốn, chỉ vậy thì mới không bao giờ phải hối hận.
- Hì, em yêu Trang, và em cảm nhận được rằng trái tim mình luôn hoạt động mạnh hơn bộ não..
- Hôm nay triết lí như ông cụ non à nha, hihi,vậy chị ủng hộ Ku, hãy yêu bằng cả trái tim Ku nhé, đừng bao giờ từ bỏ, còn nếu trong trường hợp mình bị từ bỏ, thì chả có gì phải luyến tiếc cả. Nhớ chưa. Giờ muộn rồi, cafe cũng hết rồi, chị đi về nha...
- Vâng, chị đi đường cẩn thận đó.
Tôi chào chị, đặt điện thoại xuống giường rồi vớ đôi lạng lạch cạch ra bàn hút thuốc. Tôi vốn chả bao giờ đi kể lể chuyện tình cảm của mình với ai, càng thân tôi càng không kể. Ấy thế mà chị chả đánh tôi cũng vội khai ra hết, tài thật..
Chợt nghĩ có lên khoe tình cảm của chị Phượng cho Trang biết không nhỉ. Mà thôi, tôi thấy chị Phượng luôn ái ngại mỗi khi giáp mặt với Trang, có lẽ chị gặp vấn đề gì đó. Mà tôi hay nhắn tin với chị, tình ngay lý gian, Trang mà biết dễ nổi cơn tam bành quá. Tốt nhất là giấu, tôi mà giấu thì chỉ có trời biết, đất biết chứ Trang có tài thánh cũng chẳng biết được.
Đang ủ mưu tính kế thì Trang nhắn tin đến:
-Anh ơi, em song rồi đây nàyyyyyyyyyyyyyyyy.....
Tôi mường tượng cảnh Trang nói, cái miệng xinh xinh ấy kéo dài chữ" này" ra, tôi tủm tỉm nhắn lại.
- Hihi, anh đợi lâu muốn chết, thế tình hình xem mặt thế nào nào??
- Có gì đâu, ngồi uống nước, hỏi gì em trả lời lấy thôi.
- Anh hỏi đối tác của em tối nay cơ mà, ai hỏi em làm gì chứ.
- À, thì cũng ưa nhìn, mà nhà giàu lắm anh à, nhà có cây xăng cơ, anh đó đi làm bàn giấy, lương tháng cũng hơn chục triệu, mà nhìn kiểu lành lành nhát nhát sao đó. Chắc tại thế nên chưa có người yêu.
- Thế à? Căng nhỉ- Tôi nửa đùa nửa thật.
- Căng gì hả anh?
- Thì đối thủ của anh nặng ký quá đó!
- Xí, ai cho làm đối thủ của anh chứ, chỉ làm bạn bè với em thì được thôi, chứ yêu á? Em nhỡ đem lòng yêu một con chó con mất rồi, chả biết con chó ý đang làm gì, tối gặm được nhiều xương không, có nhớ em nhiều không nhỉ.
Tôi phì cười, lòng có chút gì đó lâng lâng hạnh phúc,chẳng gợn một chút phiền lo. hai đứa nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đấy, tôi lại chúc Trang ngủ ngon bằng một bài hát nhẹ nhàng.
Màn đêm buông xuống, gió hiu hiu thổi làm xôn xao cành lá, tôi đưa ánh nhìn qua khung cửa sổ. Bầu trời đêm hôm nay đầy sao, có lẽ mai lại là một ngày nắng nóng.
Mọi người thường tìm một ngôi sao sáng nhất và nghĩ đó là ngôi sao chiếu mệnh của mình. Còn tôi, tôi đi tìm hai ngôi sao đứng gần nhau nhất, và tự nhủ: Đó là tôi và Trang, một tình yêu khó diễn tả thành lời......
[next]

Chap 19

Một tháng ở nhà trôi qua chậm dãi, cuộc sống của tôi xoay quanh việc ăn, ngủ, game và tập đi.
Ấy thế mà tôi chẳng hề thấy nhàm chán, bởi điện thoại tôi luôn ríu rít những cuộc gọi và tin nhắn từ Trang.
Mai là ngày tôi phải quay về trường để tiếp tục cái sự nghiệp học tập vất vả nhưng kết quả chẳng ra gì của tôi.
Cái nơi ấy đã lấy đi của tôi quá nhiều thứ, tiền bạc, thời gian và cả xương máu, vậy mà sắp tới có lẽ chỉ trả cho tôi một tấm bằng trung bình.
Tôi nghĩ tới cái cảnh đi học mà sợ ứa nước mắt, bình thường đã lười, đằng này lại đi học trong cái cảnh hai tay hai nạng. Nhưng biết làm sao bây giờ, tôi sắp nghỉ quá giới hạn cho phép rồi. Tôi không muốn phải ra trường sau bạn bè, bất kể lí do.
Một buổi chiều tháng 9, nắng đã dịu, một cơn giông phả vào không khí cuối hè những cơn gió mát lạnh. Những chiếc lá khô xào xạc đuổi nhau trên con đường bê tông cũ kĩ.
Ngồi từ quán nhìn ra, bỗng thấy lòng mình nặng trĩu, tôi thấy ghen tị với những chiếc lá phiêu diêu tự tại. Ở cái tuổi 21, con người ta hừng hực sức sống, muốn thể hiện mình và được cống hiến. Còn tôi, đến đi lại còn phải nhờ vào đôi nạng, thể hiện cái gì đây? Thõng chân xuống giường, tôi đong đưa chân theo điệu nhạc khe khẽ phát ra từ chiếc điện thoại cạnh bên rồi vô thức thả tâm hồn mình vào những suy nghĩ chán chường.
Xẹt.... xẹt
Một tiếng dép mài xuống đường giúp tôi trở về với thực tại, ngỡ là sắp có khách mua hàng, tôi lấy hơi để chuẩn bị gào gọi bố xuống bán thì Trang bước vào cổng, nhìn thấy tôi, mặt Trang tươi rói, bước nhanh vào quán:
- Ơ, sao a ngồi một mình thế này, mọi người đâu hết cả rồi
- Bỏ cái balo xuống đã rồi nói chuyện, mà sao em bảo sáng mai xuống sớm cơ mà.
Trang đặt cái balo to uỵch trên lưng xuống bàn rồi ngồi giường cạnh tôi, cười duyên dáng:
- Hề, em muốn làm anh ngạc nhiên mà, ngạc nhiên không?- Trang cầm tay tôi, lay nhè nhẹ.
- Xì, chả ngạc nhiên gì, thường như cân đường hộp sữa.
Tôi làm mặt phỉnh phờ, Trang thì nghe song vứt luôn tay tôi ra, đặt hai tay lên đùi, lắc lắc người làm bộ giận dỗi. Cái điệu bộ ấy khiến tôi phì cười, vòng tay qua eo Trang, tôi nịnh đầm:
- Không ngạc nhiên nhưng vui lắm, nhớ em muốn chết ấy.
- Không thèm...
Trang vẫn làm bộ giận dỗi, gỡ tay tôi ra khỏi eo rồi ném phịch xuống giường, tôi giả vờ thở dài ngao ngán:
- Haizzzz, yêu quá, nhớ quá, được gặp mới ôm eo cho thỏa nỗi nhớ cái mà đã bị ném muốn chết luôn cái tay. Người ta nói yêu là đau thật chẳng sai mà.
Đúng là dùng khổ nhục kế với con gái rất hiệu quả, nghe song Trang phì cười, đôi má đỏ hây hây ấy lại được dịp làm tôi muốn cắn, nhưng chưa kịp manh động tôi đã bị Trang nhéo cho 1 cái đau điếng:
- Hay cho cái mồm a, biết làm e sướng quá ha, thế mọi người đâu mà ngồi một mình thế này? Mà sao hnay quán vắng thế.
- Bố rửa bể lọc trên kia, chị Loan đang ẵm cún ngủ, công nhân hôm nay làm về muộn nên quán vắng, a phải xuống đây làm bù nhìn rơm nè.
-Kể khổ làm gì? Chẳng ai thương đâu. Thôi để em vào chào bố cái nga.
Trang nói rồi đứng dậy bước ra cửa, không quên quay đầu lại lè lưỡi rồi cười nhí nhảnh, tôi cười khổ trông theo.
Hôm nay Trang về đây để mai hộ tống tôi lên trường. Ngày nào cũng nói chuyện cả ngày nên chẳng có chuyện gì của nhau mà 2 đứa lại không biết. Từ chuyện Trang hôm nay nấu món gì, tắm lúc mấy giờ? Anh lọ anh kia tán. Tôi đều nắm trong lòng bàn tay.
Ngược lại, mỗi tiến triển về cái chân của tôi, ăn gì làm gì, nói chuyện với ai, Trang đều kiểm soát được hết. Duy chỉ có chị Phượng là tôi giấu bặt, không hé nửa lời với Trang.
Kể từ ngày biết tôi với Trang quay lại, những dòng tin nhắn từ chị đến ngày một thưa hơn.
Tôi có hỏi nhưng chị chỉ nói rằng bận công việc. Thôi mặc, ngày mai tôi lại quay lại mái trường nơi tôi đã hơn 3 năm theo học, sẽ gặp lại chị sớm thôi, tôi tự nhủ là như thế./
---------------------------------------
Một lát sau, mẹ lạch cạch dắt chiếc xe đạp mili về, trên xe chở nặng hàng bán chiều. Nào rau dưa, thịt thà, giò chả, chằng ở yên sau là cả xô nước đậu nữa. Mẹ đưa tay vuốt đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, thở hổn hển:
- Trung, gọi bố dỡ hàng xuống cho mẹ với. Mẹ mệt quá.
Tôi không trả lời mẹ, lấy hơi gào thật to:
- Trang ơiiiiii.
Một tiếng dạ văng vẳng lại, những bước chân vội vã của Trang nhanh chóng bước ra, chẳng đợi tôi nói, Trang xắn tay áo rồi nhanh nhẹn giúp mẹ tôi dỡ từng túi hàng xuống rồi đưa vào quán.
Nhìn Trang nặng nhọc bê từng túi rau, xách xô nước đậu. Bộ quần áo đẹp đẽ, bóng bẩy của Trang lấm bẩn bởi ôm những gói hàng vừa vứt lăn lóc ngoài chợ. Mồ hôi thấm ướt lưng áo. Tôi thấy thương Trang quá.
Cuộc sống gia đình Trang không giống với nhà tôi. Nhà Trang không hẳn là giàu có nhưng có thể nói là khá giả. Từ bé, cuộc sống của Trang là cuộc sống tiểu thư. Chẳng bao giờ Trang phải động tay vào việc gì nặng. Bụi bặm lại càng không. Cứ nhìn những bộ váy áo Trang thường mặc trên người thì biết. Gọn gàng, bắt mắt, đủ để làm hài lòng bất cứ một chàng trai khó tính nào.
Đã là lần thứ 3 Trang về nhà tôi, thăm quê và thăm gia đình tôi, nhưng chưa một lần tôi dắt Trang đi chơi, ngắm những cảnh đẹp, thưởng thức những món ăn ngon mà quê hương tôi có. Trang đương nhiên bị tước đi cái quyền được chiều chuộng, nâng niu của một vị nhân tình. Trang đang phải đảm nhiệm vai của một người vợ, cần cù và cam chịu.
Chính tôi cũng thấy rằng Trang đang rất thiệt thòi, nhưng biết làm sao được, chỉ dặn lòng mình là mai này sẽ bù đắp cho Trang thật nhiều. Sẽ chịu khó học hành để kiếm được một công việc đàng hoàng ổn định và lấy Trang làm vợ.
Sáng, tôi dậy sớm cùng Trang đi tập thể dục. 2 đứa về cùng nhau tắm rửa rồi làm bữa ăn sáng cho các con. Sau bữa sáng gia đình, 2 vợ chồng cùng đưa con đi học. Tối về, cả gia đình cùng thư giãn bên màn ảnh nhỏ. Tôi sẽ giúp Trang ru con ngủ, khi con ngủ say, nước từ mương xả vào ruộng. tôi sẽ ân cần chăm sóc, cày sâu cuốc bẵm cho mảnh ruộng nhỏ nhỏ của Trang. Rồi 2 đứa lại ôm con ngủ như chưa có chuyện gì xảy ra. Lại trở về làm thiên thần không cánh khi bọn nhóc thức dậy.
Nghĩ đến đây thôi tôi lại ngồi cười một mình, nốc một hớp nước cho trôi cục nước miếng đang tiết ra đầy mồm. Tiếp tục ngắm nhìn hai người phụ nữ, hai tình yêu lớn của cuộc đời tôi song kiếm hợp bích giải quyết đống hàng hóa trên con xe đạp cà tàng.
Xong việc, Trang nhanh nhảu đi rửa tay chân rồi pha cho mẹ tôi cốc nước chanh đá.
- Bác uống đi cho đỡ mệt.- Trang cười tươi rói
- Bác cảm ơn, vất vả cho cháu quá- Mẹ cũng cười, một nụ cười hiền hậu.
Đó là khoảnh khắc tuyệt vời trong mắt tôi. Hai thiên thần đẹp nhất thế gian này đang mỉm cười với nhau, trao cho nhau những ánh nhìn đầy thiện cảm
- Có gì vất vả đâu bác.- Trang khách sáo.
- Cháu lặn lội đường xá xa xôi về đây là quý hóa lắm rồi. Lại còn giúp bác việc nhà nữa. Bác biết là bạn bè quý mến nhau mới như vậy, nhưng chẳng có mấy người được như cháu đâu.
- Dạ, thế mà cháu xin đơn mãi Trung mới cho lên đó bác.
Trang cười thích thú vì lời của mẹ chồng tương lai nhưng vẫn dành cho tôi một cái lườm yêu sắc rụng cả lông. Tôi cười xòa gãi đầu gãi tai:
- Tại anh lo em say xe chứ bộ.
Trang cười hiền hậu, mẹ tôi cũng vậy:
- Thôi, hai đứa ngồi chơi đi, bác lên nhà nấu cơm nhé.
Mẹ tôi chưa kịp đi nửa bước trang đã nhanh nhảu xin đơn:
- Bác để đó cháu làm cho, bác ngồi bán hàng nghỉ ngơi cho đỡ mệt.
Mẹ nhìn tôi, tôi gật gật ngầm đồng ý. Chắc mẹ ngại bởi Trang là khách lại việc gì cũng đến tay. Nhưng từ rất lâu, tôi đã coi Trang là một người thân rồi. Mà đây đúng là dịp tốt để thể hiện với mẹ là con trai mẹ có người yêu xịn như thế nào. Vả lại để Trang làm dần cho quen với cái tác phong sinh hoạt của gia đình này đi, trước sau gì chẳng là người một mà. Một mũi tên trúng hai con chim, tôi giục Trang:
- Thế em rửa chân tay rồi nấu cơm đi.- Tôi nháy mắt với Trang.
- Cháu giúp bác vậy nhé.- Mẹ tôi nói thêm vào.
Trang vâng một cái rồi như con chim sâu lon ton xách làn thức ăn đi chuẩn bị bữa tối. Mẹ tôi nhìn Trang với ánh mắt đầy thiện cảm rồi quay sang chọc tôi:
- Nhìn mày thế này mà chả hiểu sao con bé nó yêu thương mày nổi,nó 10 điểm thì mày chỉ được có 3.
- Xì, con thế nào nào, ngon zai chứ bộ.
- Ờ ngon, thanh niên gì mà suốt ngày cắm đầu vào điện tử, lười chảy thây, lại cẩu thả, thuốc lào, xấu trai nữa chứ.
- Mẹ đánh giá hơi bị lệch về con đấy. Chẳng qua con gầy chút thôi, Con mà tăng thêm 5kg nữa nhổ nước bọt vào cột điện thôi con gái ở trường có mà tranh nhau ra liếm.
- Kinh quá, thôi mày lên nhà mà chơi với bạn đi, ở đây chỉ tổ viếng chân tao bán hàng.
Biết mẹ đuổi khéo, nắm được ý đồ của mẹ và cũng muốn lên nhà thấy bà nội rồi nhưng tôi vẫn chày cối:
- Ơ hay, con ngồi gọn một góc thì vướg cái gì. Mẹ buồn cười.
- Thôi lắm chuyện quá, mày lên nói chuyện với bạn cho vui, bạn về nhà chơi ai lại để bạn lủi thủi nấu cơm 1 mình như thế.
- Thế mẹ cứ nói chuẩn là con khắc lên...
- Rồi.. Rồi.. Lên đi..
Mồm mẹ nói, tay mẹ xua xua tôi như đuổi tà. Tôi thì cười khoái chí vì vặn vẹo được mẹ, xem ra mẹ tôi cũng tâm lí đáo để đấy chứ.
Tôi vơ lấy đôi nạng, lọc cọc từng bước như cương thi trong những bộ phim Trung Quốc. Đến những bậc hè, mẹ phải cho tôi vịn vai để tôi lò cò từng bậc. Tôi cùng đôi nạng tiến thẳng đến chỗ Trang đang trổ tài nấu nướng. Tôi muốn mình có thể di chuyển thật nhẹ nhàng để bợt ngờ ôm Trang từ phía sau, nhưng tiếng động phát ra từ đôi nạng nó không cho phép tôi làm một thằng đàn ông lãng mạn, chưa kịp đến nơi, tôi đã bị Trang phát hiện, Trang quay ra hỏi:
- Anh vào đây làm gì. Ra nhà đi, ở đáy nóng lắm.
- Thế em xin đơn nấu cơm làm gì, nóng mà.
- Hâm, so sánh kiểu gì vậy? Lo cho em à? - Trang nhìn tôi trìu mến, đôi mắt long lanh.
- Chứ sao. Biết rồi còn phải hỏi.- Tôi vênh mặt lên tự hào.
- Xí, Trung giờ ra dáng ghê nhỉ. Nhưng mà cũng phải vào giường ngồi đi, đứng lâu mỏi chân đó. Vào giường vẫn nói chuyện đc mà.
Tôi chẳng nói chẳng giằng, đặt đôi nạng cạnh bên, tôi dựa vào kệ bếp rồi vòng tay qua vòng eo quen thuộc ấy, thì thầm :
- Ứ, để yên cho a ôm thế này một lát rồi anh vào.
Trang quay ra nhìn tôi, xích lại gần tôi hơn một chút cho tôi khỏi bị với rồi tiện tay đang cầm đôi đũa gõ nhẹ vào tay tôi:
- Tay nào, bố mẹ thấy bây giờ. - Trang hơi nhăn nhăn mặt.
- Thì sao chứ, cả thế giới này thấy cũng được, càng tốt, anh yêu em mà.- Tôi nói tỉnh bơ.
- Lẻo mép, nhưng bỏ em ra đi, em đang rán cá mà, cháy bây giờ.
- Kệ, cháy ăn cháy chứ tay anh bị làm sao rồi ý, không bỏ ra được đâu.
Trang xịu mặt xuống, đôi đũa trên tay Trang liên tục gõ vào tay tôi, tôi mặc kệ, cứ thế mà hít hà tóc rồi vai áo Trang, tay vẫn ôm khư khư lấy vòng hai như thể sợ Trang chạy mất.
Một mùi hương quen thuộc lan tỏa, tôi hít lấy hít để, nó không quá thơm, nhưng thực sự rất đặc biệt. Và những thứ đặc biệt luôn làm người ta ngây ngất. Mũi tôi di chuyển liên tục như chó đặc vụ đang đánh hơi tội phạm. Hơi bệnh hoạn nhưng thực sự là như vậy. Chỉ đến khi cái mùi hương đặc biệt ấy bị hòa quyện với một mùi khét rất đặc trưng, tôi mới vội vàng buông Trang ra.
- Thôi chết mẹ rồi.- Tôi nói mà mặt méo xệch.
Trang vội vàng quay ra tắt phụp bếp đi. Cẩn thận lật từng khúc cá lên. Nhìn mấy khúc cá như cái bánh socola sữa. Một mặt đen xì, mặt còn lại vẫn trắng phau phau, mặt Trang mếu mếu như sắp khóc:
- Tại anh đấy! Làm tnao bây giờ.
Tôi cười đau khổ động viên Trang :
- Ksao đâu, cạo chỗ cháy đi, tí bỏ vào nồi nấu canh chắc chả ai biết, mà biết cũng chẳng làm sao đâu.
- Biết thì mọi người nghĩ em hậu đậu à? Mà e có thế đâu, tại anh dê em chứ.
- Thôi thôi được rồi, thế thì giải quyết lẹ đi.
- Anh vào giường ngồi canh chừng đi, bị ai phát hiện em sẽ phô là tại anh vào dê em nên mới bị thế này.
- Dám không?
- Đến nước ý thì sao lại không chứ.
Tôi cười khành khạch với cái kiểu hù dọa trẻ con của Trang rồi vớ đôi nạng lọc cọc vào giường ngồi. Nhìn Trang loay hoay dùng dao thìa cạo cạo gọt gọt từng mảng cháy, tôi vừa thương vừa buồn cười.
Cũng may là nhà tôi chẳng ai nhìn thấy cảnh cảnh đó, không tôi và Trang chỉ có nước tàng hình mới hết ngại. Món cá nấu riêu chua bữa tối hôm đó vẫn được Trang đảm nhiệm khá ngon lành, duy chỉ có nước riêu hơi đen đen một chút.
Chiều tối hôm sau, sau bữa cơm chiều đơn giản. Chiếc taxi đưa gia đình chị Loan về Thái Nguyên và đưa tôi lên trường đã dựng gọn trước cổng. Mọi người bận rộn đưa hành lí ra xe, tôi ngồi yên một chỗ. Tâm trạng bỗng nặng nề khó tả. Một tháng trời nằm nhà dưới sự ân cần chăm sóc của bố mẹ, tôi như một đứa trẻ con, chập chững những bước đi đầu tiên. Bất kì việc gì cũng phải cần tới sự trợ giúp của bố mẹ.
Giờ phải đi, thực tâm tôi đang như một đứa trẻ con vậy, ngay cả trong suy nghĩ, tôi lưu luyến cái mái nhà này không muốn rời xa nửa bước.
Để rồi tôi lại lầm lì chống đôi nạng tiến xa xe, lại chọn cho mình một chỗ ngồi gần cửa kính. Tôi không muốn chào bố chào mẹ, tôi sợ sẽ bắt gặp ánh mắt thương cảm và những lời động viện sẽ khiến tôi không còn giữ được phong thái của một đấng nam nhi. Tôi đang thực sự rất yếu đuối, muốn trốn tránh tất cả.
Nhưng một thằng què như tôi thì trốn đi đâu được. Văng vẳng bên tai tôi là giọng nói trầm ấm của bố" Trung đâu rồi, Trung đâu rồi"
Rồi bố thò đầu qua cửa kính xe, những nếp nhăn hiện rõ trên trán, quanh đôi mắt hiền từ đầy tình cảm:
- Hứa với bố là phải giữ gìn sức khỏe nhé, bây giờ bố chỉ cần ở con có vậy thôi.
Bố đưa bàn tay gân guốc, chai sạn qua cửa kính, đôi mắt chờ đợi một cái bắt tay thay cho một lời hứa của tôi. Tôi không nói, khẽ gật nhẹ đầu rồi đưa tay nắm chặt lấy bàn tay ấy.
Sau khi Trang vâng dạ rồi gật đầu lia lịa với những lời dặn dò của mẹ tôi, chiếc xe cũng từ từ chuyển bánh.
Quốc lộ 5 đã sáng đèn, tôi mở cửa kính cho gió trời thốc vào mặt. Ngắm nhìn cảnh vật quê hương tôi mà sao dáng gù gù của bố, giọng nói ấm áp của cứ hiện hữu trong tôi trong từng km.
Rồi nghĩ lại những giây phút yêu thương của cha mẹ dành cho tôi. Ngọn đèn đường bõng nhòe đi, tôi cảm nhận được vị mặn của cái gì đó đang lăn xuống từ khóe mắt.
Bất chợt một bàn tay vòng qua eo tôi, đầu tựa vào vai tôi, giọng nói nhẹ nhàng thủ thỉ:
- A đừng khóc mà..
[next]

Chap 20

Đôi lời nhắn nhủ: Giống như các bạn thích đọc chuyện, từng ngày từng giờ hóng chap thì một người viết chuyện như tôi cũng từng phút từng giây hóng những lời cmt, đánh giá, thậm chí là phê bình của các bạn. Vì thế đừng ngại ngần đóng góp ý kiến của mình về câu chuyện của tôi nhé. Mỗi lời bình luận của các bạn luôn là lời động viên để tôi tiếp tục kể lại câu chuyện này. Cảm ơn tất cả những người đã và đang theo dõi câu chuyện.
Chiếc xe đưa tôi đến ngã ba Phủ Lỗ thì dừng bánh. Anh Huy cẩn thận chọn cho tôi một chú lái taxi trung tuổi. Nhờ vả chú đi cẩn thận chậm rãi giúp rồi dìu tôi chuyển xe.
Anh chị tiếp tục đi thẳng về Thái Nguyên. Còn chiếc taxi hãng 123 đưa tôi và Trang quay lại trường, nơi đã lấy đi của tôi quá nhiều thứ, tiền bạc, tuổi trẻ, máu và nước mắt nữa. Và có lẽ sắp trả lại cho tôi tấm bằng trung bình, thật là chẳng xứng đáng chút nào. Hầy!
Tôi ngồi thở dài và nghĩ vẫn vơ, chả mấy chốc taxi đã đưa tôi về đến cổng xóm trọ. Tôi lên mà chẳng báo trước với thằng nào ở trong xóm, thấy chú taxi và Trang lạch cạch chuyển đồ đạc của tôi vào cửa phòng,thằng Tùng chạy ra ngó nghiêng, thấy tôi đang lạch cạch với đôi nạng, nó mừng quýnh lên chạy ra làm tôi suýt ngã:
- Mẹ thằng chó, mày lên mà chẳng báo trước cho bạn mày câu nào cả. Thằng Trung lên rồi anh em ơi.
Nó nói với tôi rồi quay ra hò mấy thằng đang ngồi trong phòng nó, chắc đang có hội hè gì, tôi thấy miệng nó sặc mùi men. Mấy thằng ngó ra mặt mũi thằng nào cũng đỏ gay gắt, hò hét inh ỏi:" Hay lắm, vào đây luôn Trung ơi".
Tôi cười trừ, gật gật một cái rồi vẫy vẫu tay ra hiệu là cứ tiến hành đi. Bọn nó buông vài câu hăm dọa như kiểu" không sang tao giết" " không sang tao bẻ nốt chân kia " rồi tiếp tục lao vào cuộc vui bù khú.
Trang giúp tôi rửa mặt mũi rồi đưa tôi qua phòng thằng Tùng. Cho tôi ổn định vị trí, Trang tươi cười chào hỏi mọi người rồi cáo mệt xin phép về phòng nghỉ trước.
Tôi cũng cáo bệnh, xin phép không uống giọt nào, tôi biết bọn nó thông cảm, nhưng việc trêu chọc kích rượu thì vẫn cứ kích. Lắm mồm nhất trong mâm rượu vẫn là thằng Cường:
- Hôm nay sinh nhật tớ, mời bạn Trung chén.- Nó đưa chén rượu ra trước mặt tôi, nhìn tôi đầy âu yếm.
- 2 tháng tao k ở đây mày lịch sự hẳn ra, bạn tớ cơ đấy. Sinh nhật mẹ mày hnay nữa à. Qua lâu rồi. Lòe bố chắc- Tôi phản bác.
- Đệch, bạn về quê 2 tháng k cập nhật tin tức à, bây giờ ai sinh nhật theo năm nữa. Ng.ta snhat theo thứ. Giới thiệu với bạn Trung tớ snhat vào t7. Thứ 7 tuần sau lại sang ăn snhat tớ.
Nghe song tôi phì cười vì cái lí do gạ rượu của nó, nhưng vẫn kiên quyết từ chối:
- Kệ mẹ mày.
- Đệch, thế bh tao cho nhấp môi mày có làm đc không. - Nó xuống nc.
- Thế thì đc.
Tôi nói rồi cầm chén rượu lên cạch với nó 1 cái rõ oai. Mọi người ai cũng nâng chén cỗ vũ rất khí thế. Thành thực mà nói tôi không biết uống rượu, đúng hơn là sợ rượu, nhưng tôi thích cái không khí này. Nó gợi ra những câu chuyện mà ngày thường chả mấy khi chia sẻ. Dẫn lối cho những tràng cười sảng khoái. Và hơn hết là tình cảm anh em bạn bè bao trùm cả không gian này, vô tư, thoải mái mà hết sức tình cảm.
Một điều đương nhiên là trong lần bù khú này, tôi là thằng được quan tâm hỏi chuyện nhiều nhất. Kể từ lúc tôi ngồi vào mâm rượu này, chủ đề câu chuyện dần dần xoay quanh về tôi.
Mọi người hỏi han về tình hình sức khỏe, về Trang. Tôi say sưa ngồi kể, kể về tôi tập duỗi chân, tập đi nạng tnao. Kể về những lần Trang về thăm, kể Trang nằng nặc đòi về tận quê đưa tôi lên trường.
Mấy đứa cứ tấm tắc khen Trang chu đáo, yêu thương tôi hết mực. Khuyên tôi nếu có thể thì hãy trả ơn Trang bằng cách cưới Trang.
Hiếm khi tôi thấy mấy thằng bạn dại nghiêm túc như thế. Đặc biệt là thằng Vỹ, nó nói:
- Để kiếm đc một người con gái yêu thương mình hết mực khó lắm. Không cần biết kết nào. Mày phải đặc biệt trân trọng Trang. Mày mà không cưới Trang là tao đ' đi ăn cỗ đâu.
Tôi cười trừ không nói gì. Nhưng những lời nó nói tôi nguyện khắc cốt ghi tâm. Tôi hiểu tôi cần phải làm gì. Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình yêu Trang nhiều như chính cái giây phúc ấy. Tôi tự nhủ: " Nếu chẳng may cơn gió nào đấy cuốn Trang đi mất thì có lẽ cho đến mãi sau này đi nữa, tình yêu với tôi chỉ còn là nghĩa vụ."
Trời dần về khuya, mấy thằng vẫn ngồi quây tròn bên mâm rượu có vỏn vẹn 1 đĩa dưa chuột, một đĩa lòng gà và bát bột canh. Cuộc sống sinh viên giản dị mà vui vẻ đến lạ thường. Chai rượu mỗi lúc một cạn, giờ chỉ còn đủ để chắt cho mỗi đứa một chén cuối cùng. Thằng Cường Phò lên tiếng:
- Thôi khuya rồi, nốt chén này ae ta nghỉ là đẹp. Hôm nay Trung nó mới lên, tao có vài lời muốn phát biểu, mong ae trật tự.
Giọng điệu và vẻ mặt nghiêm túc của nó làm cả lũ im phăng phắc, không ý kiến gì, đồng loạt nâng chén. Thằng Cường nghiêm mặt, trịnh trọng tuyên bố:
- Kính thưa các cụ ông
Sờ mông các cụ bà
Kính thưa các cụ bà
Sờ cà các cụ ông
Hôm nay không phải ngày lành, cũng chẳng phải tháng tốt, mà hôm nay là ngày thằng Trung nhà tôi nó lên trường đi học. Nhà chả có gì, có chén rượu nhạt mời ae. Ae cạn ly để chúc nó bệnh tật mau lành nào.
Sau màn Dzô quen thuộc, những giọt rượu cuối cùng được tống khứ nốt vào dạ dày.
Tan cuộc, mỗi thằng một việc, thằng Tùng đưa tôi về phòng, mấy thằng kia ở lại dọn dẹp.
Về đến phòng, điện vẫn bật sáng nhưng Trang đã ngủ say, tôi lò cò từng bước vào giường. Tôi đặt mông đến phịch một cái xuống giường làm cho Trang tỉnh giấc. Mắt nhắm mắt mở, Trang thều thào hỏi:
- Anh về rồi đấy à.
- Ừ.
- Anh không uống rượu đấy chứ.
- Anh không mà.
- Ngoan lắm, nằm xuống đây ngủ với em đi, em mệt quá.
Tôi cẩn thận từ từ nằm xuống bên cạnh Trang rồi mới bắt đầu giở trò du côn. Tôi cởi phanh hai cúc áo trên rồi luồn tay qua sau lưng tháo nốt mảnh cotton hồng vướng víu.
Như thằng con trai đòi sữa mẹ, tôi rúc rúc vào ngực Trang làm lũng. Cảm giác mềm mềm mát dịu, hương thơm nhè nhẹ lan tỏa khắp mặt. Trang bỗng ấn ấn đầu tôi ra, giọng ngái ngủ:
- Ngoan nào con chó, để im em ngủ, em mệt lắm rồi.
Tôi không lấy gì làm hụt hẫng vì tôi không có ý định gì cả, chỉ đột nhiên muốn làm nũng chút thôi. Tôi vòng tay qua eo Trang, thủ thỉ:
- Ai làm gì, cởi ra cho em mát mẻ thỏa mái mà ngủ thôi mà, ngủ tiếp đi.
Chẳng đợi tôi giục, ngước lên đã thấy Trang tiếp tục ngủ lăn quay, dớt dãi đầy mồm rồi. Tôi ôm Trang và nhắm mắt lại, chờ đợi giấc ngủ tới.
Đang thiu thiu thì nhạc chuông tin nhắn làm tôi giật mình. Mở mắt ra thì thấy mông Trang đang phát sáng. Hầy, đến chịu cái con người này, lúc nào cũng chỉ bít nghĩ cho người khác, chả quan tâm đến bản thân mình gì cả. Có biết là để điện thoại như thế hại cho sức khỏe sinh sản lắm không. Lại còn để qua đêm đi ngủ nữa chứ. Hầy, thiệt là ngốc quá đi mà.
Tôi thở dài rồi cố gượng dậy moi giúp Trang cái điện thoại để trong túi quần ra. Chẳng cố tình nhưng đập vào mắt tôi là tnhan đến từ" A. Gấu" với nội dung:" Em gấu ngủ rồi à, ngủ ngon nhé"
Tôi hơi ngỡ ngàng vì trước nay chưa bao giờ thấy Trang nhắc đến A. Gấu này trước mặt tôi. Sẵn tính tò mò, tôi muốn mở cuộc hội thoại ra để đọc, muốn gọi Trang dậy để hỏi cho rõ ngọn ngành. Nhưng có một cái gì đó ngăn tôi lại, làm thế thật chẳng đáng mặt đấng nam nhi. Lấy lại bình tĩnh, lấy lại sự lạnh lùng vốn có, tôi đặt điện thoại Trang ngăn nắp vào ngăn bàn. Nhẹ nhàng đặt mình nằm xuống để không phá bĩnh giấc ngủ của Trang, đặt tay lên trán, suy nghĩ mông lung một hồi, bỗng nhiên tôi lại thấy tỉnh như sáo. Chẳng một chút buồn ngủ.
Xoay qua xoay lại, xoay ngang xoay dọc, mọi tư thế đều chẳng thể đưa tôi vào giấc ngủ. Và vô tình bàn tay của tôi cũng chẳng tìm đến vòng eo của Trang nữa.
Đêm khuya dần, những làn gió nhẹ của tháng 10 làm cây hồng xiêm trước sân xào xạc. Ánh trăng đang chơi trò trốn tìm với tôi bằng cách lấp ló sau ngọn cây. Tôi chẳng thể ngủ, gượng dậy tìm cách giải tỏa nổi buồn bực đang thôi thúc trong bàng quang.
Mon men theo bờ tường, tôi lò cò từng bước mệt nhọc. Qua sân giếng trơn ướt, chẳng đủ liều lĩnh để tiếp tục lò cò băng qua, tôi chống 2 tay ra sau, lết từng đoạn một.
Nhà vệ sinh chẳng cách phòng tôi bao xa, nhưng với tình trạng hiện tại, nó chẳng khác gì leo đỉnh phan xi păng. Về đến cửa phòng, tôi ngồi thở phì phò, chân trái mỏi rã rời, cứng nhắc như vừa đi đánh trận về.
Tôi chợt nhận ra sự khó khăn mà tôi sắp phải đối mặt, đất khách quê người với đôi nạng, mặc dù chẳng phải một thân một mình, nhưng đó đâu phải gia đình tôi, đâu thể nào chăm lo cho tôi từng li từng tí một. Họ còn nhiều việc, còn học tập, còn giải trí, đâu thể kè kè mà lo cho tôi đc.
Nghĩ vậy, tôi rùng mình ái ngái, ngẩn ngơ một lát, cầm điếu cày lên và kéo một bi thật sâu. Chẳng biết thằng bạn tâm lí nào đã đặt cái điếu ra trước cửa cho tôi nữa.
Thả khói ra, tôi đưa mắt nhìn theo từng làn khói lờ lững trôi rồi dần dần tan biến. Bất giác nghĩ đến Chị, rút điện thoại ra, tay vẫn còn run run vì khói thuốc, tôi lẩy bẩy soạn 1 dòng tin nhắn:
- Chị ngủ chưa, dạo này chị vẫn ổn chứ. Lâu rồi không nói chuyện.

BÌNH LUẬN VỀ TRUYỆN

Truyện đọc nhiều nhất!
Bạn đang đọc truyện trên website DocTruyenVoz.Com
Các bạn đang đọc truyện trên DocTruyenVoz.Com, website đọc truyện voz nhanh, đẹp, không quảng cáo khó chịu... Hãy LIKE Facebook DocTruyenVoz dưới đây để cập nhật những truyện mới nhất!
Tên

#BạnLoằn,1,#BạnThânYêu,1,#BiênGiớiNgàyThángNăm,13,#BíMậtKinhHoàngTrongQuánNet,1,#CáChépMùaDịch,1,#CasinoKýSự,60,#ChịQuảnLýDễThương,6,#ChuyệnBựaThờiĐiHọc,1,#ChuyệnCủaBun,1,#ChuyệnLinhTinhTạiHạ,1,#ChuyệnLoạnXịNgậu,1,#CóLẽAnhQuáNgốc,1,#ConChủTịch,1,#CóNênYêuCôBạnThânĐểBảoVệCôẤy,1,#ConGáiSếpTổngVàOsinCấpCao,19,#CôBéHàNội,7,#CôGiáoChủNhiệmCủaTôi,1,#CưaChịHàngXóm,1,#DầuKhí,1,#DòngĐờiNổiTrôi,5,#DuyênTrời,1,#ĐãNhớMộtCuộcĐời,11,#ĐứngDậyTừVấpNgã,4,#ĐừngLàCảThếGiớiCủaNhau,13,#GáiĐếnỞCùngNhà,37,#GấuEmCóVõ,1,#GấuEmLàHotGirl,1,#HậuHóaĐơn,14,#HậuHóaĐơnPhiênBảnThực,24,#HóaĐơn,140,#KhépLạiQuáKhứ,7,#KhôngPhảiTruyệnKinhDị,1,#KýSựChuyểnMộ,21,#LàmNghệThuậtPhảiCóĐamMê,1,#LàmViệcTrongQuánMassage,21,#LàngQuêThànhPhốTôiVàEm,85,#LờiTrầnTìnhCủaMộtẢĐiếm,1,#LỡTaySờGấu,1,#LỡYêuNgườiTình,29,#NgàyHômQuaĐãTừng,6,#NgheCaveKểChuyện,36,#NhậtKýBuồnChuyệnTù2013,26,#NhữngChuyệnBựaThờiSinhViên,1,#NiềmHạnhPhúcCủaMộtThằngNghèo,13,#ÔiCáiCuộcĐờiCủaTôi,9,#PhảiLòngAnh,1,#QueEmĐấtĐộc,1,#QuêNgoại,1,#RanhGiới,8,#Sau5NămGấuĐãDốiEm2Lần,1,#TánCôGiáo,1,#TánGái10kSub,16,#TiềnHóaĐơn,51,#TìnhYêuHọcTrò,74,#TôiĐangChănRauLàVợCũ,1,#TôiLàGáiDịchVụ,1,#TộiLỗi,48,#VozNgoạiTruyện,1,#VôTìnhHônGáiEmPhảiLàmSao,10,#XinLỗiAnhYêuEm,5,#YêuCaveCaoCấp,12,#YêuGáiDịchVụVàCáiKết,1,#YêuThầmChịHọ,157,#YêuThầmVợBạn,1,100 ngày cố yêu,1,1730.365.2.1,13,7 ngày làm gia sư,1,Anh có thể tặng em một nụ hôn không,1,Anh ơi em không phải là rau,1,Bạn gái cũ làm thư ký,33,Bạn gái tôi là lớp trưởng,1,Bản lĩnh ếch cụ,1,Bắt gặp gấu ôm eo thằng khác,1,Bị con bạn thân nhìn thấy chết em rồi,1,Bị đâm khi đi chơi cùng Gấu,1,Bị ép đi xem mặt gái,21,Bị gái ở bể bơi vô ảnh cước vào bụng,1,Boys Già,4,Bố vợ tôi,1,Bỗng dưng anh yêu em thiên thần bé nhỏ,4,Cách chinh phục gái hơn tuổi,72,Cai sữa,1,Cảm nắng chị cùng dãy trọ,13,Cảm ơn em con cave đã thay đổi cuộc đời anh,1,Cát tặc,14,Câu chuyện về 1 checker,9,Chàng lớp trưởng và cô nàng đanh đá,11,Chàng trai năm ấy tôi từng theo đuổi,1,Chăn rau,1,Chăn rau ai dè yêu thật,1,Chị ơi anh yêu em,1,Chuyện của một thằng bị bệnh tim,1,Chuyện của tôi,22,Chuyện em xả hơi,1,Chuyện FA kinh niên và có vợ như nào,1,Chuyện Q4,1,Chuyện tình buồn của tôi,53,Chuyện tình của anh nhân viên văn phòng và con gái cảnh sát,24,Chuyện tình của mình với gấu người Đài Loan,31,Chuyện tình của tôi nàng và con chó,1,Chuyện tình với em hàng xóm,1,Chuyện tình zồng,5,Chuyện tù,3,Chuyện về người phụ nữ,26,Chuyện xưa và nay,6,Có gấu là người Hàn,1,Con bạn thân,26,Con đường mang tên em,29,Con Thầy - Vợ Bạn - Gái Cơ Quan,2,Cô bạn gái người Mỹ của tôi,29,Cô gái của sếp,19,Cô gái thích coffee đen,1,Cô giáo chủ nhiệm của tôi,11,Cô giáo Em sẽ mãi ở trong trái tim anh,39,Cô giáo và học sinh,2,Cô trợ lý và nàng gia sư,51,Cơn mưa ngang qua,1,Cuộc chiến giữa Nhíp xinh và Quần đùi hoa thủng đũng,26,Cuộc đời một giấc mơ,1,Cuộc đời tôi và những mối tình đi qua,54,Cuối cùng mình cũng lấy được vợ,1,Cưới em gái tiếp viên quán cà phê,1,Cười lên cô bé của tôi,129,Cứu gái đụng xe và câu chuyện tình buồn,1,Cứu net một em sinh viên hot girl,1,Danh Sách Truyện,304,dauphongver01,3,Dầu khí,28,Dì ơi có phải là tình yêu,2,Dì tôi là một teen girl,7,doithayxx,8,Drop,52,Du học Liên Xô,73,Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt,1,Đã nói lời tạm biệt,1,Đang viết,37,Định mệnh của tình yêu,1,Đôi mắt người xưa,1,Đừng đùa với gái hư,1,Đừng đùa với teen,1,Em đã bỏ nghề làm nông nghiệp như thế đó,1,Em đã là thiên thần,23,Em đã lỡ một tình yêu,1,Em đã nuôi con của người em yêu như thế nào,7,Em hàng xóm đối diện nhà tôi,4,Em hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà,51,Em hàng xóm xa lạ,1,Em KTV Massage,1,Em là cô bé của anh,7,Em nhân viên của mama,4,Em sinh ra là để hạnh phúc,78,Gái net,19,Gái trọ cạnh phòng,8,Game Online Chuyện tình 5 năm trước,1,Gấu đã tán em như thế nào,1,Gấu hơn mình 6 tuổi,1,Gấu kute và cực kỳ bá đạo,4,Gấu mình ngủ với 1 gã đã có vợ,1,Gấu mới cao tay trả thù gấu cũ,1,Gấu phản bội sau 7 năm yêu nhau mặn nồng,1,ghost,2,Gia đình hắt hủi say nắng cô nàng lớp 12,51,Giá như dừng yêu,3,Giảng Viên lái xe bất đắc dĩ,33,Gio_Vo_Tinh2710,2,Giới hạn tình bạn hay vượt rào,4,Góp tiền chơi cave,1,Hành trình cưa đổ MC,1,Hành trình tìm lại,25,Happy Ending,33,Hãy hiểu anh người anh yêu,14,Hẹn ước Bồ Công Anh,4,Hoàn thành,199,Học sinh,33,Hối hận vì lấy vợ sớm,1,Hồi ức của một linh hồn,8,Khi vozer đưa gái đi chơi,1,Khiêu vũ giữa bầy gõ,30,Khiêu vũ giữa bầy les,18,khovigaitheo,2,Không lẽ nói cho cả thế giới rằng mình đang yêu,7,Không phải truyện kinh dị,12,Kỷ niệm ngu nhất trong cuộc đời,1,Ký ức xưa,3,Là duyên hay là nợ là chăn hay bị chăn,7,Làm thằng đàn ông tốt không phải lúc nào cũng hay,1,Làm việc cùng EX,1,Lắng nghe nước mắt My memoirs,3,Lần đầu hút cần,1,Lỡ ngủ với chị,1,Lời trần tình của một ả điếm,25,Minh Hoàng và Hoàng Vi,3,Mối tình đầu,1,Một đêm trăng lạnh trai lông bông cảm nắng gái lạnh lùng,1,mrxau,3,Mùa gấu chó,1,Mưa hay nước mắt,31,My Memory,39,Này điếm em yêu chị,1,Này em làm cô dâu của anh nhé,9,Nên là chúng mình lấy nhau đi,1,Ngày không Phây,1,Ngẫm,52,Nghề bồi bàn,20,Nghề Vệ Sĩ,4,Nghi vấn cao thêm sau 4 năm tu luyện,32,Ngỡ quên và ngàn ngày nhớ,43,Người con gái áo trắng trên quán bar,3,Người con gái nghiền chữ nạ,1,Người yêu cũ của gấu dọa giết em,1,Người yêu tôi là gái hạng sang,15,Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,41,Nhập viện xa nhà Gái thành phố thương,4,Nhật ký anh yêu em,9,Nhật ký chăn rau,7,Nhật ký gã tồi và cô cave bé nhỏ,1,Nhật ký Hoàng Vy,22,Nhật ký làm bố,1,Nhật ký những ngày đầu làm vợ,1,Nhật ký những ngày mưa,17,Nhỏ bạn thân bị less,21,Những đứa em gái và bà xã hiện tại,16,Nó lại nhớ anh như một thói quen khó bỏ,1,Nocturne 1 kí ức đẹp,1,Nợ duyên nợ tình,28,Nửa đêm gấu cầm dao,1,Ở chung với gái,23,Phải lòng anh,3,Phụ nữ không hề khó hiểu,1,Ra mắt gia đình ex,13,Sad Ending,14,Sau 10 năm gặp lại em đã có gấu là bạn thời lớp 1,5,Say nắng cô em tán cô chị,5,Say nắng gia sư của em trai,9,Săn nã,40,Sống chung với gái,8,Tạ Trùng Linh hồi ký,1,Tại Hạ,10,Tán cô giáo,39,Tán gái bên Hàn,1,Tán gái cùng cơ quan,1,Tán gái dễ ợt,1,Tán gái hơn tuổi và những bài học,2,Tán gái khó thế sao,1,Tán gái ở nhà,31,Tán gái Tây,15,Tán gái Tây trên Meowchat,6,Tâm sự,8,Tâm sự của chàng trai 18 tuổi sắp làm bố,12,Tâm sự của một thằng con trai tỉnh lẻ say nắng gái thành phố,1,Tâm sự hồi ký về trại Sa La Điên,1,The day you went away,43,The Khải Huyền,18,Thời trẻ trâu và chuyện tình tù,4,Tiền nhiều thì có nên mua nô lệ về chơi,1,Tín dụng đen,18,Tình đầu sau 1 đêm trắng và phát hiện ra sự phũ phàng,1,Tình yêu và tình dục,1,Tôi đã tiêu 10k như thế nào,1,Tôi đi tán gái,1,Tôi Em 2 thế giới,1,Tớ có thể yêu cậu cũng có thể quên cậu ngay lập tức,1,Trả thù gấu chó,16,Trai ngoan dính phải gái hư,1,Trót yêu,1,Trớ trêu,1,Truyện 18,27,Truyện cười,17,Truyện cười Vôva,47,Truyện ma,7,Truyện ngắn,95,Truyện tâm linh Bố em,1,Từ gặp ma đến gặp gấu,25,Tưởng nhầm gái hư đc nhầm gái ngoan,22,Vẽ em bằng màu nỗi nhớ,47,Vì cuộc đời là những luống rau,8,Vị tình đầu,12,Videos,12,Vo_Tonq_Danh_Meo,12,Vợ chồng hàng xóm,1,Vợ ơi anh biết lỗi rồi,27,Vợ xăm hình hổ báo nhưng rất chung tình,44,Vợ yêu,8,Vợ yêu ơi anh yêu em nhiều lắm,1,Xin lỗi em bởi vì anh nghèo,1,Yêu bé Dừa,2,Yêu chị cùng công ty,1,Yêu cô bạn học cùng cấp 1,4,Yêu em là hạnh phúc đời anh,1,Yêu em nhanh thế,1,Yêu em quá nhanh và nguy hiểm,8,Yêu gái dịch vụ và cái kết,11,Yêu gái matxa và kết cục,1,Yêu người cùng tên,70,Yêu người IQ cao,26,Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái,16,Yêu thầm em gái bạn thân,1,
ltr
item
DocTruyenVoz.Com: Nhập viện xa nhà - Gái thành phố thương - Chap 11 → 20
Nhập viện xa nhà - Gái thành phố thương - Chap 11 → 20
Đọc truyện voz - truyện tình yêu voz - Nhập viện xa nhà - Gái thành phố thương - Chap 11 - 12 - 13 - 14 - 15 - 16 - 17 - 18 - 19 - 20
http://lh4.ggpht.com/-xaMzrDT6U6Q/VX6NaMBd--I/AAAAAAAADP8/w5Opr9cH97E/s1600/nhapvienxanhagaithanhphothuong.jpg
http://lh4.ggpht.com/-xaMzrDT6U6Q/VX6NaMBd--I/AAAAAAAADP8/w5Opr9cH97E/s72-c/nhapvienxanhagaithanhphothuong.jpg
DocTruyenVoz.Com
https://www.doctruyenvoz.com/2015/06/nhap-vien-xa-nha-gai-thanh-pho-thuong-chap-11-20.html
https://www.doctruyenvoz.com/
https://www.doctruyenvoz.com/
https://www.doctruyenvoz.com/2015/06/nhap-vien-xa-nha-gai-thanh-pho-thuong-chap-11-20.html
true
3715675415566788023
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts XEM TẤT CẢ Đọc tiếp Reply Cancel reply Delete Đăng bởi Home TRANG TRUYỆN Xem tất cả CÓ THỂ BẠN THÍCH TAG ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Không có truyện nào! Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April Thg 5 June July August September October November December Thg 1 Thg 2 Thg 3 Thg 4 Thg 5 Thg 6 Thg 7 Thg 8 Thg 9 Thg 10 Thg 11 Thg 12 just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow NỘI DUNG NÀY ĐANG BỊ KHÓA BƯỚC 1: Chia sẻ lên Facebook Bước 2: Bấm vào link bạn vừa chia sẻ trên Facebook Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy Table of Content
A+ A-